Vol 3 Tinh thần hiệp sĩ.

Chương 11 Câu lạc bộ (1)

Chương 11 Câu lạc bộ (1)

Dưới ánh bình minh dần ló dạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các tòa nhà và chiếu thẳng vào thanh kiếm trên tay tôi, một thanh katana bóng loáng mà tôi cố gắng lắm mới có thể mua được, bởi lẽ đây cũng là món vũ khí duy nhất tôi có thể vung một cách thành thạo.

Nắm chặt lấy thanh kiếm và chĩa về phía trước, thanh kiếm như chia tầm nhìn tôi làm hai nửa và ở chính giữa thanh kiếm là một người khác đang cầm một thanh katana khác. Với mái tóc đen và đôi mắt đen sâu thẳm, cậu nhìn lấy tôi với một nụ cười chân thành trong khi chĩa thanh kiếm của cậu về phía tôi.

“Tôi tới đây.”

“Ừm, tới đi, Rohan.”

“Vù!”

Lời vừa dứt thì Rohan đã ngay lập tức lao đến, như thể một cơn gió cậu nhanh chóng lướt khỏi tầm nhìn của tôi.

Cậu ta đi đâu rồi!

“Rít!!!”

Ngay lúc tôi đang hoảng loạn tìm vị trí của Rohan thì bỗng một tiếng rít lớn vang lên bên tai, ngay khi quay lại thì một lưỡi kiếm lạnh lẽo đã kề ngay sát cổ tôi.

“Á!”

Giật mình tôi lùi lại vài bước ngay lập tức. Cùng lúc đó, Rohan áp sát đã thuần thục tra kiếm vào vỏ, gương mặt điển trai của cậu hiện rõ trước mắt khiến tôi thoáng chốc xiêu lòng, nhưng rồi khi thấy ánh mắt thất vọng của cậu tim tôi như thắt lại vì lo lắng.

Mình đã không nghiêm túc ư.

Tôi bối rối nhìn thẳng vào đôi mắt đen long lanh của Rohan, sợ rằng bản thân đã không nghiêm túc trong trận đấu lúc nãy nên đã khiến cậu ấy thất vọng, người luôn nghiêm túc với mọi cuộc chiến.

“Eleris, cậu yếu hơn tớ nghĩ.”

“Ờm, dạo này bận học quá nên không có thời gian luyện tập, mà tại sao cậu lại muốn đấu với tớ vậy?”

Tôi xấu hổ đáp lại, nhưng rồi tôi chợt để ý lấy gương mặt suy tư của cậu với chút tò mò, bởi lẽ tôi thật sự không biết cậu ấy muốn gì ở tôi, một kiếm sĩ với trình độ kém xa so với cậu ấy, người có trình độ kiếm thuật không thua bất kỳ học viên năm nhất đến năm ba nào.

“Thật lạ, tớ tưởng cậu cũng là một kẻ bắt chước nên muốn kiểm tra một xíu, nhưng rõ ràng cậu cũng có một nền tảng rõ ràng chứ không phải học lỏm.”

“Này, cậu nghĩ học viện sẽ tuyển một học viên có kiếm thuật bắt chước kiếm thánh à?”

Tôi cau mày đáp, dù đã lường trước được cái sự bộc trực đến đáng ghét của Rohan, nhưng tôi vẫn không thể không có chút khó chịu nào.

Nhìn Rohan vẫn chẳng hề nhận ra lỗi lầm, tay chống cằm và nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt ấy như đang đánh giá một bài kiểm tra khó, khiến tôi càng thêm bực bội bởi sự bộc trực và thiếu tinh tế của cậu ta.

“Dù cậu trông thật sự có nền tảng nhưng tớ cứ có cảm giác thiếu thiếu gì đó, với cả trình độ kiếm thuật của cậu thật sự không có tí cải thiện nào, ban đầu tớ còn không chắc nhưng sau trận vừa nãy thì tớ chắc chắn cảm nhận của mình là đúng.”

“Hả?”

Tôi bối rối nhìn vẻ mặt khó xử của Rohan, dù khó chấp nhận sự thật rằng bản thân chả có tí cải thiện nào trong kiếm thuật nhưng nhận định của cậu ấy là điều tôi không thể xem nhẹ.

Nếu người khác thì không sao, nhưng người đưa ra nhận định ấy là Rohan, một trong bốn nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của tôi, người mà tôi hiểu rất rõ rằng sẽ không bao giờ sai sót trong việc đánh giá kiếm thuật của người khác dù đầu óc có đơn giản đến đâu.

Chỉ đành cay đắng chấp nhận sự thật ấy. Tôi thầm thở dài và nhìn xuống tay mình, một đôi tay thô ráp đầy vết chai sần do vung kiếm quá nhiều, một đôi tay không khác mấy so với bản thân trước kia, khi tôi còn ở trái đất.

Bất giác tôi nhìn Rohan, người vẫn đang làm ra một vẻ suy tư hiếm thấy mà không khỏi nghĩ về chính cậu trong cuốn tiểu thuyết do tôi viết, một nhân vật đại diện cho thứ mà tôi tự hào nhất, kiếm thuật.

“Eleris, tớ có thể hỏi lý do cậu vung kiếm là gì được không?”

“Hả? À, thì là để tự vệ.”

“Hiểu rồi, chả trách tại sao cách chiến đấu của cậu lại dè dặt đến vậy.”

Rohan nói với vẻ thấu hiểu, nhưng điều đó lại càng khiến tôi cảm thấy bối rối hơn, bởi lẽ kiếm thuật của cậu được mô tả dựa trên kiếm thuật mà tôi đã luyện tập từ nhỏ đến lớn, nên không lý nào cách chiến đấu của tôi lại dè dặt hơn cậu ta được.

“Có lẽ vấn đề không phải ở kiếm pháp của cậu ấy đâu, Rohan.”

“Hử? Alex, ý cậu là gì?”

Alex bất chợt xuất hiện từ phía sau lưng làm tôi giật bắn mình, dù dáng vẻ cậu ta vẫn khá thong thả nhưng tôi vẫn không khỏi lo lắng cho cậu ấy, bởi lẽ cánh tay phải của cậu vẫn còn bị bó bột vì gãy trong cuộc đụng độ với Dylan vẫn còn đó.

“Này Alex, cậu nên ở bệnh xá nghỉ ngơi đi chứ.”

“Cảm ơn vì đã lo, tớ chỉ muốn hít khí trời một chút thôi, với cả Dylan hiện đang ở phòng hồi sức nên tớ không muốn ở chung với hắn ta cho lắm.”

Alex nói với vẻ miễn cưỡng.

“Mà này Alex, tại sao cậu lại nghĩ vấn đề không phải là do kiếm pháp của cậu ấy vậy?”

“Hừm… Nhưng trước hết, Rohan, cậu học kiếm thuật từ một cao thủ nào đó đúng chứ?”

“Ừm, tớ học kiếm thuật từ ông của tớ.”

“Vậy ông cậu có dạy kiếm thuật cho ai khác không?”

Rohan suy tư một lúc rồi lắc đầu, thấy vậy Alex gật gù như thể đã biết trước được câu trả lời.

“Đúng như tớ nghĩ, một kiếm sĩ giỏi như cậu không thể nào xuất thân từ mấy trường dạy kiếm pháp hạng ba ngoài kia được, nhưng cũng vì cậu được dạy một mình nên cậu mới không thấy những trường hợp như Eleris.”

Nói xong Alex quay sang nhìn tôi với vẻ nghiêm nghị.

“Eleris, lý do cậu cầm kiếm là gì?”

“Hả? Đưa nhiên là để tự vệ rồi? Tớ vừa nói xong đấy.” 

“Không phải là kiếm pháp của cậu, mà là lý do cậu cầm kiếm lên ngay từ đầu cơ.”

Tôi lập tức đứng hình ngay khi Alex hỏi điều đó, không chỉ vì không biết trả lời như thế nào mà còn là vì ngay từ đầu tôi đã chẳng có lý do gì để cầm kiếm lên.

Trái đất quá yên bình, không có lý gì mình phải cầm kiếm tự vệ ở đó cả.

Là một người trái đất tôi thậm chí còn chưa bao giờ phải chiến đấu bằng cả tính mạng, gần như cả cuộc đời cuộc sống của tôi chỉ gắn liền với trường lớp và những mối lo duy nhất là những bài kiểm tra khó nhằn. Bất giác tôi liếc nhìn lấy Rohan, trên đôi tay thô ráp của cậu không chỉ có những vết chai sạn do tập kiếm, mà cùng với đó là những vết sẹo không bao giờ phai do những cuộc chiến cậu đã trải qua từ khi còn rất nhỏ.

“Đừng quá lo lắng Eleris.”

Alex nói với vẻ thông cảm rồi vỗ vai tôi. Dù hơi giật mình nhưng tôi vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt xanh long lanh của cậu ấy, một ánh mắt cảm thông chân thành đẹp đẽ đến rung động lòng người.

“Vậy thì cô ấy gặp vấn đề gì?”

“Ah! Đúng rồi! Vậy tớ gặp vấn đề gì vậy?”

Giọng nói trầm ấm của Rohan như kéo tôi khỏi cơn mê man, tôi giật mình khi nhận ra bản thân đã quá mê mẩn đôi mắt của Alex, người được bản thân miêu tả là có đôi mắt đẹp đẽ hơn bất cứ ai trong tiểu thuyết.

“Vấn đề không có gì nhiều đâu, căn bản là ngay từ đầu cậu không có lý do để cầm kiếm thôi, khi cậu được học kiếm thuật cùng nhiều người khác thì cậu sẽ thấy ngay thôi, như trong điền trang nhà tớ có rất nhiều con của những quý tộc đến và theo học kiếm pháp nhà tớ, nhưng đa phần mọi người đều học với lý do duy nhất là gia đình bảo họ nên học nên trình độ đều đến một lúc rồi chững lại.”

Alex nói với vẻ chán nản như thể vừa nhớ lại những ký ức không mấy tốt đẹp. Nhưng rồi tôi bất chợt cảm thấy tò mò, dù tôi biết lý do vung kiếm của Rohan là gì nhưng Alex thì tôi gần như không đề cập, đúng hơn là lý do vung kiếm của cậu ta đã thay đổi sau này.

“Kể từ bây giờ, thanh kiếm của anh sẽ là của em…”

Tôi bất chợt nhớ lại một câu thoại của Alex sau này, khi cậu tỏ tình với Oriza mà cảm thấy chút hụt hẫng.

“Vậy Alex, lý do cậu vung kiếm là gì?”

“Hửm? Tôi thích vung kiếm vì nó ngầu, đơn giản thế thôi.”

“...”

Tôi chẳng biết nói gì hơn trước lý do ấy, nhưng rồi tôi chợt nghĩ đến Aiden, người cũng có nguồn gốc trái đất giống tôi nhưng lại có kiếm thuật vượt trội hoàn toàn.

“Hừm, tớ nghĩ là mình có việc rồi, tớ đi đây.”

“Ừm, tạm biệt.”

“Tạm biệt, hôm nào đấu một trận nữa nhé, dù cậu vẫn còn thiếu sót nhưng cảm giác chiến đấu với người dùng vũ khí giống mình thú vị lắm.”

Chào tạm biệt Alex và Rohan, tôi vội đi đến bệnh xá dưới ánh bình minh, giữa đường tôi bất chợt nhìn thấy ngài Gaven với bộ thường phục đang ngồi lặng lẽ trên băng ghế, ông không làm gì cả mà lặng lẽ nhìn về hướng mặt trời mọc.

Nhìn cảnh tượng ấy tôi bất giác cảm thấy tiếc nuối, bởi lẽ với tôi cảnh tượng này giống như nhìn một người đang chờ đợi lấy cái kết đến với mình vậy.

Có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tôi tự trấn an bản thân sau khi nghĩ về những chuyện đã xảy ra, không chỉ không có ai chết trong cuộc thi xếp loại học viên mà Lapharen cùng với Revena, hai phản diện ở đầu truyện cũng không chết, vì lẽ đó tôi tin rằng Gaven sẽ vượt qua được hiểm họa sắp tới mà tiếp tục ở bên Rosalia.

Với suy nghĩ tích cực ấy tôi đi đến bệnh xá nơi Aiden đang nằm, ngay khi mở cửa bệnh xá ra thì đập vào mắt tôi là Aiden với bộ dạng như xác ướp, bên cạnh cậu là Dylan đang ngồi khoanh tay nhìn cậu và Oriza đang ngồi bóc vỏ cam một cách cẩn thận.

“Hử? Cô đến đây làm gì.”

Dylan lập tức nhăn mặt tỏ rõ vẻ khó chịu ngay khi nhìn thấy tôi, ở bên cạnh cậu Oriza khẽ vẩy tay trong khi nở một nụ cười vui vẻ như mọi ngày, còn Aiden thì coi tôi như không khí mà nhai lấy miếng cam Oriza đút cho.

“Dù gì tôi cũng là hôn phu của Aiden mà, quan tâm nhau chút có gì sai đâu.”

“Có gì nói nhanh, đừng có mà vòng vo.”

Aiden vừa ăn vừa nói, dù mặt cậu ta được băng bó kín mít, tôi vẫn cảm nhận rõ cái vẻ mặt khó ưa đặc trưng đó. Kìm nén lấy sự khó chịu trào dân trong lòng, tôi đến bên giường cậu ta và ngồi đối diện với Oriza, người vẫn đang đút lấy mấy miếng cam cho Aiden.

“Tôi chỉ muốn hỏi anh điều này thôi, lý do anh vung kiếm là gì?”

“Cô bị thằng nhãi Rohan hay Alex nói là vung kiếm không lý do à?”

“Sao anh biết?”

Tôi hơi giật mình khi Aiden đoán trúng phóc những gì đã xảy ra, nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng bình tĩnh lại khi thấy đôi mắt xanh sâu thẳm của Aiden, càng nhìn vào nó tôi càng cảm thấy áp lực một cách vô thức như thể đang nói chuyện với bố mình vậy.

“Tại hai thằng đó là bạn cô và cũng có mức độ hiểu biết về kiếm thuật đủ cao để nhận ra tình trạng của cô, với cả việc cô hỏi tôi lý do tôi vung kiếm đã nói thẳng ra lý do cô tìm đến tôi rồi.”

“Vậy tôi cần làm gì?”

“Chịu, bố ai biết được.”

Aiden nói với vẻ vô trách nhiệm khiến tôi không khỏi nóng máu, dù vậy tôi cũng chỉ biết nắm chặt lấy chuôi kiếm chứ không làm gì hơn, bởi lẽ dù tôi có muốn đánh cậu ta đến mức nào thì Dylan đang lườm tôi phía đối diện sẽ không bỏ qua chuyện đó.

“Ực. Để mà nói thì vấn đề của cô khá phổ biến, thành thật thì tôi còn cảm thấy lạ nếu cô không gặp vấn đề đó đấy.”

“Ý anh là sao?”

“Hừm, Dylan, Oriza, hai người ra ngoài xíu được không? Chuyện có chút riêng tư.”

“Được rồi, hai người nói chuyện đi. Oriza, chúng ta đi thôi.”

Dylan liếc tôi một cái rồi đứng dậy rời đi, Oriza ở bên cạnh thì khẽ cúi đầu rồi lon ton chạy theo sau cậu ta. Nhìn lấy Oriza, người đang vui vẻ cười nói với Dylan khiến tôi cảm thấy chút khó chịu, bởi lẽ trong tiểu thuyết mối quan hệ giữa hai người hiện tại phải khá tệ.

Ngay lập tức tôi nhìn sang Aiden, kẻ duy nhất có thể là nguyên do cho sự thay đổi ấy.

“Aiden, anh định phá hỏng mối tình duyên của Alex với Oriza đấy à?”

“Chịu, tôi có làm gì đâu? Với cả việc Oriza chọn ai là việc của con bé chứ không đến lượt chúng ta phải lo, tập trung vào chuyện chính đi, nhưng trước tiên tôi cần hỏi cô về việc cô đã đến thế giới này bao lâu rồi.”

“Mười tám năm rồi, tôi nhận ra bản thân đến đây kể từ khi là trẻ sơ sinh cơ, mà điều đó thì có liên quan gì đến lý do vung kiếm chứ?”

“Nhiều là đằng khác đấy, đồ nhóc con.”

Aiden nói với giọng điệu mỉa mai, dù không thể nhìn rõ mặt anh ta nhưng tôi vẫn có thể hình dung rõ cái vẻ mặt khinh thường của anh bên dưới lớp băng quấn. 

Anh nghĩ anh lớn tuổi hơn tôi chắc?

“Này Aiden, anh đừng tưởng anh sống lâu hơn ở trái đất thì già hơn tôi nhá! Tôi đã sống gần mười tám năm ở trái đất và hơn mười tám năm ở thế giới này, thời gian tôi trải nghiệm thế giới đã ngót nghét gần bốn mươi năm rồi chứ không ít gì đâu nhá!”

“Ồ, có vẻ như tôi chưa kể về thời gian tôi trải nghiệm thế giới này nhỉ?”

“Có gì khác biệt cơ chứ? Hơn nữa anh trải nghiệm thế giới này qua game, cùng lắm chắc anh chơi nó mười năm hay hai chục năm gì đó thôi.”

“Biết thì hẳn nói, đừng có mà phán xét lung tung.”

Aiden nghiêm giọng nói với ánh mắt nghiêm nghị, qua đôi mắt dữ dằn ấy tôi có thể thấy được sự nghiêm túc lạ thường ở một kẻ cợt nhả như anh ta. Bất chợt Aiden thở dài một hơi và nhìn ra cửa sổ, dù dáng vẻ anh ta vẫn nghiêm túc như vậy nhưng không hiểu sao tôi lại cứ có một cảm giác lạc lõng lạ thường.

“Trước tiên tôi sẽ giải thích một chút cách tôi trải nghiệm thế giới này, nhưng mà cô có biết đến thứ được gọi là bộ tăng tốc nhận thức không?”

“Không, tôi chẳng biết bộ tăng tốc nhận thức là gì cả.”

“Vậy cô có biết các trò chơi tiệm cận thực tế được chơi bằng mũ đọc sóng não không?”

“Không, ở chỗ tôi không tồn tại mấy thứ viễn tưởng như vậy, nó vốn chỉ tồn tại trong tiểu thuyết thôi.”

Aiden hơi nhăn mày nhưng rồi cũng chỉ thở dài tỏ vẻ bất lực, đến lúc ấy tôi mới nhận ra rằng trái đất mà chúng tôi biết có chút khác nhau. 

“Ít nhất cô biết đến mũ đọc sóng não, nhưng còn bộ tăng tốc nhận thức thì để nói cho dễ hiểu thì nó giúp cho cô cảm nhận một giây thành năm giây ấy, nó được tích hợp trong mũ đọc sóng não để khi chơi tôi có thể trải nghiệm một ngày trong game có cảm giác tương đương một ngày ngoài đời, nhưng vì nó gây áp lực rất lớn lên não bộ nên nó đã bị cấm khá lâu rồi.”

“Ồ, nghe có vẻ tuyệt thật.”

“Không tuyệt đến thế đâu, nhiều lúc tôi còn ước nó không tồn tại cơ.”

Aiden nói với vẻ cay đắng, nhìn vẻ mặt ấy tôi liền nhận ra có gì đó không ổn với chính thứ công nghệ tuyệt vời ấy.

“Ở trái đất của tôi có một bệnh được gọi là sống ảo, bệnh đó dùng để chỉ những người sống trong game còn nhiều hơn ngoài đời, tôi là một ví dụ, khi mà tôi sống ở thế giới trong game cũng ngót nghét gần bảy mươi năm và gần như bỏ bê hẳn cuộc sống ngoài đời.”

Nghe lấy con số bảy mươi năm khiến tôi có chút khó tin, bởi lẽ trong mắt tôi Aiden chả có nét gì giống với một lão già cả, khi mà những hành động gần đây của cậu ta chả khác gì mấy thanh niên trẻ trâu quậy phá.

“Thành thật mà nói thì người dính chứng bệnh đó nặng nhất phải nói đến Iris, cô ấy tiếp cận thế giới này khi chỉ mới mười bốn tuổi nên khả năng xã hội ngoài đời của cô ấy gần như bằng không, được rồi quay lại vấn đề chính, về lý do cô vung kiếm thì căn bản là cô chưa có một động lực nào thúc đẩy cô làm điều đó.”

“Hả? Ý anh là gì khi nói tôi chưa có động lực?”

“Cô sống quá yên bình, đơn giản là vậy, bởi trừ một vài trường hợp rất hiếm thì ai cũng cần ít nhất một biến cố để có lý do vung kiếm, ví dụ như Alex đi, thằng nhãi đó vung kiếm để bảo vệ những người mà cậu ta cho là yếu thế do đã từng chứng kiến ngôi làng mà cậu ta gắn bó nguyên một mùa hè bị xóa sổ bởi bọn cướp, còn cô thì có lý do gì để vung kiếm không?”

Aiden nói với vẻ nghiêm túc, bất giác tôi không biết phản bác lại gì mà cúi gầm mặt để tránh lấy ánh nhìn khó chịu của anh ta, nhìn lấy đôi tay chai sạn của mình tôi dần nhận ra sự mù mờ của bản thân khi suốt khoảng thời gian dài tôi đã vung kiếm chẳng vì điều gì cả.

Nhưng mà Aiden vung kiếm vì điều gì?

Tôi bối rối ngước đầu lên nhìn Aiden, thật tình mà nói từ khi gặp anh ta đến giờ thì tôi chẳng biết anh ta vung kiếm vì điều gì cả, lúc thì muốn giết Irina, lúc thì do anh ta nổi điên lên chứ chưa bao giờ thấy anh ta vung kiếm vì một lý do cụ thể nào cả.

“Ờm… Tôi có thể hỏi về lý do anh vung kiếm không?”

“Chịu, căn bản giờ tôi cũng quên lý do tôi vung kiếm rồi, à với cả để tìm lý do vung kiếm thì tôi nghĩ cô nên tìm cho một sư phụ đi.”

“Hử? Tôi có thể hỏi tại sao được không?”

“Đơn giản thì khi có một sư phụ kèm cặp thì họ sẽ điều hướng cô đi đúng hướng, tự tìm cho mình một lý do khó lắm, tôi ban đầu cũng cần người điều hướng cho mà đi đấy.”

Aiden nói với vẻ nghiêm túc dù miệng vẫn đang nhai cam, dù bình thường chả ưa anh ta là mấy nhưng lúc này tôi lại cảm thấy người trước mặt mình lại đáng tin đến lạ.

“Ờm… Vậy tôi nên tìm ai bây giờ? Rohan có được không?”

“Không, cô nghĩ thằng đần đó dạy được ai? Sư phụ của cô phải là một người đã hoàn thiện kiếm thuật của mình, như các giáo sư của học viện hoặc Gaven, bởi chỉ bọn họ mới có đủ tầm nhìn để nhìn ra con đường mà cô nên đi, với nói trước, chọn sư phụ cho hợp với bản thân, đừng có chọn một người mạnh nhưng có kiếm thuật chẳng ăn nhập gì với cô.”

Lắng nghe lấy lời giải thích dài dòng của Aiden tôi cũng lờ mờ nhận ra bản thân nên làm gì tiếp theo, nhưng bất chợt tôi để ý lấy thanh kiếm của Aiden được đặt gần giường mà có một ý tưởng táo bạo.

Chẳng phải kiếm thuật của anh ta cũng hoàn thiện rồi sao, vậy anh ta cũng có thể làm sư phụ của mình đúng không nhỉ?

“Vậy anh làm sư phụ của tôi được không?”

“Có cứt nhé, con đần.”

***

Trong văn phòng đầy ắp tài liệu, Handal ngồi trước một quả cầu pha lê với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày. Bỗng chốc từ trong quả cầu pha lê một bãi biển đầy cát vàng xuất hiện, cùng với đó là một cô gái với mái tóc đỏ rực đang nằm trên bãi cát với bộ bikini đen thiếu vải.

“Có chuyện gì hả Handal?”

Cô gái nhấc cái kính râm lên và nhìn thẳng vào mắt Handal, bên cạnh cô là một cái xác khô có mái tóc vàng. Không để tâm đến cái xác khô ấy, Handal lấy ra một tờ giấy rồi nhìn Lana với vẻ mặt không mấy làm dễ chịu.

“Aiden đã gây ra chuyện lớn rồi.”

“Hửm? Cậu ta cố giết giáo sư à?”

“Ừ, thế mà cậu bảo tôi là cậu ta ôn hòa đấy.”

Nghe vậy Lana không hề tỏ ra khó chịu, cô chống cằm suy nghĩ một lúc rồi nhớ ra điều gì đó.

“Anh ấy suýt giết Fami đúng không? Nếu tôi đoán đúng thì anh ấy chung nhóm với Sylvia trong bài kiểm tra giữa kỳ đúng chứ?”

“Vẫn nhanh nhạy như mọi khi nhỉ, Lana.”

Handal bất giác rùng mình khi thấy Lana có thể đoán ra toàn bộ tình huống, nhưng rồi anh chợt để ý lấy cái tên Sylvia được thốt ra từ miệng Lana mà không khỏi nhướng mày.

“Điều này có liên quan gì đến con bé?”

“Ừm, thì… Cậu nhớ Sallia chứ?”

“Tất nhiên rồi, làm sao tôi có thể quên cô ấy được chứ.”

Handal nói với ánh mắt có phần rầu rĩ, Lana cũng không còn nở nụ cười thường ngày khi nhắc đến cái tên ấy, cô thở dài một hơi rồi bắt đầu hồi tưởng về quá khứ.

“Nè Handal, anh nhớ cái lần mà Sallia chấn vấn tại sao tôi lại có chữ viết giống hệt cô ấy chứ?”

“Nhớ, cô ấy còn nói chữ Wia của cậu sử dụng sai cách nữa.”

Hai người nói với vẻ hoài niệm, rồi Handal nhìn sang bên cạnh quả cầu pha lê, tại đó có một tấm ảnh tập thể và anh đang đứng cạnh một cô gái với mái tóc trắng dần chuyển đỏ.

“Cũng nhờ vậy mà cô ấy bắt đầu trở nên thân thiết với chúng ta, nhưng điều đó thì có liên quan gì đến Aiden?”

“Có đấy, cậu nghĩ tại sao tôi lại có nét chữ giống hệt cô ấy? Là do chính Aiden trong quá khứ dạy tôi đấy.”

Nghe đến đây Handal liền nhận ra gì đó, anh lập tức lục lấy đống tài liệu mà anh có được nhờ điều tra Aiden ra, trong số đó có cả những bản sao bài tập mà do chính cậu ta làm.

Nhìn lấy nét chữ quen thuộc trên giấy Handal bất giác cau mày, anh nhìn lại Lana như muốn xác nhận điều mà anh đang nghĩ.

“Ừm, Aiden có lẽ ban đầu học được chữ viết đó từ Sylvia, thành thật mà nói không chỉ chữ viết thôi đâu, thậm chí từ các phong tục hoàng gia Randell có lẽ cũng được học từ cô ấy, từ cách cúi chào, cầm tách trà, đi đứng đều theo phong tục của Randell và hơn hết, anh nhớ loại trà mà tôi hay pha trong tiệc trà chứ?”

“Có, Sallia rất thích nó.”

“Tôi cũng học cách pha nó từ Aiden, dù nói thật cả anh ta và cả tôi đều thực sự ghét vị trà đó do nó quá ngọt, ban đầu tôi định chơi khăm Sallia bằng nó đấy, nhưng ai ngờ được là cô ấy thích nó đến vậy đâu.”

Lana nói với vẻ hoài niệm, rồi bất giác cô thở dài và lấy ra một bức ảnh từ trong túi không gian, trong đó là hình ảnh cô đang bế một cô bé với mái tóc trắng chuyển đỏ.

“Và Sylvia lúc nhỏ cũng rất thích loại trà đó, từ đó tôi phần nào đoán ra được một việc, Aiden rất quý Sylvia.”

“Tại sao bây giờ cậu mới nói tôi điều đó?”

“Tại vì tôi chưa chắc chắn, bởi những dữ kiện trước đó có thể chỉ là trùng hợp hay cậu ta học để cố tình lợi dụng Sylvia, nhưng qua việc cậu ta suýt giết Fami thì tôi đã chắc chắn phần nào rồi.”

Lana nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Handal.

“Aiden dù khá dễ tính nhưng cậu nên nhớ rằng, nếu cậu ta kích động thì mọi chuyện sẽ trở nên rất tồi tệ, trong quá khứ cậu ta sẽ chẳng thèm bận tâm nếu ai đó tới và chĩa kiếm vào cậu ta, nhưng nếu đó là tôi hoặc Hemas thì đó là một câu chuyện khác.”

“Cậu ta có tính cách bảo bọc à?”

“Đúng vậy, đó cũng là điểm tôi thích ở Aiden, nhưng cũng là điều tôi sợ nhất ở anh ấy, bởi anh nên biết, từng có một đế chế đã bị xóa sổ vì cái tính cách đó của cậu ta.”

Nhớ lại ký ức ấy Lana bất giác nuốt nước bọt, nhưng rồi cái xác khô ở bên cạnh cô bắt đầu động đậy, thấy thế Lana như trở thành một con người khác. Cô bỏ lại tấm ảnh vào chỗ cũ rồi trèo lên người cái xác ướp, cô áp bộ ngực thiếu vải của mình lên ngực cái xác ướp ấy rồi bắt đầu ve vãn nó bằng những cử chỉ hết sức quyến rũ.

“Nè, Paven, tối qua em chưa thỏa mãn đâu đấy.”

“Tha anh đi…”

“Em mới hỏi Eden công thức thuốc tăng lực, đừng lo, tối nay anh sẽ khỏe như vâm ấy mà.”

Nghe thấy mấy lời lẽ khiêu gợi từ bạn mình Handal ngay lập tức định tắt lấy quả cầu pha lê, nhưng bất chợt anh nhớ ra điều gì đó và nhìn lấy Lana, người đang từ từ trượt bàn tay của mình từ khe ngực Hemas xuống bụng và hơn thế nữa.

“Này Lana, làm thế nào để tôi có thể kiểm soát hành động của Aiden?”

“Hừm, anh hỏi tôi hơi khó đấy, bởi điều duy nhất tôi nghĩ đến là bắt Sylvia giám sát cậu ta thôi.”

“Cảm ơn.”

Nghe được câu trả lời mình muốn Handal ngay lập tức tắt lấy quả cầu pha lê trước khi có thể thấy nhiều hơn, ngay khi anh sắp xếp lại đống tài liệu nằm rải rác trên bàn thì bất chợt anh cảm thấy có ai đó đang đứng sau cửa.

“Vào đi.”

“Vâng.”

Cánh cửa từ từ mở ra và một bóng dáng quen thuộc bước vào, Sylvia với mái tóc trắng dần chuyển đỏ đặc trưng với một tờ báo trên tay nghiêm nghị bước tới trước mặt Handal.

“Thầy Handal, có một chuyện em cần xác nhận.”

“Em hỏi đi Sylvia.”

“Eri, đệ tử của dì Lana, là Aiden đúng chứ?”

Vừa nói Sylvia vừa giơ ra tờ báo mà cô đang cầm, ngay trên trang nhất tờ báo là hình ảnh của Eri đang cúi chào trước mặt Daniel. Nhìn lấy hình ảnh trên tờ báo Handal không mấy bất ngờ mà nhìn thẳng vào đôi mắt hồng ngọc của Sylvia.

“Tại sao em lại nghĩ vậy?”

“Nói đến ngoại hình thì Eri có rất nhiều nét giống với Aiden, dù phong thái hơi khác nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhìn ra nét mặt của Aiden.”

“Người giống người thôi Sylvia, đâu thể chỉ dựa vào ngoại hình mà đoán lấy thân phận của người khác được?”

“Vâng, không thể chỉ dựa vào ngoại hình được.”

Sylvia gật đầu đồng tình rồi lấy ra một trang giấy, ngay đầu trang là chữ Wia được viết theo hình dáng của một con phượng hoàng đặc trưng. 

“Thầy Handal, thầy là bạn của mẹ em nên cũng biết điều này nghĩa là gì đúng chứ?”

“Ký tự đặc trưng của hoàng gia.”

“Vâng, đây là ký tự được Aiden viết trong cuốn sổ tay của mình, và thầy hiểu rõ hơn ai hết rằng ai là người duy nhất có thể dạy cho cậu ấy điều này đúng chứ?”

Sylvia hỏi với vẻ mặt nghiêm túc, cô nhìn thẳng vào mắt Handal như thể nhìn thấu mọi lời anh nói. Ở phía đối diện Handal chỉ thở dài một hơi rồi nhìn sang bức ảnh cạnh bàn, nhìn chằm chằm vào cô gái trông giống y như đúc Sylvia ở trong tấm ảnh.

Sallia, coi con cậu kìa, con bé cũng thích chứng minh suy nghĩ của mình là đúng y như cậu.

Handal thầm than thở mà bất giác nghĩ về Sallia, người có tính cách và ngoại hình y hệt Sylvia hiện tại mà không khỏi hoài niệm.

“Đúng như em nghĩ, Aiden và Eri, vì đây là vấn đề cá nhân nên phiền em giữ bí mật cho, và cả thầy cũng muốn nhờ em một việc.”

“Thầy cứ nói đi, thầy Handal.”

Thấy Handal đã thừa nhận Sylvia vô thức ngước mặt lên cao hơn một chút tỏ vẻ đắc thắng. Không để tâm đến tâm trạng của Sylvia, Handal liếc mắt lấy tờ báo cáo của anh về sự cố của Aiden mà nhớ đến giải pháp mà Lana đã đề xuất.

“Tôi muốn em có trách nhiệm giám sát Aiden, đây không phải yêu cầu chính thức mà là yêu cầu cá nhân của chính tôi.”

“Hử?”

Sylvia chợt khựng lại, cô nhướng một bên lông mày nhìn Handal tỏ rõ vẻ khó hiểu, như thể không hiểu vì sao cô lại phải giám sát Aiden.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!