Tập 13.5

Chương 03

Chương 03

Tuyển tập Truyện ngắn trên Web

「Điện hạ Erik!! Tiểu thư Leah biến mất rồi ạ!」

Đó là chuyện của chín năm trước khi nhóm Arnold tham gia cuộc chiến tranh giành ngai vàng.

Tại Đế quốc, những tài năng trẻ đã bắt đầu chớm nở.

Đứng đầu là Đệ nhất Hoàng tử Wilhelm, người thừa kế lý tưởng xuất sắc cả về quân sự lẫn chính trị.

Và người luôn đứng bên cạnh hỗ trợ Wilhelm là Đệ nhị Hoàng tử Erik, một thiên tài luôn giữ được sự điềm tĩnh và trầm ổn.

Lấy hai người họ làm trung tâm, kỷ nguyên mới của Đế quốc đang tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa.

Vào thời điểm này, Wilhelm đang dẫn đầu những người em xuất chúng về võ dũng là Gordon và Lieselotte chinh chiến với các quốc gia thù địch, còn Erik điềm tĩnh hỗ trợ họ từ hậu phương, tạo nên một đội hình hoàn hảo.

Thế nhưng, ngay cả một Erik luôn bình tĩnh cũng có lúc phải hoảng hốt.

「Cái... gì cơ……?」

Trong phòng, Erik sững sờ.

Erik, năm nay mười chín tuổi, có một cô bạn thanh mai trúc mã.

Tên cô ấy là Leah von Altenburg.

Tiểu thư của gia tộc Công tước Altenburg, quý tộc lâu đời nhất Đế quốc, và cũng là vị hôn thê của Erik.

Cô bạn thuở nhỏ này luôn xoay cậu như chong chóng.

Trái ngược với một Erik không giỏi giao tiếp, Leah lại là người quảng giao và thuộc phái hành động.

Kẻ gây rắc rối luôn là Leah, còn người dọn dẹp hậu quả chính là Erik.

Cậu đã quen với vài chuyện nhỏ nhặt, nhưng việc cô ấy biến mất quả là một cú sốc lớn.

「Rốt cuộc đã có chuyện gì……?」

「Nghe nói tiểu thư Leah đã thưa với ngài Công tước rằng muốn trở thành mạo hiểm giả, nhưng ngài Công tước không chấp thuận, thế là tiểu thư Leah đã bỏ nhà đi……」

「Thiệt tình……」

Erik ngán ngẩm thở dài.

Leah tuy là tiểu thư quý tộc nhưng đồng thời cũng là một kiếm sĩ có tay nghề. Cô ấy sở hữu thực lực mà những kỵ sĩ bình thường không thể sánh bằng. Do đó, cô ấy có đủ tố chất để trở thành mạo hiểm giả.

Tuy nhiên, vị thế tiểu thư nhà Altenburg không cho phép điều đó.

Dù Leah không phải là người thừa kế, nhưng mạo hiểm giả suy cho cùng vẫn là nghề nghiệp của những kẻ ngoài vòng pháp luật, vàng thau lẫn lộn. Vì lo nghĩ cho con gái, Công tước không thể nào chấp nhận đề nghị đó được.

Leah cũng không ngốc đến mức không hiểu đạo lý đơn giản ấy.

Nhưng dù hiểu rõ, cô ấy vẫn biến mất. Cô ấy đã ưu tiên phán đoán của bản thân hơn là mệnh lệnh của cha.

E rằng đây không phải là một vụ bỏ nhà đi bụi thông thường.

Gần đây, phía Bắc báo cáo khá nhiều thiệt hại do quái vật gây ra. Nơi nhận ủy thác thảo phạt đám quái vật đó là Guild Mạo hiểm giả. Thế nhưng, sức mạnh của lũ quái vật đã vượt quá khả năng của các mạo hiểm giả địa phương.

Không thể giải quyết tình hình nhanh chóng, Guild Mạo hiểm giả đã bắt đầu động thái điều động các mạo hiểm giả ưu tú từ bên ngoài Đế quốc đến.

Nói cách khác, phản ứng của Guild đã bị chậm trễ.

Về phía Đế quốc, họ muốn lập tức hành động để thảo phạt quái vật, nhưng vì Guild Mạo hiểm giả đang xử lý nên không thể xuất quân quy mô lớn. Quái vật thuộc lãnh địa của Guild, và họ đã tuyên bố chắc nịch rằng mình nhận vụ này.

Người dân trong nước quan trọng thật, nhưng thể diện của Guild Mạo hiểm giả cũng quan trọng không kém.

Đó là lý do Leah muốn trở thành mạo hiểm giả. Nếu là lãnh địa của Guild, thì chỉ cần đến đó với tư cách mạo hiểm giả là sẽ không có vấn đề gì.

Tuy nhiên, chuyện đó đã bị từ chối. Vì vậy Leah mới bỏ nhà ra đi.

Erik, người đã gắn bó với cô từ lâu, hiểu rõ điều đó.

「Kỵ sĩ nhà Altenburg có thể huy động được là bao nhiêu người?」

「Khoảng một trăm người ạ.」

Quá ít.

Erik cau mày.

Nơi đang có báo cáo thiệt hại do quái vật chắc chắn là đích đến của Leah. Tuy nhiên, phạm vi tìm kiếm lại rất rộng. Một trăm người là quá ít, dù là để đề phòng bất trắc hay để làm đội tìm kiếm.

Nhà Altenburg là danh gia vọng tộc có lịch sử lâu đời, nhưng không mạnh về vũ lực. Chất lượng kỵ sĩ cũng chỉ ở mức trung bình.

