Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần

Chương 23 - (Warning)

Chương 23 - (Warning)

Lạc Vũ Tích nhìn cái bản mặt gian thương của Sybil, cảm thấy có điềm chẳng lành. Cô nhẹ nhàng đẩy Sybil ra. Dù sao Natalie cũng đang nằm sờ sờ ra đó. Nhỡ con mụ Sybil này đột nhiên trỗi dậy cái "máu dâm ngầm" rồi đè cô ra làm gỏi ngay trước mặt em gái thì sao?

"Xê ra! Tôi không muốn bị hiểu lầm đâu nha!"

Sybil nghe giọng điệu có phần hơi kỳ thị của Lạc Vũ Tích thì rụt tay lại, trong lòng hụt hẫng nhẹ.

"Hiểu rồi, tui có định làm gì cô đâu~ Cô đã cự tuyệt thế thì tui cũng chả thèm~"

Sybil lùi lại, nhìn Natalie nằm trên giường, nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi trên trán cô ấy. Xong xuôi, cô nàng ngồi phịch xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. Lạc Vũ Tích thì quay sang soi Natalie.

[Natalie]

Nghề nghiệp: Giả Kim Thuật Sư (Thần Thoại Chủng)

Trực thuộc: Rừng Tinh Linh

Kỹ năng: ???

Danh hiệu: (Trống)

Độ hảo cảm: 35%

Cấp bậc: Bậc 11

"Cô không có gì muốn hỏi tui sao...?"

Giọng Sybil cắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Vũ Tích. Sybil đã chuẩn bị tinh thần để Lạc Vũ Tích tra khảo về thân phận mình, ai dè cô nàng chả hỏi han gì sất, cứ dán mắt vào Natalie. Sybil thấy hơi bị khó chịu trong người.

"Hỏi cô á? Có gì đâu mà hỏi?"

Sybil tức anh ách. Lời Lạc Vũ Tích nói chả khác nào bảo "Chuyện của cô liên quan quái gì đến tui". Không giữ được bình tĩnh nữa, cô nàng gắt lên:

"Tui đã bảo rồi, sao cô biết thân phận tui mà vẫn tỉnh bơ thế hả? Lẽ ra cô phải ngạc nhiên hơn chứ?"

"Wao, đỉnh ghê, ghê chưa ghê chưa~ Thế đã đủ chưa?"

Lạc Vũ Tích tự hỏi con nhỏ này muốn cái gì. Nếu không biết thân phận Sybil lúc trên tàu thì chắc cô cũng sốc thật. Nhưng đã biết tỏng rồi thì hơi đâu mà diễn sâu với nó.

"Cô!! Thái độ lồi lõm quá đáng!"

Sybil tức điên người vì thái độ dửng dưng của Lạc Vũ Tích, đứng dậy dậm chân bình bịch rồi lại ngồi xuống. Kế hoạch ban đầu là công khai thân phận, để Lạc Vũ Tích sốc tận óc, rồi nhân lúc cổ đang ngưỡng mộ sùng bái thì lôi về phòng "thịt" luôn.

"Trời sáng rồi sao...?"

Trong lúc Sybil đang mải mê ảo tưởng, Natalie từ từ mở mắt. Cơ thể yếu ớt khiến cô không ngồi dậy nổi. Sybil vội lao tới nắm lấy tay cô.

"Tạ ơn Nữ thần, cuối cùng cậu cũng tỉnh! Ổn rồi Tally à, lời nguyền được giải rồi, sinh mệnh lực không bị rút nữa đâu!"

Natalie nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt lo lắng của Sybil. Cô chỉ đi kiếm nguyên liệu giả kim thôi, ai ngờ xui xẻo đụng độ quái vật cấp cao rồi dính lời nguyền rút sinh mệnh lực cực mạnh.

"Cảm ơn cậu nhiều, Sybil. Chắc lúc tớ bất tỉnh cậu lo lắm nhỉ~"

"Cậu tỉnh lại là tốt rồi..."

Nhìn nụ cười gượng gạo của Natalie, Lạc Vũ Tích thấy có gì đó sai sai. Cái vẻ dịu dàng này chả ăn nhập gì với hình tượng Phù Thủy Sa Ngã xảo quyệt tàn nhẫn trong ký ức của cô. Đã mệt lả người mà vẫn cố an ủi Sybil. Người tốt thế này sao mà hóa chaos thành phù thủy được?

"Chắc cô là người đã cứu tôi..."

Giọng Natalie cắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Vũ Tích. Cô ấy mỉm cười biết ơn, Lạc Vũ Tích đáp lại kiểu xã giao:

"Tôi là ma sơ của Giáo Hội mà. Cứu người là trách nhiệm. Lời nguyền vừa mới giải, cô chưa hồi phục hẳn đâu, nghỉ ngơi thêm đi."

"Vậy sao? Nhưng tôi muốn ngắm ân nhân cứu mạng thêm chút nữa. Cơ mà chắc tôi tới giới hạn rồi..."

Natalie nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành. Lúc bị dính lời nguyền cô đau đớn đến mức chả ngủ nghê gì được.

"Giờ em gái cô ổn định rồi, nghỉ ngơi vài ngày là chạy nhảy được thôi."

"Lạc Vũ Tích, cô đúng là ngôi sao may mắn của tui! Tui chỉ mong cô kìm hãm được lời nguyền thôi, ai ngờ cô chữa khỏi luôn cho em ấy~"

Lạc Vũ Tích mỉm cười trước sự vui sướng của Sybil rồi mở cửa, bảo muốn đi dạo chút. Sybil vẫn lo cho Natalie nên quyết định ở lại, ném cho Lạc Vũ Tích một túi tiền, bảo cứ chơi xả láng.

"Trong Rừng Tinh Linh xài tiền tệ đại lục được đó. Trao đổi hàng hóa cũng ok, nhưng dùng tiền cho tiện. Coi như đây là tiền công của cô nha~"

"Đã có lòng thì tui xin, không khách sáo đâu nha."

Lạc Vũ Tích cầm túi tiền rời khỏi nhà cây. Đứng trên bục cao, cô nhìn xuống đám đông các cô gái Elf bên dưới.

"Cuối cùng cũng được tự do khám phá rồi, hehe~ Bắt đầu từ đâu đây ta~?"

Đang suy tính thì cái bảng thông tin quen thuộc hiện ra, hiển thị bản đồ sơ lược của Rừng Tinh Linh. Chỉ có khu vực xung quanh cô là có tên, phần còn lại tối om như mực.

"Cái thứ này hiển thị được cả bản đồ á? Sương mù chiến tranh? Y chang trong game vậy?"

Lạc Vũ Tích thắc mắc sao cái thứ từ ma pháp trận trong sách lại liên thông với giao diện game. Cô bước xuống khỏi nhà cây, nhìn ngắm các cô gái Elf đi ngang qua, đôi mắt đẹp hút hồn và đôi tai nhọn hơi ửng hồng, trông ngon hết nước chấm.

"Đây đúng là thiên đường mà~ Nào, cái lầu xanh trong game nằm ở đâu nhỉ~?"

Cô lướt màn hình ảo, cố tìm vị trí trên bản đồ. Sau khi xác định phương hướng đại khái, cô hăm hở lao về phía lầu xanh. Nhưng cô không hề nhận ra, mỗi khi đi lướt qua một cô gái Elf nào, họ đều quay lại nhìn cô chằm chằm.

"Vừa rồi là nhân tộc hả? Tóc hồng nhìn xinh xỉu~"

"Hình như tui vừa ngửi thấy mùi mật ong ngọt lịm~"

"Đôi chân mang tất kia nhìn hấp dẫn thật đó~"

Lạc Vũ Tích (Warning!!!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!