Tiếng nói bất thình lình cắt ngang cuộc trò chuyện. Tim Lạc Vũ Tích hẫng một nhịp khi thấy một đám con gái mặc giáp bạc đang tiến lại, cờ hiệu Thần Phạt Quân bay phấp phới trong gió. Bị bọn này tóm cũng chả khác gì bị Phù Thủy tóm cả.
"Tôi là Lạc Vũ Tích, Ma sơ Trực thuộc của Giáo Hội, phụ trách nhà thờ biên giới phía nam..."
Lạc Vũ Tích thừa biết Thần Phạt Quân sẽ đến điều tra sau vụ náo loạn của đám Phù Thủy, nhưng không ngờ họ đến nhanh như một cơn gió thế này. Giờ chỉ còn nước cầu mong cái danh phận của mình đủ uy tín để không bị soi mói kỹ.
"Hú hồn chim én! Hóa ra là người mình. Tưởng đụng độ bốn mụ Phù Thủy chứ..."
"Gặp một mụ thôi là thấy cửa tử rồi, nói gì đến bốn~"
"Lạc Vũ Tích? Chẳng phải là Ma sơ Trực thuộc bị Phù Thủy bắt cóc đó sao?!"
…
Lạc Vũ Tích chậm rãi tiến lại, cảm nhận sự cảnh giác của quân đội đã giảm xuống khi nhận ra cô. Mắt Vân Khả Khả sáng rực khi nhìn hàng ngũ lính tráng chỉnh tề, trong khi Vũ Khả Khả lo sợ túm chặt áo Lạc Vũ Tích như tìm chỗ dựa.
"Có vẻ mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. May mà chỉ là Thần Phạt Quân, không có Giám mục nào..."
"Hóa ra cô tự thoát được à. Tổng bộ định cử ta đến giải cứu cô dưới danh nghĩa điều tra đấy..."
Giọng nói vang lên sau lưng khiến Lạc Vũ Tích giật bắn mình. Cô quay lại, thấy một cô gái mặc áo choàng trắng đeo thánh giá vàng, và chỉ muốn tự tát vào mồm cái bản thân trong quá khứ. Vừa mới nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến luôn mà, Giám mục xuất hiện thật luôn.
"Nguyện Nữ thần che chở cho ngài. Cảm ơn ngài đã đến cứu tôi, thưa Giám mục..."
Lạc Vũ Tích không dám lơ là, dù cô gái kia trông thấp hơn cô. Trong game, mấy nhân vật này chỉ là NPC giao nhiệm vụ, nhưng ở đây, họ là những "quái vật" có thể solo 1vs1 với Phù Thủy.
[Nguyệt Hoa Phong Vân]
Nghề nghiệp: Giám mục
Trực thuộc: Giáo Hội
Kỹ năng: ???
Danh hiệu: Tòa Thương Xót, Một trong 12 Giám mục
Độ hảo cảm: 20%
Cấp bậc: Bậc 3
"Wao~ Quần áo của chị đẹp quá à~"
Lạc Vũ Tích chưa kịp nghĩ cách đối phó với Giám mục thì Vân Khả Khả đã sấn sổ lao tới sờ mó quần áo người ta. Tim Lạc Vũ Tích muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Này, làm cái gì đấy?! Đừng có tùy tiện sờ vào quần áo người khác!"
Nguyệt Hoa Phong Vân khó chịu ra mặt. Từ khi lên làm Giám mục, cô toàn là người đi soi người khác. Con nhãi này dám sờ quần áo cô! Cô đang định mắng Vân Khả Khả một trận thì Lạc Vũ Tích vội vàng chắn ngang.
"Thưa Giám mục, em gái tôi xin lỗi vì sự thất lễ. Chắc tại con bé chưa thấy bộ đồ nào đẹp thế này bao giờ..."
Lạc Vũ Tích sợ Nguyệt Hoa Phong Vân lỡ mồm chọc điên Vân Khả Khả khiến con bé lộ thân phận. Lúc đó thì không chỉ kế hoạch thâm nhập Giáo Hội đổ bể, mà Lạc Vũ Tích còn bị gán tội chứa chấp Phù Thủy nữa.
"Cô...! Thôi bỏ đi. Nhiệm vụ của ta là điều tra tình hình và đưa cô về nếu có thể. Giờ xong việc rồi thì cũng chả cần ở lại làm gì..."
