Tập 13.5

Chương 04

Chương 04

Truyện ngắn mới

"Thật luôn..."

Trước cảnh tượng trước mắt, ta bất giác ngửa mặt nhìn trời.

Chỉ có điều, bầu trời này khác với Đế quốc. Những tòa nhà cao đến lạ lùng, và những khối sắt như rồng bay lượn trên không.

Tóm lại, đây không phải là Đế quốc.

Hình như ta đã gặp tai nạn dịch chuyển rồi.

■■■

Ngày hôm đó, tình trạng của ta cực kỳ tệ.

Người thì uể oải, đầu óc mụ mị. Tuy không sốt, nhưng chắc chắn không phải là thể trạng bình thường.

Fine đã bảo ta nên nghỉ ngơi, nhưng ta cần phải xuất hiện với tư cách Silver để đi tiêu diệt quái vật. Thế nên ta bảo sẽ về ngay, rồi đi làm nhiệm vụ.

Đến lúc định nhanh chóng xử lý xong đám quái vật để về sớm thì...

Ta thất bại trong ma pháp dịch chuyển.

Đã lược bỏ niệm chú, lại còn hình dung sai. Thêm vào đó là thao tác ma lực cũng lỗi. Hai cái đó chồng chéo lên nhau khiến ta bị dịch chuyển đến một nơi khác.

Chính vì có rủi ro này mà ma pháp dịch chuyển mới khó và nguy hiểm.

Tuy nhiên, nếu chỉ là lỗi ở mức độ đó thì thường không dẫn đến tai nạn lớn. Ta đã nghĩ vậy, nhưng nơi ta dịch chuyển đến rõ ràng không phải là Đế quốc.

Tiêu rồi.

Vừa nghĩ, ta vừa giải trừ trang bị của Silver.

Nhưng mà, dù có mặc đồ của Arnold thì ở đất nước này vẫn cứ nổi bật. Hay đúng hơn là, đường nét khuôn mặt đã quá khác biệt rồi. E là có mặc gì thì cũng bị nhìn với ánh mắt kỳ lạ thôi.

Quan trọng là thông tin.

Nghĩ vậy, ta dùng ma pháp ám thị đơn giản để điều khiển một người gần đó, và ta đã có được thông tin về đất nước này.

Tên quốc gia là Nhật Bản. Tên thế giới là Trái Đất.

Chắc chắn không phải Đế quốc, cũng chẳng phải nơi nào trên lục địa. Có lẽ nó gần với Ma giới hoặc một dị giới nào đó hơn.

Không nghĩ cách quay về thì gay go to rồi đây.

Thế nhưng, dù ta có định kích hoạt dịch chuyển thì cũng chẳng có chút phản ứng nào. Chắc là do nơi ta hình dung trong đầu ở quá xa.

Cũng phải thôi. Vốn dĩ ma pháp dịch chuyển có giới hạn về khoảng cách. Trường hợp lần này giống trôi dạt hơn là dịch chuyển.

Rắc rối rồi đây.

Tuy nhiên, theo thông tin trong sách vở thì với kiểu dịch chuyển quy mô lớn ngoài ý muốn thế này, lực sửa chữa sẽ hoạt động. Nói tóm lại, vì không phải quy trình chính thức nên ta sẽ bị "đẩy" ra ngoài.

Vấn đề chí mạng là không biết bao giờ chuyện đó mới xảy ra, nhưng trong tình cảnh chưa tìm được cách quay về hiện tại, thì đành phải chờ thôi.

Và trong trường hợp đó, ta phải ở lại đây cho đến lúc ấy.

Làm sao để sinh tồn đây?

Qua phép ám thị ban nãy, ta biết được con người ở thế giới này không có khả năng kháng ma pháp. Họ coi ma pháp là thứ chỉ có trong truyện cổ tích, nên nếu sử dụng khéo léo, có thể ta sẽ vượt qua được.

Đã lỡ đến đây rồi thì đành chịu thôi. Thay vì hối hận về sai lầm, chi bằng làm những gì có thể làm lúc này. Biết đâu lại thu được kiến thức mới.

Suy nghĩ tích cực như vậy, ta quyết định sẽ trải nghiệm cuộc sống tại Nhật Bản này.

■■■

Đất nước này rất giàu có.

Không phải nói về cuộc sống của tầng lớp thượng lưu, mà là cuộc sống của thường dân rất sung túc. Ta chưa từng thấy mức sống trung bình nào cao đến thế này.

Tối thiểu thì cũng không lo ăn, không lo ngủ. Tất nhiên cũng có ngoại lệ, nhưng xét trên phạm vi một quốc gia thì đó chỉ là thiểu số.

Kỹ thuật cũng phát triển hơn Đế quốc rất nhiều. Chắc là do không có ma pháp nên kỹ thuật mới phát triển vượt bậc như vậy.

Và hơn hết là...

"Ngon thật..."

Đã vài giờ trôi qua kể từ khi dịch chuyển.

Ta đang ngồi ăn trong công viên. Tất nhiên là có trả tiền.

Lúc nãy ta dùng ám thị hỏi người đàn ông trung niên cách kiếm tiền nhanh, ông ta gợi ý một trò cá cược gọi là đua ngựa. Ta đi theo người đàn ông đó, đoán trúng thứ hạng ba lần liên tiếp và được chia phần.

Tất nhiên ta có dùng ma pháp cường hóa cho con ngựa có tỷ lệ cược cao, nhưng đó là sự gian lận bất đắc dĩ thôi.

Sau đó ta mua sandwich tại một nơi gọi là cửa hàng tiện lợi. Vì đó là món ăn trông quen mắt.

Nhưng mà, hương vị thì khác hẳn.

Lớp bánh mì trắng mềm mịn, nhân bên trong cũng tươi ngon. Thêm vào đó là loại gia vị gọi là Mayonnaise này. Vị êm dịu nhưng lại rất đậm đà. Nó đã nâng tầm độ ngon của chiếc sandwich lên một bậc. Lại còn có chút vị cay nhẹ, đúng là một món ăn thú vị đến miếng cuối cùng.

Thật đáng ngạc nhiên khi đây lại là hàng sản xuất hàng loạt.

Ăn xong, ta lấy chai hồng trà đã mua để làm đồ uống ra khỏi túi.

Tất nhiên là hồng trà rồi. Nhưng nó được đựng trong vật chứa trong suốt, ta không biết mở thế nào cho đúng. Ta đã tính dùng ma pháp cắt phăng phần trên đi, nhưng thấy người đi gần công viên vặn nắp để mở.

"Ra là vậy. Chỗ này... Ồ, phát minh hay đấy chứ. Có thể đóng lại được nên không lo bị đổ sao."

Vừa trầm trồ ta vừa mở nắp, uống một ngụm.

Bất giác ta mở to mắt.

Ngọt. Nhưng vẫn giữ được hương vị đậm đà của hồng trà. Tuy không thể so sánh với trà do Fine pha, nhưng vẫn ngon.

Ở Đế đô có bao nhiêu quán phục vụ được hồng trà ở đẳng cấp này chứ? Đã thế lại còn là hàng sản xuất hàng loạt.

