• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Truyện

Chương 18

0 Bình luận - Độ dài: 2,153 từ - Cập nhật:

Aleksei theo gã mặt nạ đen kia trở về nơi tụ họp. Đó là một nhà máy dệt bỏ hoang lâu năm cách khá xa khu dân cư. Xung quanh chỉ có cây và cỏ dại mọc thưa thớt. Quả thực rất kín đáo cho các hoạt động mờ ám.

“Ngài Oliver.”

Vừa thấy bóng gã mặt nạ đen. Một gã quản lý khác mang mặt nạ trắng một loại kiểu cảm riêng cung kính chào. Theo miệng của những gã quản lý, hắn tên là Oliver.

Kẻ nhập ma Oliver theo ánh mắt hướng về hơn mười cô gái bị bắt cóc đang ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo. Gã ta không có cảm tình hay dục vọng dư thừa. Dưới đôi đồng tử đã ngả màu xám ngoét, gần như mù lòa do tác dụng phụ lâu dài từ đạo cụ siêu việt. Oliver đè xuống cơn giận với cái tên ngu dốt đã phá hỏng việc mà ra lệnh.

“Đưa hết chúng lên xe ngựa. Chở về khu nghiên cứu của gia tộc.”

Lệnh vừa dứt, khoảng hơn 20 kẻ nhập ma dưới sự chỉ đạo của hai tên quản lý bê các cô gái điếm bị cột chặt tay chân, miệng nhét khăn rồi buộc vải xung quanh chỉ có thể hét lên tiếng nức nở bất lực.

Những cô gái ấy không biết điều gì sẽ diễn ra, chỉ cầu nguyện một phép màu nào đó cứu rỗi họ khỏi tình cảnh này.

Bốn chiếc xe ngựa thô cũ đậu sẵn ở cửa sau. Hơn chục kẻ nhập ma tách các cô gái thành bốn nhóm mang lên xe. Bọn chúng cũng theo lựa ghế ngồi bên cạnh để trông coi, tuy vậy, ánh mắt vẫn thi thoảng liếc nhìn cặp đùi và bầu ngực của các cô gái, khiến họ co cụm cả người lại. 

Khung cảnh này không khác gì một đường dây buôn nô lệ tinh vi là mấy.

Khi đám nhập ma bận rộn xếp chỗ. Aleksei vô cùng thư thái rảo bước. Từ không khí hiện lên lưu quang tinh tú xếp thành hàng mỏng như lụa. Tạo nên một bậc thang để Aleksei đạp lên. Vì ở xe ngựa đã hết chỗ ngồi, mà anh cũng không thích ở chung một không gian với đám nhập ma. Nên liền tạo ra cầu thang, ung dung bước lên nóc xe ngựa mà Oliver ngồi.

Cứ như vậy, anh được chở thẳng đến hang ổ của gia tộc Aleume. Hoặc là nói, khu vực thí nghiệm.

Gió mát quét qua làn da của anh. Tóc của Aleksei theo đó cũng tung bay. Dưới nhân dạng Corven, khung cảnh này trông giống một lãng tử phiêu bạt đã dãi rầu qua bao sương gió.

Aleksei chạm nhẹ lên lồng ngực. Anh cảm nhận sự nứt vỡ và tan rã đang ăn mòn cơ thể. Chậm rãi, từ tốn nhưng không dừng lại, không thể nghịch chuyển, vãn hồi.

Lại thấy bản thân rất có thể sắp tới địa bàn của gia tộc Aleume. Aleksei thì thào với chính mình.

“Có lẽ nên cẩn thận chút.”

Từ trong túi áo, Aleksei rút ra lọ thuốc màu vàng óng ánh. Đó là vật phẩm mà giọng nói nữ tính duyên dáng cùng rễ cây đã tặng cho khi anh sắp rời đi.

Một hơi uống cạn sạch. Cảm giác về sự rạn nứt giảm đi đáng kể. Thần dược ấy có thể tạm thời giảm thiểu thiệt hại phải nhận khi Aleksei dùng đến lực lượng cấp bậc cao.

Tất nhiên là có giới hạn, nếu cao quá, thuốc sẽ không chịu nổi và mất tác dụng ngay lập tức. Tuy nhiên với anh, này là đã đủ, dù sao Aleksei không có ý định giao chiến. 

Nếu cần thiết. Rút lui là thượng sách.

Thời gian trôi qua. Xe ngựa lăn bánh, đi một lộ trình bí mật. Xuyên qua tán lá và rừng cây heo hút. Đến cuối, phản chiếu trong mắt Aleksei là một căn biệt thự rộng lớn lợp mái xanh rêu, bức tường xây bằng đá tối màu có chút cũ kỹ. Lấm lem các vệt loang lổ đen xám.

Nhìn sơ qua, biệt thự trông đã lâu không trùng tu. Cũng dễ hiểu, chỉ là tàn dư một gia tộc bị cả quốc gia ruồng bỏ. Hơi đâu mà lo thể diện thừa thãi.

