Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần
Chương 76 - Thất Đại Tội Phù Thủy
0 Bình luận - Độ dài: 1,381 từ - Cập nhật:
Trong khi Lạc Vũ Tích đang ở Apal, vò đầu bứt tai tìm cách tiếp cận nhân vật chính và tìm ra manh mối về mẹ của cặp song sinh Vân Khả Khả - Vũ Khả Khả, thì một mối nguy hiểm lớn hơn đang nhen nhóm ở Vương Quốc Phù Thủy.
Tại một căn phòng rộng lớn với chiếc bàn tròn khổng lồ, khác với bàn họp của Giáo Hội, chiếc bàn này chỉ có vỏn vẹn bảy cái ghế. Đây chính là phòng họp của Thất Đại Tội Phù Thủy.
"Ư... thiệt tình, người ta còn chưa tỉnh ngủ hẳn, sao lại họp hành sớm thế này~?"
Dưới ánh trăng rọi vào phòng, một cô gái quyến rũ với mái tóc dài hai màu đen trắng xõa xuống vai đang nằm ườn lười biếng trên bàn.
"Em đói quáaa..."
Bên cạnh cô ả, một bé loli đội mũ phù thủy với mái tóc ngắn màu xanh lá cây cũng vừa ngồi xuống. Nhìn cô bé trong cực kỳ dễ thương, hoàn toàn trái ngược với thân phận là một trong Thất Đại Tội, kẻ có khả năng san phẳng mọi thứ trong bán kính trăm dặm chỉ bằng một cái búng tay.
Nhược Ly - Phù Thủy Dục Vọng bước vào, người hầu kính cẩn cởi bỏ chiếc áo khoác nặng nề giúp cô trước khi lùi lại đứng im lặng một bên. Nhược Ly ngồi xuống chiếc ghế được chỉ định của mình.
"Có vẻ ta là người thứ ba đến. Cũng không muộn lắm nhỉ..."
Vừa dứt lời, một bóng đen mờ ảo dần hiện hình ở chiếc ghế bên cạnh cô, một cô gái bị bao phủ hoàn toàn trong làn sương đen, không thể nhìn rõ diện mạo.
"..."
Nhược Ly liếc nhìn cô gái đó, thầm nghĩ: "Vẫn cứ giấu giếm bản thân như mọi khi." Cô vừa định mở miệng nói gì đó thì cánh cửa bật mở tung, hai cô gái khác hùng hổ bước vào.
"Xem ra hôm nay mọi người đến đúng giờ quá nhỉ. Không ngờ cả Lười Biếng và Phàm Ăn cũng vác xác đến đấy~"
"Phiền phức thật đấy, có tí chuyện cỏn con cũng họp. Rách việc. Một mình tao cân cả cái Giáo Hội là xong..."
Với sự xuất hiện của hai người mới, căn phòng ngập tràn ánh trăng bỗng chìm trong ánh sáng tím ma mị. Mỗi chiếc ghế đều được khắc danh hiệu tương ứng. Nhược Ly liếc nhìn chữ "Dục Vọng" trên ghế của mình rồi nhanh chóng dùng ma pháp che đi.
"Thiệt tình, dùng ma pháp truyền tin là được rồi mà. Sao cứ phải bày vẽ nghi thức thế này? Với lại tại sao ta lại là Dục Vọng chứ...?"
Nhược Ly lầm bầm. Dù mang chủng tộc Succubus, nhưng cô chỉ hấp thụ ma lực để duy trì sự sống thôi mà. Thế quái nào lên đến Bậc 2 lại bị gán cho cái danh hiệu Dục Vọng nghe "ô dề" thế không biết.
"Đừng bận tâm nữa, lúc đó cô cũng có phản đối đâu~"
Cô gái ngồi ở ghế Lười Biếng, mái tóc đen trắng dài thượt rủ xuống, lười biếng chống tay lên một chiếc gối mềm.
"Em đói... Lulu cũng đói..."
Bé loli ở ghế Phàm Ăn vỗ vỗ cái bụng lép kẹp rồi chọt vào cái mũ phù thủy trên đầu. Cái mũ trông có vẻ bình thường bỗng toác miệng ra, để lộ cái lưỡi dài đỏ lòm đầy gai nhọn và hàm răng sắc lẹm.
"Đói, đói quá..."
Ánh mắt của bé loli trở nên trống rỗng. Cô gái ở ghế Ghen Tị, người đang ẩn mình trong bóng tối, lôi ra một chiếc bánh kem ném vào miệng cái mũ. Cái mũ đớp gọn rồi khép miệng lại, trở về hình dáng bình thường.
"Được rồi, tập trung chuyên môn nào. Lý do triệu tập cuộc họp Thất Đại Tội hôm nay là vì Tham Lam đã bị bắt..."
Cô gái tóc vàng ngồi ở ghế Kiêu Ngạo, khoanh tay trước ngực, nhìn về phía chiếc ghế trống trơn của Tham Lam. Mọi người đều đã biết tin, nhưng chẳng ai muốn là người đầu tiên nhắc đến. Nhược Ly cười khẩy.
