• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Truyện

Chương 08

0 Bình luận - Độ dài: 2,187 từ - Cập nhật:

Ngọn lửa bập bùng cháy. Ánh lên màu đỏ cam, hắt lên khuôn mặt Alisa.

“Ồ, tôi không cảm thấy nóng.”

Aleksei chống tay lên má, nhìn vào con mắt đang sáng lên sự cao hứng của cô.

“Trở thành người phi phàm, sẽ gia tăng hiệu quả chịu đựng và kháng cự ở mức độ nào đó tuỳ vào loại hạch tinh của bản thân. Và cô chính là loại hình gia tăng sức chịu nóng, đề kháng lửa.”

Alisa để ngọn lửa bùng cháy trên tay như vậy, ngắm nhìn hồi lâu rồi nói.

“Ha… vậy thì tôi sẽ không lo bị nóng khi làm đồ chiên dầu nữa rồi.”

Suy nghĩ đơn giản loé lên, con rối vô cùng vui vẻ nghĩ về nhiều lần bị dầu bắn lên người, mặt cô như thể liền viết lên mấy chữ đắc ý.

Thế là giờ, nàng ta đã có khả năng tự vệ nhất định. 

Alisa cũng hướng đến một tương lai, nơi mà cô có thể giúp Aleksei giải quyết các khó khăn anh gặp phải. Vì trông anh ấy có vẻ luôn luôn phải mang theo gánh nặng gì đó.

Một lý do thực đơn giản để dấn thân vào giới phi phàm.

“Được rồi, tắt lửa đi. Mới tấn thăng đừng dùng linh lực quá nhiều.” 

“Ò..”

Nàng ta phẩy tay một cái, ngọn lửa liền tắt ngúm đi. Alisa dùng một ngón tay gãi gãi đầu, chợt hỏi.

“Anh có thể tạo ra ngọn lửa to cỡ nào thế?”

“Hửm?” Aleksei rõ là bị bất ngờ bởi câu hỏi.

Khuôn mặt anh rất nhanh được thay thế bằng một cảm giác hứng thú thể hiện qua cái nhếch mép nhỏ. Chỉ thấy Aleksei hạ tay xuống, dùng một ngón gõ nhẹ lên mặt bàn một cái “cộc”.

Tức thì, từ điểm mà ngón tay anh gõ xuống. Ngọn lửa đỏ cam bùng cháy, lan ra xung quanh với tốc độ chóng mặt, nhỉ một cái chớp mắt đã bao trùm cả căn nhà bằng một biển lửa. Không dừng lại, Alisa thấy ngọn lửa ùn ùn kéo ra tận bên ngoài, đốt tới cả khu rừng.

Kỳ lạ là, ngọn lửa cháy lớn là như vậy. Nhưng không hề nóng, không hề làm hư hại, không biến bất cứ thứ gì thành than. Nó tựa như một ảo ảnh vô thực bước ra từ giấc mơ.

Alisa nếu không phải có năng lực về lửa, cô cũng nghĩ đây là một loại ảo giác. Nàng ta cảm nhận được, đó thực sự là lửa cháy. 

Chẳng qua, Aleksei đã kiểm soát ở khiến nó chỉ biểu hiện ra hình dạng và loại bỏ đi tính chất của nó.

Cộp.

Thêm một tiếng gõ, một biển lửa kinh hoàng rộng lớn biến mất hoàn toàn như một trò lừa hoang đường nhất. 

“Oa…” Alisa cảm thán một tiếng sau khi được mở mang tầm mắt.

Khả năng chế tạo, kiểm soát gần như là tuyệt đối với lửa.

“Anh… có phải á thầnkhông?”

Nàng ta có chút chậm rãi dò hỏi. Nghe về giới thiệu của anh đối với bán thần. Alisa không khỏi có chút hướng tới.

“Alisa à, lần sau…”

Aleksei nâng cốc nước, uống một ngụm. Nói nửa câu đầu nhẹ nhàng, nửa câu sau dần dần nhấn mạnh.

“...đừng nên bất chợt hỏi trình tự phi phàm của người khác nhé, nhất là người lạ. Đây là một điều khá tối kỵ.”

“À, dạ.”

Với cô, Aleksei luôn âm trầm, nhưng không phải sự xa cách. Anh vẫn ấm áp và dịu dàng. 

Trước đây cô có làm sai gì đi chăng nữa, Aleksei không bao giờ nói với giọng nặng nề như vậy. Mà đây là lần đầu tiên Alisa thấy anh tỏ ra nghiêm nghị đến thế.

Thế nên nàng ta bị dọa sợ một chút. Cổ hơi rụt lại, vai thấp xuống.

“À. Xin lỗi, tôi không có ý làm cô sợ.”

Aleksei nhận ra sai lầm của mình, anh đứng dậy tới sau lưng Alisa, xoa nhẹ lên đầu con rối.

“Thế giới phi phàm rất phức tạp. Cô vẫn còn chưa rõ ràng hết các kiến thức để đối mặt với bên ngoài. Nên là, tôi có chút quá khích.”

