Đó là một buổi chiều thứ Ba, tiết trời âm u với những đám mây xám xịt báo hiệu sắp mưa.
Rei, với tư cách là Tân Hội trưởng Hội học sinh, đang sải bước trên hành lang dãy nhà Khoa học. Tiếng đế giày da của cô gõ xuống sàn đá cẩm thạch tạo nên những âm thanh "cộp, cộp" đều đặn, đầy uy quyền. Trên tay cô là một xấp tài liệu dày cộp cần chữ ký xác nhận ngân sách của Agnes Tachyon - "Nhà khoa học điên" của Học viện Tracen.
"Thật là... Tại sao mình lại phải đích thân đi đưa cái này chứ?" Rei khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một mình, "Lẽ ra nên để Rudolf đi, chị ta rảnh rỗi quá mà."
Dù miệng phàn nàn, nhưng Rei vẫn giữ phong thái nghiêm nghị. Cô đẩy cửa phòng thí nghiệm số 4.
"Tachyon, tôi vào đây. Ký nhanh cái này để tôi còn..."
Lời nói chưa dứt, một mùi hương ngọt ngào đến kỳ lạ, pha lẫn chút hăng hắc của hóa chất xộc thẳng vào khoang mũi Rei. Không phải là mùi thuốc nổ hay khói đen như mọi khi, mà là một thứ gì đó... êm dịu, khiến mí mắt cô nặng trĩu ngay lập tức.
"A, Hội trưởng. Vật thí nghiệm... à không, khách quý đến đúng lúc lắm."
Giọng nói của Tachyon vang lên từ sau làn sương mù màu tím nhạt đang lan tỏa khắp phòng. Đó là điều cuối cùng Rei nghe thấy trước khi mặt đất dưới chân cô chao đảo dữ dội. Thế giới xoay vòng, tầm nhìn tối sầm lại.
... ...
Thời gian trôi qua không rõ bao lâu. Ý thức của Rei dần quay trở lại, nhưng nó... khác lạ.
Cảm giác đầu tiên là lạnh. Sàn nhà lạnh buốt áp sát vào bụng và tứ chi cô, không còn lớp quần áo hay giày dép bảo vệ. Cảm giác thứ hai là âm thanh. Tiếng quạt thông gió ro ro trên trần nhà, vốn dĩ chỉ là tiếng ồn nền, giờ đây nghe ầm ầm như tiếng động cơ máy bay. Tiếng giọt nước nhỏ tong tỏng từ vòi nước bị rò rỉ ở góc phòng vang vọng như tiếng chuông chùa.
"Meo...?"
Rei định nói "Đau đầu quá", nhưng âm thanh thoát ra khỏi cổ họng lại là một tiếng kêu non nớt, the thé và... thảm hại.
Cô giật mình mở bừng mắt. Thế giới trước mắt cô đã thay đổi hoàn toàn. Nó trở nên khổng lồ một cách đáng sợ. Chân bàn kim loại trước mặt cô sừng sững như những cột trụ chống trời. Những mảnh giấy vụn rơi trên sàn trông to như những tờ báo. Và bụi... cô có thể nhìn thấy từng hạt bụi đang bay lơ lửng trong không khí.
Rei cố gắng đứng dậy bằng hai chân sau theo thói quen, nhưng cơ thể cô mất thăng bằng và ngã dụi xuống. Tứ chi cô tự động điều chỉnh, chống xuống đất một cách tự nhiên.
Cô cúi đầu nhìn xuống. Không có bàn tay thon dài của con người. Thay vào đó là hai "cục bông" nhỏ xíu màu vàng kim, phủ đầy lông tơ mềm mại. Khi cô thử cử động ngón tay, những móng vuốt sắc nhọn cong vút tự động thò ra khỏi lớp đệm thịt màu hồng phấn.
"Cái... cái gì thế này?!" (Nội tâm gào thét).
"Ngao! Ngoaoooo!" (Âm thanh thực tế).
Cô quay đầu lại, một động tác linh hoạt đến mức xương sống cô chưa từng làm được trước đây. Phía sau mông cô, một cái đuôi dài, thon thả đang dựng đứng lên, lông xù ra vì hoảng sợ.
Cô đã biến thành mèo. Không phải Nàng Ngựa tai mèo. Mà là một con mèo con thật sự, nhỏ bé và yếu ớt.
"Hô... Tuyệt vời. Quá trình chuyển đổi sinh học hoàn tất. Tế bào Nàng Ngựa đã bị ức chế và tái cấu trúc thành dạng Feline (Họ Mèo)."
Một giọng nói vang lên từ trên cao, ồm ồm và chấn động màng nhĩ. Rei ngước cổ lên hết mức có thể. Một "người khổng lồ" trong chiếc áo blouse trắng đang cúi xuống nhìn cô. Đó là Agnes Tachyon. Nhưng từ góc nhìn này, Tachyon trông như một Titan khát máu. Đôi mắt đỏ sau lớp kính lóe lên tia sáng điên cuồng của sự tò mò khoa học.
"Nào, vật mẫu số 1. Để tôi kiểm tra xem thính giác và xúc giác có thay đổi không nhé."