Nguyệt Hoa Phong Vân phẩy tay cho qua. Lạc Vũ Tích không ngờ bà này lại dễ tính thế. Trong ký ức của cô, Nguyệt Hoa Phong Vân là con NPC giao nhiệm vụ siêu khó ở, nhất là cái nhiệm vụ chuyển nghề thành Thánh Nữ cần sự chấp thuận của cả 12 Giám mục.
Sự cầu toàn đến mức ám ảnh của Nguyệt Hoa Phong Vân đã khiến Lạc Vũ Tích tạch nhiệm vụ không biết bao nhiêu lần. Nguyệt Hoa Phong Vân cũng đang không vui. Đang lười biếng ở Tổng bộ thì bị dí cho cái nhiệm vụ điều tra cỏn con này, chả xứng tầm Giám mục tí nào. Nhưng chẳng hiểu sao, nhìn vẻ mặt hơi yếu đuối của Lạc Vũ Tích, sự bực dọc trong cô lại tan biến.
"Phân đội 7 Thần Phạt Quân! Rút lui!"
Lạc Vũ Tích nhìn Thần Phạt Quân rút lui mà thở phào nhẹ nhõm. Dù quá trình hơi gập ghềnh nhưng cũng coi như trót lọt. Đột nhiên, Đội trưởng phân đội làm rơi một thiết bị hình đĩa. Vân Khả Khả thấy thế liền gọi với theo.
"Này! Chị làm rơi đồ kìa!"
Vân Khả Khả nhặt cái đĩa lên. Đội trưởng vội chạy lại giật lấy, đang định cảm ơn thì cái đĩa bắt đầu nhấp nháy đèn đỏ liên hồi.
"Ủa? Cái gì đây? Sao nó nháy đỏ thế?"
"Đây là thiết bị nhận diện Phù Thủy. Đèn đỏ nhấp nháy nghĩa là..."
Đội trưởng nhìn thiết bị đầy khó hiểu. Lạc Vũ Tích nghe lén cuộc hội thoại mà suýt ngất xỉu. Cô nhận ra cái máy đó ngay khi Vân Khả Khả nhặt lên, nhưng cản không kịp.
"Vân Khả Khả! Trả... trả lại cho người ta đi. Có những chuyện không nên nói ra..."
"Nhưng nó cứ nháy đỏ mãi, em tưởng nó bị hư..."
Lạc Vũ Tích thầm cầu xin Vân Khả Khả tránh xa cái máy ra, nhưng Vũ Khả Khả thấy chị mình bối rối, không kìm được tò mò cũng đi tới. Đội trưởng cảm thấy đau đầu.
"Có ba Phù Thủy ở gần đây... cái máy này bị hỏng à? Tôi mới nhận hôm qua mà..."
Phó đội trưởng thấy vậy bèn đi tới nhìn cái đĩa nhấp nháy, cười trừ. Một Phù Thủy đã khó nhằn, huống chi là ba mống nằm trong phạm vi dò tìm. Cả cái phân đội này có khi không đủ nhét kẽ răng.
"Chắc chắn là hỏng rồi. Quanh đây làm gì có chỗ nào mà trốn."
"Cô nói đúng. Phải báo cáo để sửa chữa thôi..."
Thấy họ quay lại hàng ngũ, Lạc Vũ Tích thở phào nhẹ nhõm. Cô nhanh chóng tiến lại gần hai đứa loli và búng trán tụi nó một cái rõ kêu.
"Ui da~"
"Huhu..."
Bình thường Lạc Vũ Tích còn khuya mới dám chọc vào Phù Thủy, nhưng nếu để hai đứa này lộng hành thì cô đau tim chết mất.
"Từ giờ trở đi, hai đứa phải hợp tác tuyệt đối và nghe lệnh chị 100%, không thì đừng hòng gặp lại mẹ!"
Lời đe dọa hiệu nghiệm tức thì. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả ngoan ngoãn như cún con, lẽo đẽo theo sau Lạc Vũ Tích. Lạc Vũ Tích thở dài. Từ hôm nay, số lượng bom nổ chậm quanh cô đã tăng từ một lên ba. Chả biết là phúc hay họa đây.
Trong khi đó, tại nhà thờ, một cô gái tóc trắng mở cửa bước vào.
"Lạ thật, mọi người đi đâu hết rồi?"
0 Bình luận