Arc 02: Thành phố Xa Bờ - Hầu gái và những băng đảng tội phạm

Chương 52: Vấn đề trước cuộc chiến

Chương 52: Vấn đề trước cuộc chiến

Ngày 20/12 - Còn năm ngày trước Giáng Sinh.

Haku lúc này vẫn giữ nguyên trang phục bệnh nhân, vội vàng bước chân vào bên trong đồn cảnh sát. Khi vừa mới đứng ở cửa, đã có một người trông thấy bộ dạng kỳ lạ của cậu liền đứng ra can ngăn.

“Cậu là bệnh nhân mới xuất viện sao, cậu trai trẻ?” Anh ta cười một cách miễn cưỡng.

Nghe thấy những lời đó, Haku không nói gì cả mà đưa ra trước mặt đối phương một chiếc thẻ đen. Đây chính là thứ mà Zumie đã đưa nhằm giúp cậu có thể tiện lợi ra vào chung cư của cô.

Anh chàng cảnh sát kia sau khi thấy tấm thẻ liền rất bất ngờ, đưa tay ra lấy nó rồi nhìn mặt trước và sau với đôi mắt hoài nghi. Quả nhiên Haku đoán không sai khi anh ta biết về nó, bởi vốn dĩ Zumie đã có chỗ đứng quan trọng đối với cảnh sát.

Sau khi ngắm nghía nó xong, anh ta trả lại chiếc thẻ cho Haku rồi dẫn cậu vào bên trong với nụ cười niềm nở, đâu đó vẫn có phần hơi gượng gạo thể hiện trên khuôn mặt. Cậu cũng chẳng để ý lắm, chỉ hỏi thăm anh ta vài điều.

Lúc này đây, Haku đang ngồi ở một chiếc bàn gỗ lớn trong căn phòng tiếp khách. Nơi này có vài kệ sách đặt sát vách tường và vô số tập tài liệu chất trồng xung quanh.

Anh chàng cảnh sát kia mang một trong số chỗ tài liệu đó đưa cho Haku, còn cậu thì chỉ im lặng lật từng tờ đọc với ánh mắt đầy nghiêm túc. Vì thời gian không còn nhiều nên cậu cần phải thực hiện mọi chuyện nhanh nhất có thể.

“Em giới thiệu mình là Haku nhỉ? Anh là Tanaka Kai. Nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ nhờ anh nhé.” Anh chàng cảnh sát kia cười nói.

“Tanaka? Họ này dường như em nghe thấy ở đâu rồi.” Haku nghiêng đầu ngẫm nghĩ.

“Vậy sao?” Anh ta tỏ ra bất ngờ. “Em đã từng gặp ai tên Yukiko chưa? Con bé là em gái của anh.”

Haku nghe xong liền giật mình về thông tin này, đôi mắt không khỏi kinh ngạc bởi Trái Đất chẳng ngờ lại tròn đến vậy. Tuy nhiên cậu biết hiện tại không phải là lúc để nhắc về nó, liền chỉ mỉm cười đáp lại:

“Chưa từng nghe qua, có lẽ em nhớ lầm rồi.”

"À... ừm...”

Trước đó thái độ của anh ta trông khá hào hứng về chủ đề này, nhưng kể từ khi Haku đáp lại như thế thì không còn nữa. Mà mục đích của cậu khi vào đây vốn dĩ không phải để kết thân mà là để điều tra.

Trước mặt cậu là chỗ hồ sơ cũng như là một số bài báo nhắc về những hiện trường vụ án do tội phạm gây ra. Cậu chăm chú đọc tất cả chúng, quên mất cả thời gian đã trôi qua hàng giờ đồng hồ.

****

Còn bốn ngày trước Giáng Sinh, bầu trời vẫn xám xịt theo màu của tuyết. Dưới cơn gió lạnh thoáng qua, đung đưa những ngọn cây trần trụi lá.

Bên trong một khách sạn nhỏ, một người đàn ông vẻ mặt già nua, tay cầm điện thoại bước đi một cách đầy hậm hực. Hắn đột nhiên hét lớn:

“Cái gì?! Mày nói kho hàng của tao đã bị cảnh sát niêm phong rồi à? Sao bọn chúng đánh hơi được?”

Hắn đẩy cánh cửa gỗ bước vào trong một căn phòng lớn, tay chỉnh lại chiếc vest đang nhăn nhó với vẻ bực mình sau khi tắt điện thoại. Cùng một tiếng thở dài, vẻ mặt bắt đầu ứa ra đầy mồ hôi cùng dự định chạy trốn hiện hữu trên khuôn mặt.

“Minamoto Barato, buôn lậu chất cấm, trốn thuế và mua chuộc cảnh sát nhỉ?”

Đi được vài bước vào trong, người đàn ông bỗng dừng lại với đầy sự căn thẳng. Hắn ta quay đầu về sau đã trông thấy Haku đang đứng chờ ở điểm mù của cửa cùng một nụ cười khinh miệt. Đôi mắt đỏ của cậu sáng lên, chỉ vài giây sâu Barato đã nằm lăn xuống sàn khi tay đang bị trói bằng dây máu.

“Mày là… chó săn của Mizu sao?”

Hắn ta nghiến chặt răng trước sức mạnh áp đảo, lực bất tòng tâm mà gục đầu xuống mặt sàn. Haku ngó lơ lời hắn, lấy sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước và trói chặt đối phương với ánh mắt lạnh tanh.

Dưới tòa nhà lúc này cũng đang được bao vây bởi cảnh sát với tiếng còi ồn ào kéo dài đằng đẵng. Sau khoảng chưa đầy mười phút, Barato đã bị cảnh sát còng tay bị mang lên xe cùng những tên cấp dưới.

