Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần

Chương 16 - Dẫn sói vào nhà

Chương 16 - Dẫn sói vào nhà

Năm ngày đã trôi qua kể từ khi Isaiah bị ép buộc ký vào cái hiệp ước bất bình đẳng đó. Nhờ sự hiện diện của cô ta, Linh Sương dạo này không còn quấy rầy Lạc Vũ Tích nữa, có lẽ vì sợ lộ thân phận thật. Nghĩ đến việc sáng dậy không còn đau nhức mình mẩy, Lạc Vũ Tích nhìn Isaiah với ánh mắt dịu dàng hơn hẳn.

"Cuối cùng thì mình cũng hiểu tại sao mấy đứa phản diện lại khoái bắt nạt người khác đến thế..."

Lạc Vũ Tích bước vào sảnh chính, thấy Isaiah - cựu Kỵ sĩ Thánh của Thần Phạt Quân - đang xách xô nước lau chùi tượng Nữ thần. Khi Lạc Vũ Tích định tiến lại chào hỏi, cô lỡ chân đá đổ cái xô, nước bẩn lênh láng khắp sàn.

"Tôi..."

"..."

Lạc Vũ Tích định mở miệng xin lỗi, nhưng Isaiah, như một nàng công chúa cam chịu số phận hẩm hiu, chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng quỳ xuống dùng giẻ lau sạch nước. Lạc Vũ Tích bỗng thấy tội lỗi dâng trào.

"Cảm giác mình như mụ dì ghẻ độc ác trong truyện cổ tích vậy..."

Trong khi Lạc Vũ Tích thấy áy náy, thì Linh Sương lại chẳng mảy may có chút cảm xúc nào gọi là thương cảm. Với phong thái của một phản diện chính hiệu, cô bé đi tới từ đằng xa, thấy Isaiah đang lau sàn.

"Thiệt tình, đã bảo cô lau tượng Nữ thần, sao lại đi lau sàn nhà thế kia..."

"Tôi... tôi đang lau tượng, nhưng cái xô bị đổ..."

Chưa để Isaiah nói hết câu, Linh Sương đã thẳng chân đá đổ cái xô nước vừa được múc đầy, hoàn toàn là cố tình gây sự. Isaiah suýt nữa thì bật lại, nhưng nhớ ra Linh Sương đang nắm thóp bí mật của mình.

"Hừ, ta cóc cần biết cô từng là Kỵ sĩ Thánh hay gì, giờ cô chỉ là con hầu thôi. Dám cãi lại ta sao..."

Linh Sương dùng chân nâng cằm Isaiah lên, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. Isaiah không dám nhìn thẳng vào mắt cô bé, tay che trước ngực, vẻ mặt đầy uất ức, nhục nhã ê chề.

"Đ... Đã rõ... Tôi xin lỗi..."

"Được rồi, được rồi, Linh Sương, thế này có hơi quá đáng không...?"

Lạc Vũ Tích cố gắng can thiệp. Dù trước đó Isaiah có ngạo mạn thật, nhưng bắt nạt người ta thế này thì hơi kỳ. Dù mặc giáp trông đáng sợ, nhưng giờ mặc đồ hầu gái nhìn cô ta lại thấy... dễ thương lạ lùng.

"Gì cơ? Chị mắng em vì nó hả! Huhu, quả nhiên là ai rồi cũng thay lòng đổi dạ. Tất cả là tại chị!"

Thay vì nghe lời khuyên can nhẹ nhàng của Lạc Vũ Tích, Linh Sương dẫm thẳng chân mang tất lên ngực Isaiah, tạo ra một vết lõm đầy "gợi đòn".

"Tất cả là tại chị! Tại con nhỏ này còn có thứ chướng mắt thế kia!"

"Đủ rồi! Linh Sương!"

Lạc Vũ Tích không thể làm ngơ trước sự bắt nạt của Linh Sương nữa. Ban đầu cô coi đây là hình phạt nhỏ cho sự kiêu ngạo của Isaiah, nhưng đã 5 ngày rồi, hành vi của Linh Sương ngày càng quá quắt.

"Chậc..."

"Chị chỉ bảo Isaiah dọn dẹp nhà thờ thôi, không cần thiết phải..."

Lạc Vũ Tích nhìn Linh Sương đang xụ mặt, sợ con bé lên cơn thì khổ. Nhưng có Isaiah ở đây, chắc Linh Sương sẽ không dám lộ thân phận phù thủy đâu. Vậy nên, trước lời giải thích của Lạc Vũ Tích, Linh Sương chỉ bĩu môi rồi quay mặt đi.

