Bước đi trên con đường đá vắng vẻ được soi sáng bởi ánh đèn đường xanh mờ, xung quanh toàn là những tán cây rậm rạp đang đung đưa theo gió và phát ra tiếng xào xạc lạnh người.
“Tại sao cái công viên lại trông như khu rừng thế!”
Tôi lẩm bẩm với trái tim đập mạnh, dù thường xuyên đến công viên nhưng tôi chưa đến đây vào buổi đêm bao giờ và thật sự cái cảm giác đi giữa rừng vào ban đêm nó đáng sợ hơn tôi tưởng.
Đáng lẽ mình nên đi cùng Irina.
Tôi bỗng chốc cảm thấy hối hận vì bảo Irina đi trước, bởi nếu có cô ấy đi cùng thì ít nhất tôi còn không lo bị mấy con ma úp sọt.
“Bịch!”
“Á!!!”
Tôi hét toáng lên khi có thứ gì đó rơi ngay trước mặt mình, nhưng khi nhìn kỹ lại thì đó chỉ là một cuốn sổ tay của ai đó, trấn tĩnh lại bản thân tôi cầm lấy cuốn sổ và nhìn lên trên cây nhưng không thấy gì cả, tò mò tôi mở cuốn sổ tay ra và đọc lấy nội dung trong đó.
“Hừm… Danh sách thảo mộc?”
Tôi bối rối nhìn lấy những loại thảo mộc được ghi chép lại trong cuốn sổ, với nét chữ tuyệt đẹp đầy cuốn hút cùng những dòng miêu tả ngắn gọn nhưng dễ hiểu, tiếp đó là những lý thuyết giả kim được ghi hết sức chi tiết nhưng không hề khó hiểu kể cả với một người chẳng có tí kiến thức về giả kim như tôi.
“Nhưng mà tại sao nó lại ở đây được nhỉ?”
Tôi thực sự khó hiểu khi thấy cuốn sổ bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi thế này, hơn hết tôi tò mò rằng ai là chủ nhân cuốn sổ ấy nên trong lúc vừa di chuyển đến điểm hẹn tôi vừa soi xét cuốn sổ ấy.
“Hừm, tại sao lại chữ này lại được viết thành con phượng hoàng vậy nhỉ?”
Sau một hồi đọc tôi nhìn lấy một ký tự giống chữ W được viết một cách khéo léo ký tự ấy trông như một con phượng hoàng, nó như một nét đặc trưng trong chữ viết của chủ nhân cuốn sổ này như thể nó là một thói quen khó bỏ.
“Hù!”
“Chết đi!”
Tôi giật mình cầm cuốn sách đập về gương mặt bất chợt xuất hiện trong bụi cỏ, mất một lúc tôi mới nhận ra người vừa bị tôi đập là một cô gái với mái tóc vàng ngắn cùng đôi mắt híp đang ôm mặt trong khi nở một nụ cười vui vẻ.
“Ái chà, cậu đây có vẻ hơi yếu bóng vía nhỉ.”
“Cô là ai.”
“Tôi là Linda, cậu có vẻ cũng là thành viên của câu lạc bộ săn ma nhỉ?”
Linda tươi cười hỏi, thấy vẻ mặt tươi cười ấy tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi lẽ tôi cũng biết Linda là ai, bởi trong tiểu thuyết cô ấy là một người bạn khá thân thiết với Irina và thường xuyên cùng nhau đến nhà thờ cầu nguyện.
Cô ấy hình như là người đã mời Irina vào câu lạc bộ săn ma thì phải.
Nhìn vẻ mặt lém lỉnh của cô ấy tôi phần nào chắc chắn điều đó nên cũng thoải mái phần nào.
“Ừm, tôi cũng là thành viên của câu lạc bộ săn ma, tôi là Eleris, hân hạnh được làm quen.”
“Ồ, thì ra cậu là Eleris à, Irina nói về cậu khá nhiều đấy.”
“Ồ vậy à, à mà chúng ta nên tới chỗ tập hợp sớm thôi, đừng để mọi người đợi lâu.”
“Ừm hửm, nhưng chúng ta tới rồi mà.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhìn Linda, bất chợt mọi người kể cả Irina từ trong các bụi cây xung quanh đi ra, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của họ thì rõ ràng việc tôi bị hù ngay tại đây chắc chắn là có chủ ý.
“Chào mừng đến với câu lạc bộ săn ma, Eleris Liona, từ giờ cậu chính thức là một thành viên của hội!”
Mọi người đồng loạt vỗ tay trước lời giới thiệu của Linda, nhìn mọi người vỗ tay trong đó có cả Irina tôi phần nào đoán được tên của từng người trong bọn họ vì tất cả bọn họ đều xuất hiện trong tiểu thuyết.
Cô gái gầy nhom kia hình như là Hera, còn cô mũm mĩm kia có lẽ là Benny, còn tiền bối năm 2 kia chắc là Celia còn người bên cạnh cô ấy là.
“Hả?”
Bỗng tôi nhìn thấy một bóng hình quen thuộc mà không khỏi cảm thấy bất ngờ, vì rõ ràng trong tiểu thuyết cô ấy không tham gia câu lạc bộ này.
“Sylvia, tại sao cậu lại ở đây?”
“Có ai cấm tôi tham gia câu lạc bộ của năm nhất à?”
Sylvia thờ ơ hỏi, trong lúc tôi vẫn còn ngơ người ra nhìn cô thì Linda bỗng vỗ lưng tôi một cái thật mạnh.
“Được rồi! Bây giờ chúng ta cũng nên thực hiện hoạt động đầu tiên của câu lạc bộ chứ nhỉ! Nhưng trước tiên tôi sẽ giải thích một chút về câu lạc bộ săn ma!”
Linda bước tới trước mọi người và đứng ngay dưới ánh đèn đường, cô giang hai tay ra và nhìn lấy từng người trong câu lạc bộ với nụ cười lém lỉnh.
“Tôi là Linda, chủ tịch câu lạc bộ săn ma mới thành lập này, như cái tên của câu lạc bộ thì chúng ta sẽ đi săn ma, nhưng trước hết mọi người có biết tại sao chúng ta lại phải săn ma không?”
“Vì ma gây hại cho mọi người?”
Irina ngây thơ hỏi, mọi người ở đó cũng gật đầu đồng tình với ý kiến của cô ấy nhưng Linda chỉ khẽ lắc đầu như thể đã lường trước được câu trả lời ấy.
“Không phải con ma nào cũng gây hại cho mọi người đâu Irina, chỉ những con ma sinh ra nhờ sự oán hận mới gây hại thôi, trước hết mọi người nên biết rằng những con ma là những linh hồn còn vương vấn lại trên thế gian này vì một chấp niệm nào đó, có thể vì họ sợ chết, không kịp cưới vợ sinh con hay chỉ đơn giản là muốn tắm cho xong bởi vì đang tắm thì đột quỵ chết.”
“Chấp niệm nhảm thật.”
Tôi lẩm bẩm rồi xoa đầu, dù chính tôi đã viết ra điều đó sau khi tình cờ đọc một bộ tiểu phẩm hài nhưng việc điều đó thật sự diễn ra vẫn có chút khó tin.
“Dù không gây hại cho mọi người nhưng những con ma ấy luôn vẩn vơ và gây tâm lý hoan man, chính vì vậy nhiệm vụ của chúng ta là siêu thoát chúng đến thế giới bên kia!”
Mọi người đồng loạt vỗ tay sau khi Linda kết thúc bài phát biểu vừa hài hước vừa trang nghiêm, chỉ duy Sylvia thì đờ mặt ra với vẻ chán chả buồn nói.
“E hèm, giới thiệu xong rồi thì vào việc luôn chứ nhỉ, trong mấy tuần vừa qua tôi đã thu thập vô số tin đồn từ các học viên về những con ma hoặc hiện tượng kỳ lạ diễn ra trong học viện, trong đêm nay chúng ta sẽ đến 4 nơi để kiểm chứng lấy những tin đồn ấy và xác nhận sự tồn tại của ma và siêu thoát chúng.”
“Ờm… Này Linda, tôi nghe đồn là những bóng ma ấy có liên quan đến đám thờ quỷ, điều đó có thật không?”
“Hừm… Chịu, phải kiểm chứng mới biết được!”
Linda nói với vẻ hào hứng và rút ra một tờ giấy.
“Đầu tiên, dạo gần đây có tin đồn về một bóng ma ở sân vận động, theo tin đồn đây là bóng ma của một học viên đã kiệt sức và chết trong khi luyện tập cho cuộc thi vận chuyển vật tư cự ly dài, nó thường xuất hiện vào 7 giờ tới 9 giờ tối tại sân vận động, đưa nhiên rồi.”
“Vậy chúng ta sẽ tiến thẳng đến đó?”
“Đưa nhiên rồi.”
Linda cười đáp rồi đi về hướng sân vận động, các thành viên câu lạc bộ cũng không phàn nàn gì mà cứ đi theo cô ấy.
Bất giác tôi nhìn lên bầu trời, đêm nay đặc biệt tối do tối nay là đêm trăng non nên chỉ có những ngôi sao cách chúng tôi hàng ngàn năm ánh sáng lấp ló trên bầu trời, dù vậy vì chúng tôi đi thành đoàn và tôi được nắm lấy tay Irina nên tôi không sợ lắm.
“Sân vận động trông đáng sợ thật.”
Irina ngước nhìn lấy sân vận động tối đen như mực trước mắt và cảm thán, kỳ thực nhìn lấy bóng đen của một công trình khổng lồ trước mắt mình thật sự mang lại cảm giác bất an lạ thường.
“Đèn lửa.”
Sylvia bất ngờ tạo ra vô số quả cầu lửa nhỏ lơ lửng xung quanh chúng tôi, thấy thế chúng tôi cũng yên tâm hơn mà tiến vào trong sân vận động. Bước vào trong tòa nhà tối mù tối mịt, chúng tôi bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân vang vọng qua hành lang.
“Bịch, bịch, bịch.”
“Nó có thật kìa.”
“Ừ, có vẻ như lời đồn ấy thật sự là sự thật.”
Linda vui vẻ dẫn đoàn đi về phía trước, tiếng bước chân nặng nề cũng ngày một to, ngay khi chúng tôi bước ra khỏi hành lang và đi đến khán đài tối mù tối mịt thì tôi cũng đã nhìn thấy một bóng mờ đang chạy quanh sân.
“Ma kìa!”
“Tôi không nghĩ vậy.”
Sylvia lạnh lùng lẩm bẩm rồi búng tay một cái, những quả cầu lơ lửng quanh chúng tôi liền bay về phía bóng mờ ấy. Nhận thấy những quả cầu lửa đang bay về phía mình, bóng mờ liền triệu hồi ra vô số viên đạn phát sáng lơ lửng quanh mình và bắn vỡ những quả cầu lửa của Sylvia.
“Nó biết tấn công! Mọi người! Vào trạng thái chiến đấu!”
Nhận thấy tình hình không ổn Sylvia liền ra lệnh, ngay lập tức cô rút quyền trượng ra và triệu hồi ra một quả cầu lửa khổng lồ.
“Từ từ! Dừng lại!”
“Hả? Revena?”
Tôi bất chợt nhìn thấy Revena từ đâu chạy tới, dù cô ấy đã trở lại với mái tóc vàng nguyên bản của mình nhưng mọi người đều lập tức nhận ra cô ấy mà cau mày tỏ rõ sự khó chịu.
“Cô làm gì ở đây hả con khốn!”
Celia cắn răng bước tới với cây quyền trượng trên tay, vẽ mặt cô như thể muốn ăn tươi nuốt sống Revena. Khác với vẻ độc ác trước kia Revena giờ đây trông như một nữ sinh bình thường như bao nữ sinh khác, dù vậy vì những gì cô đã làm thì mọi người chẳng thể nhìn cô với ánh nhìn thiện cảm được.
“Xin lỗi vì những gì tôi đã gây ra, nhưng mà các cậu đừng tấn công cậu ấy! Cậu ấy chỉ đang cố giảm cân thôi!”
“Cậu ấy là ai cơ? Nói rõ ra xem nào!”
Celia hét thẳng vào mặt Revena, nếu không vì có Sylvia phía sau, người mà Celia hết sức hâm một thì cô ấy có lẽ còn chẳng thèm nghe lấy Revena giải thích mà dùng gậy đập thẳng đầu cô.
Ở phía đằng xa, bóng mờ cũng không còn thấy đâu nữa mà thay vào đó là Lapharen với cái đèn lồng đang ngồi bệt xuống một góc tường, nhìn lấy cái bộ quần áo rộng của cậu tôi cũng nhận ra rằng cậu ta đã giảm cân được kha khá rồi.
“Tôi chỉ đang giúp Lapharen giảm cân thôi!”
“Giảm cân? Cô đang thao túng cậu ta thì có!”
“Bình tĩnh nào, có gì từ từ nói.”
Linda vội tiến tới kéo Celia về phía sau, dù cô cũng là thường dân nhưng có vẻ như cô không ghét Revena cho lắm.
“Xin lỗi nhé, nhưng mà tôi có thể hỏi tại sao các cậu lại luyện tập vào khung giờ này không?”
“Chỉ là Lapharen cứ than nóng suốt nên cho cậu ấy chạy buổi đêm cho mát ấy mà. Mà ôi trời, lại ngủ nữa rồi.”
Revena nhìn lấy Lapharen nằm ngủ hẳn trên sân tập với vẻ bất lực, cô thở dài rồi tiến đến chỗ Lapharen để đánh thức cậu ta dậy.
“Hừm, có vẻ như cậu ấy không nói dối đâu, Lapharen từng nói với tớ rằng cậu ấy sẽ cố gắng giảm cân và Revena chỉ đang cố giúp cậu ấy thôi.”
“Nếu Irina nói vậy thì chắc là sự thật rồi, thế thì chắc lời đồn cũng chỉ lời đồn thôi, nào chúng ta đi đến địa điểm tiếp theo nào!”
Với sự dẫn đầu của Linda chúng tôi tiếp tục di chuyển để kiểm chứng lời đồn về ma quỷ tiếp theo, lời đồn tiếp theo là về tòa nhà bị ma ám ngay gần ký túc xá nữ, tiến vào trong chúng tôi có thể thấy ngay vô số xác chết được trưng bày khắc nơi.
Sau khi vào chúng tôi tách nhau ra tìm kiếm, cùng với Irina chúng tôi tiến vào một căn phòng chứa đầy xương sọ của đủ loại sinh vật, trong lúc tôi đang ngắm nghía lấy cửa tủ thì bất chợt có ai chạm lấy hông tôi.
Với trái tim thấp thỏm tôi quay ra nhìn về phía sau và đập vào mắt tôi là một cái xương sọ của một con nai.
“Á!!!”
“Nè Eleris, là mình đây.”
“Hả! Irina! Bỏ cái mũ đó đi!”
Tôi hoảng hốt gỡ cái mũ làm từ đầu lâu của hưu ra khỏi đầu Irina và ném nó đi, nhìn lấy Irina đội lấy cái đầu xương ấy làm tôi hoảng đến suýt rớt cả tim. Như thể thấy vẻ hoảng loạn của tôi hài hước lắm nên Irina cứ cười khúc khích, giữa không gian u ám này nụ cười của cô ấy như thể đang mang lại sức sống cho nó.
“Này mọi người! Ở đây có nơi đáng ngờ lắm nè!”
Nghe thấy tiếng hô của Linda chúng tôi cũng chẳng nán lại căn phòng này nữa. Nắm chặt lấy tay Irina chúng tôi đi ra khỏi căn phòng toàn đầu lâu này và đi qua một vài cánh cửa kêu cọt kẹt, sau khi mở cánh cửa to bất thường ra thì chào đón chúng tôi là một không gian rộng mở với một cái bàn tròn với 13 chiếc khế xung quanh.
“13 chiếc ghế, thật là một con số xui xẻo.”
“Hừm, ở đây sạch bất thường.”
Không bận tâm đến lời mọi người lẩm bẩm Sylvia lập tức nhận ra việc bàn ghế cùng căn phòng quá ư là sạch sẽ so với những nơi khác trong tòa nhà, trong khi mọi nơi thì đều đóng bụi thành mảng, mạng nhện giăng khắp nơi thì nơi đây không có lấy một hạt bụi nào.
Trong lúc chúng tôi còn đang quan sát lấy sự bất thường ấy thì Linda, người đã gọi chúng tôi đến đây dường như chỉ quan tâm đến bộ bàn ghế.
“Hừm, những chiếc ghế này có vẻ như là khắc họa lấy 13 thần thú thì phải, vì nơi đây từng là cơ sở nghiên cứu Chimera nên việc họ khắc nó cũng không có gì lạ, còn những họa tiết trên bàn có vẻ như đang ám chỉ đến việc hợp nhất tất cả thần thú để tạo ra dạng sống tối cao.”
“Cô biết nhiều về các truyền thuyết nhỉ?”
Sylvia có vẻ như khá ngạc nhiên với suy luận của Linda mà mở to mắt nhìn cô.
“Ừm, tôi thích nghiên cứu các truyền thuyết và các câu chuyện cũ nên đã đọc khá nhiều về chúng.”
“Vậy cô có nghe đến việc sự bất tử mà các cổ vật bất tử ban cho là biến thành hồn ma chưa?”
Hửm? Tại sao cô ấy lại tò mò về điều đó.
Tôi ngạc nhiên nhìn Sylvia khi cô ấy hỏi một thứ mà đến tôi còn chẳng biết, vốn ban đầu bộ ba cổ vật bất tử không được tập hợp hết trong tiểu thuyết và truyền thuyết về nó cũng do tôi vội bịa ra khi có người hỏi lý do tại sao chúng có tên là các cổ vật bất tử, nên chính vì vậy kể cả tôi cũng chẳng thể biết được nếu thật sự tập hợp cả 3 cổ vật sẽ diễn ra chuyện gì.
“Hừm… Tôi cũng không thể chắc được, nhưng theo các ghi chép trong giáo hội thì nếu ai có được cả 3 cổ vật và mang chúng đến trước chúa thì họ sẽ đạt được sự thăng thiên, bởi cũng theo các ghi chép thì những vị thánh đã mang cả 3 bảo vật đến trước tượng chúa thì đều sẽ biến mất không một dấu vết và chúng tôi gọi đó là sự thăng thiên, ám chỉ việc họ đã rời khỏi cõi phàm trần và đến bên chúa.”
“Vậy tại sao nó được gọi là cổ vật bất tử?”
“Là do các câu chuyện truyền miệng đã làm sai lệch thông tin thôi, hoặc cũng có thể mọi người coi việc thăng thiên như việc đạt được sự bất tử.”
Linda giải thích với vẻ nghiêm túc, tiếp đó cô lấy tờ giấy ra có vẻ như là để kiểm tra địa điểm tiếp theo.
“Oáp.”
“Cậu buồn ngủ rồi hả Irina?”
“Ừm… Mình không thường thức khuya cho lắm.”
Irina dụi mắt với vẻ ngái ngủ, không chỉ cô mấy người còn lại cũng thay phiên nhau ngáp. Thấy mọi người đã mệt Linda cũng có vẻ khá miễn cưỡng khi đọc lấy địa điểm tiếp theo.
“Ừm… Địa điểm cuối cùng là phòng tắm nam, lời đồn là về một học viên đã đột quỵ chết khi đang tắm…”
“Thôi tôi không vào đó đâu.”
“Nếu buồn ngủ thì mọi người có thể về trước, những ai muốn tìm hiểu thì có thể đi cùng tôi.”
“Xin lỗi nhé, bọn mình về trước đây.”
Hera và Benny ra về, Irina thì dù khá mệt nhưng vẫn chưa rời đi.
“Được rồi, nhà tắm cũng không xa lắm nên chúng ta đi nhanh rồi về ngủ nào.”
Theo chân Linda chúng tôi rời khỏi tòa nhà bỏ hoang và đi đến nhà tắm, ngay khi đến gần chúng tôi đã có thể nghe thấy tiếng nước chảy phía bên trong, nhưng ngay khi đến cửa phòng tắm nam thì Linda tỏ vẻ do dự dường như không muốn vào.
“Ờm… Xin lỗi nhé, theo luật của giáo hội thì mình không vào được, liệu các cậu có thể vào kiểm tra giúp mình được không?”
“Oáp, mình cũng vậy.”
Irina ngáp một cái rồi đáp với vẻ mệt mỏi, thấy thế tôi cũng để Irina ở bên cạnh cho Linda chăm sóc.
Nhìn lại nhóm giờ chỉ còn tôi, Sylvia và Celia khiến tôi có chút lo lắng, bởi lẽ tôi là kiếm sĩ duy nhất nên buộc phải đi trước cho đúng đội hình, điều mà tôi chẳng muốn làm chút nào.
“Ực.”
“Sợ ma thì đi phía sau đi, dù gì cô cũng chưa phải kiếm sĩ cấp 1 nên đòn đánh của cô không có tác dụng với ma đâu.”
Sylvia dứt khoác nói rồi tiến vào trước, thấy thế tôi và Celia cũng vội vã theo sau.
Dưới sự soi sáng của đèn lửa chúng tôi bước vào trong nhà tắm nam, ngay lập tức chúng tôi có thể cảm nhận lấy bầu không khí ẩm ướt khó chịu và nghe thấy tiếng nước chảy vang vọng trong nhà tắm, trong không gian rộng mở chúng tôi đi qua hành lang hẹp giữa các bể tắm chung, vì nơi đây quá rộng nên ánh sáng chỉ có thể chiếu một vùng quanh chúng tôi và phần còn lại vẫn chìm trong bóng tối vô tận.
“Vù!”
“Á!!!”
Tôi hét lên khi cảm thấy một làn gió mạnh vừa lướt qua mình, ở bên cạnh Sylvia và Celia cũng cảm thấy điều đó nên liền chĩa gậy về hướng mà thứ gì đó vừa lướt qua.
Với sự cảnh giác cao độ chúng tôi tiến về phía nước chảy, khi đến nơi chúng tôi chỉ thấy vòi sen vẫn đang xả nước và bên dưới là cục xà phòng.
“Có lẽ con ma đã tắm ở đây.”
Celia lẩm bẩm rồi nhìn về phía mà thứ gì đó vừa lướt qua.
“Cạch!”
“Nó ở hướng đó!”
Ngay khi nghe thấy tiếng động lớn ở phía nào đó trong bóng tối chúng tôi liền đi về phía đó với trạng thái sẵn sàng chiến đấu, ngay khi đến trước một cánh cửa đóng chặt tôi liền đạp tung cánh cửa, đồng thời Celia nhanh chóng tìm thấy công tắc đèn và bật nó lên.
“Đệt cụ đám biến thái! Mấy người thích nhìn trai tắm đến thế à!”
Không phải ma, trước mặt chúng tôi là một thanh niên với mái tóc vàng dính đầy bọt, thậm chí trên làn da trắng nõn của cậu ta còn dính đầy bọt xà phòng, mặc trên người đúng cái khăn tắm để che chỗ cần che chúng tôi có thể nhìn thấy rõ gần như toàn bộ cơ thể của cậu ta, một cơ thể không quá săn chắc khi mà bụng thậm chí còn hiện lên cái múi bụng nào, bắp tay cũng không quá to chân thì có chút thon gọn, nhưng điều mà tôi chú ý nhất là gương mặt khó chịu của hắn ta.
“Aiden! Tại sao cậu lại ở đây!”
“Này! Chính mấy người là đứa xông vào phòng tắm nam đấy nhá! Cút ra ngoài!”
“Tại sao nãy giờ cậu không mặc đồ!”
“Thằng chó đẻ nào đó trộm mất m* đồ tôi rồi, còn giờ cút ra ngoài!”
Quá xấu hổ chúng tôi vội chạy ra ngoài phòng tắm trong tiếng thét của Aiden, ngay khi ra ngoài tôi có thể thấy ngay Irina đang nằm ngủ trong khi tựa vào vai Linda, thấy chúng tôi ra ngoài Linda liền nghiên đầu với vẻ tò mò nhưng rồi ánh mắt cô đảo qua đảo lại trên khuôn mặt chúng tôi thì cô ấy liền tủm tỉm che miệng cười.
“Có trai đẹp không?”
“...”
Cả 3 chúng tôi quá ngại để trả lời.
5 Bình luận