ARC 3 - Tử Chiến Với Huyết Mộc Ma Nhân
Chương 109 - Liên Hoa (17)
8 Bình luận - Độ dài: 2,993 từ - Cập nhật:
Cũng giống như thời tiết thường thấy của sa mạc.
Bầu trời ngày hôm ấy vẫn trong xanh vời vợi.
“Eun-hyun à, thôi đi lại loanh quanh nữa đi.”
Nghe lời trách móc của Kim Young-hoon, ta mới giật mình nhận ra mình đang đi đi lại lại trước cổng Thiên Sắc Thành (Cheon-saek City).
“Xin lỗi... Chỉ là... ta có chút hồi hộp.”
“Hồi hộp cái quái gì chứ? Cái thằng nhát cáy này. Chậc chậc...”
Ta hít một hơi thật sâu.
‘Liệu thế này... có đúng không?’
Trao gửi luyến tâm (tình cảm yêu thương) cho một người, liệu có phải là điều đúng đắn?
—Trước đây ta từng nói rồi phải không? Trên đời này không có thứ gì là rác rưởi cả, chỉ là chưa gặp được vận mệnh và nhân duyên phù hợp mà thôi.
—Điều đó có nghĩa là, chỉ cần gặp được đúng vận mệnh, thì bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành một tác phẩm tuyệt đẹp. Ngài có nghĩ vậy không?
Ta nhớ lại những lời nàng nói.
‘Ở bên nàng, ta thấy bình yên vô cùng.’
Bình yên và hạnh phúc đến mức đôi khi ta ngỡ như mình đang mơ.
Ta, kẻ từ trước đến nay luôn bị vận mệnh ruồng bỏ.
Qua lời nói của nàng, ta nhận ra rằng vận mệnh đích thực, mối nhân duyên mà ta chưa từng chạm tới bấy lâu nay, chính là nàng.
‘Dù cho có bị thời gian cuốn trôi, dù là mối nhân duyên rồi sẽ có lúc tan biến đi chăng nữa...’
Nếu nhân duyên, nếu tấm lòng ấy đã chạm được đến nhau, thì chẳng phải chỉ cần gặp gỡ thôi cũng đủ để sinh ra một điều gì đó tốt đẹp rồi sao.
‘Dù ta ở bên nàng, rồi một ngày nào đó ta lại hồi quy (trùng sinh), và tất cả sẽ biến mất...’
Sự tồn tại của nàng dường như đang khâu lại mọi vết thương và nỗi đau mà ta phải gánh chịu cho đến tận bây giờ.
Con người vốn là sinh vật sống mà phải chịu tổn thương.
Suốt 700 năm qua, ta chỉ toàn đánh mất những mối nhân duyên.
Và rồi ta sẽ lại đánh mất.
Nhưng mà.
—Người dân Bích La Quốc rất thích thủy tinh. Vì có thể dễ dàng làm từ cát sa mạc, và cũng vì trong bóng tối nó không lộ rõ giá trị, nhưng khi nhận được ánh sáng thì vẻ đẹp chân giá trị mới tỏa sáng.
Ta từng chỉ là bụi bặm, là hạt cát vô danh.
Nhưng nàng rõ ràng là ánh sáng của đời ta.
Chính vì thế, trong kiếp sống này, dù chỉ có thể tỏa sáng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ta đã quyết định sẽ thổ lộ lòng mình với nàng.
‘Dù cho nàng của kiếp sau có không còn là nàng nữa.’
Tình cảm của ta đã quá lớn rồi, nên ta sẽ thiêu đốt nó trong kiếp này để tỏa ra ánh sáng.
Ta củng cố quyết tâm và ngẩng đầu lên.
“Có vẻ quyết định xong rồi nhỉ.”
Kim Young-hoon đứng bên cạnh nhìn ta và cười toe toét.
“Vâng.”
Vù u u!
Cheongmun Ryeong và Buk Joong-ho mỗi người cưỡi một pháp khí bay, hạ xuống trước mặt ta đang đứng ở cổng Thiên Sắc Thành.
“Seo đạo hữu, cuối cùng ta cũng sắp được thấy cảnh hai người bách niên giai lão rồi. Thời gian qua nhìn mà sốt ruột muốn chết, hôm nay cuối cùng cũng thành đôi rồi sao?”
