Đại Thức Đồ (3)
Kỵ Sĩ Tử Thần.
Đó không phải là cảnh tượng thường thấy, nhưng với một người đã trải qua vạn năm như Bắc Nữ, bà ta có vài giai thoại để giải thích cho hiện tượng của Rian.
Trong lịch sử chiến tranh, có những kỵ sĩ đã chiến đấu bằng cách siêu việt cả cái chết.
Khát vọng sống còn sót lại quá mãnh liệt khiến họ dù chết cũng không thể nhắm mắt, đó là sức mạnh của ý chí mà không gì có thể giải thích được ngoại trừ một loại quy luật đặc thù.
‘Trường hợp như thế kia là lần đầu mình thấy.’
Bà ta từng thấy kẻ bị chặt đầu nhưng vẫn vung kiếm suốt hơn 3 phút rồi mới gục xuống.
Thế nhưng, võ uy mà Rian đang thể hiện lại năng động đến mức khác biệt hoàn toàn so với những gì bà từng biết.
“Rian...”
Nhìn Rian đang trải qua tử chiến, Shirone cảm thấy một nỗi hoài niệm về cảm xúc mà không ký ức nào có thể thay thế được.
‘Đúng rồi, chính là cậu ấy...’
Rian chính là người bạn như vậy.
Việc cậu ấy đánh cược mạng sống để lao đến đây, tuyệt đối không phải là để làm hại mình.
‘Mình chẳng biết gì nữa. Mình nên nhìn vào điều gì đây?’
Nếu thế giới này là giả dối như lời Rian nói, thì tình bạn với cậu ấy trong ký ức phải giải thích như thế nào đây?
“Dù sao cũng không trụ được lâu đâu.”
Bắc Nữ đưa ra kết luận.
“Hắn sẽ chết trước khi tới được đây thôi.”
Một người trúng nhiều đạn đến mức đó thì không thể nào sống sót được, nên Shirone cũng cắn chặt môi và gạt bỏ suy nghĩ.
Sự hy sinh của một người có thể khiến thế giới quay trở lại.
Thế giới này nhất định phải là sự thật.
Nếu không, tình yêu, khát vọng, hạnh phúc và niềm hoan hỷ của những người từng sống ở đây bấy lâu nay rốt cuộc là cái gì?
Bác ái là lựa chọn tốt nhất mà Shirone có thể đưa ra trong trạng thái bị giam cầm.
Khi một luồng sóng xung kích chấn động trời đất truyền đến từ phía sau, Bắc Nữ quay sang nhìn chiến trường nơi Shura và Miro đang giao đấu.
“Bị đánh cho tơi tả thật đấy.”
Cảnh tượng Hóa thân Quan Âm từ bốn phương tám hướng nện xuống Shura một cách điên cuồng khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy rùng mình.
“A, bực mình thật!”
Thế nhưng, kẻ đang nhăn mặt lại chính là Miro - người đang tiếp tục thế công.
Ngoại trừ nơi hai Bát Nhã đang giao chiến, Mucus đã chiếm trọn phía nam, chảy tràn sang phía đông và phía tây để leo lên kim tự tháp.
‘Thời gian không đứng về phía mình sao?’
Miro nghiến răng lườm Shura.
Hóa thân Quan Âm được thể hiện dưới dạng 3 chiều, trông như có tầm nhìn quan sát thế giới từ trên đỉnh bầu trời.
Nhưng trong lãnh vực tinh thần mà Miro thực sự tiếp nhận, đó là chiều thứ 4 — một tầm nhìn mở toàn diện không hề có góc chết.
Đỉnh cao của Thang Giới là khai mở thời - không.
Do đó, đòn tấn công của Quan Âm có thể giáng xuống từ bất cứ đâu trong không gian, và tốc độ liên kích cũng không bị ràng buộc bởi thời gian.
‘Quan Âm Kích Lôi Chưởng.’
Miro vung tay, hàng ngàn bàn tay Quan Âm chồng chất lên nhau giáng xuống từ trên không.
Shura kết thủ ấn, trợn đôi mắt rắn phát động năng lực.
Hình Thái Kết Hợp - Thần Chi Giáo Sát (Cú siết của Thần ).
Xung quanh cô ta, những chiếc thánh giá ngược lớn bằng kích thước người thật ra đời, rồi chúng uốn cong như cao su, lắp ráp thành một khối cầu không một kẽ hở.
Ngay sau đó, những cú liên hoàn của Quan Âm Kích Lôi Chưởng giáng xuống dữ dội như muốn xuyên thủng mặt đất.
“Phù, thật sự bực mình quá đi.”
Khi những chiếc thánh giá ngược nạm đá quý đỏ giải thể, hình dáng Shura hiện ra cùng nụ cười lè chiếc lưỡi dài.
“Bị nhốt trong bức tường chiều không gian quá lâu rồi sao? Miro cũng hết thời rồi.”
‘Đúng là yêu nghiệt, mở miệng ra là nói lời xằng bậy.’
Dù lòng nghĩ vậy, nhưng Miro buộc phải thừa nhận đây là sân nhà của Shura.
Dù là Miro đi chăng nữa, việc đối đầu với một luật pháp sư chuyên điều khiển sự giả dối tại thế giới Khải Huyền này chẳng khác nào sư tử nhảy xuống biển đánh nhau với cá mập.
‘Phải phá hủy kim tự tháp.’
Mấu chốt là phải hóa giải luật pháp bao quanh kim tự tháp, nhưng người làm được việc đó không phải là Miro.
“Ta biết cô đang nghĩ gì.”
Shura nói khi Hóa thân rắn đang dập dềnh.
“Cô định giữ chân ta để người khác phá hủy Luật Pháp đúng không?”
Miro không trả lời.
“Nhưng kẻ thù không chỉ có chúng ta đâu. Liệu các người có thể xuyên thủng chỗ này để kịp thời gian không?”
Khi cô ta chỉ tay về phía đó, cả sa mạc đã hoàn toàn bị Mucus xâm chiếm.
“Chết tiệt!”
Marsha chửi thề một tiếng.
Việc né tránh các đòn tấn công của Người Bảo Vệ đã đủ vất vả, giờ đây từ mặt đất, Mucus còn trỗi dậy bao phủ lấy cô.
Dù đã cắm được Đoản Đao Phản Nghịch vào vài Người Bảo Vệ, nhưng tốc độ bành trướng của Mucus quá nhanh để có thể chờ cho đến khi chúng kiệt sức.
“Đừng cản trở sứ mệnh của chúng ta.”
Exer – Kẻ mang năng lực của loài dơi bay đến trên đầu Marsha và vung đôi đao.
Khi cô lao người lăn trên lớp Mucus, những chiếc gai nhầy nhọn hoắt trỗi dậy dọc theo quỹ đạo di chuyển của cô.
“Rốt cuộc định bắt tôi phải làm sao đây!”
Giây phút Marsha nghiến răng đứng dậy, Targang mang năng lực Kích Nổ đã mở ra miệng núi lửa nơi nắm đấm.
“Kết thúc rồi!”
Bùm! Khí gas phát nổ, thổi bay cơ thể Marsha khi cô vừa mới kịp tránh chỗ cũ.
“Hự!”
Ngay trước khi rơi xuống, Mucus dựng lên một bức tường đỡ lấy Marsha.
Lớp chất nhầy nhanh chóng chảy đến trói chặt tứ chi, rồi trào ngược lên đưa cơ thể cô lơ lửng giữa không trung ở độ cao hàng chục mét.
“Khốn kiếp! Thả ta ra!”
Sau một hồi vùng vẫy, Marsha nhìn sang phía bên kia kim tự tháp.
Fermi cũng bị bắt trong tình trạng tương tự, hắn nhìn cô rồi nhún vai.
“Thật sự phát điên mất thôi!”
Trong tình huống tất cả đều bị cầm chân, người còn lại duy nhất là Rian.
“Cái đó là...!”
Đôi mắt Marsha rung động vì kinh ngạc khi nhìn về phía bắc.
‘Mình sẽ không dừng lại!’
Thấy phần dưới kim tự tháp đã bị Mucus bao phủ, Rian càng tăng tốc hơn nữa.
Nhưng Mucus cũng đang cuộn sóng như dòng nước lũ, bám sát gót chân Rian.
“Bắn đi! Dù hắn không chết cũng cứ bắn! Dùng đạn mà nghiền nát hắn cho ta!”
Đơn vị chiến đấu dồn toàn lực tấn công.
“U ô ô ô ô!”
Mỗi khi thanh kiếm của Rian chuyển động như tia chớp, cơ thể của những tên Địa Hạ hoàn chỉnh lại bị xẻ thành nhiều mảnh. (164 kill)
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Lựu đạn nổ tung tứ phía, hàng chục mảnh vỡ găm vào lòng bàn tay trái đang che mặt của Rian.
Những viên đạn cày nát mặt đất theo đường zigzag, khiến cổ chân cậu bị bắn đứt lìa.
“Khòòòòò!”
Rian nhăn mặt đau đớn, dùng chân phải đạp mạnh xuống đất.
Cơ thể cậu rơi xuống ngay trước trận địa địch như thể bị kéo đi, và cuộc thảm sát bắt đầu.
“Á á! M-Ma quỷ!”
Khuôn mặt đầm đìa máu của Rian giờ đây hoàn toàn là một Dạ Xoa.
“Thần linh ơi...”
Thần quan Bebeto há hốc mồm vì không thể tin được.
Thân thể bất tử.
Thứ nhục thân trường sinh vốn chỉ dành cho những kẻ được Mặt Trời công nhận, nay đang tái hiện ngay trước mắt lão.
“Chuẩn bị đi, Shirone.”
Khi lớp Mucus chảy đến từ phía đông và phía tây chạm tới đỉnh tháp, Bắc Nữ lên tiếng.
Nhưng thực tế Shirone chẳng có gì để chuẩn bị cả.
Cậu chỉ cần cảm nhận sự xúc chạm của lớp chất nhầy đang quấn lấy cổ chân và nhấm nháp giây phút cuối cùng của cuộc đời là đủ.
Mọi phiền não từng khiến cậu hỗn loạn, khi Mucus thực sự chạm vào cơ thể, bỗng chốc tan biến như một lời nói dối.
Một thế giới tươi đẹp sẽ được tạo ra.
‘Chào mọi người...’
Từ đôi mắt Rian đang nhìn Shirone, những giọt huyết lệ chảy dài.
‘Xin lỗi, Shirone!’
Máu của kẻ địch trào tuôn như mưa hòa lẫn với huyết lệ chảy xuống cằm.
‘Ở hiện thực, chắc hẳn cậu cũng đã hy sinh tất cả để chiến đấu như thế này!’
Các mạch máu ở tim bắt đầu vỡ tung vì không chịu nổi tốc độ lưu thông máu quá nhanh.
‘Đó là lý do cậu rơi xuống nơi này!’
Ảo thanh của Smille trở nên rõ rệt hơn.
‘Mình đã không thể bảo vệ được cậu!’
“Chặn lại! Chặn nó lại cho ta!”
Khi tiến gần đến kim tự tháp, sự tập trung hỏa lực đạt đến mức cao nhất trong lịch sử.
Lựu đạn nổ tung từ phía sau, Rian bị hất tung lên không trung với những mảnh vỡ găm đầy lưng.
Cậu khó khăn lắm mới hạ cánh được, nhưng vì cổ chân trái đã đứt nên cậu mất thăng bằng, quỵ xuống một gối.
“Chính là lúc này! Lựu đạn! Bắn súng phóng lựu đi!”
“Xin hãy dựng xây trong tim con...”
Rian gượng dậy, đôi mắt chỉ còn lại lòng trắng trừng trừng nhìn kẻ địch rồi lao vọt đi.
Vương quốc của đức tin! (211 kill)
“Á á á! (213 kill) Bắn đi! (215 kill) Bắn đi!” (218 kill)
Xin hãy để ý chí không khuất phục (219 kill) và niềm kiêu hãnh mạnh mẽ hơn thế ngự trị trong thanh kiếm! (221 kill)
“Đừng đến đây! (223 kill) Đừng đến đây!” (225 kill)
Và lòng dũng cảm để chọn điều đúng đắn (226 kill) cùng quyết tâm sắt đá (228 kill) để không lay chuyển trước lòng dũng cảm đó! (229 kill)
“Cứu (231 kill) tôi với! (233 kill) Khục!” (234 kill)
Xin hãy để con luôn đứng về phía kẻ yếu! (236 kill)
“Cứ thế này (239 kill) thì chết hết mất!” (240 kill)
Và không bị khuất phục trước lý lẽ của kẻ mạnh! (244 kill)
“Rút lui! (246 kill) Mau rút lui!” (248 kill)
Chỉ dẫn dắt thanh kiếm bằng tinh thần kỵ sĩ đạo! (250 kill)
“Gừ gừ! Gừ rừ!”
Từ mũi tiên phong của Mucus đang bám đuổi sát nút tốc độ của Rian, vô số hình hài sinh vật trồi lên như đang lặn sâu.
Bắc Nữ, người đang quan sát cú đột kích của Rian như muốn đẩy lùi cả thế giới, trầm giọng nói.
“... Maha đang ập tới rồi.” (257 kill)
Hình thái của lớp chất nhầy từ tận cùng tầm mắt truy đuổi theo quỹ đạo của Rian chính là một Đại Thức Đồ không hề có chút sai lệch.
Trước một niềm tin chắc chắn rằng vì mọi chuyện vốn đã luôn như thế, nên tương lai cũng sẽ như thế, cô ta đã không thể giấu nổi cảm xúc.
“Ta sợ rồi đấy, Dạ Xoa à.”
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi trước một thứ gì đó đang tiến lại gần.
“Chạy đi! Rian, chạy đi!”
Marsha vừa vùng vẫy vừa hét lớn.
Ngay cả Fermi, kẻ vốn dửng dung với lối tiến quân ngu ngốc của cậu, lần này cũng không thể không cổ vũ.
‘Không còn thời gian nữa. Sự kết hợp sắp bắt đầu rồi.’
Bebeto thét lên kinh hãi.
“Ư ô ô ô ô!” (273 kill)
Bất cứ ai khi nghĩ rằng một Dạ Xoa đang xuyên qua cái chết để tiến về phía mình cũng đều sẽ rụng rời chân tay.
‘Một chút nữa thôi!’
Sau khi giết chết 273 người, tầm mắt đầy máu và thịt vụn của Rian bỗng chốc trở nên thông thoáng.
King Kong đang đợi trước kim tự tháp, đấm vào lồng ngực đang phồng to như bong bóng và hét lên.
“Đến đây! Thử xem ai mạnh hơn nào!”
Ngay khi Rian nắm chặt đại kiếm, mũi tiên phong của Mucus biến hóa thành một con mãnh thú khổng lồ và ngoạm lấy cánh tay trái của cậu.
“Khục!”
Đó là kết quả mang lại tuyệt vọng cho Miro và sự hân hoan cho Shura.
“Khẹc khẹc! Khẹc khẹc!”
Mucus như không muốn bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, nó truyền chất nhầy vào con mãnh thú khiến kích thước của nó phình to ra.
“Kết thúc rồi. Chuyện này là không thể.”
Fermi cũng có cùng suy nghĩ với Marsha.
‘Đúng là đồ ngốc. Niềm tin là cái quái gì mà dám phớt lờ cả chiến thuật cơ chứ.’
Thế nhưng Rian vẫn đang bước đi, với cánh tay trái vẫn bị mắc kẹt không thể rút ra được.
“Vẫn... chưa đâu.”
Dù tất cả đều nói rằng đã kết thúc, dù mọi người có phủ nhận rằng đây là việc tuyệt đối không thể thành công.
‘Vì mình đã không thể bảo vệ cậu!’
Vẫn có một tiếng nói duy nhất không thể bị phủ nhận.
“Vẫn...!”
Đó chính là.
“Chưa kết thúc đâu!”
Tiếng nói của chính bản thân mình.
Axing - Phủ Định.
“Gàoooooo!”
Rian gầm lên một tiếng như Dạ Xoa rồi vung vai, lớp chất nhầy của con mãnh thú khổng lồ bị xé toạc cùng với cả cánh tay trái của cậu.
“U ô ô ô ô ô!”
Sức nặng hàng tấn được bắn đi như một phát đại bác, King Kong dang rộng hai tay nghênh đón.
“Để ta tiếp ngươi! Ta là người Địa Hạ mạnh nhất...! Hự!”
Ngay khi va chạm, tiếng của King Kong bị nghẹn lại, lão bị bắn bay trong tình trạng vùi trong chất nhầy và đâm sầm vào kim tự tháp.
Oàng oàng oàng! (274 kill)
Rian, người đã mất đi cánh tay trái, nhe toàn bộ hàm rang vì dư chấn của Phủ Định.
“Grrrrrrrr……!”
- Smille. Smille.
Vì không có thời gian để cơ thể hồi phục, cậu dùng cái cổ chân đã đứt găm xuống đất, bắt đầu leo lên kim tự tháp.
‘Shirone! Shirone!’
Và cuối cùng, khi đỉnh kim tự tháp hiện ra trong tầm mắt, cậu dùng chân phải đạp mạnh vào bậc thang và nhảy vọt lên.
“Shironeeeeeee!”
Nhìn lên Rian đang lơ lửng trên bầu trời, Bebeto khóc nức nở đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa.
“Ôi, thần linh ơi.”
Mặt trời đang bao bọc lấy Rian.
(Hết quyển 22)
0 Bình luận