Đêm nay, họ sẽ viếng thăm
Đêm nay, họ sẽ đến
Không khí đêm lạnh lẽo bao trùm một không gian nọ.
Đó là một không gian rộng lớn và tối tăm, nằm bên trong một nhà xưởng tiền chế cũ kỹ rộng khoảng năm mươi mét vuông.
Mùi dầu máy phảng phất trong không khí, mang theo vị đắng ngai ngái của khu công nghiệp.
Một cái hố sâu choán gần hết mặt sàn xi măng, sâu hun hút không thấy đáy.
Cả nhà xưởng chỉ có một nguồn sáng duy nhất: chiếc đèn huỳnh quang để bàn đặt trên chiếc bàn tròn ở khu vực giống ban công phía trước văn phòng phía nam.
Cạnh chiếc đèn bàn, một cái máy cassette cũ kỹ bẩn thỉu đang phát một cuộn băng nhạc pop.
Bên cạnh bàn là một chiếc bếp điện dính đầy sơn và có hai người đang ngồi.
Một người là một ông lão mặc đồ bảo hộ lao động, người còn lại là một cô gái.
Ông lão vừa đọc tờ báo đua ngựa vừa khẽ nói.
“Mikoku, hết bài này là hết băng rồi, lật mặt kia đi con.”
“Đã không chạy được đĩa CD thì chớ, lại còn không có tự động đảo mặt băng nữa? Sao bác không mua cái mới đi?”
“Nó là bạn cũ rồi, có vài khuyết điểm trông mới đáng yêu chứ.”
Ông lão quản đốc vươn tay ra bàn, cầm lấy một điếu thuốc.
“Ở cạnh cháu thế này hút thuốc sướng thật đấy.”
“Chị Shino lại cằn nhằn là hại sức khỏe ạ?”
“Con bé không nói gì, nhưng chính vì thế nên ta mới không hút được.”
Ông kẹp điếu thuốc lên môi, chỉ dùng tay phải bật chiếc bật lửa rẻ tiền.
“Hai đứa dạo này lại không hòa thuận với nhau à?”
“Bọn cháu vẫn ổn mà,” Mikoku vừa nói vừa giấu mặt khỏi ánh sáng trắng mờ ảo, tay ôm lấy một bên đầu gối. “Cháu chỉ muốn chị ấy đừng chiến đấu nữa thôi.”
“Chẳng phải cả hai đứa đều chỉ muốn điều tốt nhất cho nhau sao? Con bé không phải kẻ thù, cháu cần phải nói chuyện thẳng thắn với nó về chuyện này.”
Bóng hình cô gái khẽ gật đầu trước những lời đó, nhưng ông lão quản đốc lại phả ra một làn khói thuốc và cất giọng.
“Nhưng ta chắc là chuyện đó còn lâu mới xảy ra.”
Ông rít một hơi, ngậm khói trong miệng.
“Cháu trước giờ vẫn luôn vụng về trong việc thổ lộ lòng mình. Cháu sợ bị từ chối, sợ bị những người mình quan tâm ghét bỏ, nên cứ lảng tránh. Nhưng mà…”
Ông nói thêm “Ta biết là mình nhiều chuyện, nhưng nghe ta nói này” rồi mới tiếp lời.
“Làm vậy là cháu đã thua rồi, Mikoku ạ.”
“Cháu đâu có th–…”
“Shino-san muốn cùng cháu giành chiến thắng. Kẻ địch đang chống lại chúng ta bằng vũ lực, tại sao cháu lại bận đẩy đồng đội của mình ra xa? Thật vô lý.”
Những lời đó khiến Mikoku im bặt, còn ông lão quản đốc thì cười khan một tiếng trong làn khói. Bờ vai ông run lên trong bóng tối.
“Cháu vẫn còn con nít lắm, Mikoku. Còn non và xanh lắm… Cháu nên học nấu ăn đi thì hơn. Đó là kỹ năng cần thiết nếu cháu định sống một mình đến hết đời đấy.”
“Ở đây cũng có ai biết nấu ăn đâu.”
“Ừ, ấy là vì Shino-san luôn mang đồ ăn đến cho chúng ta. Mấy đứa kia nghe tin hôm nay cháu đến là đã kéo nhau đi Hachioji cả rồi.”
“Thảo nào mỗi lần cháu đến là mặt đứa nào đứa nấy trông khó chịu ra mặt.”
“Tha cho chúng nó đi. Bọn nó còn trẻ người non dạ. Chẳng biết cư xử với con gái thế nào đâu… Vả lại, vào thành phố ăn mừng việc hoàn tất mọi trang thiết bị cần thiết thì vẫn tuyệt hơn chứ.”
Ông lão quản đốc thở ra một làn khói dài.
Làn khói bay về phía cái hố khổng lồ trên sàn nhà. Nơi đó từng là chỗ của Alex, nhưng giờ đây có vô số hình dạng khác đang đứng đó.
Chúng có hình dáng giống con người, xếp thành mười cột, ba mươi hàng.
“Với đám búp bê sản xuất hàng loạt được điều khiển từ xa này, mười công nhân của nhà xưởng có thể vận hành cả một đội quân.”
“Ai lại quyết định làm toàn búp bê nữ thế này?”
“Ta nghĩ làm vậy sẽ giúp dạy cho mấy cậu trai trẻ cách đối xử với con gái… Nhưng nói thật thì, chúng ta không đủ nguyên liệu để làm phiên bản nam. Chúng dựa trên tri thức cấp 3 và chúng ta không có thời gian để phát triển khung xương nam… Với lại, chúng ta còn có một vũ khí bí mật giấu trong khoang hàng nữa.”
Ông cười gượng.
“Thật áy náy vì đã chiếm chỗ của Alex. Lẽ ra chúng ta nên dùng căn phòng dưới lòng đất ở khu đất trống phía trước… Mà tất nhiên, giờ chỗ đó cũng đang được sử dụng rồi.”
“Cuộc tấn công sắp diễn ra rồi, chúng ta đâu còn chỗ trống nào, phải không ạ?”
Bóng hình của Mikoku thì thầm trong bóng tối.
“Sang ngày mai rồi. Quân đội cuối cùng sẽ tấn công UCAT Nhật Bản.”
Quyết định hành động vào ngày mai đúng là đột ngột thật, Mikoku thầm nghĩ.
Tuy nhiên, công tác chuẩn bị của họ đã tiến triển đều đặn, và kẻ địch gần như đã thu thập đủ Lõi Khái niệm. Mọi điều kiện đều đã chín muồi.
…Mình chỉ cảm thấy thời điểm vẫn chưa đến.
Trái lại, Shino dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Đó có lẽ là sự khác biệt giữa người sẽ tìm thấy vai trò của mình ở đó và người sẽ hoàn thành vai trò của mình ở đó, Mikoku nghĩ trong khi ông lão quản đốc nói với cô.
“Nhưng nghe nói hôm nay UCAT đã bị tấn công đấy. Tatsumi có ghé qua và nhắc đến chuyện đó, cháu nhớ không? Có hai kẻ mặc đồ đen đã xuất hiện ở UCAT Izumo.”
“Vậy mà gần đây Quân đội không có động tĩnh gì… Hay là có một tổ chức nào khác đang chống lại họ?”
“Khó nói lắm,” người đàn ông lẩm bẩm.
Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phía sau.
“…!?”
Cả hai người vội quay lại.
Tiếng ồn ào phát ra từ hệ thống liên lạc nội bộ trên bức tường cạnh lối vào văn phòng.
Âm thanh điện tử được chỉnh ở mức có thể át cả tiếng máy móc trong xưởng, ông lão quản đốc gãi đầu rồi ngả người lại vào ghế.
“Cháu ra trả lời đi, Mikoku. Ồn thế này ta hút thuốc mất cả ngon.”
“Vâng ạ.”
Mikoku gật đầu, đứng dậy khỏi ghế rồi quay người lại.
Cô nhấc ống nghe lên, tự hỏi ai có thể gọi giờ này. Có thể là Shino, mệt lử vì phải xách cả đống đồ ăn tối đến.
Dù là ai đi nữa, chắc hẳn phải là người của Quân đội mới vào được đến nhà xưởng nằm trong không gian khái niệm này.
“Ai vậy ạ?” cô hỏi vào ống nghe.
Một giọng nữ có phần khàn khàn nhưng đầy nội lực đáp lại.
“Này cô bé. Các người bị tấn công rồi đấy, mau mở cửa ra đi.”
Mikoku không hiểu người đó đang nói gì, và cô cũng không nhận ra giọng nói này.
Và họ đang nói về chuyện gì vậy?
…Chúng ta bị tấn công ư?
Sự hoài nghi khiến cô chần chừ, và giọng của ông lão quản đốc vang lên từ phía sau.
“Ai thế cháu? Shino-san à?”
Câu hỏi của ông mới là điều đáng lẽ phải xảy ra, nhưng giọng nói từ ống nghe chắc chắn không phải của Shino.
“…?”
Cô định nói gì đó, nhưng lại bị cắt ngang bởi cùng một giọng nữ khàn khàn nhưng đầy nội lực.
“Ồ? Không trả lời à? Ta không thích những đứa trẻ như thế. Không thích chút nào. Vậy xin lỗi nhé, ta sẽ tự mình giải quyết. …Ta cho là cô bé cũng không có ý kiến gì về chuyện đó đâu nhỉ.”
Mikoku cố nói “khoan đã”, nhưng lại bị ngắt lời lần nữa.
“Đừng chỉ trả lời khi thấy tiện cho mình. Đừng có lờ đi những gì mình không thích nghe.”
Những lời đó đi kèm với ánh sáng đỏ, một tiếng động kinh hoàng xuyên thấu cơ thể Mikoku, và một luồng gió mạnh.
Đó là một vụ nổ.
Cánh cửa thép bốn lớp của nhà xưởng bị bẻ cong vào trong.
“…!?”
Và nó đã bị phá hủy.
…Cá–
Cô thậm chí còn chưa kịp nghĩ hết câu.
Thay vào đó, cô bắt đầu hành động. Trước khi ông lão quản đốc kịp đứng bật dậy trong sự ngỡ ngàng, cô đã lao về phía những mảnh kim loại vỡ vụn của cánh cửa.
Cô lao thẳng về phía kẻ tấn công như thể cơ thể cô khao khát một trận chiến.
Một phản xạ có điều kiện đã đưa cô bay về phía ngọn lửa bùng nổ đang lan ra từ lối vào nhà xưởng.
Tay cô vớ lấy thanh katana bọc vải dựng cạnh bàn, chân đạp mạnh xuống sàn, cơ thể xé toang quầng lửa của vụ nổ, và làn da cảm nhận được sức nóng và ánh sáng của ngọn lửa.
“Ngươi là ai!?”
Cô hét lên suy nghĩ cuối cùng cũng đuổi kịp hành động của mình và phóng ra ngoài.
Cô xông lên để tấn công kẻ đang chờ đợi ở đó.
---
Bàn ăn là nơi bày biện thức ăn.
Nếu nó được bao quanh bởi những nụ cười thì lại càng tuyệt vời hơn.
Một chiếc bàn ăn nọ chất đầy đồ ăn với đủ loại phong phú.
Bốn người ngồi quanh bàn, hai nam và hai nữ. Ba người trong số họ đang mỉm cười, còn một người thì mang vẻ mặt cau có.
Trong ba người đang cười, người đàn ông ngồi đối diện với cô gái mặt cau có lên tiếng.
“Sao thế con gái, Chisato? Hiếm khi Izumo-kun đến nhà chơi mà, đừng có xị mặt ra thế. Con làm hỏng hết nét đẹp được thừa hưởng từ mẹ rồi đấy. Nào, sao con lại giận? Nói cho ba nghe đi… phải, đây sẽ là bí mật của chúng t– Mà thôi, mẹ đang cười bên này này, hay là con nói cho cả ba và mẹ nghe đi!?”
Đáp lại câu hỏi đó, Kazami cắm đôi đũa của mình lên đỉnh đống bánh croquette đặt trước mặt cha cô.
Đó là một cú cắm thẳng và đầy uy lực.
Sau khi đôi đũa đỏ xuyên qua chiếc bánh croquette màu nâu nhạt, cô nhấc chúng lên và chĩa đầu đũa vào giữa hai hàng lông mày của cha mình.
“Xin lỗi ba. Không có gì đâu ạ, ba đừng lo. Và nếu ba cứ nhất quyết phải lo…”
Cô cắm đôi đũa vào một chiếc croquette khác trên đường rút về và đặt xiên thức ăn lên đĩa của mình.
Khi hai chiếc croquette đã nằm yên vị, cô từ từ rưới một ít nước sốt đậm màu lên trên.
Nước sốt bắn ra một chút, nhưng thứ chất lỏng sẫm màu đó nhuộm lên những chiếc bánh croquette như thể chính chúng đã tự phun ra và loang ra khắp đĩa.
Cô khéo léo hạ rồi nhấc đôi đũa lên để xé đôi hai món ăn đang bị xiên.
Khi hai chiếc croquette đã bị tách làm đôi, cô cẩn thận lau sạch dầu mỡ trên đũa.
“Hôm nay con gặp phải chuyện không vui. Ba hiểu chứ?”
Cô nhận thấy cha mình mặt đã hơi tái đi khi nhìn cô, nên cô nghiêng đầu và chộp lấy lon bia 500 mL đặt trước mặt ông.
“Sao thế ba? Ba không ăn à?”
Cô bật nắp lon, tiếng ga xì ra, và một chiếc cốc được đưa tới từ bên cạnh.
Đó là cốc của Izumo.
Cô thở dài về phía chiếc cốc và rót bia vào đó, tự hỏi liệu anh ta có đang cố tỏ ra chu đáo không.
Cô nghe thấy tiếng bọt bia và âm thanh rộn ràng của dòng rượu đang chảy.
“Kaku, ăn xong chúng ta còn có việc ở IAI đấy, nhớ không? Anh không phải lái xe máy à?”
“Chắc là chúng ta gác đêm thôi. Đến lúc đó thì tôi tỉnh rượu rồi.”
“Phải, phải. Izumo-kun đúng là đàn ông đích thực. Glycogen của tuổi trẻ thừa sức xử lý từng đó. Nhưng ba sẽ không thua đâu! Mẹ ơi, mang cho ba một vại bia nữa! Ba sẽ cố hết sức!”
Mẹ của Kazami ngay lập tức lôi ra một vại bia năm lít đã chờ sẵn dưới bàn.
Bà đặt nó lên bàn tạo ra một tiếng “cộp” trầm đục và nói với chồng.
“Em muốn xem một chút bản lĩnh của anh đấy, ba nó à.”
“Ha ha ha. Một chút bản lĩnh của anh à? Thế này chỉ là ‘một chút’ thôi sao, mẹ nó?”
Tiếp đó, bà lôi ra một vại bia mười lăm lít đã chờ sẵn dưới bàn.
Tiếng động nó tạo ra khi được đặt lên bàn gần như là một tiếng va chạm, và bà lại nói với chồng.
“Em muốn xem rất nhiều bản lĩnh của anh đấy, ba nó à.”
“Ba, con nghĩ ba nên mau chóng nhận thua đi thì hơn.”
“Ồ? Nhưng Chisato à, ba con xử lý được hết mà. Hồi cưới mẹ, ông ấy đã chuốc rượu cho ông ngoại say bí tỉ đấy. Mà con biết ông ngoại nhà mình thuộc gia đình có máu mặt thế nào rồi đấy, phải không?”
Kazami thầm thề sẽ không bao giờ hỏi thêm chi tiết về chuyện đó.
Cô nhận thấy bọt bia đã dâng lên đến miệng cốc của Izumo, nên vội ngừng rót và khẽ thở dài sao cho không ai nghe thấy. Cô quyết định đổi chủ đề, vừa để chu đáo, vừa để cứu cha mình.
“Nhân tiện, công việc tiếp theo của ba là gì ạ?”
“À, trong lúc chuẩn bị cho buổi hòa nhạc Giáng sinh, ba đang nghĩ đến việc làm một chương trình truyền hình đặc biệt về Giáng sinh. Vì là cuối năm, chúng ta có thể tổ chức một cuộc tranh luận về những người kém may mắn hơn. Tên chương trình sẽ là ‘Tại Sao Họ Vẫn Còn Sống? – Thảo Luận Về Những Người Đàn Ông Độc Thân, Thất Nghiệp Tuổi Ba Mươi’.”
“Xin lỗi ba, nhưng con nghĩ ba đang đẩy từ ‘kém may mắn’ theo một hướng nguy hiểm đấy.”
“Hừm.” Ông đưa tay lên trán. “Con vẫn còn quá nhỏ để hiểu chương trình này à? À-à, ba quên chưa kể. Ba cũng đang làm một vài bộ anime lịch sử giáo dục cho rạp chiếu tháng Mười hai. Có ‘Phát Minh của Bác sĩ Guillotine’, ‘Chiến Đấu Nào, Ngài Gatling!’, và vì là Giáng sinh nên có cả ‘Ông già Noel Thích Màu Đỏ’. Cả ba bộ đều không bị kiểm duyệt và đầy những câu thoại tuyệt vời như ‘Tai của ngươi sẽ là thứ tiếp theo!!’ ”
“Ba ơi, trên tờ quảng cáo có ghi là những bộ phim đó sẽ khiến khán giả rơi lệ không? Chỉ là không phải theo cách người ta thường nghĩ ấy?”
“Ha ha ha. Dĩ nhiên rồi. Có lẽ con không nhớ đâu, Chisato, nhưng hồi con còn nhỏ, ba đã dắt con đi xem một bộ anime lịch sử chiếu rạp do ba tham gia sản xuất. Tên nó là ‘Cô Gái Phép Thuật Sta☆Lin’ và nó kể về một cô gái phép thuật chiến đấu vì sự bình đẳng cho mọi người.”
“Vậy ạ? …Cái tên đó đúng là nổi bật thật.”
“Ừ, và giống như trong lịch sử, cô ấy đã thanh trừng quốc gia phép thuật của mình và chết trong cô độc. Lúc đó con đã rất buồn và khóc không ngừng, nhưng con buồn đến mức quên hết rồi à?”
“Con khá chắc là con đã cố đè nén chấn thương tâm lý đó xuống rồi ạ!!”
Cô hét lại, nhưng mẹ cô đưa một ngón tay lên mũi.
“Chisato, con sẽ làm phiền hàng xóm đấy.”
“À, con xin lỗi.”
“Khi căng thẳng tích tụ trong lòng, hãy tâm sự với ai đó để giải tỏa, chứ đừng trút giận. Nhé?”
Kazami gật đầu và cúi xuống, tay vẫn cầm lon bia. Cô cũng liếc sang phía Izumo.
…Sao anh ta lại tập trung ăn croquette đến thế nhỉ?
Cô nhận thấy cha mình đã bắt đầu tấn công đĩa croquette sau khi được giải thoát khỏi địa ngục bia, và Izumo dường như đang tranh giành với ông.
Thấy vậy, cô đưa lon bia lên môi.
Cô nghiêng lon rồi ngửa đầu ra sau để nốc cạn. Cô tự nhủ sẽ đợi sau khi uống xong mới quyết định có nên nói ra hay không.
Có rất nhiều điều cô muốn nói, nhưng một điều là quan trọng nhất.
…Tuyên bố giải tán Đội Leviathan một cách ích kỷ của Sayama.
Cô không thể nói cho ba mẹ về UCAT, nhưng cô có thể biến tấu nó thành chuyện ở nơi làm thêm của mình. Hoặc cô có thể nói đó là về ban nhạc của cô hay một nhóm tương tự.
Vừa nghĩ, cô vừa ừng ực uống cạn thứ đồ uống có cồn và nghe thấy cha mình nói.
“Izumo-kun, dạo này Chisato có chuyện gì không cháu?”
“Có vẻ là vậy ạ, bác trai. Con nghĩ là con bé đang do dự về việc cưới con.”
Cô bị sốc bởi những gì họ nói, cách họ nói chuyện lịch sự, cách họ xưng hô, và cả giọng điệu của họ nữa. Cô thể hiện sự sốc đó bằng cách đập mạnh lon bia xuống bàn trong khi suýt sặc.
“A-anh đang nói vớ vẩn gì thế, Kaku!?”
“Bia trào ra mũi con rồi kìa, Chisato.”
Cô vội vã chộp lấy một tờ khăn giấy trên bàn và xì mũi. Trong khi đó, mẹ cô đưa tay lên má.
“Bác xin lỗi nhé, Izumo-kun. Chisato nhà bác hay ngại nói thẳng ra lắm.”
“Con biết mà, bác gái. Con bé luôn dùng nắm đấm trước khi dùng lời nói.”
Cô đã làm mẫu ngay lập tức.
Nhưng sau khi đấm anh ta bay đi, cô nhận ra điều đó có thể gây nguy hiểm cho đồ đạc trong nhà, nên cô liền túm cổ áo anh ta và kéo lại.
“Kh-khoan đã, Kaku!”
“T-tôi sẽ khoan nếu cô cũng vậy.”
“Nghe tôi nói đã.”
Anh ta cười khi cô đang nắm cổ áo mình.
“Ồ? Cô có chuyện muốn nói à? Được thôi. Nói đi, Chisato.”
À, cô nghĩ khi nghe thấy điều đó.
…Mình bị lừa vào tròng rồi.
“Được thôi,” cô nói trong khi nhìn thẳng về phía trước.
Ở đó, cô thấy ba mẹ mình đang rướn người về phía trước, tay chống cằm.
“H-hai người không cần phải trông mong đến thế đâu.”
“Nhưng nhìn hai đứa cãi nhau như vợ chồng son thế này làm mẹ vừa vui vừa buồn một chút.”
“Con mong mẹ sẽ buồn nhiều hơn một chút,” Izumo nói. “Đặc biệt là cho con.”
Cha cô lờ anh ta đi.
“Đã bao lâu rồi Chisato không tâm sự với chúng ta thay vì chỉ hỏi han nhỉ? Có phải từ hồi lớp nấu ăn cấp hai, khi món ăn của nó làm tê liệt cả nhóm bạn gái và chúng nó chôn con bé xuống hố cát đến tận cổ không?”
“Đó là lúc con bé bắt đầu tập nấu ăn, phải không nhỉ?”
Cô bực mình vì họ còn nhớ chuyện đó, nhưng Izumo lại trông vui vẻ một cách kỳ lạ khi lắng nghe. Cô không biết phải phản ứng thế nào với cảm giác nhồn nhột mà cảnh tượng đó mang lại, nhưng cô vẫn quyết định lên tiếng.
“Ừm, ở chỗ làm…”
“Sếp con bắt nạt con à, Chisato!? Ba tức rồi đấy! Ba sẽ chiếm sóng chương trình tranh luận đặc biệt ngày mai và đổi tên nó thành ’24 Giờ Quan Sát và Chế Nhạo Gã Sếp Tồi của Con Gái Tôi’! …Ặc!”
Cô đã ném chiếc đĩa hơi chậm, nên ông kịp nói được khá nhiều.
Cô tự nhủ lần sau phải nhanh tay hơn.
“Bọn con có lập một nhóm để công việc dễ dàng hơn. Chúng con vừa có thêm vài thành viên mới rất giỏi và có vẻ như công việc sắp vào guồng, nhưng rồi người đứng đầu nhóm đột nhiên nói chúng con nên giải tán… Trong khi công việc của bọn con lại sắp trở nên bận rộn hơn rất nhiều.”
“Vậy là con đang tự hỏi tại sao phải giải tán khi có bao nhiêu việc trước mắt và đã có đủ người mình cần? Phải không, Chisato?”
Mẹ cô mỉm cười nhẹ khi hỏi và Kazami gật đầu.
Không biết phải làm gì, cô bắt đầu dùng đũa dằm nát những miếng croquette đang ngấm nước sốt.
“Sau khi ra lệnh giải tán, anh ta lại chỉ định con làm đội trưởng tạm thời… Nhưng trong đầu anh ta, chúng con đã thực sự giải tán rồi. Vậy mà bọn con đã tập hợp được những người giỏi nhất cho công việc.”
Cô thở dài một hơi nghe gần như tiếng cười và nhún vai một cách cường điệu.
“Nếu có gì bọn con làm sai, bọn con có thể sửa, nhưng anh ta không hề nói gì cả. Bọn con hoàn toàn không biết lý do đằng sau chuyện này, nhưng anh ta có vẻ chẳng quan tâm… Vậy anh ta nghĩ gì về những người đã tụ họp lại vì công việc? Anh ta nghĩ bọn con kém cỏi đến mức không thể hiểu được lý do của anh ta sao?”
“Vậy, đồng nghiệp của con đối với con là gì, Chisato?”
“Chà… Con có thể tin tưởng họ, họ có kỹ năng, họ dùng hết kỹ năng đó, và ở bên họ rất vui.” Cô ngập ngừng. “Nên dù có những lúc đau đớn hay phiền muộn, con vẫn chịu đựng… Con đã nỗ lực rất nhiều cho việc này.”
“Nhưng có vẻ như đối với cậu ta thì lại khác.”
Lời của mẹ cô vang lên rõ ràng trong tai, và cô ngẩng cái đầu đã cúi xuống lúc nào không hay.
Cô thấy nụ cười nhỏ nhắn quen thuộc và nụ cười ấy mở ra để nói.
“Con không thể chấp nhận được, phải không? Con đã làm việc rất chăm chỉ, đã tập hợp được nhiều người và sức mạnh để cùng làm việc với mình, nhưng tất cả đều bị gạt sang một bên như thể vô giá trị và con thậm chí còn không được cho biết lý do. Mọi nỗ lực của con để giúp đỡ người đội trưởng đó đều bị coi là vô nghĩa.”
Kazami chỉ đơn giản là gật đầu, nhưng rồi cô cảm thấy như vậy là chưa đủ.
“Suốt thời gian qua, chúng con đã…”
Vừa nói, cô vừa nhớ lại mọi chuyện kể từ khi gặp Izumo và gia nhập UCAT.
Cô đã nhận được G-Sp2, hoàn thành nhiều nhiệm vụ, và cuối cùng được xếp vào Đội Leviathan. Sau đó, cô đã bắn hạ người sói trong khu rừng Okutama đó để cứu Shinjou và Sayama, và điều đó đã dẫn đến hiện tại.
…Tại sao mình lại làm một công việc nguy hiểm như vậy?
Cô đã tự hỏi điều đó vô số lần, nhưng cô đã cố gắng để đảm bảo mình sẽ không bao giờ phải làm vậy nữa.
…Suy cho cùng, chỉ có mình mới làm được việc này.
Cô đã nỗ lực để có thể nói ra câu đó, đã suýt chết vài lần, và cũng đã cứu được nhiều mạng người.
Rồi cô có được những người đồng đội. Cô thậm chí đã cứu cả Sayama trong khu rừng đó.
Nhưng vì lý do nào đó, anh ta đã ra lệnh cho họ giải tán.
Dù biết rõ mức độ nguy hiểm, anh ta đã chọn hành động một mình thay vì làm việc cùng những người khác.
Cảm giác như anh ta đang nói rằng sức mạnh, nỗ lực, và mọi thứ khác của họ đều vô nghĩa.
“Tại sao người ta không công nhận tất cả những nỗ lực mà mình đã bỏ ra chứ. Công việc của chúng con vừa mới trở nên vui vẻ đến thế cơ mà. Con thực sự vô dụng đến vậy sao?”
Cuối cùng, Sayama đã nói hãy nhìn vào quá khứ của mình để tìm ra lý do giải tán.
Nhưng tất cả họ đều có những quá khứ khác nhau. Sayama và những người khác sẽ điều tra quá khứ của mình bằng cách theo bước chân của cha mẹ họ, những người đã từng ở UCAT, nhưng Kazami là một người bình thường không có những điều đó. Cô không có người thân nào liên quan đến UCAT, mối liên hệ của cô chỉ xuất hiện lần đầu trong cuộc tấn công của 6th và 10th hai năm trước.
…Chẳng lẽ anh ta đang nói mọi người đều có thể ở lại trừ mình sao?
Phải chăng anh ta đang nói rằng phần còn lại của cuộc chiến sẽ quá khó khăn nếu cô không có một quá khứ làm lý do để chiến đấu?
“Anh ta đang nghĩ gì vậy? Mình chỉ đang tự cho mình là quan trọng thôi sao? Lẽ ra mình nên giữ một thái độ khô khan hơn à?”
Trong khi lẩm bẩm những câu hỏi lo lắng, cô nhận ra mình đang tỏ ra nhút nhát đến mức nào.
Cô ngước lên và thấy ba mẹ đang lặng lẽ nhìn về phía mình.
Cô có cảm giác mình chỉ nói vì không thể chịu được ánh mắt im lặng của họ và cô biết mình đang than phiền nhiều hơn là tâm sự, nhưng cô vẫn nhanh chóng lên tiếng.
“C-con phải làm gì trong những lúc như thế này? Hai người có biết không?”
“Chà,” cha cô bắt đầu nói rồi dừng lại. “Con cũng không làm được gì nhiều đâu, nên cứ làm bất cứ điều gì con muốn.”
“Ể?”
Cha cô gắp một miếng croquette đặt vào đĩa của mình.
“Đây là vấn đề của con, nên nếu con không biết mình nên làm gì, thì làm sao ba mẹ biết được? Nhưng nếu con có ý tưởng nào đó, ba mẹ sẽ ủng hộ con dù nó có vẻ vô vọng. Tiếc là, con dường như chẳng có ý tưởng nào cả… Chuyện là thế đấy, Chisato. Con vẫn chưa đứng ở cùng một vị trí với cậu ta khi cậu ta đề nghị giải tán.”
“Con chưa đứng ở cùng vị trí với anh ta?”
“Đúng vậy. Cậu ta có một ý tưởng, nhưng con lại không có gì để chống lại ý tưởng đó. Đơn giản mà, phải không? Nếu con có một ý tưởng để phản đối quyết định giải tán của cậu ta, con sẽ có thể hiểu tại sao cậu ta đưa ra quyết định đó và có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề này. Và…” Ông xé đôi miếng croquette. “Việc con có thể hiểu được lý do của cậu ta hay không hoàn toàn phụ thuộc vào những gì con mang trong lòng. Nó phụ thuộc vào việc câu trả lời có tồn tại bên trong con như một kinh nghiệm trong quá khứ hay không.”
“Ba nói nghe rất giống anh ta.”
“Thật sao? Vậy thì cậu ta hẳn phải là một người cực kỳ ngầu, lịch lãm, thông minh và tuyệt vời!”
“Kyaa! Ba ơi, ba tự tin thái quá rồi đấy!”
“Ha ha ha. Cứ để đó cho ba, mẹ nó à! Món croquette của em thật tuyệt vời đến nỗi–…”
Lời nói của ông đột ngột dừng lại khi ông cho miếng croquette vào miệng. Ông cũng ngừng di chuyển.
Vẻ mặt đông cứng của ông dần dần tái đi rồi chuyển sang đỏ. Người phụ nữ ngồi cạnh ông bắt đầu vỗ tay.
“Ba nó vừa trúng giải độc đắc tối nay rồi! Tiếc quá, Izumo-kun.”
“Chết tiệt, lần sau cháu nhất định sẽ thắng!!”
“Ừ-ừm, mẹ, ba? Bọn con đang thảo luận chuyện quan trọng mà. Vậy, ờ, nhà mình có quy tắc là mọi chuyện nhất định phải kết thúc bằng một trò đùa à?”
Ngay khi cô vừa hỏi xong, cha cô đã đứng phắt dậy và chạy khỏi bàn ăn.
Izumo nghiêng đầu và gắp một miếng croquette an toàn nhưng vẫn cẩn thận bẻ ra để kiểm tra bên trong có gì.
“Miếng đó có gì vậy ạ?”
“Mẹ bắt chước món Chisato làm hồi lớp nấu ăn cấp hai đấy. Con bé đã bao giờ làm cho cháu ăn chưa, Izumo-kun?”
Izumo từ từ quay sang lườm Kazami.
“Chisato, cô không cần phải đào bới quá nhiều kinh nghiệm trong quá khứ đâu. Tôi nghĩ phiên bản mới nhất của cô là tuyệt nhất rồi.”
“Anh không cần phải lựa lời cẩn thận đến thế đâu!!”
---
Mikoku không hề nương tay.
Cô hiểu mình thiếu kinh nghiệm chiến đấu đến mức nào, nên cô không có dư dả để mà nương tay.
Cô lập tức tung toàn lực.
Cô lao qua tâm điểm của vụ nổ và luồng gió thổi qua lối vào nhà xưởng, rút thanh katana ra khỏi vỏ.
Cô phóng mình từ nhà xưởng tối tăm ra màn đêm đen kịt.
Không khí đêm chạm vào da thịt cô và làn khói có mùi hăng hắc bao bọc lấy cô bị cuốn đi.
Khoảng sân khá rộng.
…Và kẻ địch là…
Cô đã tìm thấy chúng.
“!”
Một người mặc đồ trắng đang đứng giữa khoảng sân rộng một trăm mét vuông.
Thoạt đầu, cô nghĩ đó là bộ giáp đồng phục của UCAT, nhưng đó chỉ đơn giản là một chiếc áo khoác chiến đấu màu trắng.
Một người phụ nữ đang mặc bộ đồ trắng đó.
Bà ta cao lớn, vạm vỡ, và một bím tóc dài màu nâu buông xuống dọc lưng. Mikoku đoán bà ta khoảng cuối bốn mươi.
Để khiến mình khó bị nhắm bắn, Mikoku chạy theo một vòng cung lượn vào từ bên phải.
“Ngươi là cái thá gì!?”
“Cô thực sự nghĩ một phụ nữ sẽ trả lời câu hỏi đó sao?”
Người phụ nữ vung cả hai tay lên phía trước và có thứ gì đó tuôn ra từ tay áo bà ta.
“Súng lục!?”
“Ý tưởng nhàm chán thật. Giờ thì ta muốn nghe cô khóc.”
Những vật thể tuôn ra từ tay áo bà ta trông giống như những chiếc búa.
Gắn ở đầu những cây gậy kim loại sơn trắng là những đầu đạn hình trụ dài mười lăm centimet làm bằng kim loại trắng.
Mikoku nín thở khi lao vào.
“Panzerfausts!?”
“Chúng đa dụng hơn thanh kiếm của cô nhiều. Chúng được tạo ra để ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng có thể sử dụng.”
Người phụ nữ nhấn công tắc khai hỏa trên phần thân gậy.
Một luồng khói phụt ra từ đầu kia giấu trong tay áo bà ta khiến chiếc áo khoác phồng lên. Cùng lúc đó, Mikoku nghe thấy tiếng đầu đạn được phóng đi.
Sau một tiếng nổ “bụp”, cô thấy hai đầu đạn bay về phía mình từ khoảng cách chỉ hai mét. Hai quả thuốc nổ bay rất nhanh, kéo theo một vệt khói trắng xoáy theo chiều kim đồng hồ.
“…!”
Quá đột ngột, cô đã lỡ mất thời cơ né tránh.
Hai đầu đạn xoáy tròn khi chúng tiếp cận, nên cô không thể di chuyển vào giữa chúng.
Nếu cô tập trung vào một quả, cô sẽ chỉ có thể né được quả đó, nhưng điều đó sẽ khiến cô nằm trên đường bay của quả còn lại. Và thế là cô tiếp tục chạy.
“…”
Cô không do dự.
Cô di chuyển để né quả đạn bay tới từ bên phải. Ngay khi cô né được nó, quỹ đạo xoáy theo chiều kim đồng hồ của quả bên trái sẽ đâm thẳng vào bụng cô từ phía dưới bên trái.
Cô biết điều đó, nên cô chỉ vừa đủ né quả bên phải. Nó rít qua ngay sát tai cô.
Nhưng nếu cô không né sát như vậy, cô đã hoàn toàn lộ mình ra trước phát đạn kia.
Trong khi đó, quả bên trái đã đến.
Quỹ đạo xoáy theo chiều kim đồng hồ của nó đưa nó về phía cô từ phía dưới bên trái, nhưng cô đã hành động.
Cô bước một bước về phía trước, về phía đầu đạn.
Cô bước bằng chân trái, và bước chân đó xoay người cô sang một bên.
Cô ngay lập tức chuyển kiếm sang tay trái và đưa sống kiếm ra phía trước.
“…!”
Cô vung kiếm như thể đang múc thứ gì đó từ dưới lên.
Với một tiếng kim loại va chạm, mũi kiếm của cô đập vào mặt dưới của đầu đạn đang bay.
Cô dùng đường cong của sống kiếm để hất nó lên.
“Kh!”
Để giữ cho quỹ đạo xoáy tiếp tục, cô xoay đầu đạn bằng sống kiếm đang đè lên nó.
Cô xoay toàn bộ cơ thể, cảm nhận trọng lượng và động lượng của đầu đạn ở mũi kiếm, và thay đổi hướng của nó mà không làm gián đoạn chuyển động vốn có.
Sau một vòng xoay, cô trông như một vận động viên ném tạ.
“Món quà năm mới này hơi sớm một chút, nhưng nhận lấy này!”
Cô dùng kiếm thay cho nỏ và ném đầu đạn trở lại người phụ nữ mặc đồ trắng.
Nó bay về phía người phụ nữ với gia tốc ban đầu và lực ly tâm của vòng xoay vẫn còn nguyên vẹn.
Một khoảnh khắc sau, đầu đạn mà Mikoku đã né tránh đáp xuống và phát nổ phía sau cô.
Sóng xung kích, tiếng ồn, và ánh sáng ào qua người cô, hỗ trợ gia tốc về phía trước của cô.
Và trong khi phóng mình về phía trước, cô thấy người phụ nữ hạ tay xuống.
Nhiều vũ khí khác lại tuôn ra từ tay áo bà ta.
Lần này, chúng thực sự là súng.
Nhưng đây là những khẩu súng máy hạng nặng sơn trắng dài bằng hai phần ba chiều cao của chính cô.
…Cái gì!?
Mikoku không ngạc nhiên vì sự xuất hiện của những khẩu súng bằng một điều khác. Đầu đạn nổ vẫn đang bay về phía người phụ nữ sau khi cô ném trả lại, nhưng người phụ nữ lại mỉm cười và kẹp những khẩu súng máy hạng nặng dưới cánh tay.
“…”
Nó đã trúng.
Vụ nổ giống như một sự va chạm của gió hơn là một vụ nổ thực sự. Sau vụ nổ đầu tiên sau lưng Mikoku, sóng xung kích từ gần ngực người phụ nữ đập vào cô từ phía trước.
Với tiếng giấy bị xé toạc, má của Mikoku rách ra. Không khí đã tấn công cô với một lực đủ mạnh để tạo ra một khoảng chân không. Cô cũng cảm thấy những vết rách lạnh buốt ở một vài chỗ khác trên da, nhưng cô không quan tâm.
Cô thấy ngọn lửa đỏ và khói bốc lên trời.
Âm thanh của vụ nổ dường như muộn màng chạy đua khắp thế giới.
Một tích tắc sau, Mikoku xác nhận bằng mắt rằng đối thủ của mình vẫn còn sống.
“Làm sao?”
Bất chấp câu hỏi của cô, sự thật trước mắt đã nói lên tất cả.
Người phụ nữ trong chiếc áo khoác chiến đấu màu trắng bước một bước về phía cô như thể rũ bỏ làn khói đen.
Người phụ nữ hoàn toàn không hề hấn gì.
Tóc, mặt, hàm răng đang cười, và biểu cảm của bà ta không hề bị ảnh hưởng. Không một chút muội than nào có thể tìm thấy trên quần áo của bà ta.
Vũ khí của bà ta cũng vậy. Hai họng súng vẫn còn nguyên vẹn và hướng về phía Mikoku trong khi người phụ nữ bóp cò.
Những dư âm của vụ nổ tan biến vào bầu trời cùng với làn khói.
Một khoảnh khắc sau, Mikoku nhận ra cánh tay phải của mình đã biến mất.
Cô không cảm thấy đau, nhưng cô cảm thấy nóng ran ở vai. Cú va chạm làm rung chuyển tận lõi cơ thể cô hơn cả vai, và từ “dư chấn” hiện lên trong tâm trí cô.
Tuy nhiên, cô buộc mình phải tiếp tục chạy. Nếu cô chạy bình thường, dư chấn trong cơ thể sẽ kéo cô xuống và nhiều bộ phận cơ thể hơn sẽ bị mất, nên cô dồn hết sức nhảy sang trái.
Tiếng súng nổ đến sau đó, và nó nhanh chóng quét từ bên phải qua mà không chờ đợi.
“…!”
Trước khi kịp hoàn thành cú nhảy, Mikoku đã đạp xuống đất và chạy.
Cô tung cát của khoảng sân bay về phía sau khi lao đi.
Ở bước thứ hai, cô có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang chảy ra từ vai phải của mình và phần cơ thể đó trở nên lạnh toát.
Cô không thể ngăn sức lực rời khỏi mình.
…Nhưng người phụ nữ này đang dùng loại phòng thủ gì vậy!?
Nếu đó là bảo vệ khái niệm, thì nó khá mạnh mẽ. Suy cho cùng, đầu đạn của cô đã phá hủy cánh cửa nhà xưởng, vốn cũng có bảo vệ khái niệm của riêng nó. Vậy nếu bà ta không bị hề hấn gì bởi cùng một vụ nổ…
“Bà là quái vật chắc!?”
“Đừng có ngớ ngẩn. Ta là một vị thần.” Người phụ nữ quay về phía Mikoku với một nụ cười. “Tất cả sức mạnh của ta đều là thần thánh. Nhớ lấy điều đó, cô bé. Ta được trang bị God Panzerfausts và God Machineguns. Hơn nữa…”
Bà ta ném khẩu súng máy bên tay phải đi để đổi vũ khí.
Đó là một cơ hội hoàn hảo.
Thanh kiếm của Mikoku được áp dụng một khái niệm chuyên dùng để đối phó với UCAT. Đó là một phiên bản cải tiến từ khái niệm "chém và đâm" phổ biến, được chế tạo nhằm xuyên qua những kẽ hở của các khái niệm phòng ngự.
Khái niệm phòng ngự của đối thủ đã chống chịu được vụ nổ kia, chứng tỏ nó có thể phòng thủ hoàn hảo trước các đòn tấn công diện rộng.
Nhưng liệu nó có thể chống đỡ các đòn tấn công chỉ tập trung vào một điểm duy nhất không?
Đối phương sẽ lộ ra sơ hở trong lúc thay đổi vũ khí.
…Và nếu ả ta tự tin tuyệt đối vào khả năng phòng ngự của mình, ả chắc chắn sẽ lơi là cảnh giác!
Ranh giới giữa tự tin và khinh suất vốn mỏng manh như sợi chỉ, vậy nên Mikoku quyết định lao lên để biến sự tự tin của người phụ nữ kia thành sự khinh suất.
Cô xông về phía trước.
Cánh tay phải đã mất khiến cơ thể cô mất thăng bằng, và việc vung toàn bộ thân mình chỉ để vung kiếm bằng tay trái có thể dễ dàng phá vỡ sự cân bằng đó.
Chính vì thế, cô chọn một cú đâm thẳng bằng cách lao nửa người bên trái về phía trước.
Mục tiêu của cô là nơi mà trường khái niệm phòng ngự yếu nhất. Đó không phải là kẽ hở giữa các bộ phận chuyển động như ở những bộ giáp thông thường. Khái niệm không có độ dày, vì vậy chúng được phân bổ đều và không có nếp gấp. Dù vậy, cô vẫn biết một nơi chắc chắn sẽ yếu hơn.
…Ngay giữa ngực, nơi nó vừa được kích hoạt!!
Đầu đạn của người phụ nữ kia được tạo ra để phá hủy các khái niệm phòng ngự, vậy nên khái niệm phòng ngự của chính ả ta cũng đã bị vụ nổ hủy diệt.
Đó là lý do Mikoku xông vào.
Cô bước lên ngay khoảnh khắc người phụ nữ vung tay xuống và tung ra đòn tấn công ngay khi ả vừa giơ tay lên lại.
Cô phóng chân trái về phía trước.
Ngay khi tiếp đất, cô xoay gót chân ra ngoài để xoay người và tạo đà.
Như thể duỗi thẳng khuỷu tay trái đang co lại, cô phóng mũi kiếm vào giữa ngực của người phụ nữ.
Đường đi của nó gần như là một đường thẳng hoàn hảo.
“!!”
Thời điểm tấn công không thể hoàn hảo hơn được nữa.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô thấy lưỡi kiếm vỡ tan.
“…!?”
Ngay khi chạm vào chiếc áo khoác trắng của người phụ nữ, nó vỡ ra với âm thanh như thủy tinh tan nát.
Các vết nứt thậm chí còn chưa kịp hình thành. Thanh kiếm lập tức vỡ vụn cho đến tận gốc.
…Tại sao?
Ánh mắt đầy hoài nghi của cô dán chặt vào thanh kiếm giờ chỉ còn trơ lại chuôi.
Miếng chắn tay của thanh kiếm rung lên rồi rơi ra khỏi đốc kiếm.
Nhưng Mikoku không nhìn nó rơi xuống.
Người phụ nữ trước mặt cô giơ tay phải lên như thể định gãi mặt.
Ả ta vòng tay ra sau cổ và lôi ra một món vũ khí.
Đó là một khẩu súng phóng lựu chống tăng vác vai.
“Xin lỗi về cái ban nãy nhé. Nó cũ quá rồi. Cái này hợp với một cô gái hiện đại hơn chứ nhỉ? Ta đã nghiên cứu thế giới này để tạo ra Khẩu Tên Lửa Chống Tăng Thần Thánh này đấy. Ngầu chứ?”
Vật thể trông như súng trường có một đầu đạn mỏng hình thoi ở phía đầu.
Mikoku thấy nó đang ép vào ngực mình. Cô cảm nhận được bề mặt lạnh lẽo và sức nặng của nó.
“Hôm nay có những kẻ mặc đồ đen đã tấn công Izumo UCAT. Có phải là ngươi không!?”
“Những kẻ tấn công mặc đồ đen? Ta chẳng biết gì về chuyện đó cả. Tên ngốc nào lại đi làm thế chứ? …Để xóa tan nghi ngờ của ngươi, ta sẽ cho ngươi biết ta là ai. Ta là một vị thần của Thập Giới. Ngươi có thể gọi ta là Jord ‘Thất Vọng Tràn Trề’. Ta đã chấp nhận lời mời của Hajji, nên ta đến đây để giúp đỡ Quân đội. Nhưng khi ta vừa đốt vài quả pháo hoa cho bữa tiệc chào mừng của mình, thì một con ngốc nào đó lại chạy ra tấn công ta.”
“Tiệc chào mừng!?” Mikoku hét lên. “Tại sao các người lại tấn công chúng tôi như thế!?”
“Ngươi không biết sao?” người phụ nữ tên Jord đáp. “Cuối tháng Mười rồi, đến lúc cho lễ hội ‘Cho đòn hay bị đánh’ rồi chứ. Chúc mừng Halloween và các kiểu. Mà nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên ta tham gia đấy.”
Mikoku nghe thấy một giọng nói.
“Ngươi là con gái mà, phải không? Vậy thì mặc thứ gì đó hợp với dịp này hơn đi.”
Điều cô trải qua tiếp theo không phải là thất bại. Cô trải qua cảm giác toàn bộ cơ thể bị thổi bay thành từng mảnh.
0 Bình luận