[Limbus Company] Táo thàn...
Ceilne Ceilne- Web Novel
- 001-Prologue... là vậy sao?
- 002-Ngày thứ 50... Câu chuyện của ngày hôm ấy.
- 003-Khế ước với Đồng hồ
- 004-Chiếc đồng hồ quay ngược
- 005-Tự giới thiệu
- 006-Chiến đấu... rồi nhỉ.
- 007-Sự hỗn loạn bên trong xe buýt... chăng.
- 008-Thời gian cá nhân... sẽ là như vậy.
- 009-Tôi thấy... bực mình.
- 010-Những Giải quyết viên... cấp 8.
- 011-Đôi cánh gãy... nhỉ.
- 012-Trận chiến đầu tiên... với Thực thể huyền ảo.
- 013-Quả táo của Nữ hoàng Gỗ mun.
- 014-Độc tố... tôi quen rồi.
- 015-Xác thịt (1)
- 016-Xác thịt (2)
- 017-Xác thịt, và con đường (3)
- 018-Xác thịt, và chiếc đồng hồ (4)
- 019-Quá khứ - Đội Chỉ huy
- 020-Ý chí để đứng vững
- 021-Ánh diêm thứ tư
- 022-Ngôi sao tan vỡ
- 023-J Corp... phải không.
- 024-Một con phố kỳ lạ.
- 025-Hội quân với đội khác... nghe bảo là vậy.
- 026-Chức vụ Đội trưởng Đội 5 tại trụ sở Lobotomy không phải là rác rưởi đâu.
- 027-Ờm... là sai sót, ạ.
- 028-Cuối cùng... cũng phải đánh nhau.
- 029-Trái tim khao khát
- 030-Quà tặng... đây ạ.
- 031-Tháp trà... thật kỳ lạ.
- 032-Ước nguyện... là vậy sao.
- 033-Tôi thực sự giận rồi đấy.
- 034-Đầu óc đã tỉnh táo hơn.
- 035-Mơ hồ quá... nhưng, cái gì tốt thì vẫn tốt thôi nhỉ...
- 036-'Thật' và 'Kẻ giả vờ là giả nhưng lại là thật'
- 037-Ván cược cuối cùng... thắng rồi.
- 038-Nếu không có nhân chứng... thì gọi là ám sát.
- 039-Có vẻ là 'Biến thể'... của Thực thể huyền ảo dạng công cụ.
- 040-Là ký ức, là nỗi đau, và cũng là giấc mơ.
- 041-Cành vàng... đã thu hồi xong.
- 042-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (1)
- 043-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (2)
- 044-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (3)
- 045-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (4)
- 046-Ngoại truyện - Quản thư của Thư viện và Nhân viên của Công ty (5)
- 047-Ngoại truyện - Cuốn sách của Yuri
- 048-Điểm đến tiếp theo... nghe nói là K Corp.
- 049-Trạm kiểm soát của K Corp... đến nơi rồi.
- 050-Tiếng còi báo động quen thuộc
- 051-Dù chết bao nhiêu lần cũng không thể chết được là...
- 052-Tất tử tất sinh
- 053-Lòng dũng cảm chứ không phải sự liều lĩnh
- 054-Chắc là... sẽ mất nhiều thời gian đây.
- 055-Đã đến gần... điểm đến rồi.
- 056-Hoảng loạn
- 057-Lý do gây khó chịu
- 058-Tạm thời là thời gian nghỉ ngơi.
- 059-Mỗi sáng thức dậy, liệu tôi có thấy trần nhà quen thuộc của nhà mình không.
- 060-Giờ là lúc... tiến bước.
- 061-Xác chết kết tụ (1)
- 062-Xác chết kết tụ (2)
- 063-Xác chết kết tụ (3)
- 064-Chiều sâu cái tôi... chăng.
- 065-Kẻ nắm giữ và Kẻ muốn thoát ly
- 068-Khôi phục Cành vàng
- 069-Vẫn là... chiếc xe buýt thường ngày.
- 070-Vụ náo loạn đầu gà... ở K Corp
- 071-Có vẻ là hiện tượng... được gọi là Sự vặn vẹo.
- 072-Là quán bia của Eun-bong.
- 073-Cuộc chiến nấu ăn! ...Nghe bảo là vậy.
- 074-Phụ trách... nếm thử.
- 075-Món ăn chứa đựng mọi điều ác trên thế giới này
- 076-Món tôi sẽ nấu là... một món ăn quen thuộc và hoài niệm.