「Có đội Cận vệ Kỵ sĩ nào có thể di chuyển không?」

Erik hỏi người Cận vệ Kỵ sĩ đang ở gần đó. Người này rụt rè báo cáo:

「Điện hạ, nếu điều động Cận vệ Kỵ sĩ đoàn mà không có sự cho phép của Bệ hạ thì không chỉ bị khiển trách thôi đâu ạ……」

「Là hộ vệ của ta. Không vấn đề gì. Ta sẽ chịu mọi trách nhiệm.」

「……Thần nghĩ Đội Cận vệ Kỵ sĩ số 8 có thể di chuyển được.」

「Gửi truyền lệnh ngay đi.」

「Nhưng mà, Đội số 8 vừa mới thay đổi đội trưởng và đang trong quá trình huấn luyện.」

「Tân đội trưởng hình như là…… Oliver phải không? Không sao. Cậu ta rất có năng lực.」

Nói xong, Erik vươn tay lấy thanh kiếm đang dựng bên cạnh.

Cậu không giỏi dùng kiếm cho lắm. Và Erik thường cực lực tránh làm những việc mình không giỏi. Luôn chuẩn bị kỹ càng để nâng cao tỷ lệ thành công mới là phong cách của Erik.

Nếu phải dùng kiếm, cậu sẽ luyện tập cho đến khi có chút tự tin vào thực lực rồi mới dùng. Trong bất cứ việc gì, Erik cũng đều làm theo cách đó.

Thế nhưng.

「Đành chịu thôi……」

Lúc này không thể cứ khư khư giữ chủ nghĩa của mình được.

Đeo kiếm vào hông, Erik vội vã rời khỏi phòng.

■■■

Phía Bắc Đế quốc.

Tại một thị trấn nhỏ, có một thiếu nữ mái tóc màu xanh thủy. Trông cô có vẻ dịu dàng, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa sinh khí mạnh mẽ. Mái tóc xanh thủy buộc kiểu đuôi ngựa nảy lên theo từng bước chân, tượng trưng cho sự hoạt bát của thiếu nữ.

「Chà, mình đã đến thị trấn bị quái vật tàn phá rồi…… nhưng quái vật đâu nhỉ?」

Leah dáo dác nhìn quanh.

Bao trùm thị trấn là một bầu không khí mệt mỏi, nặng nề. Tất cả là do vẻ mặt u ám của mọi người, và nguyên nhân chính là quái vật.

Vì biết rõ điều đó nên Leah mới đến đây. Nếu không thể hành động với tư cách Đế quốc, thì cô sẽ hành động với tư cách cá nhân.

「Cô…… là mạo hiểm giả à?」

「……Vâng.」

Một thanh niên với vẻ mặt mệt mỏi bắt chuyện với Leah.

Tuy không phải mạo hiểm giả, nhưng nếu nói là đến giúp với tư cách cá nhân thì chuyện sẽ trở nên rắc rối. Cô muốn tránh việc đã đến tận đây mà lại không giúp được gì. Vì thế Leah đã nói dối.

Người thanh niên gật đầu vài cái rồi bảo Leah đi theo mình. Nơi được dẫn đến là bức tường thành ở phía Tây. Tại đó, những mạo hiểm giả đầy thương tích đang được sơ cứu.

「Anh Cross, có mạo hiểm giả mới tới.」

Người được giới thiệu là một người đàn ông trung niên tên Cross. Hông đeo kiếm, tay trái cầm một chiếc khiên nhỏ đã bị vỡ một nửa. Khắp người ông cũng quấn đầy băng gạc.

「Ta là mạo hiểm giả cấp A, Cross…… Viện quân chỉ có mình cô thôi sao?」

「Tôi là mạo hiểm giả cấp B, Leah. Hiện tại chỉ có mình tôi thôi.」

「Cái đám Guild đang nghĩ cái quái gì vậy!? Đã yêu cầu viện quân bao nhiêu lần rồi! Ba tổ đội bao gồm cả bọn ta đều tơi tả hết cả! Quân Đế quốc cũng không đến! Mạo hiểm giả cũng không đến! Cứ đà này thì không trụ được nữa đâu!?」

「Viện quân chắc chắn sẽ đến. Hiện tại chỉ có tôi nhưng…… Đế quốc rồi cũng sẽ hành động thôi.」

「Biết thế nào được. Mấy lão tai to mặt lớn coi trọng thể diện tổ chức hơn mạng sống của người ở hiện trường mà. Đến cả Đế quốc cũng chẳng thèm xía mũi vào lãnh địa của Guild Mạo hiểm giả đâu. Vì họ không muốn gây rắc rối.」

「……Viện quân chắc chắn sẽ đến. Hãy tin tưởng đi.」

「……Sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng ta nghi ngờ liệu chỗ này có trụ được đến lúc đó hay không. Vụ náo loạn này nằm ngoài tầm tay của các mạo hiểm giả Đế quốc. Guild biết điều đó nên đang điều động người từ nước ngoài. Vì thế mới tốn thời gian.」

Đế quốc nằm ở trung tâm lục địa, tình hình trong nước ổn định, các vụ náo loạn do quái vật ít khi xảy ra. Do đó, hầu như không có mạo hiểm giả cấp cao nào ở đây.

Bởi lẽ khi cần thiết, Đế quốc đã có những chiến lực hùng mạnh như Nhà Dũng tước hay Cận vệ Kỵ sĩ đoàn. Nếu sự việc quá lớn, các thế lực này sẽ xuất hiện. Đối với mạo hiểm giả, điều đó có nghĩa là họ chỉ xử lý giai đoạn đầu rồi bị nẫng tay trên công trạng.

Ở các nước khác vừa dễ hoạt động hơn lại vừa nhiều ủy thác hơn. Chính vì thế, khi xảy ra náo loạn quái vật quy mô lớn trong Đế quốc, Guild phải điều động nhân lực từ nước ngoài.

Nếu chỉ nghĩ cho hiện trường, thì phán đoán tốt nhất là Guild Mạo hiểm giả nên giao việc xử lý cho Đế quốc.

Tuy nhiên, Guild không muốn mắc nợ Đế quốc. Là một tổ chức trung lập, họ có lòng tự tôn rằng thảo phạt quái vật là vai trò của mình. Nếu Đế quốc tự mình giải quyết cả vấn đề quái vật, chỗ đứng của mạo hiểm giả sẽ lung lay, còn thế lực Đế quốc sẽ ngày càng bành trướng.

Vì những toan tính đó, không đời nào Guild Mạo hiểm giả lại giao quyền xử lý cho Đế quốc.

Không bên nào sai cả. Guild làm vậy để duy trì ảnh hưởng và giữ gìn trật tự lục địa. Đế quốc cũng hiểu điều đó nên mới giữ thể diện cho Guild.

Chỉ đơn giản là vậy. Nhưng chính vì thế mà sinh ra những hy sinh. Quyết định của hai tổ chức lớn đã đẩy gánh nặng lên vai những người ở hiện trường.

「……Tình hình kẻ địch thế nào?」

Nghĩ rằng nói những chuyện bi quan thêm nữa cũng chẳng ích gì, Leah chuyển sang chủ đề thực tế. Cô đã thu thập được một lượng thông tin nhất định, nhưng thông tin tại hiện trường vẫn là hơn cả.

「Chắc cô cũng biết rồi, kẻ địch là bộ xương. Chúng trồi lên vô tận từ nghĩa địa gần thị trấn này. Từng con một thì chẳng có gì đáng ngại, nhưng số lượng thì đông một cách bất thường. Trong tổng số mười lăm người của ba tổ đội, giờ chỉ còn sáu người là có thể cử động tử tế……」

「Các kỵ sĩ trong lãnh địa này đâu?」

「Đụng độ với lũ bộ xương đầu tiên chính là đám kỵ sĩ đó. Họ đã cố gắng đẩy lùi lượng lớn bộ xương xuất hiện nhưng chịu thiệt hại khá nặng nề. Vì thế lãnh chúa mới gửi yêu cầu đến Guild. Giá mà lúc đó ông ta cầu viện Đế đô thì đã không ra nông nỗi này.」

「Chuyện quái vật thì báo cho Guild Mạo hiểm giả. Phán đoán của lãnh chúa không sai. Với lại, dù có liên lạc đến Đế đô, thì đằng nào yêu cầu cũng sẽ được chuyển sang cho Guild thôi.」

「Chuyện đó ta biết chứ…… Quên đi. Chỉ là mấy lời vô nghĩa thôi.」

Cross thở dài.

Cứ đà này thì sẽ phải bỏ mặc thị trấn. Nếu vậy, người dân nơi đây sẽ mất đi quê hương. Tuy nhiên, giới hạn đang đến gần. Chắc hẳn người dân cũng cảm nhận được điều đó.

Đúng lúc ấy.

「Địch tập kích! Chúng đến rồi!」

「Chậc! Đã đến rồi sao!」

Cross chạy vội lên tường thành. Từ đó có thể thấy hàng chục bộ xương đang chạy tới. Trang bị là khiên và kiếm. Chuyển động chậm hơn người bình thường một chút, nhưng số lượng rất đông.

「Vào vị trí! Số lượng đông lắm! Gọi cả lính canh đến đây!」

Trong tình huống đối đầu với quái vật, lính canh thị trấn không giúp ích được gì nhiều, thậm chí chỉ làm tăng thêm thương vong. Thông thường mạo hiểm giả sẽ không để người ngoài can dự, nhưng giờ không phải lúc để câu nệ.

Lũ bộ xương không thể leo tường thành, vì thế chúng sẽ tràn vào cổng.

Họ vừa thả đá và gỗ từ trên tường thành xuống để cản trở, vừa quả cảm nhảy xuống đánh tan tác lũ bộ xương. Bởi nếu không làm gì, chúng sẽ phá hỏng cổng mất. Thực tế, cánh cổng đã chịu khá nhiều hư hại sau nhiều đợt tấn công.

Sau khi tiêu diệt bớt và thu hút sự chú ý của địch, nhóm Cross rút lui lên tường thành bằng thang.

Lũ bộ xương đuổi theo sau, nhưng thang đã bị rút đi nên chúng mất phương tiện để leo lên. Nếu đối thủ là con người thì phải cảnh giác việc chúng tận dụng lại thang, nhưng trí tuệ của bộ xương không cao đến thế. Chúng biết dùng thang bắc sẵn, nhưng không biết tự bắc lại thang.

Do đó, để vượt qua tường thành, chúng chỉ còn cách tấn công vào cổng. Tuy nhiên, vì cảnh giác với đám mạo hiểm giả vừa đột kích, lũ bộ xương đang dừng lại để uy hiếp những người trên tường thành.

「Thế này thì yên tâm được một lúc rồi……」

「Nhưng số lượng kẻ địch vẫn còn nhiều lắm.」

「Chỉ còn cách bào mòn dần dần thôi……」

Cross lẩm bẩm vẻ mệt mỏi rồi ngồi phịch xuống. Các mạo hiểm giả khác cũng tương tự.

Dù bộ xương không phải là quái vật quá mạnh, nhưng việc lao vào giữa số lượng đông đảo như thế với ít người gây ra gánh nặng tinh thần rất lớn. Huống hồ họ đã chiến đấu liên tục, trạng thái còn lâu mới được gọi là sung mãn.

Chắc chắn họ sẽ lại phải đột kích nếu cần thiết. Khi đó, không có gì đảm bảo tất cả sẽ sống sót trở về.

May mắn là từ lúc các mạo hiểm giả đến nơi cho tới giờ, chưa có ai tử vong. Đó là kết quả của việc họ đã tử thủ nơi này theo đúng nghĩa đen bán mạng.

Tuy nhiên, tình hình đang rất nguy cấp. Đã vượt quá giới hạn rồi. Họ cần được nghỉ ngơi. Nếu chiến đấu thêm nữa, chắc chắn sẽ có người chết.

Cảm nhận được điều đó, Leah rút kiếm ra và chậm rãi đứng bên mép tường thành.

