Tập 22

Chương 531: Under Coder (2)

Chương 531: Under Coder (2)

[531] Under Coder (2)

Kể từ thời điểm đó đã 24 giờ trôi qua, nhưng nhóm của Miro vẫn chưa thể tiếp cận được Under Coder.

Để đến được Under Coder, trước hết phải tiến vào Mộng Cảnh.

Vấn đề là để tìm ra Mộng Nhân Luber, cần phải có năng lực Lucid Dream – tức là nhận thức được thực tại ngay cả trong giấc mơ.

Marsha đã thành công Lucid Dream chỉ sau hai lần thử, nhưng Rian thì lại đang gặp rất nhiều khó khăn.

“Nhất định phải đi thông qua Mộng Cảnh sao? Không thể cứ thế thoát ra từ trong giấc mơ bình thường à?”

Fermi lắc đầu.

“Under Coder là khu vực nằm ngoài tinh thần. Những người thiết kế dược phẩm đã thử nhiều cách nhưng đều thất bại. Dream Star chỉ có tác dụng ở Mộng Cảnh mà thôi.”

“Nghe thấy chưa? Lần này làm cho tử tế vào, nhé?”

Trước lời của Marsha, Rian ủ rũ gật đầu rồi đi vào phòng bên cạnh.

Dù đã làm theo lời khuyên là giảm bớt áp lực tâm lý, nhưng thành thật mà nói, cậu còn chẳng có khái niệm Lucid Dream là cái quái gì.

“Chết tiệt! Giờ đến cả nằm mơ cũng phải gắng sức thế này sao?”

Thế rồi cả 4 người lại chìm vào giấc ngủ.

Dưới sự kiểm soát của Arius, giấc mơ hiện ra là một khu ổ chuột với những con hẻm chằng chịt nối tiếp nhau.

Miro, Fermi và Marsha nhanh chóng tìm thấy nhau, nhưng quả nhiên lần này Rian vẫn không thấy đâu.

Nơi ba người tìm thấy Rian là một bãi đất trống tập kết phế liệu ở cuối con hẻm.

Nhìn dáng vẻ cậu đang vung vẩy một khúc gỗ mục và lẩm bẩm điều gì đó, Miro lắc đầu.

“Cậu ta rơi vào Tán Tâm (Lilpin) rồi.”

Tán Tâm là khái niệm đối lập với tự giác, ám chỉ trạng thái hoàn toàn mất đi tiêu điểm trong giấc mơ.

“Không được chém theo kiểu này, nhưng biết đâu kiểu kia cũng được, dù vậy nếu đó là điều nhất định phải làm thì...”

Fermi lên tiếng.

“Chỉ là những lời lẩm bẩm vô nghĩa thôi.”

“Này! Rian! Tỉnh lại đi! Đây là trong mơ đấy!”

Marsha chụm tay làm loa hét lớn, nhưng Rian đã không còn ở trạng thái có thể nghe thấy gì nữa.

Bực mình, cô hỏi Fermi.

“Làm sao để thoát khỏi Tán Tâm?”

“Chỉ cần tạo ra một cú sốc đủ để tự giác là được. Nhưng khi đó sẽ bị tỉnh giấc.”

Vừa dứt lời, Marsha đã sải bước tiến lại, dồn hết sức bình sinh vỗ mạnh vào sau gáy Rian.

“Này!”

Ngay khoảnh khắc tiếng 'Chát' vang lên, Rian ở thực tại bật dậy.

“Ối!”

Dù bị đánh trong mơ, nhưng cảm giác đau điếng vẫn khiến cậu xoa xoa chỗ vừa bị ăn đòn, đúng lúc đó cửa phòng rầm một cái mở toang.

Marsha đứng đó, vai dựng lên đầy hậm hực.

“Dù gì thì cũng đâu cần phải đánh đến mức...”

Marsha bước nhanh tới, giơ tay vả tiếp vào sau gáy Rian.

“Này!”

Nhưng khác với trong mơ, lần này người bị đau tay lại là Marsha.

“Sao chị lại đánh tôi?”

“Muốn chết hả? Đang cố tình đúng không? Người thường nếu có chuyên gia giúp đỡ thì đều có thể làm được mà!”

“Đang nằm mơ thì làm sao mà biết đó là mơ được chứ?”

Marsha thở dài một hơi thườn thượt.

“Nghe cho kỹ đây. Nếu cậu thất bại, Shirone cũng sẽ không bao giờ quay về được nữa. Như vậy cũng được sao?”

Gương mặt Rian đanh lại vì căng thẳng.

‘Phải rồi, mình phải cứu Shirone. Nhưng rốt cuộc phải làm thế nào đây...’

Biết rõ Rian là người đang uất ức nhất, Marsha đổi sắc mặt, vỗ về cậu.

“Kỹ thuật không được thì dùng bản lĩnh đi. Bằng mọi giá phải giác ngộ trong giấc mơ. Hãy nghĩ đến Shirone.”

“Tôi sẽ thử lại. Bắt đầu ngay bây giờ đi.”

Và chính xác là 24 giờ sau, cuối cùng cả bốn người đều đã tụ họp trong giấc mơ với trạng thái Lucid Dream.

Khi họ tìm đến Mộng Nhân Luber và nhờ tìm việc làm, ông ta đã đề xuất ba nghề nghiệp liên quan đến tình yêu, quyền lực và danh vọng.

Thấy nhóm Miro đều từ chối, ông ta nở nụ cười tinh quái rồi mở ra một cánh cửa trong giấc mơ và nói.

“Vào đi. Hãy cứ mơ bất cứ giấc mơ nào các vị muốn.”

Bước qua cánh cửa, cả nhóm trợn tròn mắt trước khung cảnh thay đổi trong chớp mắt.

Cánh cửa vừa bước ra đã biến mất, trong một thế giới phủ đầy sương mờ, những tòa nhà cao đến vô lý đâm toạc cả bầu trời hiện ra sừng sững.

“Cao quá. Chẳng thể so sánh với Thiên Quốc được.”

“Thực tế không có những tòa nhà đó đâu.”

Nghe thấy giọng của Arius, họ cúi đầu xuống thì thấy một chú chó lông xanh xù xì đang ngồi đó.

Đó là Hóa Thân phản chiếu mong muốn được làm chó của Miro trong tâm khảm Arius.

“Không có thực nghĩa là sao?”

“Nghĩa là chúng chỉ là thông tin về phong cảnh thôi. Thực chất trạng thái cụ thể của tòa nhà thậm chí còn chưa được tạo ra.”

“Ý là đồ để ngắm thôi à. Giống như đạo cụ bối cảnh trong một vở kịch vậy.”

Đúng lúc đó, một tiếng 'Uỳnh' vang lên khiến mặt đất rung chuyển.

Cả nhóm phản xạ ngước nhìn lên bầu trời, gương mặt ai nấy đều tái mét.

“Kẹo bông gòn?”

Marsha thốt lên bằng giọng run rẩy.

“Ai... muốn ăn kẹo bông gòn à? Thế thì phải nói sớm chứ. Tôi đã mua cho rồi.”

“Không. Không chỉ có tư niệm của chúng ta đâu. Đây chính là lý do khiến Mộng Cảnh trở nên nguy hiểm.”

Fermi lên tiếng.

“Xin lỗi, nhưng có chuyện còn nghiêm trọng hơn đây. Đã đến lúc vỏ nang thuốc tan hết rồi. Dược tính của Dream Star sắp phát huy tác dụng.”

Đúng như dự báo, thể xác của bốn người đang nằm cạnh nhau ở thực tại khẽ giật nảy lên.

Khi Dream Star đánh thức não bộ và truyền cảm giác thực tại vào não, khung cảnh của Mộng Cảnh bắt đầu chao đảo dữ dội.

“Khà khà khà khà!”

Cùng lúc đó, màu sắc của đám kẹo bông gòn trở nên đục ngầu như bị nhuộm bởi nước cống, rồi tan ra như khói, ập xuống bao vây lấy cả nhóm.

“Bắt đầu rồi! Chú ý duy trì tiêu điểm và chạy mau!”

Fermi dẫn đầu, Miro đuổi theo và hỏi.

“Sao tự dưng nó lại thế? Là thực phẩm kém chất lượng à?”

“Là do dược tính đấy. Chúng ta đã trở thành những thực thể dị biệt không được phép tồn tại trong Mộng Cảnh.”

Rian hất hàm về phía trước.

“Vậy cái đó cũng là bình thường sao?”

Giữa những rung chấn làm đảo lộn thế giới, mọi cấu trúc trong tầm mắt đều vỡ vụn như những mảnh vụn và rơi xuống.

Giấc mơ đang sụp đổ.

“Lối này!”

Fermi đột ngột bẻ lái, mở cửa một tòa nhà rồi lao vào, bốn người còn lại cũng vội vã lao theo.

Khung cảnh lại thay đổi lần nữa, bốn người chết lặng khi thấy trước mắt là một đại dương bao la vô tận trải dài ngoài mạn tàu.

“Chết tiệt!”

Họ đang ở trên một con tàu, và nhìn đâu cũng chẳng thấy lối ra.

“Phải làm sao đây? Nơi này cũng sắp sụp đổ rồi.”

“Cứ thay đổi chiều không gian kiểu này thì không thoát khỏi Mộng Cảnh được đâu. Phải bằng mọi cách đi tới tận cùng của biển cả, hoặc tìm lối ra dẫn đến chiều không gian mới.”

“Khoan đã! Có gì đó sai sai!”

Mặt đất như rung chuyển, những luồng nước cuộn trào rồi bắt đầu dâng cao.

Như thể có lửa cháy dưới đáy biển, đủ loại sinh vật biển vọt lên mặt nước, vẽ nên những đường vòng cung rồi lặn xuống.

“Xem chừng không kịp thời gian rồi.”

Chỉ cần 10 mét phía trước thôi có lẽ đã là điểm kết thúc của thông tin về biển cả.

Nhưng nếu tin vào điều đó mà chèo thuyền đi, lỡ như phán đoán sai lầm thì họ sẽ bị nhấn chìm ở nơi này mà không có đường thoát.

“Kia, kia kìa...!”

Marsha không nói nên lời, chỉ tay lên trời khiến tất cả đều ngoái nhìn.

Một cột trụ màu trắng khổng lồ ở quy mô hành tinh từ trên không trung đâm chéo xuống, chìm sâu vào vùng biển xa.

Bốn người sững sờ quan sát hư không.

Trên toàn bộ tầng không hiện ra gương mặt của một đứa trẻ trông như thể bị thiếu vài nhiễm sắc thể, và cột trụ màu trắng đó đang được đứa bé ngậm trong miệng.

“Các chiều không gian khác đã bắt đầu can thiệp rồi.”

“Chạy đi! Mau rời khỏi tàu!”

Miro dùng ma pháp Khí nhấc bổng cả nhóm lên rồi lao mình ra ngoài mạn tàu.

Ngay khoảnh khắc họ dốc toàn lực bay lên không trung, má của đứa trẻ lõm xuống, mực nước biển ngay lập tức hạ thấp và bị hút vào trong cột trụ màu trắng như thể đang bốc hơi.

Cảnh tượng nước biển của cả hành tinh bị hút sạch cùng một lúc nằm ngoài mọi lẽ thường tình, khiến họ sốc đến mức lặng người.

Arius đang nằm trên lưng Miro hét lên.

“Tìm thấy rồi!”

“Ở đâu?”

“Trong cái cột đó, không, là trong cái ống hút đó!”

Dù đã tìm thấy lối thoát duy nhất kết nối với chiều không gian khác, nhưng họ thậm chí chẳng cần phải tốn sức.

Khi biển cả biến mất, không khí bắt đầu bị hút vào theo, và bốn người cùng một chú chó cũng bị cuốn vào đó.

“Phùuuuuu.”

Đứa trẻ thổi hơi ra, những bong bóng xà phòng tuyệt đẹp ra đời và bay lơ lửng theo gió.

Năm bong bóng vỡ tung, nhóm Miro kinh ngạc nhìn quanh.

Những đứa trẻ xinh xắn đang chơi đùa với bong bóng xà phòng.

Nhưng chưa kịp tận hưởng dư vị của việc thoát hiểm, dư chấn của sự sụp đổ đã ập đến ngay tức khắc.

Từ phía xa ngoài thảo nguyên, bóng tối bắt đầu tràn tới, khiến lũ trẻ khóc thét lên vì sợ hãi.

Mặt đất rung chuyển như để đáp lại, và cuối cùng từ bóng tối bao trùm bầu trời, vô số thực thể nhầy nhụa như chất nhầy đổ xuống.

“Là Ác Mộng (Nightmare)! Tuyệt đối không được để chúng chạm vào! Nếu chạm vào, thế giới này sẽ biến thành ác mộng thực sự!”

“Khà khè khè khè!”

Những bóng tối linh hoạt lao về phía nhóm Miro.

Rian định vung kiếm theo phản xạ nhưng sực nhớ lời khuyên của Arius nên lập tức thi triển 'Phủ Định'.

Không gian như bị bóp méo, thân trên của cậu vặn đi khiến Ác Mộng sượt qua trước ngực trong gang tấc.

“Số lượng nhiều quá!”

Tốc độ của chúng không quá nhanh nhưng chuyển động không chịu tác động của quán tính khiến mỗi cá thể như đang thi triển Axing.

Để hai con Ác Mộng lướt qua bên hông, Miro hét lớn với Fermi.

“Không thể thoát ra bằng dịch chuyển không gian sao?”

“Cô có thể duy trì tiêu điểm không?”

“Cháu quên ta là ai rồi à?”

“Vậy thì mau làm đi!”

Ngay khi Fermi vừa dứt lời, Miro thi triển dịch chuyển không gian đưa tất cả đi, ngay lập tức bóng tối đổ ập xuống như bầu trời sụp đổ, nghiền nát mặt đất.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Bóng tối khổng lồ giống như chân voi giẫm lên lũ kiến, không ngừng truy đuổi theo những vệt sáng dịch chuyển không gian.

“Rốt cuộc điểm dừng ở đâu đây!”

Arius hét lên.

“Nó đang giãn nở vì đám Ác Mộng! Cứ thế này thì tuyệt đối không thoát ra được đâu!”

“A, thật là!”

Miro dừng dịch chuyển không gian, đặt cả nhóm xuống khi phía chân trời, một con Ác Mộng khổng lồ vươn ra hình thù như bàn tay người tràn tới.

“Muốn chơi tới cùng chứ gì!”

Nhìn trừng trừng vào đám Ác Mộng đang tràn ngập thế giới, Miro đưa hai bàn tay đang chắp lại thẳng về phía trước.

Thần Tính Siêu Việt Bát Nhã - Nhất Thủ Chưởng.

Hóa thân Quan Âm khổng lồ ra đời từ hào quang của Miro, dùng bàn tay đang chắp lại đâm thẳng vào tâm điểm của Ác Mộng.

Khi Miro dang rộng hai cánh tay, hóa thân cũng thực hiện động tác tương tự, xé toạc cơ thể Ác Mộng sang hai bên.

“Được rồi! Đi thôi!”

Bất chấp ánh nhìn ngơ ngác của Rian và Marsha, Miro lập tức thi triển dịch chuyển không gian đưa tất cả thoát khỏi lãnh địa của Ác Mộng.

“Bây giờ còn lại gì nữa?”

Fermi nói với vẻ mặt khó chịu.

“Là ác mộng thực sự.”

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Thảo nguyên dập dềnh như đang nổi trên mặt biển, rồi những vụ nổ từ dưới lòng đất xảy ra.

Nhóm Miro tản ra, cố gắng lao mình theo đường zigzag hết mức có thể thì thời gian bắt đầu chậm lại dần.

‘Chết tiệt! Là Giờ Ác Mộng (Nightmare Time).’

Tiếng nổ vang lên tứ phía, những cột lửa từ dưới đất xuyên qua mặt đất vọt lên.

Và cuối cùng, một vụ nổ khổng lồ không thể so sánh với những gì trước đó đã bùng lên ngay điểm chính giữa kết nối cả nhóm lại.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Trong thời gian bị kéo chậm, tất cả đều bị hất tung lên trời, xoay tròn mất kiểm soát do dư chấn.

Marsha có thể nhìn thấy rõ từng người đang chuyển động chậm chạp như thể đang trôi nổi.

Đi ngang qua Arius đang lộn ngược một cách thảm hại với cái lưỡi thè ra, rồi ánh nhìn lại chuyển về phía ngọn lửa của vụ nổ, một cảm giác rùng mình chưa từng có dâng trào.

Ngọn lửa hừng hực nhiệt lượng lan tỏa khổng lồ, kết thành một đóa hoa đang nở rộ.

Khắp nơi, những bông hoa lửa đang đua nở.

Bề mặt của hoa bóng loáng như được tẩm dầu, cháy rực rỡ như vàng kim, thắp sáng cả thế giới như ban ngày.

“A...”

Marsha nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt mơ màng.

‘Đúng là một cơn ác mộng tuyệt diệu.’

Cùng lúc đó, thời gian trở lại bình thường.

“Tỉnh lại mau!”

Ngay trước khi mất tiêu điểm, Miro vòng tay ôm lấy eo Marsha rồi bay thẳng về phía chân trời.

Mọi người đều đã tụ họp quanh cô.

Vụ nổ lớn nhất phát ra sóng xung kích thổi bay nhóm Miro đi xa hàng trăm mét, ngay trước khi rơi vào trạng thái Tán Tâm do cảm giác trôi nổi, Miro lao xuống và lăn lộn trên mặt đất.

“Hù, hù.”

Marsha vẫn chưa thể trấn tĩnh lại sự phấn khích vì cảnh tượng tráng lệ vừa thấy, Rian cũng lộ vẻ kiệt sức.

“Đến nơi rồi.”

Fermi mỉm cười chỉ về phía trước.

“Đây chính là điểm tận cùng của tinh thần.”

Chẳng cần giải thích thêm, bởi vì hoàng hôn họ thấy từ thảo nguyên xa xôi lúc trước đang hiện ngay trước mắt.

Giống như một bức tranh vẽ trên tường, kích thước của nó không hề sai lệch một chút nào so với lúc nhìn từ xa.

“Thông tin không thể tạo ra thêm được nữa. Bước qua ranh giới này sẽ là lãnh địa của Under Coder.”

Miro mạnh mẽ xắn tay áo bước đi.

“Được rồi, giờ thì bắt đầu thực sự nhé?”

Dừng lại một chút trước ánh hoàng hôn, Miro như hạ quyết tâm rồi lao mình vào trong, cơ thể cô biến mất vào bên trong như thể đi xuyên qua một bức màn ảo ảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!