Ngồi trên nóc xe, Aleksei lấy lại tinh thần. Chỉ thấy người anh rung lên, một làn sương mù nhè nhẹ dâng lên. Quấn lấy cơ thể của Aleksei, giúp sự tồn tại của anh được che giấu một cách kín kẽ.

Mà làn sương này, giống hệt làn sương đã từng khiến Alisa chết khiếp.

Đây là một loại năng lực bậc cao. Aleksei đang mượn dùng nó, mức độ thể hiện có thể đạt đến trình tự 5, tiệm cận với á thần. Anh đột nhiên sử dụng nó, là vì cảm giác trong toà biệt phủ này có ít nhất hai ánh mắt khá nguy hiểm đang nhìn chằm chằm. Buộc anh phải ra tay trước.

Mỗi tội, không biết sức mạnh này có thực sự qua được sự theo dõi của các tồn tại thượng vị mà anh cảm nhận được hay không. 

Aleksei không hy vọng nhiều, chỉ đơn giản là thử một lần.

Thành thì tốt mà toang thì thôi.

Nếu trong trạng thái lý tưởng hơn. Aleksei vốn không cần phải làm nhiều chiêu trò đến vậy. Cứ bay thẳng đến đập hết cả lũ một trận rồi tra khảo là được.

Xe ngựa chậm rãi leo con dốc nghiêng, chỉ còn cách biệt thự vài cây số nữa.

“Chậc.”

Aleksei tặc lưỡi một cái, lắc lắc đầu. Anh nhìn xuống dưới khoang xe ngựa. Thẳng vào vị trí của gã Oliver đeo mặt nạ đen.

Cùng lúc, Oliver cũng ngẩng đầu lên, xuyên qua trần gỗ, chòng chọc bắn trả một ánh mắt hung tợn.

“Phát hiện nhanh thật. Xem ra âm mưu này có mức độ quan trọng rất cao với vực sâu đấy.”

Aleksei cố tình nói lớn. Để cái kẻ đang chiếm hữu thể xác của Oliver nghe thấy.

Hắn ta không trả lời ngay. Gã bật người dậy, phóng thẳng lên trên nóc, đánh xuyên qua tấm gỗ. Đứng đối diện trước Aleksei đang ngồi khoanh chân.

Cả thân thể Oliver run rẩy kịch liệt. Chiếc mặt nạ của hắn bị rơi ra. Thấy rõ ràng gương mặt của hắn. Một kẻ đứng tuổi, đôi mắt đục ngầu sắp mù loà. Rách ra các vết loang lổ, chảy ra dịch nhầy đen đúa đặc sệt. Nó lúc nhúc thành những xoáy nước sâu, nổi lên từng cục bong bóng hắc ám đầy tính đoạ lạc.

Trông cực kỳ buồn nôn.

Những vết rách rỉ bùn đen bện lại, các xoáy nước hoà làm một thể. Xoá sổ đi khuôn mặt đã từng của Oliver. Thay vào đó, là một vùng hõm. Ở chính giữa là một xoáy các dịch đen, trông sâu thăm thẳm và cực kỳ u tối. Cảm tưởng như xuyên qua cái vòng xoáy kia là vực sâu không đáy.

Một giọng nói vang lên. Cực kỳ hùng hậu, cực kỳ kiêu ngạo. Khinh thường vạn vật, coi mọi thứ dưới chân mình như cỏ rác.

“Ngươi, dám thăm dò chúng ta? Kẻ quyến giả nhỏ bé của thánh chủ thâm hải.”

Âm thanh vang dội, nặng nề đè thẳng lên tâm trí đám người phàm ở dưới. Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả đều rỉ ra từ lỗ tai, mũi và hốc mắt máu tươi có chút nhiễm màu đen kịt. Kể cả là kẻ nhập ma trình tự 1 và 2 cũng không thoát khỏi.

Aleksei thấy tư thế ngồi không phù hợp lắm, liền đứng dậy. Anh không thích ngẩng đầu lên nhìn cái thực thể này lắm. Mà sự việc xảy ra ở dưới, các cô gái bán hoa vô tội đang chết dần chết mòn kia. Họ đang kêu rên, tiếng ngã khuỵu đổ gục xuống trên sàn.

“Không do dự mà biểu lộ ra địa vị vượt trội. Làm chết hết đám thuộc hạ và món hàng kia. Ngươi không bận tâm à?”

Lần này, anh đã không ra tay cứu người nữa giống lúc cứu nhóm Linna nữa. 

Vì lúc đó bởi là tiện tay, có thể tuỳ ý. Mà lần này, không còn tiện tay được nhiều nữa, nên mặc kệ.

Đây là một mặt khác của Aleksei, của Corven.

“Ngươi đến đây theo lệnh của ai. Quyến giả của biển sâu kia?”

