Lạc Vũ Tích đang lúng túng không biết phản ứng sao, nhưng may thay, cái không khí gượng gạo đó chả kéo dài lâu. Chiếc trâm Nước Mắt Mana trên tay cô bắt đầu tỏa sáng lấp lánh, báo hiệu họ đang đi xuyên qua kết giới Rừng Tinh Linh.
"Tới nơi rồi..."
Sybil ngước lên, như thể cảm nhận được điều gì đó. Lạc Vũ Tích từ từ bước xuống xe ngựa. Khu rừng rậm rạp ban nãy giờ đây tràn ngập những cô gái Elf trong trang phục màu xanh ngọc lục bảo, và trên mỗi cái cây đều có một ngôi nhà trên cây được trang trí tinh xảo.
"Hóa ra bên trong kết giới trông như thế này..."
Sybil cũng bước xuống xe. Dù vẫn đang mặc bộ đồ phiêu lưu giả bụi bặm, nhưng các cô gái Elf xung quanh đồng loạt đặt tay trái lên vai phải, cúi người chào một cách cung kính.
"Kính chào Hoàng nữ điện hạ..."
Màn chào hỏi đồng thanh bất ngờ làm Lạc Vũ Tích giật bắn mình. Bị bao vây bởi một dàn gái xinh Elf, cô nhất thời đứng hình. Đúng là map hot nhất game có khác. Trong bộ đồ ma sơ đen trắng, cô nổi bần bật giữa rừng Elf xanh vàng rực rỡ.
"Wow! Đúng là Hoàng nữ điện hạ rồi!"
"Điện hạ ơi, cô gái đi cùng người xinh quá xá!"
"Nhìn giống nhân tộc ghê. Em muốn đàm đạo triết lý nhân sinh với cổ quá à~"
"Da dẻ nhìn mướt rượt, muốn liếm thử một miếng ghê~"
…
Lạc Vũ Tích nghe loáng thoáng mấy lời thì thầm to nhỏ xung quanh mà toát mồ hôi hột, cuối cùng cũng hiểu ý bà chủ shop Tinh Linh. Cảm nhận những ánh mắt soi mói lộ liễu, cô nhận ra mình đã đánh giá thấp độ "biến thái" của đám Elf này.
"Đúng rồi... khăn che mặt..."
Nhớ ra món đồ mình đã mua, cô vội vàng lôi cái khăn voan ra đeo lên. Nhưng khổ nỗi chỉ có một mảnh vải mỏng manh, đeo vào chẳng những không bớt được sự chú ý mà còn tăng thêm vẻ đẹp mờ ảo bí ẩn. Thay vì bớt soi mói, đám Elf bắt đầu vin vào cớ chào hỏi Công chúa để tranh thủ sờ mó cô.
"Này, đứa nào sờ mông bà đấy?!"
Lạc Vũ Tích cảm thấy càng lúc càng nhiều bàn tay "hư hỏng" đang lợi dụng đám đông để ăn đậu hũ mình. Đột nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô. Cô nhìn lại thì thấy Sybil đang kéo cô vào lòng, che chở bảo vệ.
"Đi theo tui..."
"Ừm..."
Chỉ vài từ đơn giản nhưng mang lại cho Lạc Vũ Tích cảm giác an toàn đến lạ. Ngay cả Sybil, người mà cô từng coi là con Elf ngáo ngơ nào đó, giờ phút này trông cũng thật xinh đẹp và mạnh mẽ.
"Sybil... thực ra cũng tốt tính phết..."
Ý nghĩ đó vừa nhen nhóm, Lạc Vũ Tích đã lắc đầu quầy quậy xua đi. Cô cảm thấy sợ hãi. Đường đường là một "Tốp mỡ" mạnh mẽ, sao cô lại có thể có những suy nghĩ yếu đuối dựa dẫm thế này? Bị cười cho thối mũi mất.
"Tôi... tôi tự đi được, cô không cần...!"
"Tới rồi."
Sybil cắt ngang lời cô. Họ không đến một cung điện xa hoa lộng lẫy nào cả, mà dừng lại trước một ngôi nhà trên cây đơn sơ. Sybil mở cửa, Lạc Vũ Tích lẽo đẽo theo sau vào trong.
"Không phải đi gặp em gái cô sao? Tới đây chi?"
"Người đang nằm trên giường chính là em gái tui đó, Natalie..."
Cái tên nghe quen quen. Lạc Vũ Tích nhìn theo hướng tay Sybil chỉ và kinh hoàng tột độ. Cô gái Elf đang nằm trên giường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, chính là Natalie - phù thủy Thần Thoại Chủng hiếm có khó tìm trong game, kẻ đã phản bội tộc Elf, Phù Thủy Sa Ngã.
"Cái quái gì thế này?! Natalie lẽ ra phải xuất hiện ở giai đoạn sau cơ mà! Với lại trong profile nhân vật của Natalie làm gì có ghi là có chị em gái!"
Lạc Vũ Tích nhận ra Sybil có mái tóc vàng óng mượt mà, trong khi mái tóc xám xịt thiếu sức sống của Natalie lại hoàn toàn khác biệt.
"Sybil... cổ thực sự là em gái cô sao?"
Lạc Vũ Tích ướm hỏi. Đây lại là một tình tiết không có trong cốt truyện game. Cô muốn hỏi kỹ hơn để ghi chú lại. Càng nhiều thông tin thì càng dễ xoay sở. Sybil có vẻ chẳng muốn giấu giếm gì.
"Natalie là bạn thanh mai trúc mã của tui. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng tui luôn coi nó như em gái ruột..."
Sybil bước tới bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve trán Natalie. Lạc Vũ Tích thầm nghĩ: Chắc chắn giữa họ có gian tình... à nhầm, có uẩn khúc gì đó. Cô đưa tay ra, dùng chút sức mạnh ít ỏi của mình để thử giải trừ lời nguyền trong người Natalie.
"Không có sức mạnh phù thủy trong người... Natalie chưa thức tỉnh sao? Nếu vậy thì lời nguyền cấp độ này mình xử lý được..."
Lạc Vũ Tích tăng cường ma lực. Ban đầu cô còn lo mình không đủ trình để kìm hãm lời nguyền. Dù sao cô cũng chỉ là con gà Bậc 11 yếu nhớt. Nếu đến Sybil Bậc 6 còn bó tay thì cô làm ăn được gì giờ?
"Vãi chưởng, tưởng ca khó thế nào. Khỏi cần tìm tay to mặt lớn của Giáo Hội, cái này bà đây cân tất~"
Vừa nói, cô vừa rút một luồng hắc khí ra khỏi người Natalie. Biểu cảm đau đớn của Natalie dịu đi trông thấy. Sybil không ngờ Lạc Vũ Tích lại chữa cho Natalie dễ dàng như vậy.
"Cô biết Chúc Phúc Cao Cấp sao?"
"Cao cấp cái gì cơ?"
Lạc Vũ Tích thấy Sybil kích động thì ngơ ngác. Cô chỉ vừa chữa cái bệnh vặt thôi mà. Cô nào biết Chúc Phúc Cao Cấp là kỹ năng chỉ có linh mục Bậc 6 trở lên mới học được.
"Khụ khụ, chắc tui được Nữ thần độ ấy mà..."
Lạc Vũ Tích quyết định giấu nghề. Cô vốn định chuẩn bị kỹ càng rồi mai mới quay lại, nhưng giờ vấn đề đã được giải quyết, Sybil lại trở về cái nết hay sờ mó.
"Cô đã cứu em gái tui, tui phải cảm tạ cô đàng hoàng mới được~"
"Có gì đâu, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà..."
"Dù sao tui cũng là Công chúa, nên tui có thể đáp ứng vài yêu cầu nho nhỏ~"
"Thôi mà, đừng khách sáo thế, tôi đã bảo là chuyện nhỏ rồi..."
Lạc Vũ Tích định cứ thế xã giao vài câu rồi nhờ Sybil dẫn vào kho báu của tộc Elf (Z: vcl cậu tâm cơ). Trong kho báu đó có đầy đồ xịn, bao gồm cả mấy món item cứu mạng mà hồi chơi game cô đã farm được.
"Thật sao? Xem ra tui vẫn chưa hiểu rõ về cô lắm. Tui còn chả biết cô thích cái gì nữa~"
Sybil chậm rãi tiến lại gần. Lạc Vũ Tích không biết là vô tình hay cố ý, nhưng chỉ vài bước cô đã bị dồn vào góc tường. Nụ cười trên môi Sybil tắt ngóm, cô nàng ghé sát vào tai Lạc Vũ Tích thì thầm:
"Nhưng mà lúc nãy khi họ gọi tui là 'Hoàng nữ điện hạ', cô có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ~"
"?????"
1 Bình luận