Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần

Chương 68 - Trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ

Chương 68 - Trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ

Biểu cảm của Lạc Vũ Tích chuyển từ hoang mang sang ngỡ ngàng, ngơ ngác đến bật ngửa khi cô nhìn vào món vũ khí công nghệ cao treo trên tường, rồi lại nhìn sang Lika, người vừa thốt ra những lời đó với vẻ đầy tự tin.

"Hình như tai tôi bị lãng rồi hay sao ấy, nghe không rõ lắm..."

"Dự án Ma Pháp Thiếu Nữ~"

"Ờm... thế là không phải ảo giác, nó tên là thế thật ạ..."

"Sao thế? Có vấn đề gì à? Hay là em bị cái tên quá ư là ngầu lòi này dọa sợ rồi~?"

Lạc Vũ Tích nhớ lại mấy cô nàng ma pháp thiếu nữ mà cô từng xem trong anime, rõ ràng là khác một trời một vực với cái thứ này. Cô nhìn vào bộ giáp bó sát, cùng mấy thanh đoản kiếm và lưỡi dao sắc lẹm. Bình Nguyệt lúc này cũng rời khỏi bàn làm việc và bước tới.

"Thưa Giám mục..."

"Công tác chuẩn bị xong chưa? Thời gian là vàng bạc..."

Lika quay lại, nghe tiếng bước chân là biết ngay ai đang đến. Các giác quan khác của cô trở nên nhạy bén hơn hẳn sau khi mất đi thị lực. Lạc Vũ Tích nhìn Bình Nguyệt, thầm nghĩ vốn dĩ cô hy vọng tìm thấy nhân vật chính tại nhà thờ, nhưng đã hai ngày trôi qua mà chẳng có manh mối nào. Cô cần phải nói chuyện với Bình Nguyệt.

"Việc tích hợp bộ giáp Ma Pháp Thiếu Nữ, phương trình rút gọn, và khắc Thánh Ấn đều đã hoàn tất. Chỉ là chúng tôi chưa tiến hành thử nghiệm thực địa nào..."

Bình Nguyệt chỉnh lại kính, đưa cho Lạc Vũ Tích một thiết bị hình trái tim màu hường phấn. Nhìn cái màu hồng nam tính, cái bao bì cute phô mai que, lại còn thiết kế hình trái tim, Lạc Vũ Tích cảm thấy đau đầu thật sự.

"Sao họ có thể thốt ra cái tên đó với vẻ mặt nghiêm túc thế nhỉ? Mà cái thiết bị đó, không phải là thứ mình đang nghĩ đấy chứ...?"

Lạc Vũ Tích trố mắt nhìn Lika cầm lấy thiết bị trông đáng ngờ y hệt như dụng cụ biến hình của ma pháp thiếu nữ và bước về phía mình.

"Nào, đeo vào đi và trở thành ma pháp thiếu nữ nhé~"

"..."

Lika đưa thiết bị cho cô. Lạc Vũ Tích nhìn "dụng cụ biến hình" trên tay, đầu óc quay cuồng. Không chỉ xuyên không vào game tử thần, giờ cô còn phải làm ma pháp thiếu nữ, một cái nghề rủi ro cao ngất ngưởng.

"Ừm... cho tôi hỏi, cái này là cái gì vậy...?"

"Đây là thiết bị kích hoạt bộ giáp Ma Pháp Thiếu Nữ. Chỉ cần đọc mật khẩu và xoay cái núm để trang bị thôi..."

"Sao giao diện nó lại như thế này? Còn cái màu này nữa..."

"Ban đầu người ta thiết kế hình lập phương, nhưng ta thấy đơn điệu quá, nên đổi thành hình trái tim. Dễ thương mà đúng không? Màu hồng rất hợp với tóc và mắt của em đấy~"

Lạc Vũ Tích nhìn nụ cười ngây thơ vô số tội của Lika và tự hỏi liệu đôi mắt ẩn sau dải băng kia có thực sự ngây thơ như thế không.

"Dù ta không nhìn thấy em, nhưng ta nghe nói mái tóc hồng của em đẹp như những đóa hoa, và đôi mắt thì như những viên ngọc trai lấp lánh. Cầm theo dụng cụ biến hình này, chắc chắn trông em sẽ tuyệt trần lắm~"

Lika đặt thiết bị vào tay Lạc Vũ Tích, giọng điệu dịu dàng của cô khiến Lạc Vũ Tích nuốt trôi lời từ chối đã chuẩn bị sẵn.

"Thôi thì ngoại hình với cái tên có hơi 'ố dề' một tí, nhưng nhìn bộ giáp cũng ngầu. Được rồi, có trang bị xịn thế này thì tội gì từ chối..."

"Tuyệt vời, ta biết em sẽ đồng ý mà. Thứ này sẽ bảo vệ em tốt hơn đấy~"

"Vậy, mật khẩu là gì ạ...?"

Lạc Vũ Tích nghĩ rằng với bộ giáp này, khả năng sống sót của cô sẽ tăng lên đáng kể. Dù cô có nội tại hồi sinh, nhưng cô cũng chẳng muốn chết lãng xẹt đâu. Cô vừa định hỏi về mật khẩu thì một tờ giấy được đưa tới trước mặt.

"Hửm? Cái gì đây?"

"Giám mục Lika bảo tôi ghi lại mật khẩu. Nó dài quá nên tôi viết ra giấy..."

Bình Nguyệt đưa tờ giấy cho cô rồi quay lưng bỏ đi không nói thêm lời nào, có vẻ chẳng mấy bận tâm.

"Bé Bình Nguyệt này, tuy là Ma sơ Trừng Phạt nhưng cũng là một thiên tài nghiên cứu đó. Ta đã đưa em ấy về đây để hỗ trợ dự án. Em ấy chẳng hứng thú với cái gì ngoài phù thủy đâu..."

Lạc Vũ Tích nhớ lại trong game, Bình Nguyệt chỉ đóng vai trò là người hướng dẫn và hiếm khi xuất hiện về sau. Không ngờ cô ấy lại là một con nghiện nghiên cứu. Cô vốn định hỏi về nhân vật chính, nhưng xem ra phải đợi dịp khác rồi.

"Viết cái gì đây trời? Chữ xấu như gà bới..."

"Dân nghiên cứu chữ thường xấu mà. Giá mà ta nhìn thấy thì ta đã đọc hộ em rồi~"

"Chỉ là mật khẩu thôi mà. Để xem nào... Hỡi Nữ Thần vĩ đại và toàn năng, xin hãy ban cho con thần lực của người, hãy để con..."

Giọng Lạc Vũ Tích nhỏ dần, mặt cô nóng bừng lên vì xấu hổ. Cô không thể nào mở miệng đọc hết mấy dòng sến súa cringe cringe này được.

"Ừm... tôi có cầm nhầm tờ giấy không vậy...?"

"Nghe em đọc thì đúng là tờ đó rồi đấy. Ta viết mấy câu đó đấy, thấy sao hả~?"

Lika mỉm cười đầy tự tin. Lạc Vũ Tích tự hỏi có phải bà này đang cố tình troll mình không. Mấy câu thoại xấu hổ thế này, đánh chết cô cũng không nói ra mồm đâu. Tưởng tượng cảnh đang đánh nhau căng thẳng mà phải dừng lại đọc thần chú rồi biến hình, chắc cô trầm cảm mất.

"À, ta đùa chút thôi mà. Mấy câu mật khẩu đó chỉ để cho vui thôi. Em chỉ cần ấn nút là được rồi~"

"Biết ngay mà, cứ bình thường có phải hơn không..."

Lạc Vũ Tích xoay cái núm, một luồng ánh sáng màu hồng bao trùm lấy cô. Khi ánh sáng tan đi, bộ đồ ma sơ của cô đã được chuyển hóa thành bộ giáp.

"Tại sao bộ giáp này nhìn khác hẳn cái treo trên tường thế...?"

Lạc Vũ Tích cúi xuống nhìn tấm giáp ngực và vài mảnh giáp lèo tèo quanh eo. Bụng và lưng thì hở toang hoác, còn đôi tất chân giờ chỉ còn lại mấy cái vòng đùi. Mấy khẩu pháo và vũ khí hầm hố trên bộ giáp treo tường đã biến mất tăm.

"Đây chẳng phải là đồ tình thú trá hình sao?!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!