[Limbus Company] Táo thàn...
Ceilne Ceilne- Web Novel
- 001-Prologue... là vậy sao?
- 002-Ngày thứ 50... Câu chuyện của ngày hôm ấy.
- 003-Khế ước với Đồng hồ
- 004-Chiếc đồng hồ quay ngược
- 005-Tự giới thiệu
- 006-Chiến đấu... rồi nhỉ.
- 007-Sự hỗn loạn bên trong xe buýt... chăng.
- 008-Thời gian cá nhân... sẽ là như vậy.
- 009-Tôi thấy... bực mình.
- 010-Những Giải quyết viên... cấp 8.
- 011-Đôi cánh gãy... nhỉ.
- 012-Trận chiến đầu tiên... với Thực thể huyền ảo.
- 013-Quả táo của Nữ hoàng Gỗ mun.
- 014-Độc tố... tôi quen rồi.
- 015-Xác thịt (1)
- 016-Xác thịt (2)
- 017-Xác thịt, và con đường (3)
- 018-Xác thịt, và chiếc đồng hồ (4)
- 019-Quá khứ - Đội Chỉ huy
- 020-Ý chí để đứng vững
- 021-Ánh diêm thứ tư
- 022-Ngôi sao tan vỡ
- 023-J Corp... phải không.
- 024-Một con phố kỳ lạ.
- 025-Hội quân với đội khác... nghe bảo là vậy.
- 026-Chức vụ Đội trưởng Đội 5 tại trụ sở Lobotomy không phải là rác rưởi đâu.
- 027-Ờm... là sai sót, ạ.
- 028-Cuối cùng... cũng phải đánh nhau.
- 029-Trái tim khao khát
- 030-Quà tặng... đây ạ.
- 031-Tháp trà... thật kỳ lạ.
- 032-Ước nguyện... là vậy sao.
- 033-Tôi thực sự giận rồi đấy.
- 034-Đầu óc đã tỉnh táo hơn.
- 035-Mơ hồ quá... nhưng, cái gì tốt thì vẫn tốt thôi nhỉ...
- 036-'Thật' và 'Kẻ giả vờ là giả nhưng lại là thật'
- 037-Ván cược cuối cùng... thắng rồi.
- 038-Nếu không có nhân chứng... thì gọi là ám sát.
- 039-Có vẻ là 'Biến thể'... của Thực thể huyền ảo dạng công cụ.
- 040-Là ký ức, là nỗi đau, và cũng là giấc mơ.
- 041-Cành vàng... đã thu hồi xong.
- 042-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (1)
- 043-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (2)
- 044-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (3)
- 045-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (4)
- 046-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (5)
- 047-Ngoại truyện - Cuốn sách của Yuri
- 048-Điểm đến tiếp theo... nghe nói là K Corp.
- 049-Trạm kiểm soát của K Corp... đến nơi rồi.
- 050-Tiếng còi báo động quen thuộc
- 051-Dù chết bao nhiêu lần cũng không thể chết được là...
- 052-Tất tử tất sinh
- 053-Lòng dũng cảm chứ không phải sự liều lĩnh
- 054-Chắc là... sẽ mất nhiều thời gian đây.
- 055-Đã đến gần... điểm đến rồi.
- 056-Hoảng loạn
- 057-Lý do gây khó chịu
- 058-Tạm thời là thời gian nghỉ ngơi.
- 059-Mỗi sáng thức dậy, liệu tôi có thấy trần nhà quen thuộc của nhà mình không.
- 060-Giờ là lúc... tiến bước.
- 061-Xác chết kết tụ (1)
- 062-Xác chết kết tụ (2)
- 063-Xác chết kết tụ (3)
- 064-Chiều sâu cái tôi... chăng.
- 065-Kẻ nắm giữ và Kẻ muốn thoát ly
- 068-Khôi phục Cành vàng
- 069-Vẫn là... chiếc xe buýt thường ngày.
- 070-Vụ náo loạn đầu gà... ở K Corp
- 071-Có vẻ là hiện tượng... được gọi là Sự vặn vẹo.
- 072-Là quán bia của Eun-bong.
- 073-Cuộc chiến nấu ăn! ...Nghe bảo là vậy.
- 074-Phụ trách... nếm thử.
- 075-Món ăn chứa đựng mọi điều ác trên thế giới này
- 076-Món tôi sẽ nấu là... một món ăn quen thuộc và hoài niệm.
- 077-Mà... chỉ cần ngon là được rồi nhỉ.
- 078-Cuộc đối thoại bằng kiếm... người ta gọi thế sao.
- 079-Không, tại sao kết luận lại thành ra thế này!
- 080-Đêm trên xe buýt
- 081-Ngày thường trên xe buýt
- 082-Hành lang xe buýt
- 083-Ủy thác... chăng.
- 084-Thực thể huyền ảo... nhỉ.
- 085-Giết kẻ đã chết thêm lần nữa
- 086-Thế giới yên bình trên xe buýt
- 087-Đã vào trong... Viện nghiên cứu K Corp.
- 088-Viện nghiên cứu... tại chi nhánh Lobotomy sao.
- 089-Ký kết khế ước... xong.
- 090-Làm việc ở công ty... tự nhiên sẽ biết thôi.
- 091-Cảm giác và ký ức quen thuộc
- 092-Cảm giác và ký ức đã từng quen thuộc
- 093-Cựu nghiên cứu viên của K Corp... và vụ nổ.
- 094-Kẻ phản bội
- 095-Đồng đội đáng tin cậy là...
- 096-Cành vàng và Yi Sang
- 097-Đột kích viện nghiên cứu... nguy hiểm thật.
- 098-Xử lý rác thải
- 099-Rác thải dùng một lần là tất cả các ngày trừ thứ Bảy
- 100-Làm thêm giờ... chỉ có ba ngày rưỡi thôi sao
- 101-Lời đề nghị gia nhập... rốt cuộc là gì nhỉ.
- 102-Đặc dị điểm của K Corp (1)
- 103-Đặc dị điểm của K Corp (2)
- 104-Khi hoa trà nở
- 105-Chờ đợi trong khoảnh khắc
- 106-Tưởng nhớ nhành cây không rụng
- 107-Tái cấu trúc... chăng.
- 108-Yuri (Lưu Ly) trong Yuri (Lưu Ly)
- 109-Nỗi đau không thể ngó lơ
- 110-Hoảng loạn trí tuệ
- 111-Sự thật về những giọt nước mắt của K Corp và những nghi vấn dần kết thúc
- 112-Quá trình đối mặt với nỗi sợ và tiến tới tương lai.
- 113-Xe buýt và những câu hỏi
- 114-Xe buýt và nhà hàng
- 115-Một ước nguyện nhỏ nhoi... đã từng là vậy.
- 116-Gương mặt quen thuộc nhỉ... dù tôi không biết.
- 117-Trung tâm thuyền Răng Hàm... cảm xúc thật mới lạ.
- 118-Cái mai cua đó vị thế nào nhỉ.
- 119-Suy sụp tinh thần... quen quá rồi.
- 120-Tôi đã quăng mồi và...
- 121-Anh đã cắn câu... (Bùm!)
- 122-Giống nhưng lại khác... một quá khứ như thế.
- 123-Cải tạo xe buýt... hoàn tất...
- 124-Đi bắt cua hoàng đế thôi. Ngay bây giờ.
- 125-Cuối cùng cũng khởi hành đến Đại Hồ rồi.
- 126-Cảm giác quen thuộc... nhưng cũng thật lạ lẫm.
- 127-Câu chuyện Bản sắc - Đội trưởng Đội Chỉ huy và Đội trưởng Đội [KIỂM DUYỆT]
- 128-Bầu trời xanh quá.
- 129-Đại Hồ... một nơi đáng sợ.
- 130-Con tàu khổng lồ... nên gọi là 'Thành phố nhỏ' chăng.
- 131-Không giao dịch với kẻ bắt cóc.
- 132-Cách kiểm tra xem người cần tìm có ở trong hộp đêm hay không
- 133-Làm ơn hãy nghe lệnh của Quản lý... đi mà
- 134-Xích mích giữa các Tội đồ
- 135-Tin tức về sự sống sót của hai người
- 136-Chuyện đã xảy ra... ở chi nhánh Lobotomy sao.
