Chương 3
Ngày thứ Bảy trời quang mây tạnh. Tốt hơn hẳn so với trời mưa.
Mặc dù hẹn nhau ở cổng trường sẽ nhanh gọn hơn, nhưng vì không biết chuyện gì có thể xảy ra nên địa điểm hẹn gặp được chốt là trước nhà ga. Nhà của Sakura-san cũng nằm trong khoảng cách có thể đi bộ đến trường giống như tôi, nhưng trước tiên tôi định gặp Shizuku và Akane đã.
Tôi và Akane hội ngộ tại hiệu sách trước nhà ga. Và từ đó, tôi đã tốn kha khá công sức với Akane. Cô nàng chẳng chịu rời khỏi hiệu sách một chút nào.
「Xin lỗi……………… có cuốn sách tớ đang để ý………………」
Chỉ là ở đó không có tập 1 mà lại có từ tập 2 trở đi, nên cô nàng đang băn khoăn không biết có nên mua hay không. Ở sâu trong hiệu sách, cô ấy nói với vẻ đầy hối lỗi. Hình như cô ấy đã tìm thấy cuốn sách bỏ túi mà mình đang tìm kiếm.
Nghe đâu mua sách từ giữa chừng là một việc làm sai trái. Tôi thì nghĩ sao cũng được, nhưng với những người yêu sách thì có vẻ đây là chuyện hệ trọng. Tôi không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Akane quyết định từ bỏ việc mua sách. Nghe nói cô ấy sẽ mua lại từ đầu cho đàng hoàng. Cố lên nhé. Dùng Amazon mà mua.
Cô nàng đang xách một chiếc túi nilon của cửa hàng tiện lợi trên tay. Tôi nghĩ thầm không biết có phải mua dao phay không nên hỏi thử.
「Là Pocky ạ」
Đó là câu trả lời. Hả, ra là dù không ở trạng thái "chó điên" thì cậu vẫn thích món bánh đó nhỉ.
Trễ khoảng mười phút so với giờ hẹn, tôi và Akane đến trước đài phun nước ở cửa phía Nam. Shizuku đã đợi sẵn ở đó.
「Xin lỗi nhé」
「Muộn quá đấy」
Vừa nhìn thấy chúng tôi, cô ấy đã nói ngay.
「Vừa đến đây là tôi đã bị ba tên gạ gẫm rồi. Thế gian này nhiều kẻ rảnh rỗi thật đấy」
「Mấy tên đó sao rồi?」
Mạnh mẽ thật. Mấy gã tán tỉnh cũng nên biết chọn đối tượng chứ.
「Tôi nghĩ là bọn hắn đang bị đau ở mũi, tai và cằm đấy」
Shizuku mặc quần jean và khoác áo jacket đen, một phong cách bụi bặm nhưng lại hợp với cô ấy một cách thực sự. Trông cô ấy cứ như người nổi tiếng vậy, thế nên việc đàn ông muốn trêu ghẹo Shizuku âu cũng là chuyện đương nhiên.
Nhân tiện thì tôi cũng mặc quần jean tương tự, nhưng phối với tông màu trắng chủ đạo. Akane thì mặc váy. Bởi tôi đang biến thân thành nữ. Nếu cứ giữ nguyên dạng Kämpfer thì có khả năng Shizuku và Akane sẽ bị ảnh hưởng và biến thân theo, nhưng mà chắc là ổn thôi. Khác với tôi, họ có thể dùng ý chí để kiểm soát việc đó.
Shizuku nhìn chằm chằm vào Akane.
「Cô thích ăn mặc dễ thương nhỉ」
Akane nhanh chóng nấp ra sau lưng tôi.
「Gì chứ. Tôi có làm gì đâu」
Vì đang ở dạng trước biến thân nên cô nàng đang ở chế độ yếu đuối. Nếu trở thành "chó điên" thì dù là Cro Cop hay Mirko cô ấy cũng dám lao vào, nhưng hiện tại thì chỉ một con chó con cũng khiến cô ấy hét toáng lên.
「Cứ thế kia thì không thắng nổi Kaede đâu」
Này, đừng có nói khích thế chứ. Quan hệ giữa họ thực sự rất tệ đấy.
Shizuku dường như không muốn kéo dài câu chuyện thêm nữa.
「Đi thôi nào」
Cô ấy nói.
***
「Đứng ở đây lại bị tán tỉnh nữa cho xem. Ba đứa con gái đi với nhau cũng có cái lợi cái hại」
Địa điểm thì Shizuku rành rẽ nên cô ấy đi trước dẫn đường. Cách nhà ga một đoạn, tòa chung cư mà Sakura-san sống hiện ra trước mắt. Trên đường đi Shizuku cho biết bố mẹ cô ấy là nhà ngoại giao nên đang ở nước ngoài. Giống tôi phết, nhưng quy mô thì khác một trời một vực.
Tại lối vào có khóa tự động, Shizuku ấn nút số phòng. Cô ấy vẫy tay về phía camera, và chẳng mấy chốc cánh cửa tự động mở ra.
Căn phòng nằm ở tầng 12. Vị trí đẹp thật. Ở thành phố lớn, càng lên cao thì ánh sáng càng tốt và giá càng đắt. Lý thuyết "kẻ ngốc và khói thích lên cao" không áp dụng cho người thành phố đâu.
Vừa bấm chuông cửa, Sakura-san đã mở cửa.
「Xin chào」
「…………………Chào cậu」
Vừa nhìn thấy tôi, gương mặt cô ấy bừng sáng.
「Natsuru-san, cậu đến rồi. Mình vui lắm」
Sau đó cô ấy nhìn ra sau lưng tôi.
「Mishima-san cũng đến nhỉ」
Chưa ai nói đến để làm gì, nhưng giữa hai người họ dường như đang nẹt ra những tia lửa điện. Cỡ pháo hoa dây.
Của tôi ấy.
Hả?
「Mời vào. Mình không phiền đâu」
「Xin mời vào nhà. Không cần phải khách sáo đâu」
Ba người chúng tôi cứ thế bước vào theo lời mời.
Căn hộ được thiết kế 3LDK (3 phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, bếp). Quá rộng để ở một mình. Nghe nói căn hộ đứng tên bố cô ấy.
「Ở một mình buồn lắm」
Sakura-san nói. Có chút ngượng ngùng.
Oa, đáng yêu quá đi mất. Nếu cậu nói sớm thì tôi đã đến an ủi ngay lập tức rồi. Tất nhiên là với tư cách đàn ông.
「Mùa đông yên ắng lắm, nên cũng có khi mình bật hết đèn trong các phòng lên rồi ngủ」
「À……………… Thế với Natsuru-san phiên bản nam thì sao」
Bỗng Sakura-san nhìn tôi.
「Natsuru-san nam có bắt chuyện hay bám theo cậu không?」
「……………Không, làm gì có chuyện đó……………」
「Chẳng hiểu sao người đó cứ hỏi cặn kẽ chuyện hôm nay. Có vẻ như cậu ấy muốn đến lắm... Tuy là người tốt nhưng mà cảm giác hơi dai dẳng sao ấy……………」
Có vẻ cô ấy đang bực mình. Xin lỗi. Cậu nói đúng quá rồi. Tôi rơi vào thế khó, đành nói giọng xoa dịu.
「Cậu ấy có làm gì đâu mà………………」
「Thật thế sao?」
「Cậu ấy là người đàng hoàng mà………………」
Tôi không ngờ việc tự biện hộ cho chính mình lại thảm hại đến mức này. Sakura-san có vẻ không phục lắm.
Cô ấy hơi chu môi lên nhìn tôi.
「Natsuru-san thích "Natsuru nam" quá nhỉ」
「Cũng không đến mức đó………………」
Tôi đâu có mắc bệnh ái kỷ (narcissist).
「Nhưng hôm nay chỉ có chúng ta thôi」
Cô ấy xoay người lại.
Chúng tôi được dẫn vào phòng khách. Khá rộng. Chắc cũng phải mười lăm chiếu tatami. Trên bàn đã bày sẵn cốc và bánh kẹo.
「Mọi người cứ ăn trước đi nhé」
Sakura-san nói.
「Bây giờ mình đi làm khoai tây chiên đây」
Cô ấy lui vào bếp. Đúng là có tiếng dầu sôi thật. Dĩ nhiên chúng tôi không ăn uống khi chưa có chủ nhà, nhưng rót nước trái cây ra cốc thì được.