- 077-Mà... chỉ cần ngon là được rồi nhỉ.
- 078-Cuộc đối thoại bằng kiếm... người ta gọi thế sao.
- 079-Không, tại sao kết luận lại thành ra thế này!
- 080-Đêm trên xe buýt
- 081-Ngày thường trên xe buýt
- 082-Hành lang xe buýt
- 083-Ủy thác... chăng.
- 084-Thực thể huyền ảo... nhỉ.
- 085-Giết kẻ đã chết thêm lần nữa
- 086-Thế giới yên bình trên xe buýt
- 087-Đã vào trong... Viện nghiên cứu K Corp.
- 088-Viện nghiên cứu... tại chi nhánh Lobotomy sao.
- 089-Ký kết khế ước... xong.
- 090-Làm việc ở công ty... tự nhiên sẽ biết thôi.
- 091-Cảm giác và ký ức quen thuộc
- 092-Cảm giác và ký ức đã từng quen thuộc
- 093-Cựu nghiên cứu viên của K Corp... và vụ nổ.
- 094-Kẻ phản bội
- 095-Đồng đội đáng tin cậy là...
- 096-Cành vàng và Yi Sang
- 097-Đột kích viện nghiên cứu... nguy hiểm thật.
- 098-Xử lý rác thải
- 099-Rác thải dùng một lần là tất cả các ngày trừ thứ Bảy
- 100-Làm thêm giờ... chỉ có ba ngày rưỡi thôi sao
- 101-Lời đề nghị gia nhập... rốt cuộc là gì nhỉ.
- 102-Đặc dị điểm của K Corp (1)
- 103-Đặc dị điểm của K Corp (2)
- 104-Khi hoa trà nở
- 105-Chờ đợi trong khoảnh khắc
- 106-Tưởng nhớ nhành cây không rụng
- 107-Tái cấu trúc... chăng.
- 108-Yuri (Lưu Ly) trong Yuri (Lưu Ly)
- 109-Nỗi đau không thể ngó lơ
- 110-Hoảng loạn trí tuệ
- 111-Sự thật về những giọt nước mắt của K Corp và những nghi vấn dần kết thúc
- 112-Quá trình đối mặt với nỗi sợ và tiến tới tương lai.
- 113-Xe buýt và những câu hỏi
- 114-Xe buýt và nhà hàng
- 115-Một ước nguyện nhỏ nhoi... đã từng là vậy.
- 116-Gương mặt quen thuộc nhỉ... dù tôi không biết.
- 117-Trung tâm thuyền Răng Hàm... cảm xúc thật mới lạ.
- 118-Cái mai cua đó vị thế nào nhỉ.
- 119-Suy sụp tinh thần... quen quá rồi.
- 120-Tôi đã quăng mồi và...
- 121-Anh đã cắn câu... (Bùm!)
- 122-Giống nhưng lại khác... một quá khứ như thế.
- 123-Cải tạo xe buýt... hoàn tất...
- 124-Đi bắt cua hoàng đế thôi. Ngay bây giờ.
- 125-Cuối cùng cũng khởi hành đến Đại Hồ rồi.
- 126-Cảm giác quen thuộc... nhưng cũng thật lạ lẫm.
- 127-Câu chuyện Bản sắc - Đội trưởng Đội Chỉ huy và Đội trưởng Đội [KIỂM DUYỆT]
- 128-Bầu trời xanh quá.
- 129-Đại Hồ... một nơi đáng sợ.
- 130-Con tàu khổng lồ... nên gọi là 'Thành phố nhỏ' chăng.
- 131-Không giao dịch với kẻ bắt cóc.
- 132-Cách kiểm tra xem người cần tìm có ở trong hộp đêm hay không
- 133-Làm ơn hãy nghe lệnh của Quản lý... đi mà
- 134-Xích mích giữa các Tội đồ
- 135-Tin tức về sự sống sót của hai người
- 136-Chuyện đã xảy ra... ở chi nhánh Lobotomy sao.
- 137-Bước vào... bên trong những con sóng.
- 138-Thứ đối mặt giữa những con sóng
- 139-Tiệc du thuyền... chăng.
- 140-Không có ai cả. Mọi người đi đâu hết rồi...
- 141-Sắp... đến nơi rồi.
- 142-Còn sống, nhưng lại như đã chết.