- 137-Bước vào... bên trong những con sóng.
- 138-Thứ đối mặt giữa những con sóng
- 139-Tiệc du thuyền... chăng.
- 140-Không có ai cả. Mọi người đi đâu hết rồi...
- 141-Sắp... đến nơi rồi.
- 142-Còn sống, nhưng lại như đã chết.
- 143-Cánh bướm bay đến ngay trước đó
- 144-Nguy cơ
- 145-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (1)
- 146-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (2)
- 147-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (3)
- 148-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (4)
- 149-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (5)
- 150-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (6)
- 151-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (7)
- 152-Cuộc gặp gỡ với một Đặc sắc khác
- 153-Đối mặt với ■■, và sáng tạo ra ■■.
- 154-Thị trấn Pequod
- 155-Trận chiến bất ngờ
- 156-Thương lượng với Thuyền trưởng
- 157-Lời đề nghị không có lựa chọn
- 158-Ishmael và Ahab
- 159-Con tàu có hình thù quái dị
- 160-Từ lối ra đến tâm nhĩ phải
- 161-Mục tiêu và câu chuyện sau đó
- 162-Hướng tới con đường tự mình chọn lấy
- 163-Con cá mập mơ mộng và Con cá voi tìm kiếm giấc mơ
- 164-Ngoại truyện - Phước lành
- 165-Gờ giảm tốc
- 166-Kiên trì và chịu đựng
- 167-Bị quy kết là cái ác (1)
- 168-Bị quy kết là cái ác (2)
- 169-Số 08 ⸺ Ishmael
- 170-Cái gì thế này!!
- 171-Tình huống sắp phát điên đến nơi
- 172-Tôi trở thành Quản lý để rồi bị thế này sao, cảm thấy tự ti quá
- 173-Chúa đã bỏ rơi tôi. Hôm nay, hoặc có lẽ là hôm qua.
- 174-Đừng ghét bỏ hiện tại, hãy yêu lấy hiện tại.
- 175-Sự thay đổi có ý nghĩa và thú vị
- 176-Ký ức về lần Đồng bộ đầu tiên
- 177-Cảm giác uể oải sau bao lâu mới thấy lại... Khò khò
- 178-Quá khứ của Yuri (1)
- 179-Quá khứ của Yuri (2)
- 180-Quá khứ của Yuri (3)
- 181-Quá khứ của Yuri (4)
- 182-Quá khứ của Yuri (5)
- 183-Đến ngõ sau của T Corp
- 184-Phân loại rác là vào thứ Hai, Tư, Sáu.
- 185-Kurokumo-kai Wakashu Yuri
- 186-Kurokumo-kai Wakashu Yuri Câu chuyện Bản sắc
- 187-Lũ không biết lượng sức mình.
- 188-Đội trưởng LCCA
- 189-5 phút trước khi loạn cào cào
- 190-Idol Nghe bảo được gọi là thế...
- 191-Một hình thái mới của Tội lỗi... có vẻ là vậy.
- 192-Là Phó bang chủ của Kurokumo-kai sao...
- 193-Kim Sang-sat đang dần vặn vẹo
- 194-Kim Sang-sat vặn vẹo
- 195-Bí mật của Monolith và những cơ mật không lời giải
- 196-Ngoại truyện - D51
- 197-Ngoại truyện - D52
- 198-Có lẽ... là một giấc mơ.
- 199-Tại Tổ của T Corp
- 200-Tin đồn... chăng
- 201-Đã lâu rồi... tôi mới cười như thế này.
- 202-Đồi Gió Hú... một nơi kỳ lạ.
- 203-Đồi Gió Hú... một nơi khả nghi.
- 204-Một người... có chút khả nghi.
- 205-Hóa ra... là một đám tang.
- 206-Di chúc... chăng.