Đất nước này thật đáng nể.

Và điều đáng sợ nhất là an ninh trật tự quá tốt. Có nhiều vật phẩm chất lượng cao thế này mà không hề có cướp bóc hay trộm cắp. Cửa hàng cũng chẳng có bảo vệ nào ra hồn đứng gác.

Chứng tỏ giáo dục đã được phổ cập đến mức nào.

"Đây tuyệt đối là quốc gia mà ta không muốn gây chiến."

May mà trên lục địa không có đất nước kỳ lạ thế này.

Ta thở phào nhẹ nhõm rồi đứng dậy. Vì chưa tính được đường về, nên hiện tại cứ tận hưởng đất nước này đã. Cũng có nhiều thứ cần phải học hỏi.

"Trước mắt thì đi ăn sập chỗ này thôi."

Đồ ngon thì phải tranh thủ lúc ăn được mà ăn chứ.

Nhật Bản có an ninh rất tốt.

Nhưng mà.

"Này, thằng kia trông có vẻ nhiều tiền đấy nhỉ?"

"Mặt mũi như người nước ngoài à? Công tử bột nhà nào đi lạc đây?"

"Hiểu tiếng Nhật không mày? Để tiền lại đây."

Vây quanh ta là những gã thanh niên trông có vẻ bất hảo. Số lượng là ba tên.

Chúng vây lấy ta trong một con hẻm vắng người. Ta mò đến chỗ này là cố tình để bị bọn chúng gây sự.

Lúc nãy, bọn chúng đã đe dọa một người khác để trấn lột tiền. Dù ở đất nước an ninh tốt thế này thì những kẻ như bọn chúng vẫn luôn sinh ra. Điều này cho thấy rõ ràng rằng con người là loài sinh vật dù ở quốc gia nào, thế giới nào cũng chẳng khác nhau là mấy.

Vì thế, ta mới cố tình đi vào hẻm vắng.

Ta thấy cũng hơi tệ khi không cứu người bị trấn lột lúc nãy, nhưng đây cũng là để ta sinh tồn ở đất nước này.

"Ta hiểu tiếng nói."

Nhờ ma pháp mà ta hiểu rất rõ những gì bọn chúng nói.

"Các ngươi mới là kẻ có nghe hiểu tiếng ta nói không đấy?"

"Hả? Mày coi thường tao đấy à? Thằng này."

"Có vẻ là nghe hiểu được. Vậy thì... đưa hết tiền đây. Và cung cấp chỗ ở cho ta."

"Này này..."

"Thằng này bị điên à?"

"Dám coi thường tao. Mày tưởng bọn tao không dám động thủ chắc?"

"Chắc mày nghĩ Nhật Bản là nước an ninh tốt nên cứ mạnh miệng là không sao chứ gì."

Có vẻ một câu nói của ta đã châm ngòi, đám thanh niên bắt đầu thu hẹp khoảng cách.

Cũng khá đấy chứ.

Chỉ được mỗi cái gan lì.

Dù là ngu ngốc, khinh địch và ỷ đông hiếp yếu.

Sở dĩ bọn họ không trở mặt là vì hiểu rằng, một khi bị coi thường thì coi như xong đời.

Chính vì được xem là những kẻ nguy hiểm nên sự đe dọa mới có tác dụng.

Nếu để đối phương nghĩ mình chẳng có gì đáng sợ, mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa.

Vì vậy, bọn họ không thể bỏ qua tôi.

Tuy nhiên.

"Nhắc mới nhớ, ta có học được một câu ở đất nước này. Hình như là 'Chó càng yếu thì sủa càng hăng' phải không?"

Nghe tôi dứt lời, cả ba người bọn họ liền vung nắm đấm lao tới.

■■■

"Nào, các cậu còn gì để nói không?"

"『Thành thật xin lỗi đại ca...』"

Ba người bọn họ quỳ gối ngay ngắn, đầu cúi gằm xuống.

Tôi mở ví của cả ba ra kiểm tra.

Có vẻ như bọn họ đã trấn lột thành công vài lần nên trong ví cũng có một khoản kha khá.

Vừa tịch thu toàn bộ số tiền đó, tôi vừa quan sát tình trạng của ba người.

Tôi đã cường hóa cơ thể rồi mới tặng cho mỗi tên một cái tát.

Dường như nhờ bản lĩnh mà bọn họ vẫn giữ được ý thức, nhưng có vẻ đã hiểu ra rằng tuyệt đối không được chống đối tôi.

Đó là lẽ đương nhiên.

Đất nước này quá đỗi hòa bình.

Đối với những thanh niên chỉ biết ra vẻ ở nơi đây, tôi là một mạo hiểm giả đến từ Đế quốc.

Những cửa tử mà tôi từng bước qua hoàn toàn khác biệt với họ.

Nghe nói ba người này là bạn học cùng trường.

Chỉ vì nhiều biến cố mà sa sút, trở thành bộ dạng như bây giờ.

Những kẻ như thế này lại càng thuận tiện cho tôi.

"Trong ba người, có ai sống một mình không?"

"A... Em sống một mình ạ..."

"Được. Cho tôi tá túc."

"Dạ...?"

"Không muốn sao?"

"Dạ không..."

"Vậy thì được chứ?"

"Vâng..."

Đó là một thanh niên với mái tóc nhuộm nâu lửng lơ.

Tuổi tác có lẽ nhỉnh hơn tôi một chút.

Cậu ta lộ rõ vẻ khó chịu trước lời đề nghị của tôi, nhưng chỉ cần tôi lườm một cái là chấp nhận ngay.

Vậy là đã có được căn cứ hoạt động tạm thời.

Ở đất nước này, tôi rõ ràng là một kẻ ngoại lai dị biệt.

Nếu cứ ở mãi trong ngõ hẻm thì sớm muộn gì cũng bị để ý.

Đã có được nhân lực để sai bảo như tay chân, tôi sẽ tạm thời sử dụng bọn họ để tìm hiểu về đất nước này vậy.

■■■

"Anh Arnold! Em mua cơm về rồi đây ạ!"

"Ừ, cứ để đó đi."

"Vâng."

Chủ nhà là cậu thanh niên tóc nâu tên Satou. Cậu ta đặt túi cơm bên cạnh tôi rồi ngồi thu lu trong góc phòng, dáng vẻ khúm núm.

Căn phòng rộng sáu chiếu tatami theo cách tính ở đây.

Hai người đàn ông cùng ở thì hơi chật.

Tôi cũng đang ngồi ở một góc đọc sách. Đây là sách lịch sử của đất nước này mà tôi nhờ mua về. Trong phòng Satou chẳng có cuốn sách nào ra hồn nên đành phải mua mới.

Và rồi tôi cứ thế im lặng đọc sách.

Bởi vì thông tin là thứ rất quan trọng.

Chỉ là...

"Anh Arnold... là người nước nào vậy ạ?"

"Không liên quan đến cậu."

"Đúng là vậy thật... Thế anh từng tập võ thuật hay sao ạ?"

"Tự học thôi."