- 143-Cánh bướm bay đến ngay trước đó
- 144-Nguy cơ
- 145-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (1)
- 146-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (2)
- 147-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (3)
- 148-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (4)
- 149-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (5)
- 150-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (6)
- 151-Thanh kiếm đỏ và Xiềng xích vàng (7)
- 152-Cuộc gặp gỡ với một Đặc sắc khác
- 153-Đối mặt với ■■, và sáng tạo ra ■■.
- 154-Thị trấn Pequod
- 155-Trận chiến bất ngờ
- 156-Thương lượng với Thuyền trưởng
- 157-Lời đề nghị không có lựa chọn
- 158-Ishmael và Ahab
- 159-Con tàu có hình thù quái dị
- 160-Từ lối ra đến tâm nhĩ phải
- 161-Mục tiêu và câu chuyện sau đó
- 162-Hướng tới con đường tự mình chọn lấy
- 163-Con cá mập mơ mộng và Con cá voi tìm kiếm giấc mơ
- 164-Ngoại truyện - Phước lành
- 165-Gờ giảm tốc
- 166-Kiên trì và chịu đựng
- 167-Bị quy kết là cái ác (1)
- 168-Bị quy kết là cái ác (2)
- 169-Số 08 ⸺ Ishmael
- 170-Cái gì thế này!!
- 171-Tình huống sắp phát điên đến nơi
- 172-Tôi trở thành Quản lý để rồi bị thế này sao, cảm thấy tự ti quá
- 173-Chúa đã bỏ rơi tôi. Hôm nay, hoặc có lẽ là hôm qua.
- 174-Đừng ghét bỏ hiện tại, hãy yêu lấy hiện tại.
- 175-Sự thay đổi có ý nghĩa và thú vị
- 176-Ký ức về lần Đồng bộ đầu tiên
- 177-Cảm giác uể oải sau bao lâu mới thấy lại... Khò khò
- 178-Quá khứ của Yuri (1)
- 179-Quá khứ của Yuri (2)
- 180-Quá khứ của Yuri (3)
- 181-Quá khứ của Yuri (4)
- 182-Quá khứ của Yuri (5)
- 183-Đến ngõ sau của T Corp
- 184-Phân loại rác là vào thứ Hai, Tư, Sáu.
- 185-Kurokumo-kai Wakashu Yuri
- 186-Kurokumo-kai Wakashu Yuri Câu chuyện Bản sắc
- 187-Lũ không biết lượng sức mình.
- 188-Đội trưởng LCCA
- 189-5 phút trước khi loạn cào cào
- 190-Idol Nghe bảo được gọi là thế...
- 191-Một hình thái mới của Tội lỗi... có vẻ là vậy.
- 192-Là Phó bang chủ của Kurokumo-kai sao...
- 193-Kim Sang-sat đang dần vặn vẹo
- 194-Kim Sang-sat vặn vẹo
- 195-Bí mật của Monolith và những cơ mật không lời giải
- 196-Ngoại truyện - D51
- 197-Ngoại truyện - D52
- 198-Có lẽ... là một giấc mơ.
- 199-Tại Tổ của T Corp
- 200-Tin đồn... chăng
- 201-Đã lâu rồi... tôi mới cười như thế này.
- 202-Đồi Gió Hú... một nơi kỳ lạ.
- 203-Đồi Gió Hú... một nơi khả nghi.
- 204-Một người... có chút khả nghi.
- 205-Hóa ra... là một đám tang.
- 206-Di chúc... chăng.
- 207-Lý trí có thể phân biệt
- 208-Cầu thang dẫn xuống tầng hầm
- 209-Thứ đối mặt dưới tầng hầm
- 210-Điểm tận cùng của phẫn nộ và ghen tuông
- 211-Lý do không bỏ cuộc
- 212-Đã quá muộn màng
- 213-Vì có tuyệt vọng nên mới có hy vọng
- 214-Âm thanh vang lên mỗi khi thoát khỏi vũng lầy
- 215-Dự đoán
- 216-Cuộc diễu hành của những xác chết (1)
- 217-Cuộc diễu hành của những xác chết (2)
- 218-Đã bảo vệ được nhưng lại không thể bảo vệ
- 219-Ước nguyện khẩn thiết
- 220-Cuộc gặp gỡ của những kẻ không thể gặp nhau
- 221-Dị biến tại Thư viện (1)
- 222-Dị biến tại Thư viện (2)
- 223-Dị biến tại Thư viện (3)
- 224-Dị biến tại Thư viện (4)
- 225-Dị biến tại Thư viện (5)
- 226-Dị biến tại Thư viện (6)
- 227-Dị biến ở Thư viện (7)
- 228-Dị biến ở Thư viện (8)
- 229-Dị ■ của ■■ viện (■)
- 230-Dị biến ở Thư viện (10)
- 231-Dị biến ở Thư viện (Hoàn)
- 232-Thuế
- 233-Không có chuyện đó đâu.