“Vâng.” Con rối lại được trải nghiệm sự dễ chịu Aleksei đem lại, cảm xúc dịu dần xuống.

Aleksei gật đầu, cả hai sau đó dành thêm thời gian để luyện tập năng lực phi phàm cho Alisa. Đến kia Aleksei đánh mắt lên chiếc đồng hồ treo tường, mới cất lời.

“Hôm nay vậy là đủ rồi. Cô đi nấu bữa tối đi.”

Tối đó, khi Alisa đã đi ngủ say. Aleksei ở phòng kế vẫn ngồi trên ghế gỗ có chút cũ. Anh ta vẫn luôn hướng ánh nhìn chăm chú xuyên qua ô cửa sổ, dường như đang trăn trở.

Trên bàn là một cuốn ghi chép mới toanh, ở đó từng hàng chữ nắn nót đẹp đẽ xếp thành hàng một cách khoa học.

Aleksei nghĩ ngợi một chút rồi viết tiếp, viết rất lâu. Tay anh trông chậm và chắc khi đề lên từng con chữ. 

Đến khi cảm thấy đủ hài lòng, Aleksei gấp cuốn vở ghi lại. 

Trên bìa có một hàng ký tự.

Tổng quan về thần bí học.

Chỉ trong một đêm, Aleksei đã biên soạn xong một quyển ghi chép dày chứa đựng đủ cốt lõi cơ bản và thường thức của thế giới phi phàm.

Lúc này đã là gần năm giờ sáng, Aleksei cứ để yên á thầnngồi tĩnh lặng, thẳng đến mặt trời mọc. Anh mới cầm theo cuốn sổ dày đem theo.

Alisa, vẫn như thường lệ. Aleksei có thể nghe rõ tiếng chuông báo thức reo khoảng năm phút xong, đợi đến năm phút kế tiếp thì mới thấy bóng dáng con rối bước xuống cầu thang, vào bếp để làm bữa sáng cho hai người.

“Thứ này, có lẽ cô sẽ cần.”

Đợi đến khi Alisa ăn xong, anh ta mới giơ lên quyển sách bìa màu da nâu, tặng cho nàng ta.

“Đây là?”

Alisa lật lật ra xem, biểu cảm mơ hồ dần lộ ra một tia phấn khích.

“Nếu rảnh rỗi, có thể xem qua để bổ sung kiến thức. Có gì không rõ, thì hỏi tôi.”

“Vâng.” Alisa đáp, kế đó hai tay cầm chặt cuốn sổ chạt tót lên phòng.

Aleksei ở dưới, nhìn đống bát đĩa bỏ dở, không nói gì, chỉ xắn tay áo lên đem vào bồn nước thanh lý sạch sẽ tất cả.

Về phần con rối, nàng ta nằm trên giường chăm chú nghiên cứu ghi chép của Aleksei. Cô vẫn có thể ngửi được mùi mực còn hằn trên giấy. Những chỗ quan trọng được đánh dấu, chú thích kỹ càng. Phân chia mục lục cũng rất mạch lạc, dễ dàng tìm kiếm nếu quên.

Vừa đọc, nàng vừa lẩm bẩm ra miệng.

“Có bốn thần hệ chính quy. Những cách thức mang đến lực lượng khác đều là không chính thống, ẩn chứa nguy hiểm không lường.”

“Bốn thần hệ chính quy gồm.”

“Sự tổng hợp thần dược và kế thừa hạch tinh do nhân loại phát minh, dần dần cải tiến trong năm tháng lịch sử. Ta gọi đó là thần hệ nhân loại.”

“Ba thần hệ khác bắt nguồn từ ba chủng tộc lớn của thế giới này. Bao gồm thần hệ cự long, thần hệ tinh linh, thần hệ hải thú.”

“Bằng cách đem bộ phận thân thể của một trong ba chủng tộc ấy điều chế vào thuốc kích thích. Sẽ bước trên con đường phi phàm của chủng tộc ấy.”

“Lưu ý rằng, vì đặc thù phi phàm không phù hợp với nhân loại, nên sẽ có ít nhiều tác dụng phụ, cần phải chú ý!”

“Thêm một nhắc nhở, ở các trình tự cao của ba chủng tộc phi phàm ấy. Sẽ có thể phải giết thành viên tộc đàn để tăng cấp. Điều đó chắc chắn bị ghi thù.”

“Đồng dạng, phi phàm viễn cổ dành riêng cho loài người cũng có thể giết chóc lẫn nhau. Cướp đoạt hạch tinh, hấp thụ để gia tăng lực lượng cho mình. Mỗi người đều có một loại hạch tinh khác nhau. Việc tiêu thụ bừa bãi sẽ dẫn tới cái chết. Cần lựa chọn cẩn thận, phân biệt kỹ lưỡng hạch tinh để tránh sai lầm đáng tiếc.”

Đọc tới đây, Alisa nhíu mày. Có chút khó chịu trong lòng.

“Có một cách khác nếu muốn bước trên ba con đường của loài rồng, tinh linh hay hải thú. Là sự chúc phúc của tồn tại có vị cách cao. Có điều, số người được chúc phúc là rất hiếm.”