「………………Đồ lưu niệm Thú nội tạng (Zōmotsu Animal) nhiều thật đấy」
Akane nhìn quanh phòng và lẩm bẩm. Tôi cũng đồng tình.
Chẳng hạn như trên tường có treo một cái đồng hồ, nhưng kim giây lại là nội tạng của con hà mã và nó đang quay vòng vòng. Con "Hà mã Đâm xe bỏ chạy" (Hikinige Kaba) chứ đâu. Ác mộng là đây chứ đâu.
Khắp phòng khách đều đặt các món đồ liên quan đến Thú nội tạng, toàn là những thứ chưa từng thấy bao giờ.
Tôi hỏi Shizuku đầy thán phục:
「Hội trưởng, cậu là bạn thanh mai trúc mã mà. Cậu có biết Sakura-san là fan cuồng của Thú nội tạng thế này không?」
「Cho đến khi được tặng thú nhồi bông thì tôi mới biết」
Quả nhiên là vậy. Mà cái gu sở thích này, tìm khắp nước Nhật chắc cũng không có đến mười người đâu.
「Để mọi người đợi lâu」
Sakura-san mang khoai tây chiên ra.
Tôi cứ tưởng chỉ có khoai tây chiên như ở cửa hàng đồ ăn nhanh, ai ngờ còn có đủ loại bánh cupcake bày ra nữa. Đúng là Sakura-san tự tay làm có khác.
「Mọi người cứ tự nhiên nhé」
Sakura-san nói.
「Mỗi cái một vị khác nhau đấy」
「Vậy à」
Tất nhiên là chúng tôi sẽ thưởng thức hết mình rồi. Sau đó mọi người cùng nâng ly. Tất cả đều là nước trái cây. Chưa đủ tuổi vị thành niên nên không uống rượu bia đâu nhé.
「Mình thực sự rất vui vì mọi người đã đến」
Sakura-san lặp lại câu nói lúc đón khách.
Điều đó thì tôi hiểu rõ. Trong phòng thực sự không có lấy một hạt bụi. Chắc chắn cô ấy sẽ trở thành một người vợ tuyệt vời.
「Vì Natsuru-san đến nên mình đã dọn dẹp suốt từ hôm qua đấy. Mình đã làm cho tất cả sáng bóng lên」
Dịu dàng, thích dọn dẹp lại giỏi nấu ăn. Đối tượng là tôi phiên bản nam thì thế nào nhỉ?
「Shizuku-chan cũng lâu lắm rồi mới đến nhỉ」
Shizuku đang uống Coca. Công nhận cô nàng hợp với đồ màu đen thật.
「Chắc là từ hồi tiểu học」
「Hồi đó Shizuku-chan hay đi nước ngoài mà. Đi thi violin các kiểu ấy」
「Cậu nhớ dai thật đấy」
「Lúc đến nhà mình cậu toàn nghe băng Rakugo thôi」
「Giờ thỉnh thoảng tôi vẫn nghe. Shinsho vẫn là hay nhất. Enka tôi cũng thích, nhưng gần đây giọng ông ấy không còn vang nữa」
Cô nàng này thích Rakugo là thật rồi. Không hổ danh là người từng muốn trở thành nghệ sĩ kể chuyện (Hanashika).
「Kaede thì từ hồi tiểu học đã toàn sưu tầm mấy thứ kỳ quặc rồi nhỉ. Đinh cong này, đĩa vỡ này」
「Với mình thì toàn là đồ quan trọng cả đấy」
「Hòn bi ve bị vỡ đôi thì dùng làm gì được chứ, tôi đã nghĩ thế đấy」
Đúng là sở thích kỳ lạ thật. Việc sưu tầm Thú nội tạng bây giờ chắc cũng là sự nối tiếp của sở thích đó. Điểm mấu chốt có lẽ là nó đang dần trở nên dễ thương (theo quan điểm của Sakura-san).
Sakura-san đưa mắt nhìn chiếc túi cửa hàng tiện lợi vẫn đang để trên bàn.
「A……………… cái đó là tớ mua đấy」
「Ồ……………… đây là Pocky à?」
「Cho mình xin được không?」
「Được chứ......」
Akane lấy từ trong túi ra, xé vỏ. Là vị sô-cô-la truyền thống nhất.
Sakura-san mỉm cười tủm tỉm.
「Nè mọi người, chúng ta chơi trò Pocky (Pocky Game) đi」
Cái gì cơ, tôi thầm nghĩ. Shizuku thì vô cảm. Akane thì ngơ ngác.
「Cái đó……………… là trò gì vậy………………」
「Rút thăm hoặc oẳn tù tì, hai người được chọn sẽ ăn cùng một cây Pocky từ hai đầu」
「Hả……………… hảảả!?」
Không biết tưởng tượng ra cái gì mà mặt Akane đỏ bừng lên ngay lập tức.
「Th-thế thì, cuối cùng sẽ là………………」
「Sẽ ra sao nhỉ」
「Mọi người đều chơi trò này mà」
「Làm gì có chuyện đó………………!」
Cái "mọi người" đó đang ở phương trời nào vậy.
Sakura-san mang giấy bút ra, tí toáy làm thăm. Là trò vẽ đường (Amidakuji). Phần giữa bị gấp lại che đi, chỉ nhìn thấy điểm xuất phát và đích đến. Ở đích có viết chữ "A" và "B".
「Mọi người viết tên vào phần trên nhé…………… à, trước đó thì」
Sakura-san lấy ra một cây Pocky.
「Mình sẽ làm mẫu cho xem. Natsuru-san, giúp mình một tay nhé」
「Giúp…………………?」
Thay cho câu trả lời, Sakura-san ngậm một đầu cây Pocky.
「N-này……………… này………………!」
「Tại sao Natsuru-san lại phải làm chứ…………………」
Người tăng huyết áp không phải là tôi mà là Akane.
「Là làm mẫu thôi mà」
「Sakura-san làm một mình là được rồi………………!」
「Một mình thì không được đâu. Phải có Natsuru-san giúp mới được」
Cô ấy ngậm cây Pocky, bò bốn chân tiến lại gần.
「Natsuru-san, a~ nào」
「Không có a~ gì hết……………」
Akane phản đối kịch liệt. Cô nàng đang cố gắng vô hiệu hóa trò chơi Pocky, hoặc ít nhất là ngăn cản màn làm mẫu.
「Bọn tớ cũng từng tham gia cuộc thi sắc đẹp đấy nhé」
「Chỉ riêng Natsuru-san và Sakura-san là không được……………!」
「Mình cũng tham gia mà. Hơn nữa gói Pocky này là mình mua…………………」
Cô ấy khẳng định quyền sở hữu đối với chỗ bánh kẹo. Đến mức này thì không đỡ nổi rồi. Sakura-san đành thu hồi màn làm mẫu lại. Nhân tiện thì trong suốt lúc đó, tôi cứ đứng ngẩn tò te. Aaa, thảm hại thật.
Dù có chút lùm xùm nhưng trò chơi vẫn bắt đầu mà không có màn làm mẫu.
Đầu tiên Sakura-san viết tên "Kaede" vào phía trên tờ giấy vẽ đường. Cô ấy đưa bút cho tôi.
「Chỗ thứ hai từ phải sang có vẻ tốt đấy」
「Nào Natsuru-san, viết đi cậu」
「......Để tớ viết」
Akane giật lấy cây bút từ tay tôi, viết "Akane" vào vị trí thứ hai từ phải sang, rồi tiện tay gạch thêm rất nhiều đường ngang vào giữa các cột dọc.
「Thế này là được rồi」
「Hừm………………」
Shizuku viết nhanh thoăn thoắt, và cuối cùng tôi viết "Natsuru".
Gương mặt Sakura-san như muốn nói "Chơi khăm nhau nhé".
「Vậy, bắt đầu rút thăm nào」
Sakura-san dùng bút bi đỏ vạch đường từ tên của mỗi người đi xuống.
「Để xem mình là...... a~, tiếc quá」
Trượt rồi. Trông cô ấy tiếc nuối thật sự. Tiếp theo là tôi.
「Natsuru-san thì...... ơ kìa, trượt luôn」
Ngay lập tức hai người đã trượt. Vậy nghĩa là………………
「A, mình, mình với Hội trưởng sao!!」
Akane suýt nữa ngã ngửa ra sau.
Đến đây xin giải thích cho những ai chưa biết. Trò chơi Pocky là trò mà hai người ăn cùng một cây Pocky từ hai đầu, ai buông miệng ra trước là thua. Tức là Akane phải vừa nhìn chằm chằm vào Shizuku vừa chơi. Đương nhiên khi cây Pocky ngắn lại thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
「Cấm bỏ cuộc nhé. Không có chuyện thắng hay thua mà không đấu đâu」
「Ơ, ơ, mình, mình chịu thua cũng được………………!」
Sakura-san không chấp nhận. Cô ấy chìa cây Pocky mới ra trước mặt hai người.
「Nào, xin mời」
「Ư ư………………」
Akane rên rỉ.
「V-vẫn……………… Hội trưởng vẫn bình thường sao?」
「Cũng không hẳn」
Không hẳn là sao chứ. Vì vẻ mặt cô ấy vẫn vô cảm nên không thể đoán biết được, nhưng dù sao thì cô ấy cũng không hề nao núng. Chẳng biết là đáng tin cậy hay không nữa.
Akane rụt rè kẹp một đầu bánh vào môi, còn Shizuku thì ngậm ngay lập tức.
「Chuẩn bị, bắt đầu」
Cùng với hiệu lệnh của Sakura-san, họ bắt đầu ăn.
Không chỉ riêng trò Pocky, mà khi hai người cùng ăn một thứ, tư thế sẽ hoàn toàn không ổn định. Nếu không đỡ lấy nhau thì một là ngã, hai là đồ ăn bị gãy.
「Ư~, ư!!」
Akane và Shizuku quàng tay vào nhau, dần dần chuyển sang tư thế ôm để giữ thăng bằng.
Người đang làm ầm ĩ lên là Akane. Shizuku thì bình tĩnh cắn từng chút một.
「Phuni, Hụi trưởnngggg」
「………………Im lặng nào」
Rộp rộp rộp rộp……………. Môi của hai người đang lại gần nhau. Tôi và Sakura-san nín thở từ lúc nào không hay.
「Hụi trưởn, hụi trưởn, tớ tắt thở mất, ưm ưm~!」
「Một chút nữa……………」
「Ưm ưm!!」
Bất ngờ Shizuku ôm lấy Akane rồi xoay người quay lưng về phía chúng tôi.
Tôi không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra. Chỉ nghe thấy tiếng hét bị nghẹt lại của Akane.
「Tôi thắng rồi nhé」
Giãy giụa giãy giụa. Chân Akane đạp loạn xạ. Rồi cũng dần dần lắng xuống.
Một lát sau hai người tách ra, Shizuku ngồi lại ngay ngắn trên ghế sofa.
Thắng ở chỗ nào vậy trời. Akane mặt đỏ bừng cúi gầm xuống, nên chắc đúng là thắng rồi.
「Shizuku-chan táo bạo thật」
Sakura-san thốt lên đầy cảm thán.
「Vậy sao……………」
「Mình thì thích hôn con trai hơn」
「Shizuku-chan...... từng hôn con trai rồi hả?」
「Có sao không nhỉ」
Người bị hỏi trả lời lấp lửng kiểu "Ai biết đâu đấy". Nhưng trong khoảnh khắc ánh mắt cô ấy hướng về phía này, tim tôi nhảy dựng lên.
Akane vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, nhưng cũng cố gắng đứng dậy và ngồi xuống ghế.
「Ổn không?」
Trước câu hỏi của tôi,
「Vâng………………. Nhưng mà…………… cảm giác……………… ghê gớm lắm……………」
Một câu trả lời kỳ quặc. Ghê gớm cái gì cơ chứ.
Akane uống nước trái cây ừng ực như để trấn tĩnh lại. Sakura-san vừa mở chai nhựa mới vừa nói:
「Vậy là hiệp hai nhé」
Vẫn còn chơi nữa hả.
「Vừa rồi là Akane-chan và Mishima-san rồi, nên lần này là mình và Natsuru-san」
「………………Tại sao chứ………………!」
Người phản đối là Akane. Cô ấy suýt phun hết nước trái cây ra ngoài.
「Giấy lãng phí lắm nên không làm thăm nữa」
「Thế còn bốc thăm thì sao………………!」
「Dùng mặt sau tờ lịch cũng được mà」
「Lịch nhà mình là hàng Thú nội tạng đấy. Không xé được đâu」
Tâm lý của nhà sưu tập là xé lịch là chuyện không thể chấp nhận được.
Akane vẫn tiếp tục phản đối, nhưng Sakura-san đã tí toáy chuẩn bị Pocky.
「Nào, Natsuru-san」
Với gương mặt tươi cười, cô ấy định bắt tôi ngậm bánh.
「Không được…………………」
Akane như sắp bốc khói đến nơi.
「Mishima-san, cậu cũng đã chơi đàng hoàng rồi còn gì」
「Đó là kết quả bốc thăm」
「Làm đến mức đó rồi mà còn nói thế?」
Cô ấy lật ngược tờ giấy làm thăm đã dùng lúc đầu. Vội vàng vẽ bốn đường dọc và mấy thanh ngang.
「Dùng cái này chơi đi………………」
「Tóm lại, tôi không chấp nhận chuyện không bốc thăm đâu」
「A...... cái gì mà đến mức đó chứ………………!」
Cô ấy lại điền tên vào một cách ngẫu nhiên. Sau khi cả bốn người viết xong, bắt đầu.
「……………Hiểu rồi」
Sakura-san bị áp lực đe dọa nên đành trả lời "Hiểu rồi".
「………………A~, lại trượt rồi」
「Tôi cũng trượt nhé」
Người nói câu đó là Sakura-san và Shizuku. Vậy nghĩa là…………
Gương mặt Akane đỏ bừng lên trông thấy.
「………………Là mình với Natsuru-san」
「………………Cái gì thế hả!」
Người làm ầm lên, đúng như dự đoán, là Sakura-san.
「Quá đáng lắm. Gian lận」
「……………Không phải gian lận. Đây là kết quả bốc thăm công bằng」
Akane phản bác. Công thủ đảo chiều. Lần này đến lượt Akane tiếp nhận lời phàn nàn.
「Đành chịu thôi………………」
「Mishima-san, là chơi Pocky với Natsuru-san đấy nhé?」
「Mình biết rồi. M-mình không có mấy cái sở thích kiểu đó đâu...... không có nhiều đâu, nhưng đành chịu thôi. Bốc thăm quyết định rồi mà......」
Cô nàng cứ liên tục nhắc đi nhắc lại là do bốc thăm.
Còn tôi, một đương sự khác, thì vẫn đang ngớ người ra. Ờ thì, ngậm Pocky với Akane hả? So với làm cùng Shizuku thì đỡ hơn nhiều, nhưng mà với Akane thì. Chưa bao giờ nghĩ tới luôn.
Cô nàng vừa liên tục nói "Đành chịu thôi. Đành chịu thôi", vừa chuẩn bị Pocky. Trông có vẻ vui vẻ lắm cơ mà.
Sakura-san liếc xéo. Shizuku im lặng. Akane thì mặt đỏ gay gắt, nhưng miệng lại ngậm cán cây Pocky một cách nhẹ nhàng.
「Natsuru-san………………」
Dù cách nói ấp úng nhưng tôi nghe rất rõ. Tôi tắm mình trong ánh nhìn đầy ghen tuông của Sakura-san và định kẹp đầu kia vào miệng.
Gương mặt Akane ngay trước mắt. Chỉ là, không có nhiều cảm xúc lắm. Thấy dễ thương thì có, nhưng cảm giác không rung động mấy. Cơ mà sao cậu ấy lại nhắm hờ mắt thế kia.
Tôi cắn vào phần sô-cô-la.
「Mình tới đây………………」
「Mishima-san, không được nắm chặt thế!」
Lời phản đối của Sakura-san bị phớt lờ. Thậm chí cô ấy còn bắt đầu quàng tay lên tay tôi.
「A…………… Akane-chan………………」
Khuôn mặt dần dần tiến lại gần.
「Cứ giữ nguyên thế nhé......」
Dù là dễ thương không gây rung động, nhưng gần đến mức này thì huyết áp cũng phải tăng lên. Môi của Akane đang đến gần kìa.
Này, cứ thế là sao. Sự táo bạo này khác hẳn lúc với Shizuku.
Cô ấy hoàn toàn không dừng lại. Này, không định dừng lại à? Này.
Sakura-san đang lo sốt vó. Shizuku im lặng. Tim tôi bắt đầu đập mạnh hơn.
「Natsuru-san………………」
Tại sao chứ.
Khoảnh khắc sát nút, tôi bất giác quay mặt sang một bên. Tiếng "rốp" nhẹ vang lên, cây Pocky gãy đôi. Tôi vội vàng nhai nát phần còn lại.
「……Tôi... tớ thua rồi……」
Sakura-san lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm. Akane thì có vẻ không hài lòng chút nào.
「……………Tại sao, lại dừng lại vậy ạ?」
「Cái đó là…………… tớ nghĩ Akane-chan nên làm với người phù hợp hơn」
Tôi buột miệng trả lời.
「Thay vì làm giữa con gái với nhau, thì làm với bạn trai sẽ tốt hơn………………」
Nghe có vẻ giống lời bào chữa, nhưng đó cũng là suy nghĩ thật lòng của tôi. So với tôi phiên bản nữ, thì làm với người con trai mình thích vẫn hơn chứ. Như thế tốt cho Akane hơn.
Cô ấy ngoảnh mặt đi chỗ khác.
「Chẳng chịu nhận ra gì cả mà còn......」
Nghe như cô ấy đang lẩm bẩm gì đó, nhưng chắc là tôi tưởng tượng thôi.
「Phải không」
Akane lại uống nước trái cây ừng ực. Chắc là cách giải tỏa căng thẳng đây mà.
Cốc nước của cô ấy cạn sạch. Tôi định rót thêm thì Sakura-san nói "Để mình" rồi rót nước cam vào. Ồ, quan hệ đối đầu biến mất rồi sao?
Tôi nhón một miếng khoai tây chiên mới ra lò. Hơi nhạt muối nhỉ. Tôi thích ăn mặn cơ.
Trò chơi Pocky chỉ diễn ra hai hiệp rồi kết thúc trong sự lấp lửng. Chủ đề nói chuyện cũng cạn dần.
「………………Thú nội tạng, nhiều thật đấy nhỉ」
Akane nhìn quanh phòng. Sakura-san quên cả hiềm khích, cười tươi rói.
「Số lượng khủng khiếp thật……………」
「Phần ở phòng khách là mình bày ra vì hôm nay đấy. Đặc biệt là muốn cho Natsuru-san xem」
Cô ấy nhấn mạnh tên tôi. Quả nhiên là quan hệ đối đầu vẫn còn đó. Người Akane cứng đờ lại.
Nhưng mà, đúng là bộ sưu tập Thú nội tạng hoành tráng thật. Cứ như một vườn thú vậy.
「Thấy sao hả Natsuru-san?」
「……………Tuyệt lắm………………」
Chẳng còn từ nào khác để nói. Cái lịch Thú nội tạng treo trên tường kia, mỗi lần sang tháng mới là nội tạng lại thối rữa thêm một chút. Ống cắm bút thì là cắm bút lên ruột gan đấy.
「………………À……………… cũng được đấy………………」
「Cậu thích là mình vui rồi」
Cô ấy chắp hai tay lại.
「Oa………………」
「Phòng bên cạnh còn nhiều đồ hơn nữa cơ. Sang xem đi」
Cô ấy đứng dậy mà không cần nghe câu trả lời của chúng tôi. Nếu chủ nhà đi mất thì cũng kỳ, nên tôi đành đi theo.
Căn phòng cô ấy dẫn chúng tôi vào là một phòng kiểu Tây rộng khoảng sáu chiếu. Cô ấy mở cửa với nụ cười rạng rỡ.
「Đây là phòng của các con mình」
Tôi không đến mức ngã ngửa vì sợ thất lễ, nhưng từ góc này sang góc kia đều lấp kín bởi series Thú nội tạng.
Chỗ này chắc chắn còn kinh khủng hơn phòng khách. Từ thú nhồi bông, bát đĩa, sách tranh, văn phòng phẩm. Từ tiểu thuyết chuyển thể đến DVD. Thậm chí có cả mô hình nhựa. Ai sản xuất mấy cái này vậy trời.
Mô hình Thỏ Đen Seppuku tinh xảo đến mức thượng thừa. Ngay phía sau có một võ sĩ đang vung kiếm Nhật lên, có vẻ như đang diễn tả cảnh Kaishaku (người chặt đầu sau khi Seppuku). Gọi là Diorama (sa bàn) à?
「Là Garage kit (bộ mô hình tự lắp ráp) đấy」
Sakura-san tự trả lời thắc mắc của tôi.
「Do cá nhân tự chế tạo đấy. Nhìn này, nhìn đi. Phần trực tràng trông thật lắm phải không」
Sakura-san vừa chỉ trỏ vừa hớn hở.
Tôi và Akane chỉ biết lùi bước. Shizuku không nói gì, nhưng có vẻ như cô ấy cũng đang ngạc nhiên.
Như thói quen của dân mê sưu tầm (Otaku), dù là Sakura-san cũng muốn thao thao bất tuyệt về lĩnh vực sở trường của mình. Cô ấy giải thích mà chẳng bận tâm đến chúng tôi.
Cô ấy chỉ vào con thú nhồi bông hình mèo nằm trong tủ kính.
Cái này thì tôi biết. Chắc chắn cả nước Nhật chỉ có khoảng sáu người mua thôi. Một trong số đó lại đang ở đây.
「Con thú bông này là hàng giới hạn đấy. Có thể thay đổi nội tạng bên trong được. Vì chỉ bán qua đường bưu điện nên mình đã nghĩ nếu không mua được thì sẽ tìm trên đấu giá mạng đấy」
Tôi nghĩ không phải là hàng giới hạn đâu, mà là vì không bán được nên không sản xuất thêm ấy chứ.
Tiếp theo cô ấy lấy ra một cuốn sách khổ lớn.
「Cái này nhé, là sách tranh 3D (sách nổi) đấy」
「Sách nổi……………………」
「Oa………………!」
「Natsuru-san, hãy nhìn bức tranh này, rồi nheo mắt thay đổi tiêu cự và nhìn chằm chằm vào nhé」
Cô ấy cho xem cuốn sách có vẽ con Lợn rừng Yubitsume (Lợn rừng chặt ngón tay). Tôi nghĩ là sách cho trẻ con, nhưng xét về giáo dục nhân cách thì tệ hại vô cùng.
Tôi thử nhìn theo, và bất ngờ nội tạng lòi ra.
Cứ coi như là hình ảnh ghê rợn (guro) được phóng to lên vậy. Lại còn là hình khối, 3D nữa chứ. Dồn kỹ thuật vào mấy thứ này thì sai quá sai rồi.
Sakura-san cười khúc khích.
「Thú vị nhỉ. Mình nhìn cả ngày cũng không chán」
Còn tôi thì tim sắp ngừng đập trước khi kịp chán rồi.
Dù sao thì cũng nhiều thật. Cái hãng đồ chơi đó, giỏi thật khi mở rộng đến mức này.
Cái gối ôm trưng bày đằng kia, bình thường có nghĩ đến cũng chẳng ai làm đâu. Vì ngủ với nó chẳng khác gì ngủ với xác chết.
Để chắc ăn, tôi hỏi thử.
「Cậu có dùng gối ôm không………………」
「Không dùng đâu」
Sakura-san phủ nhận ngay lập tức.
「Phí lắm. Cái gối ôm đó cũng là hàng giới hạn mà. Chỉ để trưng bày thôi」
Nói đi cũng phải nói lại, thói quen sưu tầm của Sakura-san y hệt con trai. Tôi nghĩ gối ôm in hình nhân vật hoạt hình không hợp với con gái lắm đâu, thế mà cô ấy vẫn mua đàng hoàng.
Chỉ cần nhìn căn phòng này thôi cũng đủ hiểu Sakura-san yêu Thú nội tạng đến nhường nào. Người thường không tài nào hiểu nổi đâu. Đặc biệt là cái hãng sản xuất này, Đại hội cổ đông lúc nào cũng loạn cả lên.
Có tin đồn là hỗn loạn đến mức cảnh sát cơ động phải xuất quân, nên người chơi cổ phiếu chắc cũng chẳng muốn nhìn đến nó nữa. Tên hãng còn là "HARAKIRI Mol" cơ mà. Yes! UCHIKUBI (Chặt đầu).
Akane đang rụt rè chọc vào cục tẩy hình nội tạng. Shizuku đứng trước cái áo phông Hổ Thắt Lưng (Harakiri Tora) mà không nhúc nhích.
Cô ấy đang say sưa nói chuyện với vẻ ngây ngất.
「Hầu hết các món đồ mình đều đã sưu tập đủ rồi, nhưng mà………………」
Vâng, nhìn là biết rồi ạ.
「Chỉ riêng thú nhồi bông là phòng này không đủ chỗ trưng bày, nên mình để cả ở phòng bên cạnh nữa. Sang xem đi」
Căn phòng bên cạnh cũng là phòng kiểu Tây. Và ở đây cũng chật kín thú nhồi bông Thú nội tạng.
Mọi chủng loại đều có đủ, nhưng mỗi loại nhất định phải có nhiều con.
「Mình còn đem tặng cho bạn bè nữa」
Cô ấy nói. Được bao quanh bởi những con thú nhồi bông lòi ruột gan, trông cô ấy hạnh phúc vô cùng. Quả nhiên là Sakura-san, người vượt qua mọi thường thức theo nhiều nghĩa.
Tập tính của dân sưu tầm, cái gọi là dùng để bảo quản và dùng để ngắm ấy mà. Trong kho của các thương gia giàu có thời Edo, nghe nói những thanh kiếm lấy làm thế chấp nợ nần đêm đêm lại phát ra tiếng rên rỉ, nhưng căn phòng này chắc cũng ồn ào lắm đây.
「Vậy nên nhé, mình có một báu vật cực kỳ quý hiếm đấy」
Cô ấy lục lọi sâu trong tủ.
Thứ cô ấy lôi ra là một con sư tử toàn thân đen thui. Vẫn lòi nội tạng ra ngoài nên chắc chắn thuộc series Thú nội tạng rồi, nhưng mà lạ thật, tôi chưa thấy bao giờ.
「Là Sư Tử Thiêu Sống (Hiaburi Lion). Đây là con đầu tiên trong series Thú nội tạng đấy」
Thảo nào chưa thấy bao giờ. Nghe đâu ban đầu có một bộ truyện tranh tên là "THE HARAWATA" (THE Ruột gan), và Thú nội tạng là sản phẩm ăn theo (spin-off) từ đó. Vì vậy, Sư Tử Thiêu Sống vẫn mang tên series là "THE HARAWATA". Nhân tiện thì bộ truyện đó chán đến mức các hiệu sách trả lại cho nhà phân phối mà không thèm mở kiện hàng, khiến nhà xuất bản cũng biến mất theo luôn. Nam mô.
「Nhà sản xuất chuyển sang Thú nội tạng ngay sau đó, nên Sư Tử Thiêu Sống thực sự rất ít」
「………………Sao cậu lại có được?」
「Mình tình cờ mua được thôi」
「Ồ………………」
「Ừm」
Sakura-san vừa kể vừa như nhớ lại.
「Hồi cấp hai ấy, mình nhìn thấy nó trước cửa tiệm và nghĩ ngay là "chính là nó". Mình đã dốc hết tiền tiêu vặt ra mua đấy」
「Mình cảm thấy ngay lập tức. Vì nó giống hệt con sư tử mà ngày xưa mình từng nghĩ ra」
Bỗng nhiên Shizuku, người nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng hỏi.
「Kaede, ngày xưa từng nghĩ ra, là sao?」
Sakura-san giật mình.
「Mình nói thế à?」
「Ừ. Nhưng mà sau khi mua Sư Tử Thiêu Sống thì mình nhớ ra」
Sakura-san ngượng ngùng rụt cổ lại.
「À thì là……………」
「Hồi tiểu học ấy, mình toàn đọc truyện tranh thôi mà」
「Bây giờ cậu vẫn đọc còn gì」
「Đừng trêu tớ chứ. Hồi đó mình đã muốn trở thành họa sĩ truyện tranh rồi, nên tự nghĩ ra cốt truyện các kiểu」
「Trong số đó nhé, có một nhân vật giống hệt Sư Tử Thiêu Sống xuất hiện」
「Ồ………………」
Lông mày Shizuku khẽ giật.
Hóa ra từ hồi đó đã thích đồ guro (kỳ dị/ghê rợn) rồi sao, cảm xúc thật phức tạp, nhưng chuyện đó tính sau đi.
Tôi cũng cố nén sự dao động. Sakura-san lại nghĩ ra ý tưởng giống hệt Sư Tử Thiêu Sống sao. Đây là chuyện không thể bỏ qua được.
Có vẻ như cô ấy có mối liên hệ nào đó với Moderator (Người điều phối). Có khi nào là cùng một người không?
Không không. Nếu vậy thì không có tà khí. Nhưng việc cô ấy đang tạo ra những người như chúng tôi thì chắc chắn không sai rồi.
Shizuku vẫn giữ nguyên vẻ mặt như trước. Điểm này đúng là phi thường, nhưng lúc này thì đáng tin cậy.
Không biết từ lúc nào Akane đã nắm chặt lấy tay áo tôi. Có vẻ cô ấy cũng đi đến cùng một suy nghĩ.
「Chuyện ngày xưa ấy mà」
Chuyện bịa sao?
「Ừ. Nhưng mua Sư Tử Thiêu Sống xong là nhớ lại liền」
「Cậu cũng sưu tập các món đồ khác từ hồi đó sao?」
「Đúng vậy. Từ năm lớp 7, mình đã sưu tập suốt rồi」
「Tôi thì……………… năm lớp 9…………… nhỉ」
Shizuku có vẻ đang suy tính điều gì đó.
Theo câu chuyện đã nghe trước đây, thì cô ấy đã là Kämpfer từ năm lớp 10, tức là hai năm trước. Việc sắp xếp lại dòng thời gian để xem liệu có Kämpfer nào khác xuất hiện trước đó hay không cũng là điều cô ấy đang làm. À, nhắc mới nhớ, cô ấy cũng nói là được các tiền bối chỉ dạy nhiều điều.
「Cậu có thường xuyên tặng thú nhồi bông cho người khác không?」
「Ừ. Hễ thân thân một chút là mình tặng ngay. Mình muốn mọi người biết đến sự dễ thương của Thú nội tạng dù chỉ một chút thôi」
Chuyện đó khó lắm đấy, nhưng với số lượng này thì có tặng bao nhiêu cũng không hết được đâu.
「Mình cũng tặng cho nhiều người ở Seitetsu lắm. Có lẽ... mình cũng đã tặng cho tiền bối của Shizuku-chan nữa」
「Hồi lễ hội văn hóa hay đại hội thể thao, Kaede hay đến chơi mà nhỉ」
「Hồi tặng thú bông cho người chạy nhất giải tiếp sức, mình đã bị mắng đấy」
Làm đến mức này thì nhà sản xuất cũng mãn nguyện rồi. Lẽ ra phải tặng không cho Sakura-san mười vạn cổ phiếu mới phải.
Shizuku ngắm nghía con thú bông trong tay.
「Nè Kaede, con Sư Tử Thiêu Sống này, tôi xin được không?」
「Không được đâu. Dù là Shizuku-chan cũng tuyệt đối không được」
「Thích đến thế sao?」
「Em nó thực sự là báu vật đấy」
Sakura-san vừa cười nói vui vẻ vừa nhìn lên đồng hồ treo tường.
「Ôi, đã giờ này rồi sao. Phải chuẩn bị cơm tối thôi」
「Được mà Kaede, chúng ta ra ngoài ăn đi」
「Khó khăn lắm Natsuru-san mới đến chơi, mình sẽ tự nấu. Nè, Natsuru-san. Cậu ở lại ăn nhé」
「Cũng được………………」
Được ăn món ăn do chính tay Sakura-san nấu, còn gì hạnh phúc hơn thế. Tuy giờ đang là thân con gái, nhưng ước mơ của tôi là một ngày nào đó được ăn với tư cách đàn ông.
「Hoan hô」
Sakura-san vui vẻ bước vào bếp. Chắc là muốn nấu lắm rồi đây. Đến mức mượn cả sách ở thư viện cơ mà.
Nguyên liệu có vẻ đã được mua sẵn. Chẳng mấy chốc, tiếng dao thớt và tiếng ninh nấu vang lên.
「Sẽ là món Ý nhé, được không? Có ai không ăn được món gì không?」
「Ổn mà. Đừng bận tâm」
Shizuku trả lời. Rồi cô hạ giọng.
「Cậu nghĩ sao?」
「………………Chuyện lúc nãy hả?」
「Đương nhiên rồi」
Tôi nhìn lên trần nhà, trả lời bâng quơ.
「………………Cũng cùng suy nghĩ với Hội trưởng thôi」
Trả lời bình thường thì ngượng chết, nên tôi đáp lại như vậy.
Không biết có phải là Moderator hay không. Nhưng việc Sakura-san dính líu đến Kämpfer thì giờ đây càng thêm chắc chắn. Việc người đó bắt đầu tất cả từ Sư Tử Thiêu Sống cũng là sự thật.
「Moderator để mắt đến Kaede, hay là ngược lại……………」
「Này này, ngược lại là sao」
「Tôi không muốn nghi ngờ Sakura-san quá mức cần thiết đâu」
「Chẳng phải nên cân nhắc mọi khả năng sao?」
Vẻ ngoài như thiên thần của cô ấy vẫn y nguyên. Tôi còn nhìn thấy cả đôi cánh thiên thần mọc ra nữa kia. Dù người đẹp ấy có là Moderator hay gì đi nữa, trái tim chung thủy của tôi vẫn không đổi thay.
「Hết thuốc chữa」
Akane nói.
Shizuku thì giọng điệu như không biết nên ngạc nhiên ở điểm nào, còn Akane thì có vẻ xị mặt. Chậc, đúng là bọn con gái không hiểu nổi tấm chân tình này.
「Đúng là nếu không điều tra thêm chút nữa thì có những điều vẫn chưa biết được」
Shizuku rót nốt chỗ nước cam còn lại.
「Cậu vẫn……………… ở lại đây à………………?」
「Đúng thế. Tốt hơn là nên hỏi thêm từ Kaede」
「Nhưng mà không chỉ chuyện về Sakura-san, Hội trưởng chẳng phải đã nói là có khả năng xuất hiện Kämpfer mới sao………………?」
「Đó cũng là một khả năng」
「Ý cậu là Mikoto hả?」
Tôi hỏi.
「Ừ. Kondō-san không chỉ đơn thuần là chiến đấu, mà cũng không lạ nếu cô ấy đảm nhận một vai trò khác. Tôi càng đến gần sự thật thì Moderator càng ghét bỏ mà」
「Đâu có nghĩa Mikoto chắc chắn là tay sai của Moderator đâu......」
「Cô ta đã tấn công Senō-kun còn gì」
「Nhỏ đó màu đỏ mà」
「Tôi nghĩ là do mối quan hệ giữa tôi và Senō-kun sâu đậm đấy」
Là cô tự ý làm cho nó sâu đậm chứ ai.
Hầy, nhờ ơn Shizuku mà tôi ngày càng lún sâu vào rắc rối. Quả nhiên không nên nói chuyện thì hơn. Cứ thế này tôi sẽ bị Shizuku nắm thóp đơn phương mất.
「………………Hửm?」
「Senō-kun?」
「Sao thế. Trông như muốn nói gì đó」
「K-không. Không có gì」
Không được. Shizuku quá sắc sảo. Tôi phải tiết chế cả những suy nghĩ trong đầu mới được.
「Để mọi người đợi lâu」
「V-vâng」
Sakura-san bê ra một cái đĩa lớn. Mì ống đang bốc khói nghi ngút.
「Mình sẽ mang đĩa chia ra ngay đây. Mishima-san, dọn bàn giúp mình với」
Đến giờ ăn tối nên câu chuyện tạm thời bị gián đoạn.
Món Sakura-san nấu là đồ Ý. Nghe bảo là phong cách Napoli, nhưng thú thật tôi cũng không rõ lắm. Mì ống có nghêu. Ngoài ra còn có mực chiên, salad và bánh mì bơ tỏi. Món chính là thịt bê nướng thảo mộc có xương. Vị ngon miễn chê. Quả nhiên là Sakura-san. Nấu ăn cũng siêu hạng.
Shizuku lẳng lặng ăn. Cô nàng này ít khi nói cảm tưởng, nhưng nếu không chê bai gì thì chắc là ngon rồi. Akane thì lẩm bẩm "Ngon quá……………". Ngon thì tốt rồi, nhưng sao trông vẻ mặt lại cay cú thế kia?
Sau một hồi ăn uống, Sakura-san nói:
「Phải rồi. Hôm trước mình mua được cuốn băng hiếm lắm. Mọi người cùng xem nhé」
Cô ấy lấy thứ gì đó từ dưới kệ tivi. Là vỏ hộp băng video VHS. Băng video Thú nội tạng. Hửm? Khác với cái xem ở rạp chiếu phim sao.
「Là OVA được sản xuất thời kỳ đầu đấy. Kiệt tác đấy nhé」
Cô ấy nói vậy nên chúng tôi xem, và đúng là kiệt tác thật. Theo một nghĩa khác.
Bối cảnh là thời Chiến quốc (cái thiết lập này đã sai sai rồi). Sói Ngục Môn (Gokumon Ookami) lúc nhỏ bị Voi Ấn Độ Xé Xác (Yatsuzaki Indo-zou) - một con quái vật Nam Man (người phương Tây) bắt giữ, và bắt đầu bằng cảnh bị rút hết nội tạng. Sau khi bị rút nội tạng (có dòng chữ chạy giải thích rằng người có thắc mắc về điều này ngày mai sẽ chết, một lời đe dọa không phải chuyện đùa), Sói Ngục Môn khóc lóc đau khổ suốt ba ngày ba đêm, rồi lên đường trả thù để đánh bại Voi Ấn Độ Xé Xác. Rồi trong lúc chu du khắp các nước, ngỡ tưởng sẽ lấy lại từng bộ phận nội tạng thì không phải (vậy Sói Ngục Môn sống kiểu gì?), mà lại hợp tác với một tu sĩ Druid trôi dạt từ Scotland đến để gọi UFO, rồi trôi dạt ra ngoài vũ trụ do Mặt Trăng đi chệch quỹ đạo Trái Đất. Thế Sói Ngục Môn thì sao?
Việc lấy lại nội tạng bị lãng quên ngay lập tức, thay vào đó là những cảnh mặc đồ bơi vô nghĩa (vì là thú vật mà?) rồi thi đấu tennis và cờ Shogi. Đến cảnh đặt chân lên căn cứ mặt trăng Moonbase Alpha thì tôi há hốc mồm luôn. Ngay sau đó Căn cứ Mặt trăng bị quân đoàn "Hóc-môn Nướng Than Hoa" tấn công. Nhìn đây, chỗ này này.
Trên màn hình, những bộ nội tạng bò dựng cờ ghi "Tươi ngon đại hạ giá" đang tấn công căn cứ mặt trăng. Tất nhiên là không mặc thứ đồ thô kệch như đồ bảo hộ vũ trụ rồi.
Đám nội tạng vừa bắn súng hỏa mai vừa leo dốc, bám vào tường đá.
「Nghe nói là tái hiện trung thực cảnh công thành thời Chiến quốc đấy」
Có cần thiết phải làm trên mặt trăng không.
Cố chịu đựng xem tiếp, bỗng nhiên có đám lục phủ ngũ tạng xanh lè tự xưng là "Đế quốc Nội tạng Galman" xông vào và bắt đầu tấn công bừa bãi. Giống Đế quốc Gamilas trong "Space Battleship Yamato" quá, nhưng mà bản quyền có ổn không đấy?
Cuộc chiến kéo dài nhiều giờ đồng hồ (trong phim), nhưng kết thúc một cách lãng xẹt và làm hòa. Để đánh dấu sự hòa giải, chúng cùng nhau hút LSD. A~, trong bản điện ảnh cũng có cảnh này thì phải.
Cảnh phê thuốc đến mụ mị đầu óc và thấy những giấc mơ ảo giác (psychedelic), nhưng mà có liên quan gì đến chất lượng phim không nhỉ. Tôi chỉ thấy như mấy vệt màu nguyên chất đang chuyển động ngoằn ngoèo thôi.
「………………Nhân vật chính đâu?」
Không thấy bóng dáng Sói Ngục Môn đâu nên tôi hỏi thử.
「Nhân vật chính biến mất rồi……………?」
「Kìa Natsuru-san. Sói Ngục Môn chết lúc nãy rồi mà」
Sakura-san cười và tua lại băng. Cảnh Mặt trăng trệch khỏi quỹ đạo Trái Đất. Có cái gì đó bé như hạt gạo bị văng ra ngoài không gian vũ trụ.