- 207-Lý trí có thể phân biệt
- 208-Cầu thang dẫn xuống tầng hầm
- 209-Thứ đối mặt dưới tầng hầm
- 210-Điểm tận cùng của phẫn nộ và ghen tuông
- 211-Lý do không bỏ cuộc
- 212-Đã quá muộn màng
- 213-Vì có tuyệt vọng nên mới có hy vọng
- 214-Âm thanh vang lên mỗi khi thoát khỏi vũng lầy
- 215-Dự đoán
- 216-Cuộc diễu hành của những xác chết (1)
- 217-Cuộc diễu hành của những xác chết (2)
- 218-Đã bảo vệ được nhưng lại không thể bảo vệ
- 219-Ước nguyện khẩn thiết
- 220-Cuộc gặp gỡ của những kẻ không thể gặp nhau
- 221-Dị biến tại Thư viện (1)
- 222-Dị biến tại Thư viện (2)
- 223-Dị biến tại Thư viện (3)
- 224-Dị biến tại Thư viện (4)
- 225-Dị biến tại Thư viện (5)
- 226-Dị biến tại Thư viện (6)
- 227-Dị biến ở Thư viện (7)
- 228-Dị biến ở Thư viện (8)
- 229-Dị ■ của ■■ viện (■)
- 230-Dị biến ở Thư viện (10)
- 231-Dị biến ở Thư viện (Hoàn)
- 232-Thuế
- 233-Không có chuyện đó đâu.
- 234-Thành lập đội xử lý Sự vặn vẹo
- 235-Tôi cũng muốn nghỉ ngơi...
- 236-Không phải là máy dịch hiệu suất cao đâu...
- 237-Tôi đã thử vào cửa hàng mà anh Roland giới thiệu.
- 238-Kẻ giết thời gian (1)
- 239-Kẻ giết thời gian (2)
- 240-Sau khi cơn bão đi qua
- 241-Đường sắt Khúc xạ Gương - Tuyến số 4 (Chuyến tàu địa ngục)
- 242-Đến tàu Warp
- 243-Ở khoang hạng nhất
- 244-Lỗi kén ngủ
- 245-Đến khoang hạng thường
- 248-Huyết quỷ
- 249-Nhân viên dọn dẹp bí ẩn
- 250-Đoàn tàu nối đuôi nhau
- 251-Lựa chọn cuối cùng
- 252-Những gì nhìn thấy ở điểm cuối
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
207-Lý trí có thể phân biệt
Lý trí có thể phân biệt
"Đ-đây là... đâu nhỉ?"
Tiếng ù tai nhức óc vừa dứt, tôi mới dần lấy lại được ý thức.
"Đây là... hành lang của Đồi Gió Hú sao...? Không, có gì đó khác lắm..."
Rõ ràng cấu trúc nơi này rất giống với hành lang trong dinh thự Đồi Gió Hú. Thế nhưng, cảm giác mang lại lại hoàn toàn khác biệt.
Hành lang trước đó là một không gian trải dài thẳng tắp với các phòng nghỉ ở hai bên, nhưng nơi này chỉ đơn thuần là những bức tường nối tiếp nhau.
Chẳng những không có lấy một cánh cửa phòng, ngay cả những chiếc đèn lồng vốn dùng để thắp sáng cũng biến mất, khiến không gian trở nên tối tăm vô cùng.
Lý do duy nhất giúp tôi còn nhìn thấy đường là nhờ chút ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ cửa sổ.
"Ư hự...!?"
Cơn ù tai lại đột ngột ập đến lần nữa.
Cùng lúc đó, một luồng sát khí nồng nặc bủa vây từ phía sau.
Tôi cắn răng chịu đựng cơn đau, cố gắng mở mắt và quay người lại.
Ở đó, một thành viên của băng Dead Rabbits đang cầm thứ vũ khí dính đầy máu, định giáng xuống đầu tôi...
Cạnh đó là xác của những quản gia đã chết, đầu nát bét, não văng tung tóe.
Tôi lập tức nhặt thanh kiếm rơi gần đó, vung lên đỡ lấy đòn tấn công đang bổ xuống.
<Xử lý...>
<Liên kích>
Phán quyết Xu
Liên kích ○○ 4 < Xử lý... ● 9
Liên kích ○ 4 > Xử lý... ○ 3
Tôi dùng thanh kiếm đỏ rực chặn đứng chiếc gậy đóng đinh đang lao tới, rồi xoay người chém mạnh vào vai hắn.
"......!"
Thế nhưng, dù là vết thương đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải gục ngã vì đau đớn và đánh rơi vũ khí.
Tên thành viên Dead Rabbits đó dường như chẳng hề bận tâm đến cái vai đang rách toác, hắn lại tiếp tục vung vũ khí lao về phía tôi.
- Choang! -
"Hộc... hộc...!"
Tôi chật vật né tránh đòn tấn công, rồi dồn sức đâm thẳng thanh kiếm vào đầu hắn. Tôi đứng đó, thở dốc để điều hòa lại nhịp thở dồn dập của mình.
May mắn thay, tiếng ù tai xé lòng lúc nãy đã không còn vang lên nữa.
"Phù... phù..."
Vừa chậm rãi lấy lại bình tĩnh, tôi vừa hồi tưởng lại hành động của tên Dead Rabbits vừa rồi.
Đối với một kẻ thuộc băng đảng từng giết chóc nhiều người, chuyển động của hắn vô cùng vụng về. Thế nhưng, sức mạnh trong khoảnh khắc hắn vung vũ khí lại cực kỳ đáng gờm.
Nếu chỉ đỡ đòn một cách hời hợt, chắc chắn tôi đã bị sức mạnh đó đánh bay đi rồi.
Và cả tình huống lúc nãy nữa, khi bả vai đã bị chém đứt, lẽ ra hắn không còn sức để cầm vũ khí mới phải.
"Cứ như thể... đang bị thứ gì đó cưỡng ép điều khiển vậy?"
Tiếng gương vỡ vang lên lúc nãy.
Chắc chắn âm thanh đó xuất hiện ngay khi tôi đâm kiếm vào đầu hắn, và đồng thời, ánh sáng đỏ rực trong mắt tên Dead Rabbits cũng biến mất.
Sau khi phán đoán xong xuôi, tôi lập tức lột chiếc mặt nạ trên xác tên Dead Rabbits ra...
"......Hắn đã chết từ trước rồi."
Dù hơi ấm còn sót lại cho thấy đây không phải là một cái xác cũ, nhưng với một người đã chứng kiến vô số cảnh sinh ly tử biệt như tôi, tôi có thể nhận ra ngay.
Cái xác này... chắc chắn đã chết từ trước khi tôi ra tay.
- ......! -
- ...... -
Từ đằng xa, tiếng chiến đấu vọng lại.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa. Và cả tiếng la hét, rên rỉ đau đớn của ai đó... Những âm thanh mà tôi chẳng thể nào quên được.
"......"
Tôi siết chặt vũ khí, chậm rãi tiến về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, cảnh tượng các thành viên Dead Rabbits và các quản gia đang hỗn chiến hiện ra trước mắt.
"Mọi người không sao chứ?!"
"......!"
Chỉ cần nhìn qua cũng thấy phía quản gia đang bị áp đảo hoàn toàn.
Dựa vào số xác chết dưới đất, có vẻ họ đã hạ được vài tên Dead Rabbits... nhưng bản thân các quản gia cũng đã tơi tả lắm rồi.
Một người bị nát tay, một người bị thương ở chân.
Một người khác bị đinh đâm vào hông nằm gục một chỗ, người còn lại thì đầu đầy máu, lảo đảo đứng không vững.
Có lẽ vì đối phương dùng số đông áp đảo nên họ không có lấy một giây để nghỉ ngơi.
Tôi lập tức rút kiếm, lao vào chắn giữa các quản gia và đám Dead Rabbits.
Thấy tôi cản đường, đám Dead Rabbits vung vũ khí lao tới, và tôi──
<Legato - Liệt Hỏa>
"Legato...!"
Tôi xoay người, ném mạnh vũ khí vào giữa đám Dead Rabbits.
Thanh kiếm xoay tròn nhanh như một lưỡi cưa, chém toác cơ thể của những kẻ vốn đã chết rồi bay đi.
"Hát!!"
Ngay lập tức, tôi lao theo hướng thanh kiếm, dùng nắm đấm đập nát đầu những kẻ đang đứng đó.