"Tự học mà mạnh đến mức đó..."

Satou đang cố tìm cách bắt chuyện. Có lẽ cậu ta không chịu được bầu không khí ngượng ngập này.

Chắc hẳn bản chất cậu ta là người lương thiện.

Dù bị tôi đe dọa, nhưng việc cậu ta chịu cho tôi ở nhờ và lo liệu sinh hoạt phí thì có thể gọi là người tốt bụng rồi.

"Yên tâm đi. Tôi không ở lỳ đây mãi đâu. Chịu khó vài ngày thôi."

"...... Anh định làm gì ở đây vậy ạ...?"

"...... Tôi hỏi ngược lại nhé, cậu sống có mục đích gì không?"

Trước câu hỏi của tôi, Satou im bặt.

Mục đích của tôi là trở về Đế quốc.

Bởi đó là nơi tôi thuộc về.

Thế nhưng, tôi không cảm nhận được mục đích sống nào từ Satou.

Cậu ta thiếu khí phách, tạo cho người ta ấn tượng rằng cậu ta chỉ đang sống qua ngày đoạn tháng.

Ở Đế quốc cũng có trường hợp con thứ hay con ba của các gia đình quý tộc giàu có sống theo kiểu đó, nhưng phần lớn đều sẽ trưởng thành về mặt tinh thần trước khi đến tuổi thành niên.

Bởi vì họ sẽ bị đuổi khỏi nhà.

Tất nhiên, cũng có những kẻ sống theo quán tính như nhóm Satou. Những kẻ đó thường sa ngã thành trộm cướp hay sơn tặc.

Nhóm Satou có lẽ đang đứng ngay trước ngưỡng cửa đó.

Chính vì đất nước này hòa bình nên dù sống vất vưởng vẫn có thể tồn tại.

Điều đó có thể là tốt, nhưng nếu vì thế mà nhúng chàm phạm tội và sa chân vào bóng tối thì chẳng hay ho chút nào.

"Em thì... mục đích hay gì đó... chỉ cần hiện tại vui vẻ là được..."

"Hiện tại cậu có vui không?"

"......"

Trước câu hỏi của tôi, Satou lại im lặng.

Vui thì chắc là vui đấy.

Nhưng không hề trọn vẹn.

Tôi không biết về đất nước này.

Cũng không biết rõ về nhóm Satou.

Nên tôi không ở vị trí có thể lên mặt dạy đời.

Chỉ là, vẻ mặt của Satou trông không hề thoải mái.

Điều đó đã nói lên tất cả.

"...... Làm thế nào để tìm được mục đích sống ạ? Người ta cứ bảo phải cố gắng lên, nhưng em chẳng hiểu gì cả..."

"Ai biết. Tự mình suy nghĩ đi."

"Đúng là vậy nhỉ... Nếu em mạnh được như anh Arnold... chắc em sẽ làm được nhiều thứ lắm."

"Tôi không phải mạnh ngay từ đầu. Tôi mạnh lên vì tôi cần phải mạnh lên thôi."

"...... Những người có thể nỗ lực thật tuyệt vời... Em thì hoàn toàn vô dụng... Người ta hay bảo em là đồ không có bản lĩnh."

Tôi nhìn thẳng vào Satou, kẻ đang tự hạ thấp bản thân.

Để nỗ lực, đúng là cần có tài năng.

Nhưng dù có tài năng mà tinh thần không theo kịp thì cũng chẳng thể nỗ lực được.

"Lúc lãnh cái tát của tôi, cậu không ngất xỉu đúng không?"

"Vâng... Em nghĩ nếu mất ý thức thì khó coi lắm nên..."

"Đó cũng là một loại bản lĩnh đáng nể rồi. Cậu chưa phát huy được nó là do những việc cậu làm hay môi trường xung quanh không phù hợp thôi. Kẻ không có bản lĩnh thì không chịu nổi một đòn của tôi đâu."

"Anh đang khen em đấy ạ...?"

"Không khen. Tôi chỉ nói sự thật thôi."

Nói xong, Satou không bắt chuyện với tôi nữa.

Tôi coi đó là điều thuận lợi và tiếp tục vùi đầu vào sách.

3

"Em là Takahashi..."

"Em là Nakajima..."

Sáng hôm sau.

Tôi bảo Satou gọi đồng bọn đến.

Hai người kia đến với vẻ miễn cưỡng, nhưng khi nhìn thấy chồng sách chất đống bên cạnh tôi, họ lộ rõ vẻ kinh ngạc.

"Anh định đọc hết chỗ đó sao...?"

"Nhiều lắm đấy ạ...?"

"Hửm? Chỗ này tôi đọc hết rồi. Tôi đã hiểu sơ qua về đất nước này, nên hôm nay sẽ đi trải nghiệm thực tế. Dẫn đường đi."

"Đọc hết rồi...? Chừng này á...?"

"Quái vật hay sao ấy... Mà khoan, dẫn đường thì chỉ cần thằng Satou là được rồi chứ..."

"Sao? Không rảnh à?"

"...... Rảnh thì có rảnh."

"Vậy thì đi theo."

"Đúng đấy! Anh Arnold đã bảo đi thì cứ đi theo đi, đừng có lèm bèm nữa!"

Thấy Satou khúm núm nghe theo tôi, Takahashi và Nakajima lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vì có tôi ở đó nên họ không dám nói thừa.

Thế là tôi dẫn theo ba người bọn họ đi ra phố.

■■■

"Về cách đi tàu điện thì..."

"Tôi biết rồi."

Ngắt lời Satou, tôi đi về phía máy bán vé.

Tôi biết.

Chỉ là biết trên lý thuyết thôi.

Chỉ đi đến ga gần đây nên không cần nhiều tiền.

Nhìn vào bản đồ tuyến đường phức tạp, tôi khựng lại một chút, nhưng Satou đứng bên cạnh đã nhắc giá tiền.

"Ba trăm bốn mươi yên ạ."

"...... Hiểu rồi."

Chết tiệt. Tôi muốn tự mình mua vé, nhưng xem ra vẫn chưa thích nghi đến mức đó.

Khi tôi bỏ đúng số tiền được bảo vào, một tấm vé nhỏ trồi ra.

Thật đáng kinh ngạc, những thứ này không hoạt động bằng ma thuật.

Nghe nói thay vì ma lực, họ sử dụng thứ gọi là điện lực.

Có lẽ vì đây là nền văn minh mà ma thuật không phát triển.

Tất cả những thứ này đều là phát minh. Không dựa vào tài năng của cá nhân.

Để những thứ tương tự xuất hiện ở Đế quốc, chắc phải còn rất lâu nữa.

Và chắc chắn nó cũng không thể tách rời khỏi ma lực.

Bởi vì năng lượng ma lực quá tiện lợi.

Sự bất tiện thúc đẩy con người tiến hóa.

Con người ở thế giới này đã trải qua nhiều bất tiện, vắt óc suy nghĩ để cải thiện và xây dựng nên thế giới này.

Thật đáng để bày tỏ lòng kính trọng.

Chỉ là, tôi muốn cái bản đồ tuyến đường dễ nhìn hơn một chút.

"Cầm cái này đi qua cửa soát vé đúng không?"

"Vâng."

Được Satou hướng dẫn, tôi đi về phía cửa soát vé.

Tôi rụt rè đút tấm vé vào khe nhận, tấm vé bị hút vào trong và cánh cổng mở ra.

Tấm vé được nhả ra ở phía bên kia.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, bên trong máy soát vé tự động đã thực hiện việc kiểm tra và đóng dấu lên vé.

Không hề có người ngồi bên trong, cũng không cảm nhận được ma lực.

Quả nhiên là đồ công nghệ.

Đây chính là kỹ thuật cao sao.

"Vậy đi thôi ạ."

Nhóm Satou chỉ cần chạm thẻ vào máy cùng với tiếng "tít" là đi qua dễ dàng.

Chắc là trong thẻ có cài đặt gì đó và máy đã đọc được.

Tôi không hiểu cơ chế, nhưng cách này dễ chấp nhận hơn.

Bởi vì những cánh cổng mở ra nhờ đọc ma lực cũng tồn tại ở lục địa.

Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa xuống cầu thang cùng họ chờ tàu.

Một lát sau, cùng với âm thanh lớn, một toa xe khổng lồ xuất hiện trước mắt.

Nếu không có kiến thức, có lẽ tôi đã nhầm nó là quái vật.

Thân hình dài ngoằng như đại xà ấy chứa được rất nhiều người.

Cửa mở ra cùng âm thanh đặc trưng, nhóm Satou bước vào như một lẽ đương nhiên.

Tôi cũng không thể tỏ ra sợ sệt được.

Bước theo sau họ, tôi thấy bên trong cũng có kha khá người. Tuy nhiên chưa đến mức chật kín.

Thấy nhóm Satou ngồi xuống ghế, tôi cũng ngồi theo.

Và rồi tàu bắt đầu di chuyển.

"Ồ...!"

"Anh không sao chứ?"

"Chà, cũng không khác xe ngựa là mấy."

"Xe ngựa á... Anh đến từ nước nào vậy..."

"Mà thời này vẫn còn xe ngựa sao?"

Takahashi và Nakajima lộ vẻ nghi hoặc.

Đúng là ở thế giới này, xe ngựa là phương tiện đã lỗi thời.

Tuy nhiên, sức mạnh của động vật ở thế giới này và thế giới của tôi khác nhau.

Đó là những con ngựa ở thế giới có quái vật tồn tại. Đẳng cấp khác hẳn ngựa ở thế giới này.

Hôm trước, nếu ngựa của thế giới tôi tham gia vào cái gọi là đua ngựa mà tôi đã can thiệp, chắc chắn sẽ thắng áp đảo.

Chính vì có những con ngựa như vậy nên các phương tiện khác không được phát triển.

Bởi vì tốc độ của chúng đã quá đủ rồi.

Chỉ có điều, xe ngựa không thể di chuyển số lượng người lớn như thế này, và tốc độ hay quãng đường di chuyển cũng thay đổi tùy theo mức độ mệt mỏi của ngựa.

Nhưng phương tiện gọi là tàu điện này thì khác.

Nó có thể vận chuyển lượng lớn người đến đích với tốc độ ổn định và sự êm ái nhất định.

Nghe nói để làm được điều đó, đất nước này đã xây dựng các tuyến đường sắt.

Khác hẳn với việc Đế quốc tu sửa các con đường chính.

Nếu không thông minh và không có quốc lực thì không thể làm được.

Hơn nữa, nó còn được chăng lưới khắp cả nước.

Việc đi lại của con người trở nên nhộn nhịp hơn, đồng nghĩa với việc hàng hóa lưu thông nhiều hơn.

Đồng thời.

Kẻ nào không theo kịp tốc độ lưu thông đó sẽ bị tụt hậu so với người khác.

Liếc nhìn sang bên cạnh, tôi thấy nhóm Satou đang nghịch những vật giống như tấm bảng phát sáng.

Có vẻ đó là thiết bị đầu cuối, và nghe nói nó làm được rất nhiều việc.

Theo lời Satou, nó vừa là dụng cụ đàm thoại, vừa là máy tính toán, từ điển, và cả ví tiền. Ngoài ra còn làm được nhiều thứ khác nữa.

Việc có thể dễ dàng liên lạc với đối phương ở xa thật đáng kinh ngạc.

Ai cũng có thể thực hiện Viễn thoại, vốn là kỹ thuật bí mật của Guild.

Tốc độ thông tin qua lại có lẽ thế giới của tôi không thể sánh bằng.

Người ở đầu bên kia có thể biết ngay những gì xảy ra ở đầu bên này đất nước.

Lợi thế về mặt địa lý gần như không còn.

Nói một cách cực đoan thì ở đâu cũng có thể làm được việc giống nhau.

Và trong một xã hội như vậy, người ta sẽ bị yêu cầu khả năng xử lý lượng thông tin lớn.

Một thế giới thật vất vả.

Chắc hẳn nhóm Satou cũng không phải là những kẻ dở dở ương ương ngay từ đầu.

Họ bị rớt lại trong cuộc cạnh tranh, ôm ấp mặc cảm tự ti, và rồi trở thành những kẻ nửa mùa như hiện tại.

Tôi không nói là ở thế giới của tôi không có chuyện đó, nhưng ở thế giới này điều đó thể hiện rõ rệt hơn.

Về điểm này thì tôi có thể đồng cảm.

Chắc chắn nếu cái gọi là quy luật chỉnh sửa hoạt động, dấu vết tôi từng ở đây sẽ biến mất.

Dù tôi có trở về thế giới cũ, ký ức chắc cũng sẽ trở nên mơ hồ.

Trong các tài liệu tôi từng đọc cũng ghi rằng, dù nhớ là đã chuyển dịch sang thế giới khác, nhưng không nhớ được chi tiết cụ thể.

Quy luật chỉnh sửa là thứ như vậy đấy.

Nhưng mà.

Dù sao cũng đã được họ giúp đỡ.

Giúp lại họ một chút cũng không sao.

Chà, mặc dù tôi cũng chẳng biết mình có thể làm được gì ở thế giới này.

4

Xuống tàu, ra khỏi tòa nhà trông như mê cung, đập vào mắt tôi là những kiến trúc cao tầng được gọi là tòa nhà building san sát nhau.

Lúc mới chuyển dịch đến tôi cũng đã nghĩ rồi, nhưng nhà cửa ở thế giới này cao thật.

Mà khu phố này cũng quá cao đi.

Trong lúc tôi còn đang bị choáng ngợp, nhóm Satou đã bắt đầu bước đi.

Tôi làm ra vẻ bình thản đi theo nhóm Satou, lúc này Takahashi mở miệng.

"Rồi sao? Tính làm gì đây? Dù anh bảo là trải nghiệm thực tế Nhật Bản..."

"Không, cái đó thì..."

Satou liếc nhìn về phía tôi.

Đáng lẽ cậu ta là người dẫn đường, nhưng có vẻ chẳng nghĩ ra được gì.