Tuy nhiên, Haku lúc này đã biến mất không để lại dấu vết nào. Tanaka Kai lúc này bắt đầu sinh hoài nghi bởi chuyện lạ thường nhưng chưa kịp hỏi thì tiếng điện thoại vang lên, anh ta cũng lập tức bắt máy:

“Cho hỏi, ai vậy?” Anh ta thắc mắc.

“Chung cư Nhật Hoàng, đường số 17, Khu B.”

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia bỗng tắt máy khiến Kai hoang mang. Nhưng rồi anh ta cũng cau mày nghiêm túc mà thông báo cho những cảnh sát khác về địa chỉ lúc nãy.

Phía bên kia, Haku đứng trong sâu trong một góc hẻm tối đen với chiếc điện thoại trên tay. Sau khi xác nhận bên kia đầu dây đã nhận được thông tin, cậu cúp máy và trả nó cho cậu thanh niên đối diện.

“Cậu làm tôi bất ngờ đấy! Vì lý gì mà cậu vẫn giữ danh thiếp của tôi vậy?” Anh ta nhếch miệng nói.

“Tôi đang vội. Hãy theo dõi hành tung của bộ Ba Anh Em Nhầy Nhụa. Tiền công cứ ghi nợ lại, tôi sẽ trả sau, Flicker.” Haku trừng mắt nhìn, tay đút túi quần cùng khuôn mặt lạnh tanh.

Flicker gật gù đồng ý, sau vài giây liền cười phá lên khi tay đang giữ chặt chiếc nón trên đầu mình. Anh ta liếm môi nở rồi ưỡn ngực rồi tháo chiếc găng ra đưa tay về phía cậu.

“Tốt thôi. Cậu hẳn sẽ không chạy trốn đâu bởi vẫn còn Suzune ở đây mà. Vị khách đặc biệt, tôi rất vui vì có thể giúp đỡ cậu.” Anh ta dùng chất giọng bình tĩnh nhưng đầy tính đe dọa.

“Đừng hiểu lầm.” Haku bắt tay đối phương. “Một ngày nào đó tôi cũng sẽ đưa anh ngồi vào phòng đá với chiếc còng trên tay. Đây chỉ là hợp tác tạm thời thôi.”

Haku trầm giọng sau đó lẳng lặng đi về sau một cách đầy vội vã. Flicker cũng không chút chần chừ mà đi theo hướng ngược lại cùng cái vẫy tay.

“Vì cậu không có điện thoại nên ba mươi phút nữa hãy đến nhà ga. Tôi sẽ để lại thông tin ở đó cho cậu.”

Cứ thế, hai bóng người dần biến mất khỏi con hẻm. Một người hòa vào bóng tối để tìm ra ánh sáng, một người bước ra ánh sáng để truy tìm bóng tối.

****

Còn ba ngày trước Giáng Sinh, cơn lạnh đã lên đến đỉnh điểm. Thời khắc này người dân bắt đầu rủ nhau đi mua sắm, trang trí cây thông chuẩn bị cho đêm lễ đầy hoành tráng.

Thế nhưng, Haku lúc này đã đầy quầng thâm ngồi lì trên bàn với đống tài liệu. Cậu liên tục gãi đầu, mắt nhắm mắt mở như có thể gục ngã bất kỳ lúc nào.

Một chị gái mặc y phục cảnh sát đi đến từ đằng sau, tay mang một ly trà đặt trên bàn của cậu với ánh mắt lo lắng. Chị ấy nhìn vào chỗ tài liệu, trong lòng có chút bất ngờ bởi với độ tuổi này lại có thể tài giỏi đến vậy.

“Em không định nghỉ ngơi một chút sao?” Chị ta hỏi thăm.

Cô biết vì đây là bạn của Zumie nên chắc hẳn cậu ta cũng không bình thường. Nhưng chỉ trong một ngày có thể tìm ra hết tất cả bằng chứng phạm tội cũng như là bắt giam cùng lúc tám kẻ có tên tuổi như thế quả thật đáng kinh ngạc.

“Em ổn.” Haku đáp một cách dứt khoát.

Nhìn thấy cậu ta như thế, cô liền không khỏi lo lắng. Nghĩ lại thì Kai lúc này cũng ở trong tình trạng tương tự khi phải giải quyết cho xong đống giấy tờ.

Với nguồn lực hạn chế, phía cảnh sát lúc này đang phải làm tăng ca nhiều giờ liền không được nghỉ ngơi. Tuy vậy khi nghĩ về một đứa trẻ thấp bé hơn họ đang làm việc không chút than thở thế này, khiến ai khó mà không có sĩ khí trong lòng.

“Trước đây nơi này có số lượng tội phạm nhiều đến mức báo động đấy!” Chị ấy cười mỉm. “Nhưng kể từ lúc Zumie xuất hiện thì con số đã giảm đáng kể. Lần này còn có cả em giúp đỡ nữa.”

“Chị là Ayumi nhỉ? Em nghe bảo chị và anh Kai sắp kết hôn.” Haku tay chống cằm, lật ngang tờ giấy nói.

Chị ấy bất ngờ khi nghe về điều này, song vẫn gật đầu không phủ nhận chuyện đó. Xét cho cùng thì cô cũng không muốn công khai chuyện này ở thời điểm hiện tại. Khá bất ngờ là cậu ta lại biết đến nó.

“Chị có nghĩ rằng sẽ có một số tên côn đồ bay vào phá đám cưới của chị không?” Haku bình thản nói.

“Này Haku, sao em lại nói…” Ayumi tỏ ra có chút khó chịu.

“Chính vì vậy nên em sẽ tóm gọn tất cả bọn chúng.” Haku dùng ánh mắt hình viên đạn hướng về đối phương.

Nghe thấy điều đó, chị ấy liền có chút yên tâm mà mỉm cười. Trước đây, người ta luôn có câu gió tầng nào gặp mây tầng đó và khi nhìn đứa trẻ này làm cô nhớ về khuôn mặt nghiêm túc của Zumie.

Nhưng rồi, một nỗi lo trong cô bắt đầu dấy lên. Cô xoa lấy hai tay mình, đôi mắt buồn bã nhìn vào Haku nói:

“Haku à, em vẫn còn rất trẻ. Em không sợ sau khi chúng ra tù sẽ trả thù em sao?”

“Trả thù?” Haku do dự một hồi rồi nhe răng nở nụ cười. “Thế thì cứ nhắn lại với chúng rằng lần này là do em tống chúng vào tù. Nhưng lần sau sẽ có người thay em đón tiếp chúng.”

Một lời nói đầy ẩn ý, nhưng kể từ khi nói ra điều đó thì đôi mắt đen của cậu đột nhiên chuyển sang màu đỏ rực như máu. Ayumi sau khi nghe thấy lời cảnh báo đó, tim liền đập nhanh như thể bị khí thế ấy đe dọa.

Trong lòng cô tự hỏi rằng đứa trẻ này rốt cuộc là ai, nhưng rồi cũng quyết định giữ im lặng để không làm phiền cậu tìm hiểu tài liệu. Sau cùng thì cậu ta vẫn là đồng minh mà.

****

Còn ba ngày trước khi Giáng Sinh đến, và còn hai ngày trước khi chiến dịch của Zumie được tiến hành. Thời khắc ấy vừa là bắt đầu, vừa đánh dấu cho sự kết thúc của cả một hành trình dài dẳng chống lại tội phạm.

Haku đứng yên dưới toà nhà cao tầng, đôi mắt hoài nghi nhìn vào không gian của nó. Nếu không có Cáo Tuyết, hẳn cậu chẳng thể vào trong. Nhưng nhờ đợt thám thính ở tương lai giả định, Haku đã nắm được phần nào kết cấu.

Theo lẽ thường với sức mạnh của Zumie thì chắc chắn không ngại trước kẻ địch số lượng lớn. Tuy nhiên đây là không gian hẹp, hơn nữa càng ở những tầng cao thì càng khó kiểm soát an toàn của bản thân.

Việc tự do phóng hỏa trong tòa nhà hẳn không phải là quyết định khôn ngoan. Không lường trước được điều này đã dẫn đến thất bại của cô ấy. Vả lại dù cho có là năng lực gia thì cũng khó mà đánh bại được nhiều kẻ được trang bị súng ống.

Còn Sayu thì cũng không quá khó đoán. Với võ thuật của cô ấy thì cũng không thể đối chọi với đám đông. Còn thiên phú về ma thuật thì không sử dụng được bởi chẳng ai xung quanh sở hữu ma lực cả.

Rất rõ ràng Zumie đã thua về cả mặt lực lượng, chuẩn bị và lợi thế địa hình. Chẳng ngờ cô ấy lại liều lĩnh đến vậy, có lẽ là do tiến hành mọi chuyện quá vội vã hoặc bị đối thủ dùng chiêu trò lừa gạt.

Haku nhắm mắt đút tay vào túi rồi im lặng rời đi, tiếp tục tìm kiếm tội phạm theo dự định của mình. Còn toà nhà này sẽ là mục tiêu cuối cùng của cậu.

Cùng thời điểm này, phía trên tầng cao nhất của toà nhà là một cậu trai với mái tóc vàng nhạt, tay đeo vòng vải đen cùng đôi mắt như đang mỉm cười. Hắn ta hát vu vơ, sau đó lại nhìn xuống dòng người bên dưới.

“Vậy ra… sếp là thế lực đang dần lớn mạnh trong lời đồn sao?”

Miệng hắn nhếch lên, đưa ngón tay thành hình ống ngắm hướng thẳng về phía Haku đang phóng dây máu bay đi. Miệng hắn lẩm bẩm:

“Sẽ sớm thôi, thời khắc ấy sắp đến rồi.”

Giọng nói vang ra căn phòng âm u, để lại một không gian đầy im lặng như mặt biển tĩnh.

****

Còn hai ngày trước Giáng Sinh và chiến dịch của Zumie sẽ bắt đầu sau một ngày. Ánh trăng sáng rọi lan tỏa khắp thành phố về đêm, lan tỏa sự dịu dàng và cũng là đánh dấu cho mùa đông sắp kết thúc.

Bên trong căn phòng bệnh nhỏ, nơi đang đọng lại làn sương lạnh khẽ thổi qua khung cửa sổ nhỏ, đẩy những bức màn đung đưa như đường gợn sóng. Căn phòng ấy tối đen không ánh đèn, nhưng đâu đó lại nhóm lên chút ánh sáng.

Haku lúc này nằm bất động trên giường bệnh, đôi mắt thất thần hướng về trần nhà. Bên cạnh cậu là Sayu đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cùng một nụ cười đầy dịu dàng.

“Hôm qua tớ đã cùng chị Suzune đi đến trung tâm mua sắm đó…”

Cô ấy kể về khoảng thời gian qua cô đã làm gì khi Haku còn nằm trong bệnh viện. Lý do mà ba ngày trước cô không đến thăm là vì cậu cần được bác sĩ theo dõi thường xuyên để chẩn đoán tình hình của cậu.

Tuy nhiên, đó chỉ là lời nói dối. Cáo Tuyết dường như đã làm gì đó để bác sĩ nói như thế. Dù gì thì triệu chứng tê liệt của cậu vốn đã khỏi từ lâu.

