Arc 02: Thành phố Xa Bờ - Hầu gái và những băng đảng tội phạm

Chương 54: Nghĩa địa

Chương 54: Nghĩa địa

Trong một không gian thành phố hoang tàn, sắc màu xám xịt. Một thiếu niên trẻ lúc này đang ngồi bất động trên nền đá nứt vỡ, đôi mắt mông lung ngó nghiêng xung quanh.

Trước đôi mắt màu vàng nhạt của cậu ta là hàng nghìn thanh kiếm với đầy kiểu dáng khác nhau, đầy đủ kích thước và màu sắc đang cắm chặt xuống nền đất, bức tường, thậm chí là bầu trời. Suy nghĩ cậu ta một thoáng tưởng như rằng đây là một nghĩa địa.

Cậu đứng dậy, khiến đôi bông tai hình thánh giá màu đen khẽ đung đưa trong ngọn gió đầy lạnh lẽo. Bản thân cậu không biết rõ đây là đâu, nhưng vẫn cảm nhận được có một nguồn động lực nào đó đang thôi thúc cậu ta phải di chuyển.

Vì thế nên, cậu thiếu niên ấy bắt đầu đứng dậy rồi bước đi. Đôi mắt dáo dác tìm xung quanh một thứ gì đó nhưng lại không biết là gì.

“Kein… cậu có tham vọng không? Biết ghen tị chứ? Đã từng căm hận ai chưa?”

Đó là giọng nói của một cô gái, đầy trong trẻo và trẻ trung nhưng vẫn toát ra đầy sự ma mị. Những câu hỏi đó cứ liên tục văng vẳng trong đầu tựa như đang cố tiêm vào tiềm thức của cậu.

Cho đến khi trước mắt cậu là một thanh kiếm đang cắm xuống đất có hình dạng kỳ lạ đang phát sáng. Nó chắn ngang giữa đường đi như thể đưa ra lời kêu gọi, lưỡi kiếm thì trong suốt đến mức ánh sáng mờ nhạt có thể xuyên qua.

Kein nuốt nước bọt, đưa tay lên để chạm vào chiếc cán tựa như thủy tinh đó, và rồi bị đó đánh bật ra. Cổ tay của cậu vì thế mà bị thương, rồi một cảm giác buồn ngủ đột nhiên kéo đến.

Dù không rõ chuyện gì, cậu ta vẫn thầm cảm nhận được bản thân như đang bị thanh kiếm ấy khước từ. Cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.

Cậu mơ hồ mơ mắt, trông thấy một bầu trời xanh thoáng đãng nhưng đâu đó vẫn còn chút tê cóng ở chân. Chắn ngang vẻ đẹp rộng lớn ấy là khuôn mặt của một cô gái với mái tóc tím đang nhíu mày lo lắng.

“Kein, cậu cảm thấy không khỏe sao?”

Cô ấy nói, xong lại lấy ra một chiếc khăn tay và lau đi vầng trán úa đầy mồ hôi của cậu ta. Cử chỉ cô nhẹ nhàng và từ tốn, nâng niu như thể đối phương có thể vỡ tan bất kỳ lúc nào.

Kein lúc này sau một hồi ngẫm nghĩ mới nhận ra bản thân đang ở trên sân thượng của trường mình và lúc này đang là giờ nghỉ trưa. Trước mặt cậu là Lily, là học sinh chuyển trường mới đến sáng nay.

Vì hai người được giáo viên xếp gần nhau nên cậu được giao trách nhiệm sẽ hướng dẫn cô ấy tham quan khuôn viên trường. Chẳng ngờ là cậu đã dẫn cô đến đây và ngủ một giấc như thế này.

Kein gãi đầu sau đó ngồi dậy. Lily thoáng chút bất ngờ nhưng vẫn giữ im lặng mà vui vẻ lùi về sau. Theo một hướng nào đó, cậu ta đánh giá cô ấy hiền lành và trung thực nên khá dễ để làm quen.

Lily lúc này nghiêng đầu vì nhận ra đối phương đang nhìn chằm chằm mình, đầu hiện ra một dấu chấm hỏi lớn. Kein chỉ khẽ mỉm cười, đưa tay ra mở lời một cách từ tốn:

“Tớ làm cậu lo rồi. Có đói không? Để tớ đưa cậu đến căn tin nhé!”

“Cũng có chút chút. Từ sáng đến giờ tớ chưa ăn gì cả.”

Cô chấp hai tay vui vẻ đáp lại, nhưng đâu đó vẫn thấy sự khổ sở trên khuôn mặt như thể rất chịu đựng. Kein cảm thấy có chút tự trách vì đã để cô chờ mình lâu đến như vậy.

