0-100

020-Ý chí để đứng vững

020-Ý chí để đứng vững

Ý chí để đứng vững

Chợt, những chuyện xảy ra ở Lobotomy hiện về trong tâm trí tôi.

Quá khứ. Trong một quá khứ xa xăm, có một người tôi hằng mong gặp lại, dù giờ đây ký ức chẳng còn sót lại chút gì.

Người đã ■■■ tôi, đã ■■ tôi bằng sự ■■ vô bờ bến.

Thế nhưng, kể từ khi bước chân vào Lobotomy, giữa vòng lặp vô tận của cái chết và sự hồi sinh, tôi đã dần quên đi người ấy.

Bởi khi đó, chỉ riêng việc giữ cho bản thân sống sót đã là quá đủ rồi.

Tôi đã quá bận rộn với việc trốn chạy khỏi cái chết dưới tay các Thực thể dị thường.

■■■ luôn dành cho tôi những lời ■■■ và ■■■■ ■.

Giờ đây, ngay cả ■■ của ■■■, tôi cũng chẳng thể nhớ nổi.

Đối mặt với 『CENSORED』, ý nghĩ ấy bất chợt nảy ra.

Nếu tôi chết ở đây... chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nhỉ?

Dù đã tự tìm câu trả lời vô số lần tại Công ty, nhưng mỗi khi cái chết cận kề, Giao thức TT2 lại được kích hoạt như thể không cho phép điều đó xảy ra, để lại trong tôi một cảm giác tồi tệ đến cực điểm.

Qua bao vòng lặp, thời gian trôi đi cùng những lần Ức chế Cốt lõi của các Sephirah, cả cơ thể lẫn tinh thần tôi dần trở nên kiệt quệ.

Tôi nhớ về người hậu bối đã luôn ở bên cạnh bảo vệ mình cho đến tận cuối cùng.

Và tôi cũng nhớ về khoảnh khắc người ấy gục xuống ngay trước mắt mình lần đầu tiên.

Lúc đó, hậu bối đã nói gì với tôi nhỉ?

Trước mắt tôi, 『CENSORED』 đã 『CENSORED』 để mà 『CENSORED』.

Tôi không thể né tránh, vì ngay phía sau tôi là Quản lý.

Cuối cùng, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc chống đỡ hoặc hứng trọn đòn tấn công đó.

Tôi siết chặt chuôi thanh hồng kiếm đã sứt mẻ như muốn bóp nát nó, sẵn sàng đối mặt.

< Chờ đợi thời cơ >

< CENSORED : Phẫn nộ >

Chờ đợi thời cơ ○○ 3 < CENSORED : Phẫn nộ ●●●● 30

Chờ đợi thời cơ ○ 3 < CENSORED : Phẫn nộ ●●●● 30

- Tích tắc,

"Khự...!"

Có lẽ đây là cái giá của việc vắt kiệt sức lực chăng?

Cả hai tay và chân tôi đều không còn nghe theo lời điều khiển nữa.

Dù đã cố dồn lực vào chân để né đòn của CENSORED, nhưng đôi chân gãy nát chỉ biết đáp lại bằng những cơn đau thấu xương chứ chẳng hề nhúc nhích.

< Yếu điểm Đập 47 > 《 Choáng váng 》

- Tích tắc,

"Aaaư...!!"

Tôi cố dồn sức vào tay để chặn đòn của CENSORED, nhưng đôi tay đã nát bấy chỉ còn cảm thấy đau đớn, hoàn toàn bất động.

< Yếu điểm Đập 69 > 《 Choáng váng + 》

- Tích tắc,

"Aaaah...!!!"

Cả hai tay và chân đều bị nghiền nát.

Ngay cả xương cốt cũng bị xay thành bột vụn.

< Yếu điểm Đập 106 > 《 Choáng váng ++ 》

- Tích tắc,

"......"

Tôi nhìn trân trân vào CENSORED bằng đôi mắt đang mờ dần.

『CENSORED』 đang 『CENSORED』 vì 『CENSORED』.

Những Tội nhân đã biến đổi cũng theo đó mà 『CENSORED』.

Nếu bản thân tôi có E.G.O, hay ít nhất là nếu còn mang cơ thể từ thời ở Lobotomy, liệu mọi chuyện có khác đi không?

Tội nhân LCB Yuri chậm chạp nhắm mắt...

- Tích tắc,

"......Không,"

- Tích tắc,

"Chẳng lẽ... lại kết thúc thế này sao..."

- Tích tắc.

"Tôi... vẫn chưa... thay đổi được bất cứ điều gì cả...!!"

__

Tiếng nhịp tim vang vọng.

『Khát vọng quá độ đã dẫn đến sự hưng phấn sai lầm.』

Tội nhân LCB Yuri

Tội nhân LCB

LCB

.

.

.

[Gương suy thoái]

E.G.O Trưởng nhóm Đội Chỉ huy Lobotomy :: Matchlight

Kích hoạt cưỡng chế

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!