"Bị bắt thì chứng tỏ ả không xứng đáng ngồi cái ghế đó thôi. Chỉ là một con nhóc Bậc 6 quèn, có gì to tát đâu~"
Nhược Ly cười nhạt. Cô vốn dĩ chẳng ưa gì cái tư duy của Herolise. Cô gái ở ghế Kiêu Ngạo chỉ mỉm cười đáp trả:
"Nhưng tôi nghe nói cô từng thua dưới tay con 'Bậc 6 quèn' đó trong cuộc nổi dậy của phù thủy gần đây thì phải~"
"Cô!"
Ánh mắt Nhược Ly trở nên lạnh lẽo, sát khí tỏa ra ngập phòng. Cô gái ở ghế Phẫn Nộ, cảm nhận được luồng ma lực dâng trào, liền bật dậy đầy phấn khích.
"Gì dợ? Kèo máu hả? Đánh nhau hả? Cho tao tham gia với, cho tao tham gia với~~"
Cô ta nhe hàm răng cá mập sắc nhọn, khí thế hung hãn va chạm với Nhược Ly. Nhược Ly liếc nhìn một cái rồi ngồi xuống. Không phải vì sợ, mà vì đánh nhau lúc này chỉ tổ rách việc thêm.
"Tụt cả hứng, tưởng được đấm nhau..."
Phẫn Nộ ngồi phịch xuống, đôi mắt đỏ ngầu trở lại màu đen bình thường. Còn cô nàng Lười Biếng thì đã lăn ra ngủ từ đời nào, bộ ngực đồ sộ bị ép bẹp dí xuống mặt bàn.
"Tóm lại, Tham Lam không chỉ đơn giản là bị bắt. Nếu chúng ta không làm gì, chúng nó sẽ tưởng chúng ta là quả hồng mềm muốn nắn sao thì nắn. Không thể để Giáo Hội khinh thường chúng ta được~"
Kiêu Ngạo giơ tay lên, chiếc bàn dưới ánh trăng càng thêm rực rỡ. Phẫn Nộ nhảy cẫng lên sung sướng.
"Cuối cùng cũng được chiến! Để tao đi san bằng cái Giáo Hội đó một mình~"
"Tôi nghĩ chúng ta cần một kế hoạch. Ví dụ như kết hợp sức mạnh..."
Kiêu Ngạo trải ra một tấm bản đồ lãnh thổ Giáo Hội và khoanh tròn vào Apal, thành phố trung tâm.
"Chúng ta sẽ dẫn một đoàn quân phù thủy đến tổng tấn công trụ sở Giáo Hội. Cứu Tham Lam ra chắc không thành vấn đề gì đâu nhỉ..."
"Đó... mà gọi là kế hoạch hả trời...?"
Nhược Ly thở dài ngao ngán. Đây đếch phải kế hoạch, đây là "lấy thịt đè người" thì có. Cô chưa kịp đưa ra ý kiến gì thì Phẫn Nộ đã biến mất tăm, còn Kiêu Ngạo đập bàn cái rầm.
"Được rồi, chốt đơn! Triển thôi!"
"Mấy người định đến đó nộp mạng à?!"
Nhược Ly cố gắng ngăn cản cái đám "báo thủ" này lại, nhưng chưa kịp nói hết câu thì trong phòng chỉ còn lại mỗi Lười Biếng đang ngủ say sưa và Ghen Tị đã tan biến thành sương đen.
"Mấy người thực sự muốn cứu Tham Lam sao? Đúng là không thể trông mong gì vào sự hợp tác giữa mấy mụ phù thủy mà..."
Nhược Ly thở dài. Mà thôi kệ. Nếu cuộc giải cứu thất bại, cô cũng đỡ phải nhìn cái bản mặt vênh váo của Herolise. Cứ nhớ đến cái cảnh Herolise bình thản nói "Vợ của ngươi tuyệt vời lắm" là máu cô lại sôi lên sùng sục. (Z: wtf)
"Mượn tay Giáo Hội để loại bỏ Tham Lam cũng không phải ý tồi..."
Nhược Ly lầm bầm rồi rời khỏi phòng, hai người hầu đi theo thở phào nhẹ nhõm. Chỉ việc đứng hầu trong cuộc họp của đám phù thủy cấp cao này thôi cũng đủ khiến họ áp lực đến ngạt thở rồi.
"Con Succubus được cử đến Apal vẫn chưa báo cáo gì, chắc là bị phát hiện rồi. Cử đứa khác đi..."
"Vâng... thưa Chủ nhân..."
Khi Nhược Ly rời đi, căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Một bóng người cựa quậy trên ghế. Lười Biếng tháo bịt mắt ra, ngơ ngác nhìn quanh.
"Thiệt tình, lại bỏ người ta ở lại nữa hả? Phiền phức ghê~"
0 Bình luận