- 234-Thành lập đội xử lý Sự vặn vẹo
- 235-Tôi cũng muốn nghỉ ngơi...
- 236-Không phải là máy dịch hiệu suất cao đâu...
- 237-Tôi đã thử vào cửa hàng mà anh Roland giới thiệu.
- 238-Kẻ giết thời gian (1)
- 239-Kẻ giết thời gian (2)
- 240-Sau khi cơn bão đi qua
- 241-Đường sắt Khúc xạ Gương - Tuyến số 4 (Chuyến tàu địa ngục)
- 242-Đến tàu Warp
- 243-Ở khoang hạng nhất
- 244-Lỗi kén ngủ
- 245-Đến khoang hạng thường
- 248-Huyết quỷ
- 249-Nhân viên dọn dẹp bí ẩn
- 250-Đoàn tàu nối đuôi nhau
- 251-Lựa chọn cuối cùng
- 252-Những gì nhìn thấy ở điểm cuối
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
141-Sắp... đến nơi rồi.
Sắp... đến nơi rồi.
"Anh Sinclair!"
"Yu, cô Yuri..."
Chắc không phải cố ý đâu, nhưng vì sợ hãi trước câu chuyện của Hong Lu mà Sinclair đã lao thẳng vào một nhà kho tối tăm, không một ánh đèn.
"Sao anh lại chạy đi một mình thế chứ? Mọi người đang lo lắng lắm đấy, mau quay lại thôi."
"A... tôi xin lỗi..."
Đường đến nhà kho phải đi qua một hành lang hẹp hơn nhiều so với sảnh tiệc, nơi các Tội đồ khác đang tụ tập.
Dù ở nơi tối tăm thế này, tôi vẫn có thể bám theo Sinclair nhờ ánh sáng đỏ rực phát ra từ thanh kiếm. Nếu không có nó, chắc tôi đã phải vừa lần mò vách tường vừa đi theo tiếng bước chân của anh ấy rồi.
<<Sinclair! Yuri!!>>
"Kìa, Quản lý đang tìm chúng ta đấy. Mau đi thôi."
"......"
"Anh Sinclair?"
- Tách, tách──
Chính là lúc đó.
Những giọt nước lớn bắt đầu rơi lộp bộp xuống đầu tôi và Sinclair.
Như có ai đó ra hiệu, cả hai chúng tôi đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Từ bao giờ không biết, một luồng sáng mờ ảo kỳ quái đã bao phủ lấy không gian tối tăm này.
Tôi nhìn lên trần nhà.
Chẳng thấy bóng dáng một chiếc đèn nào cả.
Vậy thì ánh sáng này từ đâu ra?
Đây là khoang tàu, và dĩ nhiên khoang tàu thì phải có trần. Nhưng như tôi đã nói, tuyệt nhiên không có một thiết bị chiếu sáng nào trên đó.
"......! Anh Sinclair! Phải rời khỏi đây ngay!"
Nhìn vào luồng sáng mờ ảo ấy, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra một thứ.
Tôi chộp lấy cổ tay Sinclair khi anh ấy vẫn đang nhìn lên trần nhà như bị bỏ bùa, rồi kéo anh chạy thục mạng về phía sảnh tiệc, nơi các Tội đồ đang đợi.
<<Yuri! Sinclair!>>
"......!! Quản lý! Đằng đó nguy hiểm lắm, quay lại mau!"
<<Cái gì? Có chuyện gì mà cô cuống lên thế?! Có việc gì vậy!?>>
"Tôi sẽ giải thích sau. Nhanh lên!"
Có lẽ tiếng gọi của tôi và Quản lý đã thức tỉnh được Sinclair.
Anh ấy, người vừa nãy còn thẫn thờ nhìn lên không trung, giờ như đã hoàn hồn, bắt đầu hét lớn và chạy hết sức bình sinh.
"Uaaaaaaaaaaaaaa!!"
"Khỉ thật, cái gì thế! Sao tự nhiên cậu lại hét toáng lên..."
"Cóngườitrêntrầnnhàcóngườitrêntrầnnhàcóngườitrêntrầnnhàcóngườitrêntrầnnhà!!!!"
<<......Khụ! Khụ!! Sao tự nhiên ngực mình lại đau thế này...>>
"......Chuyện này bắt đầu đáng sợ thật rồi đấy."
"Người... chắc chắn không phải rồi."
Những thứ treo lơ lửng trên trần nhà kho... không, thứ đó chẳng thể gọi là người được, chúng chính là lũ quái vật Nhân ngư mà chúng tôi từng chạm trán.
"Đúng như lời cô Ishmael nói. Phải mau chóng rời khỏi đây thôi. Cô Faust, con thuyền chúng ta đi tới đâu rồi?"
"Dù có xuống ngay bây giờ thì cũng phải mất một lúc để khởi động thuyền."
"Còn thời gian để giải thích không? Mau cầm vũ khí lên đi."
Đó là một khối nhầy nhụa với vô số xúc tu quấn chặt vào nhau.
Và từ miệng chúng, những giọt dịch xanh không rõ nguồn gốc cứ thế nhỏ xuống ròng ròng.
<<Thứ đó là...>>
"Cá voi Ngàn Nhánh..."
Hóa ra danh tính của con quái vật kỳ dị mà tôi và Sinclair từng thấy chính là thứ này.
"......"
- Kít, kít kít...
Từ những xúc tu gớm ghiếc, một thứ chất lỏng đặc quánh hơn cả nước biển nhỏ xuống.
Ngay khi tiếng nước rơi vừa dứt, một con Nhân ngư lao tới.
<Khắc ghi nỗi sợ>
<Rình rập thời cơ>
Con Nhân ngư gào thét, há to cái miệng lởm chởm răng được tạo thành từ những xúc tu chụm lại.
Tiếng thét ấy khiến các Tội đồ phải bịt tai, bắt đầu co rúm người lại.
Ngay sau tiếng gầm của con dẫn đầu, hàng chục con Nhân ngư khác đồng loạt lao tới, sự phối hợp nhanh nhạy của chúng cứ như thể tâm trí đã được kết nối với nhau.
Xoẹt!!
"Chậm quá."
Nhưng dù phối hợp có nhanh đến đâu, dù số lượng có đông thế nào, thì Nhân ngư vẫn chỉ là Nhân ngư mà thôi.
Cũng giống như việc mạnh hơn hay đông hơn không có nghĩa là sẽ thắng, lũ Nhân ngư này dù có bao nhiêu đi nữa thì cảm giác vẫn chỉ là những phế phẩm của Dị Thể.
Bắt đầu từ phần trông giống như miệng của con Nhân ngư đang gào thét ở phía trước, tôi lướt qua, chém đứt lìa thân mình của những con đang vươn xúc tu lao tới từ phía sau.
Giữa những xúc tu đang tái tạo trong nháy mắt, tôi nhìn thấy một thứ trông giống như khúc xương trắng muốt nối liền phần đầu và thân.
Ngay trước khi các xúc tu kịp bao phủ lấy nó, tôi vung kiếm, dứt khoát chặt đứt phần xương trắng ấy chỉ bằng một nhát chém.
Ngay lập tức, quá trình tái tạo dừng lại, con quái vật tan chảy thành nước, vỡ vụn rồi biến mất.
<<Hóa ra lý do vừa nãy Yuri bảo chạy... là vì lũ Nhân ngư này sao.>>
"......Có lẽ vì quá mải mê với bữa tiệc mà họ đã quên mất việc phải tuân thủ quy tắc. Thế nên..."
<<Họ mới bị con cá voi nào đó nuốt chửng.>>
Tiếng Quản lý và Ishmael trò chuyện thoáng qua tai, nhưng tôi đang bận đối phó với lũ Nhân ngư vươn xúc tu tới từ mọi phía nên không thể nghe rõ được.
<Né tránh>
<Khống chế nhanh chóng>
<Thanh tẩy tự diệt>
<Salut!>
Trong lúc tôi đang né tránh những xúc tu vây quanh, các Tội đồ khác đã thay đổi nhân cách, lần lượt tiêu diệt từng kẻ địch đang bủa vây lấy tôi.
Sau khi dọn sạch lũ Nhân ngư tấn công, Faust thông báo rằng thuyền đã sẵn sàng.
"Lũ Nhân ngư tràn xuống đã bị xử lý, nhưng nếu chần chừ thêm nữa, thứ đó sẽ nhắm vào chúng ta. Bữa tiệc kết thúc rồi. Quay về thôi."