“Bốn thần hệ đều dẫn đến tinh vực, đó là cội nguồn của thần hệ và trình tự phi phàm.”

Thấy con rối đọc sách hăng say, Aleksei nhìn từ ngoài cánh cửa không đóng. Môi của anh khó có thể ngăn chặn nở ra một nụ cười.

Ngày qua ngày, dưới sự hướng dẫn và chỉ bảo của Aleksei. Alisa đã có một nền tảng tốt về giới phi phàm.

Từ các nghi thức ma pháp, lợi dụng và dẫn động lực lượng từ tinh vực, ghi đè hay lưu trữ năng lực phi phàm lên các tấm thẻ kim loại. 

Hay gian khổ nhất là phải học ngoại ngữ. Tiếng Ermirun, ngôn ngữ bắt buộc phải biết. Nó mang theo mối liên hệ chặt chẽ với thế giới và tinh vực. Ứng dụng cực nhiều trong lĩnh vực phi phàm.

“Chim móng dép lê dưới tảo biển…”

“Đọc sai rồi.”

“À… Ưm. Trời dây dưới đèn ga…”

“Để tôi chỉnh lại cho.”

Nó quá khó so với cô, bằng nhiều cách mà học từng từ đơn thì Alisa phát âm khá tốt, đến khi ghép lại ra một câu thì lộn xộn hết lên. Chẳng ra ý nghĩa gì hết.

Nếu không có Aleksei ở bên động viên và tận tình hướng dẫn, có lẽ Alisa đã phát nản mà khó quá bỏ qua rồi. 

Sao anh ấy kiên trì được vậy nhỉ?

Nàng ta nghiêng đầu, thấy dáng vẻ tận tuỵ chăm chú của Aleksei. Suốt một tháng nay, anh luôn ngồi bên cạnh Alisa. Dạy từng chữ từng chữ một.

Nếu đặt mình vào vị trí anh ấy, có lẽ mình sẽ phát điên với một đứa học trò như này mất.

“Tại sao anh không giận tôi những lúc tôi mắc sai lầm thế?”

Khó nén tò mò, vì cô luôn thấy Aleksei mang dáng vẻ bình tĩnh, chưa bao giờ thể hiện quá lố niềm vui, nỗi buồn, sự tức giận gì hết.

Anh chỉ đáp gọn một câu.

“Phê bình việc, chứ không trách người.”

“Ò.” 

Không hiểu lắm, nghe có vẻ rất sâu xa. Alisa lẩm bẩm trong lòng, chứ không nói ra.

Một tuần bảy ngày, Aleksei kèm nàng ta học kiến thức thần bí mỗi sáng hai tiếng rưỡi, chiều hai tiếng. Từ thứ hai đến thứ sáu, còn thứ bảy và chủ nhật cho Alisa nghỉ chơi với đám thú trong rừng.

“Aleksei. Aleksei. Anh dạy tôi chơi nhạc cụ được không?”

Ngày nọ, Alisa chợt đề nghị khi thấy Aleksei ngồi ngoài gò đất cao, cầm ống sáo trên tay. Liền nổi hứng nhất thời muốn học.

“Nếu vậy, hãy kiên trì chút nhé.”

Anh đánh mắt về phía con rối, cười đáp lại.

“Dạ.”

Nghe câu trả lời chắc nịch của nàng ta, Aleksei đem về một khúc tre, đẽo một hồi để tạo ra một cây sáo khác.

Không ngoài dự đoán, Alisa gặp rắc rối lớn khi bắt đầu tập nhạc cụ này. Ban đầu, nàng tưởng chỉ là một nhạc cụ đơn giản làm từ tre với mấy lỗ nên nghĩ học sẽ dễ. 

Nào là cần thổi đúng chỗ, vừa hơi để phát ra tiếng. Đặt ngón tay đúng vị trí, rồi tới chạy các ngón quanh các nốt để tinh chỉnh cao độ. 

Chỉ riêng hai việc đó đã làm Alisa chật vật suốt tuần.

Thấy con rối khổ sở tự làm khó mình như vậy, Aleksei lắc đầu khuyên.

“Nếu thấy không theo được, thì cứ hoãn lại để sau cũng được.”

Anh không hề nói Alisa nên từ bỏ, mà chỉ ôn nhu dùng từ ngữ để con rối cất cây sáo đi. Rồi dần dần nàng ta kiểu gì cũng quên.

Cơ mà Alisa không nghĩ thế. Nàng ta nhớ về cái tiếng dạ mà mình từng nói rất kêu với Aleksei, giờ mà bỏ cuộc thì Alisa cảm giác quê quê.

Nên là nàng ta mỗi tối đều phải bỏ ra gần tiếng để luyện. 

Mà người lãnh chịu thì chỉ có Aleksei phòng kế bên. Tối nào lúc tám chín giờ sẽ luôn phải lắng nghe âm thanh nhéo nhéo từ chỗ Alisa. Trên thực tế, anh cũng không để tâm lắm, trái lại đôi lúc còn tán thưởng chỗ tốt để khích lệ nàng ta.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận