Vol 3 Tinh thần hiệp sĩ.

Chương 2 Bóng ma (1)

Chương 2 Bóng ma (1)

Không có bất kỳ cái kết nào cả, đó là điều bất kỳ ai đã chơi “Học viện kỳ bí” đều biết. Bởi suy cho cùng dù người chơi có cố gắng thế nào thì thế giới mà họ gắn bó đều sẽ trở về với tro tàn, có chăng chỉ là điều đó xảy ra sớm hay muộn tùy vào cách mọi người chơi và kỷ lục lâu nhất thuộc về Iris, khi mà cô đã thành công duy trì thế giới 20 năm trước khi nó kết thúc.

Dù vậy khái niệm ending vẫn tồn tại.

Nhìn lấy lá cờ xanh đang bay phấp phới trên đỉnh các tòa nhà phía xa tôi bất giác nghĩ về những gì bản thân đã phải trải qua trong quá khứ. Từng sự kiện, cuộc thi tôi đã tham gia, những mối quan hệ tôi đã gây dựng, kỷ niệm qua biết bao nhiêu lần chơi đều chỉ tồn tại trong những năm tôi làm học viên còn sau đó chỉ là những ngày lặp lại không có gì thú vị để trải nghiệm, vẫn những mối quan hệ đó và công việc lặp đi lặp lại một cách nhàm chán trong không gian giới hạn của chế độ cốt truyện.

Không riêng gì tôi mà cả những người chơi khác đều trải qua những điều tương tự, họ đều trải qua những sự kiện thú vị của đời học viên rồi nếm trải sự lặp lại đến vô vọng sau khi tốt nghiệp, không sự kiện, không mối quan hệ mới, thậm chí nếu NPC đi ra khỏi khu vực giới hạn thì họ sẽ biến mất mãi mãi.

Đứng trên ngọn đồi đá và nhìn lấy đường chân trời phía xa tôi bất giác cảm thấy có chút sợ hãi, dù khung cảnh trước mắt có hùng vĩ bao nhiêu, những ngọn núi cao phủ tuyết trắng có đẹp đẽ đến thế nào thì tôi vẫn không dám bước thêm một bước về phía đó, bởi lẽ dù đây có là đời thực thì tôi vẫn nghĩ đây là khu vực giới hạn trong trò chơi, nơi mà tôi không thể nào bước qua.

Cố bước một chân về phía trước nhưng chân chưa kịp chạm đất thì tôi lại rụt chân lại, tôi sợ bản thân bước ra khỏi thế giới và trôi dạt trong không gian trống, dù đã lâu nhưng những ký ức tồi tệ trong không gian ấy vẫn bám lấy tôi không buông.

Rũ đi những cảm giác tồi tệ trong lòng tôi quay ra sau và nhìn vào một tảng đá, nhận thấy ánh mắt của tôi một bóng dáng với mái tóc vàng nhanh chóng nấp đi nhưng không đáng kể khi mà cái bóng của cô vẫn hiện rõ mồn một trước mắt tôi.

“Theo dõi đủ chưa?”

“...”

Nhận thấy bản thân đã bị phát hiện, cô gái bước ra khỏi tảng đá và nhìn lấy tôi với chút ngại ngùng, tôi đã nhận thấy cô ta theo dõi tôi từ đầu nhưng không quá bận tâm nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy có chút khó chịu khi để người khác thấy dáng vẻ này của mình.

“Cô bị lên đồn vì theo dõi người khác bao nhiêu lần rồi hả Eleris?”

“Này! Tôi là công dân gương mẫu đấy nhá!”

“Ừ, công dân gương mẫu, suýt bị bắt bao nhiêu lần rồi?”

Tôi hỏi với vẻ trêu ngươi làm Eleris phía đối diện tức điên lên, như thể chấp nhận rằng bản thân là một kẻ theo dõi cô thở dài một hơi rồi lấy ra một lá thư, nhìn lấy lá thư đã được tháo niêm phong tôi có chút khó hiểu mà nhận lấy nó.

“Ai gửi đây?”

“Em gái cậu.”

“Tôi không phải Aiden Ludwig.”

“Nhưng anh đã lấy đi cuộc sống của cậu ta.”

Tôi gật gù đồng tình, dù tôi không phải Aiden Ludwig đi chăng nữa thì tôi cũng đã chiếm đoạt cơ thể cậu ta nên bản thân cũng phải có trách nhiệm với nó, nhìn lấy những dòng chữ được ghi một cách cẩn thận tôi cảm thấy chút hài lòng vì chữ khá đẹp, nhưng khi đọc lấy nội dung trong đó tôi lại chẳng thể thấy vui nổi.

“Aina rất quý Aiden, dù vậy cha mẹ cô ấy không cho phép cô ấy trực tiếp gửi thư cho anh nên phải gửi thông qua tôi.”

“Có vẻ như tên này vẫn có một vài người yêu quý.”

Tôi lẩm bẩm với chút khó chịu, nghĩ đến cảnh bản thân phải đối mặt với cô bé, người đã bày tỏ sự lo lắng của mình với Aiden qua bức thư.

Mình nên nói gì với con bé đây?

Tôi không khỏi cảm thấy rối bời khi nghĩ đến việc hồi âm, nhìn sang bên cạnh tôi có thể thấy vẻ mặt tội lỗi của Eleris, bởi lẽ chính cô là người đã giết chết tâm hồn của Aiden chỉ vì coi cậu ta là đối tượng nguy hiểm với tương lai.

Dù cho Iris là người đã âm thầm đưa ý nghĩ đó vào đầu cô ta nhưng không phải vì thế mà cô vô tội.

Bỗng tôi nghĩ đến Iris, người vốn rất ghét giết chóc đã âm thầm thao túng Eleris nhằm giết Aiden để đưa tôi đến thế giới này làm tôi cảm thấy có chút khó chấp nhận, dù cho tôi có là một tên sát nhân trong chế độ cốt truyện đi chăng nữa thì việc tước đoạt một sinh mạng trong thực tế vẫn là một điều khá cấm kỵ.

“Mà đợi đã, Aiden và Aina thân thiết thế à? Tôi không nhớ là tên đó thân thiết với em gái hắn đấy.”

“Ừm… Thì đó là quan hệ một chiều, Aina quan tâm đến anh trai cô ấy nhưng Aiden luôn lờ nó đi và luôn coi cô như không tồn tại.”

“Đó là điều cô viết trong tiểu thuyết của mình à?”

“Ừm, với cả Aiden, chuyện anh là biên tập viên của học viện kỳ bí là nói dối phải không?”

Eleris nói với vẻ khó chịu.

“Ừ, trêu cô tí thôi.”

“Dù vậy anh cũng là người trái đất đúng chứ? Tôi có nghe Helen kể rằng mẹ cô ấy là người từ thế giới khác, dựa theo mô tả mà Helen thuật lại thì tôi khá chắc chắn về điều đó.”

“Ừ, dù vậy trái đất của hai chúng ta có thể có chút khác biệt đấy, bởi ở chỗ tôi đó cuốn tiểu thuyết của cô không tồn tại và cô cũng không biết đến trò chơi mà chúng tôi đã chơi.”

Tôi nhìn Eleris với chút suy tư, bởi tôi chắc chắn rằng việc Eleris viết được cuốn tiểu thuyết dựa theo thế giới này hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.

Có vẻ như cô ấy là sự thay thế cho các người chơi.

Hướng mắt về phía đằng xa, nhìn lấy học viện mà tôi đã gắn bó trong suốt chục năm chơi game và nghĩ về những gì tôi làm, dù những nhân vật như Helen, Rohan, Irina hay Salvina có thể được chọn để chơi nhưng có lẽ nhân vật tự chọn mới thực sự là nhân vật chính mà người chơi phải điều khiển.

“Eleris.”

“Gì?”

“Cô là nhân vật chính của thế giới này.”

“Tại sao anh lại nói vậy?”

Nhìn lấy vẻ mặt khó hiểu của Eleris tôi không khỏi nghĩ đến những người chơi đã cố gắng cứu lấy thế giới của chế độ cốt truyện, họ và tôi đều đã trải qua vô số sự kiện trọng tâm có thể hủy diệt cả học viện mà các nhân vật khác khó có thể tham gia do sự khác biệt về thời gian hoạt động, cũng vì thế tôi đã không phải gánh lấy trách nhiệm mà tôi phải từng gánh.

“Chắc cô cũng biết những điều gì sẽ xảy ra trong tương lai nhỉ?”

“Ý anh là các vụ khủng bố và xung đột giữa các học viên đấy à? Với cả anh cũng sẽ giúp chúng tôi đúng chứ, dù gì anh cũng biết đến tương lai của thế giới này mà.”

“Không.”

Tôi dứt khoát trả lời.

“Tôi đã quá mệt mỏi với việc cứu nó rồi, giờ nó là trách nhiệm của cô chứ không phải của tôi, với cả chắc gì tôi đã sống đến lúc tốt nghiệp cơ chứ, bệnh bazack dù tôi biết cách chữa nhưng nguyên liệu chế thuốc lại quá hiếm nên cũng chưa chắc chữa được.”

Nói xong tôi thở dài một hơi, dù cho mọi người có hy vọng tôi cũng cố gắng cứu lấy thế giới này như ngày xưa tôi vẫn làm, nhưng dù có muốn tôi cũng khó lòng làm được bởi lẽ sức mạnh của tôi có giới hạn và trong ít nhất 1 năm nữa thì những kẻ mà tôi khó có thể đối phó với tình trạng hiện tại sẽ xuất hiện.

Xin lỗi nhé Iris, Paven, tôi không thể bảo vệ con hai người được.

Nghĩ về hai đứa Iris và Paven cùng những đứa con của hai người họ khiến tôi cảm thấy có chút nuối tiếc, bởi chính tôi cũng rõ con họ cũng sẽ chết trong tương lai chỉ là sớm hay muộn thôi và đến lúc đó tôi thật sự chẳng biết phải đối mặt với họ như thế nào.

Cũng chính vì cảm giác ấy tôi thật sự chẳng muốn thân thiết với bất kỳ ai, bởi suy cho cùng tôi chẳng bao giờ muốn phải đến lễ tang của họ, thà rằng tôi chết trước đi cho rồi.

Lấy ra cuốn sổ tay của mình tôi mà nhìn lại bản thân đã ghi trong đó, ngay trang đầu tiên tôi đã ghi rõ cuộc gặp của bản thân với Irina, người mà tôi đã hành hạ cả tháng trời để tìm ra giới hạn sức mạnh mà một NPC trong chế độ cốt truyện có thể đạt tới.

“Lời hứa mà cô ta nhắc đến là gì?”

Đó là điều tôi băn khoăn đó giờ, dù tôi cũng có lời hứa là đi dự đám cưới của Iris và Paven nhưng dù đã hoàn thành nó tôi lại nghĩ đến một cái gì đó khác.

“Nè Aiden, anh thích Sylvia à?”

“Hả? Sao cô lại nghĩ thế?”

Câu hỏi bất chợt của Eleris làm tôi không khỏi bối rối.

“Dựa vào những gì anh làm thôi, anh lúc nào chả ghét tiền bối Rosalia ra mặt nhưng lại đối tốt với Sylvia đến khó hiểu, dù gì anh cũng bán mỹ phẩm cho Sylvia với giá rẻ mạt và thậm chí còn tặng cho cô ấy khá nhiều đồ miễn phí nữa.”

“Tôi đồng ý chuyện tôi ghét Rosalia nhưng chuyện tôi giảm giá và tặng đồ cho Sylvia là do cô ấy mua đồ từ tôi nhiều lần thôi, khuyến mãi khách quen mà.”

“Còn chối à? Anh biết một người tên Alice thậm chí còn tới mua đồ từ anh gần như mỗi ngày mà không nhận được bất kỳ khuyến mãi nào không?”

“Chịu, tôi không biết cô ta là ai, dù gì cũng có đến tận 3 đến 4 Alice đến mua đồ mỗi ngày nên trong sổ cái toàn mấy cái tên trùng lặp nên không để ý.”

Tôi nhanh chóng biện minh nhưng có vẻ Eleris chẳng tin lắm khi đang nhìn tôi với vẻ chán chả buồn nói.

“Được rồi, cứ cho là anh thích Sylvia đi nhưng đó không phải lý do để anh ghét Rosalia đến vậy, anh cũng rõ tiền bối đang phải đối mặt với điều gì mà, dù cho tiền bối có là người hưởng công lao từ việc bắt lấy Revena nhưng điều đó không có mấy tiếng vang so với việc cha mẹ Helen và Salvina chính thức kết hôn cả, nỗ lực của tiền bối không thể so sánh được với việc một pháp sư cấp 8 cùng với một trong những trụ cột của nền kinh tế đế chế kết hôn và về phe nhị hoàng tử cả.”

“Ừ thì sao? Dù gì nhị hoàng tử cũng hợp làm hoàng đế hơn mà.”

“Nhưng anh không nghĩ đến việc những gì hắn sẽ làm khi nhận được quyền kế vị à? Hay là anh không biết đến hủ tục của hoàng gia?”

Eleris chất vấn với vẻ khẩn trương, dù vậy tôi chẳng mảy may quan tâm bởi lẽ dù có là ai lên ngôi thì điều đó sẽ luôn xảy ra thôi.

“Cô nghĩ Rosalia sẽ phá bỏ hủ tục đó ư? Tôi không nghĩ vậy đâu.”

“Chính cô ấy đã nói điều đó!”

“Cô tin cô ta sẽ giữ lời à? Chắc cô cũng biết tôi từng là gì phải không Eleris, dù gì hắn ta cũng cứu các cô một mạng mà.”

“Ý anh là Eden Lunic?”

Tôi gật đầu với chút khó chịu trong lòng.

“Ừ, cô nghĩ lại sao tôi lại ghét cô ta đến mức từ bỏ họ của mình đến vậy?”

“...”

Eleris trầm ngâm nhìn lấy tôi, rồi bất chợt ánh mắt của cô hướng xuống tôi đang cầm mà mở to mắt ra.

“Đó là tóc của Sylvia đúng chứ? Làm thế quái nào anh có được nó hả tên biến thái?”

“Gì cơ?”

“Cái dấu trang của anh kìa, nó làm từ tóc đúng chứ, với cả cái màu trắng chuyển đỏ chỉ có Sylvia có thôi.”

Tôi nhanh chóng nhét cuốn sổ tay vào túi.

***

Một tòa nhà được làm hoàn toàn bằng đá đen với một mái vòm nổi bật giữa những tòa nhà theo lối kiến trúc kiểu gothic, trên những bức tường của tòa nhà có vô số những ký tự lạ được khắc lên đó cùng với những viên đá mana lấp lánh được đính khắp tòa nhà, bên trong là những học viên đang bắn vô số phép thuật vào nhau trên một sàn đá vuông sạch bóng.

“Sấm chớp!”

“Tường đất!”

Hai học viên thay phiên nhau thi triển phép thuật vào nhau trên sàn đấu dưới sự quan sát của các học viên cùng với giáo sư Raven, người đang quan sát trận chiến với vẻ mặt mất tập trung.

Không chỉ mình anh, tại một góc của sân tập cũng có một người khác đang quan sát lấy trận chiến phía trước mặt với vẻ mặt đờ đẫn, với mái tóc vàng ánh kim cùng gương mặt nghiêm trang, cô hướng mắt về phía những học viên khác đang chiến đấu trên sân nhưng trong tâm trí cô lại chẳng thèm đoái hoài đến điều đó.

Dù đã mấy tuần trôi qua nhưng cô vẫn nhớ mãi cảnh tượng ấy, trên cánh đồng hoa tulip tỏa ra sắc xanh dưới ánh trăng, một vị hiệp sĩ với mái tóc đen như màn đêm mang trên mình một thanh kiếm bạc được bọc trong một hào quang đen ngòm, anh đứng trước cô và đối mặt với con rồng khổng lồ với một ý chí sắt đá.

“Kính chào mặt trời của đế chế, nữ vương Rosalia, tôi là Eden Lunic, hiệp sĩ hư vô xin được phục vụ ngài.”

Lời chào nghiêm trang của anh như vang vọng trong tâm trí cô, một lời chào đã in đậm trong tâm trí cô từ lúc nào.

Anh ấy là ai?

Câu hỏi ấy văng vẳng trong tâm trí của cô từ đó đến giờ, vị hiệp sĩ lạ mặt nhưng chân thành ấy như bước ra từ một câu chuyện cổ tích, vị hiệp sĩ sẵn sàng giương kiếm lên chống lại một con rồng hùng mạnh cùng phù thủy độc ác để bảo vệ lấy công chúa của mình.

“Nè Rosalia, cậu đang tương tư ai vậy?”

“Hả! Tôi không tương tư ai cả!”

“Hửm? Chắc không?”

Một cô gái với mái tóc nâu tinh nghịch nói rồi nhìn sang Raven, người có vẻ mặt y hệt Rosalia lúc nãy.

“Mặt cậu lúc nãy trông y hệt thầy Raven đấy, cậu cũng biết là thầy ấy vẫn còn nghĩ về Kasandra mà đúng không?”

“Này tôi không có tương tư ai cả! Cậu nghĩ nhiều rồi đấy Alice.”

“Thế à, thế thì cậu đang tương tư ai, nói đi, dù gì chúng ta cũng là bạn mà.”

“Thật là…”

Rosalia thở dài vuốt mặt, đã là bạn của nhau hơn một năm cô rõ hơn hết bạn mình sẽ vẫn giữ nguyên cái suy nghĩ đó nếu không giải thích cặn kẽ.

“Được rồi, tôi không tương tư ai cả, tôi chĩ nghĩ về hình mẫu hiệp sĩ lý tưởng thôi.”

“Ồ, nhưng mà chẳng phải cậu đã có ngài Gaven rồi sao? À mà giờ mới để ý, dạo gần đây ngài ấy không ở bên cậu như mọi lúc nhỉ?”

“Ngài ấy bảo rằng ông ấy bảo vệ tớ quá mức nên sẽ ở xa quan sát, với cả tớ không muốn thay thế ông Gaven hay gì cả, chỉ là-”

“Ông ấy hơi quá già hải không?”

Alice thẳng thắng nói ra suy nghĩ của mình, Rosalia nhất thời muốn phủ nhận nhưng trong thâm tâm cô cũng nghĩ như vậy nên chẳng thể biện minh được gì.

“Ừm… Ông ấy đã già rồi…”

“Ông ấy đã ở bên cậu từ khi cậu mới sinh nhỉ?”

“Ừm, ông ấy đã ở bên và bảo vệ tớ kể từ khi tôi mới sinh ra, thành thật mà nói mình mong ông ấy có thể dành phần thời gian còn lại của đời mình cho những đứa cháu ở quê, tớ nghe nói bọn họ sắp đón sinh nhật 7 tuổi của mình.”

“Thật vậy, nhưng mà cậu nghĩ vị hiệp sĩ lý tưởng sẽ trông như thế nào?”

Nghe câu hỏi của bạn mình trong đầu Rosalia liền hiện lên hình ảnh của vị sĩ hiệp sĩ bí ẩn ấy, người đã quỳ gối trước cô với dáng vẻ nghiêm trang cùng vẻ mặt tận tụy.

“Tôi nghĩ đó là một người sẽ hết lòng vì chủ nhân của mình dù họ-”

“Nghĩ về hiệp sĩ khác trong khi vẫn đang có một người phục vụ ngày đêm, tôi không ngờ là cô vô ơn đến như vậy đấy Rosalia.”

Rosalia chưa kịp dứt lời thì một người ở gần đó lên tiếng, với giọng điệu cao ngạo và gương mặt không cảm xúc đặc trưng, Sylvia nhìn lấy Rosalia trước mắt với vẻ đầy khinh thường.

“Tôi không hề có ý định thay thế ngài Gaven, Sylvia.”

“Chẳng phải cô vừa nói là muốn ngài ấy nghỉ hưu sao? Chẳng lẽ cô quên rằng hiệp sĩ hoàng gia đế chế sẽ phải phục vụ cho đến lúc chết và nếu họ ngừng phục vụ thì phải chặt đi cánh tay phải của mình sao? Cô muốn ngài ấy không thể cầm kiếm nữa à?”

Sylvia chất vấn với ánh mắt lạnh lùng hướng thẳng vào Rosalia, ở phía đối diện Rosalia chẳng biết phải trả lời thế nào bởi lẽ cô đã phần nào quên đi sự thật ấy.

“Ồ, cậu ghen tị về việc Rosalia có hiệp sĩ à Sylvia? Hay là vì cô ấy đã giải quyết thành công vụ việc sát nhân tóc đỏ trong khi cậu lại không đóng góp được gì?”

“Ai thèm quan tâm đến cái thành tựu đó chứ? Với cả tôi không ghen tị, dù gì tôi cũng sẽ có hiệp sĩ của riêng mình vào sinh nhật thứ 20, đây là truyền thống của hoàng tộc chúng tôi bởi chỉ những người xứng đáng mới có thể có hiệp sĩ chứ không lãng phí nguồn lực vì một kẻ vô ơn nào đó.”

Sylvia nói với vẻ gay gắt rồi nhìn Alice với ánh mắt thù địch hiện rõ, thấy tình hình có vẻ không ổn Rosalia liền kéo Alice lại để cô không để miệng mình đi hơi xa. Thấy hai người họ lùi lại Sylvia cũng không thèm để tâm đến họ nữa mà đi về phía bạn mình, nhưng trên đường cô không quên hất tóc một cái như một thói quen để khoe lấy mái tóc suôn mượt của mình.

“Sylvia! Cậu dùng loại dầu gội gì vậy? Là loại mà cửa hàng bí ẩn đó đúng chứ?”

“Ừm, đây là loại dầu gội đặc biệt mà chủ cửa hàng tặng cho tôi vì là khách hàng thường xuyên.”

“Tuyệt quá! Rốt cuộc cậu phải chi bao nhiêu tiền để có thể trở thành khách hàng thường xuyên vậy?”

“Cũng không nhiều đâu, từng đó chỉ đáng tiền lẻ của tôi thôi.”

Sylvia nói một cách lấp lửng rồi nhìn lấy người khen lấy khen để mình với chút hài lòng.

“Cậu là Celia đúng không nhỉ?”

“Ah! Đúng vậy!”

Celia vui như được mùa khi Sylvia gọi tên mình.

“Nếu cậu thích thế thì cậu có muốn một chai không? Dù gì mua một chai không quá khó với tôi.”

“Ah! Cảm ơn cậu! À mà nè Sylvia, cậu có nghe gì về mấy lời đồn gần đây không?”

“Hửm, lời đồn nào?”

Thấy Sylvia nghiêng đầu tỏ vẻ hứng thú Celia liền vui như trúng số mà cố tỏ vẻ nghiêm trọng.

“Tớ nghe nói dạo gần đây có xuất hiện mấy bóng ma kỳ lạ, tớ nghe đồn rằng đó là đám thờ quỷ đang chuẩn bị một nghi lễ gì đó vào đêm trăng máu sắp tới đấy.”

“Có gì đặc biệt không?”

“Nếu đó là sự thật thì cậu có muốn đi bắt chúng không? Nếu thành công thì chúng ta có thể dằn mặt cô công chúa thiếu phép tắt đó đấy.”

Celia dụ dỗ.

“Hừm… Được thôi, nhưng chúng ta không thể điều tra một mình được, chúng ta cần thêm người.”

“Đừng lo Sylvia! Mình biết có một câu lạc bộ này cũng đang truy tìm bóng ma đó!”

Celia mặt tươi rói nhìn Sylvia. Dù hơi nghi vấn về sự nhiệt tình bất thường của Celia nhưng Sylvia vẫn gật đầu đồng ý, bởi lẽ cô cũng không muốn thua cái cô công chúa đáng ghét kia.

Sylvia khẽ liếc nhìn Rosalia với chút thù địch.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!