Đành chịu thôi.

Bọn họ đâu phải hướng dẫn viên chuyên nghiệp.

Kỳ vọng điều gì đó là sai lầm.

"Có vài nơi tôi muốn đến. Nhưng trước đó."

"Trước đó?"

"Kiếm tiền đã."

Nói rồi, tôi nở nụ cười nhếch mép.

■■■

Tiền thắng đua ngựa vẫn còn nhiều.

Nhưng nếu có cách kiếm tiền khác thì tôi muốn thử xem sao.

Chính vì suy nghĩ đó mà tôi mới có mặt ở đây.

"Pachinko sao..."

"Đúng là trông giống Nhật Bản thật nhưng mà..."

"Anh Arnold ơi, chơi Pachinko khó thắng lắm..."

"Không vấn đề gì."

Dứt lời, tôi dẫn nhóm Sato bước vào trong.

Dù đã được báo trước qua thông tin tình báo, nhưng nơi này quả thực quá ồn ào.

Cảm giác như màng nhĩ sắp nổ tung đến nơi.

Giữa không gian huyên náo, tôi chọn bừa một chỗ ngồi trong hàng dài những dãy máy.

Nhóm Sato cũng lần lượt ngồi vào chỗ.

Chỉ cần nhét tiền vào là bắt đầu.

Tuy chỉ là trò bắn bi vào lỗ, nhưng có lẽ nhà cái đã thiết lập để phần thắng nghiêng về phía họ.

Nếu không thì sao mà kinh doanh được.

Thế nhưng, thế giới này không có ma thuật.

Nói cách khác, cái máy này không được trang bị biện pháp chống ma thuật.

Chưa từng có trò cá cược nào đơn giản hơn thế này.

Viên bi đầu tiên bắn ra rơi chuẩn xác vào lỗ, màn hình lập tức chạy hiệu ứng.

Dĩ nhiên, tôi đã tác động lên viên bi.

Vì mục đích đến đây là kiếm tiền, nên hãy cho phép tôi ưu tiên tính hiệu quả.

Tôi điều khiển để máy hiện ra hiệu ứng cao cấp nhất và trúng giải độc đắc.

Nhóm Sato trố mắt nhìn, miệng há hốc vì kinh ngạc.

Nhìn những viên bi tuôn ra ào ạt, tôi lẩm bẩm.

"Dễ ợt."

"Gay go rồi anh Arnold ơi."

"Sao thế?"

"Không, thắng đậm quá sẽ bị nghi ngờ là gian lận đấy ạ..."

Sato chưa kịp dứt lời thì một nhân viên đã xuất hiện bên cạnh tôi.

Là một nhân viên nữ.

"Xin thất lễ. Quý khách có phiền không nếu tôi kiểm tra máy một chút?"

"Cứ tự nhiên."

Tôi thản nhiên chấp nhận yêu cầu.

Bởi vì không đời nào bị lộ được.

Tuy nhiên, cẩn tắc vô áy náy.

『Tôi nghĩ là không có vấn đề gì đâu nhỉ?』

Một sự ám thị đơn giản.

Cô gái nghe xong liền gật đầu đồng ý mà không mảy may nghi ngờ, rồi rời đi.

Dù sao thì máy cũng đâu có hỏng.

Có kiểm tra kỹ đến đâu cũng chẳng thể tìm ra bằng chứng gian lận.

Kể cả không dùng ám thị thì trong tình huống này cô ta cũng buộc phải tin lời tôi.

Tôi bồi thêm một lớp ám thị nữa.

Giờ thì trong đầu nữ nhân viên kia chắc chẳng còn đọng lại chút ký ức gì về tôi.

"Nào, bắt đầu vui rồi đấy chứ?"

"Thì trúng thưởng dĩ nhiên là vui rồi, nhưng mà..."

"Làm gì có chuyện trúng ngay phát đầu thế được..."

"Tụi em thì chẳng được gì cả..."

Mặc kệ nhóm Sato đang ủ rũ, tôi vừa cười vừa tiếp tục chơi.

Máy móc làm cũng khá đấy chứ.

Hiệu ứng trúng độc đắc nhìn rất đã mắt.

Tôi cứ thế đút tiền vào liên tục.

Chẳng mấy chốc, tiền trong túi đã cạn sạch.

Tuy nhiên, nhờ khả năng điều khiển bi, tôi không thực sự mất đi đồng nào.

Thu được một lượng bi khổng lồ, tôi dùng ám thị mạnh hơn lên nhân viên của quán.

『Không có vấn đề gì chứ?』

"Vâng. Không có vấn đề gì ạ."

Tôi không để họ kịp thốt ra mấy câu thừa thãi kiểu như "thắng nhiều quá", cũng chẳng để họ kiểm tra danh tính.

Như một lẽ hiển nhiên, tôi đổi số bi đó ra tiền mặt, khiến chiếc ví của mình dày cộp lên.

"Cái quái gì thế này...?"

"Chắc là có thần may mắn phù hộ đấy."

"Không, là do đầu óc đấy. Chắc chắn anh ấy đã nhìn thấu cái máy nào sắp trúng thưởng chỉ trong nháy mắt."

"Mày trở thành tín đồ của anh ấy từ bao giờ thế?"

"...Người như anh ấy rất đáng kính trọng."

Nghe lời thì thầm của Sato, tôi khẽ cười. Khi tôi định hội họp với ba người bọn họ.

Thì nhóm Sato đã bị mấy gã đàn ông to con vây kín.

Số lượng là bảy tên.

"Này, Sato. Lâu rồi không gặp nhỉ?"

"Đ-Đại ca..."

"Gần đây tao nghe nói có mấy thằng cứ lén lút hoạt động trong địa bàn của tao. Mày có biết không?"

Có vẻ là người quen.

"D-Dạ không, em không biết ạ..."

"Đ-Đúng đấy ạ..."

"Thôi nào, đừng nói vậy chứ."

Gã đàn ông được gọi là đại ca khoác tay lên vai Sato, lôi cậu ta vào trong hẻm nhỏ.

Có lẽ vấn đề nằm ở việc tống tiền của nhóm Sato.

Kẻ xấu thì có địa bàn của kẻ xấu.

Vì con mồi không phải là vô hạn.

Chắc là nhóm Sato đã xâm phạm vào đó.

"Haizz..."

Tôi lặng lẽ bám theo sau. Trong con hẻm nhỏ, nhóm Sato bị đấm vào bụng, ngã gục xuống đất.

"Đứng dậy!"

"Tụi em... thật sự không biết gì cả..."

"Đừng có xạo chó! Tao điều tra ra là do tụi mày làm rồi!"

"Không biết mà..."

"Vẫn còn già mồm à! Mày coi thường tao đấy phỏng!"

Sato dù ngã xuống vẫn khăng khăng nói không biết.

Thấy vậy, gã đại ca ép Sato đứng dậy, rồi vung nắm đấm hết lực vào mặt cậu ta.

Tuy nhiên, nắm đấm đó đã dừng lại ngay trước mặt Sato.

Bởi tôi đã dùng lòng bàn tay chặn đứng nó.

"Đã đấm một phát rồi. Thế là đủ rồi chứ?"

"Cái đéo gì đây, mày là thằng nào?"

"Việc xâm phạm địa bàn là lỗi của bọn này. Thế nên tôi nhắm mắt cho qua cú đấm vừa rồi. Nhưng từ giờ trở đi, bọn này sẽ không làm bất cứ điều gì trong địa bàn của các người nữa. Do đó... tôi không cho phép có cú đấm thứ hai đâu."

Tôi dồn chút lực, đẩy ngược nắm đấm của gã đại ca.

Chỉ thế thôi cũng đủ khiến tay gã bị bật mạnh về phía sau.

Gã đại ca bất giác lùi lại, nhưng sau khi nhìn kỹ dáng vẻ của tôi, gã dường như đã lấy lại bình tĩnh.

Không phải người nước này.

Chỉ là một gã đàn ông trẻ tuổi, gầy gò, trông có vẻ yếu ớt.

Đánh giá qua vẻ bề ngoài, gã đại ca cười khẩy.

"Gì đây? Đồng bọn của lũ này hả?"

"Đồng bọn? Hơi khác một chút."

"Gì cũng được. Đi chung với lũ này thì là cùng một giuộc thôi."

Nói rồi, gã đại ca lại cười.

Một nụ cười như thể vừa nghĩ ra điều gì đó xấu xa.

"Có điều, bọn tao chỉ có việc với lũ này thôi. Khôn hồn thì giao người ra đây. Làm thế thì tao sẽ tha cho mày."

"Hô?"

"Đơn giản mà phải không? Chỉ cần quay lưng bỏ đi là xong."

"Thế thì đơn giản thật."

"Đúng không?"

Tưởng rằng đề nghị của mình đã được chấp nhận, gã đại ca bước lên phía trước.

Nhưng tôi vẫn không tránh đường.

"Này? Mày cũng muốn giỡn mặt với tao hả?"

"Chà, ai biết được nhỉ?"

"Chậc... Phiền phức vãi. Tao đã bảo là nếu bỏ mặc tụi nó thì tao sẽ không làm gì mày mà!?"

"Tôi nghe hết rồi. Và câu trả lời của tôi là 'Không'. Vì có một cách còn đơn giản hơn việc bỏ đi nhiều."

"Đơn giản? Cách gì?"

"Đánh bại tất cả các người thì nhanh hơn."

Nghe tôi nói, gã đại ca ngớ người ra một lúc, rồi lập tức phá lên cười lớn.

"Mày bị ngu à!? Một mình mày đòi cân hết bọn tao? Mày không biết đếm số sao?"

"Bao nhiêu người cũng thế thôi."

"Hah! Thằng ngu. Thích ra dẻ hả mày."

"Tôi không biết ở đất nước của anh thế nào, nhưng ở đất nước của tôi không có thói quen đuổi những kẻ đã được thu nhận dưới trướng đi. Chừng nào tôi còn ra lệnh và sai bảo bọn họ, thì tôi là thủ lĩnh của bọn họ. Chính vì thế, tôi sẽ không bỏ rơi bọn họ."

"Hả? Mày đang lảm nhảm cái gì thế?"

"Để tôi dạy cho kẻ thiếu hiểu biết cứ cho rằng đây là 'ra dẻ' như anh một bài học nhé. Khắc cốt ghi tâm vào. Đây không phải là ra dẻ, mà là sống cho phải đạo."

Dứt lời, gã đại ca lao vào đấm tôi.

Sáu tên còn lại cũng thế.

Chắc bọn chúng hiểu mình đang bị coi thường.

Tôi hạ gục từng tên đang lao tới chỉ bằng một đòn.

Tất nhiên, tôi có sử dụng Cường hóa cơ thể.

Cận chiến vốn không phải sở trường của tôi.

Tuy nhiên, kỹ thuật chỉ cần thiết khi hai bên ngang tài ngang sức.

Khi có sự chênh lệch áp đảo về năng lực thể chất, kỹ thuật là thứ vô dụng.

Bởi vì người lớn đánh với trẻ con thì đâu gọi là chiến đấu.

Sau khi hạ gục sáu tên, tôi nhếch mép cười với gã đại ca còn sót lại.

"Sao thế? Lợi thế quân số đáng tự hào đâu mất rồi?"

"Đ-Đùa hả trời..."

"Tôi khác với các người. Tôi chỉ muốn giữ trọn đạo lý thôi. Các người đã chĩa nắm đấm vào tôi, nên tôi chỉ trả lại điều đó. Tôi không định dùng đến đòn thứ hai đâu. Yên tâm đi. Chỉ một đòn thôi."

"K-Khoan đã!"

"Không khoan nhượng."

Tôi vung nắm đấm hết sức, gã đại ca bị thổi bay ra sau và ngã gục xuống đất.

Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng có vẻ đã mất ý thức.

Tuy nhiên, vài tên vẫn còn tỉnh táo.

Chắc sẽ không thành chuyện lớn đâu.

Tôi quay gót, nói với nhóm Sato ba người.

"Đi thôi."

"V-Vâng ạ!"

***

Chứng kiến sức mạnh của tôi, Takahashi và Nakajima dường như cũng bắt đầu sùng bái tôi hệt như Sato.

Tôi không cần họ sùng bái, nhưng thế này thì dễ hành động hơn.

Bởi vì lời nói của người mà mình công nhận sẽ khắc sâu vào tâm trí.

Tôi dẫn ba người họ đến một cửa hàng quần áo.

"Vest...?"

"Chọn cho tôi bốn bộ."

"Vâng, tôi hiểu rồi ạ."

Nơi chúng tôi vào là một cửa hàng âu phục trang trọng.

Tại đó, tôi mua quần áo cho bốn người, bao gồm cả tôi.

Lý do là vì có một quán ăn mà tôi muốn đến.

"Bộ này chật quá..."

"Khó cử động ghê..."

"Anh Arnold, bộ này đắt lắm đấy ạ...?"

"Không vấn đề gì."

Sau khi thanh toán toàn bộ, chúng tôi bước ra ngoài với diện mạo chỉnh tề, khác hẳn lúc mới vào.

Và rồi tôi nói cho Sato biết tên quán ăn chúng tôi sắp đến.

"Hả...? Đó là nhà hàng cao cấp mà đến em cũng từng nghe tên đấy ạ!?"

"Nghe nói nổi tiếng lắm."

"Nổi tiếng thì có nổi tiếng... nhưng phải đặt bàn trước chứ ạ..."

"Được rồi, đi thôi. Cậu dẫn đường được chứ?"

"Dạ, đến chỗ đó thì được... nhưng sẽ bị đuổi về ngay cửa thôi ạ?"

"Cái đó thì phải đến nơi mới biết được."

"Nếu vậy thì cứ thử đến xem sao..."

Sato lộ vẻ mặt ái ngại.

Đúng là quán nổi tiếng thì cần phải đặt bàn.

Nhưng những lúc thế này thì đã có ma thuật.

Hơn nữa, việc này là cần thiết.

Chủ yếu là đối với Sato.

***

"Nhà hàng chúng tôi chỉ phục vụ khách đặt bàn trước ạ."

『Đừng nói vậy chứ, tôi muốn gặp người phụ trách.』

Khi tôi dùng ám thị, nhân viên tiếp đón liền biến mất vào trong quán.

Vốn dĩ, đến quán cần đặt trước mà không hẹn thì bị đuổi về là chuyện đương nhiên.

Người kỳ lạ là phía chúng tôi.

Dù sao thì cũng đã ăn mặc chỉnh tề cho phải phép, nhưng chỉ có vậy thôi.

Bình thường thì sẽ không ai cho qua cả.

Vì ở thế giới này, chúng tôi không phải là VIP.

Nếu là ở Đế quốc thì còn hiểu được.

Dù gì thì tôi cũng là Hoàng tộc.

Tuy nhiên, nhân viên bị trúng ám thị chắc đã tin rằng chúng tôi là VIP hay nhân vật tầm cỡ nào đó.

Và ngoan ngoãn dẫn người phụ trách ra.

"Xin thất lễ. Các vị được ai giới thiệu đến phải không ạ?"

『Tên tôi là Arnold. Không phải do giới thiệu, nhưng tôi muốn dùng bữa.』

Nhóm Sato đang làm vẻ mặt ngán ngẩm kiểu "Anh đang nói cái quái gì thế", nhưng người phụ trách sau khi thoáng ngạc nhiên thì nở một nụ cười tươi rói.

"Tôi hiểu rồi ạ. Cảm ơn quý khách đã lựa chọn nhà hàng chúng tôi. Tôi sẽ dẫn đường ngay, xin quý khách vui lòng đợi một chút."

"Cảm ơn."

"Không ạ, chúng tôi mới là người phải cảm ơn."

Chắc hẳn ông ta nghĩ rằng việc chúng tôi sử dụng nhà hàng là một vinh dự.

Người phụ trách nhanh chóng chuẩn bị và dẫn chúng tôi vào phòng riêng.

Sự đãi ngộ VIP đột ngột khiến nhóm Sato kinh ngạc, nhưng tôi không bận tâm mà ngồi xuống ghế.

Và rồi.

"Thích gì cứ gọi."

"Anh bảo thích gì cứ gọi nhưng mà..."

"Cái thực đơn này toàn món em chưa thấy bao giờ..."

"Có cả gan ngỗng này..."

"Món 'Tartare cá hồi và sò điệp kèm thạch cà chua' này là sao? 'Jure' nghĩa là gì thế?"

"Là thạch đó. Tiếng Pháp gọi là Gelée."

Sato chen vào giải thích.

Cậu ta vừa nhìn thực đơn vừa mắt sáng rực lên.

"Cậu thực sự thích nấu ăn nhỉ? Cậu ấy."

"Kỳ cục lắm sao?"

Sato không rời mắt khỏi thực đơn.

Trong phòng của Sato chẳng có cuốn sách nào ra hồn. Hầu hết là sách giải trí.

Nhưng chỉ có vài cuốn là sách dạy nấu ăn.

Khi tôi đang đọc sách và không khí trở nên ngượng ngập.

Thứ mà Sato với tay lấy là cuốn sách nấu ăn.

Đôi mắt cậu ta khi đó sáng lấp lánh.

Đó là lý do tôi đưa cậu ta đến đây.

Đây là lời cảm ơn, và cũng là một nước đi để thúc đẩy cậu ta.

"Vậy thì gọi món thôi nhỉ."

***

"Ngon quá xá..."

"Lần đầu tiên tao được ăn bữa cơm ngon thế này..."

Takahashi và Nakajima vừa xuýt xoa cảm thán vừa uống đồ uống tráng miệng.

Tuy nhiên, trái ngược với hai người đó, Sato đang làm vẻ mặt đăm chiêu, nhấm nháp từng chút một phần nước sốt của món chính.

"Sato."

"A, xin lỗi anh, nhìn bần quá nhỉ."

Sato cười, nhưng tôi vẫn chăm chú nhìn cậu ta.

Tôi biết cậu ta không phải đang thưởng thức vì nước sốt ngon.

Có lẽ cậu ta đang phân tích hương vị.

Vì thế.

"Gọi đầu bếp lên nhé?"

"Dạ...?"

"Thử hỏi trực tiếp người làm ra xem."

Nói rồi, tôi nhắn nhân viên gọi đầu bếp lên.

Một lúc sau, một người đàn ông trung niên mặc trang phục trắng tinh xuất hiện.

"Tôi là bếp trưởng Koike."

"Món ăn rất ngon. Cảm ơn ông."

"Đó là vinh dự của tôi."

"Người đi cùng tôi có điều muốn hỏi. Được chứ?"

"Xin cứ hỏi bất cứ điều gì ạ."

Nghe lời ông Koike, Sato hơi do dự một chút rồi nói.

"Dạ... về phần nước sốt này..."

"Vâng. Có gì lạ sao ạ?"

"Không ạ, nó rất ngon nhưng mà... trong nước sốt này... có dùng mứt sung phải không ạ?"

Nghe câu hỏi của Sato, ông Koike thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức mỉm cười.

"Tôi bất ngờ đấy. Chính xác là vậy. Cậu có vị giác nhạy bén thật. Đây là lần đầu tiên có người đoán trúng đấy ạ."

"May quá... em cứ nghĩ mình đoán đúng rồi..."

"Tôi đã thử nghiệm rất nhiều thứ và nhận ra gia vị bí mật này là tuyệt nhất. Kể từ đó, nó trở thành món tủ của quán, nhưng chẳng ai nhận ra được thứ gia vị ấy cả. Tôi cứ nghĩ mãi, liệu có ai nhận ra không. Cảm ơn cậu nhé."

"Không đâu, chính tôi mới phải cảm ơn vì món ăn rất ngon."

Sau đó, Sato và Koike hào hứng trò chuyện về chủ đề nấu nướng thêm một lúc lâu.

Đã năm ngày trôi qua kể từ hôm đi ăn món đó.

Từ ngày ấy, có lẽ vì ước mơ của bản thân đã được đánh thức, Sato bắt đầu đi làm.

Nghe nói cậu ta định để dành tiền thi vào trường dạy nấu ăn.

Được Sato truyền cảm hứng, cả Takahashi và Nakajima cũng thay đổi.

Takahashi vốn vẫn hay chăm sóc bà ở nhà, cậu từng nghĩ có lẽ nghề điều dưỡng hợp với mình. Nay thấy Sato như vậy, cậu cũng quyết tâm sẽ vào trường lớp để học hành bài bản.

Nakajima thì khác với hai người kia, cậu dường như vẫn chưa tìm thấy điều mình muốn làm.

Tuy nhiên, vốn dĩ đầu óc cũng khá nhanh nhạy, nên cậu định sẽ đi học lại.

Mục tiêu trước mắt là dùng kiến thức tích lũy được để hỗ trợ cho hai người bạn.

Dẫu vậy, một khi đã trật bánh khỏi đường ray cuộc đời, muốn quay lại không phải chuyện dễ dàng.

Dù thế, cả ba đều đã giác ngộ và đang nỗ lực hết mình.

Muốn vào trường thì cần phải có tiền.

Không thể theo đuổi ước mơ ngay lập tức được.

Sẽ cần phải có những bước chuẩn bị vững chắc và kiên trì.

Tuy nhiên, giữa những ngày tháng bận rộn, cả ba đều để lộ vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Kẻ đã đe dọa và trấn lột tiền của ba người, tôi cũng đã dùng ma thuật tìm ra, bắt hắn xin lỗi và trả lại tiền.

Đối diện với ba người họ - những người giờ đây đã cư xử rất đàng hoàng, nạn nhân chỉ nói vỏn vẹn một câu.

"Đừng có làm thế nữa." Ông ấy chỉ nói vậy thôi.

Chắc chắn lời nói đó sẽ khắc sâu vào tâm khảm cả ba.

Nghe nói hôm nay họ sẽ chiêu đãi tôi món lẩu.

Tôi vừa đọc sách trong phòng Sato, vừa hồi tưởng lại những chuyện xảy ra vài ngày qua.

Sato và Takahashi đang vật lộn khổ chiến với công việc.

Nakajima thì than thở rằng do bỏ bê việc học quá lâu nên kiến thức mãi không chịu vào đầu.

Mỗi ngày, ba người đều tụ tập tại phòng Sato.

Thời gian không quá dài, nhưng họ cùng nhau than vãn, rồi cùng nhau nói về những ước mơ.

Chỉ cần nhìn vào ánh mắt họ là biết, đó chính là nguồn sinh lực của cả ba.

Ba kẻ lêu lổng nửa vời lúc mới gặp giờ đây không còn nữa.

Có thể trong mắt người ngoài, họ vẫn chỉ là những kẻ nửa mùa.

Nhưng chắc chắn, ba người họ đang theo đuổi những giấc mơ.

Giấc mơ có thể sẽ vỡ tan, nhưng chắc chắn họ sẽ không trở lại làm những kẻ sống đời dở dang như trước kia nữa.

Bởi vì giữa ba người có một sợi dây liên kết.

Cùng nhau sa ngã, và giờ đang cùng nhau bò lên.

Nên là, họ chắc sẽ ổn thôi.

"Cũng sắp đến giờ rồi sao..."

Tôi lờ mờ cảm nhận được giới hạn thời gian đang đến gần.

Nếu được thì tôi cũng muốn nếm thử món lẩu, nhưng có vẻ không kịp nữa rồi.

Những ngày tháng qua cũng không tệ.

Làm gì cũng thấy mới mẻ.

Thế nhưng, chắc sẽ chẳng ai còn nhớ việc tôi đã từng ở đây.

Và tôi cũng sẽ không thể nhớ được việc mình đã từng ở chốn này.

Tôi đã kết nối với ba người họ bằng một mối duyên kỳ lạ.

Mối duyên đó rồi sẽ đứt đoạn.

Nhưng thế cũng được.

Dù duyên có đứt, dù ký ức không còn lưu lại.

Việc tôi đã ở đây là sự thật, và những ngày tháng đã qua cũng không phải là dối trá.

Dẫu cho lực sửa đổi của thế giới có tác động, ba người họ vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi ước mơ mà không hề thay đổi.

Sự tồn tại của tôi chẳng qua chỉ là một cái cớ, một chất xúc tác mà thôi.

Từ bên ngoài cánh cửa, tiếng nói chuyện vọng vào.

Là giọng của ba người họ.

Vừa lắng nghe những âm thanh ấy, tôi vừa thì thầm lời cuối cùng.

"Cố lên nhé."

■■■

Bầu trời xanh ngát trải rộng.

Một vòm trời cao xanh trong vắt.

Đó là bầu trời tôi vẫn thường nhìn thấy.

Nhưng cũng là bầu trời mà gần đây tôi đã không được chiêm ngưỡng.

Tôi có cảm giác như vậy.

Một thảo nguyên trải dài ngút tầm mắt.

Tôi đang đứng ở chính giữa thảo nguyên ấy.

Tôi nhớ là mình đã ở một thế giới khác.

Nhưng tôi không nhớ chi tiết.

Chắc hẳn những con người ở thế giới bên kia cũng vậy.

Họ sẽ cảm thấy như có ai đó đã ở đó, nhưng sẽ không thể nhận thức được đó là Arnold.

Dẫu vậy.

"...Chắc là họ đang nỗ lực lắm đây."

Tôi không biết là ai.

Nhưng tôi có cảm giác mình đã cổ vũ cho người đó, cho những người đó.

Chỉ cần biết chừng ấy là đủ rồi.

Bởi vì người đó đã chứng minh được rằng họ xứng đáng để tôi cổ vũ.

Đó chắc hẳn là một cuộc gặp gỡ tuyệt vời, và là những ngày tháng tuyệt vời.

Đã rất vui.

Bởi vì cảm xúc ấy vẫn còn đọng lại.

"Nào, về thôi."

Lẩm bẩm một mình, tôi sử dụng ma thuật dịch chuyển để bay về Thành Đế Kiếm.

Người ra đón tôi là Fine.

"Mừng ngài trở về, ngài Al. Hôm nay ngài đi hơi lâu nhỉ?"

Qua câu nói "hơi lâu" của Fine, tôi hiểu rằng thời gian ở bên này chưa trôi qua bao nhiêu.

Trong ký ức mơ hồ của tôi, lẽ ra tôi đã ở bên kia một khoảng thời gian kha khá.

Đây chắc là cái gọi là lực sửa đổi của thế giới.

Vừa hiểu ra điều đó, tôi vừa nở một nụ cười.

"Tôi về rồi đây, Fine."

"Vâng. Ngài bình an là tốt hơn cả rồi. Ngài có muốn dùng trà đen không ạ?"

"Ừ, phiền cô nhé."

Fine cũng mỉm cười.

A, cảm giác đúng là đã về nhà rồi.

Tôi ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm trà đen do Fine pha.

"Chà... ngon thật."

"Cảm ơn ngài ạ."

"Quả nhiên trà ở Konbini không thể nào sánh bằng được."

"Konbini, là gì ạ?"

"À, là trà trong chai nhựa... Pettobotoru ấy mà. Cũng ngon đấy, nhưng không thắng được trà của Fine."

"Pettobotoru là cái gì cơ ạ...?"

Trước câu hỏi của Fine, tôi hơi khựng lại.

Và rồi.

"Chà... là cái gì nhỉ?"

Tôi cười khổ và lẩm bẩm.

Chính mình nói ra mà nghe thật kỳ quặc, nhưng ngay cả tôi cũng không hiểu mình đang nói gì.

Chỉ là, những từ ngữ ấy nghe rất quen thuộc.

Chắc hẳn tôi đã sử dụng chúng rất thường xuyên.

"Ngài Al cũng không biết sao ạ?"

"Cũng có những lúc như thế mà."

"Lại có chuyện như thế sao?"

Nhìn Fine nghiêng đầu thắc mắc, tôi nở một nụ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!