Cứ thế, hai người họ cùng đi đến nhà ăn của trường để bắt đầu bữa trưa. Giữa chừng khi đang đi dọc trên hành lang, một người từ phía sau chạy đến vỗ vào lưng Kein rồi chạy lên phía trước khoái chí cười. Kein vì thế mà giật mình.

“Này, hai người đi đâu mà giờ mới chịu đến hả?” Cậu bạn kia nói.

“Là Kondo sao? Xin lỗi, tớ ngủ quên mất.” Kein áy náy mà lùi về sau.

Trước hai người họ là một cậu trai có thân hình hơi đầy đặn, được che phủ trong lớp áo lông đen và đang chống hông nở nụ cười tươi rói. Chưa kịp chờ hai người họ thắc mắc, Kondo đã lao đến khoác vai Kein cùng đôi mắt không ngừng liếc về Lily.

“Có tiến triển gì chưa? Được đi dạo cùng người đẹp thế này, không trách vì sao cậu lại đến trễ đấy!” Kondo nhìn với ánh mắt đầy ghen tị.

“Tiến triển cái gì chứ?” Kein thở dài đưa tay bóp chặt lấy mặt đối phương, đẩy mạnh cậu ta ra. “Tớ chỉ dẫn cô ấy đi tham quan trường thôi.”

Kondo đau đớn nhưng vẫn cố gắng đẩy bản thân sát đến gần Kein, trong khi cậu ta lại đang cố hết sức đẩy ra xa. Lily thấy họ như thế liền đưa tay lên che miệng khúc khích cười như thiếu nữ.

Sau một hồi, Kein giới thiệu Kondo cho Lily rồi cả ba cùng nhau vừa nói chuyện vừa ăn trưa. Nhờ vào sự giải thích chi tiết của Kein và sự nhiệt tình của Kondo mà cô ấy đã nhanh chóng làm quen với môi trường mới.

Mặc dù không dám nghĩ đến nhưng vài đôi lần Kein vẫn bắt được ánh mắt của Lily đang dán vào mình, nhưng cậu vẫn không nghĩ sâu xa. Làm gì có chuyện đối phương để ý đến cậu chỉ trong vài giờ đầu gặp mặt.

Cậu ta cúi đầu nhìn khẩu phần ăn mà bản thân đã lấy trước đó, đầu ngẫm nghĩ về giấc mơ đã gặp phải trên sân thượng. Theo một hướng nào đó, cậu thấy nó khá chân thực dù không thể giải thích rõ ràng như thế nào.

Nghĩa địa của kiếm, còn không gian thành phố đó nếu cậu nhớ không lầm thì trông khá giống với thành phố Xa Bờ nhưng hoang tàn và cũ nát hơn. Gần đây, những giấc mơ như vậy cứ xuất hiện khiến cậu nghi ngờ rằng đây không còn là vấn đề nhỏ nữa.

“Kein… cậu ổn chứ?”

Dường như đã nhận ra dáng vẻ suy tư của cậu, Lily một lần nữa nhíu mày hỏi thăm. Kein nhìn vào đôi mắt của cô, một đôi mắt tím xinh đẹp tựa như viên đá quý.

Tuy nhiên, theo một hướng nào đó thì cậu lại cảm thấy nó trông khá vô hồn. Khi nghĩ như vậy, cậu liền lắc đầu rồi lập tức bỏ qua nó và cho rằng bản thân bị hoang tưởng.

“Không có gì đâu. Chỉ hơi mất ngủ một tí thôi.” Cậu ta cười khổ.

“Vậy sao…”

Lily đáp lại như thể đã hiểu tất cả, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt thoáng đâu đó chút buồn bã. Thấy được giữa họ có dòng cảm xúc khá kỳ lạ, Kondo liền nhăn mặt nghi ngờ.

“Này này! Hai người rốt cuộc tiến triển đến đâu rồi hả?”

“Tiến triển… Ý cậu là sao?” Kein nghiêng đầu.

Thấy cái dáng vẻ ngây thơ đó, Kondo chỉ biết thở dài mà tiếp tục bữa ăn. Cậu không nói thêm gì cả nhưng trong lòng đã có thứ vỡ vụn.

*****

Tiết học chiều đã đến, Kein ngồi vào chỗ của mình với bộ dạng đầy lười biếng. Nếu ở đây vang lên một lời hát ru thì một giấc ngủ ngon dành cho cậu là một món quà không thể từ chối.

Tiếc là cuộc sống không màu hường như thế, giáo viên đã bước vào lớp và bắt đầu điểm danh. Mọi người cũng vì thế mà ngồi lại ngay thẳng, nghiêm túc nhìn về phía giáo viên.

Kein lúc này không nghĩ nhiều, tập trung hướng mắt lên bảng đen nhưng trong lòng lại có chút hồi hộp bất an. Cậu cảm thấy lạ bởi những cảm xúc này trước đây chưa từng xuất hiện. Lẽ nào nó bắt nguồn từ cơn mệt mỏi của cậu?

