Extra

Extra 9

Extra 9

Văn phòng Hội học sinh, 2:00 chiều. Điều hòa mát lạnh. Rei đang tận hưởng giấc ngủ trưa hiếm hoi trên chiếc ghế chủ tịch êm ái, mặt che bởi một cuốn tạp chí đua ngựa.

"Rầm!"

Tiếng đập bàn mạnh mẽ khiến Rei giật bắn mình, cuốn tạp chí rơi xuống đất. Đứng trước mặt cô là Symboli Rudolf với nụ cười rạng rỡ (và đầy mưu mô), bên cạnh là Mejiro Ardan đang cầm một xấp vé máy bay.

"Chúc mừng, Hội trưởng Rei!" Rudolf vỗ tay, "Đề xuất 'Tập huấn thể lực mùa hè' của em đã được thông qua!"

Rei ngơ ngác dụi mắt: "Hả? Em đề xuất cái đó bao giờ?"

"Vừa xong," Ardan mỉm cười, đặt vé máy bay xuống trước mặt Rei, "Địa điểm là Okinawa. Khu nghỉ dưỡng tư nhân của gia tộc Mejiro. Bao trọn gói 3 ngày 2 đêm. Khởi hành vào ngày mai."

Rei nhìn dòng chữ "OKINAWA - THIÊN ĐƯỜNG NHIỆT ĐỚI" trên vé, mặt cô tái mét. "Không! Tuyệt đối không! Okinawa có cái gì? Có nắng gắt làm hỏng da! Có cát dính vào giày! Có nước biển mặn chát! Tôi thà ở lại trường dọn nhà vệ sinh còn hơn!"

"Nhưng mà Rei à," Tokai Teio đột ngột thò đầu ra từ sau lưng Rudolf, đôi mắt long lanh ngập nước (vũ khí tối thượng), "Cậu đã hứa sẽ đưa tớ đi chơi xa mà... Cậu định nuốt lời sao? Cậu ghét tớ sao?"

Rei cứng họng. Cô quay sang tìm kiếm sự đồng minh từ Admire Vega đang ngồi đọc sách ở góc phòng. Vega khẽ gấp sách lại, bình thản nói: "Tôi đã xem dự báo thời tiết. Đêm ở Okinawa trời rất trong, ngắm sao rất tuyệt. Tôi đi."

Rei: "..." (Phản bội! Tất cả đều là lũ phản bội!)

"Quyết định vậy đi," Rudolf chốt hạ, "Bây giờ giải tán. Chúng ta có 3 tiếng để đi mua sắm đồ dùng cần thiết tại trung tâm thương mại Tokyo."

Rei bị Teio và Ardan lôi xềnh xệch ra khỏi ghế, trong lòng thầm gào thét: Mùa hè của tôi... Game của tôi... Điều hòa của tôi...

...

Tại cửa hàng đồ bơi cao cấp nhất Tokyo. Đây là nơi ác mộng thực sự của Rei bắt đầu.

"Rei! Nhìn cái này xem!" Teio cầm một cái phao bơi hình con vịt màu vàng chóe, chạy vòng quanh Rei, "Nó kêu 'quạc quạc' nè! Dễ thương không?"

"Trẻ con," Rei bĩu môi, tay đang cố gắng tìm kiếm một bộ đồ bơi lặn (Wetsuit) kín mít từ cổ đến chân để che chắn.

"Ara, Rei-san," Ardan xuất hiện sau lưng Rei như một bóng ma, trên tay cầm hai mảnh vải bé tẹo màu đen (Bikini), "Chị nghĩ bộ Wetsuit đó quá nóng và ngột ngạt. Em nên thử cái này. Nó sẽ tôn lên làn da trắng của em đấy."

Rei nhìn hai mảnh vải, nuốt nước bọt: "Cái... cái này là đồ lót chứ đồ bơi gì! Vải ít thế này thì che được cái gì?!"

"Đó là mốt đấy," Rudolf (đang đeo kính râm và đội mũ rộng vành, trông cực kỳ khả nghi) bước tới, cầm bộ bikini lên soi mói, gật gù ra vẻ chuyên gia, "Về mặt khí động học, ít vải sẽ giảm sức cản của nước. Rất khoa học."

"Khoa học cái đầu chị ấy!" Rei đỏ mặt tía tai, giật lấy bộ đồ ném trả lại giá treo, "Tôi sẽ mặc quần short và áo phông! Chấm hết!"

"Không được!" Cả nhóm đồng thanh phản đối.

Cuối cùng, sau 2 tiếng đồng hồ giằng co, thỏa hiệp được đưa ra: Rei sẽ mặc một bộ đồ bơi liền thân (monokini) màu đen có đường cắt xẻ "vừa phải" ở eo, khoác thêm một chiếc áo sơ mi mỏng bên ngoài. Đổi lại, Rei phải xách tất cả túi đồ mua sắm của mọi người (bao gồm 5 bộ đồ bơi, 3 chai kem chống nắng, 2 cái phao vịt, và một đống đồ ăn vặt của Teio).

Rei lê bước ra khỏi trung tâm thương mại, hai tay xách đầy túi, trông như một con thồ hàng đáng thương. "Tại sao... tôi là Nàng Ngựa mạnh nhất lịch sử... lại phải làm cu li thế này..."

Vega đi bên cạnh, lặng lẽ đưa cho Rei một lon nước lạnh. "Cầm lấy. Vất vả rồi."

"Cảm ơn, Ayabe-san... Cậu là người tốt nhất," Rei cảm động suýt khóc.

"Nhưng mà," Vega nói thêm, "Tối nay nhớ sang phòng tớ thử lại bộ bikini kia nhé. Tớ đã lén mua nó rồi."

Rei: "..." (Thu hồi lại lời cảm ơn).

...

Sáng hôm sau. Sân bay tư nhân. Một chiếc chuyên cơ phản lực sang trọng có in logo gia tộc Mejiro đang chờ sẵn.

"Woa! Máy bay riêng kìa!" Teio phấn khích chạy lên cầu thang, "Tớ là phi công! Tớ muốn lái!"

"Không được, Teio-chan, nguy hiểm lắm," Ardan cười khổ, kéo Teio về ghế ngồi.

Bên trong khoang máy bay sang trọng như khách sạn 5 sao. Rei vừa ngồi xuống ghế sofa êm ái, định đeo bịt mắt ngủ một giấc cho quên sầu, thì ngay lập tức bị kẹp giữa.

Bên trái: Mejiro Ardan. Bên phải: Symboli Rudolf. Phía trước: Tokai Teio (đang quỳ ngược trên ghế để nhìn Rei). Phía sau: Admire Vega (đang nghịch tóc Rei).

"Nè Rei, chúng ta chơi bài đi!" Teio đề nghị.

"Hay là uống chút trà thảo mộc cho thư giãn?" Ardan rót trà.

"Chị mang theo báo cáo tài chính tháng này, chúng ta cùng xem nhé?" Rudolf (kẻ phá đám không khí nhất).

Rei thở dài, kéo bịt mắt xuống che kín mặt: "Tôi bị say máy bay. Đừng ai nói chuyện với tôi. Nếu không tôi sẽ nôn vào người đó."

"Nói dối," Rudolf thản nhiên bóc mẽ, "Cơ quan tiền đình của Nàng Ngựa mạnh gấp 10 lần người thường. Em chưa bao giờ say xe cả."

"Bây giờ thì say rồi! Say vì các người đấy!"

Chuyến bay kéo dài 3 tiếng đồng hồ là một cuộc tra tấn ngọt ngào. Rei bị Teio ép chơi rút gỗ, bị Ardan ép ăn bánh quy, bị Rudolf giảng giải về địa lý Okinawa, và bị Vega dùng làm gối ôm để ngủ.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Naha, Okinawa. Cửa khoang mở ra. Một luồng không khí nóng ẩm mang vị mặn của biển ùa vào. Ánh nắng chói chang khiến Rei (người vừa bước ra khỏi máy bay với bộ dạng tơi tả) phải nheo mắt lại.

"Đến rồi!" Teio lao xuống cầu thang, dang rộng hai tay, "Biển xanh! Cát trắng! Và... Rei!"

Rei đứng trên cầu thang máy bay, chỉnh lại kính râm, nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Dù miệng luôn than vãn, nhưng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Teio, sự hào hứng của Ardan và vẻ mặt thư giãn của Vega...

Khóe môi Rei khẽ cong lên một chút.

"Thôi thì... coi như đi đổi gió vậy."

Cô bước xuống sân bay, chính thức bắt đầu kỳ nghỉ hè đầy sóng gió (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng).

....

"Nóng..." Rei rên rỉ, lập tức quay đầu 180 độ định đi ngược trở lại vào trong sân bay, "Tôi quên tắt bếp ga ở Tokyo rồi. Tôi phải về."

"Bếp ga nhà chúng ta là bếp từ tự ngắt," Symboli Rudolf thản nhiên nắm lấy cổ áo sau gáy Rei, giữ cô lại (như mèo mẹ xách mèo con), tay kia bung một chiếc dù che nắng màu đen sang trọng ra che cho cả hai, "Ngoan nào. Xe của nhà Mejiro đến rồi."

Một chiếc Limousine màu trắng dài ngoằng đỗ xịch trước mặt họ. Tài xế đeo găng tay trắng cúi chào cung kính: "Chào mừng tiểu thư Ardan và các vị khách quý."

"Lên xe thôi nào," Ardan mỉm cười, đẩy nhẹ lưng Rei.

...

Trước khi về khách sạn, theo yêu cầu nằng nặc của Tokai Teio, cả nhóm quyết định ghé qua Phố Kokusai (Kokusai Dori) - con phố sầm uất nhất Naha để "khám phá văn hóa".

Rei (đeo kính râm to bản, trùm khăn kín mít như ninja) bị kẹp giữa bốn mỹ nhân, trở thành tâm điểm chú ý của người đi đường.

"Rei! Nhìn kìa! Tượng Shisa (Sư tử đá)!" Teio chạy lăng xăng, chỉ vào hai bức tượng sư tử nhe răng cười trước một cửa hàng lưu niệm, "Trông mặt nó ngốc nghếch giống hệt lúc cậu bị gọi lên bảng trả bài!"

"Im đi, Teio," Rei lầm bầm, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen, "Cậu muốn tôi ném cậu cho sư tử ăn không?"

"Mọi người, thử món này đi," Ardan quay lại, trên tay cầm 5 cây kem Blue Seal (đặc sản Okinawa). "Vị khoai lang tím (Beni-imo) cho Rei-san. Vị muối biển cho Rudolf-san..."

Rei nhận lấy cây kem màu tím, cắn một miếng. Vị ngọt mát lạnh tan chảy trong miệng làm dịu đi cái nóng oi bức. "Cũng... không tệ."

"Nè, cho tớ thử một miếng!" Teio sán lại gần, há miệng chờ đợi. Rei thở dài, chìa cây kem ra. Nhưng trước khi Teio kịp liếm, một cái đầu khác đã nhanh như chớp cúi xuống, cắn mất một góc kem của Rei.

Là Admire Vega.

"Ưm. Ngọt thật," Vega bình thản nhận xét, khóe môi dính một chút kem tím, "Cảm ơn vì bữa ăn."

"A A A A!!!" Teio hét lên, "Ayabe-san chơi ăn gian! Đó là 'gián tiếp hôn môi' đấy!"

Rudolf đứng bên cạnh, đẩy gọng kính râm, tỏa ra một luồng khí lạnh: "Hừm. Hành vi thiếu kiểm soát nơi công cộng. Trừ 10 điểm thanh lịch." (Nhưng tay cô ấy lại âm thầm đưa khăn giấy lau miệng cho Rei).

Sau khi khám phá xong, xe đã đưa cả nhóm đến Khu nghỉ dưỡng Hoàng Gia Mejiro nằm sát bờ biển. Khách sạn sang trọng, tráng lệ với tầm nhìn hướng thẳng ra đại dương xanh ngắt.

"Đây là chìa khóa phòng," Ardan đưa cho mọi người thẻ từ, "Vì là kỳ nghỉ đặc biệt, nên tớ đã đặt Phòng Tổng Thống (Presidential Suite) tầng cao nhất cho tất cả chúng ta cùng ở."

"Cùng ở?!" Rei giật mình, "Ý cậu là... ngủ chung?"

"Phòng rất rộng, có 3 phòng ngủ lớn và một phòng khách khổng lồ," Ardan giải thích, mắt híp lại cười, "Rất thuận tiện để... sinh hoạt tập thể."

Bước vào phòng, Rei choáng ngợp trước sự xa hoa. Nhưng điều khiến cô lo lắng nhất là sự phân chia phòng ngủ. Có 3 phòng ngủ:

Phòng Master (Giường King size siêu lớn).

Phòng Đôi (2 giường đơn).

Phòng Đôi (2 giường đơn).

"Được rồi, phân chia thế nào đây?" Rudolf khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn chiến thuật đua ngựa.

"Tớ! Tớ muốn ngủ với Rei!" Teio giơ tay cao nhất.

"Tôi nghĩ tôi cần chăm sóc giấc ngủ cho Rei-san," Ardan mỉm cười nguy hiểm.

"Tôi hay bị mất ngủ, cần Rei làm gối ôm," Vega nói thẳng thừng.

Rei nhìn ba con sói đói trước mặt, rồi nhìn sang Rudolf (người đang cố giữ vẻ trung lập nhưng ánh mắt cũng liếc về phía phòng Master).

"Dừng lại!" Rei ra lệnh, "Tôi là Hội trưởng, tôi quyết định. Tôi ngủ phòng Master... một mình! Teio và Ardan một phòng. Rudolf và Vega một phòng. Giải tán!"

Nói xong, Rei lao nhanh vào phòng Master, đóng sầm cửa lại và khóa trái. Bên ngoài vang lên tiếng thở dài tiếc nuối đồng thanh của bốn người.

...

5:00 Chiều.

Nắng đã bớt gắt, thích hợp để ra biển.

Trong phòng khách lớn. Các cô gái đang chuẩn bị đồ đạc. Phao bơi, kính râm, khăn tắm được bày la liệt.

"Cốc cốc." Rei mở cửa phòng ngủ bước ra. Cô đã thay xong bộ đồ bơi (bộ liền thân màu đen kín đáo nhất có thể, khoác thêm áo sơ mi trắng mỏng bên ngoài và quần short jean).

"Được rồi, đi thôi..." Lời nói của Rei nghẹn lại khi nhìn thấy "phong cảnh" trong phòng khách.

Người đầu tiên: Tokai Teio. Một bộ bikini màu xanh trắng năng động, thể thao, rất hợp với tính cách của cô bé. "Thế nào? Rei! Tớ có quyến rũ không?" Teio xoay một vòng, tạo dáng chữ V

Người thứ hai: Mejiro Ardan. Một bộ áo tắm liền thân (one-piece) màu trắng tinh khôi, có đường cắt xẻ tinh tế ở eo và lưng, tôn lên vẻ đẹp thanh lịch nhưng cũng đầy đặn của tiểu thư. Cô đội một chiếc mũ rộng vành, trông như bước ra từ tranh vẽ. "Rei-san..." Ardan đỏ mặt, lấy tay che nhẹ trước ngực. 

Người thứ ba: Admire Vega. Không biết từ lúc nào Vega đã đứng ở đó. Cô mặc một bộ bikini màu đen tuyền, đơn giản nhưng làm nổi bật làn da trắng và vóc dáng mảnh mai. Trên vai cô quấn một chiếc khăn voan mỏng hình sao trời. "Nhìn gì mà nhìn." Vega quay mặt đi, tai hơi đỏ. 

Cuối cùng: Symboli Rudolf. Hoàng Đế bước ra. Cô mặc một bộ bikini màu tím sẫm (màu của Hoàng gia), thiết kế táo bạo hơn hẳn so với vẻ nghiêm túc thường ngày, khoe trọn những đường cong trưởng thành và cơ bắp săn chắc của một vận động viên hàng đầu. "E hèm..." Rudolf đẩy kính râm, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng vành tai đã đỏ ửng, "Thế nào? Có... kỳ cục lắm không?"

Bốn phong cách, bốn vẻ đẹp đỉnh cao đang đứng đó, chỉnh trang lại dây áo hoặc bôi kem dưỡng da.

(Cái quái gì thế này... Đây là show diễn thời trang Victoria's Secret phiên bản Nàng Ngựa sao?) Rei nuốt nước bọt, cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô vội vàng kéo vành mũ xuống che mắt.

Ardan mỉm cười, cầm một chai kem chống nắng đi tới, "Nào, cởi áo khoác ra đi. Tớ bôi kem chống nắng cho cậu."

"K-Không cần! Tôi tự bôi được!" Rei lùi lại, ôm ngực.

"Lưng em làm sao tự bôi được?" Rudolf bước tới chặn đường lui, giọng điệu nghiêm nghị, "Tia cực tím ở Okinawa rất độc. Em muốn bị cháy da thành con tôm luộc sao? Ngoan ngoãn nào."

"Đúng đó! Để tớ giúp!" Teio cũng xông vào, tay cầm chai xịt khoáng, "Tớ xịt cho mát nhé!"

"Tôi cũng giúp," Vega lặng lẽ cầm khăn tắm đứng chặn cửa ra.

Rei bị dồn vào góc tường sô pha. "Các người... Đừng có qua đây! Đây là quấy rối tình dục công khai đấy!"

"Chịu đựng đi, Công chúa," Rudolf cười gian xảo, "Đây là quy trình bảo dưỡng 'Tài sản quốc gia' thôi mà."

... 10 phút sau. Rei bước ra khỏi khách sạn với vẻ mặt "hồn bay phách lạc", toàn thân thơm phức mùi kem chống nắng dừa (và dính đầy dấu tay của các cô gái). Cô thề, lần sau đi biển cô sẽ mặc bộ đồ phi hành gia.

"Biển ơi! Bọn ta tới đây!" Teio hét lớn, kéo tay Rei chạy về phía bãi cát trắng.

...

Bãi biển riêng của nhà Mejiro. Cát trắng mịn màng, nước trong vắt. Rei - sau khi thoát khỏi màn "tẩm ướp" kem chống nắng - đã tìm được một vị trí chiến lược: Một chiếc ghế dài nằm sâu dưới bóng râm của cây dù khổng lồ.

"Tuyệt vời..." Rei nhắm mắt lại, đeo kính râm, tay cầm ly nước dừa, "Đây mới là nghỉ dưỡng. Không chạy, không nhảy, chỉ nằm thở thôi."

Nhưng số phận (và Tokai Teio) không cho phép điều đó.

"Bộp!"

Một quả bóng chuyền bãi biển rơi trúng bụng Rei. "Rei! Dậy đi! Đừng có ngủ như ông già thế!" Teio đứng chống hông trước mặt, ánh nắng chiếu vào bộ bikini xanh trắng rực rỡ, "Chúng ta chia đội đấu bóng chuyền! Đội thua phải đãi bữa tối BBQ hải sản!"

Rei hé một mắt: "Tôi chọn đội thua. Tôi đãi. Để tôi ngủ."

"Không được!" Teio kéo tay Rei lôi dậy, "Cậu phải vận động! Ardan và Vega đã sẵn sàng rồi kìa!"

...

Sân bóng chuyền được dựng tạm trên cát. Đội A: Tokai Teio (Hừng hực khí thế) & Mejiro Ardan (Mỉm cười tự tin). Đội B: Rei (Đang ngáp) & Admire Vega (Đang muốn trốn về phòng). Trọng tài: Symboli Rudolf (Ngồi trên ghế cao, thổi còi, đeo kính râm trông rất quyền lực).

"Bắt đầu!" Rudolf thổi còi.

Teio phát bóng. "Hiaaa! Cú phát bóng Đế Vương!" Quả bóng bay vút sang sân đối phương với quỹ đạo cực khó.

Rei đứng yên tại chỗ, không hề di chuyển. Ngay khi bóng sắp chạm cát, chân cô khẽ nhích một cái. Cát bắn lên. Bốp. Quả bóng được đỡ nhẹ nhàng bay ngược trở lại sang sân Teio. "Đỡ được rồi nhé. Hết lượt chưa?" Rei hỏi.

"Chưa xong đâu!" Ardan lao tới, thực hiện cú chuyền bóng điệu nghệ, "Teio-chan, đập bóng!"

Teio nhảy lên cao, tung cú đập "Smash" sấm sét. Bóng lao thẳng về phía Vega. Admire Vega thở dài, cô không dùng tay đỡ, mà nhẹ nhàng nghiêng người. Bóng đập vào... vai cô, nảy lên, bay qua lưới, rơi xuống phần sân trống của đối phương.

"Điểm cho đội B!" Rudolf phất cờ.

"Cái gì?!" Teio há hốc mồm, "Ayabe-san dùng vai chơi bóng chuyền sao?!"

Vega chỉnh lại khăn voan: "Tại tôi không muốn dính cát vào móng tay."

Trận đấu diễn ra theo một kịch bản kỳ quặc. Đội A (Teio & Ardan) chạy nhảy, la hét, phối hợp chiến thuật đỉnh cao. Đội B (Rei & Vega) đứng im như hai cột điện, chỉ di chuyển tối thiểu khi cần thiết, dùng những bộ phận kỳ lạ (vai, đầu gối, gót chân) để đỡ bóng. Tỉ số: 10 - 10.

"Đến lượt chị ra tay đây," Ardan mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia sáng của một tiểu thư mưu mô. Lần này, cô không phát bóng bình thường. Ardan cầm bóng, nhìn thẳng vào Rei, rồi khẽ cúi người xuống thấp (khoe trọn đường cong cơ thể trong bộ đồ bơi one-piece), thì thầm gió thoảng: "Rei-san... nếu em đỡ trượt quả này... tối nay chị sẽ vào phòng em mát-xa riêng cho em nhé?"

Rei: "phụt..." (Máu mũi trào dâng). Sự tập trung của Ma Vương bị phá vỡ hoàn toàn. Quả bóng bay qua. Rei đứng ngây người ra.

"Bốp!" Bóng đập trúng đầu Rei. "Điểm cho đội A! Đội A thắng!" Rudolf tuyên bố.

"Yayyy! Tối nay được ăn BBQ miễn phí!" Teio và Ardan đập tay nhau ăn mừng.

Rei ôm đầu nằm gục xuống cát: "Mejiro Ardan... chị chơi đòn tâm lý chiến bẩn thỉu..."

...

Đúng lúc mọi người đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc, một âm thanh ầm ầm vang lên từ phía biển khơi. Không phải tiếng sóng. Là tiếng động cơ.

"Mọi người nhìn kìa! Cái gì thế?!" Teio chỉ tay ra xa.

Trên mặt biển xanh ngắt, một vật thể lạ đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, rẽ sóng tạo thành hai vệt nước trắng xóa. Đó là một con... Cá Voi Sát Thủ (Orca) bằng phao khổng lồ. Nhưng nó không trôi tự do. Nó được gắn động cơ phản lực phía sau.

Và đứng hiên ngang trên lưng con cá voi đó, mặc bộ đồ bơi màu đỏ chót, đeo băng bịt mắt hải tặc, tay cầm một lá cờ đen có hình đầu lâu (vẽ bằng bút sáp màu), là Gold Ship.

"OA HA HA HA HA!!!" Tiếng cười man dại của Gold Ship vang vọng khắp bờ biển.

"Hỡi những kẻ yếu đuối trên bờ! Hãy quỳ xuống trước Thuyền Trưởng Gold Ship - Vua Của Biển Cả (tự phong)!"

Chiếc "chiến hạm Orca" lao thẳng lên bãi cát, phanh gấp, hất tung cát bụi mịt mù vào người Rei và Rudolf.

Gold Ship nhảy xuống, tạo dáng siêu nhân tiếp đất: "Ta đã đến để cướp bóc! Nộp hết dưa hấu, thịt nướng và... Rei ra đây!"

Rei (đang phủi cát trên người):

"..." Rudolf (đang lau kính râm): "..."

"Cậu lấy đâu ra cái động cơ gắn vào phao bơi thế hả?!" Rei gào lên.

Gold Ship nháy mắt: "Bí mật thương mại! Nào, Hội trưởng! Ta thách đấu! Đua mô tô nước (Jet Ski)! Nếu ta thắng, Rei phải mặc bộ bikini nàng tiên cá ta vừa mua! Nếu ngươi thắng, ta sẽ nướng thịt cho các ngươi ăn cả tối!"

Rei nhìn bộ bikini nàng tiên cá đính đầy kim sa lấp lánh trên tay Gold Ship, rùng mình ớn lạnh. 

...

17:30 Chiều - Ngay sau cuộc đua Mô tô nước.

Tiếng động cơ gầm rú tắt hẳn. Rei lái chiếc Jet Ski lao thẳng lên bãi cát, tạo ra một vệt nước dài. Cô bước xuống xe, toàn thân ướt sũng nước biển, mái tóc vàng bết vào má, hơi thở dồn dập. Dù thắng Gold Ship, nhưng việc đua tốc độ với "kẻ điên" đó đã rút cạn thể lực của Rei. Cô lảo đảo bước đi vài bước rồi ngồi phịch xuống bãi cát ướt, ngửa mặt lên trời thở dốc.

"Hộc... hộc... Cái tên Gold Ship đó... là quái vật à..."

"Khăn đây, Nhà Vô Địch!"

Một chiếc khăn tắm lớn, mềm mại và thơm mùi nắng bất ngờ trùm lên đầu Rei. Rei ngước lên qua lớp khăn. Đứng ngược sáng dưới ánh mặt trời đang dần chuyển sang màu cam rực rỡ là Tokai Teio. Cô bé đang chống hông, nụ cười răng khểnh tỏa sáng rạng ngời hơn cả hoàng hôn phía sau.

"Cậu ngầu lắm đấy, Rei! Cú rẽ sóng cuối cùng làm tớ nổi da gà luôn!" Teio hào hứng nói, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh, dùng khăn lau khô mái tóc ướt cho Rei một cách vụng về nhưng đầy quan tâm.

"Cảm ơn," Rei nhắm mắt lại, tận hưởng sự chăm sóc của Teio, "Cậu không đi chơi bóng chuyền tiếp à?"

"Chán rồi. Ardan và Vega đi chuẩn bị tiệc tối rồi. Gold Ship thì đang khóc lóc với cái phao cá voi bị thủng," Teio bĩu môi, rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay Rei, "Nè, Rei. Còn chút sức không?"

"Để làm gì?"

"Đi với tớ ra kia một chút. Chỗ bãi đá ngầm ấy. Lúc nãy tớ thấy có cua biển!"

Rei nhìn vẻ mặt háo hức của Teio, thở dài một hơi (nhưng khóe miệng lại cười): "Được rồi. Kéo tớ dậy đi."

...

Hai người đi chân trần dọc theo mép nước. Mặt trời đang lặn dần xuống biển, nhuộm cả thế giới thành một màu vàng cam lộng lẫy. Bóng của Rei và Teio đổ dài trên cát, hòa vào nhau.

Teio đi trước, thỉnh thoảng lại nhảy chân sáo đá nước tung tóe. Nhưng khi đến gần bãi đá, cô bé bỗng đi chậm lại.

"Rei này," Teio nghiêng đầu, tựa nhẹ vào vai Rei, giọng nói mang chút hoài niệm, "Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Lúc đó cậu trông đáng sợ thật đấy. Như một con sói cô độc vậy."

"Còn cậu thì như một con cún con ồn ào," Rei bật cười nhẹ, nhớ lại quá khứ, "Lúc nào cũng bám theo tôi, đòi đua, đòi thắng."

"Hì hì, nhưng cuối cùng tớ cũng đã đuổi kịp cậu rồi mà, đúng không?" Teio không nói về tốc độ hay danh hiệu. Cô bé đang nói về vị trí trong lòng Rei.

Rei quay sang nhìn Teio. Ánh nắng chiều tà chiếu lên khuôn mặt thanh tú của "Đế Vương". Không còn sự lo lắng, không còn sự bất an. Chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày tháng rực lửa nhất, cùng nhau nếm trải vinh quang và cả những giọt nước mắt.

"Ừ," Rei đưa tay lên, vén lọn tóc mái bị gió thổi lòa xòa của Teio ra sau tai, "Cậu không chỉ đuổi kịp, mà còn luôn chạy song song với tôi. Teio à, cảm ơn cậu."

"Hả? Cảm ơn gì cơ?" Teio chớp mắt ngạc nhiên.

"Cảm ơn vì đã luôn kéo tôi ra ngoài ánh sáng. Nếu không có cậu lôi kéo, chắc giờ này tôi vẫn đang ru rú trong phòng chơi game một mình rồi, làm gì có chuyện ngồi đây ngắm biển."

Teio ngẩn người một chút, rồi cười tít mắt, hai má ửng hồng vì hạnh phúc. Cô bé bất ngờ vòng tay ôm chặt lấy cánh tay Rei, cọ cọ má mình vào vai Rei như một con mèo nhỏ (dù Rei mới là người từng biến thành mèo).

"Đó là đặc quyền của tớ mà! Rei này, sau này dù có già đi, dù không còn chạy được nữa, chúng ta vẫn sẽ đi du lịch thế này nhé? Tớ muốn cùng cậu đi khắp thế giới, ăn hết món ngon, và... ở bên cậu mãi mãi."

Rei nhìn vào đôi mắt trong veo của Teio. Không phải là lời thề non hẹn biển đao to búa lớn, chỉ là một mong muốn giản đơn của sự đồng hành.

"Được. Tôi hứa."

"Ngoắc tay đi!" Teio giơ ngón út ra.

"Trẻ con quá..." Rei thở dài, nhưng vẫn đưa ngón út của mình ra ngoắc vào ngón tay nhỏ nhắn của Teio.

Tách

"Lưu lại làm bằng chứng rồi nhé!" Teio bất ngờ rút điện thoại ra (đã giấu sẵn trong túi chống nước), chụp lại khoảnh khắc hai người ngoắc tay dưới ánh hoàng hôn, cùng với khuôn mặt hơi ngỡ ngàng của Rei.

"Cậu..."

"Hihi! Tấm này sẽ làm hình nền điện thoại!" Teio đứng phắt dậy, chạy vụt đi, "Mau về thôi Rei! Ardan bảo tối nay có tôm hùm đó! Ai về sau là rùa!"

Rei nhìn bóng lưng năng động của Teio, lắc đầu cười bất lực. Sự bình yên này... thật tốt. Không cần phải là "Mã Vương" hay "Đế Vương". Ở đây, lúc này, họ chỉ là Rei và Teio.

Rei đứng dậy, phủi cát đi, rồi thong thả bước theo dấu chân của Teio để lại trên cát.

19:00 Tối - Khu vực cắm trại.

Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy hòn đảo nhiệt đới. Nhưng ở khu vực bãi biển riêng của nhà Mejiro, không khí lại nóng rực hơn bao giờ hết. Một đống lửa trại lớn đã được nhóm lên, tiếng củi cháy lách tách hòa cùng tiếng sóng biển. Mùi thơm nức mũi của thịt bò Wagyu, tôm hùm nướng và mực sốt tương lan tỏa khắp không gian.

"Nào nào! Xếp hàng đi! Đầu bếp 5 sao Gold Ship đang trổ tài đây!"

Gold Ship - người vẫn đang đeo cái băng bịt mắt hải tặc - đứng trước vỉ nướng, tay cầm kẹp thịt múa may quay cuồng như đang làm xiếc. Dù tính cách quái gở, nhưng phải thừa nhận tài nghệ nướng thịt của cô ta là thượng thừa.

"Cho tớ một con tôm hùm!" Tokai Teio chìa cái đĩa ra, mắt sáng rực. "Của cưng đây! Thêm khuyến mãi một con bạch tuộc nhỏ!" Gold Ship gắp đồ ăn lia lịa.

Ở một góc khác, Rei ngồi trên khúc gỗ, tay cầm một xiên thịt nướng, lặng lẽ quan sát sự hỗn loạn vui vẻ này. Sau một ngày vận động (bị ép buộc), cái bụng đói meo của cô cuối cùng cũng được an ủi.

"Hội trưởng, em không ăn rau sao? Mất cân bằng dinh dưỡng đấy." Symboli Rudolf ngồi xuống bên cạnh, đưa cho Rei một đĩa salad. "Em đang nghỉ phép, chị đừng có lải nhải như mẹ em nữa," Rei càu nhàu, nhưng vẫn nhận lấy đĩa rau.

Đúng lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Rei. Mùi hương hoa oải hương thanh tao lấn át cả mùi khói thịt nướng.

"Rei-san."

Rei quay lại. Mejiro Ardan đang đứng đó, mỉm cười dịu dàng. Cô đã thay bộ đồ bơi ra, mặc một chiếc váy maxi voan mỏng màu trắng tinh khôi, mái tóc được xõa ra bay nhẹ trong gió đêm. Trông cô như một nữ thần ánh trăng lạc vào bữa tiệc của những kẻ phàm ăn.

"Chị thấy em ăn xong rồi," Ardan nói nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy, "Em có muốn đi dạo một chút cho tiêu cơm không? Ở đằng kia có bãi đá ngầm ngắm trăng đẹp lắm."

Rei nhìn vào đôi mắt tím biếc của Ardan. Ẩn sau vẻ dịu dàng đó là một sự kiên định không cho phép từ chối. (Nếu mình từ chối, chắc chị ấy sẽ buồn... hoặc sẽ có chuyện đáng sợ xảy ra.)

"Được rồi," Rei đứng dậy, phủi bụi trên quần, "Dù sao ở đây cũng hơi ồn ào."

Hai người lặng lẽ rời khỏi vòng tròn ánh sáng của đống lửa trại, bước vào màn đêm tĩnh mịch của bãi biển.

20:00 Tối - Bãi đá ngầm dưới ánh trăng.

Rời xa tiếng cười đùa của Teio và Gold Ship, không gian ở đây chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào vào những tảng đá đen thẫm. Ánh trăng tròn vành vạnh chiếu xuống mặt biển, tạo thành một con đường dát bạc lấp lánh.

Ardan tìm một tảng đá phẳng, sạch sẽ và ngồi xuống. Cô vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. "Lại đây nào, Rei-san."

Rei ngoan ngoãn ngồi xuống. Gió biển thổi tung mái tóc vàng của cô. "Chị chọn chỗ khéo thật đấy. Yên tĩnh, mát mẻ."

"Tất nhiên rồi. Vì chị muốn dành riêng không gian này cho em," Ardan mỉm cười, rồi bất ngờ thay đổi tư thế. Cô duỗi chân ra, chỉnh lại tà váy, rồi nhẹ nhàng kéo vai Rei ấn xuống.

"Nằm xuống đi. Gối đùi (Hizamakura) đặc biệt của nhà Mejiro đấy."

Rei cứng người một giây. Gối đầu lên đùi con gái nhà người ta giữa đêm khuya thanh vắng? "Cái đó... hơi ngại..."

"Suỵt. Không ai nhìn thấy đâu," Ngón tay Ardan chạm nhẹ vào môi Rei, "Em đã vất vả cả ngày rồi. Hãy để chị chiều chuộng em một chút."

Trước sự tấn công dịu dàng nhưng dồn dập này, Rei đành đầu hàng. Cô từ từ ngả người xuống, gối đầu lên đùi Ardan. Mềm mại. Ấm áp. Và thơm. Cảm giác dễ chịu khiến Rei vô thức thở hắt ra một hơi, thả lỏng toàn bộ cơ bắp đang căng cứng.

Ardan cúi xuống ngắm nhìn khuôn mặt của người cô yêu dưới ánh trăng. Ngón tay thon dài của cô bắt đầu luồn vào mái tóc vàng của Rei, massage nhẹ nhàng da đầu.

"Rei này..." Giọng Ardan thủ thỉ, ngọt ngào như mật ong nhưng lại mang sức nặng kỳ lạ.

"Hửm?" Rei nhắm mắt hưởng thụ.

"Hôm nay chị thấy em chơi rất vui với Teio-chan. Đua mô tô nước với Gold Ship nữa. Trông em rất tự do, rất phóng khoáng."

"Thì đi biển mà..."

"Nhưng đôi khi..." Bàn tay Ardan trượt từ tóc xuống má Rei, vuốt ve nhẹ nhàng, "Chị lại có một suy nghĩ ích kỷ. Chị ước gì em không phải là 'Mã Vương', không phải là 'Hội trưởng', cũng không phải là người hùng của ai cả."

Rei mở mắt, nhìn ngược lên khuôn mặt xinh đẹp đang cúi sát mình. Ánh trăng phản chiếu trong mắt Ardan tạo nên một sự lấp lánh đầy mê hoặc và... chiếm hữu.

"Chị muốn xây một ngôi nhà kính thật đẹp, trải đầy hoa hồng. Và chị sẽ giấu em vào trong đó," Ardan thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Rei, "Ở đó, em sẽ không bị thương, không bị ai làm phiền, không phải chạy đua đến kiệt sức. Em chỉ cần ở yên đó, để chị chăm sóc, để chị yêu thương."

Đây là mặt tối trong tình yêu của Ardan - "Chiếc lồng kính". Vì cô sở hữu "đôi chân thủy tinh" mong manh, nên cô luôn khao khát bảo vệ người mình yêu một cách cực đoan nhất, sợ rằng người đó sẽ tan biến nếu cô buông tay.

Rei im lặng một chút, rồi khẽ nhếch mép cười. Cô đưa tay lên, nắm lấy bàn tay đang vuốt má mình của Ardan, và hôn nhẹ vào lòng bàn tay ấy.

"Nếu chị nhốt em vào lồng kính," Rei nói, giọng bình thản nhưng chắc chắn, "Thì ai sẽ là người cõng chị đi dạo khi chân chị đau? Ai sẽ kiếm tiền mua trà bánh đắt tiền cho chị?"

Ardan sững sờ.

"Em chạy, là để có đủ sức mạnh bảo vệ cái 'lồng kính' đó của chị," Rei nhìn sâu vào mắt Ardan, "Em không phải là món đồ dễ vỡ đâu, Ardan. Em là Rei. Em thuộc về chị, nhưng em cũng thuộc về bầu trời tự do này."

Sự chiếm hữu trong mắt Ardan tan biến, thay vào đó là sự rung động sâu sắc. Cô bật cười khúc khích, cúi xuống thấp hơn nữa, cho đến khi trán hai người chạm vào nhau.

"Em đúng là... luôn biết cách làm chị thua cuộc."

Ardan đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Rei. "Được rồi. Chị sẽ không nhốt em lại. Nhưng đổi lại... tối nay em không được trốn về phòng ngủ một mình đâu đấy. Phải ngủ cùng chị."

Rei đỏ mặt quay đi: "Chị... chị đừng có được đằng chân lân đằng đầu..."

"Ara, em vừa mới hôn tay chị mà? Chịu trách nhiệm đi chứ."

Dưới ánh trăng và tiếng sóng vỗ, tiếng cười khúc khích của Ardan và tiếng càu nhàu xấu hổ của Rei hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca ngọt ngào của đêm hè.

21:00 Tối - Quầy Bar Lounge "The Blue Moon".

Sau khi chơi đùa với Teio trên bãi biển và thoát khỏi sự hỗn loạn của bữa tiệc nướng (nơi Gold Ship đang bắt đầu hát karaoke bằng cái thìa), Rei quyết định tìm một nơi yên tĩnh để trốn. Cô không về phòng ngay, mà đi thang máy lên tầng thượng, nơi có một quầy bar ngoài trời sang trọng dành riêng cho khách VIP.

"Kính coong."

Cửa thang máy mở ra. Tiếng nhạc Jazz êm dịu, du dương vang lên, thay thế hoàn toàn tiếng sóng biển ồn ào bên dưới. Không khí ở đây mát lạnh, thoang thoảng mùi tinh dầu cam chanh dễ chịu.

Rei bước ra, chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng đang khoác ngoài bộ đồ bơi. Quầy bar vắng vẻ, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi xuống mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng. Và ở đó, một bóng người quen thuộc đang ngồi đợi sẵn.

Symboli Rudolf.

Cô ấy đã không còn mặc bộ bikini tím táo bạo lúc chiều. Thay vào đó là một chiếc váy dạ hội xẻ tà màu đen tuyền, ôm sát lấy thân hình hoàn hảo, toát lên vẻ quý phái và quyền lực. Mái tóc nâu dài được búi lên hờ hững, để lộ chiếc cổ trắng ngần quyến rũ. Trên tay cô là một ly cocktail màu đỏ thẫm như màu mắt của cô.

"Em đến muộn đấy, Rei."

Rudolf không quay đầu lại, chỉ khẽ lắc nhẹ ly rượu trong tay, tiếng đá va vào thành ly lách cách vui tai. Giọng nói của cô trầm ấm, mang theo một chút men say (hoặc chỉ là sự quyến rũ tự nhiên).

Rei thở dài, bước tới và ngồi xuống chiếc ghế bar bên cạnh Rudolf. "Em đâu có hẹn chị. Sao chị biết em sẽ lên đây?"

"Trực giác của Hội trưởng," Rudolf mỉm cười, đẩy một ly cocktail màu xanh biếc (Blue Lagoon - Không cồn) về phía Rei, "Và vì chị biết, em không thích sự ồn ào quá lâu. Em cần một nơi để 'hạ nhiệt'."

Rei cầm ly nước lên, nhìn màu xanh như đại dương trong ly: "Cảm ơn. Vẫn là chị hiểu em nhất."

Hai người ngồi im lặng bên nhau một lúc, ngắm nhìn khung cảnh biển đêm từ trên cao. Những ánh đèn câu mực xa xa nhấp nháy như sao sa. Không khí giữa họ không phải là sự sôi nổi như với Teio, cũng không phải sự chiếm hữu ngầm như Ardan. Đó là sự tĩnh lặng của hai kẻ đứng trên đỉnh cao, hai kẻ "đồng đẳng".

"Rei này," Rudolf bất ngờ lên tiếng, chống cằm quay sang nhìn Rei, đôi mắt tím sâu thẳm ánh lên vẻ lười biếng hiếm thấy, "Làm 'Vua' mệt mỏi lắm, phải không?"

"Hả?"

"Luôn phải mạnh mẽ, luôn phải chạy phía trước, luôn phải làm gương cho người khác," Rudolf đưa ngón tay trỏ, chậm rãi vẽ một vòng tròn trên miệng ly của Rei, "Cả em và chị... chúng ta đều mang những cái danh xưng nặng nề đó. 'Mã Vương', 'Hoàng Đế', 'Hội Trưởng'..."

Rei nhấp một ngụm cocktail, vị chua ngọt lan tỏa đầu lưỡi: "Đó là con đường chúng ta chọn mà."

"Đúng vậy. Nhưng..." Rudolf bất ngờ nghiêng người sang, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Mùi nước hoa sang trọng của cô bao trùm lấy Rei.

"Đêm nay, ở đây, chị không muốn làm 'Hoàng Đế' hay 'Hội trưởng' nữa." Rudolf thì thầm, hơi thở phả vào vành tai Rei khiến cô rùng mình. "Chị chỉ muốn là Luna. Một người phụ nữ bình thường, muốn được nuông chiều, và muốn... chiếm lấy người mình yêu."

Rei cứng người, tim đập lệch một nhịp. "Chị say rồi sao, Rudolf?"

"Có thể," Rudolf cười khẽ, ánh mắt trở nên mơ màng, "Hoặc có thể là say em."

Cô đặt ly rượu xuống, vươn tay nắm lấy cà vạt (hoặc cổ áo sơ mi) của Rei, kéo nhẹ về phía mình. "Rei, em có biết sự khác biệt giữa chị và những người khác không?"

"Là gì?" Rei nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh trước sức sát thương của "người chị" này.

"Teio muốn chạy cùng em. Ardan muốn giấu em đi. Còn chị..." Rudolf nhìn thẳng vào mắt Rei, sự tự tin và kiêu hãnh tỏa ra rực rỡ, "Chị muốn đứng bên cạnh em. Chị muốn cùng em nâng ly chúc mừng chiến thắng, và cùng em chia sẻ sự cô đơn trên đỉnh cao. Chỉ có chị mới đủ tư cách đứng ngang hàng với em. Em có nghĩ vậy không?"

Một lời tỏ tình đầy kiêu ngạo, đầy quyền lực, đúng chất "Hoàng Đế". Rei không thể nhịn được cười. Cô đặt ly nước xuống, xoay người đối diện với Rudolf.

"Chị đúng là... kiêu ngạo hết thuốc chữa." Rei đưa tay lên, gỡ chiếc kẹp tóc của Rudolf xuống, để mái tóc nâu dài xõa tung ra vai. "Nhưng mà... em không ghét điều đó."

Rei cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi của Rudolf - nơi vẫn còn vương chút vị ngọt của cocktail. "Được rồi, Luna. Đêm nay em sẽ chiều theo ý chị. Không phải với tư cách 'Mã Vương', mà là Rei của chị."

Rudolf sững sờ một giây, rồi nở nụ cười quyến rũ chết người. Cô vòng tay qua cổ Rei, kéo cô vào một nụ hôn sâu hơn, nồng nàn hơn, mang theo vị men say của đêm hè nhiệt đới.

"Ngoan lắm. Đó là lệnh của Hoàng Đế."

"Rồi rồi, tuân lệnh."

Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, ánh đèn vàng mờ ảo. Trong góc quán bar vắng lặng, hai bóng người hòa vào nhau, tận hưởng khoảnh khắc lãng mạn, trưởng thành và đầy đam mê mà chỉ họ mới hiểu.

23:00 Đêm - Ban công phòng Tổng Thống.

Rei trở về phòng sau "cuộc hẹn" ở quầy bar với Rudolf. Mùi nước hoa sang trọng của "Hoàng Đế" vẫn còn vương nhẹ trên cổ áo cô. Phòng khách tối om và yên tĩnh. Có vẻ như Teio và Ardan đã ngủ say sau một ngày vận động hết công suất (hoặc Teio đã gục ngã vì ăn quá no).

Rei định đi thẳng vào phòng ngủ, nhưng bước chân cô khựng lại khi nhìn thấy cửa kính ban công đang mở hé. Gió biển thổi tấm rèm voan trắng bay nhẹ nhàng. Một bóng người mảnh mai đang đứng tựa vào lan can, ngước nhìn lên bầu trời đêm.

Là Admire Vega.

Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu xanh đen, tiệp với màu của bầu trời đêm. Mái tóc đen dài xõa xuống lưng, tung bay trong gió.

Rei nhẹ nhàng bước ra ban công, đứng bên cạnh Vega. "Chưa ngủ sao, Ayabe?"

Vega không quay đầu lại, dường như cô đã biết Rei đang đến từ tiếng bước chân. "Chưa. Tớ đang đợi."

"Đợi gì?"

"Đợi cậu," Vega quay sang, đôi mắt tím thẫm nhìn Rei với vẻ bình thản nhưng dịu dàng, "Và đợi những ngôi sao."

Cô chỉ tay lên bầu trời. Ở Okinawa, không bị ô nhiễm ánh sáng như Tokyo, bầu trời đêm là một kiệt tác nghệ thuật. Hàng vạn ngôi sao lấp lánh như bụi kim cương rải trên tấm thảm nhung đen. Dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời rõ mồn một.

"Đẹp thật," Rei thốt lên, chống tay xuống lan can.

"Ừ," Vega gật đầu, "Em gái tớ... chắc chắn sẽ thích cảnh này lắm."

Rei im lặng. Cô biết Vega luôn mang theo hình bóng người em song sinh đã mất trong tim. Nhưng giọng điệu của Vega hôm nay không còn nặng nề hay u uất như trước nữa.

"Trước đây," Vega tiếp tục, giọng nói êm đềm hòa vào tiếng sóng biển rì rào bên dưới, "Tớ luôn nghĩ mình không có tư cách để tận hưởng những điều tốt đẹp. Đi biển, ăn ngon, cười đùa... tớ cảm thấy như mình đang phản bội lại em ấy."

"Còn bây giờ?" Rei hỏi.

Vega quay người lại, dựa lưng vào lan can, nhìn thẳng vào Rei. Gió thổi tung mái tóc cô, để lộ nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy.

"Hôm nay, khi tớ chơi bóng chuyền, khi tớ ăn kem của cậu, khi tớ nhìn thấy cậu đua với Gold Ship... tớ nhận ra một điều. Em gái tớ không muốn tớ sống trong bóng tối mãi mãi. Em ấy muốn tớ sống thay cả phần của em ấy. Sống rực rỡ, sống vui vẻ."

Vega bước tới gần Rei hơn. Cô đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi xộc xệch của Rei (dấu tích của Rudolf), ánh mắt thoáng chút trêu chọc nhưng không ghen tuông.

"Và quan trọng nhất là... tớ đã tìm được 'Ngôi sao phương Nam' của mình rồi."

"Ngôi sao phương Nam?" Rei nhướng mày.

"Là ngôi sao dẫn đường cho những thủy thủ lạc lối trên biển," Vega thì thầm, rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Rei, "Cậu chính là ngôi sao đó, Rei. Cảm ơn cậu vì đã lôi tớ đi chuyến này. Cảm ơn vì đã cho tớ thấy... thế giới này đẹp đến thế nào."

Rei đứng yên, để mặc cho Vega dựa vào mình. Không cần những nụ hôn nồng cháy như Rudolf, không cần những lời hứa hẹn như Teio hay sự chiếm hữu như Ardan. Giữa Rei và Vega là sự thấu hiểu tĩnh lặng. Một sự bình yên chữa lành mọi vết thương.

Rei vòng tay qua eo Vega, ôm nhẹ lấy cô gái nhỏ bé này. "Được rồi. Nếu thích thì lần sau chúng ta lại đi. Chỉ hai người thôi, để cậu ngắm sao thỏa thích."

"Hứa nhé?"

"Ừ, hứa."

Dưới bầu trời đầy sao của hòn đảo nhiệt đới, hai bóng người đứng tựa vào nhau, tận hưởng sự tĩnh lặng cuối cùng của đêm hè.

...

Sáng hôm cuối cùng- 6:00 Bình minh.

"REI!!! DẬY ĐI!!! MẶT TRỜI MỌC RỒI!!!"

Cánh cửa phòng ngủ Master bị đạp tung. Tokai Teio (đã phục hồi 100% năng lượng) lao vào, nhảy chồm lên giường đè bẹp Rei. "Hôm nay là ngày cuối rồi! Phải đi mua quà lưu niệm! Đi lặn biển! Đi ăn mỳ Soba!"

"Ưm... 5 phút nữa..." Rei rên rỉ, kéo chăn trùm kín đầu.

"Không được!" Gold Ship (không biết chui từ đâu ra) xuất hiện ở cửa sổ ban công, tay cầm một con cá tươi sống, "Dậy đi! Ta vừa bắt được bữa sáng cho ngươi nè!"

"Ara, Rei-san vẫn còn buồn ngủ sao?" Mejiro Ardan bước vào với tách trà nóng, mỉm cười hiền hậu, "Hay là để chị 'đánh thức' em bằng một nụ hôn nhé?"

"Thôi khỏi!" Rei bật dậy ngay lập tức (bản năng sinh tồn trỗi dậy).

Symboli Rudolf và Admire Vega đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng hỗn loạn quen thuộc này mà bật cười.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!