「N-Này……」

「Tôi xin bày tỏ lòng kính trọng đối với sự nỗ lực của các anh. Phần còn lại cứ giao cho tôi.」

Càng kéo dài thì thiệt hại càng tăng.

Leah nhanh chóng nhảy xuống khỏi tường thành, thanh kiếm trên tay vung lên chém gục bộ xương.

Nhờ vậy, mọi sự thù địch của đám Skeleton đều chuyển hướng sang Leah.

Dù bị bao vây tứ phía, Leah vẫn vừa xoay người vừa chém, đâm, rồi đá bay những bộ xương đang lao tới.

Tiếp đó, cô dùng phong ma pháp thổi bay cả một nhóm ra xa tít tắp.

Một lối chiến đấu áp đảo.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, Cross lẩm bẩm:

"Hạng B sao...?"

Làm gì có mạo hiểm giả hạng B nào như thế này chứ.

Đây là lối chiến đấu của mạo hiểm giả hạng AA.

Tuy nhiên, cách chiến đấu này lại chẳng giống mạo hiểm giả chút nào.

Đường kiếm toát lên kỹ thuật chuẩn xác và ưu nhã.

Thay vì gọi là một mạo hiểm giả lão luyện, nói cô ấy là một kỵ sĩ thì nghe thuyết phục hơn nhiều.

Thậm chí nếu bảo đó là Cận vệ Kỵ sĩ thì người ta cũng tin ngay.

Leah áp đảo đến mức đó.

Không màng đến sự chênh lệch quân số, Leah cứ thế tiêu diệt bầy Skeleton.

Lối chiến đấu phi thường ấy khiến các mạo hiểm giả đang nghỉ ngơi trên tường thành, lẫn đám lính canh vừa chạy tới, chỉ biết ngẩn người ra nhìn.

Và rồi, Leah chém ngã tên cuối cùng.

Khoảnh khắc đó.

Lính canh đồng loạt reo hò.

Nghe thấy tiếng reo hò ấy, Leah nở một nụ cười.

Những cảm xúc tiêu cực thường lan truyền rất nhanh.

Bầu không khí u ám đã bao trùm lấy thị trấn này.

Cô nghĩ rằng tiếng reo hò này chắc chắn sẽ làm dịu đi bầu không khí đó đôi chút.

***

"Cơ mà, Điện hạ cũng có một cô bạn thuở nhỏ vất vả thật đấy."

Kỵ binh đoàn đã xuất phát từ Đế đô.

Oliver, Đội trưởng Đội Cận vệ Kỵ sĩ số 8, bắt chuyện với Erik, người đang cưỡi ngựa ở trung tâm đội hình.

"Lúc nào ta cũng bị hành cho khổ sở cả."

"Với tư cách là một Đội trưởng Cận vệ Kỵ sĩ, thần thấy hành động của tiểu thư Leah chỉ có thể gọi là liều lĩnh."

"Thế còn với tư cách cá nhân?"

Hiểu được ý đồ của Oliver khi nhấn mạnh vào lập trường, Erik hỏi lại.

Việc Đội trưởng Cận vệ Kỵ sĩ chịu trách nhiệm hộ tống lại đưa ra ý kiến cá nhân với Hoàng tộc là điều thất lễ.

Điều đó chỉ được phép giữa những người có mối quan hệ cực kỳ thân thiết.

"Với tư cách cá nhân thì... đó là một hành động thực sự thú vị."

"Thú vị sao..."

"Tuy bốc đồng, nhưng nếu không ai hành động thì thương vong tại hiện trường sẽ chỉ tăng thêm mà thôi. Những trường hợp thế này cũng chẳng phải lần đầu tiên xảy ra. Vì vậy, hành động mở đường máu của tiểu thư Leah rất thú vị. Có lẽ nói là sảng khoái thì đúng hơn."

"Người phải dọn dẹp hậu quả cho hành động đó luôn là ta."

"Thần nghĩ đó cũng là minh chứng của sự tin tưởng. Khi nhảy từ trên cao xuống, con người ta thường sẽ chùn chân. Nhưng nếu có ai đó tin cậy ở bên dưới nói rằng sẽ đỡ lấy, thì họ có thể nhảy xuống được. Tiểu thư có thể làm những chuyện liều lĩnh như vậy là vì tin rằng Điện hạ sẽ dọn dẹp hậu quả cho mình."

"Cách suy nghĩ tích cực gớm nhỉ."

"Nếu nghĩ như vậy thì việc bị phụ nữ xoay như chong chóng cũng không tệ lắm, ngài có thấy thế không?"

"Nếu không phải là vụ náo động cuốn cả quốc gia vào thì có lẽ là vậy."

"Về điểm đó thì do lập trường của hai người đặc biệt quá mà. Đành phải chịu thôi."

Nói rồi, Oliver cười khẩy một cái.

Trước lời nói của Oliver, Erik gật đầu.

Lời của Oliver đã diễn tả chính xác nội tâm của Erik.

Leah lúc nào cũng hoạt bát, hành động trước khi suy nghĩ.

Hành động của cô luôn nhanh hơn Erik.

Đối với Erik, điều đó nguy hiểm vô cùng, nhưng đó lại là tố chất mà Erik không có.

Erik không bao giờ thực hiện những hành động có khả năng thắng thấp.

Khi gặp phải những cục diện như vậy, anh sẽ suy tính xem làm thế nào để nâng cao tỷ lệ thắng.

Nếu tỷ lệ thắng chưa đến ba phần, anh sẽ không thể đột kích. Không phải là không làm, mà là không thể làm.

Nhưng Leah có thể làm được. Wilhelm cũng có thể làm được.

Đó là vì họ sở hữu khả năng hành động mà Erik còn thiếu.

Cứ hành động đã. Cứ lao vào tâm bão đã.

Làm như vậy thì tình hình sẽ chuyển biến.

Đó là điều mà một kẻ chỉ biết đứng nhìn và chờ đợi như Erik không thể làm được.

Tuy nhiên, nếu hành động một mình thì đó sẽ trở thành sự liều lĩnh.

Vì vậy cần phải có người phò tá.

Bản thân anh không thể trở thành số một.

Vì anh không thể làm những điều nằm ngoài tính toán.

Thế nhưng, cuộc đời lại toàn những điều nằm ngoài tính toán.

Mọi chuyện không thể cứ diễn ra theo ý mình.

Dù có suy tính sâu xa đến đâu đi nữa.

Việc kiểm soát tất cả mọi thứ là bất khả thi.

Tuy nhiên, kiểm soát ở một mức độ nào đó thì có thể.

Tuyệt đối không thể thắng, nhưng có thể nâng cao tỷ lệ thắng.

Kết quả của việc kẻ liều lĩnh đột kích là tình hình bị xáo trộn, và anh có thể sắp xếp lại tình hình đó.

Erik biết đó là bản chất của mình.

Vì vậy, Erik tự hào rằng mình thích hợp nhất với vai trò phò tá.

Chính vì thế.

Dọn dẹp tàn cuộc mới là sở trường của anh.

Nếu Leah đã hành động, thì vai trò của Erik là không để hành động đó kết thúc trong sự liều lĩnh vô nghĩa.

"...Oliver. Nếu như Phụ hoàng..."

"Nếu bị quở trách thì chúng ta cùng chịu. Thần cũng có thể viện cớ rằng không có lệnh của Bệ hạ thì không thể xuất quân. Lý do thần hành động là vì không thể để Điện hạ đi một mình... và nếu bỏ mặc một thanh niên đang mong muốn cứu bạn thuở nhỏ của mình, thì cái danh kỵ sĩ này vứt đi là vừa. Đây là do thần tự quyết định, nên về điểm đó là trách nhiệm của thần. Xin ngài đừng bận tâm."

"...Cảm ơn ngươi."

"Cảm ơn lúc này vẫn còn hơi sớm. Sau khi tiêu diệt quái vật, đưa tiểu thư Leah an toàn trở về Đế đô, bảo vệ cô ấy khỏi những kẻ định buộc tội, và sau khi cả hai chúng ta cùng bị Bệ hạ quở trách xong, lúc đó thần sẽ nhận lời cảm ơn."

Trước những lời của Oliver, Erik thoáng nở một nụ cười.

***

"Bỏ lại thị trấn?"

"Không thể trụ thêm được nữa."

Nghe những lời của Cross, gương mặt Leah trầm xuống.

Đã vài ngày kể từ khi Leah đến đây.

Thị trấn liên tục hứng chịu các đợt tấn công của Skeleton.

Dù Leah có mạnh đến đâu, cô cũng không thể một mình bảo vệ cả thị trấn.

Các mạo hiểm giả đều đã bị thương; hiện tại, những người còn khả năng chiến đấu chỉ còn lại Leah và Cross.

Vì không có gì đảm bảo sẽ giữ được thị trấn trong đợt tấn công tiếp theo, cư dân thị trấn đã phải đưa ra quyết định đau đớn.

"Bỏ thị trấn thì đi đâu?"

"Nghe nói Hầu tước Zweig sẽ phái kỵ sĩ đến hộ tống. Đêm nay chúng ta sẽ rời thị trấn để đi hội quân với nhóm kỵ sĩ đó."

"Không giữ được thị trấn thì đành chịu thôi. Nhưng di chuyển bây giờ nguy hiểm lắm. Nếu đám Skeleton đuổi theo thì không thể nào bảo vệ hết được..."

Dù là thị trấn nhỏ nhưng cũng có hơn một trăm người dân.

Nếu di chuyển đồng loạt sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Nếu bị tấn công ở nơi đồng không mông quạnh, với chiến lực hiện tại thì không thể nào bảo vệ nổi.

"Nhưng nếu ở lại thì cũng không có hy vọng viện quân. Vụ này do Guild Mạo hiểm giả nhận ủy thác. Các lãnh chúa xung quanh cũng vì thế mà không thể điều động binh lực quy mô lớn đến ứng cứu. Hầu tước Zweig cũng chỉ có thể phái kỵ sĩ đi với danh nghĩa hộ tống người dân di tản thôi."

"Chuyện đó tôi hiểu. Nhưng mà..."

"Đây là quyết định của người dân trong thị trấn. Chúng ta không thể làm gì khác được."

Cross cũng thừa biết sự nguy hiểm.

Nhưng ở lại cũng nguy hiểm, mà di chuyển cũng nguy hiểm.

Khi không thể đảm bảo an toàn, anh không thể ép buộc họ ở lại.

Suy nghĩ đó của Leah cũng giống hệt anh.

Tuy nhiên, Leah tin chắc rằng viện quân nhất định sẽ đến.

Cô có niềm tin rằng Erik sẽ không đời nào bỏ mặc cô khi cô đã chạy khỏi Đế đô.

Đó là niềm tin đến từ những trải nghiệm trong quá khứ, và cũng là sự tin tưởng.

Dù có vô lý đến đâu, người đàn ông tên Erik đó cũng sẽ nói là "đành chịu thôi" và đi dọn dẹp hậu quả; Leah tin tưởng Erik từ tận đáy lòng.

Nhưng đó là chuyện cá nhân của Leah.

Bây giờ có nói chuyện đó với người dân thị trấn này cũng vô nghĩa.

Đối với họ, Đế quốc và Hoàng tộc là những kẻ nể nang Guild Mạo hiểm giả mà không chịu xuất viện quân.

Bắt họ tin tưởng là điều không thể.

Cực chẳng đã, Leah đành chấp nhận việc di chuyển.

"Tôi hiểu rồi. Nhưng riêng việc di chuyển vào ban đêm thì tôi không đồng ý."

"...Được rồi. Tôi sẽ đề xuất đổi sang xuất phát vào sáng mai."

***

Sáng hôm sau.

Leah và mọi người dẫn theo người dân rời khỏi thị trấn.

Thời gian hoạt động chủ yếu của Skeleton là ban đêm.

Cũng có lúc chúng hoạt động ban ngày, nhưng rất hiếm.

Cần phải tranh thủ nới rộng khoảng cách khi mặt trời còn đang chiếu sáng.

Nhưng toan tính đó đã sụp đổ ngay lập tức.

Rời thị trấn chưa được bao lâu, ở phía bên kia bình nguyên rộng lớn.

Đám Skeleton đang đứng đó.

"Không thể nào..."

"Chúng chặn đường đi của chúng ta...!"

Skeleton làm gì có trí tuệ đến mức đó.

Sự thật ấy khiến Leah vừa kinh ngạc vừa bàng hoàng, nhưng cô vẫn hét lớn:

"Rút lui! Lui về thị trấn!"

Ở đây không thể phòng thủ được.

Khi Skeleton đã chặn hướng tiến thì cũng không thể đi tiếp.

Không còn con đường nào khác ngoài rút lui.

Người dân vội vã quay lại con đường vừa đi.

Nhưng làm thế cũng chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Họ đã xoay xở quay lại được thị trấn mà không bị tấn công.

Tuy nhiên, quyết định bỏ thị trấn được đưa ra là vì không thể giữ được nó nữa.

Dù đỡ hơn ở ngoài bình nguyên, nhưng nếu kẻ địch kéo đến ồ ạt, thì về mặt chiến lực vẫn không thể thủ vững.

Hết cách rồi.

Khi ai nấy đều nhận thức được điều đó.

Tiếng xương cốt va đập xuống mặt đất vang lên.

Đó là tiếng hành quân của Skeleton.

Khi Leah leo lên tường thành và nhìn ra ngoài.

Ở đó có hàng trăm con Skeleton.

Khó mà tin được số lượng Skeleton lớn thế này lại xuất hiện tự nhiên.

Có kẻ nào đó đã cố ý tạo ra đám Skeleton này.

Cô đã suy nghĩ về khả năng đó suốt.

Động cơ có lẽ là để gây rối loạn cho Đế quốc.

Gây xích mích với Guild Mạo hiểm giả cũng được, hay làm tích tụ sự bất mãn trong dân chúng cũng được.

Bằng cách gây ra những vụ náo động liên quan đến quái vật, Đế quốc sẽ rơi vào hỗn loạn.

Đế quốc hiện tại rất mạnh.

Có lẽ từ giờ trở đi, thế lực sẽ chỉ càng mạnh thêm.

Bởi thế hệ lãnh đạo Đế quốc hiện nay đều còn rất trẻ.

Tương lai phía trước vô cùng xán lạn.

Chính vì vậy, những thế lực không muốn thấy Đế quốc hùng mạnh sẽ sử dụng những thủ đoạn ngầm như thế này.

"Những ai có thể chiến đấu hãy lên tường thành!"

Leah vừa ra chỉ thị vừa thủ thế kiếm.

Dù là Leah thì cũng rất khó để tiêu diệt hết số lượng đó.

Nhưng cô có thể câu giờ.

Nếu câu giờ được thêm chút nữa, biết đâu viện quân sẽ tới.

Chỉ còn cách bám víu vào hy vọng đó mà cố gắng thôi.

"Trông cậy vào ngài đấy... Điện hạ của tôi."

Leah khẽ lẩm bẩm.

***

Đám Skeleton bu đen quanh thị trấn.

Để đẩy lùi chúng, không chỉ lính canh mà cả những người đàn ông trong thị trấn cũng leo lên tường thành ném đá và gỗ xuống.

Ban đầu đám Skeleton có chút chùn bước, nhưng khi thấy đồ để ném đã cạn kiệt, chúng lại bắt đầu tiến công.

Cuộc tấn công vào cổng thành ngày càng dữ dội; để ngăn chặn điều đó, các mạo hiểm giả dẫn đầu là Leah liên tục xuất kích đánh chặn.

Tuy nhiên, nhóm của Leah chỉ có thể thu hút sự chú ý của một phần Skeleton.

Xuất kích hết lần này đến lần khác, thể lực của nhóm Leah cũng bắt đầu chạm đến giới hạn.

"Cố lên! Đẩy lùi chúng!"

Skeleton tràn vào cổng thành.

Những người đàn ông cố gắng dùng đồ đạc chặn cổng lại, nhưng đám Skeleton vẫn kiên trì tấn công và tìm cách chui vào.

Những cú va chạm mạnh dội vào những người đàn ông đang giữ cổng.

Nếu cổng bị phá vỡ, Skeleton sẽ tràn vào thị trấn như thác lũ.

Đến lúc đó thì không ai có thể ngăn cản được nữa.

"Hết cách rồi!!"

"Đừng có bỏ cuộc! Chắc chắn cứu viện sẽ đến!"

"Cứu viện không đến đâu! Mạo hiểm giả cũng thế! Kỵ sĩ cũng thế! Sẽ không ai đến cả!"

"Sẽ đến! Chắc chắn sẽ đến!"

Vừa thốt ra những lời khích lệ, Leah vừa siết chặt thanh kiếm.

Trên tường thành, các mạo hiểm giả, bao gồm cả Cross, đều đã gục xuống.

Liếc nhìn những người đã kiệt sức đến mức không thể đứng dậy nổi, Leah thở hắt ra một hơi thật sâu.

Leah cũng đã gần đến giới hạn.

Nhưng cứ đà này cổng thành sẽ bị phá vỡ.

Cô chẳng còn chút sức lực dư thừa nào.

Nhưng, giờ chính là lúc phải vắt kiệt sức lực.

Dù có nguy hiểm đến đâu.

Cô đã gây phiền phức cho bao nhiêu người để đến được đây, bởi cô nghĩ rằng nếu là mình thì có thể bảo vệ được nơi này.

Bây giờ mà không cố gắng thì còn lúc nào để cố gắng nữa.

Ngay khi cô nghĩ vậy.

Hai con đại bàng xuất hiện trên bầu trời.

Chúng lượn vài vòng trên thị trấn, rồi bất ngờ lao xuống tấn công đám Skeleton.

"Erik!"

Đó là triệu hồi ma pháp của Erik.

Là những con đại bàng được dùng để trinh sát.

Tiếp theo sau những con đại bàng đó, những kỵ sĩ khoác áo choàng trắng từ trên trời đáp xuống bên ngoài cổng thành.

"Đội Cận vệ Kỵ sĩ số 8, phụng mệnh Điện hạ Erik. Tiêu diệt toàn bộ."

"Rõ!"

Cùng với hiệu lệnh của Oliver, các Cận vệ Kỵ sĩ đánh tan đám Skeleton đang bu vào cổng thành.

Nhìn thấy bóng dáng họ, người dân trong thị trấn reo hò vang dội.

Thế nhưng, Leah không nhìn bọn họ.

Người cô đang tìm kiếm là chủ nhân của những con đại bàng.

Con đại bàng bay vút lên trời một lần nữa, lượn một vòng lớn rồi bay về phía Đông của thị trấn.

Ở đó có một vị Hoàng tử tóc xanh.

"Rút kiếm. Đột kích."

"Nhưng mà, thưa Điện hạ... chỉ cần Đội Cận vệ Kỵ sĩ là đủ để trấn áp rồi ạ."

"Điều cốt yếu là phải cho dân chúng biết rằng Hoàng tộc đã đến cứu họ."

Điều đó đúng là như vậy.

Nhưng đó không phải là thật tâm của Erik.

Chẳng việc gì phải mạo hiểm cả.

Chỉ cần đợi Cận vệ Kỵ sĩ trấn áp xong rồi xuất hiện là được.

Lý do rút kiếm và ra lệnh đột kích chỉ có một.

Anh muốn thể hiện mặt tốt của mình.

Chỉ đơn giản vậy thôi.

Vì anh đến đây là để làm điều đó mà.

"Đột kích!!"

Erik nắm chặt thanh kiếm, dẫn đầu các kỵ sĩ lao lên tấn công.

Thấy bóng dáng Erik giương cao lá cờ Hoàng tộc xông pha, tiếng reo hò của người dân càng thêm vang dội.

Thế nhưng...

"Ngài ấy đúng là hay làm chuyện liều lĩnh. Các ngươi, mau chuyển sang bảo vệ Điện hạ! Không được để ngài ấy xây xước dù chỉ một chút!"

"Rõ!"

Oliver vừa cười khổ, vừa ra lệnh cho cấp dưới chuyển hướng sang bảo vệ Erik.

Tuy đã ra chiến trường nhiều lần, nhưng Erik không phải mẫu người có võ dũng xuất sắc. Việc ngài ấy đích thân ra tiền tuyến là rất hiếm, vai trò chủ yếu vẫn là chỉ huy từ phía sau.

Tất nhiên, không phải ngài ấy không biết chiến đấu. Dẫn đầu cuộc đột kích, Erik đang đánh tan bọn Skeleton. Nhưng vì làm việc không quen tay, ngài ấy đã xông lên quá cao.

Một con Skeleton áp sát sau lưng Erik.

Tuy nhiên, trước khi Cận vệ Kỵ sĩ kịp xử lý, Leah đã chém bay con quái vật đó.

"Ngài làm ơn đừng làm mấy chuyện nguy hiểm được không?"

"Ta không muốn nghe câu đó từ cô đâu."

"Em cứ tưởng nếu là Erik thì sẽ đuổi theo ngay chứ. Chậm hơn em nghĩ đấy?"

"Ta phải để lại thư cho Phụ hoàng, gửi truyền lệnh cho Wilhelm, lại còn phải dàn xếp với Guild Mạo hiểm giả, nắm bắt số lượng nhân sự tối đa có thể huy động, kiểm tra lương thực tại các điểm đi qua, xong xuôi mới đến được đây. Thế là nhanh nhất rồi."

"Hai chữ 'chuẩn bị' bộ biết mặc quần áo đi lại hay sao mà thành ra anh thế?"

"Đó là bản tính của ta rồi."

"Nói thế mà cũng xông lên liều mạng dữ ha?"

"Ta chỉ nghĩ rằng nếu là cô, cô sẽ bảo vệ ta thôi."

"Em đang mệt đấy nhé?"

"Tiếc thật, nhưng cô phải theo ta đến cùng thôi. Vì ta cần một người bảo vệ sau lưng mà."

"Đúng là vị Hoàng tử phiền phức."

"Vì là Hoàng tử nên mới thế."

Có lẽ do đang ở chiến trường nên Erik có chút mạnh mẽ hơn thường ngày. Người bạn thanh mai trúc mã này lúc nào cũng chỉ biết xoay người khác như chong chóng.

Nhìn thấy gương mặt ra dáng Hoàng tử mà ngài ấy ít khi để lộ trước mặt mình, Leah khẽ cười khúc khích.

"Vậy thì tấm lưng đó cứ giao cho em. Điện hạ của em."

■■■

Công cuộc tiêu diệt Skeleton nhanh chóng kết thúc.

Hơn nữa, Đội Cận vệ Kỵ sĩ còn tiến vào nghĩa trang, nơi phát sinh Skeleton, và thu hồi các ma đạo cụ đang kích hoạt tại đó.

Là âm mưu của kẻ nào đó. Hắn đã dùng ma đạo cụ để đánh thức Skeleton và điều khiển chúng. Kẻ đó là ai cũng không quan trọng. Quan trọng là âm mưu ấy đã thất bại.

"Các vị đã kiên cường cầm cự được đến ngày hôm nay, ta rất cảm kích. Lấy danh dự của Đệ nhị Hoàng tử Đế quốc, Erik Lakes Adler, ta cam đoan sẽ bồi thường hậu hĩnh. Các vị mạo hiểm giả cũng đã vất vả nhiều rồi."

"Không đâu ạ, chỉ dựa vào chúng tôi thì chẳng làm được gì..."

"Với lại... bạn thuở nhỏ của ta đã được mọi người giúp đỡ. Xin cảm ơn."

Khi Erik nói câu đó, Leah đang được các kỵ sĩ tháp tùng bước lên xe ngựa.

Đó là tiểu thư của gia đình Công tước Altenburg.

Nghe thấy thân phận thật của Leah, các mạo hiểm giả và người dân trong phố ai nấy đều kinh ngạc. Tuy phong thái của cô không giống mạo hiểm giả chút nào, khiến mọi người đều nghĩ cô không phải người thường, nhưng thân phận tiểu thư Công tước thì quả thật vượt ngoài sức tưởng tượng.

Thế nhưng.

"Điện hạ... Kẻ hèn mọn như tôi lên tiếng thật mạo phạm, nhưng..."

"Cứ nói đi."

"Chính nhờ có tiểu thư Leah mà chúng tôi mới cầm cự được đến hôm nay. Xin ngài đừng xử phạt cô ấy. Tất cả mọi người trong thành phố này đều là nhân chứng."

"... Ta đã rõ ngọn ngành. Cứ giao hết cho ta. Ta sẽ không đưa ra quyết định nào trái với ý nguyện của mọi người đâu."

Erik hứa với các mạo hiểm giả và người dân xong, ngài nở nụ cười rồi cũng bước lên cỗ xe ngựa mà Leah vừa vào.

"..."

"..."

"Nếu có gì bất mãn thì nói ra đi chứ."

Trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh, Leah bĩu môi lầm bầm.

Bởi vì nếu là bình thường thì ngài ấy đã cằn nhằn rồi. Dù không cằn nhằn đi nữa, thì việc ngài ấy im lặng đối với Leah là một chuyện rất lạ. Dù sao cô cũng tự nhận thức được là mình vừa gây họa.

Tuy nhiên.

"Ta không có gì bất mãn cả."

"... Vì em lẳng lặng rời khỏi Đế đô nên mới khiến Đội Cận vệ Kỵ sĩ phải xuất động. Bệ hạ vốn coi trọng mối quan hệ với Guild Mạo hiểm giả nên đã giao vụ này cho Guild, vậy mà em lại can thiệp, rồi để cứu em mà anh cũng can thiệp nốt. Đã thế em còn giấu thân phận để tham chiến như một mạo hiểm giả. Cái nào cũng là hành động gây rắc rối cả đấy?"

"Có lẽ vậy."

"Biết thế sao anh không mắng em?"

"Dù là vậy, cô đã cứu được thành phố đó. Chút hành động gây rắc rối ấy, dùng công trạng để bù đắp thì dư sức xóa bỏ."

"... Là do anh đến cứu đấy chứ?"

"Người ta cứu là cô, không phải thành phố. Vì cô ở đó nên ta mới đến. Nếu cô không hành động, ta cũng sẽ không hành động. So với sinh mạng của bao nhiêu người mà cô đã cứu, thì mấy rắc rối cô gây ra chỉ là chuyện vặt vãnh thôi."

"Anh nghĩ vậy nhưng người ngoài đâu có nghĩ thế. Chắc chắn Bệ hạ sẽ nổi giận cho xem."

"Không sao. Cả Bệ hạ lẫn Guild Mạo hiểm giả đều không thể khiển trách cô được. Không, ta sẽ không để họ làm thế."

Nói rồi, Erik đưa ra ma đạo cụ đã thu hồi được.

"Vì có cái này đây."

"Có nó thì làm được gì?"

"Đây chắc chắn là thảm họa quái vật do con người tạo ra. Quái vật đúng là lĩnh vực của Guild Mạo hiểm giả, nhưng tấn công vào Đế quốc là lĩnh vực của Đế quốc. Huống chi mấy loại âm mưu, sách lược này là lĩnh vực của nhà Adler. Tóm lại, việc chúng ta can dự vào không có vấn đề gì cả. Cô chỉ chiến đấu với tư cách là tiên phong của chúng ta thôi. Việc giấu thân phận mạo hiểm giả cũng cứ coi như là biện pháp để tránh làm hiện trường hỗn loạn."

"Liệu Guild Mạo hiểm giả có chịu nghe mấy lời đó không?"

"Buộc phải nghe thôi. Đế quốc hoàn toàn có thể nhìn nhận việc này theo hướng có một quốc gia nào đó thông đồng với Guild để hạ uy tín Đế quốc. Dù chắc là không có chuyện đó, nhưng Guild cũng có cái sai là không giải quyết được vấn đề. Họ sẽ không làm mấy trò ngu ngốc như truy cứu sâu đâu, và bên này cũng sẽ không truy cứu trách nhiệm của Guild. Thế nên Bệ hạ cũng sẽ không nói gì cô đâu."

"Thế còn anh?"

"... Chắc sẽ có phạt nhẹ. Việc ta tự ý điều động Đội Cận vệ Kỵ sĩ là sự thật. Có thể ta sẽ bị điều ra tiền tuyến."

"Thế thì gay go lắm."

"Tại sao?"

"Thì... lại không được gặp nhau nữa còn gì."

"Chỉ một thời gian ngắn thôi. Không lâu đâu."

"Dù vậy thì ghét vẫn là ghét. Anh tránh cái đó đi."

"Ôi trời... Ta sẽ cố gắng."

Erik vừa cười khổ vừa nhún vai. Thấy vậy, Leah làm mặt hờn dỗi.

"Em nói nghiêm túc đấy nhé?"

"Ta biết rồi mà."

Nói rồi, Erik nở một nụ cười dịu dàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!