Bước chân trên hành lang trải dài, cảm nhận lấy sự êm ái trên từng bước chân khi bước trên tấm thảm màu xanh đặc trưng trong khi lấy những tiếng thảo luận sôi nổi trong các lớp học ở một bên.
Nhìn qua ô cửa sổ lớn với những tia nắng dịu áp chiếu xuyên qua soi sáng cả hành lang dài, nhìn xuống những học viên đang đi lại bên dưới, khoác trên mình chiếc áo choàng xanh quen thuộc họ cùng nhau dạo bước trên sân trường với nụ cười tươi tắn trên môi, thấy cảnh tượng ấy tôi bất giác nở nụ cười hoài niệm.
Những ngày đầu chơi game, tôi cũng như họ cũng phấn khích hết thảy khi lần đầu bước chân tới học viện này và đi khám phá khắp mọi ngóc ngách với tâm trạng phấn khởi.
“Tới rồi à, không trì hoãn như mọi lúc nhỉ.”
Bất chợt một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai, ngạc nhiên nhìn về hướng phát ra âm thanh, tại đó một cô gái xinh đẹp đến khó tin đang từ từ bước tới với những bước chân thanh lịch, mái tóc trắng dần chuyển đỏ tỏa sáng dưới ánh nắng như thể chính cô đang tỏa ra một vầng hào quang.
Sylvia thực sự rất đẹp.
Dù trước kia tôi phục vụ Rosalia và đồng hành cùng Irina, những người cũng được coi là những học viên nữ xinh đẹp nhất học viện nhưng vẻ đẹp của Sylvia lại mang cảm giác rất khác. Nếu Rosalia tỏa sáng tựa như ánh mặt trời, Irina thì như cánh đồng hoa ngọt ngào thì Sylvia lại mang cảm giác ấm áp như ngọn lửa giữa trời đông giá rét.
Chết tiệt, đừng quên nhiệm vụ của mày Eden.
Tôi lắc đầu để rũ bỏ đi cảm giác lạ mỗi khi nhìn Sylvia, hơn ai hết tôi đã từng chiến đấu với cô ta và chết vô số lần khi cô ta hóa quỷ nên tôi không thể nào bị thu hút bởi vẻ đẹp ấy được.
“Tôi đã nói là tôi sẽ đến đúng giờ mà.”
“Vậy thì tốt, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để tới đó chưa?”
“Rồi.”
“Vậy theo tôi.”
Tôi gật đầu với vẻ chắc chắn, ở phía đối diện Sylvia chỉ nhìn tôi với vẻ thờ ơ rồi đi đâu đó. Theo chân cô ấy và bước ra khỏi học viện, chúng tôi bước đi trên con đường đất bẩn thỉu giữa làn sương mờ buổi sáng, nhìn xung quanh tôi có thể thấy ngay cánh đồng đã được cày cấy cẩn thận cùng những ngọn cỏ đọng sương.
Sau cả tiếng đi bộ trong im lặng chúng tôi bước tới một thành phố đổ nát vắng vẻ, những công trình bám đầy rêu chỉ còn mỗi khung, con đường lát đá thì lủng lỗ chỗ.
“Chỗ tập luyện mà cô nói là Arades à? Tưởng nơi đây chỉ dành cho pháp sư tập luyện khả năng điều khiển phép thôi chứ.”
“Cậu là kiếm sĩ mà chẳng hiểu gì cả thế? Chẳng phải kiếm sĩ các cậu tập trung vào khả năng điều khiển mana hơn là lượng mana trong cơ thể sao? Vì thế nơi đây cũng là chỗ tập luyện tốt nhất cho cậu rồi đấy.”
“À.”
Tôi ngạc nhiên nhìn vào thành phố trước mắt, ở lần chơi trước thì mỗi lần vào đây tôi lại cảm thấy cực kỳ khó chịu nên chả muốn vào bao giờ, ai ngờ đâu nơi này lại phù hợp với kiếm sĩ chứ.
Nghĩ lại thì Rohan cũng từng bảo nơi đây là điểm luyện tập lý tưởng.
Lúc trước tôi chỉ nghĩ đây là điểm luyện tập cho mấy kẻ khổ dâm thôi chứ không nghĩ rằng nó tốt đến thế.
“Được rồi, tôi đã chỉ cho cậu cách để mạnh lên rồi đấy, coi như hết nợ, còn giờ tôi sẽ làm phần việc của mình.”
“A, đợi với.”
Bất chợt Sylvia bước vào trong mà không báo trước, thấy thế tôi cũng vội đi theo phía sau cô ấy, dù có tôi theo sau nhưng cô ấy cũng chẳng quan tâm hay ngoái đầu lại nhìn.
“Chóng mặt quá.”
Càng đi tôi lại càng cảm thấy chóng mặt, bụng tôi cũng sôi sùng sục như thể muốn tống gì đó ra ngoài, chính vì thứ cảm giác ấy nên tôi chẳng thể đi tiếp mà vội ngồi xuống nghỉ ngơi.
“Hả? Cô ấy đâu rồi?”
Chỉ trong một khoảnh khắc Sylvia đã biến đâu mất, chỉ còn lại mình tôi trên con phố vắng bóng sự sống.
Cảm thấy khó hiểu tôi liền đứng dậy và tiến về phía trước, nhưng càng đi tôi càng cảm thấy lạ khi khung cảnh xung quanh cứ lặp đi lặp lại như thể tôi đã đi nguyên một vòng tròn.
“Hở? Tại sao mình đi ra ngoài rồi?”
Không biết từ lúc nào tôi đã bước ra khỏi thành phố, trước mắt tôi bây giờ không còn là những tòa nhà chỉ còn mỗi khung nữa mà là cánh đồng trải dài, quay về phía sau thành phố vẫn ở đó không đi đâu cả nhưng bóng dáng Sylvia thì không thấy đâu.
“Thì ra đây là sự lạc lối mà mọi người nói.”
Dù không đến đây nhiều nhưng ít nhất tôi nghe được vài chuyện về thành phố này, rằng nơi đây đã bị ma ám và bất cứ ai vào thành phố đều sẽ bị ma nhập rồi tự động bước ra khỏi thành phố.
“Rốt cuộc cô ta đang làm gì ở đây?”
Cảm thấy bất an tôi vội chạy vào trong thành phố một lần nữa, một lần nữa cơn đau đầu cùng cảm giác buồn nôn lại ập đến, dù vậy tôi vẫn cố gắng chống cự và tiếp tục tiến về phía trước nhưng rồi không biết từ lúc nào trước mắt tôi lại hiện lên cánh đồng trải dài đến tận đường chân trời.
Không bỏ cuộc tôi lại lao vào trong, nhưng rồi lại bước ra ngoài vào lúc nào đó, lặp đi lặp lại như vậy mấy tiếng trời cho đến khi mặt trời lên đỉnh, tôi dường như cảm thấy bản thân có thể đi xa hơn và tiến vào sâu trong thành phố.
Trong khi tôi nhìn ngó cảnh tượng sau khi đi sâu vào trong thành phố tôi bất chợt nhìn thấy một người với mái tóc trắng dần chuyển đỏ đang nằm gục giữa đường, hoảng hốt chạy về phía đó và nhìn lấy đôi mắt nhắm nghiền của Sylvia, tôi không khỏi cảm thấy khó hiểu mà thử lung lay cô ấy dậy nhưng ngay khi tôi chạm vào cô ấy thì một cảm giác nóng ran truyền tới tay tôi.
Cô ấy nóng quá.
Bất ngờ tôi lấy tay sờ vào trán cô ấy, ngay khi đặt tay lên trán cô tay tôi liền cảm thấy nóng rát như thể đang sờ vào yên xe sau khi để nó bị phơi nắng cả buổi trưa vậy.
Dù không hiểu Sylvia bị gì nhưng tôi vẫn biết có điều gì đó không ổn xảy ra với cô ấy, vác cô ấy lên vai tôi bước chân ra khỏi thành phố với cơ thể nóng ran. Với Sylvia trên lưng tôi có thể cảm nhận rõ những giọt mồ hôi của cô ấy đang làm ướt cả tấm lưng tôi, đồng thời sức nóng của cô ấy cũng có thể được cảm nhận rõ ràng và làm tôi nóng đến chóng cả mặt.
Sau khi rời khỏi thành phố một đoạn tôi nhìn thấy một cái cây cổ thụ với tán lá rộng, tới đó tôi đặt cô ấy nằm xuống dưới bóng cây.
Cô ấy bị sao vậy?
Nhìn lấy dáng vẻ yếu ớt của Sylvia tôi cảm thấy chút khó hiểu, trước kia khi ở cùng Rosalia tôi chưa bao giờ nghe thấy hay biết được tình trạng này của cô ấy. Nghĩ đến cảnh tượng cô ấy nằm bất lực giữa đường, tôi thật sự không thể không nghĩ đến cảnh tượng một kẻ độc ác nào đó tìm thấy cô ấy thay vì tôi.
“Hự…”
Sylvia lờ mờ tỉnh dậy, cô ấy nhăn mày khó chịu ôm lấy cơ thể của mình, thấy vậy tôi liền lấy ra cái bi đông nước mà bản thân vừa uống cho cô ấy, nhưng ngay khi cô ấy nhìn thấy cái bi đông cô liền giật mình rồi nhìn về phía tôi với đôi mắt mở to.
“Tôi không làm gì cô đâu.”
“Chết tiệt, tại sao lại là cậu chứ, cậu đưa tôi đi đâu rồi!”
“Chúng ta đang ở chỗ cây cổ thụ nằm giữa Arades và học viện, với cả cô khát không, uống chút nước đi.”
“Sùy, không cần.”
Sylvia hất cái bi đông nước của tôi ra và lấy từ đâu ra một bi đông nước khác, cô ấy uống lấy nó một cách từ tốn dù cho cô ấy đã mất rất nhiều nước, cô ấy vẫn vậy vẫn giữ dáng vẻ thanh lịch của mình dù bất kể tình huống nào, dù thế tôi vẫn không thể nào không nghĩ dáng vẻ yếu ớt của cô lúc bất tỉnh.
Nhìn lấy gương mặt khó chịu của Sylvia tôi bất giác cảm thấy một cảm giác cô đơn lạ lùng, nhìn lấy đôi mắt tựa như hồng ngọc ấy tôi như cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm ẩn trong đó.
Dần dần tầm nhìn của tôi dần mờ đi rồi ngập trong bóng tối, cho đến khi tôi nhận ra bản thân đã ở trong một căn phòng tối mù tối mịt.
“Lại mơ à.”
Tôi cau mày đứng dậy bật đèn và ngồi vào bàn trong cảm giác hụt hẫng lạ lùng, nhìn sang cái bảng ở cạnh bên và nhìn lấy một ghi chú trên đó mà thầm thở dài.
“Anh Eden, có thể anh không nhận ra nhưng anh yêu công chúa hơn anh nghĩ đấy.”
“Mình chưa bao giờ nói điều đó với cô ấy.”
Tôi lẩm bẩm với tâm trạng rối bời, dù thật sự muốn tìm cô ấy để hỏi tại sao cô ấy lại biết điều đó nhưng vì cô ấy cùng Paven đang đi du lịch đâu đó cùng nhau nên phải đành gác ý tưởng đó qua một bên.
Mở cuốn sổ tay của mình ra tôi bắt đầu ghi chép lại những gì đã diễn ra trong mơ một cách cẩn thận, từng sự kiện từng khung cảnh được ghi lại một cách chăm chút để bất kỳ lần nào đọc lại tôi cũng có thể mường tượng ra được những gì tôi từng thấy.
Dù là cuốn sổ tay kế hoạch nhưng đây đồng thời là nhật ký của tôi, với trí nhớ ngắn hạn của mình tôi thường xuyên quên đi mọi thứ đã từng xảy ra nên tôi rất trân trọng cuốn sổ tay này, bởi lẽ nếu có nó bản thân vẫn biết phải làm gì tiếp theo dù có quên đi tất cả.
May là nó không mất.
Nhớ lại vụ việc đêm qua tôi không khỏi cắn răng vì cay cú, không rõ bố con đứa nào đã trộm lấy cặp sách của tôi sau khi để nó ở ghế trong căn tin để đi vệ sinh, sau đó thậm chí còn lấy trộm hết đồ của tôi trong lúc tôi tắm.
Dù đã tìm lại hầu hết đồ đạc sau khi chạy vòng quanh học viện cả đêm nhưng vì lý do nào đó tôi lại không tìm thấy cuốn sổ tay của môn giả kim, dù vậy tôi không quá bận tâm lắm vì vẫn có thể chép lại một cuốn khác từ sổ tay của cô gái hở tráng.
Đóng cuốn sổ tay lại sau khi ghi lại giấc mơ của mình và bỏ nó vào cặp sách, nhìn lại căn phòng đầy đủ tiện nghi của mình tôi bất giác cảm thấy có chút lo lắng.
Nghe nói sắp tới mưa khá lớn.
Nghĩ đến dự báo thời tiết mà tôi đọc trên báo tôi thầm thở dài, vì nơi đây nằm ngay dưới hệ thống cống thoát nước nên chắc chắn sẽ không thể trở về được nếu trời mưa, nhưng điều tôi lo lắng hơn hết là quá trình hồi sinh sư phụ của mình sẽ bị chậm trễ.
Nhìn sang chiếc giường nằm ở góc phòng tôi khẽ tiến tới và nhìn lấy người đang nằm như thể đã chết trên đó, với mái tóc đỏ máu dài, làn da trắng nhợt và cơ thể nhỏ nhắn thon gọn, gương mặt trẻ trung đầy nữ tính mà ai khi nhìn vào cũng tưởng người ấy là một tiểu thư quý tộc, nhưng khi nhìn xuống bên dưới một chút dù cho có tấm chăn che đi nhưng tôi vẫn có thể thấy thứ gì đó nhô lên.
“May là mình không gỡ tấm chăn ra.”
Vì đây là đời thực nên tôi hoàn toàn có thể nhìn thấy bộ phận sinh dục khi gỡ tấm chăn ra, khác hẳn với trong game khi mà chỗ đó hoàn toàn không có gì cả.
Lấy một lọ thuốc màu vàng ngay bên cạnh giường và uống hết nó, sau đó tôi giơ cổ tay phải đầy sẹo của mình lên ngay trên đầu của người ấy và rạch một đường.
“Hãy tỉnh dậy sớm nhé, sư phụ Lucan.”
Tôi lẩm bẩm với chút nhớ nhung khi nhìn lấy dòng máu chảy dài xuống miệng Lucan, dù không hề mở miệng nhưng dòng máu vẫn bị hút vào miệng sư phụ tôi bằng cách thần kỳ nào đó, cảnh tượng này cũng không mấy mới mẻ với tôi khi đã liên tục mỗi khi thức dậy kể từ khi tôi tới ngủ ở dưới này.
“Xèo xèo xèo…”
Sau khi cho máu chảy tầm 5 phút tôi liền đổ thuốc hồi phục lên cổ tay mình, tiếng xèo xèo vang lên cùng với cơn đau rát đến tận xương tủy, dù vậy vì đã quen với nỗi đau nên tôi cũng chẳng để tâm lắm.
“Maria sẽ không thích điều này.”
Nhìn lấy cổ tay đầy sẹo của mình tôi khá chắc nhiều người sẽ nghĩ tôi đã cố tự sát nếu nhìn thấy nó, còn nếu cô Maria mà nhìn thấy nó thì chắc sẽ suy diễn ra một cảnh tượng hết sức bi thương.
