Thấy Doris biến mất, Vân Khả Khả cũng ngã quỵ xuống, không còn chút sức lực nào để đứng vững. Cô bé đã vắt kiệt sức mình để duy trì lãnh địa chống lại sức mạnh áp đảo của Doris. Giờ đây khi Doris rút lui, cô mới dám giải trừ ma pháp.
"Chỉ một Phù Thủy Đại Tội mà đã mạnh đến mức này sao..."
Nguyệt Hoa Phong Vân nhìn khung cảnh hoang tàn của Apal mà thở dài ngao ngán. Herolise, kẻ bị giam dưới tầng ngục sâu nhất, đã phá nát mọi thứ để thoát ra. Lá cờ vàng rực rỡ của Lika cũng tan biến thành những đốm sáng.
"Quả nhiên, thần thuật cường hóa diện rộng vẫn là quá sức với ta..."
"Tiểu Vân!!"
Vũ Khả Khả lao tới, lo lắng kiểm tra thương tích cho chị gái. Thấy không có gì nghiêm trọng, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm. Duo Mama - Tòa Khoan Dung lập tức triển khai thần thuật hồi máu diện rộng.
"Không ngờ bọn phù thủy lại dám tấn công trực diện vào Apal. Nhưng Thánh Nữ và các Giám mục đang đi làm nhiệm vụ chắc cũng sắp về tới rồi..."
"Dọn dẹp tàn cuộc là việc của Giáo Hội mấy người, không phải việc của tui. Tui đi tìm bà chị tui đây..."
Vân Khả Khả nhìn quanh quất. Dù cô cũng là Bậc 2, nhưng Doris là một trong Thất Đại Tội. Solo 1vs1 thì cô không có cửa thắng.
"Bà đưa bà chị đi đâu rồi?"
"Ta đã đưa em ấy rời khỏi chiến trường, chắc là ở hướng đó. Dư chấn của trận chiến Bậc cao rất mạnh..."
Lika đang nói dở thì khựng lại, tay cô chạm xuống đất, thần thuật dò tìm lan tỏa ra xung quanh một cách điên cuồng.
"Không, em ấy biến mất rồi! Không còn chút dấu vết nào...!"
[Thần Thuật: Thần Nhãn]
Lika mở rộng giác quan, cảm nhận mọi thứ trong bán kính hàng chục km, thậm chí là một giọt sương rơi trên ngọn cỏ. Nhưng cô không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Lạc Vũ Tích. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ hốc mắt cô, việc dò tìm diện rộng như vậy là quá sức kể cả với một Giám mục Bậc 3.
"Cái gì! Bà chị biến mất rồi á?!"
Vân Khả Khả nắm chặt lấy tay Lika, giọng lạc đi vì lo lắng. Dù mục đích ban đầu là đi tìm mẹ, nhưng sau khoảng thời gian gắn bó, Lạc Vũ Tích đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu đối với cô.
"Kh-Không thể nào... Xin hãy tìm kỹ lại đi!"
Vũ Khả Khả cũng chạy tới, khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Thấy cái lắc đầu tuyệt vọng của Lika, ánh mắt cô bé trở nên trống rỗng.
"Chẳng lẽ... có nhiều hơn hai mụ phù thủy...?"
Vũ Khả Khả nhớ lại cô gái áo đen bí ẩn xuất hiện rồi biến mất không dấu vết.
"Chẳng lẽ... chị Vũ Tích đã...?"
Lika bước đến vị trí mà Lạc Vũ Tích biến mất, lòng tràn ngập sự tự trách. Nếu ta mạnh hơn, nếu ta không do dự mà dùng thần thuật hy sinh ngay từ đầu, thì chuyện này đã không xảy ra. Vũ Tích đã không bị bắt đi.
"Ta sẽ đích thân đến Vương Quốc Phù Thủy cứu em ấy."
"Này này này, bình tĩnh lại đi! Bình thường cô là người lạc quan nhất mà, sao giờ lại hoảng loạn thế hả?!"
Nguyệt Hoa Phong Vân vội vàng ngăn Lika lại khi thấy cô định lao về phía Vương Quốc Phù Thủy. Đi đến đó với tình trạng hiện tại chẳng khác nào tự sát.
