Mặt Nguyệt Hoa Phong Vân hiện lên một rổ dấu chấm hỏi. Nhìn cái mặt nghiêm túc "diễn sâu" của Lạc Vũ Tích, cô suýt chút nữa là tin sái cổ. Kỹ năng bẩm sinh điều khiển Phù Thủy á? Nghe ảo ma như chuyện cổ tích vậy. Nhưng nhìn cái hoa văn phức tạp loằng ngoằng trên tay Lạc Vũ Tích, lòng cô lại lung lay.
"Nhỡ nó nói thật thì sao? Chẳng những mình thoát chết mà Giáo Hội còn vớ được món vũ khí hạng nặng..."
Nguyệt Hoa Phong Vân đứng dậy, người vẫn hơi bủn rủn nhưng cũng đỡ hơn chút. Lạc Vũ Tích thấy sự do dự trong mắt bả, dù bả chưa chối bay chối biến gì.
"Lúc tôi bị lũ Phù Thủy đáng sợ bao vây ở hội đấu giá, nỗi sợ hãi tột cùng đã đánh thức sức mạnh Thánh Ấn. Tôi bị coi như món hàng, lũ Phù Thủy đó nhìn tôi thèm thuồng, chực chờ mua tôi về..."
Lạc Vũ Tích chém gió thành bão với khả năng diễn xuất thần sầu, quệt đi giọt nước mắt cá sấu. Nguyệt Hoa Phong Vân cảm thấy nghe cũng lọt tai phết. Thánh Ấn bình thường thì đơn giản, nhưng cái hoa văn phức tạp hoàn hảo thế kia chắc chắn phải có năng lực gì đó "vip pro" lắm.
"Lúc mới thức tỉnh năng lực này, tôi cũng chả biết dùng sao. Sau đó, tôi điều khiển hai con Phù Thủy mạnh hơn, thế là gây ra vụ hỗn loạn đó..."
Thấy Nguyệt Hoa Phong Vân đang trầm ngâm load não, Lạc Vũ Tích nháy mắt ra hiệu với cặp song sinh. Vũ Khả Khả gãi đầu ngơ ngác, nhưng Vân Khả Khả "bắt sóng" cực nhanh, lao tới ôm chầm lấy Lạc Vũ Tích.
"Em xin lỗi... Chị Vũ Tích, em đã tự ý hành động mà quên mất mệnh lệnh của chị là tuyệt đối. Lần sau em hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà~"
Nguyệt Hoa Phong Vân nhìn vẻ ngoan ngoãn của Vân Khả Khả, cứ như bị thôi miên vậy. Theo kinh nghiệm của cô, Phù Thủy toàn lũ ngang tàng hống hách, thích là diệt quốc như chơi. Một Phù Thủy mà lại tỏ ra dễ thương nũng nịu xin lỗi thế này? Chắc chắn là bị tẩy não rồi.
"Ra là vậy. Nhưng năng lực này ảo quá, ta vẫn chưa tin được. Trừ khi cô biểu diễn thử cho ta xem..."
"Ơ... biểu diễn... biểu diễn kiểu gì giờ...?"
Câu hỏi của Nguyệt Hoa Phong Vân làm Lạc Vũ Tích bí lù. Bắt hai con Phù Thủy đánh nhau thì phí của giời. Nếu bị thôi miên thật thì chúng là tài sản quý giá. Thấy Nguyệt Hoa Phong Vân suy nghĩ nghiêm túc, Lạc Vũ Tích sợ bả nghĩ ra cái trò con bò gì đó thì khổ.
"Nếu Giám mục vẫn chưa tin, hay là mình đổi kiểu biểu diễn khác nhé~?"
"Ồ?!"
Lạc Vũ Tích toát mồ hôi hột. Nếu Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả không hợp tác thì lộ tẩy ngay. Nhưng đâm lao thì phải theo lao thôi.
"Tiểu Vân, lại cưỡng hôn Tiểu Vũ cho chị..." (Z: gì vậy cậu?)
"Hả... dạ vâng~"
Vân Khả Khả khựng lại một giây, rồi nhìn Vũ Khả Khả đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế và tiến lại gần. Vũ Khả Khả nghe mệnh lệnh thì giơ tay định phản đối, nhưng Vân Khả Khả đã tóm lấy tay cô bé và hôn cái chụt.
"Tiểu Vân...! Ưm~!"
Nguyệt Hoa Phong Vân đơ người toàn tập. Cô không ngờ Lạc Vũ Tích lại ra cái lệnh quái đản như thế, mà con Phù Thủy kia lại nghe theo răm rắp. Giờ thì dù không muốn tin cũng phải tin.
Thấy Nguyệt Hoa Phong Vân đã hạ cảnh giác, Lạc Vũ Tích quyết định đổ thêm dầu vào lửa. Cô ghé sát tai bà Giám mục thì thầm:
"Giám mục à, tôi còn có thể bắt chúng làm mấy trò kích thích hơn nữa cơ. Ngài có muốn xem không~?"
"Cái gì?! Không! Ai thèm xem mấy cái đó?! Ta tin cô rồi, được chưa? Bảo chúng dừng lại đi!!"
Dù là Giám mục nhưng Nguyệt Hoa Phong Vân vẫn còn "tấm chiếu mới" lắm. Nhìn cảnh hai con Phù Thủy, đứa công đứa thủ, cô chưa thấy bao giờ nên đỏ mặt tía tai. Lạc Vũ Tích thấy kế hoạch thành công thì thở phào nhẹ nhõm.
"Ta sẽ bàn chuyện này với các Giám mục khác. Vụ này sẽ được xếp vào hàng tuyệt mật. Cô tự bảo trọng, đừng để bị Phù Thủy bắt cóc nữa đấy..."
Nguyệt Hoa Phong Vân tránh ánh mắt của Lạc Vũ Tích, đổ tại lũ Phù Thủy làm cô nhìn Lạc Vũ Tích bằng con mắt khác. Nhìn đôi môi quyến rũ của Lạc Vũ Tích, cô cảm giác như sắp bị hôn tới nơi nên ba chân bốn cẳng chạy mất dép.
"Phù... Tạm thời lừa được bả rồi, ít nhất chưa bị gán cái mác phản đồ."
Lạc Vũ Tích thả lỏng người. Dù kế hoạch lủng củng lỗ chỗ nhưng tạm thời trót lọt. Có lỗ hổng nào thì tính sau. Nhưng cô vẫn phải thực hiện lời hứa với Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả.
"Haizz, chuyện càng lúc càng rắc rối. Đến lúc nhân vật chính của thế giới này xuất hiện thì tính sao đây...?"
Lạc Vũ Tích xoa đầu quay lại tìm cặp song sinh, định bàn thêm chi tiết để tránh bị hớ. Nhưng cô thấy Vân Khả Khả vẫn đang hôn Vũ Khả Khả say đắm.
"Này này, khoan đã, diễn xong rồi mấy đứa! Không cần diễn sâu thế đâu! Đừng có cởi đồ ra!!!"
Lạc Vũ Tích can thiệp kịp thời, ngăn chặn màn kịch biến thành phim hành động thực tế. Vũ Khả Khả mặt đỏ bừng nằm trên ghế, thở không ra hơi sau nụ hôn nhiệt tình của Vân Khả Khả. Lạc Vũ Tích không ngờ Vân Khả Khả lại chủ động gớm thế. Mắt Vũ Khả Khả vẫn còn lờ đờ mơ màng.
"Ưm... chết em mất... Tiểu Vân..."
"Ái chà, em muốn thử cái này lâu rồi~ Y chang trong truyện luôn, làm người ta mềm nhũn ra. Không biết cái này có tính là kỹ năng không nhỉ~"
Lạc Vũ Tích nghe đoạn hội thoại mà thắc mắc không biết tụi nhỏ đọc cái thể loại truyện gì. Nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ cơm tối. Nhìn Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả, cô nghĩ thầm: Thế này cũng không tệ lắm.
"Thiệt tình, bó tay với hai đứa. Chị đi nấu cơm đây. Cho đến khi tìm được mẹ hai đứa, chị sẽ nuôi báo cô hai đứa vậy~"
"Yay~!"
Vân Khả Khả phấn khích ôm chầm lấy Lạc Vũ Tích, dụi đầu vào ngực cô. Vũ Khả Khả rụt rè hơn, chỉ túm lấy áo cô và lí nhí:
"Cảm... cảm ơn chị... chị Vũ Tích..."
"Được rồi, hai đứa lên lầu nghỉ ngơi đi. Hết phòng trống rồi, vào phòng chị mà nằm. Cơm chín chị gọi~"
Lạc Vũ Tích đi vào bếp. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả ngoan ngoãn lên lầu. Trong khi đó, bên ngoài, một cô gái cầm ô đang tiến lại gần nhà thờ.
"Chà chà, có vẻ họ về rồi nhỉ~"
…
1 Bình luận