Không có ai thăm bệnh tạo điều kiện cho cậu ra ngoài điều tra, nhờ vậy mà có thể thoải mái hành động. Giờ đây thì cậu chỉ muốn được nghỉ ngơi ở đây nhằm chuẩn bị cho cuộc chiến ngày mai.

Sayu vẫn như mọi khi, vừa kể chuyện vừa cười hiền từ, kể cả những điều vụn vặt như chuyến đi cùng Suzune. Cách cô nói khiến căn phòng bệnh bớt lạnh, còn Haku thì thấy lòng mình dịu lại lại, nhẹ như thể có ai đó đang ôm ấp vỗ về.

“Tớ đã nhờ chị Suzune dạy nấu ăn đó.”

Cô ngượng ngùng gãi má, sau đó liền lấy trái táo bên cạnh và cầm dao cắt vỏ ở bên ngoài một cách từ tốn. Khuôn mặt cô nở một nụ cười nhẹ nhàng, nhịp thở chậm rãi như gió mùa xuân.

Nhìn thấy dáng vé ngây thơ ấy, chẳng rõ vì sao mà cảm giác khó chịu trong lòng Haku một lần nữa dâng lên, tựa như một ngọn núi lửa sắp phun trào với đầy lòng tự trách. Cậu nhíu mày, áy náy nhìn sang hướng khác.

“Sayu… tại sao cậu vẫn tin tớ?”

Có lẽ vì đang nằm trên giường bệnh nên cảm xúc của cậu đã gần chạm xuống đáy. Nhưng đâu đó cậu vẫn không khỏi nghi ngờ một điều.

Không phải là nghi ngờ niềm tin của cô dành cho cậu, mà là cậu đã làm được những gì mà đã khiến cô bám dính đến vậy. Trong tương lai giả định của Cáo Tuyết, Sayu dường như đã vì tức giận nên mới đi theo Zumie và từ đó dẫn đến kết cục bi thảm.

“Tớ lúc nào cũng làm cậu phải lo lắng… Vậy tại sao cậu vẫn tha thứ và chấp nhận tất cả.” Giọng nói cậu the thé, đôi mắt tối đen như mực.

Mặc dù đôi lần Sayu thể hiện bản thân hành động theo lý trí nhiều hơn trong khi vẫn thể hiện bộ mặt ngây thơ. Tuy nhiên khi nhắc đến cậu, cô đã lập tức chuyển mình theo hướng hành động theo cảm xúc, thiếu suy nghĩ tựa như Zumie.

Sayu giữ im lặng vài giây trầm tư suy nghĩ. Cô biết Haku tuy đã thả lỏng đi rất nhiều so với trước đây, nhưng đâu đó vẫn còn sự ngờ vực. Nếu bây giờ cô né tránh thì chẳng khác nào đang tự đạp đổ mọi thành quả mà cô xây dựng từ trước đến nay.

“Thật kỳ lạ nhỉ? Trước mỗi lần chìm vào giấc ngủ, tớ vẫn luôn tự hỏi tại sao bản thân lại làm vậy.”

Sayu trầm ngâm, rồi khẽ hỏi:

“Cậu đã từng nghe câu chuyện về Một Triệu Vòng Lặp chưa?”

Giọng Sayu nhỏ lại, đôi mắt hướng ra khung cửa sổ nơi ánh trăng tô bóng lên nền gạch. Khi Haku vẫn còn đang thắc mắc qua ánh nhìn thì cô đã bắt đầu câu chuyện ấy:

“Ngày xửa ngày xưa, có một chủng tộc có thể hóa thân thành rồng, gọi là Long Nhân. Nhưng trong đó lại có một cô gái sinh ra không có khả năng ấy. Vì thế mà bị ruồng bỏ, xem như kẻ dị biệt.”

Sayu khẽ cười, nhưng trong nụ cười có chút buồn.

“Cô ấy sống cô độc cho đến khi gặp một cậu thiếu niên kỳ lạ, tự xưng là anh hùng nhưng lại mang trong người sức mạnh bóng tối. Người đời ghét bỏ cậu, còn cô thì lại tìm thấy ở đối phương có gì đó chút ấm áp.”

Ấm áp mà cô nói theo Haku suy đoán là do cả hai đều bị mọi người xa lánh, từ đó mà có thể đồng cảm lẫn nhau. Cậu vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt dần hòa vào giọng kể của cô.

“Cứ thế, họ gặp lại nhau hết lần này đến lần khác, như thể định mệnh đã sắp đặt. Nhưng vào lúc cô gái ấy nhận ra cảm xúc thật của mình…” Sayu ngừng một chút. “Cậu ta đã chết. Bị cả thế giới phản bội chỉ vì sở hữu sức mạnh giống với Ma Vương tiền nhiệm.”

Cô đặt bàn tay lên ngực, giọng chậm rãi:

“Trước khi qua đời, cậu thiếu niên ấy trao cho cô một năng lực đặc biệt không có tên, chỉ biết rằng nó cho phép cô quay trở lại thời điểm được sinh ra mà vẫn giữ nguyên ký ức. Từ đó, cô nhìn thấy tất cả.”

“Thấy... tất cả?” Haku khẽ hỏi.

Sayu gật đầu:

“Rằng trong suốt hàng triệu vòng lặp, cậu thiếu niên ấy vẫn luôn tái sinh, lặng lẽ bảo vệ thế giới khỏi thế lực Ma Vương. Cậu đã ngã xuống biết bao lần, chiến đấu trong suốt hàng nghìn vòng lặp.”

Ánh mắt cô dõi xa xăm, giọng nói khẽ run như đang chạm vào điều gì đó rất sâu trong tim.

“Người ta gọi cậu ấy là Anh Hùng Bóng Tối, hay Hắc Anh Hùng. Có thể đối với cô gái đó, đây chỉ là lần gặp gỡ đầu tiên… nhưng với vị anh hùng ấy thì đã lên đến cả triệu rồi.”

Sayu khép lại câu chuyện bằng một hơi thở nhẹ. Cô quay sang Haku, mỉm cười dịu dàng khi đang từ từ đưa trái táo đã cắt vỏ và đút vào miệng cậu.

“Đó là câu chuyện mà chị Satsuki thường kể cho tớ nghe khi mất ngủ. Và chẳng hiểu vì sao, mỗi khi nhìn cậu… tớ lại nghĩ đến vị anh hùng đó.”

Cô vừa nói vừa chỉnh lại ghế của mình, từ từ ngồi xuống hất nhẹ mái tóc của mình ra sau vai. Haku từ tốn nhai miếng táo, đầu không khỏi suy ngẫm về câu chuyện vừa rồi.

“Tớ biết đó, rằng cậu vẫn sẽ hợp tác với Zumie và dự định sẽ rời khỏi nhà để những tên tội phạm kia không nhắm vào chúng tớ, đúng chứ?” Cô nhắm mắt bình tĩnh nói.

“Chuyện đó…” Haku ngập ngừng.

“Tớ đã nghe rồi, cuộc trò chuyện giữa cậu và Zumie.” Cô đặt hai tay lên đùi, mắt nhắm mắt mở nói.

Quả thật, nếu việc cậu có mối quan hệ với Zumie thì chắc chắn sẽ bị những kẻ ở thế giới ngầm nhắm vào. Lựa chọn rời khỏi nhà để bảo vệ họ cũng là một cách mà cậu sẽ cân nhắc trong tương lai.

Sayu thật sự phán đoán và suy nghĩ sâu sắc hơn cậu nghĩ nhiều. Dường như cậu đã để vẻ ngoài và hành động ngẩn ngơ của cô qua mắt một thời gian dài rồi.

“Cậu không thấy hối hận vì có một giao ước ràng buộc với tớ sao? Ngoài kia vẫn còn nhiều kẻ còn tài giỏi hơn cả tớ đấy.” Haku cười khổ.

“Về chuyện đó thì cậu không cần lo.”

Cô đáp xong chậm rãi đứng dậy, đi chầm chậm về phía cửa sổ rồi nhìn về phía Mặt Trăng sáng. Một làn gió thổi đẩy nhẹ đôi tóc hồng, khiến nó đung đưa như dải tơ lụa.

“Chị Satsuki từng bảo rằng, giao ước linh hồn không phải cứ muốn là có thể ký kết đâu.”

Nó là sự ràng buộc chặt chẽ không chỉ là về mặt thể xác của hai cá nhân, mà còn là cả về linh hồn. Nghĩa là nếu trên đời này tồn tại luân hồi thì chắc chắn họ vẫn sẽ gặp lại nhau ở kiếp sau. Đó gọi là định mệnh.

Chỉ những người có số mệnh được liên kết chặt chẽ, lòng luôn hướng về nhau thì mới đủ điều kiện ký giao ước linh hồn. Từng chút một, Sayu đưa mu bàn tay của mình lên khiến một ấn ký lóe sáng.

“Đây là minh chứng cho việc linh hồn giữa tớ và cậu đã chấp nhận lẫn nhau rồi. Mọi việc còn lại là làm thế nào để chúng ta tin tưởng nhau hơn thôi.”

Cô mỉm cười, hứng trọn ánh trăng khiến cơ thể cô tựa như có một vầng hào quang nhẹ bao bọc. Nếu người đời bảo cô là công chúa ánh trăng, có lẽ Haku cũng sẽ tin sái cổ.

Sau cùng thì nếu đánh giá một cách khách quan thì vẻ ngoài của Sayu vốn đã đầy nổi bật rồi. Đặc biệt ngày hôm nay cô lại tỏa ra một khí chất trưởng thành đến lạ, nếu không phải vì còn lo sợ chuyện quá khứ thì chắc có lẽ Haku đã rung động lâu.

“Ước gì tớ có thể di chuyển nhỉ? Tớ có cảm giác nếu không chạm vào cậu thì cậu sẽ biến mất liền đó.” Haku khẽ cười khi nhắm mắt.

Cậu nhớ lại cảnh tượng Sayu đang mờ nhạt dần trong giấc mơ điềm báo của Maria trước đây, và cả trong tương lai giả định. Quả thật càng biết nhiều thì con người càng lo lắng. Nếu từ đầu không nhìn thấy những cảnh tượng đó thì liệu cậu có nhờ cậy cô nhiều hơn không?

Khi nghĩ vậy, một cảm giác đầy ấm áp bất ngờ bao tròn lấy bàn tay cậu ngay giữa đêm đông. Haku mở mắt, trông thấy Sayu đang ở rất gần và nắm chặt lấy tay cậu.

“Nhà của chị Suzune cũng là nhà của chúng ta nên cứ tự nhiên mà trở về. Nếu cậu có dự định rời khỏi, tớ sẽ đi cùng cậu.” Cô khẳng định chắc nịch.

Nghe vậy cậu định phản đối, nhưng một cảm giác kháng cự trong lòng đã thôi thúc cậu giữ im lặng. Có lẽ cậu thật sự không muốn rời xa cô chút nào. Sau cùng thì cậu vẫn nhận thức được bản thân không phải dạng người có thể giải quyết mọi vấn đề một mình.

Haku khẽ nhắm mắt, bàn tay vẫn được cô giữ chặt. Cả hai cùng say giấc nồng trong căn phòng yên ắng.

*****

Ngày chiến dịch bắt đầu, khi tuyết đã phủ kín trên các hiên nhà. Tại căn phòng tiếp khách của Zumie. Cô lúc này đang trong trang phục thể thao lộ eo cùng một chiếc áo khoác ngoài, đứng nhăn mặt trước bàn họp. Còn Nachle thì ở phía đối diện cùng vẻ điềm tĩnh lạ thường.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ngoài em ra vẫn còn kẻ khác đang hỗ trợ cho việc bắt tội phạm sao?” Zumie cau mày nhìn chiếc máy tính bảng đặt trên bàn.

Nachle lúc này nhút vai sau đó khoanh tay trầm ngâm. Chị ấy suy nghĩ một hồi xong bắt đầu khoanh tay nhẹ giọng:

“Là một bên thứ ba khác can thiệp nhỉ? Chị đây đoán kẻ này có mưu đồ gì đó.”

“Tạm thời thì chưa biết bạn hay thù.” Zumie chống hai tay lên bàn. “Nhưng số lượng của chúng giảm thì càng thuận lợi cho kế hoạch của chúng ta.”

Ánh mắt của Zumie ánh lên ngọn lửa đầy quyết tâm, khiến sự lo lắng và nghi ngờ trước đó của Nachle trước đó phai nhạt dần. Nachle thật sự có ý định cản chiến dịch mà cô ấy vạch ra, nhưng tình hình hiện tại cứ như đang mở đường nó được tiến hành vậy.

Phải chăng đây là một cái bẫy mà kẻ địch cố gắng thể hiện để đánh lừa Zumie? Chuyện đó có hơi hoang đường bởi chúng đã hy sinh quá nhiều con tốt giá trị.

Nhận ra Nachle đã cứng họng, cũng như là biết kế hoạch của bản thân không bị phản đối nữa thì Zumie đã gần như nắm chắc phần thắng. Cô nhếch miệng cười khi tay siết chặt.

Vị trí căn cứ đầu não của kẻ địch đã nắm rõ, cả lính canh cũng như là các lối đi bí mật cũng đã nằm trong trí nhớ của cô. Chỉ cần tóm được tên cầm đầu ngồi trên tầng cao nhất thì những tên dưới trướng hắn sẽ đầu hàng.

Chiến dịch sẽ bắt đầu vào buổi tối, thời điểm mà chúng hạ cảnh giác nhất. Nếu không có vấn đề gì diễn ra thì chắc chắn mọi chuyện sẽ trót lọt.

Zumie nghĩ như thế, nhưng rồi bên ngoài vang lên tiếng chạy hối hả. Sayu đẩy cửa bước vào trong khi đang thở gấp, như thể dùng cả sức bình sinh để chạy.

Thấy dáng vẻ đó, hai người trong căn phòng không khỏi tò mò. Zumie liền nghiêng lên tiếng:

“Sayu, về kế hoạch mà tớ đã nói trước đó, chúng ta đêm nay sẽ hành động.”

“Haku… cậu ấy biến mất rồi.”

Sayu với ánh mắt đầy hoảng loạn, cả cơ thể run rẩy trong khi đang cố đến gần hai người kia. Nghe thấy những lời đó, Zumie liền không khỏi bàng hoàng mà chạy nhanh đến và đỡ lấy đối phương.

“Bình tĩnh đi Sayu. Biến mất nghĩa là sao?” Zumie nhíu mày.

“Tớ… tớ không rõ. Chỉ vừa mới đêm qua tớ còn ngồi trò chuyện cùng cậu ấy. Vậy mà chỉ mới ngủ dậy một giấc thì đã không còn thấy nữa.”

Khuôn mặt thất thần của Sayu lộ rõ khi đang nhìn chằm chằm vào người đang đỡ mình. Zumie không tin được những lời mà cô vừa nói, nuốt nước bọt với đầy suy nghĩ.

Chẳng lẽ bên phía kẻ địch đã biết mối quan hệ giữa cô và Haku nên đã cử người bắt cậu ấy? Chuyện này quả thật rất khó thực hiện chỉ trong một đêm với an ninh nghiêm ngặt tại bệnh viện.

Tuy nhiên, đây là thời đại siêu năng lực gia nên không có chuyện gì là không thể. Nếu Haku thật sự bị bắt cóc thành con tin thì chắc chắn lợi thế của cô đã hoàn toàn biến mất.

Zumie cắn răng kiềm chế sự tức giận trong lòng, vẻ mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Sau khi xoa dịu Sayu thì cô đã lập tức rời khỏi phòng họp và bảo hai người kia đi theo mình về phía thang máy.

Bên trong một căn phòng lớn với đầy dãy bàn trắng xếp dài theo dạng bậc thang từ trên xuống. Ánh đen tối đen nhưng khu vực sâu nhất căn phòng là hàng chục màn hình sáng mất tín hiệu được sắp xếp đều trên tường.

Những người ngồi ở trên chiếc bàn ai nấy đều mặc trang phục hầu gái, tay lia lịa bấm bàn phím trên máy tính bằng tất cả sự tập trung. Cắt ngang đi âm thanh lạch cạch trên ở những chiếc bàn phím là tiếng cửa chính tự động mở ra.

Bóng hình của Zumie dần hiện ra ở bên ngoài với vẻ mặt nghiêm túc. Cô hậm hực bước vào bên trong với tâm trí rối bời.

“Tôi cần đoạn ghi hình ở bệnh viện. Cả một số hình ảnh của bên công ty dược phẩm nữa.” Zumie cau mày nói lớn.