"Cô không sao chứ?"

"Tôi ổn. Không ngờ cô lại nói đỡ cho tôi sau những gì tôi đã làm..."

Isaiah nhìn Lạc Vũ Tích đang ân cần đỡ mình dậy, một tia cảm kích nhen nhóm trong lòng. Đặc biệt là khi mái tóc hồng của Lạc Vũ Tích khẽ chạm vào ngón tay cô ta, một cảm giác lạ lùng dâng lên. Có lẽ chút lòng tốt giữa nghịch cảnh có thể khơi dậy những cảm xúc không ngờ tới.

"Vậy phiền cô dọn dẹp nhà thờ nhé. Linh Sương tính tình hơi kỳ cục tí thôi, nhưng thực ra con bé là người tốt... chắc thế..."

Lạc Vũ Tích cố vớt vát hình tượng cho Linh Sương, hy vọng lỡ sau này Isaiah có phát hiện ra thân phận phù thủy thì cũng nương tay chút. Vừa nói, cô vừa giúp Isaiah chỉnh lại quần áo, hoàn toàn không biết Linh Sương đang đứng nhìn từ xa.

"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!!!"

Linh Sương vốn định bắt Isaiah về để bóc lột, cho cô ta nếm mùi đời. Nhưng khi Isaiah cởi bỏ bộ giáp và khoác lên người bộ đồ hầu gái, Linh Sương hối hận xanh ruột. Isaiah đâu có xấu, mái tóc và hàng mi vàng óng tạo nên khí chất thánh thiện, và cơ thể ẩn sau lớp giáp kia lại cực kỳ... quyến rũ. So với cái cơ thể trước sau như một chưa dậy thì của mình, Linh Sương nhận ra mình vừa "dẫn sói vào nhà".

"Khốn kiếp! Nó còn dám quyến rũ Vũ Tích! Đồ ngực bự não phẳng không biết xấu hổ!"

Linh Sương tức điên người nhưng không làm gì được. Cách cô đối xử với Isaiah đã quá lộ liễu, đến Lạc Vũ Tích còn không chịu nổi nữa là. Trong khi cô đang vò đầu bứt tai không biết làm sao, một bàn tay thon thả bất ngờ đặt lên vai cô.

"Ái chà, đây chẳng phải là cô em gái đáng yêu sao? Em đang nhìn lén cái gì thế~?"

"!!!"

Giọng nói bất thình lình làm Linh Sương giật mình, nhưng cô nhận ra ngay là ai và đáp lại lạnh lùng.

"Ta chỉ là em gái của chị Vũ Tích thôi. Ta chả liên quan gì đến ngươi..."

"Ồ, đừng xa cách thế chứ. Biết đâu sau này chúng ta lại thành người một nhà đấy~"

"Đi chết đi..."

Linh Sương chẳng mặn mà gì với nỗ lực làm thân của Alice. Cô trừng mắt cảnh cáo Alice tránh xa ra. Cô chẳng có chút thiện cảm nào với con đàn bà chuyên lợi dụng lúc cô vắng mặt để lẻn vào "nhà" mình. Alice thì chẳng hề phật ý trước thái độ thù địch của Linh Sương.

"Có lẽ em đang gặp rắc rối lớn hơn đấy nhỉ. Biết đâu chúng ta có thể gác lại bất đồng~"

Alice chỉ tay về phía Lạc Vũ Tích và Isaiah sau cánh cửa. Chỉ trong chốc lát, Isaiah đã "trẹo chân" và đang dựa dẫm vào bộ ngực mềm mại, đẫy đà của Lạc Vũ Tích.

Rắc!

Nhìn cảnh đó, Linh Sương vô thức siết chặt tay, bóp nát cả khung cửa gỗ. Alice cười đầy ẩn ý, ghé sát lại, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc xanh của Linh Sương.

"Em cũng thích cô ấy, đúng không? Có lẽ chúng ta hợp tác được đấy. Tôi chỉ muốn uống máu Lạc Vũ Tích thôi, thế nhé~"

"Cút..."

Linh Sương liếc nhìn Isaiah một cái lạnh lùng rồi bỏ đi lên tầng hai của nhà thờ, từ chối thẳng thừng lời đề nghị của Alice. Thấy Linh Sương bỏ đi mà không đồng ý, Alice chỉ đơn giản bung dù, liếc nhìn hai người trong sảnh chính, cười khẩy một cái rồi rời khỏi nhà thờ.

...

Author:

Lạc Vũ Tích’s image inspiration:

(Lão tác giả hay lụm ảnh ở đâu đó để lọ rồi lấy ý tưởng hsy :))))) )

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!