“Ta đã cố nhịn để không túm cổ áo cậu bắt hứa hôn với con gái ta đấy, giờ mới thấy có chút tiến triển.”
Buk Joong-ho cười sảng khoái và nói.
“Hay là nhân cơ hội này làm lễ thành thân luôn đi. À phải rồi, ta sẽ chuẩn bị sẵn lễ vật và hôn lễ luôn.”
“...Không cần phải vội thế đâu ạ...”
“Cái gì, cậu dám cãi lời nhạc phụ tương lai đấy à?”
Ông làm vẻ mặt nghiêm nghị rồi nói tiếp.
“Thanh Môn tu sĩ, nếu lát nữa Seo tu sĩ tỏ tình với con gái ta xong, xin hãy đưa hai đứa đến trước mộ của Yeon. Ta sẽ chuẩn bị sẵn hôn lễ để hai đứa có thể kết tóc se tơ ngay trước mộ Yeon.”
“A, khoan đã...”
“Quyết định thế nhé. Mau đi đi.”
Ta định ngăn ông lại, nhưng Cheongmun Ryeong và Kim Young-hoon đã giữ chặt ta, còn Buk Joong-ho thì với vẻ mặt hớn hở, cưỡi pháp khí bay về phía ngôi mộ của vợ mình ở đằng xa.
“Ha ha, cái tên này. Ngoan ngoãn chịu trói mà kết hôn đi.”
“Không phải... chuyện hôn nhân đại sự mà quyết định dễ dàng thế sao?”
Thấy ta bối rối nhìn hai người, Cheongmun Ryeong và Kim Young-hoon cười lớn.
“Seo đạo hữu, ta đã nhìn cậu và Bắc Tiên tử từ 10 năm trước rồi, từ lúc đó đã thấy rõ mồn một là hai người thích nhau. Ta còn thấy bây giờ mới chính thức thành đôi là quá muộn đấy chứ?”
“Nhưng mà...”
“Nhưng nhị gì nữa! Cả cái Thiên Sắc Thành này đều tưởng cậu và Bắc tiểu thư là vợ chồng rồi, đằng nào cũng thế thì mau mau thành vợ chồng thật đi cho xong.”
Ta bị hai người họ giữ lại nghe chúc phúc (mà như ép buộc) một hồi lâu rồi mới được thả ra.
Chính lúc ta đang bị hai người giữ lại.
Vù u u u!
Bất chợt, ta thấy từ phía công phòng của Buk Hyang-hwa ở đằng xa, con ong Khôi Lỗi bay vút lên và hướng về một nơi xa khác.
Trên tay con ong Khôi Lỗi có cầm theo đĩa trận pháp dùng làm tọa độ không gian và một vật giống chiếc hộp gỗ nhỏ.
‘Gì vậy nhỉ?’
Khi ta đang thắc mắc thì.
Cộp, cộp.
Từ xa, Buk Hyang-hwa đang chậm rãi bước tới.
“Hừm hừm, vậy ta đi trước đây.”
“Ta cũng đi đây. Seo đạo hữu, cố lên nhé.”
Kim Young-hoon và Cheongmun Ryeong mỗi người một ngả rời đi để nhường không gian cho ta và Buk Hyang-hwa, nàng bước đến trước mặt ta.
“Seo đạo hữu, điều ngài muốn nói... ta có thể hỏi là gì không?”
“Chuyện đó là...”
Ta ngập ngừng.
Trong lúc ta đang lấy hơi để nói.
Nàng bỗng cười khúc khích.
“Huynh (Orabeoni), huynh thấy nóng sao? Mặt huynh đỏ lựng rồi kìa. Ta cũng học được chút thuật bắt mạch từ Seo đạo hữu, để ta xem cho huynh nhé?”
“Hừm hừm...”
Nàng bắt chước điệu bộ của ta rồi nhìn mặt ta cười tươi rói.
‘Hóa ra cảm giác là thế này sao...’
Thứ tình cảm của nàng mà ta đã cắn răng giả vờ không biết suốt thời gian qua.
Và giờ, đến lượt cảm xúc của ta bị nàng nhìn thấu.
Cảm giác như bị trêu chọc, nhưng lại không hề thấy khó chịu chút nào.
“Hương Hoa Tiên tử cũng thấy nóng hay sao ấy nhỉ. Mặt nàng cũng đỏ lên rồi kìa.”
“A...”
Nàng thoáng giật mình rồi lại phì cười.
Cả hai chúng ta cùng nhìn nhau cười khúc khích.
“Trước tiên, chúng ta đi dạo một chút nhé, Hương Hoa Tiên tử?”
“Vâng, Eun-hyun ca (Orabeoni).”
Chúng ta cùng đi dạo quanh Thiên Sắc Thành.
Những người dân thường và tu sĩ ở các cửa tiệm khắp Thiên Sắc Thành nhìn thấy chúng ta đều cất tiếng chào hỏi.
Ta cùng nàng đi khắp các khu chợ, mua đồ ăn vặt, ngắm nghía các cửa tiệm.
Vì cha của Buk Hyang-hwa, Buk Joong-ho là Quan Sát Tu Sĩ cai quản Thiên Sắc Thành, nên chúng ta còn leo lên cả tường thành để ngắm sa mạc.
“Sa mạc quả thực rất nóng. Không khí khô hanh đến mức dù có dùng Thủy Hệ Pháp Thuật để tạo nước cũng khó mà tụ lại được... Thật sự hồi trước lúc băng qua đây ta tưởng chết đến nơi rồi.”
“Ôi, thật vậy sao?”
“Vâng, nếu Hương Hoa Tiên tử không cho ta uống nước, chắc chắn ta đã chết khô rồi.”
Ta nhớ lại lần đầu tiên được uống nước từ tay Buk Hyang-hwa.
Tất nhiên, Buk Hyang-hwa cho ta uống nước lần đầu tiên không phải là Buk Hyang-hwa của hiện tại.
‘Không phải.’
Thực ra nghĩ kỹ thì, Buk Hyang-hwa mà ta gặp và cho ta uống nước ở lần thứ hai, cũng không phải là Buk Hyang-hwa “của bây giờ”.
Người con gái của ta, là nàng của ngay khoảnh khắc này.
‘Có lẽ...’
Ta đã từng sợ hãi sự trôi đi của thời gian.
Chính vì thế ta sợ kết nhân duyên, sợ phải mang trong lòng luyến tâm.
Nhưng nghĩ lại, con người thực ra thay đổi từng giây, từng khắc.
Vì thế con người của 1 giây trước và 1 giây sau thực chất cũng là những tồn tại khác nhau.
Đó là lý do tại sao cho đến nay, mỗi lần hồi quy, ta đều phân biệt những người ta gặp lại với những người ở kiếp trước là những người khác nhau.
‘Dù con người có thay đổi, thì tấm lòng này chắc chắn sẽ không đổi thay. Phải chăng bấy lâu nay... ta đã quá sợ hãi?’
Nhưng mà, đằng nào thì con người ai cũng phải chết.
Có gặp gỡ ắt có chia ly.
Nhưng có lẽ vì ta quá sợ hãi nỗi đau của khoảnh khắc chia ly, nên đã không dám nhìn thẳng vào tình cảm hiện tại.
‘Đúng vậy, dù cho một ngày nào đó ta có hồi quy...’
Ta củng cố lại lòng mình.
‘Kể từ khoảnh khắc ta quyết định ở bên nàng, tất cả những chuyện xảy ra từ lúc đó đều đã nằm trong tim ta. Đằng nào thì nó cũng sẽ trở thành một phần trong tim ta mà thôi...’
Hãy tỏ tình thôi.
“...”
“...”
Tất nhiên, dù đã quyết tâm nhưng mở lời cũng chẳng dễ dàng gì.
Trời nóng một cách kỳ lạ.
Mặt ta đỏ bừng.
Buk Hyang-hwa cũng vậy.
Tu sĩ lúc nào cũng được bao bọc bởi một lớp Bảo Hộ Pháp Thuật nên ánh nắng gay gắt hay cái nóng không phải là vấn đề lớn.
Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nhờ có Tinh Thuần Chi Lực tự nhiên hình thành Hộ Thân Cương Khí nên còn khỏe mạnh hơn tu sĩ thường.
Nhưng, có vẻ như cái nóng tự phát ra từ bên trong thì dù có dùng pháp thuật gì cũng không làm dịu đi được.
“Ta...”
“Huynh...”
Chúng ta định nói cùng lúc rồi lại nhìn nhau cười.
“Nàng nói trước đi.”
“Vâng, thực ra... Muội có chuẩn bị một thứ định tặng cho Eun-hyun ca.”
Vù u u!
Bất chợt con ong Khôi Lỗi đã vượt không gian xuất hiện trước mặt chúng ta.
Vù u u!
Tiếng vỗ cánh của con ong Khôi Lỗi tạo ra luồng gió mát làm dịu đi sức nóng giữa hai người.
Trên chân trước của con ong Khôi Lỗi có cầm hai chiếc quạt.
Buk Hyang-hwa cầm lấy hai chiếc quạt, đưa một cái cho ta.
“Song Phiến Vũ (Điệu múa hai chiếc quạt), huynh còn nhớ điệu múa hôm đó không?”
“Ta nhớ chứ.”
“Vài ngày nữa, ở tận Diên Đảo Thành (Yeon-do City) xa xôi kia có tổ chức một lễ hội nhỏ, huynh có muốn đến đó và cùng muội múa lại không?”
“A, có vẻ điệu múa hôm đó để lại ấn tượng sâu sắc với nàng nhỉ.”
“Vâng. Muội thực sự rất muốn được múa cùng Eun-hyun ca một lần nữa.”
“Ha ha, nghe nàng nói vậy ta cũng muốn cùng Hương Hoa Tiên tử múa lại một lần nữa. Có điều...”
Ta nhìn nàng và nói.
“Đã định múa Song Phiến Vũ, thì sao không quay lại Thánh Đế Quốc (Seong Empire) mà múa? Lần này sau khi cùng Thanh Môn đạo hữu lắp đặt trận pháp ở Phục Mệnh Cung, chúng ta hãy đến Thánh Đế Quốc đi. Thăm lại cả ngôi làng mà chúng ta đã cùng nhau bảo vệ nữa.”
“Như thế cũng hay, nhưng thực ra muội đã chuẩn bị quà tặng cho huynh ở Diên Đảo Thành rồi.”
“Quà tặng sao...”
Bất chợt ta cảm thấy món quà mình chuẩn bị có chút xấu hổ.
“Thực ra, ta cũng... đã chuẩn bị quà cho Hương Hoa Tiên tử.”
“Ôi chao, là gì vậy?”
Ta lấy ra một viên linh thạch Mộc thuộc tính.
Đây là pháp khí đầu tiên ta làm ra bằng cách chắp vá những bài học ngắn ngủi nhận được từ Buk Hyang-hwa.
“Cái này... là sao biển à?”
Nàng nhìn hình dạng pháp khí của ta và hỏi trêu chọc, ta vừa truyền pháp lực vào pháp khí vừa tinh nghịch đáp lại.
“Nàng đã thấy con sao biển nào trông thế này chưa?”
Đôi tay ta chưa đủ khéo léo để chế tạo ra pháp khí giống y hệt bông hoa trong chốc lát.
Nhưng, ta có thể khắc mạch hồi lộ vào pháp khí và thổi vào đó pháp thuật mong muốn.
Và ta rất tự tin vào những loại pháp thuật như thế này.
Phà à à!
Linh khí Mộc thuộc tính tỏa sáng.
Linh khí của Thiên Lân Thụ Hải Thành (Cheon-rin-su-hae City) rực rỡ.
Đồng thời linh lực kết tụ lại, biến đổi thành hình dáng một đóa hoa.
Đó là hoa Bạch Mộc Lan.
“Vì hôm qua đã nhận hoa Mộc Qua từ nàng, nên ta xin tặng lại nàng hoa Bạch Mộc Lan.”
“Woa...”
Vô số pháp thuật kết tụ tạo nên hình dáng Bạch Mộc Lan.
Buk Hyang-hwa ngắm nhìn Bạch Mộc Lan một lúc rồi phì cười.
“Pháp khí... huynh làm tệ thật đấy.”
“Cứ khen ta một câu thì có mất gì đâu chứ?”
“Huynh cũng mỗi lần thấy muội dùng phi kiếm thuật là lại chỉ trỏ còn gì? Lúc nào cũng bảo ‘Phi kiếm không phải dùng như thế đâu’ suốt thôi.”
“Cái đó là... Hầy.”
Khi ta đang lúng túng, Buk Hyang-hwa nhận lấy pháp khí ta làm và cất vào trong ngực áo một cách trân trọng.
“Dù sao cũng cảm ơn huynh. Các mạch hồi lộ của pháp khí được làm rất gãy gọn và tốt đấy.”
“Cảm ơn lời khen của nàng... Nhưng chẳng phải Hương Hoa Tiên tử thích làm mạch hồi lộ phức tạp sao?”
Làm gãy gọn thì chẳng phải là chê sao?
“A, chuyện đó ấy à. Chỉ là phong cách của muội thôi.”
Nàng nhìn quanh Thiên Sắc Thành từ trên tường thành và nói.
“Ông ngoại của muội là Trưởng lão Gongmyo Cheon-saek, ông ấy có rất nhiều con rơi, bao gồm cả mẹ muội. Trong số đó, ai có tư chất tu hành thì được ban họ Công Mâu (Gongmyo), còn những người không có tư chất như mẹ muội thì đến cái họ cũng không cho, nuôi như đứa trẻ thừa thãi rồi đuổi khỏi gia tộc.”
Câu chuyện của nàng tiếp tục.
“Ông ấy khi chế tạo pháp khí thường làm mạch hồi lộ rất đơn giản. Như thế tính ứng dụng cao và người dùng cũng rất thuận tiện. Việc muội làm mạch hồi lộ phức tạp cho đến nay, có lẽ là tâm lý phản kháng lại ông ngoại cũng nên.”
Bất chợt, nàng vuốt ve con ong Khôi Lỗi và nói.
“Nhưng huynh biết không? Eun-hyun ca. Nghe những lời huynh truyền đạt, lần này muội đã thành công sửa chữa hoàn toàn mạch trung tâm của con ong Khôi Lỗi. Thế nhưng, cái mạch trung tâm mà muội cứ tưởng là vô cùng phức tạp ấy, hóa ra lại đơn giản đến bất ngờ. Từ những mạch đơn giản đó, sự biến hóa nảy sinh và lan tỏa ra vô số mạch khác để vận hành con rối này.”
Không hiểu sao nguyên lý hoạt động đó có vẻ giống với cảm xúc con người.
Chính ta cũng đã chứng kiến từ Tam Hoa Tụ Đỉnh, 7 loại thất tình tạo ra bao nhiêu biến hóa khôn lường.
“Nhờ huynh mà muội cũng trưởng thành, và nhờ đó... muội đã thoát khỏi tâm lý phản kháng kỳ lạ đối với ông cố ngoại.”
Nàng nhìn ta và cười rạng rỡ.
“Cảm ơn huynh, Eun-hyun ca.”
“...Ta cũng vậy.”
Ta đáp lại nụ cười ấy và nói.
“Ta đã nhận được rất nhiều sự an ủi từ Hương Hoa Tiên tử. Nhờ nàng, vô số vết thương hình thành trong cuộc đời ta như được khâu lại, mỗi lần gặp nàng, nỗi đau của kiếp sống dường như bị lãng quên.”
Chẳng biết từ lúc nào ta đã nắm lấy tay Buk Hyang-hwa.
Trong khoảnh khắc này,
Khi mọi việc đều được giải quyết êm đẹp,
Ngày đạt được Trường Sinh Quả đã cận kề,
Trong kiếp sống có khả năng cao sẽ vượt qua cảnh giới này,
Trong tình huống mà luyến tâm này có thể đơm hoa kết trái ngay lúc này đây,
Ta dâng lên lòng biết ơn sâu sắc vô ngần.
Nàng nhắm mắt lại.
“Tuy không thể giải thích được, nhưng đối với muội, huynh là...”
Ta, từ từ, chầm chậm đưa mặt lại gần nàng.
“...”
“...”
“...Huynh?”
Nàng đang nhắm mắt, cất giọng run run hỏi.
Ta nắm chặt tay nàng, cau mày lại.
“...Hyang Hwa à.”
“Vâng, huynh!”
Nàng gọi ta với khuôn mặt tràn đầy mong đợi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Nhưng ta căng thẳng toàn thân, tách mặt ra xa nàng và nói.
“...Nàng có ngửi thấy, mùi máu ở đâu đó không?”
8 Bình luận