Sau khi dứt lời, một người cậu thanh niên với mái tóc tím dài chợt bước ra. Anh ta mặc trang phục sĩ quan màu trắng, ánh mắt đầy e dè như thể muốn che giấu điều gì đó.

“Tiểu thư Zumie đây sao? Cơn gió nào khiến cô đến đây vậy?” Anh ta nói.

“Đừng nhiều lời nữa Shin. Tôi cần biết những gì xảy ra trong bệnh viện đêm qua.”

Zumie có chút không giữ được bình tĩnh, quay về sau hỏi Sayu thời gian mà đêm qua hai người bắt đầu ngủ. Khi được hỏi Sayu nghĩ một hồi mới mơ hồ nói đáp “Khoảng nửa đêm”.

Nghe điều này, Zumie mới đưa mắt ra hiệu cho cậu thanh niên kia nhanh chóng làm việc. Nhưng rồi cậu ta liền ấp úng như thể làm sai điều gì đó:

“Về chuyện đó thì… tất cả máy quay an ninh của chúng ta đều đã bị ai đó phá hỏng. Chuyện đã diễn ra được một ngày rồi…” Shin cúi gầm mặt xuống.

“Một ngày?! Tại sao lại không báo cáo?” Zumie vung tay quát lớn.

Shin nhắm chặt mắt như thể sắp phát khóc, còn những người ngồi xung quanh lúc này cũng đang chìm vào cảm giác sợ hãi lẫn tự trách. Khi cơn giận của Zumie đã lên đến đỉnh điểm, đột nhiên bàn tay của Nachle đặt lên đầu cô khiến sự bốc hỏa bỗng dịu xuống.

“Các cậu đã nghĩ đó là do sự cố kỹ thuật, và cũng không muốn làm Zumie thất vọng nên cố gắng tự sửa chữa đúng chứ?” Nachle bình tĩnh nhưng vẫn giữ ánh mắt sắc bén.

“Vâng.” Shin gật đầu. “Tôi đã cử người đến kiểm tra tình trạng của các máy quay và họ đều bảo rằng chúng đều bị phá hỏng chứ không phải do lỗi bên lập trình.”

Nachle nghe vậy liền chìm vào trầm tư, phân tích những gì mà đối phương vừa nói. Còn Zumie lúc này trong đầu đầy bấn loạn, vì các sự cố cứ liên tục ập tới.

Cô biết bản thân cần phải giữ bình tĩnh để đưa ra phán đoán, nhưng tình hình lúc này là cực kỳ nguy cấp. Có lẽ… đây lại là một cái bẫy mà bên phía tội phạm đã làm ra.

Shin lúc này hiểu ra tâm trạng của Zumie lúc này không phù hợp để nói chuyện, liền hướng mắt về phía Nachle.

“Còn một chuyện nữa tôi muốn báo cáo. Chúng tôi phát hiện ra tín hiệu Hắc Địa xuất hiện tại trung tâm mua sắm tại Khu A.” Anh ta đi đến một người đang bấm máy tính gần đó.

Nachle thấy vậy cũng liền kéo Zumie và Sayu theo xem xét tình hình. Sayu nhìn vào cô gái mặc đồ hầu gái đeo kính, khuôn mặt lạnh tanh gõ lạch cạch trên bàn phím liền không khỏi tò mò.

Sayu bắt đầu nghĩ về sinh vật màu đen tuyền trồi lên từ một khu vực đen mà trước đây cô và Haku gặp phải. Chắc hẳn những người ở đây đã tìm ra cách phát hiện ra vị trí mà chúng sẽ xuất hiện.

Trên màn hình chiếu lên hình ảnh của một bản đồ đang được máy dò tìm quét theo bán kính lớn. Ở một khu vực xuất hiện một dấu chấm đỏ sáng cùng một khung số liệu đầy khó hiểu.

“Không rõ vì sao mà đợt phát hiện này có chút khác biệt.”

Shin từ từ chỉ tay về một dãy chữ cái trên màn hình rồi tiếp tục giải thích:

“Trước đây một hắc địa thường chỉ có phạm vi bán kính là 50 centimet đổ lại. Nhưng lần này kích thước của nó đã rộng bằng cả khu trung tâm mua sắm.”

“Điều đó có nghĩa là…” Nachle dừng lại giữa chừng.

“Có thể kẻ địch sẽ vô cùng đông, quy mô khác với từ trước đến giờ.” Shin thẳng thắng nói.

Nghe thấy điều này, Zumie liền mở to mắt mà đập mạnh tay xuống bàn. Vẫn chưa giải quyết xong đám tội phạm thuộc công ty dược phẩm, giờ là quái vật của Hắc Địa xuất hiện.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Cô cắn môi siết chặt đôi tay, tim đập nhanh như sẽ phát nổ bất kỳ lúc nào. Đây dường như là một giấc mơ, một cơn ác mộng không có thật.

Cô đã tin là vậy rồi bắt đầu nở nụ cười đầy tuyệt vọng. Ít nhất thì để sửa chữa sai lầm này thì cô có thể giải quyết cho xong Hắc Địa rồi lo chuyện tội phạm sau.

Nghĩ vậy, Zumie liền quay người chạy về phía cửa ra vào. Tuy nhiên, khi sắp ra bên ngoài thì cảnh một lần mở ra khiến ba bóng hình quen thuộc xuất hiện.

“Gì đây? Cô chủ nhỏ mà cũng có bộ mặt tuyệt vọng vậy sao?” Erik nhếch miệng khi khoanh tay.

“Xin lỗi vì đã làm phiền. Không biết là nơi này còn chứa chấp một ông già như ta không?” Rose chống hông đắc chí cười.