Và trong khoảnh khắc đầu của chúng nổ tung, tất cả đều phát ra tiếng gương vỡ y hệt nhau.
"Phù... Vậy là tạm thời xong rồi đấy."
"......"
"Mọi người... ổn chứ?"
Sau khi tiêu diệt hết đám Dead Rabbits trong tầm mắt, tôi chậm rãi bước về phía các quản gia.
Thế nhưng, họ lại thủ thế, chĩa vũ khí về phía tôi đầy đe dọa.
"Đừng lại gần đây."
"......Tôi xin lỗi. Nhưng mọi người có thể cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra trong dinh thự không?"
"......"
Như thể không có ý định trả lời, họ im lặng nhìn tôi chằm chằm với vũ khí lăm lăm trên tay.
Và rồi...
"Trò vặt này... không có tác dụng đâu."
"......!"
Định dùng những sợi chỉ mảnh để tấn công tôi sao?
Ngay khi một quản gia ra đòn, những người còn lại cũng dồn chút tàn lực cuối cùng lao vào tấn công tôi.
"......Tôi xin lỗi. Vì mọi người tấn công trước, nên đừng oán trách tôi nhé."
"Cái g──"
<Áp sát chém>
Những quản gia đã kiệt sức sau trận chiến với Dead Rabbits thậm chí còn không kịp nhìn thấy đòn đánh của tôi, cứ thế mà lìa đầu.
......Nhìn xác chết của những quản gia mình vừa hạ sát, tôi bỗng cảm thấy lòng mình trĩu nặng, đầy cảm tính.
Là cảm giác tội lỗi sao?
Tôi cứ ngỡ mình đã vứt bỏ thứ cảm xúc đó ở cái công ty kia rồi chứ.
Không, hơn cả thế...
"......Vốn dĩ tôi đâu có dễ mủi lòng như thế này nhỉ."
『Cũng đúng thôi.』
"Lần này... lại có chuyện gì mà ngài lại bám lấy tôi nữa đây."
Giữa một nơi nồng nặc mùi máu thịt của những thứ từng là con người, một giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta muốn nghe mãi không thôi vang lên, thật chẳng hợp cảnh chút nào.
Nếu có ai đó ở đây... chắc họ sẽ nghĩ tôi đang lảm nhảm một mình mất.
『Sao thế? Việc ta ở đây... kỳ lạ lắm à?』
"......"
『Chà, giờ định không thèm nói chuyện với ta luôn sao? Thật là đáng tiếc quá đi.』
"Im đi, và đi làm việc của ngài đi."
『Ta cũng muốn thế lắm... nhưng đáng tiếc là mục tiêu lần này lại là ngươi cơ.』
Giọng nói đẹp đẽ ấy cứ vang vọng, khiến tôi cảm giác nếu cứ lắng nghe, mình sẽ buông xuôi tất cả.
『Ngươi... tại sao lại không chịu sử dụng sức mạnh mà ta đã ban cho?』
"......Vì chẳng có lý do gì để làm vậy, và tôi cũng chẳng muốn."
『Không, là do ngươi không biết đấy thôi. Về nỗi sợ hãi, sức mạnh, và cả cái tôi mà ngươi đang nắm giữ nữa.』
"......"
『Nhưng... ta vẫn tôn trọng điều đó. Kể cả khi vì ngươi không dùng sức mạnh ấy mà tất cả những người xung quanh đều phải chết đi chăng nữa.』
"......Câm miệng."
『Nói ta nghe xem nào? Một kẻ đến cả dũng khí đối mặt cũng không có, một kẻ trốn chạy khỏi quá khứ như ngươi thì có thể làm được gì chứ?』
"Tôi bảo ngài câm miệng..."
『Yuri. Tại sao... chỉ có mình ngươi sống sót?』
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Đó là giọng nói của những nhân viên từng làm việc cùng tôi tại Lobotomy Corporation, những âm thanh vẫn luôn ám ảnh tôi mỗi khi nhắm mắt lại.