「………………Hả」
「Cái này là Sói Ngục Môn đấy. Chết ở đây rồi, không xuất hiện nữa đâu」
Không được rồi, Sakura-san nói.
「Không nhìn ra được cái này thì không thể tự xưng là fan của Thú nội tạng đâu」
Xin lỗi. Tôi không muốn tự xưng đâu ạ.
Cuối cùng cũng hết. Một cái kết khiến người ta phát điên khi Mặt trăng bay đi và đám nội tạng khoác tay nhau nhảy múa trên cánh đồng hoa lỗ đen.
Sakura-san vô cùng mãn nguyện vì được thưởng thức đoạn phim yêu thích cùng mọi người.
「Thú vị nhỉ」
「………………Ừm」
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài gật đầu.
Vẫn còn băng video nữa, nhưng tôi hầu như không xem. Akane thì gục ngã không ăn nổi mì ống vì đám nội tạng quá chân thực, Shizuku thì ngay từ đầu đã không thèm xem mà cứ mải miết ăn.
「Nè」
Shizuku xem đồng hồ rồi liếc nhìn tôi đang chóng mặt hoa mắt.
「……………Muộn quá rồi nhỉ」
Cố tình canh đúng lúc này, chắc là quan tâm đây mà. Tôi chỉ biết cầu nguyện là đừng bao giờ phải xem lại nữa.
「Không ngủ lại sao?」
「Phải về thôi」
「Phiền lắm」
「Mình định thế mà」
Sakura-san nói với vẻ ngơ ngác.
「Được mà, sống một mình lúc nào cũng buồn lắm」
「Đêm nay cậu ở một mình thì cũng thế thôi mà」
「A~, Shizuku-chan lạnh lùng quá. Vậy thì, mình sẽ ngủ cùng Natsuru-san」
Hả, ơ, tôi!!!
Sakura-san cố tình đứng dậy, định ngồi xuống bên cạnh tôi.
「Natsuru-san sẽ ngủ lại, đúng không」
Cô ấy nói.
「À ừ thì………………」
Ngủ lại thì không sao, nhưng chuyện gì cũng cần chuẩn bị tâm lý chứ. Nhưng Sakura-san có vẻ đã quyết tâm rồi, cô ấy nói: "Mình đã chuẩn bị sẵn đồ ngủ và chăn nệm rồi".
Thế thì thành ra kế hoạch được tính trước à.
「Natsuru-san, một đêm thì không sao đâu nhỉ」
「Kho……………… khoan đã. Tại sao Natsuru-san lại ngủ lại chứ………………」
Khi cô ấy định ngồi xuống, Akane bất ngờ chen vào.
「Bạn bè mà. Quyết định rồi nhé」
Với tôi thì sống một mình nên đừng nói một đêm, nửa năm cũng chả sao. Nhưng Sakura-san thì ngơ ngác trong thoáng chốc, rồi phản bác ngay lập tức.
「Chưa quyết định. Natsuru-san ngủ lại, kỳ lắm」
「Không kỳ chút nào」
「Ưm. Cứ nói rõ đi. Bữa sáng mình cũng sẽ nấu luôn cho」
「Bởi vì……………… chuyện đó…………… không trong sáng (fuketsu)」
Sakura-san nổi giận.
「Kh-không trong sáng là sao chứ! Con gái ngủ với nhau thì có gì mà không trong sáng」
「………………Sakura-san……………… chắc chắn định làm chuyện không trong sáng……………」
「Cái, c-cái gì là chuyện không trong sáng chứ………………! Lúc thay đồ, chẳng phải người làm chuyện không trong sáng với Natsuru-san là Mishima-san sao! Sờ... sờ ngực các kiểu......! Sao lại làm cái chuyện đáng ghen tị như thế………………!」
「Là để bảo vệ Natsuru-san nên mình mới làm đấy chứ………………!」
Cái đó thì cũng kỳ quặc thật.
Chuyện lại bắt đầu rối tung lên rồi. Akane có vẻ ganh đua quá mức với Sakura-san. Việc gì cô ấy làm Akane cũng không vừa mắt. Còn Sakura-san thì, tôi là con trai thì không thèm ngó ngàng tới, nhưng tôi là con gái thì lại mê mệt, nên mọi chuyện cứ rối nùi lên.
Sakura-san và Akane đang tranh cãi qua lại. Cả hai đều rất quyết liệt. Sao lại phải quyết liệt thế chứ.
「Muộn thế này rồi, không thể để Natsuru-san về một mình được」
「Tớ sẽ đi theo………………!」
「Về rồi thì không biết Natsuru-san sẽ bị làm gì nữa…………………」
「Akane-san không về sao. Nếu là tiền taxi thì mình cho mượn đấy」
「Đừng có nói tôi như cầm thú thế chứ!」
「Cũng gần giống thế rồi………………!」
Bây giờ cả hai đều đang mất bình tĩnh. Tuy không đến mức xông vào đánh nhau, nhưng không ai chịu nhường ai. Họ lấy cảm xúc của bản thân làm chỗ dựa và tấn công bằng lý lẽ của riêng mình. Tôi nghe mà chỉ thấy lộn xộn, chẳng đâu vào đâu. Con gái đáng sợ thật.
「Cậu sẽ không ngủ lại đâu nhỉ………………!?」
「Natsuru-san, cậu sẽ ngủ lại đúng không!」
Hai người bất ngờ quay sang tôi. Tôi không trả lời được. Tất nhiên, về mặt tình cảm thì ngủ lại cũng OK, nhưng nếu lỡ vui mừng quá trớn thì Akane sẽ...
Đang không biết phải làm sao thì Shizuku lên tiếng. Cô ấy có vẻ sắp làm gì đó rồi. Cụ thể là biến thân rồi bắn súng chẳng hạn.
「Ngủ lại đi」
「………………Ơ?」
Câu nói ngớ ngẩn đó là của tôi.
「Không chỉ Senō-san, mà cả ba chúng ta cùng ngủ lại là được chứ gì. Thế thì Mishima-san cũng yên tâm rồi. Kaede, ngủ được chứ」
「Có chỗ, nhưng mà………………」
「Không vấn đề gì nhỉ. Mishima-san gọi điện về nhà đi. Nếu thiếu nguyên liệu cho bữa sáng thì lát nữa chúng ta đi mua. Senō-san, cậu cũng đi cùng nhé」
Tôi vô thức chỉ tay vào mình.
「Ơ...... tôi á.......?」
「Đương nhiên rồi」
Shizuku không nói ra lời nhưng ý bảo "Miễn bàn".
「Cậu là nguyên nhân đấy」
Thì đúng là vậy, nhưng mà.
Rốt cuộc, cả ba người sẽ ngủ lại cùng nhau. Đồ ngủ và chăn nệm sẽ do Sakura-san cho mượn.
Chính vì thế mà tim tôi đập thình thịch. Vì là quần áo tiếp xúc trực tiếp với da thịt mà. Hơn nữa chăn nệm là của Sakura-san đang dùng. À không, là đồ dành cho khách chứ. Mà sao cũng được.
Dù là đồ ngủ, nhưng mặc đồ của Sakura-san thì hồi hộp lắm. Không, đúng hơn là tôi không muốn mặc đồ ngủ.
Shizuku nhìn tôi đang bối rối với vẻ vô cảm, còn Akane thì nhìn với vẻ bực bội.
「Đã bảo là không muốn ngủ lại rồi mà……………」 là lời của Akane, nhưng tại sao lại nói đến mức đó chứ.
Sẽ ngủ lúc nào đây. Ngay bây giờ à, nhưng thế thì hơi sớm nhỉ. Vội vàng quá là không tốt. Người ta bảo kẻ vô gia cư mà vội vã thì xin được ít mà.
「Có phòng không?」
Trước câu hỏi của Shizuku, Sakura-san trả lời ngay.
「Có một phòng không dùng đến. Mọi người ngủ ở đó nhé. Mình thì lúc nào cũng ngủ ở phòng sưu tập rồi」
Nghe bảo được bao quanh bởi đồ Thú nội tạng thì mới ngủ ngon được. Còn tôi thì chắc gặp ác mộng quá.
「Vậy thì đi mua sắm thôi」
Shizuku đề xuất, và tôi thở phào nhẹ nhõm chẳng vì lý do gì.
「A, thay vì đi mua sắm」
Sakura-san chắp hai tay lại, làm vẻ mặt như vừa nghĩ ra ý tưởng hay ho lắm.