Trong vô thức, cậu nhìn về phía Lily và trông thấy đối phương cũng đang nhìn về phía này. Nhận ra có gì đó lạ, Kein đẩy ghế lùi về sau trong khi ánh mắt của cô vẫn không lay động.

Vì lẽ đó, cậu ta liền cau mày như thể nhận ra điều gì đó rất lạ đang diễn ra nhưng không thể giải thích được bằng lời. Cũng vào giây phút này, ngoài cửa vang lên âm thanh “cốc cốc” khiến cả lớp nhìn về cùng một hướng.

Thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, người thầy đi đến và mở nó ra với ánh mắt đầy khó hiểu khi đã vào tiết nhưng vẫn có người làm phiền. Cho đến khi ông ta thấy một thứ kỳ lạ đang bắt đầu bước vào trong.

Nó có hình dạng giống một cô gái với toàn cơ thể chỉ có một màu đen kịt, vài bộ phận nổi lên ánh sáng tựa như sợi dây điện dính liền với thớ da. Đôi mắt cô ta phát sáng, bước chân đầy điềm tĩnh đi vào bên trong.

“Này em là ai vậy?” Người thầy cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Dù được hỏi, cô gái ấy không trả lời mà tiếp tục đi lên bục giảng rồi đứng ở trung tâm cùng một nụ cười tự tin. Ai nấy trong lớp điều nghĩ đây là tiết mục hóa trang do nhà trường chuẩn bị nên chẳng ai phàn nàn.

Kein nhìn thấy thứ đó, nuốt nước bọt chần chừ một hồi lâu không dám cử động. Cậu cảm thấy đối phương đang tỏa ra một nguồn năng lượng gì đó rất đáng sợ nhưng không thể giải thích và điều đó khiến cậu ta sởn cả gai ốc.

Lily trái lại thì nhìn chăm chăm vào đối phương cùng đôi mắt chứa đầy sự hào hứng. Có lẽ cô cũng nghĩ rằng đầy là do một ai khác hóa trang đi vào đây.

“Này, ta có một câu hỏi.”

Đột nhiên kẻ toàn thân đen kịt đó bắt đầu nói lớn. Trong cái giọng nói đó có chút gì đó khá giống với việc bị nhiễu tín hiệu hay nói đúng hơn là nói thông qua bộ đàm.

“Trước hết, để ta giới thiệu đã nhé! Ta là Tinh Anh của Tuyệt Vọng, sứ giả đến từ Cõi Than Thở.”

Vừa dứt lời, các học sinh khác quay sang nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu. Họ hỏi hang nhau về kẻ hóa trang kia và chưa từng nghe đến cái tên này trong truyện tranh hay tiểu thuyết nào cả.

Nhiều câu hỏi bắt đầu dấy lên kéo theo sự bất an không thể đong đếm. Nhưng rồi kết quá đã dừng lại ở việc đây là một buổi quảng cáo nhận vật ảo nào đó sắp được ra mắt.

“Quay lại với câu hỏi nào. Các ngươi đã từng nhìn thấy… hình dạng thật sự của tuyệt vọng chưa?” Cô ta mỉm cười nói.

Kein lúc này dù không rõ chuyện gì nhưng vẫn vuốt cằm suy nghĩ về câu hỏi đó để che đậy đi nỗi bất an. Theo lẽ thường, khi tuyệt vọng thì con người sẽ cảm thấy thế nào và biểu cảm của họ sẽ ra sao?

“Phải!” Cô gái kia hướng một ngón tay lên trời. “Chỉ dựa vào một cảm xúc nhỏ như Tuyệt Vọng, nhưng mỗi người lại ứng xử vô số kiểu khác nhau. Vậy nên…”

Trong lúc đang nói, mặt đất quanh cô ta bắt đầu bị nhuộm một màu đen như vũng lầy và rồi trong lúc mọi người vẫn đang tập trung vào cử chỉ của cô, một chiếc xúc tu khổng lồ trồi lên quấn lấy cổ thầy giáo. Nó bất ngờ đến mức chẳng ai kịp phản ứng gì, cứ thế nhìn người thầy đang cựa quậy trong khi cả cơ thể bị nhất lên.

Cho đến khi một tiếng rách toạc vang lên và cái đầu ấy rơi xuống, tất cả bọn họ đều đứng hình như hóa đá. Khi máu bắt đầu úa ra, một tiếng hét lớn vang lên cũng là lúc cô gái kia bắt đầu cười lớn.

“Ta đã thấy được… phản ứng đầu tiên.”

