Nguyệt Hoa Phong Vân lùi lại một bước rồi lách người qua khe hẹp bên cạnh Lạc Vũ Tích. Lạc Vũ Tích không ngờ đường đường là Giám mục mà lại chơi trò "luồn lách" tiểu nhân thế này. Đến khi cô kịp phản ứng thì Nguyệt Hoa Phong Vân đã chễm chệ bên trong nhà thờ rồi.
"Wao, là chị gái xinh đẹp mặc đồ đẹp nè~"
"?!"
Nguyệt Hoa Phong Vân nghe tiếng nói liền thấy Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả đang ngồi trên ghế. Cô định lên mặt dạy dỗ chúng phải gọi là "Giám mục" thì chợt nhận ra lý do Lạc Vũ Tích cản mình. Nhưng nhìn quanh thì thấy mọi thứ vẫn bình thường.
"Nếu cô chỉ muốn giấu chuyện có hai đứa em gái thì không cần đâu. Chúng ta gặp nhau rồi mà..."
"V-Vậy sao? Tôi căng thẳng quá nên quên béng mất..."
Nguyệt Hoa Phong Vân thở dài, tưởng mình bỏ lỡ bí mật động trời nào đó. Cô đặt thiết bị dò tìm xuống chân tượng Nữ thần, vừa lắp đặt vừa giải thích công dụng. Chẳng hiểu sao, cô cứ muốn nán lại đây thêm chút nữa, cảm giác bình yên ở nơi này thật lạ.
"Lắp xong cái này, chỉ cần nhấn nút kích hoạt. Nếu có Phù Thủy gần đây..."
Vừa nói cô vừa ấn nút. Lạc Vũ Tích giơ tay định cản, rồi lại hạ xuống trong vô vọng, nhìn cái đèn đỏ nhấp nháy liên hồi. Nguyệt Hoa Phong Vân đang nói thì nghẹn họng.
"Chị gái ơi, cái máy này y chang cái em thấy hồi sáng nè! Nó cũng nháy đèn đỏ y hệt luôn~"
Vân Khả Khả đứng dậy tiến lại gần Nguyệt Hoa Phong Vân, tò mò nhìn cái máy. Nguyệt Hoa Phong Vân cứng đờ người quay lại, nhìn Vân Khả Khả ngây thơ, rồi nhìn sang Vũ Khả Khả ngoan hiền.
"Ừm... chúng thực sự là em gái cô sao...?"
"..."
Lạc Vũ Tích muốn gật đầu, nhưng rõ ràng là quá muộn rồi. Nỗi sợ hãi thoáng qua trong mắt Nguyệt Hoa Phong Vân. Đối đầu với một Phù Thủy cấp cao, đừng nói là Giám mục, ngay cả Thánh Nữ cũng chưa chắc ăn được, huống chi là hai đứa.
"Ra là vậy... Cô đã phản bội Giáo Hội!"
"Không có! Đừng có nói hai chữ phản bội nặng nề thế! Tôi... tôi chỉ đang... thực hiện một nguyện vọng nhỏ nhoi cho hai đứa nó thôi!"
Nguyệt Hoa Phong Vân trừng mắt nhìn Lạc Vũ Tích. Cô từng thấy cô gái này hấp dẫn, thậm chí có chút cảm mến, nhưng hóa ra cái cơ thể quyến rũ này đã bị lũ Phù Thủy dơ bẩn vấy bẩn, đến tâm trí cũng bị tha hóa rồi.
"Nghĩ lại thì đúng là kỳ lạ. Cô bị Phù Thủy bắt cóc, Linh Sương được Tổng bộ hỗ trợ đi cứu, thế mà bốn người cùng trở về. Hai đứa loli này là Phù Thủy, đúng không?!"
"Bị lộ rồi..."
"!!!"
Nguyệt Hoa Phong Vân chưa kịp dứt câu, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau khiến cô đông cứng. Một đôi tay nhỏ nhắn che mắt cô lại. Dù không thấy gì nhưng cô cũng không thể cử động. Cô cảm nhận có ai đó ôm mình từ phía trước, trong khi người phía sau bịt mắt mình.
