Lần cuối
Số từ
868.552
Đánh giá
5,00 / 2
Lượt xem
147.144
Tên khác:
最強無敗賽馬娘傳說
Tối Cường Vô Bại Tái Mã Nương Truyền Thuyết

Tóm tắt

Nhân vật chính tên là Lăng Nghi, một người chơi game "Uma Musume" đã xuyên không đến thế giới của các Nàng Ngựa sau khi kiệt sức vì cày game. Cậu tỉnh dậy trong một con hẻm và nhận ra mình đang ở Nhật Bản, nơi các Nàng Ngựa là những thần tượng hàng đầu.

 

Xem thêm
Chú thích thêm
Thảo luận
Mục lục
  1. 01.Minh Họa Nhân Vật
  2. 02.Tập 01
  3. 03.Tập 02
  4. 04.Tập 03
  5. 05.Tập 04
  6. 06.Tập 05
  7. 07.Tập 06
  8. 08.Tập 07
  9. 09.Tập 08
  10. 10.Tập 09
  11. 11.Extra
Reviews mới
Minh Họa Nhân Vật
  • Rei
    28/11/2025
Tập 01
Tập 02
Tập 03
Tập 04
Tập 05
Tập 06
Tập 07
Tập 08
Tập 09
Extra
Có thể bạn quan tâm
Xem thêm
Tổng bình luận (1051)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

190 Bình luận

CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
Rải hoa cho sự kết thúc của một bộ fanfic đối với mình là rất hay từ nhân vật, cốt truyện, đến cả sự biến hóa trong lối viết hài hước mang lại nhiều cảm xúc của tác giả. Và cảm ơn những đọc giả đã đồng hành tiếp thêm cho mình động lực, cùng mình đi đến hồi kết của bộ truyện.
images?q=tbn:ANd9GcSR46ocS_GmsZFYeLi5Beut_9XrJKFZk7ufFw&s
Xem thêm
PHÓ THỚT
chờ tới cuối ms có ảnh minh họa =))
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
PHÓ THỚT
Chương 55 : Đêm còn dài
h mới để ý là ko thấy tác miêu tả về vc rei cao hơn j luôn
Xem thêm
Extra 4
Chương này chắc phải là trước khi Rei hoá ma vương lịch chiến nhỉ
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
Extra 4
đúng rùi
Xem thêm
Chương 52 : Trốn Tránh Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Lại Có Tác Dụng
Tỉnh dậy sau cơn mê man, Rudolf dần dần tỉnh lại. Chiếu vào đôi mắt hé mở đấy là một khung cảnh mờ mịt. Giật mình, cô cố gắng đứng dậy nhưng nhận ra bản thân ko thể làm được. Đến lúc này cô mới nhận ra ko chỉ không gian xung quanh kì lạ mà bản thân cô cũng đang bị trói lại. Đôi tay, đôi chân của cô đều bị trói chặt, bản thân cô cũng bị cố định trên giường. Cô cố gắng giãy dụa, cô gắng thoát khỏi thứ đang trói buộc mình nhưng không thể. Nhận ra mình không thể thoát ra được. Rudolf cố gắng lấy lại bình tĩnh và nhìn nhận xung quanh. Khi cô nhìn quanh thì chỉ thấy một ánh đèn hiu hắt mà tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể dập tắt. Từ ánh đèn đó, mặc dù khó khăn nhưng cô vẫn nhận ra bản thân đang ở trong một căn phòng kín, không có cửa sổ ngoại trừ một cánh cửa trông có vẻ có thể dẫn ra ngoài. Cô cố gắng lắng nghe, nhưng âm thanh duy nhất mà cô có thể nghe thấy là âm thanh có vẻ như là một chiếc quạt thông gió.
Sau khi nhận ra hoàn cảnh xung quanh chưa có thứ gì làm hại mình, Rudolf dần lấy lại bình tĩnh, cô bắt đầu cố gắng nhớ lại xem điều gì đã xảy ra mà khiến cô rơi vào hoàn cảnh này, nhưng kí ức gần nhất mà cô có thể nhớ được là kí ức khi cô còn ở trong văn phòng của bản thân trong lúc đưa ra quyết định... Gì vậy nhỉ, tại sao cô không thể nhớ được điều cô định làm lúc đó là gì? Cùng với khi cô cố gắng nhớ lại, một cảm giác ớn lạnh dần hiện lên trong tâm trí cô, thứ cảm xúc đó ngày càng to lớn hơn, phát triển thành một nỗi khiếp đảm. Kí ức của cô đang dần quay trở lại. Mồ hôi cô túa ra, cô sắp nhớ lại sai lầm khủng khiếp nhất mà mình đã mắc phải. Đúng rồi, cô đã cho *** leo cây, bỏ qua cuộc đua cuối cùng của cô ấy. Nhưng tại sao cô không thể nhớ được điều gì đã xảy ra sau đó, và tại sao cô lại ở đây, bị trói lại trong căn phòng này.
*Cộp*
Dòng suy nghĩ của Rudolf đột ngột bị cắt đứt, bên ngoài cánh cửa duy nhất trước mắt cô, có tiếng động vang lên đều đều, âm thanh đó nghe giống tiếng ai đó bước từng bước đều xuống cầu thang. Âm thanh đó như theo từng bước chân, cành ngày càng gần, to cùng với nhịp tim của Rudolf. Cô đang cảm thấy căng thảng kèm theo đó là một nỗi sợ, một cảm giác sợ hãi tột cùng đang hiện diện trong cả cơ thể cô, bóp nghẹt cả trái tim đang đập của cô.
Xem thêm
Chương 52 : Trốn Tránh Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Lại Có Tác Dụng
Và rồi điều gì đến thì cũng phải đến, tiếng bước chân dừng lại, nhưng không phải vì nó đã kết thúc, mà là vì nó đã tới được nơi cần phải đến. Ngay thời khắc này, thứ đó đang hiện diện ngay sau cánh cửa trước mắt cô.
Cạch
Khoảnh khắc đó, cái khoảnh khắc mà cánh cửa đang dần hé mở, ánh sáng bắt đâù chen vào căn phòng làm rõ những gì trước mắt cô, thứ hiện ra trước mặt cô là một chiếc bàn chứa đầy (day thừng, roi da...) những đồ vật mà cô chưa từng nhìn thấy. Nhưng cô kịp nhận ra một thứ, vài chiếc đồng hồ hỏng nằm chất đống trên góc bàn, thứ mà Rudolf từng thấy trong thùng rác nhà mình.
Cánh cửa dần mở ra, kéo theo đó là nhận thức của Rudolf đang dần mờ đi. Khoảnh khắc cuối cùng mà Rudolf còn giữ lại được nhận thức, thứ cô nhìn thấy là một mái tóc vàng kim, sáng chói cùng với một cặp mắt mang hào quang đỏ thẫm, xuyên thủng tâm trí Rudolf. Thứ trước mặt Rudolf cất tiếng nói, cùng thời điểm mà sợi dây nhận thức cuối cùng của Rudolf đứt lìa.
"HộI TrƯởNg, eM, vỀ, rỒi, ĐâY"
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
PHÓ THỚT
Chương 27 : Đường ReiV?!... Không! Bây giờ là thời của Aii!
có giống ôg chồng bất lực bị ntr mà ko thể lm j ko
Xem thêm
PHÓ THỚT
Chương 10 : Cuộc vui
câu cuối hơi sai sai 🐧
Xem thêm