Niềm Tin Của Kiếm Sĩ (1)
Shirone đã đặt chân đến Bashka, thủ đô của Tormia.
Shirone không thể rời mắt khỏi khung cảnh phản chiếu qua cửa sổ xe ngựa. Những con phố được lát đá sạch sẽ, trang phục của dòng người qua lại cũng rực rỡ như muốn phô diễn cá tính riêng của mỗi người.
Khi tiến vào khu trung tâm, những tòa nhà cao chọc trời san sát nhau hiện ra. Shirone lẩm nhẩm xác nhận tên của các cơ quan mà cậu vốn chỉ tiếp cận qua sách vở.
Liên đoàn Luyện kim, Hiệp hội Kiếm sĩ, Tòa án Tối cao.
Và cuối cùng, điểm đến của cậu là tòa nhà uy danh lẫy lừng của Hiệp hội Ma pháp sừng sững tọa lạc.
Tòa nhà 18 tầng này chẳng khác nào một ngọn tháp. Một ngọn tháp khổng lồ. Chỉ riêng tầng một thôi cũng đủ sức chứa vài tòa dinh thự của quý tộc.
Shirone ngước nhìn lên để tìm đỉnh tháp nhưng phải nheo mắt lại vì ánh mặt trời phản chiếu. Toàn bộ bề mặt tòa nhà bóng loáng như thủy tinh, khiến cậu không dám nhìn thẳng quá lâu.
“Vào thôi. Đây là Hiệp hội Ma pháp.”
Kangnan, người vừa trả tiền cho phu xe, bước ngang qua Shirone và nói.
Khi theo chân cô đến lối vào, những vệ binh lập tức quay người về phía Kangnan và cúi chào 90 độ. Là những người gác cổng của Hiệp hội Ma pháp, khí thế của các vệ binh cũng thật đáng nể.
Tuy nhiên, Shirone biết rõ một sự thật: tất cả những người làm việc tại đây đều là ma pháp sư.
Bất kể cấp bậc ra sao, chỉ những kẻ được công nhận là mạnh nhất trong cùng thứ hạng mới có thể bước vào thánh địa của giới ma pháp này.
Lần đầu tiếp xúc với cửa xoay, Shirone vừa ngước nhìn vừa bước đi vội vã. Rồi cậu suýt bị cánh cửa kính đẩy bắn vào sảnh. Tại quầy lễ tân trung tâm, nhân viên hướng dẫn đang mỉm cười chỉ dẫn các phòng ban cho các quý tộc.
Kangnan tiến về phía khu vực thang máy nằm không xa lối vào. Trong những ống kính thủy tinh, các khoang thang máy hình kén không ngừng lên xuống liên tục.
‘Hoạt động bằng áp suất không khí sao. Tiện lợi thật đấy.’
Kangnan quan sát tầng mà thang máy đang dừng, thấy không thuận tiện nên cô chuyển hướng sang cầu thang bộ. Shirone tặc lưỡi tiếc nuối nhưng cũng đành lủi thủi đi theo.
Cầu thang rộng đến mức 20 người có thể đi dàn hàng ngang. Có tới 4 chiếu nghỉ và cấu trúc uốn lượn như hình xoắn ốc.
Khi lên đến tầng 3, một khung cảnh đơn điệu chỉ toàn hành lang và văn phòng hiện ra.
Cạnh văn phòng có tấm biển ghi "Bộ Quản lý Ngoại nhân", một cô gái trẻ đang đứng đó.
Đó là Quản lý tầng 3 thuộc Bộ phận An ninh Hiệp hội Ma pháp, Rabid Flu.
Chiều cao của cô thấp hơn trung bình, mái tóc xanh thắt bím dài đến tận eo. Làn da trắng sứ và đôi môi đỏ mọng khiến cô trông có vẻ đáng sợ khi nhìn từ xa, nhưng khi lại gần, vẻ mặt kiêu kỳ ấy cho thấy cô không hề kém sắc chút nào.
Cô cầm gậy ma pháp bằng cả hai tay đặt sau hông. Cây gậy thanh mảnh, đầu gậy trang trí hình phượng hoàng lộng lẫy ôm lấy một viên đá thạch anh lớn.
Flu bước tới đón tiếp Kangnan trước.
“Chào buổi sáng, Thư ký trưởng. Chuyến công tác của cô giải quyết ổn thỏa chứ?”
“Cũng tàm tạm. Hội trưởng đâu?”
“Ngài ấy đã ra ngoài từ sáng nay, hiện đang đi vắng.”