Cô nói, sau đó nhìn về cảnh tượng đầy hỗn loạn diễn ra trong lớp học khi mọi người đều đá văng bàn ghế kéo nhau chạy ra cửa sau của lớp. Họ nắm áo, kéo quần nhau cố gắng thoát ra khỏi đây nhanh nhất có thể.

Vài người vì quá sợ hãi mà quỳ rạp dưới sàn nhà, khuôn mặt xanh xao. Toàn thân cứng đờ không thể di chuyển được dù chỉ một chút.

Kein lúc này cũng phản ứng theo mọi người, đôi mắt đầy bấn loạn nhìn về phía nơi mọi người đang chạy. Cậu cũng hướng mắt về phía Lily và trông thấy cô bất động như tượng.

Có lẽ nếu không chạy khỏi đây thì chắc chắn cả bọn sẽ bị giết ngay lập tức. Dù nghĩ được là vậy, cậu cũng chẳng đủ sức để dẫn theo Lily chen lấn ra bên ngoài trước tình hình hỗn loạn thế này.

Khi đang nghĩ vậy, một chiếc xúc tu chợt lao thẳng đến phía cậu khiến cậu phải đưa tay lên đỡ. Nhưng nó không tấn công Kein mà là người ở đằng sau.

Đó là một cô gái khác đang quỳ rạp dưới sàn với đầy nước mắt. Cô lúc này bị xúc tu xuyên thủng người, máu đổ ra thành cơn thác kèm theo âm thanh rên rỉ đầy đau đớn.

“Phản ứng của ngươi… yếu ớt quá đó.”

Kẻ tự nhận là Tinh Anh kia đột nhiên lên tiếng khiến cả căn phòng một lần nữa trùng xuống. Kein cắn răng mà đẩy bàn ra rồi nắm lấy cổ tay của Lily kéo đi về cửa trước.

Thật may mắn là nó không để ý đến họ mà chỉ đứng yên mỉm cười. Nếu suy đoán của cậu là đúng thì nó đầu tiên sẽ nhắm đến những kẻ đang bất động, vậy nên họ mới dễ dàng thoát thân đến vậy.

Nhưng mà chỉ khi vừa thoát được khỏi lớp học, Kein mới sợ hãi nhận ra rằng xung quanh sân trường chỉ còn là những vũng máu cùng những xác chết la liệt trên lớp tuyết dày đặc. Cảnh tượng kinh hoàng này dường như chỉ mới đây thôi, thế mà tại sao cậu lại không biết gì?

Cậu ta cắn răng nhắm mắt chạy về trước trong khi tay không dám buông Lily ra. Ít nhất thì nếu thoát khỏi đây thì cậu có thể báo cảnh sát để họ giúp đỡ.

Chưa bao giờ, cậu tưởng tượng ra rằng chuyện này sẽ đến. Lẽ nào những giấc mơ mà cậu thấy trước đây đều là lời cảnh báo cho chuyện này? Vì chúng mà thành phố sẽ sụp đổ, vì chúng mà thế giới sẽ chỉ còn là cảnh hoang tàn…

“Kein, rốt cuộc… chuyện gì đang xảy ra vậy?” Lily run rẩy hỏi.

“Tớ không biết. Nhưng mà…”

Cậu không dám nói vì đã bị nỗi sợ nhấn chìm. Cậu không tưởng tượng được viễn cảnh gì sẽ xảy ra nếu nếu họ dừng bước chân.

“Vậy sẽ ổn chứ? Tớ vẫn chưa thấy Kondo…” Lily quay mặt về sau.

“Tên đó nhìn vậy chứ giỏi trò trốn tìm lắm. Tớ sẽ bảo vệ cậu cho đến khi cả ba tìm thấy được nhau.”

Kein dứt khoát nói để trấn an bản thân, đồng thời cũng để thắp lên sự quyết tâm trong cậu. Chắc chắn cậu sẽ không để bản thân chết ở đây, bởi vẫn còn nhiều điều mà cậu muốn làm.

Lily nghe vậy liền có chút ngại ngùng mà đỏ mặt, nhưng rồi chợt mỉm cười mà chạy nhanh hơn. Cô tin tưởng người trước mắt mình, bởi cậu vẫn luôn nắm chặt lấy tay cô dù đang rất sợ hãi.

“Kein… tớ…” Cô mím môi.

Một âm thanh rụt rè ở cô vang lên như thể muốn nói ra điều gì đó thật lòng, nhưng rồi đột nhiên chỉ còn là sự im lặng. Kein đưa mắt nhìn về sau, trông thấy chỗ xúc tu ấy đâm xuyên người Lily tạo ra ba chiếc lỗ.

Chúng từ từ nâng cơ thể yếu ớt của cô lên trước đôi mắt kinh hoàng của Kein rồi xé toạc nó trước mắt cậu. Cũng chính vì thế mà lòng cậu trở nên nặng trĩu, hai chân quỳ xuống mặt đất nhuốm đầy máu.

Cô ả Tinh Anh đó từ từ đến gần, miệng nở một nụ cười toe toét khi màu đen trên cơ thể cô đã nhuốm đầy bởi sắc đỏ. Cô ta liếm môi, giọng nói thánh thót đầy chói tai:

“Ta không cho phép cảm xúc khác lấn át. Nhưng mà… giờ thì khuôn mặt của ngươi trông thật xinh đẹp làm sao.”

Kein sốc đến mức không đóng được mồm, đôi mắt như mất đi linh hồn mà nhìn vào cảnh tượng kinh khủng kia. Cậu không ngờ rằng mọi chuyện lại diễn ra như thế này.

“Tại sao cô lại…” Kein nói trong vô thức.

“Kein à… Cảm ơn cậu vì đã đưa tớ tham quan trường nhé!” Cô ả Tinh Anh đó đưa tay che miệng, làm ra vẻ mặt e thẹn. “Thật ra… tớ đã thích cậu từ cái nhìn đầu tiên.”

Cô ta ban đầu cười khúc khích, nhưng chỉ vài giây sau liền cười phá lên như phát điên. Những lời nói ấy khiến Kein lập tức hướng sự chú ý tới đối phương.

Những cảm xúc đó cậu đâu đó đã cảm nhận được, nhưng chẳng rõ vì sao khi phát ra từ lời của ả liền khiến cậu ta cảm thấy thật ghê tởm. Nó không chỉ giết đối phương mà còn đánh cắp ký ức của họ sao?

“Ồ… ta bắt được một con mồi thú vị đấy.”

Vừa dứt lời, một chiếc xúc tu khác từ một bên cánh từ từ đưa đến và nó đang mang theo một người khác. Nhìn thấy người đó, Kein tựa như phát điên mà gào lên.

Người mà ả ta mang đến là Kondo đã bị đâm xuyên ở phần bụng và đang bất tỉnh. Cậu ta nhắm tịt mắt, miệng ói ra máu cùng biểu cảm vô cùng đau đớn.

“Xin lỗi nhé! Tớ không ngờ rằng cậu ta trốn ở đó luôn đấy!”

Ả ta che miệng lại làm ra vẻ mặt ngây thơ, thoáng đâu đó là sự mỉa mai nhưng không kém phần giả tạo. Cách nói chuyện này khiến trái tim Kein như thắt lại, lết về sau tránh xa đối phương.

“Đừng có mà… bắt chước giọng cô ấy…”

“Kein… tớ thật sự ghen tị với cậu đấy!” Ả ta khoanh tay, miệng vừa mơ ngủ vừa nói. “Cậu đẹp trai như vậy, đâu cần phải cố gắng theo đuổi ai đâu.”

Sau một tiếng thở dài, ánh mắt ả lóe lên sự ghen tị vô biên nhưng rồi cũng trở lại nụ cười điên loạn trong tức khắc. Kein lúc này như muốn khóc, tay chân không còn cử động được nữa mà nằm thẳng xuống mặt đường.

Cậu chưa từng nghĩ bản thân sẽ tuyệt vọng như thế này, chưa từng nghĩ bản thân có thể sẽ chết theo cách tồi tệ như vậy. Nếu cậu có siêu năng lực… liệu có thể thay đổi kết cục này không?

Thế giới trước mắt Kein như vỡ ra thành từng mảnh, nhưng bản thân cậu lại không thể khóc nổi. Nước mắt không chịu rơi, cổ họng nghẹn cứng, trái tim như bị ai đó bóp mạnh đến mức không còn cảm nhận được nhịp đập.

Mọi âm thanh quanh cậu dần biến mất: tiếng hét, tiếng chạy, tiếng gào cầu cứu… tất cả bị nuốt mất như rơi vào một vực sâu không đáy. Chỉ còn lại tiếng thở của chính cậu, nặng nề, méo mó và đứt quãng như người sắp chết đuối.

Kein cố mở miệng, cố gọi tên Lily, cố hít thở, cố đứng dậy. Nhưng cơ thể không nhúc nhích. Một phần nào đó trong cậu biết rõ rằng, kể cả nếu đứng dậy, nếu chạy, nếu sống… thì thứ vừa bị mất cũng sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Ngay lúc đó, một ý nghĩ xấu xí, độc địa, đáng sợ nhất đời người lần đầu xuất hiện trong đầu cậu.

“Thà mình chết luôn ở đây còn hơn.”

Nó không phải là lời than. Không phải giãy giụa. Mà là mong ước, lạnh lẽo đến mức khiến cả cậu cũng thấy rợn.

Bởi vì trong khoảnh khắc này, đối với Kein…

Sống tiếp nghĩa là phải mang theo ký ức bị bóp méo của Lily, mang theo hình ảnh Kondo bị treo ngược, mang theo tiếng cười của kẻ đã hóa thành cô gái mà cậu quý mến.

Sống tiếp, đối với Kein không còn là hy vọng… Mà là một hình phạt.

Trong một khoảnh khắc, cậu bắt đầu cảm nhận được trong tay bản thân tựa như có gì đó đang phát sáng. Cán như thủy tinh, còn lưỡi trong suốt như ngọn gió tuy nhiên lại có thể cắt bất kỳ thứ gì.

Có là mơ hay thực cũng chả ý nghĩa gì. Kein run rẩy đôi chân từng chút một đứng dậy, tay nắm chặt lấy vật thể lạ trên tay mình cùng ánh mắt cháy rực như lửa.

Nhưng rồi cậu vẫn bị những chiếc xúc tu ấy đâm xuyên người rồi mọi thứ trước mắt cứ thế mà bị màu đen kịt chiếm lấy. Cùng với đó là một giọng nói đầy chán nản van lên:

“Ngươi… phản ứng yếu quá đó.”

Vừa dứt lời, ả ta thu chiếc xúc tu lại rồi lạnh lùng quay đi.

*****

Kein dần quên mất đi thực tại, cảm nhận cơ thể của bản thân tựa như bị ném xuống một dòng biển đầy vắng lặng. Không có âm thanh của tiếng sóng vỗ, cứ thế mà hòa một không giang vực sâu không điểm dừng.

Đôi mắt cậu mở ra, nhìn dòng nước tối đen cùng chỗ bong bóng từ miệng cứ liên tục nổi lên bên trên. Thật kỳ lạ khi bản thân cậu lại cảm thấy nơi này khá ấm áp.

“Mình… chết rồi sao?”

Cậu ta nhớ về cảnh tượng cuối cùng đó, rõ là đã cầm trên tay một thanh kiếm và cảm thấy sức mạnh tràn trề. Vậy mà tại sao cậu vẫn thua cuộc?

“Kein… cậu có tham vọng không?”

Giọng nói là của một cô gái, nhưng chẳng rõ là phát ra từ hướng nào. Chỉ biết là cô ta đang hỏi cậu tựa như thể muốn biết hết tất cả về cậu.

Kein im lặng không đáp, mà dù có muốn nói thì cũng chẳng thể làm được bởi cậu đang ở sâu dưới đại dương. Nhưng sâu thẩm trong nội tâm cậu lại dấy lên một chút ý nghĩ đen tối.

Cậu muốn đánh bại tên Tinh Anh của Tuyệt Vọng đó, trả thù cho Kondo và Lily. Dường như trước đó hắn còn nói bản thân đến từ Cõi Than Thở. Phải chăng ở đó còn nhiều kẻ giống với ả ta?

Nếu chuyện đó là thật thì chẳng phải sẽ còn nhiều người vô tội phải chết nữa sao? Kein siết chặt đôi tay, răng nghiến chặt không thể chấp nhận sự thật. Nếu cậu còn sống, cậu chắc chắn sẽ tiêu diệt toàn bộ tất cả bọn chúng không sót lại một tên nào.

“Cậu biết ghen tị chứ?”

Âm thanh đầy dịu dàng đó lại một lần vang lên, khiến Kein chìm vào suy tư. Cậu từng có một người anh ruột và hai người rất thân thiết, có thể nói là lúc nào cũng ở cạnh nhau.

Anh ấy tài giỏi hơn cậu, tư duy tốt, hơn nữa vóc dáng vô cùng ưa nhìn. Trái lại thì cậu như cái bóng nấp sau lưng và càng lớn, khoảng cách giữa họ lại càng xa. Bỗng một ngày, cậu không còn nghe tin gì về anh ta nữa.

Người anh trai ruột đó cứ thế mà bốc hơi khỏi nhân gian, không có một chút tin tức gì cho đến giờ. Nhưng dù có thế nào, cậu vẫn tin rằng với tài năng của anh ta thì dù có bị đưa đến đâu cũng sẽ có được những thành tựu tuyệt vời.

Tại sao cùng là người một nhà nhưng cậu lại có cảm giác xa cách? Phải chăng là do bản thân cậu đố kị, không thể nào chấp nhận được tài năng của anh ta chăng?

“Cậu đã từng căm hận ai chưa?”

Câu hỏi này làm Kein nhếch miệng nở nụ cười tự giễu. Từ trước đến giờ cậu chưa dám ghét ai đến mức gọi là hận cả. Tuy nhiên, đó chỉ là cho đến ngày hôm nay thôi.

Tên Tinh Anh đó, nếu có cơ hội thì cậu tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ thời cơ giết được ả. Cho dù có phải lập giao kèo với một con quỷ dữ, có bị nó nuốt trọn cả linh hồn thì cậu cũng phải đội mồ sống dậy.

Kein nhăn mặt một cách khó coi, và chỉ sau một cú chớp mắt thì không gian xung quanh đã có hiện tượng biến đổi. Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, cậu cảm thấy đôi chân mình có cảm giác nặng nề.

Khi mở mắt ra là một không gian thành phố đã lụi tàn. Đây không phải lần đầu cậu đến đây, nhưng cảm giác lần này có gì đó rất khác.

Và rồi một tia sáng màu xanh lam bắt đầu bay lên như làn sương hiện hữu trước mắt Kein. Cậu ta nhìn xuống dưới chân, trông thấy thanh kiếm có lưỡi kiếm trong suốt đó.

Khác mọi lần, nó lúc này đang tỏa ra luồng hào quang như thể lời mời gọi. Kein nuốt nước bọt chạm vào cán kiếm một lần nữa trong khi đôi mắt vẫn nhắm tin vì lo sợ.

Khá bất ngờ là không có dấu hiệu của sự khước từ nào cả. Cánh tay của cậu ta vẫn lành lặn, trái lại cậu cảm nhận cơ thể bản thân rất xung sức. Đồng thời, cũng trong lúc này đầu cậu bắt đầu nghĩ đến một cái tên như thể nó đã từng bị chôn lấp ở sâu trong kí ức.

“Đến đây… Ưng Dạ.”

Khoảnh khắc thanh kiếm được rút ra, cả thế giới trong giấc mơ ấy đột nhiên bị nhấn chìm bởi một luồng ánh sáng đầy rực rỡ. Đây cũng là khoảnh khắc mà Kein trở về nơi mà cậu đã một lần gục ngã.

****

Trong thực tại, Tinh Anh của Tuyệt Vọng đã biến sân chơi thành bãi chiến trường. Khắp nơi là xác chết nằm la liệt đầy nhuốm đầy màu.

Ả ta cười lên vì phấn khích, dùng chỗ xúc tu kia trói mọi người và xử lý từng người một. Kẻ bị kết liễu thì đau đớn quằn quại tới hơi thở cuối cùng, những kẻ khác thì bất lực chờ đến lượt mình, thỉnh thoảng còn quên cả việc hít thở.

Trước mắt họ khung cảnh tối đen như mực, chỉ còn là một khoảng trời âm u che khuất đi hy vọng sống. Họ bất khóc nức nở, kẻ nước mắt nước mũi ướt mặt cũng chẳng thể nào lau.

Càng nhìn thấy họ như thế, ả ta càng trở nên điên cuồng tận hưởng khoái lạc của sự giết chóc. Càng không để ý sau lưng bắt đầu trồi lên một thiếu niên mái tóc vàng đã bị khoét một lỗ ngay bụng.

Cậu ta siết chặt thanh kiếm trên tay, đôi mắt ánh lên tia quyết tâm. Trong một khoảnh khắc, Kein lướt đi như một cơn gió chém dọc một đường làm đứt lìa cánh tay của ả Tinh Anh.

Ả ta kinh hoàng khi nhận ra bản thân bị thương, đôi mắt mở căng nhìn chằm chằm vào ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn của Kein.

“Ta để quên một con chuột sao? Không! Mày là…”

Chưa kịp dứt lời, Kein tung ra một nhát chém lên cắt nốt bên tay còn lại của ả khiến một chất lỏng đen úa trào ra như núi lửa. Đường kiếm nhanh đến mức chuỗi hành động đó của cậu được thực hiện chỉ trong vỏn vẹn một giây.

Ả ta nghiến răng lùi vài bước về sau nhìn Kein với ánh mắt khó chịu. Trong đầu ả không khỏi suy nghĩ lý do vì sao mà cậu ta vẫn đứng vững dù bị thương nặng đến vậy, và cả thanh kiếm từ đầu mà ra?

Cùng lúc này, Kein cảm thấy cơ thể bản thân có chút nhẹ như bông, mặc dù vẫn còn khá đau ở bụng mỗi lần di chuyển. Cậu nhìn vào thanh kiếm trong tay đồng thời nhắm mắt cảm nhận rõ sự biến đổi ở cơ thể mình.

Ưng Dạ, một thanh kiếm giúp người cầm nó tăng cường tối đa tốc độ. Có lẽ đây là thứ mà người đời gọi là siêu năng lực.

Kein xoay ngược thanh kiếm lại và cầm nó như con dao rồi phóng nhanh về trước như tên lửa. Ả Tinh Anh lập tức nhận ra liền triệu hồi hàng tá xúc tu chặn đứng con đường phía trước, nhưng tất cả hoàn toàn bị cắt làm đôi trong chớp mắt.