Nhìn lấy cái bảng lần cuối cùng, ở góc của tấm bảng có hai dòng hai ghi chú mà tôi đánh dấu riêng ở một góc, dù nó dường như không liên quan đến các ghi chú khác nhưng chúng lại khiến tôi khó chịu cực kỳ.
“Cậu có bao giờ cảm thấy trí nhớ của mình có vấn đề chưa? Vì trong câu chuyện mà cậu kể cho tôi có rất nhiều lỗ hổng trong đó, như thể nó cố tình bị can thiệp vậy.”
“Anh có thể… Thực hiện lời hứa… ”
“Rốt cuộc mình đã quên điều gì.”
Tôi chắc chắn điều mà Redax và Irina nói chắc chắn có liên quan đến những điều mà bản thân đã quên, đó có lẽ là điều gì đó đã xảy ra trong chế độ cốt truyện vào 3 năm đầu tiên tôi chơi, thời điểm tôi vẫn còn tràn đầy quyết tâm cứu lấy thế giới này.
Nhìn lấy cái cặp sách, đúng hơn là cuốn sổ tay của mình và nhớ lại giấc mơ mà bản thân mới mơ xong, tôi chắc chắn đó là một phần ký ức mà tôi đã quên, về một khoảnh khắc đã diễn ra rất lâu về trước.
“Rốt cuộc cô người muốn gì ở tôi.”
Tôi lẩm bẩm với tâm trạng khó chịu khi nghĩ về những ký ức bị lãng quên ấy cùng với kẻ đã khiến tôi mơ chúng, dù sớm hay muộn tôi cũng sẽ trải qua những giấc mơ ấy một lần nữa, dù cho tôi thực sự thích những giấc mơ ấy nhưng nó cũng sẽ làm tôi đau khổ khôn nguôi, bởi lẽ nếu tôi càng yêu thế giới này bao nhiêu thì tôi sẽ càng tuyệt vọng bấy nhiêu khi khoảnh khắc ấy đến.
***
Đứng giữa sân vận động cùng với vô số học viên khác, khác với mọi hôm, lần này trên khán đài chỉ có một vài vị giáo sư đang ngồi cặm cụi viết gì đó. Nhìn sang các học viên bên cạnh mình, dù đã học chung lớp hơn cả tháng trời nhưng tôi thậm chí còn chẳng nói chuyện với họ nổi một câu.
Không biết mình cùng nhóm với ai đây.
Tôi nhìn về phía giáo sư Handal đang từ trong cửa đi ra với một chiếc hộp bên hông, đi cùng anh là một vị giáo sư khác đang đội cái mũ quạ của đám bác sĩ dịch bệnh vì lý do nào đó.
“Đó là thầy Fami!”
“Tại sao thầy ấy lại ở đây chứ! Chúng ta sẽ bị biến thành xác chết mất!”
Đám học viên hoảng loạn hét lên khi thấy vị giáo sư ấy và có vẻ như chính lão ta khá thích cảnh tượng này mà chống tay lên hông với vẻ đầy tự hào. Tôi thì cũng biết lão ta, bởi lẽ không ai khác lão chính là giáo sư phụ trách câu lạc bộ kỳ quặc có tên “Những kẻ được chọn”, một câu lạc bộ kín chỉ có 12 thành viên và sẽ đi tám chuyện linh tinh sặc mùi ảo tưởng vào đêm trăng tròn.
“Hô hô, đây là học viên của cậu sao, có vẻ như năm nay có nhiều đứa khá tốt ấy nhỉ?”
“Được rồi, mọi người tập hợp!”
Không thèm trả lời Fami, thầy Handal hô lên một tiếng thật to. Theo hiệu lệnh của giáo sư mọi người liền tập hợp ngay trước thầy ấy một cách có trật tự, vì lý do nào đó tôi bị đẩy xuống cuối hàng và bị một tên với tấm lưng rộng như tường thành che hết tầm nhìn nên phải lén đứng lệch sang một bên để nhìn lấy những gì đang diễn ra phía trước.