Kangnan nheo mắt vẻ nan giải.
“Ngài ấy đi đâu nhỉ?”
“Chuyện đó tôi cũng không rõ. Nghe nói sẽ đi khoảng 3 ngày.”
“Chà, lại đúng vào hôm nay...”
Nhiệm vụ của Kangnan không có thời hạn cố định nên đây là chuyện bất khả kháng.
Cô không thể bắt Shirone – người vừa từ địa phương lên – phải chờ đợi vô định, vì vậy cô đang mải đắm chìm trong suy nghĩ thì Flu chỉ tay về phía Shirone và hỏi.
“Nhưng thiếu niên này là...?”
“À, là khách của Hội trưởng. Phiền thật đấy, Shirone chắc sẽ không có chỗ ở thuận tiện.”
“Khách sao?”
Flu nhìn Shirone với vẻ không tin nổi.
Trong suốt 2 năm làm việc tại Hiệp hội, hiếm khi cô thấy vị khách nào của ngài Gaold lại tìm đến một cách âm thầm như thế này. Đa phần khách đều là sứ giả cấp cao của các nước hoặc các chính trị gia quyền lực mà chỉ nghe tên thôi đã thấy run sợ, đến mức phải tổng vệ sinh toàn Hiệp hội và thuê cả đầu bếp riêng.
‘Vậy chẳng lẽ là...?’
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Flu.
Có thể thiếu niên này liên quan đến Dự án. Việc Kangnan tự mình đến hỏi cô về vị trí của Gaold cho thấy cô ấy đang cố tránh ánh mắt của các bộ phận khác.
‘Chắc không phải đâu. Một đứa trẻ thế này sao có thể tham gia Dự án được?’
Ngay cả Flu – người tự nhận mình thuộc đội cận vệ của Gaold – cũng chỉ được đứng ở vòng rìa ngoài cùng của Dự án lần này.
Trong tình cảnh đó, việc một thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình lại hỗ trợ Gaold là điều không thể xảy ra.
‘Rốt cuộc là ai chứ? Họ hàng của Hội trưởng sao?’
Dù thế nào, ấn tượng đầu tiên của Flu về Shirone không hề tốt đẹp.
Đặc điểm chung của những người đi theo vị Hội trưởng lập dị Gaold là khao khát được ngài công nhận. Cô nảy sinh một sự đố kỵ ngầm với thiếu niên có thể tìm đến ngài với tư cách là khách – điều mà ngay cả cô cũng không được phép độc diện.
Kangnan sắp xếp lại lịch trình rồi nói với Shirone.
“Shirone, hay là em cứ ở đây một lát? Tôi cũng phải đi ngay bây giờ. Flu, cô có thể chăm sóc Shirone cho đến khi Hội trưởng về chứ?”
“À, tất nhiên...”
Vừa lúc Flu định lên tiếng, Shirone quay sang Kangnan và nói.
“Dạ, vậy em có thể đi đâu đó một lát được không ạ?”
“Hử? Đi đâu cơ?”
“Em có bạn sống ở thủ đô. Em sẽ ở đó rồi quay lại sau.”
Kangnan trầm ngâm suy nghĩ.
Shirone ở lại Hiệp hội là tốt nhất, nhưng đưa cậu ra ngoài cũng không phải ý tồi. Thậm chí còn tốt hơn vì có thể tránh được tai mắt của các bộ phận khác.
“Được thôi, vậy em cứ đi đi. Nhưng Tôi muốn em hãy giữ bảo mật nhé.”
“Vâng, chị đừng lo chuyện đó.”
Nghe cuộc đối thoại của hai người, Flu càng thêm thắc mắc.
Kangnan vốn dĩ rất tỉ mỉ trong công việc. Nếu Shirone đã được sắp xếp để gặp riêng Hội trưởng Ma pháp, thì đây không phải là chuyện nhỏ. Vậy mà cô ấy lại tin tưởng vào lời hứa bảo mật của một thiếu niên chưa đầy 20 tuổi sao?
‘Lẽ nào là hoàng tộc? Là ai mà lại dám yêu cầu Thư ký trưởng Hiệp hội Ma pháp làm việc riêng cho mình thế này?’
Trái ngược với suy đoán của Flu, Kangnan chẳng mấy bận tâm. Dẫu sao việc có từ hai người trở lên biết thì không còn là cơ mật nữa. Cô đã đưa Shirone đến theo chỉ thị, phần còn lại là việc của Gaold.
“Vậy xong việc thì em quay lại đây nhé. Phải về trong vòng 3 ngày đấy. Khi đến Hiệp hội thì hãy tìm Flu.”
Kangnan dặn dò Flu.
“Flu, khi Shirone đến, hãy dẫn em ấy gặp Hội trưởng ngay. Nhớ chọn nơi yên tĩnh. Dĩ nhiên tôi sẽ tự sắp xếp, nhưng phòng khi tôi không có mặt ở đó.”
Flu trang trọng cúi đầu.
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Và cô bắt đầu vận động đầu óc nhanh chóng.
‘Shirone? Vậy không phải hoàng tộc rồi. Tên này nghe quen quen. Mình nghe ở đâu rồi nhỉ?’
Có cảm giác gì đó vướng víu trong trí nhớ, nhưng cô vẫn chưa thể nhớ ra ngay lập tức.
Kangnan đặt tay lên lưng Shirone và quay người.
“Nào, đi thôi. Tôi tiễn em ra ngoài.”
Shirone nhìn luân phiên giữa Kangnan và Flu rồi vội vàng cúi chào.
“A, vâng. Chào chị, em đi ạ.”
Flu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lẹm quan sát Shirone.
Chắc chắn đây là cái tên cô đã từng biết. Chỉ vì chưa gặp mặt bao giờ nên cô không thể nhớ ra ngay lập tức.
‘Hừm, tìm kiếm một chút là ra ngay thôi.’
Flu đứng chờ ở hành lang cho đến khi Kangnan khuất bóng rồi nhanh chóng quay người.
___
Bước ra khỏi Hiệp hội Ma pháp qua cánh cửa xoay, Shirone nhìn con phố vàng rực ánh nắng và thực sự cảm nhận được mình đã đến Bashka.
Kangnan xem giờ rồi tặc lưỡi.
“Xin lỗi nhé, Tôi lại có việc gấp. Em biết chỗ bạn em ở đâu không? Tự tìm đường được chứ?”
“Vâng. Em có địa chỉ ạ. Em sẽ vừa đi vừa hỏi. Nếu không tìm được em sẽ bắt xe ngựa.”
“Được rồi. Hẹn gặp lại sau 3 ngày.”
Kangnan dứt khoát quay đi.
Thực tế cô không lo lắng chút nào, vì một ma pháp sư tiềm năng hàng đầu vương quốc mà không tìm nổi một cái địa chỉ thì thật là vô lý.
Kangnan ra đường lớn vẫy tay, một chiếc xe ngựa cao cấp dừng lại ngay lập tức. Cửa mở ra, bên trong đã có một quý ông để ria mép và một bà lão ngồi sẵn. Kangnan không ngần ngại bước lên, và chiếc xe lăn bánh ngay sau đó.
Shirone quan sát và vẫy tay khi chiếc xe ngựa tiếp theo đi tới. Đó là một chiếc xe tỏa ra ánh xanh thanh nhã.
Khi bước vào bên trong, một thiếu nữ có lúm đồng tiền mỉm cười nhìn Shirone.
“Ơ... chào chị”
Shirone bối rối.
Ở Bashka, việc đi chung xe là chuyện hiển nhiên, nhưng đối với Shirone, việc ở trong không gian hẹp với người lạ là một trải nghiệm mới mẻ. Đặc biệt khi đó lại là một cô gái cùng lứa tuổi.
“Lên đi. Cậu đi đến đâu?”
“À, em đến khu vực cung điện ạ.”
“May quá, vậy là tiện đường rồi.”
Shirone nhanh chóng bước lên ngồi đối diện. Sau khi báo địa chỉ chính xác cho phu xe, cậu quay lại thì thấy cô gái đang che miệng cười khúc khích.
“Sao chị lại cười vậy?”
“Cậu... không phải người thủ đô đúng không?”
“À, vâng. Lộ lắm ạ?”
“Dân Bashka khi đi chung xe chẳng bao giờ nhìn sắc mặt người khác như thế đâu. Đừng hiểu lầm nhé, tôi không có ý chê cậu quê mùa hay gì cả. Ngược lại, trông cậu rất bảnh đấy.”
Gương mặt Shirone đỏ bừng, cậu cúi gầm mặt xuống. Dù đã từng gặp những người như Marsha, nhưng cậu vẫn không thể thích nghi nổi với kiểu người này.
Ngược lại, cô gái dẫn dắt câu chuyện một cách vô cùng điêu luyện như một thói quen.
Cô ấy 20 tuổi, đang chuẩn bị cho kỳ thi ngoại giao. Cô kể mình có hai người bạn trai, một người nhỏ tuổi hơn và một người là doanh nhân 28 tuổi.
Shirone nghe chuyện mà hồn xiêu phách lạc.
Có một khoảnh khắc, cô ấy dường như ám chỉ việc muốn gặp riêng cậu, nhưng khi thấy ánh mắt Shirone dao động, cô chỉ cười trừ đầy phóng khoáng và không hỏi lại nữa.
“Vậy nhé, chào nhé. Rất vui được gặp cậu.”
“Vâng. Chào chị ạ.”
Khi chiếc xe ngựa rời đi, Shirone đứng lại bên đường với bộ dạng phờ phạc chỉ sau 30 phút.
Ngoài chuyện cô ấy nói quá nhiều, thì cú sốc văn hóa đối với cậu là quá lớn. Dù không phải ai ở thủ đô cũng có tính cách giống nhau, nhưng giờ đây cậu đã hiểu lối tư duy phóng khoáng của Dante bắt nguồn từ đâu.
‘Phù, mới đó mà đã đau hết cả đầu. Thủ đô đúng là khác thật.’
Shirone tiến vào khu dân cư cao cấp.
Dinh thự của Reina nằm ở nơi dãy núi Les chảy xuống như dòng nước xiết và có thể nhìn thấy những ngọn tháp của vương thành. Dù nhỏ hơn nhiều so với nhà chính, nhưng nó vẫn toát lên vẻ sang trọng.
“Hàng ngày chị Reina đều ở đây vì chị ấy là nhạc công cung đình mà.”
Khi đến cổng chính, những vệ binh từng tháp tùng cậu đến vương thành Kazura đã nhận ra Shirone.
“Ơ? Chẳng phải là cậu Shirone sao? Cậu đến đây có việc gì vậy?”
“Chào các anh, mọi người vẫn khỏe chứ? Em đến gặp Rian. Trường kiếm thuật giờ đang là kỳ nghỉ mà đúng không?”
“Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng mà...”
Giọng họ ngập ngừng khiến Shirone cảm thấy có điều gì đó mờ ám. Các vệ binh nhìn nhau ra hiệu, rồi một người quay lưng chạy vào trong.
“Xin cậu đợi một lát. Tôi sẽ quay lại ngay.”
Là khách quý của gia tộc Ogent, việc để Shirone đứng ngoài cổng là thất lễ. Shirone không thấy khó chịu, nhưng cậu không thể xua tan cảm giác hoài nghi.
Quản gia Louis bước ra từ dinh thự. Ánh mắt thông tuệ từng dồn ép Shirone vẫn như cũ, nhưng khác với trước đây, ông đón tiếp cậu bằng một nụ cười mừng rỡ.
“Chào mừng cậu đã đến. Kể từ lần gặp ở Kazura, giờ chúng ta mới gặp lại.”
“Vâng, hồi đó thực sự cảm ơn ông rất nhiều. Mà sao ông lại ở đây ạ?”
“Vì Đại trưởng lão làm việc ở đây nên tôi thường xuyên qua lại giữa nhà chính và dinh thự này. Mời cậu vào trong.”
Shirone vừa đi theo Louis vừa hỏi.
“Có chuyện gì xảy ra sao ạ? Em thấy không khí hơi lạ.”
“Chuyện đó... lát nữa cậu vào trong sẽ rõ.”
Dinh thự của Reina bên trong rộng hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Trước phòng của Clump, có hai người phụ nữ đang đứng. Một người là Reina, người còn lại là một nhân vật ngoài dự tính.
“Ơ?”
“Shirone!”
Tess – người với gương mặt tưởng như sắp bật khóc – chợt bừng sáng và chạy nhào tới. Cô dùng hai nắm đấm nhỏ nhắn thụi vào vai Shirone và la lớn.
“Cái gì đây? Cái gì đây? Cái gì đây? Sao cậu lại ở đây?”
Shirone chào Reina trước rồi mới quay lại nhìn Tess.
“Haha! Tôi có việc ở thủ đô nên ghé qua xem Rian thế nào. Trường học kết thúc tốt đẹp chứ?”
“Cái đó, thực ra là...”
Đến nước này, Shirone bắt đầu thấy sốt ruột.
“Sao vậy? Thực sự đã có chuyện gì à?”
Reina nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Rian đã thôi học rồi.”
“Dạ? Thôi học ạ?”
0 Bình luận