[Ma Pháp Đặc Thù: Mai Táng]
"Giá như chị cứ giả vờ không biết thì tốt hơn. Dù chị có ngủ say, em vẫn sẽ yêu chị~"
[Ma Pháp Đặc Thù: Giấc Ngủ Vĩnh Hằng]
"Tiểu Vũ chấp nhận... sự thù hận của chị... nên hãy chết với nụ cười trên môi nhé..."
Nguyệt Hoa Phong Vân, một Giám mục Bậc 3, hoàn toàn bất lực trước hai đứa trẻ. Cô cảm thấy sức lực bị rút cạn, như thể bị kéo vào vòng xoáy tử thần. Lạc Vũ Tích trố mắt nhìn Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả, mỗi đứa tỏa ra một loại ánh sáng khác nhau, điều khiển Nguyệt Hoa Phong Vân như con rối.
"Dừng tay lại!!"
"Ơ? Chị Vũ Tích~"
Vân Khả Khả nhìn Lạc Vũ Tích vừa hét lên. Dù đã thành công khống chế đối thủ, nhưng chúng vẫn ngoan ngoãn thu hồi ma pháp. Nguyệt Hoa Phong Vân tìm lại được ánh sáng, ngã quỵ xuống đất, mồ hôi đầm đìa như tắm.
"Hừ, đồ phản bội Giáo Hội, ngươi tha mạng để sỉ nhục ta sao...?"
Nguyệt Hoa Phong Vân thở dốc. Cảm giác vừa rồi thật kinh hoàng. Cô cảm thấy bị tách biệt khỏi thế giới, mất kiểm soát cơ thể, linh hồn như bị lôi ra ngoài. Nhưng cô vẫn gắng gượng trừng mắt nhìn Lạc Vũ Tích.
"Giám mục..."
"Hừ, thân phận bại lộ rồi mà vẫn còn diễn à? Ta không có hứng chơi trò của ngươi. Muốn làm gì thì làm, nhưng đừng hòng moi được thông tin gì từ ta..."
"Không, ý tôi không phải vậy, tôi... tôi chỉ..."
"Ta nghe đồn Phù Thủy coi phụ nữ xinh đẹp như đồ chơi. Ngươi tha cho ta để sỉ nhục ta chứ gì? Dù cả ba đứa các ngươi cùng lên, ta cũng không hé răng nửa lời đâu!"
"Tôi..."
"Ta, Tòa Thương Xót, thà chết chứ không chịu khuất phục!"
Lạc Vũ Tích đã chuẩn bị sẵn văn mẫu giải thích, nhưng bị bà Giám mục này chặn họng liên tục khiến cô nắm chặt tay, tức anh ách. May mà cô không phải Phù Thủy thật. Nếu là thật, cô đã trói gô con nhỏ này lại rồi bắt nó quỳ xuống xin tha rồi.
"Giám mục!!!"
"Giết thì giết đi... sao phải hét lên thế...?"
Sự kiêu ngạo của Nguyệt Hoa Phong Vân bay biến sau tiếng hét của Lạc Vũ Tích. Thấy bà này cuối cùng cũng chịu im mồm, Lạc Vũ Tích ngồi xổm xuống giải thích.
"Giám mục à, tôi biết ngài không tin, nhưng... tôi đã thức tỉnh Thánh Ấn..."
"Hả? Thức tỉnh Thánh Ấn mà đi phản bội Giáo Hội? Nực cười..."
"Không! Ý tôi không phải vậy! Nó liên quan đến năng lực bẩm sinh của tôi, Giám mục à. Ngài không tò mò năng lực bẩm sinh của tôi là gì sao~?"
"Không tò mò, giết lẹ đi, đừng làm mất thời gian của ta..."
"..."
Lạc Vũ Tích nhớ lại thiết lập trong game, mỗi ma sơ thức tỉnh Thánh Ấn đều nhận được một năng lực bẩm sinh. Cô quyết định dùng cái này để "lùa gà" Nguyệt Hoa Phong Vân. Nhưng bà Giám mục này cứ quay mặt đi, từ chối nghe. Lạc Vũ Tích bất lực thở dài, giơ cái Thánh Ấn trên tay ra.
"Nếu tôi nói năng lực bẩm sinh của mình là điều khiển Phù Thủy thì sao~?"
"Hửm?!"
1 Bình luận