Bàn tay của Tachyon vươn tới. Đối với Rei lúc này, bàn tay đó to lớn như một cái máy xúc, năm ngón tay như năm gọng kìm sắt đang lao xuống định tóm lấy gáy cô.
Chạy! Phải chạy! Lý trí con người bảo cô phải đứng lại chất vấn, nhưng bản năng loài vật trong cơ thể mới này lại gào thét cảnh báo nguy hiểm cực độ. Rei không còn là "Nàng Ngựa mạnh nhất" có thể dùng sức mạnh cơ bắp để phản kháng nữa. Cô bây giờ chỉ là con mồi.
"FGOAAA!" (Tránh ra!)
Rei rít lên, lông toàn thân dựng ngược. Theo phản xạ, cô vung vuốt trước lên, cào một đường vào "cái máy xúc" đang lao tới, rồi dùng sức bật của bốn chân, lao vút đi như một tia chớp vàng.
"Á! Đau! Con mèo này dữ thật!"
Bỏ lại tiếng kêu của Tachyon phía sau, Rei lao qua khe cửa đang khép hờ, lăn lộn vài vòng trên hành lang trơn trượt rồi lấy lại thăng bằng ngay lập tức.
Hành lang Học viện Tracen, nơi cô vẫn thường đi tuần tra mỗi ngày với tư thế ngẩng cao đầu, giờ đây trở thành một hẻm núi hun hút và đáng sợ. Trần nhà cao vời vợi. Những dãy tủ đựng đồ cá nhân trông như những tòa nhà chọc trời. Và đáng sợ nhất là... những học sinh khác.
"Cộp! Cộp! Cộp!"
Tiếng bước chân của các Nàng Ngựa đi lại trên hành lang tạo ra những chấn động truyền qua sàn nhà, khiến đệm thịt dưới chân Rei tê rần. Những đôi giày to lớn lướt qua ngay sát người cô, chỉ cần sơ sẩy một chút là cô sẽ bị dẫm nát.
Mùi hương cũng là một cực hình. Mùi nước hoa, mùi mồ hôi sau khi tập luyện, mùi thức ăn từ nhà bếp... tất cả xộc vào cái mũi thính nhạy của loài mèo, khuếch đại lên gấp trăm lần, khiến Rei choáng váng.
"Ngoao... (Khó chịu quá...)"
Rei lảo đảo chạy, cố gắng nép sát vào chân tường. Cô không dám dừng lại, sợ Tachyon đuổi theo, cũng sợ bị ai đó phát hiện. Cô chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi tìm được một góc khuất tối tăm dưới gầm cầu thang dẫn lên sân thượng.
Rei chui tọt vào trong góc, cuộn tròn người lại trên đống bụi bặm. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực nhỏ bé. Hơi thở dồn dập. Cơn đói bắt đầu cồn cào trong dạ dày (dường như quá trình biến hình tiêu tốn rất nhiều năng lượng).
Cô nhìn ra ngoài qua khe hở của gầm cầu thang. Thế giới bên ngoài rực rỡ ánh nắng, các Nàng Ngựa đang cười nói vui vẻ đi ngang qua. Nhưng Rei cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt với thế giới đó. Cô đã mất đi sức mạnh, mất đi giọng nói, mất đi vị thế. Giờ đây, cô chỉ là một sinh vật nhỏ bé đang run rẩy, phải ngước nhìn thế giới từ dưới mặt đất.
Một sự cô đơn và bất lực len lỏi vào tâm trí, điều mà Rei chưa từng cảm thấy kể từ khi cô đứng trên đỉnh cao vinh quang.
"Meo..." (Bây giờ... mình phải làm sao đây?)
Bụng Rei réo lên một tiếng "Ọc..." thảm thiết. Cơn đói và sự mệt mỏi sau cú sốc biến hình đã kéo cô trở lại thực tại. Núp dưới gầm cầu thang không phải là cách giải quyết. Cô cần tìm người giúp đỡ.
"Được rồi. Mục tiêu đầu tiên: Tìm Ardan."
Rei tự nhủ. Mejiro Ardan là người chu đáo và tinh tế nhất. Chắc chắn cô ấy sẽ nhận ra Rei dù trong hình dạng này. Hơn nữa, phòng của Ardan luôn có bánh ngọt.
Rei lấy hết can đảm, lao ra khỏi gầm cầu thang. Hành trình từ khu nhà học đến ký túc xá, đối với "Nàng Ngựa mạnh nhất" thường chỉ mất 2 phút đi bộ. Nhưng đối với "Mèo con Rei", đó là một cuộc viễn chinh qua sa mạc.
Những bậc cầu thang cao như vách núi. Hành lang dài vô tận. Rei phải men theo mép tường, tránh né những đôi giày đang di chuyển qua lại, vất vả lắm mới leo lên được tầng 3 của ký túc xá.
Cạch.
Rei dừng lại trước cửa phòng quen thuộc. Cô đứng lên bằng hai chân sau, dùng đệm thịt mềm mại cào cào vào cánh cửa gỗ.
"Meo... (Ardan?)"
Không có tiếng trả lời. Rei áp tai vào khe cửa. Bên trong im ắng, không có tiếng lật sách, không có tiếng pha trà. Đúng lúc đó, hai Nàng Ngựa đi ngang qua hành lang trò chuyện: "Nè, cậu thấy Mejiro Ardan-san không? Tớ muốn mượn vở chép." "À, tiểu thư Ardan vừa mới ra ngoài 5 phút trước rồi. Hình như đi mua nguyên liệu làm bánh thì phải."
Rei sụp đổ. Đôi tai mèo rủ xuống. Chỉ chậm 5 phút. Cô ngồi thừ ra trước cửa một lúc, ngửi thấy mùi hương hoa oải hương thoang thoảng còn vương lại qua khe cửa, nhưng người thì đã không còn ở đó.
...
"Không sao. Vẫn còn phương án B. Hội trưởng."
Rei xốc lại tinh thần. Symboli Rudolf chắc chắn đang ở văn phòng Hội học sinh. Người tham công tiếc việc đó không bao giờ rời khỏi bàn làm việc vào giờ này.
Rei lại bắt đầu hành trình gian nan quay trở lại tòa nhà hành chính. Khi cô đến trước cửa văn phòng Hội học sinh, cửa đang khép hờ. "May quá!" Rei thầm reo lên, lách người qua khe cửa hẹp.
Căn phòng rộng lớn hiện ra trước mắt. Trên bàn làm việc, một tách trà vẫn còn đang bốc khói nghi ngút. Một xấp tài liệu đang được phê duyệt dở dang. Chiếc áo khoác của Rudolf vắt trên ghế tựa. Mọi dấu hiệu đều cho thấy chủ nhân vừa mới ở đây.
"Meo! (Rudolf! Chị đâu rồi?!)"
Rei nhảy lên ghế sofa, nhìn quanh. Không có ai cả. Cửa sổ mở toang, gió thổi rèm bay phần phật. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân xa dần. Có vẻ như Rudolf vừa mới được ai đó gọi đi giải quyết việc gấp, chỉ tích tắc trước khi Rei chui vào.
Lại bỏ lỡ. Rei nhìn tách trà nóng hổi, cảm thấy sự trêu ngươi của số phận. Cô muốn uống một ngụm, nhưng cái tách đặt quá cao, và cô thì quá thấp.
...
"Phương án C... Teio hoặc Vega..."
Rei lê bước chân mệt mỏi ra sân tập. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm cam cả bầu trời. Sân tập rộng lớn mênh mông. Từ xa, Rei nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang chạy trên đường đua. Đó là Tokai Teio! Cô bé đang tập chạy một mình, mồ hôi nhễ nhại, thỉnh thoảng lại dừng lại nhìn về phía khán đài trống rỗng, như đang chờ đợi ai đó (là Rei).
"Meo!! (Teio!!)"
Rei mừng rỡ, dùng hết sức bình sinh lao về phía Teio. Nhưng khoảng cách quá xa. Tiếng kêu của một con mèo con bị tiếng gió và tiếng bước chân chạy rầm rập át đi hoàn toàn.
Khi Rei chạy được một nửa quãng đường, thì Teio đã hoàn thành bài tập. Cô bé lau mồ hôi, xách túi đồ lên và... đi về phía cổng đối diện, hoàn toàn không nhận ra có một cục bông vàng đang cố gắng đuổi theo mình ở phía bên kia sân.
"Đứng... đứng lại..." (Ngoao... ngoao...)
Rei chạy đến nơi Teio vừa đứng thì người đã đi khuất. Chỉ còn lại bụi đường và mùi mồ hôi thoang thoảng.
Rei dừng lại giữa sân tập mênh mông. Xung quanh cô là những Nàng Ngựa khác đang cười nói, đi lại. Có người đi lướt qua cô, có người suýt dẫm phải cô, nhưng không ai nhận ra cô. Không ai nhận ra "Nàng Ngựa mạnh nhất thế giới" đang ở ngay dưới chân họ.
Cô đã đi tìm tất cả những người quan trọng. Ardan, Rudolf, Teio... Họ đều ở đó, ở ngay những nơi quen thuộc, nhưng bằng một sự trùng hợp trớ trêu nào đó, cô đều đến muộn một bước, hoặc bị lướt qua mà không hay biết.
Rei nằm bệt xuống cỏ. Cảm giác cô đơn ập đến, lạnh lẽo hơn cả cơn gió mùa thu. Trong thế giới khổng lồ này, khi mất đi sức mạnh và danh tiếng, cô dường như trở nên vô hình. Không ai tìm thấy cô. Không ai chờ đợi cô.
"Meo..." (Đói quá...)
Một giọt nước rơi xuống mũi Rei. Mưa bắt đầu rơi. Những Nàng Ngựa trên sân vội vã thu dọn đồ đạc chạy đi trú mưa. Sân tập nhanh chóng trở nên vắng lặng. Chỉ còn lại một con mèo nhỏ ướt sũng, ngồi cô độc giữa màn mưa xám xịt, nhìn về phía ánh đèn ấm áp hắt ra từ các tòa nhà xa xôi mà không thể chạm tới.
Mưa ngày càng nặng hạt. Rei co ro dưới tán lá cây bụi thấp ven hồ nước nhân tạo của trường, toàn thân run rẩy vì lạnh. Bộ lông vàng óng ả giờ bết bát nước mưa, trông cô thảm hại như một chiếc giẻ lau bị vứt bỏ. Cơn đói cồn cào khiến mắt cô hoa lên.
(Chết tiệt... Không lẽ Nàng Ngựa mạnh nhất lịch sử lại chết vì hạ thân nhiệt ở cái xó xỉnh này sao?) Rei tuyệt vọng nghĩ. Cô bắt đầu hối hận vì đã không ngoan ngoãn để Tachyon bắt lại. Ít nhất ở đó còn có lồng ấm và thức ăn (dù có thể bị tiêm thuốc kỳ quái).
"La la la~ ♪ Hôm nay trời đẹp~ Thích hợp để săn thủy quái~ ♪"
Một giọng hát lệch tông, quái gở vang lên xuyên qua màn mưa, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám. Rei cố mở đôi mắt nặng trĩu ra nhìn.
Bên bờ hồ, một bóng người cao lớn đang đứng sừng sững. Người đó mặc một chiếc áo mưa màu đỏ chót, đeo kính râm đen (dù trời đang mưa tối thui), tay cầm một chiếc cần câu cá chuyên nghiệp dài ngoằng. Tư thế đứng hiên ngang, bất khuất trước gió mưa.
Là Gold Ship. Kẻ lừa đảo của trường đua. Kẻ địch của logic.
(Cô ta... đang câu cá? Ở cái hồ trong cảnh quan này?!) Rei sững sờ đến mức quên cả lạnh. Trong cái hồ này ngoài mấy con cá chép Koi làm cảnh ra thì làm gì có thủy quái?!
"Hừm... Cảm nhận được rồi! Sát khí của đại dương!" Gold Ship đột ngột hét lớn, "Tới đây! Leviathan!"
Vút! Gold Ship vung cần câu mạnh đến mức xé gió. Lưỡi câu (thực ra là một con mực khô buộc dây) bay vèo qua không trung, vẽ một đường parabol hoàn hảo, và...
Bốp. Nó rơi trúng ngay đầu Rei đang núp trong bụi cây.
"Meo?!" (Á đau!) Rei giật mình nhảy dựng lên.
"Dính rồi! Ha ha ha! Ta biết ngay mà!" Gold Ship cười man dại, bắt đầu thu dây với tốc độ ánh sáng.
Rei chưa kịp định thần thì đã cảm thấy chân mình bị sợi dây cước quấn chặt. Một lực kéo khổng lồ lôi tuột cô ra khỏi bụi cây, bay vèo qua mặt hồ như một con cá bay.
"Ngoaoooo!!!!" (Thả tôi raaaaa!!!)
Bộp. Rei rơi gọn lỏn vào trong một cái vợt lưới màu xanh lá cây. Thế giới quay cuồng. Khi Rei mở mắt ra, cô thấy khuôn mặt phóng đại của Gold Ship đang ghé sát vào mặt mình, chiếc kính râm trễ xuống mũi để lộ đôi mắt đỏ đầy phấn khích.
"Ồ hô? Đây là loại cá gì thế này? Có lông, có tai, lại còn màu vàng?" Gold Ship dùng ngón tay chọc chọc vào bụng Rei.
Rei nhe răng, xù lông, cố gắng thể hiện sự uy nghiêm của Hội trưởng Hội học sinh: "Khèèèè!" (Ta là Rei! Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra!)
Nhưng trong mắt Gold Ship, đó chỉ là một con mèo con ướt sũng đang cố tỏ ra hung dữ một cách đáng yêu.
"Chậc chậc... Ánh mắt này..." Gold Ship xoa cằm, nheo mắt lại, "Cái kiểu nhìn người khác bằng nửa con mắt, cái vẻ mặt cau có khó ở này... Trông quen quen nha."
Tim Rei đập thát lại. (Chẳng lẽ... cô ta nhận ra?! Trực giác của tên ngốc này luôn sắc bén một cách kỳ lạ!)
Gold Ship búng tay một cái: "A! Nhớ ra rồi!" Cô nàng nhấc bổng Rei lên cao, đối diện với bầu trời mưa: "Ngươi trông giống hệt cái tên Rei đáng ghét kia! Cái tên Hội trưởng suốt ngày trừ điểm hạnh kiểm của ta!"
Rei: "..." (Cảm ơn vì lời khen.)
"Được rồi! Quyết định vậy đi!" Gold Ship cười toe toét, "Từ nay ngươi sẽ là tù binh của ta! Ta sẽ đặt tên ngươi là 'Gold Ship Số 2' (hoặc gọi tắt là Nip-chan - biệt danh của Gold Ship)."
Nói rồi, Gold Ship không chút do dự cởi cúc áo mưa ra. Rei hoảng hốt, tưởng cô ta định làm gì kỳ quái. Nhưng Gold Ship chỉ đơn giản là nhét con mèo ướt sũng vào trong ngực áo đồng phục ấm áp của mình, rồi cài cúc áo mưa lại, chỉ để lộ cái đầu nhỏ của Rei ra ngoài.
"Ở yên đấy. Lạnh chết đi được," Gold Ship lầm bầm, thu cần câu lại, "Hôm nay thu hoạch thế là đủ rồi. Về thôi, về cho McQueen xem 'chiến lợi phẩm' mới nào."
Hơi ấm từ cơ thể Gold Ship tỏa ra, bao bọc lấy Rei đang run rẩy. Dù miệng lưỡi cay độc, hành động quái đản, nhưng lồng ngực của Gold Ship lại ấm áp và vững chãi đến bất ngờ. Cơn đói và cái lạnh dường như tan biến. Rei, dù rất muốn cào vào mặt tên này vì dám gọi mình là "tù binh", nhưng cơn buồn ngủ ập đến khiến cô không thể cưỡng lại. Cô rúc đầu vào lớp áo len của Gold Ship, nhắm mắt lại.
(Thôi kệ... Tạm thời lợi dụng tên ngốc này làm máy sưởi vậy.)
...
"Rầm!" Cánh cửa phòng ký túc xá bật mở. Gold Ship đứng hiên ngang ở cửa, áo mưa ướt sũng nhỏ tong tỏng xuống sàn, tay làm động tác "V".
"Ta về rồi đây! McQueen! Mau chuẩn bị nước nóng! Hôm nay ta đã câu được một 'Leviathan' (Thủy quái) siêu cấp!"
Mejiro McQueen đang ngồi uống trà và xem tạp chí thời trang, giật mình suýt làm rơi tách trà quý giá. Cô nhíu mày, đứng dậy với vẻ trách móc quen thuộc: "Gold Ship-san! Cậu lại mang cái gì kỳ quái về nữa thế? Lần trước là con cua hoàng đế, lần trước nữa là cái biển báo giao thông... Tớ đã bảo là không được mang rác về phòng... Oa?"
Lời càm ràm của tiểu thư nhà Mejiro đột ngột tắt ngấm. Bởi vì Gold Ship vừa mở vạt áo ra. Một cái đầu nhỏ xíu, ướt nhẹp, với đôi tai vàng rủ xuống và đôi mắt xanh biếc to tròn đang run rẩy nhìn cô.
"Meo..." (Lạnh quá...)
"Trời ơi!" McQueen vứt luôn cuốn tạp chí, lao tới với tốc độ của một Nàng Ngựa chạy nước rút, "Là một bé mèo! Sao nó lại ướt sũng thế này? Cậu đã làm gì nó hả Gold Ship?!"
"Hừ hừ, ta đã cứu nó từ nanh vuốt của rồng nước đấy," Gold Ship bịa chuyện không chớp mắt, đưa Rei cho McQueen, "Giao cho cậu đấy, 'Mama' McQueen."
Rei được chuyển sang vòng tay của McQueen. Khác với lồng ngực cứng cáp mùi biển cả của Gold Ship, vòng tay của McQueen mềm mại, ấm áp và thoang thoảng mùi hoa hồng sang trọng.
"Ôi, tội nghiệp chưa..." Ánh mắt McQueen tan chảy. Cô lập tức bế Rei vào phòng tắm, xả nước ấm vào bồn rửa mặt, rồi nhẹ nhàng đặt Rei vào.
(Chờ đã... Tắm?!) Rei giật mình tỉnh táo lại. Cô là con người (trong tâm trí)! Sao có thể để người khác tắm cho mình được?! "Ngoao!" (Không cần! Để tôi tự làm!)
Rei vùng vẫy định nhảy ra. "Ngoan nào, ngoan nào~" McQueen dỗ dành bằng giọng điệu ngọt ngào đến mức Rei nổi da gà (bình thường McQueen luôn giữ hình tượng thanh lịch, nghiêm túc), "Chị sẽ dùng dầu gội cao cấp nhất của chị cho em. Sẽ thơm lắm đấy."
Bàn tay mềm mại của McQueen xoa nhẹ lên lưng Rei, gãi đúng vào chỗ ngứa sau tai. Cơ thể mèo phản bội lại lý trí của Rei. Cô vô thức rur rur trong cổ họng, cơ bắp thả lỏng. (Chết tiệt... Dễ chịu quá...)
Sau khi tắm rửa sạch sẽ và sấy khô lông (bằng máy sấy ion đắt tiền), Rei biến thành một cục bông vàng óng ả, thơm phức mùi hoa hồng. McQueen ôm chặt Rei vào lòng, cọ má mình vào má Rei.
"Dễ thương quá đi mất! Em đúng là thiên thần!" Vừa nói, McQueen vừa lén lút nhìn ra cửa xem có ai không, rồi thì thầm vào tai Rei: "Nè, em có muốn ăn gì không? Chị có cái này ngon lắm."
Cô mở ngăn kéo bí mật dưới gầm giường, lấy ra một hộp... Kẹo dẻo Macaron giới hạn. "Suỵt! Đừng nói cho Gold Ship hay huấn luyện viên biết nhé. Đây là phần thưởng ăn kiêng bí mật của chị đấy."
Rei: "..." (Hóa ra cô thường xuyên lén ăn vụng nên mới lo lắng về cân nặng như vậy sao, McQueen?) Dù nghĩ vậy, nhưng Rei vẫn há miệng nhận lấy miếng bánh ngọt ngào từ tay tiểu thư.
...
Đêm đã khuya. McQueen đã ngủ say (sau khi bị Rei cào nhẹ vì ôm quá chặt). Rei nằm trên tấm đệm êm ái mà McQueen lót riêng cho mình, nhưng không ngủ được. Cô nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về cách trở lại hình dáng cũ.
"Nè, Nip-chan."
Một bóng đen ngồi dậy từ giường đối diện. Là Gold Ship. Cô nàng không ngủ, mà đang ngồi khoanh chân, nhìn chằm chằm vào Rei trong bóng tối. Đôi mắt đỏ của cô ta sáng lên một cách kỳ lạ.
Gold Ship vẫy tay. Rei ngẫm nghĩ một chút, rồi nhảy lên giường của Gold Ship. "Meo?" (Gì?)
Gold Ship chọc nhẹ vào trán Rei. "Ngươi... thật sự rất giống cái tên đáng ghét đó."
Rei im lặng. Cô biết trực giác của Gold Ship luôn sắc bén đến mức phi lý.
"Cái tên Hội trưởng đó ấy mà," Gold Ship nằm ngửa ra, gối đầu lên tay, bắt đầu lải nhải, "Lúc nào cũng làm bộ mặt lạnh lùng, cao ngạo. Mở miệng ra là quy tắc, là kỷ luật. Lần trước cô ta còn trừ điểm hạnh kiểm của ta vì tội nướng mực trong phòng học."
Rei: (Đáng đời. Ai bảo nướng mực trong giờ học.)
"Nhưng mà..." Giọng Gold Ship bỗng trầm xuống, hiếm khi nghiêm túc, "Ta biết tỏng. Cô ta chỉ đang cố gồng mình lên thôi."
Rei: "?"
"Cái lưng đó... lúc nào cũng thẳng tắp. Chắc là mỏi lắm," Gold Ship lầm bầm, đưa tay lên vuốt ve bộ lông của Rei, "Cô ta chạy nhanh thật. Mạnh thật. Nhưng mà chạy một mình ở phía trước như thế, không thấy cô đơn sao?"
Rei sững sờ. Cô không ngờ kẻ điên rồ nhất trường lại có thể nhìn thấu điều đó. Sự cô độc của kẻ dẫn đầu. Sự mệt mỏi khi phải duy trì hình tượng "bất bại".
"Cho nên là, Nip-chan à," Gold Ship nhếch mép cười, quay sang nhìn Rei, "Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ bày trò quậy phá to hơn nữa. Ta sẽ chọc cho cô ta tức điên lên, bắt cô ta phải đuổi theo ta, bắt cô ta phải hét lên. Như thế trông cô ta mới giống 'người' hơn, đúng không?"
Rei nhìn nụ cười tinh quái nhưng không hề có ác ý của Gold Ship. Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp. Vừa buồn cười, vừa có chút cảm động. Hóa ra, cách quan tâm của kẻ ngốc này là "gây rắc rối".
"Meo." (Đồ ngốc.) Rei kêu nhẹ một tiếng, rồi cuộn tròn lại bên cạnh cánh tay của Gold Ship.
"Hahaha! Ngươi cũng đồng ý đúng không?" Gold Ship cười đắc ý, rồi ngáp một cái dài, "Được rồi, ngủ thôi. Mai ta sẽ dẫn ngươi đi gặp 'bản gốc'. Chắc cô ta sẽ tức điên khi thấy có kẻ dễ thương hơn mình."
Trong màn đêm tĩnh lặng, Rei nhắm mắt lại. Ngày mai, cô sẽ tìm Tachyon để lấy thuốc giải. Nhưng đêm nay, ở bên cạnh những người bạn ồn ào này... cũng không tệ chút nào.
...
Ký túc xá Học viện Tracen - 6:30 Sáng.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa màu xanh dương, chiếu rọi những hạt bụi đang nhảy múa trong không khí. Trên chiếc giường tầng dưới bừa bộn của Gold Ship, Rei từ từ mở mắt.
Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự sảng khoái, mà là sức nặng ngàn cân đè lên lồng ngực. Rei cúi xuống nhìn. Một cánh tay rắn chắc (của Gold Ship) đang vắt ngang qua bụng cô như một thanh chắn tàu, và một cái chân dài ngoằng đang gác lên chân cô, khóa chặt mọi lối thoát.
"Cái tư thế ngủ quái quỷ gì thế này..."
Rei lầm bầm, giọng nói đã trở lại là âm sắc trong trẻo và lạnh lùng của một thiếu nữ, chứ không còn là tiếng "meo meo" non nớt. Cô giơ hai tay lên trước mặt, xòe ra nắm vào. Những ngón tay thon dài, trắng nõn. Không còn đệm thịt màu hồng, không còn móng vuốt sắc nhọn, và quan trọng nhất: không còn bộ lông vàng óng ả.
"Trở lại rồi."
Rei thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài (dù cơn ác mộng này khá... ấm áp). Cô cẩn thận gỡ tay và chân của Gold Ship ra, cố gắng không đánh thức "con quái vật" đang ngáy khò khò bên cạnh.
Ngồi dậy trên mép giường, Rei nhìn quanh căn phòng. Ở giường đối diện, Mejiro McQueen đang ngủ say sưa trong bộ đồ ngủ lụa cao cấp, tay vẫn ôm chặt cái gối ôm hình con ngựa, miệng mỉm cười như đang mơ thấy thiên đường đồ ngọt. Còn Gold Ship thì nằm dang tay dang chân, nước miếng chảy ướt cả một mảng gối.
Ký ức đêm qua ùa về như thủy triều. Bị biến thành mèo, bị tắm rửa, bị cho ăn kẹo, và... rúc vào lòng Gold Ship ngủ vì lạnh. Gò má Rei nóng bừng lên. Đường đường là Nàng Ngựa mạnh nhất lịch sử, người đứng trên đỉnh cao thế giới, vậy mà lại để cho hai kẻ này chăm sóc như thú cưng. Thật là... mất mặt chết đi được!
Nhưng, khi ánh mắt Rei dừng lại trên khuôn mặt bình yên của Gold Ship, sự xấu hổ dần nhường chỗ cho một nụ cười nhẹ. (Dù là kẻ điên, nhưng lồng ngực cũng ấm thật đấy.)
Rei đứng dậy, chỉnh lại bộ đồng phục học sinh (đã biến lại cùng cơ thể cô). Trước khi rời đi, cô nhìn thấy tấm chăn của Gold Ship đã bị đạp xuống đất. Rei tặc lưỡi, cúi xuống nhặt tấm chăn lên, ném trùm lên người Gold Ship một cách thô bạo (nhưng cẩn thận che kín vai).
"Coi như trả tiền thuê lò sưởi."
Cô quay người, bóng lưng toát lên vẻ "sát khí" lạnh lẽo. Ân nghĩa đã trả xong. Giờ là lúc đi tính sổ món nợ máu.
...
8:00 Sáng - Phòng Thí Nghiệm Khoa Học Số 4.
"Hê hê hê... Dữ liệu chuyển đổi sinh học thật tuyệt vời! Nếu mình điều chỉnh lại chuỗi DNA một chút, có thể tạo ra Nàng Ngựa có khả năng nhảy cao như bọ chét không nhỉ?"
Agnes Tachyon đang ngân nga một giai điệu quái dị, mắt dán chặt vào kính hiển vi, tay cầm bút ghi chép lia lịa. Cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những con số và thí nghiệm điên rồ, không hề nhận ra nhiệt độ trong phòng đang giảm xuống đột ngột.
RẦM——!!!
Cánh cửa phòng thí nghiệm bị đá tung ra, đập mạnh vào tường tạo nên tiếng vang chấn động. Tachyon giật bắn mình, lọ hóa chất trên tay suýt rơi xuống đất. Cô quay phắt lại, đôi mắt đỏ mở to sau lớp kính.
"Ai dám làm phiền..."
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Đứng ở cửa là Rei. Mái tóc vàng rực rỡ như lửa cháy, đôi mắt xanh biếc lạnh lẽo như băng, và nụ cười trên môi cô... trông còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
"Chào buổi sáng, Tiến sĩ Tachyon." Rei bước vào, đóng cửa lại, và chốt khóa. "Nghe nói... hôm qua cô có một 'vật mẫu' đi lạc phải không?"
Tachyon nuốt nước bọt, lùi lại phía sau bàn thí nghiệm: "A... Hội trưởng Rei. Thật hiếm thấy cô ghé thăm. Về chuyện con mèo hôm qua, đó chỉ là một tai nạn nhỏ..."
"Tai nạn?" Rei cười khẩy, trong nháy mắt, cô đã lướt đến ngay trước mặt Tachyon, tay túm lấy cổ áo blouse của nhà khoa học điên, xách bổng đối phương lên như xách một con gà.
"Cô biết cảm giác bị biến thành một cục bông bất lực, bị người ta tắm rửa, bị ép ăn kẹo, và suýt bị giẫm bẹp là như thế nào không?"
"Khoan! Bình tĩnh! Chúng ta là người văn minh!" Tachyon vùng vẫy, mồ hôi túa ra như tắm, "Tôi có thể đền bù! Tôi có thuốc tăng lực mới! Thuốc chạy nhanh gấp 3 lần! Thuốc phát sáng trong đêm!"
"Không cần." Rei lạnh lùng ngắt lời. Tay kia của cô vớ lấy một lọ thuốc màu xanh lục sủi bọt ùng ục trên bàn thí nghiệm - thứ mà cô đã "ngửi" thấy mùi nguy hiểm từ khi còn là mèo.
"Tôi nghĩ cô nên tự mình đóng góp cho khoa học đi. Đây là thuốc gì? 'Dịch Nhờn Của Ếch Amazon' à?"
"Đừng!!! Đó là thuốc thử nghiệm biến đổi thanh quản! Nó sẽ khiến giọng nói trở nên..."
"Uống đi!" Rei không nghe giải thích, bóp miệng Tachyon và dốc thẳng lọ thuốc vào.
"Ưm... Ực...!!!"
Rei buông tay ra. Tachyon ngã ngồi xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa. "Khụ khụ... Cô... cô tàn nhẫn quá.. huhu."
Nhưng khi Tachyon mở miệng nói, âm thanh phát ra không phải là tiếng người.
"Ộp ộp... Ộp qua ộp lại... Ộp?!" (Cái gì thế này?!)
Tachyon kinh hoàng bịt miệng mình. Mỗi lần cô định nói, tiếng kêu của loài ếch lại vang lên.
Rei phủi tay, hài lòng nhìn tác phẩm của mình: "Thanh âm hay đấy. Hy vọng cô thích 'bài hát' mới của mình trong 24 giờ tới."
Xử lý xong kẻ đầu têu. Rei quay gót bước đi, để lại một con ếch mặc áo blouse trắng đang gào thét trong tuyệt vọng.
...
9:30 Sáng - Ký Túc Xá (Phòng Gold Ship & McQueen).
"Oáp..." Gold Ship vươn vai thức dậy, gãi gãi cái đầu rối bù. Cô nàng theo thói quen sờ soạng bên cạnh. "Nip-chan? Mèo con đâu rồi?"
Trống không. Gold Ship bật dậy, nhìn quanh phòng. Con mèo vàng nhỏ xíu đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại tấm chăn được gấp gọn gàng (tương đối) trên giường cô.
"Chậc. Chạy mất rồi sao? Đồ vô tình bạc nghĩa," Gold Ship bĩu môi, "Ta còn định dạy nó cách chơi Rubik cơ mà."
Tuy nhiên, khi Gold Ship quay sang bàn học, mắt cô sáng rực lên. Trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ sơn mài đen tuyền, toát lên vẻ sang trọng đắt tiền. Cô mở nắp hộp ra. Một mùi thơm nồng nàn, quyến rũ xộc thẳng vào mũi.
Bên trong là những con Mực nướng nguyên con Hakodate hảo hạng nhất, được tẩm ướp gia vị bí truyền, loại mà cô từng nhìn thấy trên tạp chí ẩm thực với cái giá cắt cổ. Bên cạnh hộp mực là một mẩu giấy nhỏ, nét chữ rồng bay phượng múa, sắc sảo và đầy uy lực:
"Cảm ơn vì cái lò sưởi di động. Ăn đi và bớt nói nhảm lại. - R."
Gold Ship ngẩn người mất ba giây. Rồi cô bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp phòng: "Hahaha! R? Là Rei sao?! Quả nhiên là cô ta! Tên Tsundere này!"
Cô bốc một miếng mực bỏ vào miệng, vị ngọt của hải sản và vị cay nồng của gia vị bùng nổ trong khoang miệng. "Ngon tuyệt cú mèo! Coi như cô biết điều đấy, Hội trưởng! Lần sau ta lại cho cô mượn ngực làm gối!"
Ở giường bên cạnh, Mejiro McQueen nhíu mày tỉnh dậy vì tiếng ồn. "Ồn ào quá đi mất... Gold Ship-san, sáng sớm cậu đã ăn cái gì mà mùi nồng thế?"
"Ăn 'hối lộ'!" Gold Ship vừa nhai vừa đáp.
McQueen thở dài, bước xuống giường, định đi vào phòng tắm rửa mặt để bắt đầu một ngày thanh lịch mới. Nhưng chân cô bỗng đá phải một vật cứng đặt ngay cạnh dép đi trong nhà.
"Cái gì đây?"
Cô cúi xuống. Đó là một chiếc Cân điện tử kỹ thuật số đời mới nhất, màn hình LED sáng bóng, có khả năng phân tích chỉ số mỡ thừa chính xác đến 0.01%. Dán trên mặt cân là một tờ giấy nhớ màu hồng (màu yêu thích của McQueen), với nét chữ nắn nót nhưng nội dung thì... sát thương cực cao:
"Kẹo dẻo Macaron đêm qua ngon lắm. Nhưng coi chừng lượng đường đấy, tiểu thư. Vòng eo của cậu tăng 0.5cm rồi. - Một con mèo đi ngang qua."
Không gian tĩnh lặng trong 1 giây.
"Á Á Á Á Á Á!!!!!!"
Tiếng hét thất thanh của Mejiro McQueen vang vọng khắp khu ký túc xá, khiến chim chóc bay tán loạn.
"Sao... sao em ấy biết?! Không!!! Mình phải giảm cân ngay lập tức!!! Trả lại macaron cho tôi!!!"
McQueen hoảng loạn nhảy lên cân, rồi lại nhảy xuống, bắt đầu thực hiện bài tập squat trong tuyệt vọng ngay tại chỗ.
...
Văn phòng Hội Học Sinh.
Rei ngồi trên ghế bành, nhấp một ngụm trà nóng hổi. Bên tai cô văng vẳng tiếng hét thảm thiết của McQueen và tiếng ộp ộp của Tachyon từ xa vọng lại.
"Hừm..." Rei đặt tách trà xuống, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ nhõm và thỏa mãn.
Symboli Rudolf ngồi đối diện, nhìn Rei với ánh mắt tò mò: "Tâm trạng em có vẻ tốt nhỉ? Hôm qua xảy ra chuyện gì vui sao?"
"Không có gì," Rei nhún vai, cầm bút lên bắt đầu phê duyệt văn bản, "Chỉ là giải quyết xong một số món nợ ân tình thôi."
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi. Một ngày mới yên bình (và hỗn loạn theo cách riêng) lại bắt đầu tại Học viện Tracen. Và bí mật về "Con mèo vàng" sẽ mãi mãi là một kỷ niệm nhỏ, ngọt ngào và hơi xấu hổ, được chôn giấu trong lòng Nàng Ngựa mạnh nhất.
2 Bình luận