Chúng ta... chẳng phải là 'bạn' sao? Tại sao chị lại giết tôi? Tại sao chỉ có mình chị sống sót? Tại sao lại là chị? Tại sao tôi thì không được mà chị lại được? Tại sao tôi bị bỏ rơi còn chị thì không? Tại sao tôi đã chết mà chị vẫn còn sống? Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao chị lại làm thế? Tiền bối? Rốt cuộc tại sao chị lại làm vậy? Tại sao chị lại bỏ mặc tôi ở nơi tối tăm trống rỗng này mà đi mất? Chị đang chạy trốn sao? Chị là tiền bối cơ mà? Chị hiểu rõ về công ty nhất mà? Vậy mà tại sao? Tại sao chị lại bỏ rơi tôi? Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao chị lại làm thế? Trưởng nhóm? Tại sao chỉ có mình chị biết chuyện đó? Tại sao chị không nói cho chúng tôi? Tại sao chúng tôi không được biết? Tại sao chúng tôi lại không thể hay biết gì? Tại sao chị lại bảo chúng tôi chỉ cần tin chị thôi? Tại sao chị có thể gánh vác tất cả một mình rồi lại biến mất như vậy? Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao chị lại làm thế?
Bọn họ đã chết rồi.
Lý trí tôi hiểu rõ điều đó.
Nhưng, hiểu thì thay đổi được gì chứ?
Rõ ràng, chẳng khác nào chính tôi đã giết họ.
Rõ ràng, lẽ ra tôi đã có thể cứu sống họ.
Tôi đã tự đặt ra hàng vạn giả thuyết như thế, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Nhưng tất cả đều thất bại, tất cả đều tan biến.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn ghê tởm chính mình, buồn nôn vì chính mình, chán ghét chính mình, khinh bỉ chính mình và căm thù chính mình.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn sợ hãi ngày hôm đó, bất an vì ngày hôm đó, khiếp nhược vì ngày hôm đó, bị ngày hôm đó đè nặng và cảm thấy ghê tởm nó.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ sự đố kỵ của họ, sự nghi ngờ của họ, sự bất tín của họ và cả sự thất vọng của họ.
Tôi nhớ rõ mọi cảm xúc: u uất, tuyệt vọng, khổ đau, bị phớt lờ, cô lập, trầm uất, bi ai, bất hạnh, hối hận, bàng hoàng, nhục nhã, chỉ trích, cú sốc, kinh hoàng và căm hận.
Thế nhưng.
"Dù có dồn ép bản thân đến mức nào, dù có giết chết cảm xúc đi chăng nữa... thì cuối cùng, tôi vẫn là tôi."
Giữa bữa tiệc của những cảm xúc tiêu cực này, lý do mà 'tôi' vẫn có thể tồn tại với tư cách là 'chính mình'.
Chính vì thế, tôi đứng dậy.
Chính vì thế, tôi sở hữu ý chí để đứng vững.
Thế nhưng, không thể chỉ dựa vào ý chí mà tiến về phía trước.
Dù có dùng ý chí bao bọc cơ thể, thì cuối cùng, ngay cả ý chí đó cũng sẽ có lúc vỡ tan.
Vì vậy, tôi phân định.
Vì vậy, tôi...
"Có thể tiếp tục tiến bước."
Lý trí phân định
『Phải. Đó hẳn là câu trả lời của ngươi. Tiếc thật đấy... nhưng có lẽ chúng ta phải chia tay ở đây rồi.』
Từ hai đầu hành lang, đám Dead Rabbits và các quản gia đang tiến lại gần.
Những kẻ đã chết và những kẻ còn sống đang vây lấy tôi.
Cảnh tượng này, sao mà giống với khung cảnh tôi từng thấy ngày ấy đến thế...
Tôi rút thứ vũ khí quen thuộc ra, chĩa về phía bọn chúng.
Món đồ trang trí nhỏ xíu trên vũ khí trông giống như ước nguyện của một đứa trẻ luôn khao khát sự vui vẻ.
《Đứa trẻ đau lòng vì không thể bỏ lại những người bạn quý giá, đã nghĩ ra một ý tưởng tuyệt diệu!》
Vậy nên, tôi cũng sẽ cho bọn chúng thấy sự khao khát vui vẻ của đứa trẻ đó.
Đây chính là câu trả lời của tôi dành cho những nhân viên ngày ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận