Lời bạt
Lời bạt đây. Tôi là Tsukiji. Xin gửi đến các bạn tập 4 của Kämpfer.
Gần đây tôi có nói chuyện với biên tập viên phụ trách kiểu "Đã tập 4 rồi cơ à". Chắc do lần đầu phát hành hai tháng liên tiếp nên cảm giác tốc độ ra sách nhanh lạ thường (thực tế là nhanh thật). Với đà này thì chắc trong năm nay sẽ ra đến tập 6. Uwa, nhanh vãi.
Trong nửa đầu câu chuyện lần này có xuất hiện "Maid (kiểu như vậy) Cafe". Tôi đã đi thực tế ở một Maid Cafe có thật để lấy tư liệu………… đâu có đâu. Tôi không hay đi Akihabara lắm. Vốn dĩ bản thân Maid Cafe, tôi chỉ đi đúng một lần cùng vài nhà văn khác cách đây vài năm. Ký ức cũng mơ hồ, giờ chẳng biết quán đó còn hay không nữa.
Thế nên, tôi đã hỏi thăm một cô bé người quen đang làm thêm.
Nhưng nhận được câu trả lời phũ phàng: "Cũng giống quán giải khát bình thường thôi ạ". Hỏi kỹ thì hóa ra chỗ đó đồng phục chỉ hơi giống Maid thôi chứ việc làm thì y chang quán cà phê thường. "Có viết chữ bằng tương cà hay chơi game cùng khách không?" - Tôi hỏi dồn dập.
Thế là cô bé tuôn ra một tràng những điều tôi chưa từng hỏi. Cô bé nhiệt tình kể: "Chỗ đó nếu chơi game thắng Maid thì được chụp ảnh Purikura cùng đấy ạ", rồi còn cho tôi xem ảnh thật nữa.
Tôi: "Nhỏ quá nhìn không rõ."
Cô bé: "Được mà anh!"
Một người quen là nam giới (nghề nghiệp: Producer Anime) nói là đang mê mẩn Maid Cafe, nên tôi lại đi hỏi.
"Chỗ đó có phi tiêu không, có chĩa súng vào đầu khách rồi bảo 『Không gọi món là tao giết』 không?" - Tôi hỏi thì bị hỏi ngược lại "Cái cuối cùng là cái gì thế", nên tôi lờ đi và đi hỏi người khác.
Tôi còn hỏi nhiều thứ nữa, nhưng chắc do áp lực nên quên sạch, rốt cuộc trong tác phẩm lại thành sản phẩm của trí tưởng tượng. Nếu thực sự có Maid Cafe như thế thì tôi cũng muốn đi thử. Vẫn chưa hiểu lắm cái hay của nó là gì, nhưng nhiệt huyết thì đã truyền tải được rồi. Thôi thì cứ coi như sự bốc phét này là được đi nhé.
Tsukiji Toshihiko, tháng 5 năm 2007.
...Hơi tiếc vì không vẽ được trang phục thường ngày của người lớn trong tập này
Nên nhân cơ hội này tôi thử vẽ xem sao. Nhưng đen quá nên chẳng nhìn ra cái gì.
Áo khoác mờ với cổ áo đứng. Tưởng tượng đầy hy vọng là đang mặc kiểu bụi bặm. Mong là tập sau Natsuru vẫn bị trêu đùa ác ý. Có lẽ bản thân mình cũng muốn bị như thế,
Senmu phụ trách minh họa đang cảm thấy lo lắng với cảm giác nguy hiểm đó.
0 Bình luận