"Mọi người bình tĩnh lại đi. Cô Lạc Vũ Tích không mong manh dễ vỡ như mọi người nghĩ đâu..."
Duo Mama, người trầm tính nhất hội, cố gắng trấn an mọi người, sợ họ làm liều. Vũ Khả Khả đứng dậy, quệt mạnh những giọt nước mắt trên má.
"Đứng đây cũng chẳng giải quyết được gì. Em sẽ đi cứu chị ấy..."
"Nhưng mà..."
Nguyệt Hoa Phong Vân định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ kiên định trên khuôn mặt vốn nhút nhát của Vũ Khả Khả, và cả Vân Khả Khả cũng đang gượng đứng dậy, cô im bặt.
"Mấy người đi thì sẽ bị phát hiện ngay. Nhưng Tiểu Vũ và tui là phù thủy, tụi tui chỉ là đang về nhà thôi mà..."
Vân Khả Khả chỉnh lại quần áo xộc xệch. Các Giám mục không biết phải nói gì. Dù mang danh phù thủy, nhưng sau trận chiến vừa rồi, hai cô bé đã giành được sự tôn trọng tuyệt đối từ họ.
"Ta hiểu rồi. Giáo Hội sẽ hỗ trợ các em vô điều kiện. Chúng ta sẽ triển khai quân ở biên giới. Làm ơn, hãy đưa Lạc Vũ Tích trở về..."
Lika dần bình tĩnh lại. Dù không nhìn thấy, nhưng cô cảm nhận được sức mạnh từ những bàn tay nhỏ bé kia.
"Cảm giác thật an tâm..."
Đột nhiên, một luồng khí tức hùng mạnh bao trùm lấy tất cả. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả cảm thấy như bị ai bóp nghẹt cổ họng. Một đôi chân trần trắng muốt hạ xuống, nhưng nhìn kỹ thì chúng không hề chạm đất.
"Chuyện gì xảy ra trong lúc ta vắng mặt vậy? Tại sao lại có phù thủy ở Apal...?"
Một giọng nữ lạnh lùng vang vọng khắp thành phố. Khí thế vương giả áp đảo lan tỏa trong không khí. Mái tóc vàng óng và hàng mi cong vút của cô gái dường như tỏa ra thánh quang. Chỉ cần đứng trước mặt cô ấy thôi cũng đủ khiến tim người ta đập loạn nhịp.
"Th... Thánh Nữ...!"
"Trả lời ta. Tại sao lại có phù thủy ở Apal? Và các ngươi có vẻ khá thân thiết với chúng nhỉ..."
Khoác trên mình bộ lễ phục viền vàng lộng lẫy, vẻ đẹp lạnh lùng và cao quý của cô là bất khả xâm phạm, như thể hiện thân của chính Nữ Thần. Khác với vẻ quyến rũ chết người của Lạc Vũ Tích, cô gái này không gợi lên chút tà niệm nào. Nhưng những sợi xích vàng quấn quanh cổ tay và cổ chân cô lại mang đến một vẻ gợi cảm kỳ lạ khó tả.
"Họ... họ đang bị kiểm soát bởi kỹ năng [Thống Ngự Phù Thủy], nên họ là phe ta!"
"Thống Ngự Phù Thủy?"
Thánh Nữ khựng lại. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả cảm thấy áp lực giảm đi đôi chút. Sức mạnh áp đảo này vượt xa bất cứ thứ gì họ cảm nhận được từ Doris.
"Đó là năng lực của một Ứng viên Thánh Nữ mới được bổ nhiệm!"
Nguyệt Hoa Phong Vân vội vàng giải thích, sợ Thánh Nữ tiện tay "thanh trừng" luôn Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả vì tưởng là kẻ xâm nhập. Dù cô vẫn còn chút lấn cấn về mối quan hệ của họ với Lạc Vũ Tích, nhưng họ là chìa khóa duy nhất để đưa cô ấy trở về.
"Ra là vậy sao? Thế thì kể ta nghe kỹ hơn về cô ma sơ này và những chuyện đã xảy ra ở đây xem nào..."
...
- HẾT TẬP 1 -
0 Bình luận