Vol 3 Tinh thần hiệp sĩ.

Chương 12 Câu lạc bộ (2)

Chương 12 Câu lạc bộ (2)

Ngồi trên chiếc giường bệnh trắng tinh của bệnh xá, nhìn lấy Maria ngồi bên cạnh mình đang từ từ gỡ những lớp băng y tế quấn quanh cánh tay ra, cánh tay phải đã bị chặt mất trong cuộc thi giữa kỳ cũng đã được nối lại, cơ thể dù còn đau nhức nhưng nhìn chung là không khác mấy trước khi cuộc thi diễn ra, nhưng khi lớp băng y tế được quấn quanh tay phải được gỡ ra thì tôi lập tức cau mày.

Mình đã sử dụng quá nhiều mana.

Trên tay phải của mình tôi có thể thấy một mảng thịt đã bị cắt mất ở lòng bàn tay, nhìn thôi là biết mọi người đã cắt bỏ nó do bị hoại tử. Cố nắm chặt bàn tay phải một lúc tôi chợt nhận ra lực nắm của bản thân đã bị suy giảm rõ rệt, thấy thế tôi lập tức thử cầm lấy thanh kiếm đặt cạnh bên bằng tay phải nhưng vì lực nắm quá yếu nên tôi đã tuột mất thanh kiếm khỏi tay khi cố rút nó ra khỏi vỏ..

“Keng!”

Với một âm thanh chói tai khi thanh kiếm rơi xuống nền đất, nhìn lại xung quanh, tôi có thể thấy các linh mục đã chữa trị cho mình đang làm ra vẻ mặt như đưa đám  làm khiến tôi có chút khó xử, bất chợt tấm màn trắng phía sau họ được vén lên và một bà lão bước vào. Với gương mặt phúc hậu đầy nếp nhăn, mái tóc bạc màu cùng đôi mắt màu vàng hiếm thấy, với tôi thì bà không phải là người quá lạ lẫm dù từ khi đến thế giới này thì tôi chưa gặp lần nào, bởi lẽ tôi chẳng bao giờ bước một chân vào nhà thờ, nơi bà ta cầu nguyện hằng ngày.

“Trưởng khoa Harries, em ấy-”

“Maria, ta đã nghe báo cáo rồi, dù biết con có ý tốt nhưng quy định là quy định, học viện không chấp nhận học viên mắc dị tật bẩm sinh.”

Harries nói với vẻ miễn cưỡng, dù là người đã dứt khoát nói đến việc đuổi học tôi nhưng bà trông chẳng có vẻ gì là muốn đuổi tôi cho lắm, ở bên cạnh Maria chỉ biết im lặng nhìn lấy tôi với vẻ lo lắng nhưng thật tình mà nói thì tôi chẳng mấy bận tâm đến mấy quy định của học viện, bởi lẽ tôi thiếu gì cách để ở lại học viện nếu muốn.

“Aiden, dù không muốn nhưng rất tiếc ta phải thông báo điều này, nhưng hiện tại con đang mắc một dị tật hiếm gặp được gọi là bệnh bazack, đây không phải là một căn bệnh mà là một dị tật di truyền nên nó không thể chữa khỏi được.”

“Thưa trưởng khoa, em biết điều đó lâu rồi.”

Tôi miễn cưỡng đáp với vẻ không có gì là nghiêm trọng, nhưng dường như bà ấy không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi mà cau mày, làm một vẻ mặt khó chịu thấy rõ.

“Aiden! Con biết rõ điều đó nhưng tại sao vẫn mạo hiểm thế hả? Con có biết rằng cơ thể con không thể sống thiếu mana không mà vẫn dùng mana bừa bãi thế hả? Con nữa, Maria, con nên biết rằng sự thương xót của con đối với thằng bé chẳng khác nào liều thuốc độc cả, không nói tới quy định thì chỉ riêng việc để thằng bé học tập theo chương trình của học viện chẳng khác nào đưa nó vào chỗ chết rồi!”

“Thưa trưởng khoa, việc đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là ở em chứ không phải cô ấy, với cả đường nào em chả chết, chi bằng sống cho trọn vẹn rồi chết thì chẳng phải tốt hơn sao, em chẳng muốn trở thành một con ma cứ suốt ngày lải nhải về việc nuối tiếc cái này cái kia đâu.”

“Aiden, đừng có thiếu suy nghĩ như vậy, con phải biết nghĩ cho gia đình con nữa chứ? Có thể với con, cuộc sống đã trọn vẹn nhưng với gia đình con thì sao? Họ sẽ nghĩ gì khi con bỗng dưng chết ở nơi đất xứ quê người, không thể gặp con trước khi con mất đi?”

“Làm như em có thứ gọi là gia đình ấy, để coi, ngay đầu học kỳ hình như em bị cha gạch tên khỏi gia phả rồi, mẹ thì hình như cũng chết rồi, hôn phu thì cũng chỉ là một con đào mỏ không hơn không kém, vậy nói xem, em có ai để có thể coi là gia đình ở thế giới này đây?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt của Harries và nói với vẻ nghiêm túc, dù vậy bà ta dường như chẳng nghe lọt tai lấy một lời tôi nói, bà liếc nhìn lấy thanh kiếm đang nằm trên sàn rồi đưa tay lấy một tập tài liệu từ một linh mục bên cạnh.

“Dù con có không muốn thì liệu em có thể tiếp tục học không? Theo hồ sơ nhập học thì con theo học với định hướng trở thành một kiếm sĩ, dù hiện tại còn gần hai năm nữa trước khi con chọn lĩnh vực để theo đuổi thì đã là quá muộn để thay đổi, vì vậy không sớm thì muộn, con cũng sẽ không thể tiếp tục việc học dù cho không bị đuổi vì do có dị tật bẩm sinh.”

“Tôi không nghĩ là quá muộn đâu, cô Harries.”

Bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên đằng sau tấm màn trắng, sau đó tấm màn được vén lên và một bà cô trung niên xuất hiện, với mái tóc màu tím được búi gọn sau đầu cùng chiếc kính gọng tròn bạc đặc trưng tôi lập tức nhận ra đó là Eline, người mà tôi chẳng ngờ là sẽ mò đến đây nên có chút bất ngờ.

“Cô Eline, tại sao cô lại ở đây? Chẳng phải khoa ta chỉ nhờ cấp thuốc hồi phục mana thôi sao?”

“Tôi đến đây không phải vì điều đó.”

Lời vừa dứt thì một một cô gái với mái tóc nâu bù xù vén tấm rèm lên, cô thở hổn hển trong khi trên tay bưng lấy một thùng chai lọ chứa thứ chất lỏng màu xanh dương, nhìn một hồi tôi mới nhận ra cô ta là Astia khi cô ta cứ trừng mắt nhìn tôi.

“Xong việc rồi thì đi đi.”

“Vâng.”

Astia nói với chút bất mãn rồi rời đi, Eline thì chẳng để cô vào mắt mà nhìn lấy Harries ở bên cạnh với đôi mắt sắc lẹm.

“Tôi đến đây với tư cách là một giảng viên, Aiden là học sinh của tôi nên tôi cũng có trách nhiệm với cậu ta.”

“Hửm? Một kiếm sĩ như thằng bé tại sao lại học giả kim chứ?”

“Ai cũng có lý do của riêng họ cả, cô Harries, tôi đồng ý về việc hai năm là quá muộn để chuyển đổi chuyên môn, nhưng đó là khi người đó không biết tí gì thôi.”

“Ý cô là thằng bé đủ trình độ để theo học môn giả kim?”

Harries bối rối nhìn lấy Eline rồi quay sang nhìn tôi với chút khó tin, không chỉ bà mà tất cả linh mục có mặt đều có chung một biểu cảm. Trước sự chú ý bất ngờ tôi cảm thấy có chút ngại mà vô thức gãi đầu, nhưng xui thay cánh tay trái của tôi vẫn chưa được gỡ băng nên chẳng thể gãi được.

“Đúng vậy, về mặt lý thuyết thì vẫn còn cần cải thiện nhiều nhưng về thực hành thì tôi đảm bảo.”

“Dù vậy, tình trạng cơ thể của thằng bé-”

“Tiêu chuẩn đánh giá tiềm năng, học viện chỉ đào tạo những học viên có tiềm năng đạt được thành tựu trong tương lai, đúng là với tình trạng của bệnh bazack thì Aiden sẽ không đáp ứng được tiêu chuẩn đó bởi em ấy sẽ chết sau khi tốt nghiệp học viện được vài năm, trừ khi em ấy là thiên tài thế kỷ tương tự như kiếm thánh thì cậu ta thì đáp ứng được tiêu chuẩn đó là bất khả thi nếu đi theo con đường kiếm thuật.”

Eline thẳng thừng cắt ngang lời Harries mà chẳng thèm kiêng nể gì, dù cho về mặt cấp bậc thì chức tổ trưởng mà cô giữ thấp hơn Harries, người giữ chức vụ trưởng khoa một bậc. 

Hình như là do chức trưởng khoa còn đang trống thì phải?

Dù không mấy bận tâm đến lĩnh vực giả kim trong chế độ cốt truyện, nhưng tôi vẫn nhớ man mán về tình trạng hiện tại trong khoa giả kim, căn bản là khoa đang có một cuộc thi nội bộ giữa những người trong khoa để giành lấy chức vụ trưởng khoa hiện đang trống vì một lý do nào đó.

Nhưng mà tại sao cô ta lại bảo vệ mình thế? Chẳng lẽ cô ta phát hiện ra chuyện mình là tên giả kim thuật sư chuyên bán mỹ phẩm rồi?

Tôi tò mò nhìn lấy Eline, người vẫn đang đấu khẩu với Harries mà cảm thấy có chút rùng mình, với trí nhớ có phần kém cỏi của mình tôi chẳng thể tìm lấy bất cứ thông tin cá nhân nào của cô ta trong đầu mình cả. Nhưng rồi khi nghĩ lại về việc cô ta cũng khá kín tiếng, đồng thời cô ta khá nổi danh về tính cách có phần khó ở của mình nên việc tôi chẳng thân với cô ta bao giờ trong game là điều khá dễ hiểu.

“Cô Eline, với tư cách là một nhà giáo liệu cô nghĩ Aiden có thể đạt được một thành tựu trong khi còn là một học viên chứ? Liệu cô có nghĩ đến sự nuối tiếc nếu em ấy bị đuổi học sau khi cố gắng mà chẳng đem lại thành quả gì không?”

“Không cố thì sao có biết thành công hay không được? Với cả lựa chọn nằm ở Aiden chứ không đến lượt chúng ta, chúng ta là nhà giáo, chúng ta chỉ hỗ trợ và chỉ lối cho học viên chứ không có quyền quyết định học viên sống như thế nào.”

Harries và Eline mặt đối mặt, thay phiên nhau đưa ra suy nghĩ và lập luận của mình, dù bề ngoài trông có vẻ đây là một cuộc tranh luận tư tưởng giữa những nhà triết học với nhau, nhưng trong mắt tôi Eline trông cứ như một bà cô khó ở thích chen vào chuyện người khác, còn Harries là một bà già cứng nhắc luôn cho mình là đúng.

“Này kéo hai người kia ra đi, bệnh nhân nên được nghỉ ngơi.”

“Ừ, chuyện này sẽ không kết thúc sớm đâu.”

Như thể để không làm phiền tôi, những linh mục đứng quanh đã cẩn thận kéo hai người kia để họ ra chỗ khác để tiếp tục cãi nhau trong lúc tôi nghỉ ngơi. Nhìn sang cạnh bên, Maria vẫn ở lại bên cạnh tôi và vắt lấy chiếc khăn ướt để lau lấy cánh tay tôi, thứ thậm chí đã bốc mùi sau vài ngày băng bó.

Cảm nhận lấy sự ẩm ướt khi tấm vải chà xát lấy bàn tay phải của mình, tôi bất giác hướng mắt lên gương mặt buồn rầu của Maria, nhìn lấy vẻ mặt chua xót của cô ấy tôi cũng phần nào đoán được những gì cô ấy đang nghĩ.

“Không nghiêm trọng đến mức bỏ dùng kiếm đâu, không dùng được tay phải thì dùng tay trái thôi.”

“Em thuận cả hai tay à?”

“Không em thuận tay phải, nhưng em vẫn biết dùng kiếm ở tay trái, chỉ là không bằng khi dùng tay phải thôi.”

Dù tôi cố làm dịu vấn đề đi nhưng vẻ mặt của Maria vẫn như đưa đám, cô không nói gì thêm cả mà cẩn thận lau lấy tay tôi. Nhìn sang cạnh bên, thanh kiếm của tôi đã được Maria đặt lại chỗ cũ, bản thân nó là một thanh kiếm hai tay nên tôi khó lòng có thể sử dụng nó nữa.

“Có lẽ em sẽ phải đổi vũ khí, có lẽ arming sword sẽ ổn, cô có thể viết dùm em đơn xin đổi vũ khí không?”

“Ừm, em còn cần gì nữa không?”

“Không, với cả em tự lau được, cô cũng còn nhiều việc phải không? Cô Maria.”

Maria định nói thêm gì đó, nhưng sau một hồi do dự cô ấy quyết định không nói gì thêm mà đặt xô nước lên một cái ghế để tôi tiện với lấy.

“Aiden, em có muốn mở rèm ra không?”

“Không, em không thích bị nhìn chằm chằm khi đang lau mình đâu.”

“Ừm, vậy cô đi đây, có gì việc gì cần hỗ trợ thì cứ tới tìm cô nhé.”

Nói xong Maria liền cúi chào rồi vén rèm rời đi để lại một mình tôi với xô nước cạnh bên. Không để tâm đến những tiếng xì xào xung quanh tôi cởi áo bệnh nhân màu trắng của mình ra, nhìn lại cơ thể của bản thân không có nổi một vết sẹo tôi thầm khâm phục phép màu do thánh thuật tạo nên, dù rằng bản thân đã trải nghiệm điều đó trong game nhưng khi thực sự sống trong thế giới ấy tôi mới thực sự cảm nhận được sự nhiệm màu của nó.

“Tôi vào nhé.”

“Hử?”

Bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên bên kia tấm rèm, không đợi tôi trả lời người ấy liền vén tấm rèm qua và bước vào, bước được nửa chừng cô ấy sững người lại và mở to mắt ra nhìn tôi, còn tôi thì vẫn thản nhiên dùng khăn lau người như thể chẳng có gì xảy ra.

“Có gì mà bất ngờ thế Sylvia? Đây đâu phải lần đầu cô thấy tôi cởi trần đâu?”

“E, hèm.”

Sylvia ho khang để xóa đi vẻ lúng túng trên mặt, dù vậy gương mặt cô vẫn ửng đỏ lên trông thấy. Nhìn lấy dáng vẻ hiếm có ấy tôi bất giác mỉm cười vì nó dễ thương đến khó hiểu, nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng giấu đi nụ cười ấy khi thấy cô ấy khoanh tay nhíu mày.

“Cô đến đây làm gì?”

“Việc đội trưởng của nhóm đến thăm bệnh một thành viên lạ lắm à?”

Cậu có bao giờ quan tâm đến người khác đâu mà tự dưng hôm nay nổi hứng thế?

Tôi nuốt lời định nói vào dạ dày và nhíu mắt nhìn lấy Sylvia, người đang hất tóc sang một bên, một thói quen mà cô ấy thường làm khi nói một điều gì đó quan trọng.

“E, hèm. Với cả hôm nay tôi đến đây cũng là vì yêu cầu của học viện, đề phòng cậu lại gây rắc rối trong học viện, thì kể từ hôm nay tôi sẽ chịu trách nhiệm giám sát cậu, vậy nên đừng mơ mà làm gì đó mờ ám sau lưng tôi.”

“Thế cô giám sát tôi tắm luôn à?”

“E, hèm…”

Sylvia ho khang rồi nhìn sang hướng khác, nhìn lấy gương mặt đỏ ửng của cô ấy thì tôi biết tỏng cô ấy đang nghĩ đến cái đêm mà cô ấy cùng đám phiền phức kia lao vào phòng tắm.

“Mà quên không hỏi, tại sao cô lại gia nhập cái nhóm săn ma đó?”

“Việc của tôi liên quan gì đến cậu?”

“Tò mò thôi, từ khi vào học viện đến giờ cậu chỉ ở đúng một câu lạc bộ hội quý tộc Randell thôi mà?”

“Sao cậu biết?”

Sylvia hỏi với vẻ thản nhiên khiến tôi có chút hoài nghi, đáng lẽ nếu tôi nói điều đó thì mặt cô ấy sẽ hằm hằm sát khí chứ chẳng thoải mái như thế này. Không thể đọc được điều gì đang diễn ra trong đầu cô ấy, tôi bất lực lấy ra một tờ báo tôi đặt ở cái tủ cạnh bên và dơ ra cho cô ấy xem.

“Đội của Sylvia đã đánh bại giáo sư Fami? Điều đó liên quan gì đến việc cậu biết thông tin cá nhân của tôi?”

“Liên quan cả đấy, nếu đội không phải do cậu lãnh đạo thì tin đó sẽ chẳng lên trang nhất đâu, Sylvia, cậu nên biết là các học viên chú ý đến cậu và Rosalia lắm.”

Nói xong tôi giở sang trang tiếp theo, trên đó là hình ảnh Rosalia với trang phục học viên đang băng bó cho một học viên nào đó.

“Cô thấy chứ, một cái tin rất chi là bình thường thế này cũng lên báo cho được, chừng này đủ để cô hiểu là dù cô làm cái quái gì thì đám câu lạc bộ nhà báo cũng đưa lên báo được, vậy nên đừng lạ về việc biết cô tham gia câu lạc bộ nào.”

“Thế à? Vậy là cậu đã theo dõi tôi quá báo à?”

“Ừ, cứ cho là vậy đi.”

Tôi đành từ bỏ việc cãi nhau với cô ấy rồi mặc lại áo, Sylvia cũng khẽ nâng mặt lên như một thói quen khi vui vì cãi thắng tôi. Nhưng càng nhìn tôi càng khó hiểu, bởi lẽ chẳng có ai vui khi biết mình bị theo dõi cả, nhất là khi tôi là một kẻ khá đáng nghi qua những gì tôi thể hiện.

Mình biết là cô ấy thích sự chú ý, nhưng mà đến mức đó vẫn thích thì khó hiểu thật.

“Này Aiden, cậu biết sử dụng phép thuật đúng chứ?”

“Ừ, sao cô biết?”

Tôi bối rối ra mặt nhìn Sylvia, bởi lẽ trong cả học viện thì ngoài Lapharen và Handal ra thì chẳng ai biết tôi có thể sử dụng phép thuật, thứ mà hiếm khi sử dụng do tiêu tốn quá nhiều mana.

Như thể đã chuẩn bị cho câu hỏi của tôi, Sylvia lấy ra một tờ báo và ngay trang nhất là hình ảnh một cô gái có mái tóc vàng đang cúi chào trước mặt Daniel, nhìn một hồi tôi mới nhận ra đó là tôi trong hình dạng Eri do không quen mắt.

“Cậu là đệ tử của cô Lana phải không? Đừng tưởng tôi không nhận ra cậu, Aiden.”

“Eri đâu có nét nào giống tôi đâu? À trừ mái tóc vàng và mắt xanh ra, đến cả gương mặt tôi cũng đã cố tình trang điểm để không còn nét nào giống tôi rồi mà? Sao cô nhìn ra hay thế?”

“Là vì chữ viết của cậu giống hệt cô Lana, và hơn hết là ký hiệu này.”

Sylvia một tay dơ ra một tờ giấy trông rất quen với vẻ tự tin, tay còn lại cô ấy chỉ thẳng vào ký tự wia được vẽ thành hình con phượng hoàng cho vui của tôi. Nhìn một hồi tôi mới nhận ra đó là một tờ giấy trong cuốn sổ giả kim của tôi, thứ đã bị mất cùng với mấy đồng bạc lẻ tôi để trong túi áo vào mấy ngày trước.

Có vẻ như cô ấy quen Lana.

Nhận ra sự thật ấy tôi có chút bất ngờ mà ngừng việc lau người lại, rồi chợt tôi nhớ lại lúc tôi đi xem lại những tấm ảnh kỷ niệm của Lana và nhớ ra rằng cô ấy đang đứng bên một người có mái tóc giống hệt Sylvia.

“Này Sylvia, Lana là gì của cậu?”

“Cô ấy không nói cho cậu biết à? Cô Lana là mẹ đỡ đầu của tôi, đồng thời cô ấy cũng là sư phụ của tôi, vậy nên Aiden, vì chúng ta có cùng sư phụ nên khi chỉ có hai chúng ta hãy gọi tôi là chị, rõ chưa?”

Sylvia nói với vẻ hống hách, còn tôi thì chẳng biết nói gì hơn trước tình huống này nhưng cũng chẳng mấy bận tâm. Bởi lẽ dù cách này hay cách khác, nếu tôi mà lỡ thân cô ấy hơi quá mức thì kiểu gì cô ấy cũng sẽ bắt tôi gọi cô ấy với một danh xưng bề trên nào đó.

“Được rồi, được rồi, chị Sylvia, chuyện cô Lana là mẹ đỡ đầu của chị là như thế nào vậy?”

“Chuyện là-”

“Tiền bối Aiden! Có chuyện lớn rồi!”

Chưa kịp để Sylvia nói bất cứ điều gì thì Oriza từ đâu xông vào với vẻ mặt hoảng hốt. Nhìn lấy Oriza thở như sắp chết ở cạnh giường, tôi chợt nghĩ lại về cuộc trò chuyện buổi thăm bệnh lúc sáng của con bé mà không khỏi bối rối.

“Này, chẳng phải cô chỉ đi giúp Dylan chọn quà cho con bạn của hắn ta thôi sao? Vậy mà có rắc rối gì được cơ chứ?”

“Chỉ là- Ừm… Khi đến cửa hàng thì bọn em đã gặp Alex, rồi-”

“Thôi khỏi kể, thằng Alex và Dylan cãi nhau chứ gì?”

“Vâng, nhưng lúc đó còn có Rohan ở đó nữa, vậy nên ngài Dylan và Rohan đã quyết định hôm nay thách đấu luôn!”

Nghe cô ấy kể tôi bất giác nhíu mày, bởi lẽ điều này là quá trùng hợp khi tên Dylan tình cờ bắt gặp Alex khi đang chọn quà, nhất là khi có cả Rohan đi cùng, người thường chẳng mấy khi đi chơi nếu không có người rủ rê.

Chắc chắn con chó đó có dính líu.

Bất giác tôi nghĩ ngay đến Eleris, người luôn một mực nói về việc tôi đang phá hoại mối tình duyên giữa Alex và Oriza một cách cố chấp. 

“Này Oriza, con khốn đào mỏ đó có ở cùng Alex không? Con khốn Ele… Đệt cụ, quên tên nó rồi!”

“Ý tiền bối là hôn phu của anh phải không? Quý cô Eleris đúng chứ? Vâng, cậu ấy có đi cùng bọn họ.”

“Biết ngay mà.”

Tôi bực bội dẹp đi cái khăn đi và choàng tạm áo choàng lên, nhưng trước khi tôi có thể đi đâu thì Sylvia đã chặn tôi lại. 

“Sylvia, đừng cản tôi.”

“Vì tôi phải giám sát cậu nên phải đi theo cậu, nên ăn mặc cho đàng hoàng đi, đừng làm tôi phải xấu mặt khi phải giám sát thứ cẩu thả như cậu.”

“Trời ạ.”

Nhìn lấy vẻ mặt nghiêm túc của Sylvia tôi chỉ biết thở dài mà vâng lời, sau khi đuổi hai người kia ra khỏi tấm rèm tôi bắt đầu ăn mặc chỉnh tề lại, sẵn xịt thêm tí nước hoa mà tôi có đem theo trước khi đi đến sân vận động, nơi sẽ diễn ra cuộc chiến của hai thằng dại gái.

***

Tận hưởng lấy bóng mát từ những tán cây dày che đi phần nào cái nắng gắt của buổi trưa, tôi lặng lẽ ngồi lau lấy thanh longsword của mình trên cành cây cổ thụ ở Arades. Nhìn lấy thanh kiếm mà bản thân đang đặt trên đùi, tôi cẩn thận lau lấy cái tên Lunic được khắc trên sống kiếm mà không khỏi nuối tiếc.

Vừa lau tôi vừa nhìn lấy học viện ở phía xa, nhìn lấy lá những lá cờ màu xanh bay phấp phới giữa bầu trời với sự thôi thúc dâng trào. Tôi muốn đến đó và tìm đến bản thân hiện tại, tôi thật sự muốn hỏi bản thân đã trải qua những gì và điều gì khiến hắn ta bỏ đi cái tên danh dự ấy, thứ mà tôi đã luôn tự hào.

“Cậu thích thanh kiếm đó quá nhỉ?”

“Hả? À, ừ.”

Redax bất chợt xuất hiện phía sau khiến tôi có chút giật mình, lúc ấy tôi mới để ý rằng mặt trời đã chạm đỉnh và cũng là lúc mà Redax có thể hiện hình. Dù rằng với dáng vẻ như đứa trẻ, nhưng phong thái cô ấy toát nên vẫn già dặn đến lạ thường khiến tôi có chút không quen.

Như thể tò mò về thanh kiếm của tôi, cô ấy tiến đến gần và ngồi xuống cạnh bên, cô nhìn chằm chằm lấy thanh kiếm của tôi với chút ngưỡng mộ hiện rõ trên mặt. Nhưng rồi cô ấy nhìn lên mái tóc tôi rồi nhướng mày, như thể cô ấy vừa nghĩ ra cái gì đó không hay cho lắm.

“Này Eden, cậu được gọi là hiệp sĩ hư vô vì mái tóc đen à?”

“À, không phải đâu, trong số các hiệp sĩ hoàng gia đế chế thì đâu có thiếu người tóc đen đâu.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu trước câu hỏi có phần quen thuộc ấy, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy hoài niệm, bởi lẽ đó luôn là điều mà mọi người hay dùng để trêu lấy tôi.

“Mà này, cậu và Eden hiện tại dù là một nhưng thành thật mà nói thì hai người khác nhau lắm đấy.”

“Hửm? Hai chúng tôi khác nhau như thế nào?”

Ngay khi tôi vừa hỏi xong thì Redax liền chỉ vào thanh kiếm nằm yên vị trên đùi tôi.

“Ý cô là tôi hiện tại sử dụng khác loại kiếm với tôi bây giờ ư?”

“Không, cậu ta vẫn sử dụng longsword nhưng điều đáng nói ở đây là ở cách bảo dưỡng, dù rằng thanh kiếm của cậu ta chẳng phải loại đắt đỏ gì nhưng cậu ta cũng chỉ bảo dưỡng qua loa đủ để nó không hỏng.”

Redax đột nhiên ngừng giải thích và xòe tay ra, bất chợt những tia nắng chiếu thẳng xuống thanh kiếm và phản thẳng vào mắt tôi. Bị bất ngờ, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài che mắt lại, bất chợt tôi cảm thấy mất thăng bằng và rồi ngã nhào ra sau.

Tưởng chừng như tôi sẽ rơi thẳng xuống đất từ trên cây cao, nhưng bỗng dưng có một thứ gì đó túm lấy chân tôi ngăng cho tôi rơi xuống.

“Cậu bất cẩn hơn ta nghĩ đấy.” Redax khoanh tay lẩm bẩm với vẻ chán chường nhìn lấy tôi, người đang bị một cành cây quấn chặt lấy chân.

“Cậu bảo dưỡng cây kiếm của mình đến mức sáng loáng như một cái gương, cậu rất coi trọng thanh kiếm còn cậu tương lai chỉ coi nó như một công cụ nào đó, đó là điểm khác biệt rất lớn giữa hai người.”

Trong lúc Redax nói thì cành cây cũng kéo tôi lên lại, ngay kế bên là thanh kiếm của tôi đang được một cành cây khác kéo lên theo. Sau đó cái cây nhẹ nhàng đặt tôi xuống trước mặt Redax, người vẫn đang nhìn lấy tôi như một cô bé đang hờn dỗi.

“Eden, thành thật mà nói thì ta sẽ không thể tin được rằng cậu chính là Eden hiện tại đấy, dù rằng cậu trẻ hơn cậu ta khá nhiều đi chăng nữa.”

“Hửm? Tại sao cô lại nghĩ vậy?”

“Bởi vì cậu là một kiếm sĩ.”

Nghe đến đây tôi liền có chút bối rối, nhưng rồi khi nghĩ kỹ về lần chạm trán duy nhất giữa tôi với chính tôi thì mới lờ mờ nhận ra, rằng chính tôi tương lai đáng sợ như thế nào khi sử dụng phép thuật.

Nhìn lại thanh kiếm được dựng cẩn thận một bên tôi bất giác cảm thấy khó xử, trong vô thức tôi cầm lấy thanh kiếm của mình lên, ngay sau đó thanh kiếm được phủ trong một dải năng lượng trắng sáng, nhưng sau một lúc ở ngay giữa luồng sáng dần mất đi ánh sáng và trở thành màu đen.

“Hiểu rồi, vậy ra đây là lý do cậu có danh hiệu là hiệp sĩ hư vô, một luồng kiếm khí đốt cháy mọi thứ mà không để lại gì cả, đẹp đẽ nhưng chết chóc.”

“Ừm, đế chế rất coi trọng kiếm và vì vậy hoàng đế đã đặt biệt danh hiệp sĩ dựa theo kiếm khí của họ, chính vì vậy tôi mới có cái biệt danh ấy sau khi chính thức trở thành hiệp sĩ của Rosalia.”

Tôi cầm lấy thanh kiếm với chút hoài niệm, nghĩ về những ký ức cũ chỉ còn là quá khứ tôi lại càng muốn gặp lấy bản thân hiện tại hơn. Bất chợt tôi để ý lấy vẻ mặt đăm chiêu của Redax, người đang một tay chống cằm nhìn lấy hào quang kiếm của tôi như thể vừa ngộ ra điều gì đó.

“Hiểu rồi, khả năng kiểm soát mana của cậu quá tốt, chẳng trách cậu có thể chuyển qua trở thành pháp sư.”

“Hửm? Ý cô là gì?”

“Kiếm khí của cậu, nói sao nhỉ? Cậu đang cố áp dụng kỹ thuật tạo ra kiếm ma pháp vào kiếm khí thông thường, dùng trực tiếp mana để tạo ra kiếm khí thay vì tích trữ kiếm khí rồi xả ra, dù rằng điều này giúp cậu mạnh hơn nhiều so với một kiếm sĩ cấp bốn thông thường nhưng đồng thời cũng chặn luôn khả năng thăng cấp của cậu.”

“Tôi biết, bởi nếu không có nó thì không có cách nào để tôi đánh bại thanh kiếm của đế chế cả.”

Tôi nói tâm trạng chua ngoa rồi nhìn lại thanh kiếm của mình, nhìn dòng chữ Lunic một hồi rồi lật sang mặt bên với chút u sầu, trên thanh kiếm hiện lên một cái tên khác, Lionheart, một cái tên quá đỗi quen thuộc với tôi kể từ khi trở thành hiệp sĩ của Rosalia.

“Hừm, được rồi có lẽ ta nên vào chuyện chính thôi, Eden, nhìn ra kia đi.”

“Hửm?”

Tôi bối rối nhìn về hướng mà Redax chỉ, ở phía xa xa, giữa những tòa nhà bằng gạch đá mà tôi đã nhìn đến mỏi mắt của Arades bỗng nhô lên một công trình được xây hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng, dù chỉ là tòa tháp và một con đường trên cao nhưng tôi lập tức nhận ra nó, bởi lẽ đó là nơi tôi gắn bó lâu nhất trong trò chơi và là nơi tôi kết thúc hành trình của mình.

“Cung điện ánh dương, đã lâu rồi chưa thấy nó.”

“Redax, rốt cuộc tại sao nó lại xuất hiện ở đây?”

Tôi vội nhìn lấy Redax cạnh bên yêu cầu một lời giải thích, nhưng cô ấy không nói gì cả mà chỉ đi về phía cây quyền trượng được cắm trên cây. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên trên cây trượng rồi khẽ quay đầu nhìn tôi, dù mang trên mình gương mặt trẻ con nhưng lúc này, cô ấy vẫn toát lên một vẻ nghiêm trọng đáng ngại khiến tôi không khỏi lo lắng.

“Ta đã cho cậu hiện tại mượn thứ này một thời gian, với cây trượng này cậu ta đã kiểm soát mana trong phạm vi toàn bộ thành phố này đồng thời để lại dấu ấn của mình trong đó, và cậu cũng là một dấu ấn mà cậu ta đã để lại.”

“Cây trượng đó mạnh thế à?”

“Không, nó chỉ cho phép điều khiển thôi chứ không giúp cậu điều khiển toàn bộ mana trong cả thành phố này, đến cả ta cũng không thể làm điều đó và ta cũng không biết bất cứ ai có thể làm điều tương tự.”

Redax nói xong liền làm dấu thập giá rồi quỳ xuống cầu nguyện trước cây quyền trượng, nhìn cô ấy làm vậy tôi có chút khó hiểu nhưng cũng không dám làm phiền cô ấy. 

Giữa lúc chờ tôi chợt nhìn sang cuốn tiểu thuyết về chính tôi, thứ đã được Redax chép tay lại từ những gì tôi kể. Cầm lấy cuốn tiểu thuyết tôi nhìn xuống bên dưới cây, phía những con đường ở hướng học viện, nơi có những học viên đang đi loanh quanh mà nghĩ về cách để đưa cho Rosalia thứ này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!