Như một cơn gió lướt thoáng qua, Kein đã đáp ngay phía sau ả Tinh Anh trong tư thế co người chuẩn bị vung kiếm. Giây phút ả ta liếc về sau thì đầu đã hoàn toàn lìa khỏi cổ cùng đôi mắt kinh ngạc.

Kein thoáng chốc tựa như tốc biến, chém một đường ngang cổ kết liễu kẻ địch. Đầu ả lơ lửng trong khoảng không tua chậm, trông thấy Kein đang lườm mình một cách đầy lạnh lùng.

“Chuyện gì đang…”

Chưa kịp dứt lời, miệng ả chợt im bặt lại khi chứng kiến một cảnh tượng không tin vào mắt mình. Đầu ả ta rơi xuống đất, trông thấy một hình bóng quen thuộc nhưng khí chất trông thật lạ lẫm.

Một cô gái mái tóc tím đeo khuyên tai hình thánh giá màu đen, mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ in họa tiết cánh bướm đang yểu điệu đi tới. Cô cầm theo một chiếc quạt nhỏ, khi đến gần ả Tinh Anh thì liền xòe nó ra che miệng mỉm cười.

“Vậy là đã kết thúc rồi nhỉ?”

“Ngươi là… Lily?” Ả ngập ngừng.

“Sai rồi.”

Cô gái ấy nói xong liền thu quạt lại, hai tay nhấc hai bên váy lên khi từ từ hạ gối xuống cúi chào. Khuôn mặt nở một nụ cười tự tin, ánh lên đôi mắt tím lịm chưa đầy sự bí ẩn sâu không đáy.

“Ta là Lycaris Deviluke. Là một tiểu quỷ bé nhỏ yếu đuối thôi. Ta định sẽ hỏi lý do ngươi đến đây, nhưng chắc không cần thiết rồi.” Cô mím môi.

Nghe thấy cái tên này, ả hoảng hốt đến mức xanh xao hiện rõ dù cho cả cái đầu chỉ có một màu đen. Im lặng vài giây, ả hét lên một cách đầy tức giận:

“Lycaris…? Chẳng lẽ là… Kiếm Hòa Dĩ.”

“Ồ! Biết được ta thì chắc ngươi cũng từng là Quỷ nhỉ? Ngươi khiến ta có chút hứng thú với Cõi Than Thở đấy!”

Lycaris nở một nụ cười khi mở bung chiếc quạt ra, cơ thể cô từng chút mờ dần như làn sương. Không gian bên ngoài từng chút một sáng hơn như thể đang dần trở lại thực tại.

“Này này này! Tên Kein đó có biết bản thân vừa lập giao ước với cái gì không vậy? Một trong năm cán cân của Quỷ Giới đã đến đây.” Ả ta càng lúc càng nói lớn hơn. “Tên điên!”

Ả ta bắt đầu cười, một nụ cười to đến mức cả không gian ai cũng nghe thấy. Nhưng ẩn sâu đâu đó trong ả là sự tuyệt vọng tràn trề khi biết được một sự thật nào đó.

“Ta đang… cảm thấy tuyệt vọng. Là tuyệt vọng đang nhấn chìm ta...”

Ả ta cứ thế mà phát điên lên, rồi sau đó bị thanh kiếm của Kein cắm xuyên qua kết thúc mọi âm thanh. Cơ thể ả cũng từng chút một tan chảy rồi chìm xuống mặt đất, biến mất như chưa từng tồn tại.

Kein nhìn đối phương với ánh mắt không cảm xúc, máu từ bụng cứ liên tục chảy xuống. Vài giây kế tiếp, cậu cũng gục ngã cùng sự kiệt quệ vô biên.

Mọi người xung quanh lúc này cũng bắt đầu vây quanh cậu ta, đôi mắt nửa nghi ngờ nửa mừng rỡ vì bản thân đã được cứu sống. Vài người thậm chí đã ôm lấy nhau, nhưng thật sự thì thương vong ở đây đã là quá nhiều nên chẳng ai có thể cười nổi.

Trong lúc họ không để ý, đã có một cô gái mái tóc tím đi ngang qua với phong thái vô cùng tự tin. Toàn thân cô dính máu, dù vậy vẫn không để lộ bất kỳ vết thương nào dưới lớp áo lông đã rách vài đường may.

Không còn là ánh mặt hiền dịu nhu mì, mà đó là sự uy nghiêm ẩn sau nụ cười đầy tự tin. Đôi mắt ánh lên màu tím như viên đá quý ngàn tuổi, và tại thời điểm một ngọn gió thổi ngang qua mái tóc của cô, để lộ ra một chiếc khuyên tai thánh giá màu đen.

“Vậy là… em đang ở đây sao, Maria? Đứa em út bé bỏng.”

Cô gái ấy hướng mắt về bầu trời xa xăm, cơ thể thả lỏng như đã hoàn thành một điều gì đó trọng đại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!