Lạc Vũ Tích nhâm nhi tách trà, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi, trái ngược hoàn toàn với tiếng gõ cửa dồn dập như muốn phá nhà bên ngoài. Sybil vốn chỉ định lấy tấm thiệp cưới ra trêu chọc cô chút chơi, ai dè "gậy ông đập lưng ông", phản tác dụng một cách ngoạn mục.
"Huhu... Tui sai rồi, tui chỉ đùa thôi mà... Là lễ trưởng thành của em gái tui! Tui chỉ muốn mời ma sơ đến ban phước cho con bé thôi!"
"Hửm? Muốn tui ban phước cho em gái cô hả?"
Lạc Vũ Tích, người nãy giờ vẫn bơ đẹp Sybil, cuối cùng cũng chịu mở cửa. Sybil thở phào nhẹ nhõm, không dám giỡn mặt nữa, gật đầu lia lịa rồi lôi ra một chiếc trâm cài đính viên ngọc lục bảo đặt vào tay Lạc Vũ Tích.
"Đây là Nước Mắt Mana. Rừng Tinh Linh có kết giới, người ngoài muốn vào phải có cái này..."
Lạc Vũ Tích nhận ra ngay chiếc trâm cài tinh xảo này là một item trong game. Hồi xưa cô đã phải hy sinh... "cái ngàn vàng" và bị một mụ phù thủy Elf "vắt kiệt" sữa suốt hai ngày trời mới farm được vật phẩm này để mở map Rừng Tinh Linh. Giờ thì nó nằm gọn trong tay cô dễ như ăn kẹo. (vl game thuần lọ)
"Cô cho không tôi cái này luôn á?"
"Tui đã nộp đơn lên Tổng bộ Giáo Hội của cô rồi, và họ đã duyệt yêu cầu công tác của cô luôn rồi nha~"
"Cô nộp đơn xin đi công tác cho tôi hồi nào vậy?"
"Khoảng hai ngày trước. Tui sợ trễ nên đã lo hết thủ tục rồi~"
Lạc Vũ Tích câm nín. Tại sao quy trình xin đi công tác mà chính chủ lại không cần tham gia tí nào vậy? Cứ như thể Sybil chắc kèo là cô sẽ đi không bằng. Nhưng thú thật là cô cũng tò mò về Rừng Tinh Linh. Trong game, chỗ đó toàn là cực phẩm Elf, em nào em nấy xinh tươi mơn mởn. Biết đâu cô còn được diện kiến Nữ Hoàng Elf - nhân vật chưa bao giờ lộ mặt trong game.
"Được rồi, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi..."
"Vậy hai ngày nữa tui qua đón cô nha. À quên nói, một viên Nước Mắt Mana chỉ cho phép một người đi qua thôi, nên em gái cô không đi theo được đâu nha~"
"Vậy sao? Tiếc ghê ha. Tôi cũng muốn dẫn em ấy đi du lịch lắm chứ. Chắc Linh Sương sẽ hiểu cho tôi thôi ha."
Thấy Lạc Vũ Tích đồng ý, Sybil không dám nán lại lâu. Cô nàng xách túi lên, cố nén cái ham muốn sàm sỡ Lạc Vũ Tích thêm lần nữa. Nhiệm vụ quan trọng hơn. Cô ném cho Lạc Vũ Tích một ánh nhìn đầy luyến tiếc rồi rời khỏi nhà thờ.
"Không ngờ lại được đi Rừng Tinh Linh sớm thế. Không biết Nữ Hoàng Elf trông như thế nào nhỉ..."
Trong game, Rừng Tinh Linh là một trong những map hot nhất, không chỉ vì dàn Elf xinh đẹp mà còn vì đây là nơi nhân vật chính kích hoạt nhiều CG bad ending nhất. Thậm chí còn có cả CG kỷ niệm và một cái "lầu xanh" Elf đậm vị Yuri cực kỳ nổi tiếng.
"Nghĩ tới thôi là thấy rạo rực rồi. Lại còn không có Linh Sương đi kèm nữa chứ. Cuối cùng thì mình cũng được trải nghiệm cảm giác xuyên không lập harem đúng nghĩa rồiiiii~"
Lạc Vũ Tích quay về phòng bắt đầu thu dọn hành lý. Cô tự hỏi sao đám Elf vốn chảnh chọe lại mời mình, nhưng sắp được mở map mới thì quan tâm làm quái gì.
"Phải ghé cái 'lầu xanh' Elf đó check-in phát mới được~"
Rồi cô chợt nhận ra một vấn đề. Mình là ma sơ mà. Đi vào mấy chỗ đó có ổn không ta? Nhưng nghĩ lại thì, trong Rừng Tinh Linh có ai biết mình là ai đâu. Đeo cái mặt nạ vào thì bố ai mà nhận ra?
"Order vài em loli Elf... nghe ngon đấy chứ~"
"Sao không gọi mấy onee-sama?"
"Khác bọt hoàn toàn nha. Gọi mấy bà đó thì khéo mình lại thành 'kèo dưới' rồi bị đè ra..."
Vừa dứt lời, Lạc Vũ Tích cảm thấy có gì đó sai sai. Cô quay đầu lại thì thấy Linh Sương đang đứng lù lù sau lưng với nụ cười dịu dàng đến rợn người. Lạc Vũ Tích như con mèo bị dẫm phải đuôi, nhảy phắt về góc phòng.
"Á! Linh Sương, sao em đi không phát ra tiếng động vậy hả?!"
"Thế ạ? Em đi mạnh chân lắm mà. Chắc tại chị còn đang mải mê chìm đắm trong ảo tưởng về mấy em loli Elf..."
Linh Sương chậm rãi tiến lại gần, Lạc Vũ Tích cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Dù Linh Sương vẫn cười rất tươi, nhưng một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên không khí.
"Không ngờ chị Vũ Tích lại thích gu nhỏ nhắn, dễ thương bám người. Nhưng tại sao chứ? Theo lý thuyết thì em phải đúng gu chị mới phải..."
"Khoan, chị không có ý đó! Đây chỉ là chuyến đi công tác bình thường thôi!"
Lạc Vũ Tích nhìn ánh mắt như sắp bùng nổ của Linh Sương. Nếu con bé mà nổi điên ở đây thì Isaiah đang lau nhà dưới lầu sẽ phát hiện ra mất. Tuy nhiên, ngay khi Linh Sương sắp mất kiểm soát, con bé đột nhiên khựng lại.
"Nếu chị đi công tác, thì em cũng đi!"
"Nhưng chỉ có một viên ngọc để vào thế giới Elf thôi, mà đơn của chị duyệt rồi. Đơn của em phải mất cả tuần nữa..."
"Chậc... đã vậy thì hết cách rồi..."
Linh Sương vừa nói, một diễn biến không tưởng diễn ra trước mắt Lạc Vũ Tích. Linh Sương tháo khăn trùm đầu ma sơ xuống và bắt đầu... cởi đồ. Lạc Vũ Tích hiểu ngay con bé định làm gì, vội vàng túm chặt lấy quần áo của nó.
"Nói mồm thôi, sao tự nhiên lại lột đồ?!"
"Em mặc kệ! Em sẽ vắt kiệt sức lực của chị! Như thế thì chị sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà đi tìm mấy con loli Elf nữa!"
"Chị đùa thôi mà, chị không có đi tìm thật đâu! Mặc đồ vào đi!"
"Buông ra! Mặc đồ thì làm ăn được gì?!"
Linh Sương định cởi phăng bộ đồ nữ tu ra, nhưng Lạc Vũ Tích sống chết giữ lại. Nếu để Linh Sương đạt được mục đích, cô sẽ bị "xài" đến mức đi không nổi mất. Cô không muốn trải nghiệm cái cảm giác chân run lẩy bẩy đó thêm lần nào nữa đâu.
"Sao chị cứ cản em thế? Em cũng non tơ mà! Chẳng phải chị thích gu này sao?!"
"Lời thoại của em càng lúc càng 'đen tối' rồi đấy! Với lại có ai đời loli lại đi đè người khác ra không hả?!"
Trong khi hai người đang giằng co quyết liệt, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra. Isaiah trong bộ đồ hầu gái, tay xách xô nước, đứng chết trân nhìn hai người đang vật lộn trên giường với vẻ mặt đầy hoang mang. Bốn mắt… à nhầm sáu mắt nhìn nhau.
"Tôi tưởng không có ai nên vào lau sàn. Nhưng xem ra tôi vào không đúng lúc rồi. Xin lỗi đã làm phiền..."
Isaiah từ từ đóng cửa lại, để mặc Lạc Vũ Tích và Linh Sương trên giường. Lạc Vũ Tích phản ứng ngay lập tức, cố gắng giải thích.
"Khoan đã, không phải như cô nghĩ đâu!"
"Chạy đâu cho thoát! Đã đến nước này rồi thì ngoan ngoãn nằm im đi!"
"Không, chờ một chút đã!!!"
2 Bình luận