“Trước khi thi giữa kỳ thì tôi xin giới thiệu giáo sư môn giải phẫu, thầy Fami.”
“Chào mọi người, có ai muốn vào lớp của tôi không? Các em sẽ được ngắm nhìn cơ thể trần trụi của con người đấy.”
Lão giáo sư nói với vẻ đầy ẩn ý, dù nghe lời đề nghị có vẻ rất hấp dẫn nhưng đó là khi họ không biết lão ta là giáo sư môn giải phẫu.
“Như đã thông báo từ trước, hôm nay chúng ta sẽ thi giữa kỳ theo hình thức nhóm ngẫu nhiên đồng thời sẽ thực hiện cuộc bốc thăm nhóm 4 người, bởi lẽ ngoài kia các em đôi lúc sẽ không biết đồng đội của mình là ai cả nên đây cũng coi như là bài học cho việc làm việc nhóm, tôi sẽ không chấp nhận bất kỳ hình thức khiếu nại nào trong nhóm và các em sẽ buộc phải đồng hành với nhau cho đến khi kết thúc học kỳ, còn bây giờ ai muốn lên trước?”
Lời vừa dứt thì một bóng hình quen thuộc bước lên phía trước, với mái tóc trắng chuyển đỏ không thể lẫn vào đâu được, cô bước tới và lặng lẽ cho tay vào chiếc hộp mù.
Nhìn cô ấy bốc thăm tôi cứ có một cảm giác mong chờ đến lạ.
“Wintham.”
“Wintham, mời em tiến về phía trước.”
Gã to con đứng ngay phía trước tôi bước về phía trước, với mái tóc ngắn màu nâu đỏ, nước da có phần sẫm màu cùng cơ thể khổng lồ ngang ngửa Dylan, cậu ta nở một nụ cười tự hào khi đứng bên cạnh Sylvia. Nhìn cảnh tượng ấy tôi thầm cảm thấy ghen tị mà nắm chặt lấy bắp tay của mình để kiềm chế lấy thứ cảm xúc đang nảy nở.
“Linda.”
“Yay! Chúng ta lại làm việc cùng nhau rồi!”
Linda lon ton bước lên đứng cạnh Sylvia, nhưng ngay khi thấy ánh mắt sắc lẹm của Sylvia thì cô liền im bặt mà lủi thủi đến đứng bên Wintham.
Cô ta hình như là chủ câu lạc bộ săn ma thì phải.
Nhìn cô gái với mái tóc vàng ngắn cùng đôi mắt híp đang trò chuyện cùng với Wintham tôi cảm thấy có chút quen thuộc, dựa trên những gì cô vừa nói về việc làm việc với Sylvia thì tôi cũng phần nào chắc chắn điều đó dù không nhớ quá rõ.
“Aiden- Ludwig.”
“Aiden Ludwig, mời em tiến lên phía trước.”
Khi cái tên tôi vang lên tôi hơi giật mình mà nhìn lấy Sylvia, dù chỉ trong một khoảnh khắc nhưng tôi có thể nhìn thấy đôi mắt của Sylvia hơi run rẩy vì lý do nào đó, dù vậy tôi không quá để tâm mà bước tới bên cạnh cô ấy với tâm trạng phấn khởi.
Nhìn lấy gương mặt không tì vết của Sylvia tôi bất giác nhớ về đêm hôm qua, lúc mà cô ấy cùng với mọi người xông vào phòng tắm nam và bày ra vẻ mặt hoảng chưa từng có khi bật đèn lên.
“Chúng ta lại gặp nhau nhỉ.”
“Ừ…”
Sylvia miễn cưỡng đáp, dù cô ấy không thể hiện ra mặt nhưng tôi có thể cảm thấy rõ ràng sự ngại ngùng của cô ấy.
4 Bình luận