Giọng nói kiêu ngạo không thèm đáp lại câu hỏi của Aleksei. Đám người và thuộc hạ đã chết dưới kia hắn không để vào mắt. Tâm thái ta đây đứng trên tất cả khiến hắn hoàn toàn không bận tâm đến sinh mạng nhỏ yếu chết la liệt kia.

Câu hỏi kia của Aleksei, cũng bị lơ đi.

Sự kiêu ngạo tuyệt đối.

Nhận thấy Aleksei không có ý định trả lời. Trong trường nhìn của thực thể bí ẩn trú trong thân xác Oliver. Gã thấy kẻ trước mặt hoàn toàn bị bao phủ và che lấp bởi một màn sương trắng mịt bí ẩn. Ngăn cách hoàn toàn sự do thám.

Trên cơ thể Oliver, càng nhiều bùn dịch đen nhầy nhụa phun ra. Lan tràn ra khắp mặt đất. Mà từ đống dịch bên, vươn ra vô số bàn tay đen kịt trông rất đáng lo ngại, ào ạt vồ tới Aleksei.

Không do dự, Aleksei bắt lấy không trung, rút ra một cây sáo đặt lên miệng. Khúc nhạc đánh thẳng vào tâm linh vang lên. Sóng âm mạnh mẽ quét tan đi từng đợt công kích vũ bão của các bàn tay đen đúa.

Tuy vậy, dịch đen càng lúc càng đậm đặc, càng lúc càng nhiều. Theo đó, sức mạnh của các bàn tay cũng được gia tăng. Aleksei nhảy ra khỏi vị trí cũ, vừa thổi cây sáo vừa di chuyển tránh né.

Aleksei dậm chân, một luồng khí lạnh bốc lên. Đóng băng hoàn toàn một đợt tấn công mới. Tiếp đó, anh điều động linh lực. Một dòng nước từ trên cao tựa sóng thần trút thẳng xuống vị trí của Oliver.

Gã ta vẫn đứng yên, ánh mắt cao cao tại thượng ấy không lo lắng. Đống dịch đen đã uyển chuyển nâng lên, tạo thành một mái vòm lớn che chắn. 

Hai bên vận dụng sức mạnh riêng để liên tục phản công và ra đòn. Aleksei vì muốn giấu diếm thân phận. Nên chỉ dùng năng lực không thuộc về mình. Thành ra luôn ở thế yếu. Ở bên kia, tồn tại giáng lâm vào Oliver cũng không thể áp đảo hoàn toàn Aleksei. Tạo ra cục diện giằng co bất phân thắng bại.

Tuy nhiên, trận chiến này dần đến hồi kết. Không gian xung quanh đã bị Oliver cô lập bằng một vĩ lực mạnh mẽ. Khiến phạm vi né tránh của Aleksei dần bị thu hẹp lại. Nhưng vị tồn tại địa vị cao kia cũng không thể ở lâu được nữa. Thân xác kẻ nhập ma trình tự 3 không thể gánh chịu ý chí của hắn quá lâu. Đang có dấu hiện tan rã, vì vậy mà đòn tấn công của hắn cũng đang mãnh liệt, gấp gáp hơn.

Aleksei nhận ra điều đó. Chỉ cần anh câu đủ giờ là có thể thắng. Cơ mà, Aleksei thấy hơi chán khi chơi kiểu mèo vờn chuột này rồi. Thế nên, anh tự mắc phải một sai lầm nhỏ khi chiến đấu. 

Một sai lầm nhỏ, nhanh chóng lọt vào mắt Oliver. Từ thế giằng co, Aleksei bị áp đảo hoàn toàn. Cơ thể anh bị nhiễm lên bùn đen, chúng lan tràn ra như ôn dịch. Chớp mắt, đã bao trọn cơ thể của Aleksei.

Kẻ kia, hắn muốn ô nhiễm Aleksei. Để anh đoạ lạc, rơi vào vực sâu mà vẫn giữ được ký ức cũ. Để khi anh đã sa ngã, tâm trí sẽ tự động trung thành với vực sâu ô uế. Lúc đó, kẻ nhập vào Oliver có thể tra hỏi bất kỳ điều gì hắn muốn từ anh.

Những bàn tay đen đúa đặc sệt kia lôi Aleksei dính dớp dịch đen về trước mặt Oliver. Gã ta không nói gì, bởi vì gã quá kiêu ngạo, hoàn toàn cho rằng đây mới là lẽ tất nhiên. Gia tăng mật độ ô nhiễm, khiến Aleksei bây giờ bị bao phủ bởi chất nhầy đen đúa.

Anh đã đoạ lạc vào vực sâu.

Giọng nói hùng hậu phát từ cái vòng xoáy dịch bùn đen kia, hỏi.

“Ngươi đến đây theo lệnh của ai? Kế hoạch là gì? Trả lời tất cả mọi thứ liên quan cho ta.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận