Arc 1: Đứa Con Của Người Anh Hùng Mạnh Nhất

Chương 23: Luật thư (part 2)

Chương 23: Luật thư (part 2)

Bị nuốt chửng bởi thứ ma lực đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt, không gian xung quanh trở nên nặng nề một cách dị thường.

“Này bọ ngựa! Có vẻ ngươi đang khá chật vật nhỉ? Cần giúp một tay không?”

Từ vị trí trên cao, Mizuchi cất tiếng gọi. Thứ âm thanh đó mê hoặc hai con người phía dưới, đi kèm với sắc đẹp tuyệt trần đến từ chủ nhân của nó.

Gã đàn ông nghe vậy vội vàng thu hồi tư thế chiến đấu, cúi rạp người xuống nền đất.

“Ngài Linh Tịch... Thật vinh hạnh khi được diện kiến ngài tại đây.”

Hành động này vốn dĩ chỉ dành cho những bậc bề trên trong Giáo hội. Mizuchi, một trong Ngũ Đại Cửu Quái, sở hữu vị thế và quyền hạn hoàn toàn áp đảo so với một bán nhân hạng xoàng như gã. Đáp lại dáng vẻ thu mình đó, khóe môi Mizuchi kéo lên thành một nụ cười trìu mến, một thứ cảm giác khiến người ta ngay lập tức liên tưởng đến tình cảm cá nhân.

"Tên vô dụng nhà ngươi vẫn luôn ngoan ngoãn như vậy nhỉ. Điểm đó khiến ta yêu ngươi rất nhiều, bọ ngựa à."

Dứt lời, Mizuchi đưa hai bàn tay lên ngang tầm mắt. Cô đan chéo các ngón tay vào nhau tạo thành hình thù của một nụ hoa đóng kín, rồi đột ngột bung xòe mười đầu ngón tay ra. Đi kèm với cử chỉ đó là một tiếng "Bùp~" phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn.

Vừa vặn với âm thanh vui tai kia, một nứt gãy không gian hình răng cưa xé rách bầu không khí.

Từ trong khe hở, một con nguyền thú phủ kín gai nhọn khổng lồ trồi ra. Đánh giá dựa trên kích thước hay lượng ma lực tỏa ra, con quái vật này dư sức đè bẹp con thú bọc thép khi nãy. Lẽ thường, sự giáng lâm của một tồn tại cỡ này phải đi kèm với tiếng gầm thét rung chuyển mặt đất, hoặc ít nhất là tạo ra một làn sóng sợ hãi lên những kẻ có mặt.

Tiếc thay, vận mệnh của nó đã được định đoạt ngay khi vừa xuất hiện.

Đầu của con quái vật bất ngờ nổ tung, máu và dịch thể bắn tung tóe. Ngay cả cơ hội để chạm chân xuống đất hay nhận thức được cái chết của chính mình, sinh vật tội nghiệp đó cũng không có. Mizuchi đã trực tiếp kết liễu nó, hạ cấp một mối đe dọa khổng lồ xuống chỉ còn là một đống thịt vụn vương vãi.

Vừa triệu hồi ra một con quái vật cấp cao rồi tự tay thổi bay đầu nó, nếu đây là một màn thị uy sức mạnh thì hiệu quả mang lại thực sự vượt mức cần thiết.

“Dạo gần đây trí nhớ của ta không có được tốt cho lắm… nhưng hình như cấp Rồng này là đủ với ngươi, phải không?”

Cô dùng mũi chân đá cái xác không đầu khiến nó rơi xuống đất, nằm chắn giữa Jinshiro và gã đàn ông.

Chứng kiến cảnh tượng phi lý đó, Jinshiro không khỏi nghi ngờ. Tuy nhiên, thái độ của gã đàn ông đối diện lại là thứ đáng để tâm hơn cả.

Bỏ qua lòng tự trọng hay sự cảnh giác tối thiểu trước một kiếm sĩ đẳng cấp như Jinshiro, gã chồm lên đống thịt nhầy nhụa với vẻ tham lam. Đôi tay dạng xương cắm phập vào phần thân con nguyền thú, và rồi quá trình hấp thụ diễn ra ngay trước mắt.

Cơ thể gã bắt đầu hút lấy máu thịt của con quái vật với tốc độ chóng mặt. Nhìn lượng ma lực của gã tăng vọt sau trò ăn tạp đó, Jinshiro tự đưa ra đánh giá.

“Ra là vậy. Ngươi có thể hấp thụ những con nguyền thú đã chết để gia tăng sức mạnh cho bản thân sao? Một năng lực thật kì quái!”

“Ta chẳng có ý định phủ nhận…”

Gã đàn ông ngẩng đầu, liếm mép, tận hưởng dư vị của sức mạnh vừa được dung nạp, bỏ mặc cái xác dưới chân giờ chỉ còn là lớp da rúm ró.

“Vì việc thừa nhận năng lực của bản thân cũng là một hình thức tôn trọng đối thủ trước khi tiễn hắn xuống mồ mà.”

Nhận thấy ý chí chiến đấu của gã đàn ông mà cô liên tục gọi là “bọ ngựa”, Mizuchi đặt tay lên cằm và cổ vũ.

“…Với lượng ma lực dồi dào vừa nuốt vào, ngươi ít nhất cũng phải chém được tên kiếm sĩ đang đứng ngây ra đó thành ba mảnh đấy nhé. Nếu không thì ta sẽ thất vọng lắm, bọ ngựa ạ."

“Xin tuân theo ý nguyện, thưa ngài Mizuchi. Thêm một điều, tên của tôi là Tahimo.”

Ngay khi âm tiết cuối cùng kết thúc, nền đất dưới chân gã đàn ông nổ tung. Chẳng cần đến một động tác lấy đà dư thừa nào, gã rút gọn khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một cái chớp mắt. Từ cẳng tay gã, một lưỡi đao cấu tạo bằng xương tủy mọc dài ra, mang theo xung lực đủ sức nghiền nát cả đá tảng găm thẳng xuống vị trí của Jinshiro.

Tốc độ của đường chém vung xuống nhanh đến mức âm thanh xé gió chỉ lạch bạch đuổi theo sau khi quỹ đạo của lưỡi đao đã hoàn tất.

Tuy vậy, sự nhanh nhẹn lại cho phép Jinshiro né đi đòn đó bằng cách lùi về sau.

Lưỡi đao sượt qua lớp áo, cắm phập xuống mặt đất. Những viên đá lát nền vỡ tung tóe cùng một chấn động mạnh, khoét một cái hố sâu hoắm ngay tại vị trí Jinshiro vừa đứng.

Quả nhiên, việc hấp thụ sinh vật cấp Rồng kia không chỉ đơn thuần là đổ thêm nước vào một cái bình cạn. Thứ ma lực trù phú ấy đã trực tiếp can thiệp và tái cấu trúc lại hệ thống cơ bắp của gã đàn ông. Cảm giác áp bách mà gã tỏa ra lúc này mang đậm bản năng tàn sát của dã thú, hoàn toàn rũ bỏ bộ dạng thảm hại của kẻ vừa suýt mất mạng dưới lưỡi kiếm của Jinshiro ít phút trước.

Ngay khi đòn thứ nhất hụt mục tiêu, cánh tay còn lại của gã lập tức co rút, phóng ra lưỡi đao xương thứ hai chém thốc vào mạng sườn Jinshiro theo phương ngang.

Cơ chế hoạt động của khớp vai gã dường như đã bỏ qua mọi giới hạn sinh học thông thường, cho phép tung ra một cú vung tay ở góc độ hoàn toàn trái khoáy nhằm cắt đứt mọi đường lui.

Một kẻ địch với tốc độ và sức mạnh được nâng cấp, kết hợp cùng cơ thể không tuân theo cấu trúc cấu phẫu học thông thường. Đây đích thị là loại đối thủ phiền phức nhất mà không một kiếm sĩ nào muốn dây dưa lâu dài.

Jinshiro dường như đã mất đi thế đứng của mình, cơ hội hoàn hảo nhất đã mở ra trước mắt gã. Và gã đã chớp lấy nó và chuẩn bị cho đòn ra tay tiếp theo.

Tất nhiên là phải để ý đến những lá bùa nữa. Khả năng kẻ địch thoát thân bằng hư bộ buộc gã phải phòng bị sẵn một đòn tấn công bọc hậu ngay phía sau lưng mình.

Tuy vậy, Jinshiro thậm chí vẫn đứng yên và còn lộ ra nhiều sơ hở hơn nữa.

“Ngự thánh… Tọa Đồ Tử Hình.”

Đúng một giây trôi qua.

Tầm nhìn của Jinshiro thu nhận lại hình ảnh của thực tại. Gã đàn ông đáng lẽ phải cắm vũ khí vào người anh ban nãy, hiện tại đã ở cách đó hàng chục bước chân. Chính xác hơn, gã đang nằm gọn trong tay của Mizuchi.

Từ mỏm vai phải xẻ dọc xuống tận mạn sườn trái, cơ thể gã bị vạt đi một nửa với bề mặt cắt nhẵn thín. Mép cắt láng mịn đến mức máu tự hồ bị đánh lừa, chưa kịp nhận thức được sự vắng mặt của một nửa cơ thể để trào ra ngoài.

Không ai có thể nhận ra chuyện gì đã xảy ra, ngoại trừ chủ nhân của đòn tấn công vừa rồi; và vị Linh Tịch đang đứng ở phía trước.

Thả phần thân tàn tạ đang co giật của Tahimo xuống nền cỏ, Mizuchi hướng ánh nhìn về phía Jinshiro với sự thích thú lộ rõ.

"Cuối cùng cũng chịu dùng đến nó rồi nhỉ? Ngự thánh của các đội trưởng, quả thực là thứ sức mạnh hấp dẫn. Suýt chút nữa ta đã mất đi con bọ ngựa của mình rồi."

Nghe lời cảm thán phát ra từ Mizuchi, Jinshiro hạ thấp bản thân. Đòn sát thủ vừa được Jinshiro tung ra vốn mang mục đích triệt hạ mục tiêu ngay trong chớp mắt, nhưng đối phương lại có thể thản nhiên can thiệp và kéo kẻ thế mạng ra ngoài.

Nhận thức được khoảng cách chênh lệch khi phải vác kiếm đối đầu với một kẻ có khả năng như vậy mang lại cho Jinshiro một loại áp lực đè nặng.

“Này cô gái? Cô là Linh Tịch thật sao? Lần đầu chúng ta gặp mặt đấy. Ta cũng nghe nói trong thứ hạng Ngũ đại cửu quái thì ngươi đứng thứ ba. Điều đó là thật chứ? Không những thế ngươi còn đang là kẻ đứng đầu các hoạt động phá hoại của giáo hội hiện nay.”

“Sự hiểu biết của ngươi thật rộng lớn nhỉ? Ngươi biết tất cả mọi thứ sao?”

“Không hề, ta chỉ biết những thứ ta cần biết mà thôi.”

Dường như số lần Mizuchi bị một kẻ yếu thế chất vấn ngược trong hoàn cảnh này có thể đếm trên đầu ngón tay, và việc thêm Jinshiro vào danh sách đó mang lại cho cô ta niềm vui lớn. Khóe môi cô ta kéo lên thành một nụ cười rạng rỡ.

Cùng lúc đó, một luồng tà khí kinh người tuôn trào từ lớp vỏ bọc mỹ nữ.

Trò chơi khởi động nhàm chán vừa chính thức khép lại.

Một thanh trường giáo từ từ trồi lên, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay Mizuchi. Phớt lờ việc phô trương kích thước vật lý, thứ vũ khí này tự thân tỏa ra một loại ma lực màu xanh lá cây dồi dào, cứ như một cái máy phát liên tục phát ra điện vậy.

Không cần đợi đến việc Jinshiro hành động, Mizuchi chủ động thu hẹp cự ly bằng cách lao thẳng xuống.

"Bắt đầu thôi, giờ là sàn đấu của riêng hai ta."

Mũi giáo đâm sầm tới, một đường thẳng tắp nhắm đến tâm ngực Jinshiro.

Cộng thêm với gia tốc khi rơi, tốc độ xử lí của đòn tấn công vừa rồi đã vượt ngưỡng xử lí của mắt thường. Dù không thể nhìn thấy được đường giáo, Jinshiro đã thành công phòng thủ chỉ bằng trực giác.

Sau đó, anh lập tức phản công. Thanh kiếm bạc vượt qua cây giáo và chĩa thẳng về phía trước.

Dẫu vậy, Mizuchi dùng chân trái đá nó đi, rồi dùng đà chuyển động từ đó nhấc thanh giáo lên và kéo nó một vòng tới Jinshiro.

Jinshiro bước hai bước về phía sau để chống đỡ, và vô tình tạo một khoảng cách vừa vặn với chiều dài sở trường của cây thương.

Hàng loạt các đòn đâm chí tử phóng ra, Mizuchi tắm mình trong sắc xanh chết chóc.

Sự linh hoạt của Mizuchi triệt tiêu hoàn toàn nhược điểm cồng kềnh của trường giáo. Quỹ đạo xoay chuyển cổ tay của cô biến thứ vũ khí dài ngoằng này thành một lưỡi dao mổ thoắt ẩn thoắt hiện ngay sát yết hầu đối thủ.

‘Hý trường luật thư’ được sử dụng lần hai, gia tăng tốc độ cho phép Jinshiro dễ dàng né đi những cú đâm trực diện.

“Ngươi nhanh thật đấy! Cứ như là đang đánh với Nguyền Đao vậy!”

Mizuchi vừa cười vừa nhìn Jinshiro một cách đầy ẩn ý, rồi nhanh chóng thu cây giáo lại.

Máu trong huyết quản Jinshiro lập tức sục sôi, luân chuyển thứ cảm giác căm phẫn đặc quánh xộc thẳng lên tận đại não.

Tuy nhiên, trạng thái mất kiểm soát đó tan biến khỏi người anh nhanh hệt như cách nó vừa xuất hiện.

Gạt bỏ hoàn toàn lớp cảm xúc dư thừa, vị Đội trưởng khôi phục lại dáng vẻ điềm nhiên, ánh mắt chứa đựng sự tự tin vốn có giờ đây càng thêm phần áp đảo.

Chớp lấy thời điểm nhịp độ chững lại, cả hai cá thể đồng loạt dậm nát mặt đất dưới chân, lao thẳng vào vòng chiến.

Lưỡi giáo mang ma lực lục lam và thanh kiếm bạc liên tục giao oanh, tạo ra những đợt sóng xung kích cày xới mặt phẳng xung quanh.

Mizuchi dùng tay trần đập mạnh vào đuôi cán giáo, mượn đà đẩy mũi nhọn đâm vút tới với gia tốc của sấm sét.

Thay vì gạt đỡ hay lùi bước, Jinshiro chủ động lách người theo một góc hẹp, để lưỡi giáo sượt qua ngay sát mạn sườn.

Khoảnh khắc vũ khí của nữ quái trượt mục tiêu, ranh giới ba mét bao quanh Đội trưởng đội đặc biệt đột ngột biến đổi.

"Ngự thánh thứ hai, Tọa Đồ Bạt Phá."

Thuộc tính của khu vực vô hình chuyển từ cắt xén sang bạo phát xung lực quy mô lớn.

Lưỡi kiếm bạc vạch ra một nửa vòng cung vút lên, dùng chính phần sống kiếm đánh thốc vào thân trường giáo đang mất thế.

Toàn bộ động năng khổng lồ từ đòn tấn công của Mizuchi bị kỹ năng này cướp đoạt, cộng dồn thẳng vào lực hất tung của Jinshiro.

Một vụ nổ chấn động bầu không gian lập tức quét qua vị trí va chạm.

Cơ thể Mizuchi bỗng chốc mất đi trọng lực, lập tức bị đòn đánh bứt khỏi mặt đất và hất văng đi với vận tốc của một viên đạn pháo.

Dư chấn từ lực đẩy ép đối tượng bay bạt ra xa hàng chục mét, kéo theo một đường khói bụi trên bề mặt địa hình trước khi đập sầm vào vách đá phía xa.

Đất đá từ vách núi đổ sập xuống tạo thành một mảng sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn.

Từ bên trong đống tàn tích tơi tả đó, bóng dáng của kẻ mang danh Ngũ Đại Cửu Quái thản nhiên bước ra.

Lực công kích từ "Tọa đồ bạt phá” rõ ràng đủ để nghiền nát lục phủ ngũ tạng của một cường giả cấp cao, thế nhưng cơ thể cô ta vẫn duy trì trạng thái nguyên vẹn đến mức vô lý.

Phủi đi lớp bụi đất vương trên áo, Mizuchi nhìn về phía Đội trưởng đội đặc biệt.

“Ta phải công nhận, tốc độ phản xạ của ngươi đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng. Ngươi vắt kiệt thể hạn bản thân để ép mình đạt đến cái ngưỡng tốc độ dị thường này hẳn là có lí do phải không? Ta tò mò muốn biết nó là gì vậy?”

“Để vĩnh viễn chôn vùi cái giới hạn tốc độ của thế giới này xuống dưới gót chân ta.” Jinshiro đáp. “Mũi kiếm này tồn tại để đảm bảo một ngày nào đó sẽ tự tay chém đứt cổ hắn, trả đủ món nợ máu cho người ấy.”

Mizuchi nở một nụ cười rạng rỡ trước sát khí đang thành hình rõ rệt tỏa ra từ người đối diện.

Sự kiêu hãnh và hận thù của con người đôi khi lại là một thứ gia vị tuyệt vời để cô thưởng thức trước khi ra tay tàn sát bọn họ.

“Kẻ may mắn đó là ai thế… À khoan đã, để ta đoán nhé. Dựa trên thứ cảm xúc vừa lộ rõ mồn một trên mặt ngươi thì là Nguyền Đao phải không? Giữa hai ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không phải là chuyện của ngươi. Ta sẽ giết ngươi trước, rồi sẽ đến cái đầu của ả ta!”

“Thật là một ý chí mạnh mẽ đó! Đội trưởng Jinshiro!!!”

Một chấm đen hiện ra trên đỉnh đầu Mizuchi.

Chấm đen ấy lập tức kéo dài ra, định hình thành một cán trường giáo với phần mũi nhọn hoắt phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Sự hiện diện của món vũ khí kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền ở bình diện không gian. Lấy lưỡi giáo đầu tiên làm trung tâm, hàng chục, hàng trăm, rồi hàng trăm ngàn mũi giáo tương tự nối tiếp nhau hiện diện, lấp đầy toàn bộ khoảng không phía trên bầu trời.

Số lượng kim loại khổng lồ được tạo ra chèn ép cả ánh sáng xung quanh, đổ bóng đen kịt xuống vị trí của Jinshiro. Dẫu mang hình thái của một đòn tấn công vật lý diện rộng, lượng ma lực nén bên trong từng cán giáo thừa sức san phẳng toàn bộ địa hình nơi này thành bình địa.

“Hình như ta đã bắt đầu yêu ngươi rồi đó, đội trưởng. Làm ơn đừng chết mà hãy mua vui cho ta nhé?” Mizuchi hướng tay chỉ về phía Jinshiro đang hừng hực ma lực xung quanh.

Khối lượng của mười vạn mũi giáo đồng loạt trút xuống, mang theo ma lực dồi dào xé toạc tầng không khí. Quỹ đạo đâm xuống được đồng bộ hóa đến mức hoàn hảo, tạo ra một đợt càn quét nhắm thẳng vào một mục tiêu duy nhất.

“Mịch Gian Luật Thư.”

Trước cơn mưa tử thần, Jinshiro giương cao thanh kiếm. Lãnh địa bán kính ba mét của Luật thư ngay lập tức mở ra và đón nhận đợt va chạm đầu tiên.

Âm thanh rít gầm của vật chất bị băm vằm lập tức xé nát thính giác. Bất chấp khối lượng và gia tốc rơi cực đại, những mũi giáo ngay khi chạm vào ranh giới vô hình liền bị hệ thống lưới cắt xén thành vô số mảnh vụn kim loại.

Lực bóc tách từ kỹ năng của Đội trưởng đội đặc biệt hoạt động với hiệu suất tuyệt đối, triệt tiêu mọi sự xâm nhập vật lý ở tốc độ tiệm cận sự hoàn mĩ.

Đổi lại, xung lực từ những vụ va chạm liên tiếp vẫn truyền thẳng xuống mặt đất. Nền đá dưới chân Jinshiro nát vụn, lõm sâu xuống thành một hố phễu khổng lồ, trong khi bản thân anh vẫn đứng vững ở tâm điểm.

"Á ha ha! Cái thứ sức mạnh gì thế kia? Đó không phải Ngự thánh sao? Bất ngờ quá, ngươi làm ta tò mò đến phát điên lên được!!!"

Mizuchi hét lên bằng chất giọng the thé phấn khích tột độ, hai tay dang rộng ra như thể muốn ôm trọn lấy cảnh tượng trước mắt.

Sự chênh lệch về quy mô đòn đánh thường là yếu tố quyết định trong một trận chiến pháp thuật. Khi một bên sở hữu số lượng áp đảo, bên còn lại buộc phải lùi bước để bảo toàn tính mạng.

Thế nhưng, trái với những gì đang diễn ra, Jinshiro lại chọn chủ động bước thẳng về phía trước.

Vòng tròn xung quanh cũng dịch chuyển theo chuyển động của chủ nhân, trực tiếp bào mòn hàng loạt mũi giáo đang găm xuống, khoét ra một khoảng trống ngay giữa tâm bão.

“Đây là tất cả những gì ngươi có sao, Linh Tịch Mizuchiiiiiii!?”

“Tuyệt vời! Nhìn ngươi xem, đội trưởng! Quả là một con người mang ý chí kiên cường đến mức đáng sợ!”

Bất chấp lời khiêu khích chứa đầy sát khí, biểu cảm của Mizuchi càng lúc càng ngây ngất khi đối thủ chầm chậm tiến lại gần.

Những cây giáo vẫn liên tục lao tới vun vút và không có dấu hiệu sẽ ngừng lại.

Nhưng Jinshiro lại là người quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến tưởng chừng như vô tận này.

Đưa thanh kiếm trở lại bao, anh chắp hai tay lại với nhau.

“Chân giới, Đòa Giang Tế Liên Đài.”

*

Minh họa: Linh Tịch Mizuchi

98c7dad1-ff25-40c2-98f0-fd768be55454.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!