「Mọi người cùng đi tắm không?」
Hảảảảả—!!
Sợ phát ra tiếng sẽ bị lộ là con trai, nên tôi kinh ngạc trong lòng. Đi tắm, là cái bồn tắm ấy á!!!
Cơ hội mà mọi thằng con trai ở trường nam sinh Seitetsu, à không, trên toàn nước Nhật, à không không, trên toàn thế giới hằng ao ước lại đến với tôi. Tôi thật may mắn quá đi. Cú sốc này cứ như Tết, Trung thu, Lễ tạ ơn ập đến cùng một lúc vậy. Tức là thời điểm bán vé số Jumbo ấy mà.
Được tắm cùng sssSakura-san. Nhưng vấn đề là tôi đang là con gái. Chưa bao giờ tôi thấy hận bản thân là con gái, hay đúng hơn là hận bản thân là Kämpfer như lúc này. Nếu là con trai thì chắc còn chẳng được rủ đâu.
Nếu ai bảo cứ vào tắm với tư cách con gái đi thì người đó chưa hiểu tâm trạng của tôi rồi. Riêng chuyện tắm và đi vệ sinh, tôi luôn cố gắng trở về hình dạng con trai dù có chuyện gì xảy ra. Đây là ranh giới không được vượt qua.
Xin nói rõ để tránh hiểu lầm, không phải tôi không muốn tắm cùng con gái, mà là tôi ghét việc nhìn ngắm cơ thể mình khi đã biến thành con gái. Hãy thử bình tĩnh suy nghĩ xem. Sống bao nhiêu năm là con trai, đùng một cái cơ thể biến thành con gái. Thử đi rồi biết, quan sát kỹ cơ thể trần truồng của mình là chuyện không thể nào làm nổi đâu.
Chỉ thay đồ thôi đã hồi hộp rồi. Bị chê là hèn nhát thì tôi cũng không cãi lại được đâu.
「Không………………」
「………………Natsuru-san, sao thế?」
Đương sự Sakura-san thì có vẻ thắc mắc.
「Không……………… bất ngờ quá………………」
「Cậu chưa từng tắm cùng con gái bao giờ sao?」
Thì là con trai mà lị. Chưa đâu.
Sakura-san lại vui mừng.
「Vậy mình sẽ là người phụ nữ đầu tiên của Natsuru-san nhỉ. Kyaa」
Nghe kiểu gì cũng dễ gây hiểu lầm. Bằng chứng là tâm trạng Akane đang xấu đi trông thấy.
Akane phản đối một cách ấp úng.
「Chật lắm. Vào cùng Natsuru-san thì vất vả lắm」
「Sakura-san...... nếu là bồn tắm thì trong nhà này cũng có mà………………」
Mặc định là tắm cùng tôi rồi sao.
「Tắm ở đâu cơ……………」
「Có nhà tắm công cộng ở gần đây. Nó mới được sửa sang lại thành Spa đấy. Mình muốn đi thử một lần. Mở cửa đến tận đêm khuya cơ」
A, cái chỗ được lên tivi đây mà. Ý kiến của Sakura-san là tiện thể mua sắm ngày mai luôn.
Akane như sắp sùi bọt mép.
「Sao lại, tại sao lại phải tắm chung chứ………………」
「Nhưng mà cùng với Natsuru-san thì………………」
「Thế thì đâu có vấn đề gì」
「Cái đó thì...... đi thì đi nhưng mà………………」
「Mishima-san cũng đi cùng nhé」
「Không thể để Natsuru-san ở lại một mình được mà」
Cái này thì có lợi cho Sakura-san rồi. Mặc dù có thắc mắc cơ bản là "Sao không thay phiên nhau tắm ở nhà tắm trong nhà là được mà", nhưng cô ấy nhất định muốn mọi người cùng vào.
Shizuku không tán thành cũng không phản đối. Trong trường hợp này, cô ấy thường không có ý kiến gì đặc biệt. Cứ để mọi người đưa ra ý kiến, khi nào hỗn loạn thì mới ra tay thu dọn, đúng là phong cách Hội trưởng Hội học sinh.
Vấn đề là ở tôi, người đang muốn giấu giếm đây này.
(Này, phản đối đi chứ)
Tôi gửi tín hiệu mắt cho Shizuku.
(Tại sao?)
Đồ đàn bà độc ác, từ chối thẳng thừng luôn kìa.
(Không đau đâu mà)
(Không phải chuyện đó, tôi không tắm trong hình dạng con gái đâu!)
(Tự thú nhận mình là kẻ hèn nhát hả?)
(Tại sao ư…………… tôi không tắm chung với con gái đâu)
(Tôi không muốn!)
(Thế thì là lần đầu trải nghiệm nhé)
Cô ta hoàn toàn không thèm quan tâm. Hỏng rồi. Cô ả này có vẻ đang thích thú khi thấy tôi khổ sở. Quả nhiên là Sadist (S) chính hiệu. Vòng tay màu đỏ đúng là đẳng cấp khác.
Akane thì bị bác bỏ lý lẽ nên đang nói kiểu "Vậy thì cũng được……………". Bên đó cũng không trông cậy được rồi. Thêm nữa trông còn có vẻ hơi vui vui nữa chứ.
「Natsuru-san, cùng vào nhé」
Sakura-san mắt long lanh như mèo con.
「Ơ………………」
「Vào nhé」
「Vào nhé」
「Ừ………………」
Oa. Cuối cùng tôi cũng đồng ý mất rồi.
Sakura-san vui sướng tột độ. Trông cô ấy như sắp nhảy cẫng lên, nếu không phải là người trong cuộc thì tôi đã thấy cảnh này thật đáng yêu rồi. Nếu cô ấy mà có Blog, chắc chắn cảnh trong nhà tắm sẽ được cập nhật chi tiết, và sẽ có hàng tá bình luận cũng như trackback cho mà xem.
「Cái, Spa đó, ở đâu………………?」
Trước câu hỏi của tôi, Sakura-san chỉ ra ngoài cửa sổ.
「Ở hướng đằng kia. Hơi xa một chút nhưng có thể đi bộ được」
Cô ấy mỉm cười.
「Mọi người cùng vừa đi vừa làm kêu xà phòng nhé」
Thế giới của bài hát "Kandagawa" (Sông Kanda) đây mà. Thực tế khi hỏi ra thì nhà tắm công cộng cũ giờ là Spa đô thị, có đầy đủ xà phòng, dầu gội, khăn tắm và cả áo choàng tắm nữa, nên không cần mang gì theo cả.
Sakura-san vừa phấn khích nói "Đi thôi, đi thôi" vừa bắt đầu chuẩn bị. Chẳng có gì để mang theo cả. Chỉ có cái ví tiền thôi.
Tôi chẳng có việc gì làm, cứ ngẩn ngơ nhìn người khác chuẩn bị. Sakura-san thấy tôi như vậy thì chớp chớp mắt.
「………………Natsuru-san, cậu không mang túi xách hay gì sao」
「Không có………………」
Trông cô ấy ngạc nhiên thật sự. Sau này ngẫm nghĩ kỹ lại thì đúng là lạ thật, con gái mà đi tay không thì hiếm lắm. Dù là học sinh cấp ba thì cố gắng sắm một cái túi hàng hiệu cũng là chuyện thường tình.
Dù không phải thế thì đi tay không cũng chẳng ra dáng con gái chút nào. Bị nghi ngờ cũng phải thôi. Nhưng với tôi, kẻ bên trong là đàn ông, thì đó là chuyện bình thường. Đây là điều mà tôi không hiểu được, và là vấn đề cần cải thiện trong tương lai.
Sakura-san lục lọi trong tủ quần áo.
「Mình sẽ cho cậu mượn túi của mình」
「Ơ……………… không cần phải làm thế đâu………………」
「Đừng nói thế, cứ dùng đi. Đây này」
Nhưng nhìn thứ được đưa cho, tôi kinh ngạc tột độ. Là túi xách tay hình Thú nội tạng.
「Dễ thương không」
「Hàng sản xuất giới hạn nên quý lắm đấy. Hơi tiếc nhưng nếu là Natsuru-san thì được」
「Dùng đi nhé」
Được nói với nụ cười như thiên thần. Nhìn khuôn mặt đó thì tôi không tài nào nói được câu "Trò phạt gì đây?".
Tôi ném cái ví vào bụng con Rexasshica.
Sakura-san hô hào.
「Nào, đi thôi」
0 Bình luận