Tại nhà ga ma pháp Apal, một cô gái mặc váy kiểu phương Tây bước xuống tàu. Nhìn những tòa nhà tráng lệ, cô mở chiếc dù đen ra, khí chất sang chảnh thu hút sự chú ý của các ma sơ đi ngang qua.
"Đây là thành phố nơi đặt Tổng bộ Giáo Hội sao. Sầm uất phết nhỉ. Nhưng tại sao cô lại đi theo tôi...?"
Cô gái cầm dù là Alice, giờ đã thức tỉnh hoàn toàn thành Huyết Phù Thủy. Cô không ngờ mình lại thức tỉnh sớm thế, nhưng sau vài lần uống máu Lạc Vũ Tích, ham muốn trong cô ngày càng mãnh liệt, và sáng hôm sau cô tỉnh dậy với cơ thể đã biến đổi hoàn toàn."Nếu em gái đi đến nơi nguy hiểm t
hế này, sao chị có thể không lo lắng chứ? Với lại nếu Tiểu thư Lilith còn ở đây..."
"Câm mồm!!"
Alice trừng mắt nhìn Isabelle, người đang đứng sau cô với nụ cười dịu dàng. Nụ cười đó khiến Alice sôi máu. Chỉ là một con người, không những kéo mẹ của họ vào cuộc chiến giữa Phù Thủy và Giáo Hội, mà còn mặt dày tự nhận là chị gái Alice.
"Tôi đã bảo rồi, cô không xứng đáng nhắc đến cái tên đó..."
"Alice... chị xin lỗi..."
Alice chỉnh lại cây dù. Chỉ tiếp xúc chút xíu với ánh nắng thôi mà da cô đã đỏ lên. Cô đi dọc con phố, hỏi thăm về Lạc Vũ Tích.
"Ma sơ tóc hồng à? Chưa thấy, chưa thấy. Nhiều người tóc hồng lắm, ai biết cô đang nói người nào..."
"Ma sơ xinh đẹp á? Ma sơ trong Giáo Hội ai chả xinh, mô tả thế thì chịu."
"Hình như tôi có nghe nói về người cô đang tìm. Khoan, cô là ma cà rồng à?! Ma cà rồng xuất hiện giữa ban ngày ban mặt, lần đầu mới thấy đấy!"
…
Những câu hỏi của Alice chỉ thu về toàn thông tin vô dụng. Isabelle đi theo sau, nhìn Alice lùng sục tìm người phụ nữ đó, một nụ cười thoáng hiện trên môi Alice mỗi khi có manh mối. Đó là biểu cảm mà cô chưa bao giờ dành cho Isabelle.
"Ghen tị thật đấy. Chẳng lẽ sự quan tâm của em gái dành cho người ngoài còn lớn hơn cho chị gái sao...?"
Isabelle nhớ lại lần đầu gặp ma sơ tóc hồng đó, người đang quỳ gối thành kính trước tượng Nữ thần, hình ảnh đó đã hớp hồn ngay cả Isabelle. Khi Lạc Vũ Tích đứng dậy, tắm mình trong ánh nắng xuyên qua cửa kính màu, suy nghĩ đầu tiên của Isabelle là:
"Nếu là máu của cô ấy, Alice sẽ không từ chối đâu nhỉ~?"
Dự đoán của Isabelle đã đúng. Em gái cô không chỉ thích máu của cô ma sơ đó mà còn trở nên ám ảnh. Dù Alice giả vờ thờ ơ, nhưng Isabelle nhận ra vẻ mặt thỏa mãn của Alice mỗi khi trở về sau những chuyến đi bí mật ra ngoài trang viên trong thời kỳ thèm máu, biểu cảm mà cô chưa từng thấy ở Alice.
"Alice~ Hay là đợi tối hãy đi thu thập thông tin? Ánh nắng..."
"Lo chuyện của cô đi, không cần quan tâm."
Alice tiếp tục tìm kiếm. Isabelle thở dài đi theo, dường như chẳng hề nao núng.
"Lạc Vũ Tích, cô đang ở đâu...?"
Trong khi đó, Lạc Vũ Tích trở về căn hộ do Giáo Hội cấp. Nhìn nội thất ấm cúng, cô thở phào nhẹ nhõm. Được triệu tập đến đây, ai dè vướng vào bao nhiêu rắc rối. Nếu không nhờ con Succubus đó hy sinh, giờ này cô đã là cái xác khô rồi.
"Ngay cả Tổng bộ Giáo Hội cũng không an toàn. Dù Ann - Tòa Công Lý - không còn là mối đe dọa, nhưng nhỏ đó thuộc phe cấp tiến..."
Lạc Vũ Tích đóng cửa lại, suy nghĩ về những Giám mục cấp tiến khác và cách đối phó. Nhưng hy vọng là cô sẽ không đụng độ thêm Giám mục nào nữa. Họ thường đi làm nhiệm vụ mà.
"Chị, sao thế? Sao mặt dài thượt ra vậy...? Có gì cần Tiểu Vũ giúp không...?"
Giọng nói dịu dàng của Tiểu Vũ làm Lạc Vũ Tích giật mình. Cô không để ý con bé ngồi cạnh mình từ lúc nào. Vẻ ngoài ngây thơ của con bé sưởi ấm trái tim Lạc Vũ Tích.
"Ôi, có Tiểu Vũ ở đây tốt thật đấy. Chỉ cần ở bên em là mọi chuyện đều ổn~"
"Thật ạ? Miễn là giúp được chị, em làm gì cũng được~"
Lạc Vũ Tích ôm chầm lấy cô bé loli tóc tím, dụi mặt vào bên má mềm mại của con bé. Đột nhiên, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mặt cô.
"Chị, chị đang làm cái gì thế...?"
"Làm gì á? Chị đang âu yếm Tiểu Vũ— Ơ? Tiểu Vũ?"
Lạc Vũ Tích nhìn cô bé trước mặt, cùng mái tóc tím và đôi mắt tím, cùng biểu cảm ngây thơ y hệt đứa cô đang ôm trong lòng.
"Có... có hai Tiểu Vũ?!"
"Chị, em mới là Tiểu Vũ hàng thật nè! Đừng bắt nạt chị ấy nữa, Tiểu Vân!"
"Tiểu Vũ" trong vòng tay cô vùng ra, nở nụ cười tinh quái. Lạc Vũ Tích nhận ra mình bị lừa. Là nhỏ Tiểu Vân giả dạng. Tiểu Vân chống hông, nhìn Lạc Vũ Tích đầy đắc thắng.
"Chị gái yếu nhớt~ Đúng là yếu nhớt thật mà~ Đổi màu tóc chút xíu là không phân biệt được tụi tui rồi~"
"Em! Tiểu Vân! Sao em dám—!"
"Dễ cọc thế, đúng là yếu đuối, đồ ngốc nghếch, bị một đứa trẻ con như tui lừa~"
Tiểu Vân búng tay, tóc trở về màu trắng bạc nguyên bản. Cô bé nhìn Lạc Vũ Tích đầy chế giễu và ghé sát lại.
"Chị giận rồi hả? Định đánh mông Tiểu Vân nữa sao? Sợ quá đi~"
"Được rồi, là em tự chuốc lấy đấy nhé! Chị mới học được kỹ thuật mới, để chị thử lên người em xem~"
Lạc Vũ Tích tóm lấy Tiểu Vân ném lên giường. Trước sự ngỡ ngàng của Tiểu Vũ, cô kéo luôn cả Tiểu Vũ lên giường theo. Hai đứa loli nằm đó, một đứa ngại ngùng xấu hổ, một đứa bướng bỉnh thách thức.
"Chị hứa giúp hai đứa tìm mẹ, nhưng xem ra chị phải biến hai đứa thành mẹ trước đã~"
"Đồ yếu nhớt chỉ được cái mồm mép, dọa ai chứ. Lêu lêu, yếu nhớt~"
Tiểu Vân vẫn tiếp tục cà khịa, nghĩ Lạc Vũ Tích chỉ dọa suông. Cô bé đâu biết rằng chỉ trong một buổi chiều, Lạc Vũ Tích đã trải qua khóa "huấn luyện" thực hành trên Ann khắc nghiệt thế nào.
"Cơ thể hai đứa mềm thật đấy~"
Khi Lạc Vũ Tích tiến lại gần, chuông cửa reo vang. Cô bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ "đen tối", nhảy xuống giường, lao ra cửa và thở phào nhẹ nhõm.
"Hú hồn, mình vừa nghĩ cái quái gì thế? Suýt chút nữa thì dính bẫy khiêu khích của nó mà thành lolicon..."
"Chị gái yếu nhớt đúng là chỉ được cái mồm. Mỡ dâng miệng mèo mà không dám ăn~"
Tiểu Vân tiếp tục châm chọc, không hề hay biết mình vừa suýt trở thành đồ chơi của Lạc Vũ Tích. Lạc Vũ Tích tuy sức yếu nhưng tay nghề thì khỏi bàn.
"Thôi nào Tiểu Vân, dừng lại đi. Chị ấy sẽ gặp rắc rối nếu chị cứ khiêu khích mãi đấy..."
Tiểu Vũ cảm nhận được sự nguy hiểm trong mắt Lạc Vũ Tích lúc nãy, chân tay bủn rủn cả ra.
"Cảm giác lúc nãy lạ lắm, như thể sắp bị ăn tươi nuốt sống vậy..."
Lạc Vũ Tích lờ đi suy nghĩ của chúng. Chuông cửa lại reo lên dồn dập. Cô mở cửa, nghĩ là Giám mục nào đó đến đưa tin. Nhưng khi cửa mở ra, cô thấy Linh Sương, mặc đồ ma sơ, đang đứng đó mỉm cười.
RẦM!!!
"Chắc chắn là ảo giác rồi, chuyện chiều nay ảo quá nên mình bị ảo giác thật rồi ha..."
Lạc Vũ Tích đóng sầm cửa lại. Làm sao Linh Sương đang ở biên giới lại xuất hiện ở Apal được? Cô dụi mắt rồi từ từ mở cửa lần nữa.
"Chị ơi, lâu rồi không gặp~"
RẦM!!!
"Chắc chắn là ảo giác, không có gì ở đó cả, đi ngủ thôi..."
Lạc Vũ Tích đóng cửa lại lần nữa, giả vờ không thấy gì. Nhưng một vết nứt xuất hiện trên cánh cửa gỗ chắc chắn, và một lưỡi rìu sắc bén đâm xuyên qua.
XOẢNG!!!
"Thiệt tình, Chị Vũ Tích à, sao chị lại đóng cửa thế~?"
"!!!"
Lạc Vũ Tích kinh hãi nhìn cái rìu. Khi cái rìu rút lại, một con mắt hiện ra qua khe nứt, nhìn chằm chằm vào cô. Lạc Vũ Tích hoảng loạn tột độ.
"Không phải mơ! Linh Sương thực sự ở đây! Mà sao em ấy lại cầm rìu thế kia?!"
"Chị Vũ Tích, chị đang lầm bầm cái gì thế? Em chỉ muốn hỏi tại sao chị lại bỏ em lại thôi mà. Mở cửa ra nào, chó sói xấu xa đến rồi đây~"
"Không! Tránh xa chị ra!"
1 Bình luận