Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần

Chương 20 - Hành động sớm

Chương 20 - Hành động sớm

Lạc Vũ Tích đang định quay về nhà thờ thì vừa bước ra khỏi cửa hàng Tinh Linh, cô đã nghe thấy một tràng tiếng rên rỉ ngày càng lớn vọng ra từ bên trong. Cô không kìm được tiếng thở dài, ngạc nhiên vì một cô gái nhân tộc và một Thần Thoại Chủng lại... "cởi mở" đến thế.

"Chà, tuổi trẻ tuyệt vời thật đấy..."

"Cô Lạc~ Trùng hợp ghê ha~?"

"Hửm?"

Lạc Vũ Tích vừa định quay về thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Cô quay lại, thấy một cô gái trông hơi quen quen với mái tóc đen nhánh dài thướt tha mang lại cảm giác tươi mới. Khuôn mặt cô ấy trông có vẻ hơi nhợt nhạt.

"Cô là... Isabelle?"

"Tuyệt quá! Lâu lắm rồi không gặp, ánh mắt vừa nãy của cô nhìn tôi như người xa lạ làm tôi sợ muốn chết à~"

Isabelle chậm rãi tiến lại gần. Lạc Vũ Tích nhớ lại lần đầu gặp mặt, khi cô vừa chân ướt chân ráo đến thế giới này và bị tỏ tình bất ngờ. Lúc đó cô suýt chút nữa đã gật đầu cái rụp mà không suy nghĩ.

"Vậy, Isabelle, có chuyện gì không? Nếu là về chuyện lần trước..."

Lạc Vũ Tích đinh ninh Isabelle muốn đòi câu trả lời cho màn tỏ tình hôm nọ. Nhưng Lạc Vũ Tích còn cả đống thứ phải lo. Nếu Isabelle biết cô không chỉ "bơ" lời tỏ tình mà còn dây dưa rễ má với em gái Alice của cổ, thì không biết con NPC cấp cao này sẽ làm gì cô nữa.

"Tôi vẫn chưa thể buông tay em được đâu~"

Sau khi buông một câu đầy ẩn ý, Isabelle đẩy cửa bước vào cửa hàng Tinh Linh. Lạc Vũ Tích muốn cản lại, nhưng chần chừ rồi hạ tay xuống, bối rối trước lời nói của Isabelle. Cô đã không nghe thấy vế sau của câu nói mà Isabelle lầm bầm trong miệng sau khi quay đi, với nụ cười điên dại trên môi:

"...bởi vì em gái tôi chắc cũng có hứng thú với em đấy~"

Lạc Vũ Tích trở về nhà thờ. Mở cửa ra, cô phát hiện cả Linh Sương lẫn Isaiah đều biến mất.

"Hai người họ rủ nhau đi shopping rồi hả?"

Cô đi lên lầu, định vào phòng ngủ thì nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng Linh Sương. Cô nhận ra họ đang ở đâu.

"Thiệt tình, có chuyện gì mà phải chui vào phòng đóng cửa bảo nhau thế?"

Lạc Vũ Tích tò mò đi về phía phòng Linh Sương, đang định gõ cửa thì nghe thấy tiếng rên rỉ của Isaiah. Tay cô khựng lại giữa không trung.

"Không... Làm ơn, đừng mà~"

"Thiệt tình, vác hai quả bóng to tướng thế này không thấy mệt à? Lại còn khoét cổ sâu thế kia! Cô định quyến rũ chị tôi hả?!"

"Nhưng đây là bộ đồ hầu gái cô đưa cho tôi mà!"

"Còn dám cãi à! Ta sẽ dạy cho cô bài học vì cái tội ăn mặc lẳng lơ! Dám quyến rũ chị ta à!"

"Không~"

Nghe tiếng van xin của Isaiah, Lạc Vũ Tích vội mở cửa và thấy Linh Sương đang ngồi đè lên người Isaiah, tay không ngừng "nhào nặn" vòng một của cô nàng. Isaiah, thở không ra hơi dưới bàn tay điêu luyện của Linh Sương, nhìn thấy Lạc Vũ Tích liền định kêu cứu, nhưng Linh Sương đã ấn ngón tay vào lưỡi cô ta, chặn họng ngay lập tức.

"Ồ, chị về rồi đấy à~"

"E... em đang làm cái gì thế...?"

Lạc Vũ Tích hoảng loạn. Lẽ ra cô không nên xông vào. Xét về sức mạnh, cô không có cửa đấu lại Linh Sương. Bình thường cô hay dùng cái mác "chị gái" để kìm hãm con bé, nhưng nếu Linh Sương mà phật ý, người bò lên giường chịu trận sẽ là Lạc Vũ Tích.

"Như chị thấy đấy, em đang chơi một trò chơi nhỏ thú vị với Isaiah thôi~"

Linh Sương nói với nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt lạnh tanh. Một con sói tuyết đã nếm mùi thịt tươi thì sao có thể thỏa mãn với việc chỉ liếm láp bên ngoài. Lạc Vũ Tích rõ ràng là miếng thịt tươi ngon lành đó. Việc phải "ăn chay" mấy ngày nay khiến Linh Sương bứt rứt không yên. Cô bé phớt lờ ánh mắt cầu cứu của Isaiah và cúi đầu xuống.

"Chị... chị hiểu rồi. Hai người cứ chơi tiếp đi ha, chị sực nhớ ra có việc, không làm phiền nữa..."

Lạc Vũ Tích đóng sầm cửa lại và chuồn lẹ, bỏ mặc Isaiah ở lại với Linh Sương. Linh Sương nhớ lại cảm giác mềm mại trong tay, nghĩ thầm: Độ mềm cũng na ná nhau, chắc cũng không khác biệt lắm đâu nhỉ?

"Thiệt tình, chị Vũ Tích chạy nhanh ghê. Em còn muốn thảo luận vài chủ đề học tập với chị ấy mà..."

"Trời muộn rồi, tôi đi dọn dẹp đây!"

Isaiah quay người định chạy ra cửa, nhưng chưa kịp bước được mấy bước, cổ tay cô ta đã bị nắm chặt. Cô bé trước mặt, thấp hơn Isaiah cả cái đầu, trông như một con tiểu quỷ.

"Đây là bộ đồ ma sơ tập sự, và cái này..."

Vì Lạc Vũ Tích sắp đi Rừng Tinh Linh, Linh Sương không chịu nổi nỗi cô đơn, bèn ném một bộ đồ ma sơ vào người Isaiah, kèm theo một bức ảnh mặt Lạc Vũ Tích dán thẳng lên mặt cô ta.

"Cô sẽ là đồ chơi của ta trong mấy ngày tới. Nếu ta vui, biết đâu ta sẽ tha cho cô~"

Linh Sương vuốt ve đôi chân mang tất của Isaiah. Một lúc sau, cô bé nhận ra chân Isaiah, do tập luyện nhiều nên săn chắc, khác hẳn đôi chân mềm mại gây nghiện của Lạc Vũ Tích.

"Chậc, đúng là hàng thay thế, chỉ đến thế là cùng..."

Trong khi đó, Lạc Vũ Tích nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu. Vừa định vào phòng trấn tĩnh lại thì đành phải xuống sảnh chính. Dù đã qua giờ cầu nguyện, cô vẫn mở cửa và thấy Sybil đang đứng thở hổn hển bên ngoài.

"Có chuyện gì vậy?"

"Đi với tui ngay. Tui định mai mới qua đón cô, nhưng có biến rồi, không có thời gian giải thích đâu!"

Sybil nhìn Lạc Vũ Tích đầy lo lắng. Dù Lạc Vũ Tích muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng thấy vẻ gấp gáp của Sybil, cô đành xách hành lý đi theo cô nàng ra bến xe ma pháp.

"Rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại vội thế?"

"Em gái tui bị quái vật tấn công ở Vùng Đất Chết và cần một ma sơ có kỹ năng Chúc Phúc Cao Cấp. Nhưng chờ mấy tay to mặt lớn của Giáo Hội duyệt đơn thì lâu lắc, nên tui đón cô đi trước, hy vọng cô cứu được con bé!"

"Vùng Đất Chết?!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!