“Zumie à… cứ căng thẳng như vậy thì thật sự không hay đâu.”

Người cuối cùng là chị Claire với chiếc đầm dài cùng nụ cười phúc hậu. Chị ấy lấy từ chiếc giỏ của mình một chai nước và đưa nó cho Zumie.

Nachle lúc này đi đến từ đằng sau, dáng vẻ đầy nghiêm nghị cùng ánh mắt lạnh như băng:

“Em lúc này là đầu não của chúng ta. Nếu cứ lao đầu ra ngoài thì ai sẽ kiểm soát tình hình đây?”

“Nhưng mà…”

Zumie cố gắng bước chân về trước nhưng bị ba người trước mặt chặn đứng. Sau khi họ vào phòng, Nachle đã bước đến một chiếc máy tính ấn nút khiến chiếc cửa đóng sầm lại.

“Về chuyện Hắc Địa không cần lo.” Erik ngoáy mũi nói. “Bọn tớ đã để Eugine và Rumi đến đó rồi.”

“Hai em ấy thân thiết lắm. Dạo này cứ dính nhau như sam ấy.” Claire đặt một tay lên má cười nói.

Nghe vậy, Zumie mới lấy lại được vẻ bình tĩnh của mình. Quả nhiên nếu cứ giữ cái đầu nóng vội như vậy thì chỉ làm tình hình trở nên nghiêm trọng hơn thôi.

Cô phân tích lại mọi chuyện đang diễn ra, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Trong tay cô còn những lá bài mạnh như Erik và Rose, trường hợp xấu nhất thì có thể liên lạc với chị Vatra.

Sau khi hít thở sâu, cô đi về phía Shin với khuôn mặt nghiêm túc, nhẹ nhàng đấm vào ngực anh ta như một lời giao phó trách nhiệm rồi tiến về những chiếc màn hình. Cố đứng vào chiếc bàn phát biểu ở trung tâm như thể đã tìm được cách giải quyết.

Chị Claire lúc này nhìn thấy Sayu như cá gặp nước, phấn khích chạy đến sờ nắn khuôn mặt cô.

“Cô bé này là ai mà dễ thương vậy? Nhìn cứ như búp bê ấy.” Mắt chị ấy ánh lên ngôi sao sáng.

Sayu lúc này chẳng rõ chuyện gì, cố gắng phản kháng nhưng hoàn toàn thua trước sự nhiệt tình của đối phương. Sau vài giây cô liền buông xuôi, để hai bên má bị sờ nắn liên tục.

“Xin lỗi vì đã để mọi người thấy bộ mặt mất bình tĩnh khi nãy..” Zumie gằn giọng. “Hôm nay có thể sẽ phải khiến mọi người tăng ca đấy.”

Lời nói ấy khiến căn phòng im tăm tắm, phía Claire cũng tắt đi nụ cười mà hướng xuống khu vực sân khấu. Ai nấy đều giữ vẻ tập trung, như thể đã chuẩn bị tinh thần.

“Hiện tại có ba vấn đề chính mà chúng ta cần chú ý đến.”

Đầu tiên là sự biến mất đầy bí ẩn của Haku. Rất có thể cậu ta đã bị bắt làm con tin. Để thắng được những tên tội phạm trong lúc này thật sự rất khó, nên chiến dịch có thể sẽ được dời lại.

“Đó hẳn là cách tốt nhất nhỉ? Chưa xác định được vị trí của Haku thì hành động sẽ rất nguy hiểm.” Nachle gật đầu tán thành.

Sayu cắn môi tỏ vẻ không hài lòng, nhưng rồi cũng tự thuyết phục bản thân phải giữ bình tĩnh. Cô biết Zumie lúc này cũng rất muốn cứu Haku nhưng thời điểm hiện tại là không thể.

Vấn đề thứ hai là sự cố máy quay an ninh bị hư hỏng. Được xác định không phải là do bên lập trình hoặc lỗi thiết bị mà là do có bên thứ ba can thiệp.

Rất có thể đó là do bên phía công ty dược phẩm có ý định cản trở, nhưng dù có thế nào thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi. Nguyên nhân thì để sau, tạm thời thì cứ phải tìm ra phương án khắc phục.

“Shin, hãy liên hệ với bên kỹ thuật lắp đặt những máy quay an ninh dự phòng ngay lập tức. Ưu tiên ở khu trung tâm mua sắm và công ty dược phẩm.” Zumie nói lớn nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

“Rõ.” Shin đứng nghiêm sau đó lấy điện thoại lập tức gọi điện cho bên ngoài.

Vấn đề thứ ba là sự xuất hiện đột ngột của Hắc Địa. Họ có rất ít thông tin về hiện tượng này nhưng tạm thời đã tìm ra cách xác định vị trí xuất hiện nó.

Trung tâm thương mại ở khu A có khả năng xuất hiện Hắc Địa quy mô lớn, và cũng không loại trừ khả năng sẽ xuất hiện ở nơi khác nữa. Zumie lập tức yêu cầu mở rộng phạm vi dò tìm lên toàn thành phố để nhanh chóng cử người đến kịp thời.

Thật may mắn là Eugine đã có mặt tại nơi xuất hiện Hắc Địa. Nếu loại trừ đi Vatra thì cậu ta sở hữu chiến lực cao nhất trong số tất cả những người dưới trướng Zumie.

Ai nấy trong căn phòng đều nghiêm túc làm công việc mà cô giao với không lời than thở. Nachle lúc này mỉm cười vì mọi chuyện đã đi đúng quỹ đạo. Một phần là nhờ sự xuất hiện của nhóm Erik, nhưng không thể phủ nhận được Zumie đã trưởng thành theo một cách nào đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!