Ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, tôi nhâm nhi tách cafe và ngồi lướt web trên cái laptop cũ rích của mình, nổi bật nhất trên các trang cộng đồng mà tôi tham gia vẫn là những bài viết về các hướng dẫn chiến đấu, từ các kỹ thuật mà họ tìm được cũng như những NPC có thể dạy họ điều đó.
Từ kiếm pháp hoàng gia, các phép thuật cấp cao hay những lời khuyên từ các NPC bậc thầy đều được đăng tải lên cho mọi người cùng thấy và thu hút lấy vô số lượt tương tác. Dù vậy tôi lại chẳng mấy quan tâm đến chúng mà đọc lấy những bài của một người có tên là Iris Lanova được viết bằng tiếng anh.
“Rosalia là một công chúa chính nghĩa thực sự, nhưng lại hơi ngu ngốc.”
Đọc lấy bài viết của người đó tôi chỉ biết cười trừ, bởi lẽ hầu hết những gì cô ấy nói đều là sự thật và chính tôi cũng đã trải nghiệm lấy sự ngu ngốc ấy.
Cô ấy thật sự quá ngây thơ.
Nghĩ về Rosalia tôi chỉ biết cười trừ, dù cho cô ấy có một tinh thần chính nghĩa đáng ngưỡng mộ, nhưng đáng buồn thay cô lại quá ngây thơ nên đã trở thành người đưa thế giới về với cõi hư vô dù không cố ý. Tuy nhiên, dù bài viết ấy có thực sự đúng đi chăng nữa thì ở dưới phần bình luận thì mọi người lại phản ứng khá dữ dội với nó.
“Dù gì cô ấy cũng được coi là chìa khóa dẫn đến cái kết thực sự.”
Tôi chỉ biết cười trừ trước cái suy nghĩ ngây thơ ấy. Là một trong những người đầu tiên tiến đến cái kết cùng với Rosalia, tôi hiểu bản thân nên giữ sự thật ấy cho riêng mình. Bởi lẽ nếu chia sẻ điều ấy, thì khả năng cao tôi sẽ bị bạo lực mạng giống như người tên Iris Lanova kia.
Thở một hơi thật dài rồi bỗng nghĩ về Sylvia, người mà tôi đang có mối quan hệ phức tạp gần đây.
Với tâm thế ấy tôi bắt đầu tìm kiếm những thông tin liên quan đến Sylvia, không tìm thì không sao nhưng tìm rồi thì tôi mới thấy cô ấy bị các người chơi đối xử tệ khủng khiếp đến mức nào.
“Sylvia thi thoảng sẽ bất tỉnh ở Arades, dù hơi khó tiếp cận nhưng nếu có thể thì chúng ta có thể giết cô ta mà không gặp bất kỳ hậu quả nào.”
Tiêu đề thì đã tệ, thậm chí phần bình luận còn hoang dã hơn khi mà có nhiều người ghi nhận rằng đã học theo bài viết và đã thực sự tìm thấy Sylvia ở trong Arades, sau đó bằng tất cả sự bệnh hoạn, họ thử nghiệm đủ trò với cô ấy, từ bình thường như chọc ghẹo đến nghiêm trọng như cố gắng cưỡng hiếp.
Càng đọc những mô tả mà các người chơi để lại thì tôi càng cảm thấy bực bội, không chỉ tôi mà còn có một bộ phận lớn người chơi ùa vào chỉ trích. Tuy nhiên, với cái luận điểm rằng đây chỉ là game của họ, chẳng ai có quyền phán xét cả.
“Ding!”
“Trời ạ, giờ mới xong.”
Với tiếng thông báo vang lên bên tai, tôi vui vẻ tắt trình duyệt đi và nhìn lấy màn hình game của học viện kỳ bí. Sau hàng chục khởi động thì cuối cùng tôi cũng có thể chơi game. Với tâm trạng phấn khởi, tôi vội đi thay đồ sang một bộ thoải mái hơn.
Mé, quần thâm sâu quá.
Nhìn vào gương tôi bất giác cảm thấy hơi mệt mỏi, bởi lẽ quần thâm quanh mắt tôi ngày một sâu thêm do thức đêm chơi game quá mức.
Chừng nào mũ mới về tới đây.
Cầm lấy cái mũ bảo hiểm có kết nối dây với Laptop được đặt trên bàn, tôi không khỏi nghĩ đến chiếc mũ tôi mới đặt hàng gần đây. Dù bản thân không cần cải thiện hiệu suất khi chơi, nhưng vì chiếc mũ mới có chức năng chơi game trong lúc ngủ cực kỳ cần thiết với tôi hiện tại. Vì vậy tôi đành phải cắn răng tiết kiệm mấy tháng trời để mua nó.
Nằm xuống giường rồi đội mũ vào, chỉ trong chốc lát tôi đã xuất hiện trong ký túc xá của học viện, một căn phòng ấm cúng hơn nhiều so với căn phòng trọ chật cứng của tôi.
Nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường và thấy chỉ mới 5 giờ sáng. Như một thói quen tôi ra khỏi ký túc xá và chạy bộ quanh học viện, trên đường tôi có thể bắt gặp thấy Rohan đang ngồi nghỉ ngơi ở một bên trên chiếc ghế dài, cơ thể cậu ta thấm đẫm mồ hôi khiến cho cơ bắp của cậu lộ rõ qua lớp áo sơ mi mỏng.
“Chào, vẫn chăm chỉ như mọi khi nhỉ?”
“Ừm.”
Rohan vẫy tay chào khi tôi chạy ngang qua, vì đang chạy nên tôi chỉ gật đầu để đáp lại, rồi sau một lúc tiếp tục chạy tôi có thể thấy Rosalia cũng đang chầm chậm chạy cùng với Gaven ở bên cạnh.
“Chào buổi sáng, công chúa.”
“Ah, chào.”
“Cậu là học viên năm nhất à? Ta chưa thấy cậu bao giờ.”
“Vâng, em là Eden và là học viên năm nhất.”
Rosalia thân thiện chào tôi, còn Gaven thì vẫn còn hơi dè dặt khi thấy một kẻ lạ mặt như tôi. Cảm thấy sự quen thuộc ấy tôi bất giác cảm thấy hoài niệm lạ thường, nhịp thở của chúng tôi cũng đồng điệu một cách kỳ lạ. Như nhận được sự bất thường, Gaven nhướng mày nhìn tôi với chút tò mò hiện rõ.
“Cậu cũng học cách thở à?”
“Vâng, ba nhịp hít và hai nhịp thở, kỹ thuật hít thở được ghi rõ trong cuốn cách trở thành hiệp sĩ.”
“Ồ, ta không ngờ là có người đọc cuốn đó đấy, ta tưởng chẳng ai thèm để ý đến cái thứ cổ lỗ sỉ đó cơ.”
Gaven tỏ rõ vẻ ngạc nhiên và thích thú, còn Rosalia cũng nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
“Ờm… Eden, em định trở thành hiệp sĩ à?”
“Không, Em chỉ đọc cuốn đó cho vui thôi chứ không định trở thành hiệp sĩ của ai cả.”
“Vậy à… Mà ở cuộc thi xếp loại em đã ở cùng đội với Sylvia à?”
“Vâng, có vấn đề gì không cô ấy vậy?”
Tôi hỏi với chút khó hiểu khi thấy vẻ khó chịu của Rosalia, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy bao giờ nên thấy hơi lạ. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra là trong cuộc thi xếp loại, thì đội của tôi đã vượt qua đội của Rosalia và đạt giải nhất.
Cô ấy không thích Sylvia cho lắm.
“Chỉ là em nên cẩn thận với Sylvia, cô ấy có thể sẽ lợi dụng em đấy, lúc còn là năm nhất cô ta còn bán đứng cả đồng đội chỉ để đạt hạng nhất trong cuộc thi cuối kỳ.”
“Vậy à…”
Tôi gật gù đồng tình. Dù mới tiếp xúc với Sylvia chỉ trong thời gian ngắn nhưng tôi cũng phần nào hiểu rõ rằng, Sylvia thực sự là người sẽ đặt lợi ích của bản thân lên trên hết.
Ngay trong cuộc thi xếp lớp, dù cho tôi là người có công lao lớn nhất nhưng, Sylvia lại muốn giành lấy vị trí hạng nhất trong bảng xếp hạng cá nhân. Đến mức dù cho có phải chiến đấu với chính đồng đội thì cô ấy vẫn muốn nó để đánh bóng tên tuổi của bản thân.
“Nếu Sylvia có gây rắc rối cho em thì cứ tới tìm chị nhé.”
“Vâng.”
Tôi vui vẻ đáp lại lời đề nghị thiện chí của Rosalia, nhìn gương mặt tươi tắn của cô tôi cảm thấy yên tâm hẳn, nhưng rồi tôi lại nghĩ về dáng vẻ tiều tụy của chính cô trong quá khứ, một dáng vẻ mà tôi chẳng bao giờ muốn thấy lần nữa, bởi lẽ mỗi lần nhớ về nó thì tim tôi như quặn lại.
“Chuyện gì vậy Eden? Nếu có vấn đề thì cứ nói đi, chị sẽ lắng nghe.”
“À, không có gì đâu, chỉ là em vừa nghĩ về mấy kỷ niệm có chút tồi tệ thôi.”
“Vậy à…”
Rosalia đáp với vẻ thấu hiểu, nhìn dáng vẻ chua chát ấy làm tôi có cảm giác thôi thúc nói ra mọi chuyện. Rằng tôi từng là hiệp sĩ của cô ấy cũng như những nỗi đau mà phải chịu đựng, nhưng khi nghĩ đến việc cô ấy sẽ chẳng bao giờ tin những lời hoang đường ấy tôi lại đành phải giấu những lời ấy sâu trong lòng.
***
Uống lấy chai nước tăng lực màu vàng, cảm nhận lấy vị ngọt khó cưỡng qua từng giọt nước tôi không khỏi cảm thấy bản thân như thể đang nếm trải vị ngọt từ thiên đường.
“Hết rồi…”
Liếm nốt lấy giọt cuối cùng từ chai thủy tinh với chút không thỏa mãn, tôi nhìn lấy hàng dài người phía trước đang xếp hàng dài trước một quầy hàng nhỏ mà không khỏi cảm thấy thèm thuồng.
“Mọi người hãy kiên nhẫn! Hôm nay chúng tôi đã tăng sản lượng lên gấp đôi nên chắc chắn có đủ hàng cho mọi người!”
Đứng bên cạnh sạp hàng, Salvina cầm lấy chiếc loa và thông báo với giọng điệu vui vẻ.
Mình cá là Aiden đã đưa công thức loại đồ uống này cho Salvina.
Nhìn cái chai rỗng trên tay, tôi không khỏi nghĩ về những loại nước tăng lực ở trái đất, là một người từng nghiện thứ nước này tôi lập tức nhận ra sự tương đồng cũng như người duy nhất có khả năng chế ra nó, một người cũng đến từ trái đất giống tôi, Aiden.
Quay ra đằng sau tôi có thể thấy hàng người dài đến vô tận đang xếp hàng chỉ để mua mấy thứ thức uống ấy, chỉ nhìn thôi cũng biết là thứ thức uống này có sức lan tỏa như thế nào.
Bất chợt, giữa dòng người đang xếp hàng ấy có một cô linh mục tiến thẳng về phía trước mà chẳng hề xếp hàng, dù bị chặn lại thì cô ấy cũng nói gì đó rồi được cho qua như thể cô ta không đến đây để mua nước tăng lực.
“Tìm thấy em rồi, em là Eleris đúng chứ?”
“À, vâng, tôi là Eleris, nhưng mà cô là ai?”
“Tôi là Maria, nhân viên y tế của học viện, cô đến tìm em là vì chuyện của Aiden…”
“Hử? Tên đó thì sao cơ?”
Tôi bối rối nhìn lấy vẻ khó xử của Maria, nghĩ đến việc để một nhân viên y tế lo lắng như vậy tôi không khỏi lo rằng Aiden đã gây ra chuyện gì đó nghiêm trọng.
“Aiden lại gây ra rắc rối gì à?”
“Ừm… Chuyện có hơi phức tạp một chút nhưng tôi nghĩ em ấy sẽ cần em bây giờ đấy…”
“Được rồi… Vậy chúng ta cần đi đâu?”
“Tới bệnh xá.”
Nghe đến bệnh xá tôi không khỏi cảm thấy phiền phức, dù mối quan hệ giữa hai chúng tôi có thể nói là không tốt, nhưng trên danh nghĩa chúng tôi vẫn là hôn thê nên nếu cậu ta gặp vấn đề gì thì tôi cũng sẽ bị lôi vào.
Mình đã cố tránh nó.
Trong lúc di chuyển đến bệnh xá cùng Maria, tôi không khỏi dằn vặt khi nghĩ về bản thân trước kia, bởi cũng chính vì cái ý nghĩ ấy mà bản thân đã ra tay giết chết Aiden. Dù rằng chính mẹ Helen đã lén lút cố tình kích động suy nghĩ ấy bằng cách nào đó, nhưng không thể phủ nhận rằng chính tôi là người đã ra tay.
“Mà nè Eleris, cô biết giữa em và Aiden có quan hệ không tốt, nhưng trên danh nghĩa hai người vẫn là hôn phu nên ít nhất, hai người vẫn nên quan tâm đến nhau một chút…”
“Vâng, nhưng mà tên đó đã gây ra chuyện gì vậy?”
“Ờm… Em ấy đã suýt giết chết một giáo sư…”
“Ôi trời.”
Tôi ôm trán ngăn bản thân chửi thề, nếu ai đó khác nghe chuyện này thì họ sẽ cảm thấy nó có chút vô lý, bởi lẽ hầu hết các giáo sư ở học viện đều là những con quái vật mà không có bất kỳ học viên thông thường nào có thể đánh bại. Nhưng nếu ai đó biết danh tính thực sự của Aiden như tôi, thì chuyện đó gần như là đương nhiên và không có gì bất ngờ cả.
“Vậy cậu ta đang ở phòng kỷ luật à?”
“Không… Em ấy đang nằm trong phòng hồi sức, em ấy đã suýt chết trong trận chiến với giáo sư.”
“Hả?”
Tôi bối rối nhìn Maria với chút lo lắng, như thể trả lời cho sự lo lắng ấy Maria mở lấy cánh cửa phòng hồi sức ngay khi đến nơi. Đập ngay vào mắt tôi là vô số học viên khác cũng đang được băng bó vết thương, một số khác thì ngồi uống thuốc hồi phục mana, vài người thì nằm ngủ trên giường bệnh, tất cả đều là một cảnh tượng khá bình thường ở học viện.
“Tại sao cậu ta lại liễu lĩnh đến vậy…”
Tôi lo lắng lẩm bẩm khi nhìn thấy Aiden đang được quấn băng khắp người như xác ướp trên giường bệnh, nếu không phải là nhờ cái nhãn tên được đặt ở đầu giường thì tôi đã chẳng thể nào nhận ra cậu ta.
“Tại sao mọi người không dùng thuốc vậy? Hay thánh thuật cũng được. Chẳng phải như thế sẽ giúp vết thương lành nhanh hơn so với băng bó thông thường sao?”
“Cô ban đầu cũng nghĩ như em vậy, nhưng vì em ấy đã mất quá nhiều máu nên không thể dùng chúng, vì vậy bọn cô chỉ có thể tạm thời băng bó cho em ấy để hồi phục từ từ, cho đến khi em ấy đủ sức khỏe thì bọn cô mới tiến hành hồi phục hoàn toàn được.”
Maria nói với vẻ lo lắng, tôi thì cũng chẳng thể làm gì hơn và nhìn lấy Aiden, nhưng rồi tôi để ý lấy Sylvia đang ngồi lặng lẽ uống thuốc ở một bên, cô ấy không có bất kỳ vết thương nào trên người và dường như chỉ cạn mana.
Có phải là vì cô ấy mà Aiden mới cố gắng đến vậy?
Nghĩ đến sự quan tâm quá mức của Aiden với Sylvia, tôi dần hiểu ra lý do Aiden lại bị thương nhiều đến vậy.
“Vậy cô muốn em ở lại chăm sóc cho Aiden?”
“Ừm, dạo gần đây bệnh xá đang bị quá tải nên các cô buộc phải nhờ người ngoài giúp, ban đầu cô định gọi Lapharen nhưng do cậu ta đang là người giám sát Revena nên đành phải nhờ đến em, người duy nhất có mối quan hệ với em ấy trên giấy tờ.”
“Vậy à, thế thì đành chịu thôi vậy, dù gì trên danh nghĩa em vẫn là hôn phu của cậu ta.”
“Cảm ơn em.”
Maria cúi đầu cảm ơn rồi rời đi chăm sóc các học viên khác, thấy vậy tôi cũng đi đến bên cạnh Aiden và quan sát lấy tình trạng của cậu ta. Nhưng vì chẳng có tí kinh nghiệm y khoa nào, tôi cũng chỉ biết cậu ta bị thương rất nặng chứ chẳng thể làm gì hơn.
Hy vọng trong cuốn sổ có thứ gì đó có ích.
Tôi bất giác nghĩ đến cuốn sổ tay giả kim mà bản thân nhặt được, mở nó ra và đọc lấy những gì được ghi trong đó. Sau một lúc rà soát tôi đã tìm thấy một loại thuốc có thể bổ sung máu trong thời gian ngắn được ghi trong sách.
Nhưng mà làm thế nào mình có thể chế nó đây?
Tôi gãi đầu khó chịu, vốn chỉ có những học viên có huy hiệu giả kim mới có thể vào phòng điều chế nên tôi không đời nào có thể chế được. Nhưng kể cả khi có huy hiệu giả kim thì tôi cũng chẳng thể nào điều chế được, bởi lẽ tôi cũng chẳng có tý kinh nghiệm trong việc điều chế cả.
Mà đợi đã, mình có thể nhờ Sylvia mà.
Nghĩ đến việc bản thân đang cầm trên tay là cuốn sổ tay giả kim của Sylvia, tôi lập tức nhận ra rằng người có thể điều chế thứ thuốc ấy đang ở ngay đây. Với tâm trạng mong chờ tôi lập tức đi đến chỗ Sylvia, người đang nhìn tôi với ánh mắt có phần khó chịu.
“Cô tìm tôi có việc gì?”
“Sylvia, đây là cuốn sổ của cậu phải không?”
“Hử? Tôi có mất cuốn sổ nào đâu?”
Sylvia hơi nhướng mày khi nhìn lấy cuốn sổ, dù vậy tôi vẫn tự tin đưa nó cho cô ấy, bởi lẽ chính Rosalia đã xác nhận rằng chỉ có hoàng tộc Randell mới sử dụng những ký tự đặc biệt được ghi trong cuốn sổ.
Với vẻ không biểu lộ bất cứ cảm xúc đặc biệt nào, Sylvia nhận lấy cuốn sổ và mở nó ra đọc, ngay lập tức tôi có thể thấy cô ấy nhíu mày rồi quay sang nhìn tôi với đôi mắt đầy sát khí.
“Làm thế nào cô có được nó?”
“Hừm, cậu còn nhớ buổi hoạt động đầu tiên của câu lạc bộ săn ma không? Tôi đã tình cờ nhặt được nó trên đường đi tới đó.”
“...”
Sylvia không nói gì mà đọc lấy cuốn sổ tay với một cái nhíu mày rõ sâu.
“Đây không phải chữ của tôi, dù Rosalia có biết việc hoàng tộc chúng tôi có kiểu viết chữ Wia phỏng theo phượng hoàng, nhưng cô ta lại không biết việc tùy vào giới tính thì chữ Wia sẽ có chút khác nhau.”
Sylvia bỗng lấy ra một cuốn sổ khác rồi mở ra đối chiếu. Lập tức, tôi nhận ra chữ Wia từ hai cuốn sách có chút khác biệt, bởi dù là cùng một hình thù nhưng đầu con phượng hoàng lại hướng về hai hướng ngược nhau.
“Chữ Wia với đầu phượng hoàng hướng về phía bên trái là chữ của nam giới và ngược lại là nữ giới, nhưng thật kỳ lạ, ngoài điều đó ra tại sao chữ của cuốn sổ này lại giống hệt chữ của tôi?”
Sylvia bối rối khi đặt hai cuốn sổ lại với nhau, đến cả tôi dù không quá thành thạo trong việc nhận diện chữ viết cũng nhận ra sự giống nhau đến đáng ngạc nhiên giữa chữ trong hai cuốn sổ, cách dùng từ đến cả những ký tự đặc biệt như hình vẽ ngọn lửa được đặt ngay sau các tiêu đề.
Liệu đó có phải cuốn sổ của Aiden không?
Tôi lập tức quay sang nhìn Aiden đang nằm bất tỉnh trên giường, nghĩ đến việc kẻ duy nhất có đủ trình độ giả kim cũng như có mối liên hệ với Sylvia thì cậu ta là người duy nhất có khả năng là chủ nhân cuốn sách. Như thể có cùng suy nghĩ với tôi, Sylvia gập cuốn sổ lại và cùng tiến về phía giường bệnh của Aiden, ngay phía đầu giường của cậu ta chúng tôi có thể thấy ngay chiếc cặp sách có ghi rõ tên Aiden Ludwig trên đó.
“Để tôi mở nó ra cho, dù gì tôi cũng là hôn phu của cậu ta.”
“Ừm, cô mở nó đi.”
Tôi mở cái cặp sách của cậu ta ra và ngay lập tức tôi có thể thấy một vài cuốn sách cùng với một đống thuốc trong đó. Không để tâm đến đống thuốc, tôi lấy ra một cuốn sổ mỏng. Ngay khi mở nó ra, đúng như suy đoán, chữ viết của Aiden thực sự giống hệt những gì được viết trong cuốn sổ giả kim.
“Cậu ta có phải hoàng gia Randell mà tôi không biết không?”
“Không, Aiden thực sự là quý tộc đế chế và không có liên quan gì đến hoàng gia Randell cả.”
Tôi vội đính chính thân phận của Aiden, dù vậy Sylvia dường như chẳng tin lắm mà cứ đọc lấy những gì có trong cuốn sổ. Biết không thể thuyết phục được cô ấy tôi bất giác nhìn sang đống thuốc có trong túi xách, dù chỉ đọc qua miêu tả trong sổ nhưng tôi vẫn có thể đoán được tên các loại thuốc, rồi tình cờ thay tôi cũng thấy loại thuốc bổ sung máu có trong cặp sách của cậu ta.
“Đây rồi.”
“Đó là gì?”
“Là thuốc bổ sung máu, trong cuốn sổ có ghi rõ loại thuốc này có khả năng kích thích cơ thể tạo ra máu nhanh hơn, vì Aiden đang thiếu máu nên không thể được mọi người chữa trị hoàn toàn, nên thứ này thật sự rất cần thiết cho cậu ấy hiện tại.”
Nói xong tôi định mở nắp và cho cậu ta uống ngay, nhưng trước khi tôi có thể làm gì thì đã bị Sylvia ngăn lại.
“Để tôi.”
“À, được thôi.”
Tôi miễn cưỡng đưa lọ thuốc cho Sylvia, dù không biết cô ấy có thể cho Aiden uống thuốc đúng cách không nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì hơn.
Dù gì cô ấy luôn muốn mọi thứ phải theo ý mình.
Tôi thật sự không muốn nghĩ đến việc Sylvia sẽ làm gì để dành quyền cho Aiden uống thuốc.
2 Bình luận