"Mau rời khỏi đây thôi, Quản lý."
<<Ừ, ừ.>>
Khi lên thuyền và rời khỏi con tàu du lịch, tầm nhìn vốn bị thu hẹp trong trận chiến vừa rồi bỗng mở rộng ra. Phía sau con tàu, một con cá voi khổng lồ có hình dáng như một cái cây đại thụ hiện ra, trên đó lủng lẳng vô số Nhân ngư.
<<......Không lẽ đó chính là bản thể của con cá voi sao?>>
"Vâng. Dù tàu của chúng ta không vi phạm quy tắc, nhưng nếu vướng vào những con tàu khác đã vi phạm và bị sóng cuốn trôi, thì tùy vào loại sóng mà chúng ta cũng có thể bị vạ lây như thế đấy."
Nghe Ishmael nói, Quản lý nhìn qua lại giữa cô ấy và con cá voi, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
<<......Hóa ra chúng ta đã đi qua một con đường như thế này.>>
Có lẽ, Quản lý đang nhớ lại cuộc xung đột với Ishmael ở trung tâm tàu thuyền lúc trước.
Sau một hồi điều khiển con thuyền nhỏ hẹp len lỏi qua các khe hở, cuối cùng chúng tôi cũng về đến trước mặt Mephistopheles.
<<......Rốt cuộc thì chẳng thu thập được thông tin gì ra hồn cả. Phán đoán của tôi sai rồi. Đáng lẽ tôi nên suy nghĩ cẩn thận hơn.>>
"......Thôi bỏ đi. Còn sống sót là tốt rồi."
Trước lời tự trách của Quản lý, Ishmael cũng cúi đầu nói khẽ một câu.
"Dù sao thì, chúng ta cũng đã thu gom thêm được nhu yếu phẩm mà."
"Lương thực và đồ dùng thiết yếu vương vãi khắp nơi quanh sảnh tiệc. Trong cái rủi cũng có cái may."
"Chà, đời mà, cũng phải có những ngày như thế này chứ."
Yi Sang, Sinclair và Heathcliff cùng lên tiếng an ủi vị Quản lý đang dằn vặt.
Cuộc thám hiểm đầy rủi ro suýt chút nữa đã trở nên nguy hiểm vì con cá voi xuất hiện giữa chừng, nhưng dù sao thì mọi người cũng đã trở về bình an...
"Này, trên radar xuất hiện một vật thể lớn mà lúc nãy không thấy."
Đúng lúc đó, Outis, người đang quan sát thứ gì đó ở ghế lái, bỗng hét lên.
Nghe vậy, Faust chậm rãi bước tới chỗ ghế lái để kiểm tra radar mà Outis vừa nhắc đến.
"......Vị trí này rất gần với trung tâm tọa độ."
"Vậy thì điểm này chính là..."
"Chi nhánh Lobotomy ở Quận 21... nhỉ."
"......Tôi ra ngoài hóng gió một lát đây."
Ishmael nhìn ra mặt hồ ngoài cửa sổ một lần nữa rồi bước ra khỏi khoang tàu.
"......"
Thú thật, tôi cũng không biết nữa.
Bản thân tôi đang làm gì ở đây?
Và tại sao tôi lại đang cảm thấy những cảm xúc này?
Ngay cả khi nghe tin sắp đến chi nhánh Lobotomy ở Quận 21, trong lòng tôi vẫn chẳng có chút gợn sóng nào.
Ký ức về việc xử lý và khống chế Dị Thể tại trụ sở chính của Lobotomy Corporation đang dần phai nhạt, và giờ đây, ngay cả những chuyện đã xảy ra trong quá khứ cũng trở nên mờ mịt.
Rõ ràng khi mới bước lên xe buýt, tôi đã cảm nhận được mình đang sống, và tưởng rằng mình sẽ không bao giờ quên được những gì mình đã trải qua...
"......Tôi không biết nữa."
Tôi không còn là 'Yuri, nhân viên cấp 5 của trụ sở L' nữa.
Lý trí tôi biết rõ điều đó.
Giờ đây tôi đã trở thành 'Yuri, Tội đồ của LCB'.
Lý trí tôi biết rõ điều đó.
Nhưng tại sao, dù đầu óc đã hiểu, mà trong lòng tôi vẫn cảm thấy trống rỗng đến nhường này?
Giờ thì...... tôi chẳng biết gì nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận