Mùa đông đã bao phủ Học viện Tracen trong một màu trắng xóa. Gió bấc rít gào bên ngoài cửa sổ, nhiệt độ tụt xuống mức âm. Đối với Rei - người ghét cái lạnh hơn bất cứ thứ gì trên đời - đây là thời điểm lý tưởng để thực hiện chiến thuật "Ngủ Đông".
Tại văn phòng Hội học sinh. Một "khối chăn" khổng lồ đang nằm cuộn tròn trên ghế sô pha dài. Chỉ có một chỏm tóc vàng lòi ra ngoài.
"Rei, dậy đi. Đã đến giờ đi tuần tra rồi." Symboli Rudolf gõ nhẹ cây bút lên mặt bàn, giọng nói nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự bất lực.
"Không..." Một giọng nói yếu ớt vọng ra từ trong chăn, "Hệ thống sưởi của trường bị hỏng rồi. Ra ngoài đó là chết đấy. Em sẽ điều hành trường học qua thần giao cách cảm."
"Hừm," Mejiro Ardan đứng bên cửa sổ, mỉm cười dịu dàng, "Thật đáng tiếc. Chị vừa nhận được vé mời VIP đến Lữ quán Suối nước nóng 'Bạch Tuyết' (Shirayuki) nổi tiếng nhất vùng núi tuyết. Nghe nói ở đó suối nước nóng lộ thiên có tác dụng phục hồi cơ bắp thần kỳ, và..."
Ardan cố tình ngừng lại một chút.
"...Và thực đơn hôm nay là Bò Wagyu A5 nướng đá muối cùng Lẩu cua Hoàng Đế."
Khối chăn động đậy. Một cái đầu bù xù thò ra. Đôi mắt xanh biếc của Rei sáng lên lấp lánh (dù vẫn còn ngái ngủ).
"Mấy giờ xuất phát?"
...
Một giờ sau. Chiếc Mini Bus sang trọng của gia tộc Mejiro đỗ trước cổng trường. Rei bị Tokai Teio và Gold Ship (tự động xuất hiện) lôi xềnh xệch lên xe, kèm theo một đống hành lý hỗn độn.
"Xuất phát! Tiến về thiên đường nước nóng!" Teio hét lên, phấn khích đến mức nhảy tưng tưng trên ghế.
Rei thở dài, tìm một góc khuất cạnh cửa sổ định chợp mắt. Nhưng ngay lập tức, cuộc chiến "Ai ngồi cạnh Rei?" bùng nổ.
"Tớ! Tớ là người rủ Rei đi!" Teio tranh cãi. "Chị cần bàn bạc lịch trình với Hội trưởng," Rudolf đưa ra lý do công việc.
"Rei-san cần không gian yên tĩnh, tôi hợp nhất," Ardan mỉm cười nhưng tay đã đặt lên ghế.
Trong lúc ba người đang giằng co, Admire Vega - người nãy giờ im lặng nhất - đã lặng lẽ lách qua, ngồi phịch xuống ghế bên cạnh Rei, đeo tai nghe và mở sách ra đọc như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Ayabe-san!!! Chơi xấu!" Teio gào lên. Vega bình thản lật trang sách: "Quy luật tự nhiên. Ai nhanh thì được."
Rei cười khổ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết bắt đầu rơi dày hơn. Ở ghế sau cùng, Gold Ship đang loay hoay với một cái vali hình thù kỳ quái (trông giống như cô ta đang mang theo cả một cái thuyền cao su gấp gọn).
"Nè Gold Ship, cô mang cái gì thế?" Rei hỏi vọng xuống.
"Bí mật quân sự!" Gold Ship nháy mắt, "Vũ khí để chinh phục 'Vua Khỉ' trên núi!"
Rei: "..." (Tốt nhất là đừng hỏi nữa).
...
Sau 3 tiếng đồng hồ di chuyển qua những con đường đèo quanh co, chiếc xe dừng lại trước cổng gỗ uy nghiêm của Lữ quán "Bạch Tuyết". Hơi nước nóng bốc lên mờ ảo, mùi lưu huỳnh nhẹ hòa quyện với mùi gỗ thông tạo nên cảm giác thư thái tức thì.
Nhưng điều khiến mọi người chú ý không phải là cảnh đẹp, mà là một bóng người đang đứng đợi sẵn ở sảnh lớn.
Một thiếu nữ với mái tóc tím bồng bềnh, mặc chiếc áo khoác lông màu kem sang trọng, tay cầm quạt giấy che miệng, dáng đứng toát lên vẻ quý phái "Ojou-sama" (Tiểu thư) chuẩn mực. Bên cạnh cô là 3 chiếc vali Louis Vuitton xếp chồng lên nhau.
"Chậm chạp quá đấy, các vị!"
"McQueen?!" Teio ngạc nhiên, nhảy xuống xe, "Sao cậu lại ở đây? Cậu không đi cùng xe với bọn tớ à?"
Mejiro McQueen hất tóc, gấp quạt lại cái "cạch": "Ara, làm sao tớ có thể chen chúc trên chiếc xe chật chội đó với tên Gold Ship ồn ào được? Tớ đã đi xe riêng đến đây từ sáng sớm để kiểm tra chất lượng phòng ốc rồi."
"Hừm," Gold Ship đi lướt qua, thì thầm vào tai Rei đủ để McQueen nghe thấy, "Cẩn thận đấy Rei. Trong 3 cái vali kia, chắc chắn 2 cái là đựng đồ ăn vặt. Ăn của cô ta là béo lên đấy."
"Gold Ship-san!!!" McQueen đỏ mặt tía tai, dậm chân, "Đó là dụng cụ chăm sóc da! Và một ít... một ít đồ ngọt dự phòng thôi! Cậu đừng có bôi nhọ tớ!"
Cả nhóm nhận phòng. Vì là mùa cao điểm, họ thuê một Phòng Lớn (Vip Room) trải chiếu Tatami, đủ chỗ cho cả 7 người ngủ chung.
"Nào, thay đồ thôi!" Ardan vỗ tay.
Nhân viên lữ quán mang ra một khay đựng Yukata (Kimono mùa hè/đồ mặc trong nhà) với nhiều hoa văn khác nhau để khách tự chọn.
Mejiro McQueen: Chọn bộ màu tím nhạt có hoa văn cánh bướm, thanh lịch và sang trọng.
Tokai Teio: Chọn bộ màu vàng tươi tắn, buộc đai lưng hình nơ to bồng bềnh.
Symboli Rudolf & Admire Vega: Chọn tông màu tối (xanh đen và tím than), trưởng thành và quyến rũ.
Đến lượt Rei. Cô cầm lên một bộ Yukata nam màu xám tro. "Tôi mặc cái này cho thoải mái."
"Không được!" Cả nhóm đồng thanh hét lên (trừ Gold Ship đang bận thổi phao bơi).
"Rei-san phải mặc cái này!" Ardan kiên quyết đưa ra một bộ Yukata nữ màu xanh lam sẫm, có họa tiết hoa trà đỏ (Camellia) rất tinh tế, "Nó hợp với màu mắt của em."
Bị ép buộc, Rei đành phải thay. Khi cô bước ra từ phòng thay đồ, cả căn phòng bỗng im bặt.
Bộ Yukata ôm vừa vặn lấy dáng người cao ráo, mảnh mai của Rei. Cổ áo hơi trễ xuống để lộ xương quai xanh trắng ngần và đường gáy quyến rũ. Mái tóc vàng được búi lên lỏng lẻo bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản. Vừa có nét lãng tử, phóng khoáng, vừa có nét nữ tính chết người.
"Thế nào? Kỳ lắm hả?" Rei gãi đầu, cảm thấy không quen với vạt áo dài.
"K-Không..." McQueen che miệng, mặt đỏ bừng, "Rất... rất hợp."
Rudolf đẩy kính, mắt dán chặt vào gáy Rei: "Hừm. Độ sát thương cao đấy."

"Được rồi! Thay đồ xong rồi!" Gold Ship (đã thay xong từ đời nào và đang đeo kính bơi) đập bàn, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
"Trước khi đi tắm! Ta tuyên bố khai mạc Giải Bóng Bàn Suối Nước Nóng Lần Thứ Nhất! Kẻ thắng cuộc sẽ được quyền chọn người Kỳ lưng (Washing back) cho mình trong bồn tắm!"
Rei: "Hả?! Lại nữa à?!"
Ánh mắt của McQueen, Ardan, Teio và Rudolf đồng loạt sáng lên. Mục tiêu đã được xác định: Tấm lưng của Rei.
...
Phòng giải trí của lữ quán mang phong cách Retro hoài cổ, với những máy chơi game thùng cũ kỹ, máy gắp thú bông, và nổi bật ở chính giữa là một chiếc bàn bóng bàn màu xanh lá.
"Luật chơi rất đơn giản!" Gold Ship đứng lên ghế trọng tài (thực ra là ghế massage), tay cầm micro (vừa cướp từ phòng Karaoke), dõng dạc tuyên bố, "Đấu loại trực tiếp! Người thắng chung cuộc sẽ giành được 'Vé Kỳ Lưng Hạng Vũ Trụ' – được quyền yêu cầu Rei kỳ lưng cho mình (hoặc ngược lại)!"
Rei (đang đứng uống sữa trái cây ở góc phòng): "Này! Đừng có tự tiện quyết định phần thưởng là tôi!"
Trận 1: Gold Ship vs. Mejiro McQueen
"Hừm, môn thể thao bình dân này..." McQueen cầm vợt bằng hai ngón tay, vẻ mặt khinh khỉnh nhưng ánh mắt lại rực lửa quyết tâm, "Tớ sẽ cho cậu thấy đẳng cấp của nhà Mejiro. Chuẩn bị tinh thần đi, Gold Ship!"
"Tới luôn đi, Tiên nữ Bánh Ngọt!"
Trận đấu bắt đầu. McQueen chơi bóng bàn hệt như cách cô ấy đua ngựa: Thanh lịch, chuẩn xác và bền bỉ. Mỗi cú đánh đều tuân thủ sách giáo khoa. Ngược lại, Gold Ship chơi theo phong cách "Túy Quyền". Cô ta múa may quay cuồng, đánh bóng bằng cán vợt, thậm chí thỉnh thoảng còn hét lên những câu vô nghĩa để làm xao nhãng đối thủ.
Tỉ số: 9 - 9 (Deuce).
"Kết thúc đây!" McQueen vung vợt, tà áo Yukata màu tím bay lên tuyệt đẹp, chuẩn bị tung cú Smash quyết định.
"Á! Nhìn kìa McQueen! Món tráng miệng giới hạn đang được phục vụ kìa!" Gold Ship đột nhiên chỉ tay ra cửa sổ.
"Đâu?! Đâu cơ?!" Bản năng của "Nữ hoàng đồ ngọt" trỗi dậy. McQueen khựng lại, quay đầu nhìn ra cửa.
BỐP! Quả bóng do Gold Ship đánh lén bay vèo qua lưới, đập trúng trán McQueen, nảy ra ngoài.
"Gold Ship thắng! Ha ha ha! Chiến thuật tâm lý đỉnh cao!"
McQueen gục ngã xuống sàn, hai tay ôm trán, nước mắt lưng tròng: "Đồ... đồ lừa đảo... Trả lại niềm tin cho tôi..."
2. Trận Chung Kết Bảng Tử Thần: "Hoàng Đế" vs "Mã Vương"
Sau khi Ardan thua sát nút trước Teio (do Teio nhảy nhót quá nhiều làm Ardan hoa mắt), và Teio bị Rudolf hạ gục bằng chiến thuật "Góc chết", trận chung kết trong mơ đã diễn ra.
Symboli Rudolf vs. Rei.
Không khí trong phòng chùng xuống. Sát khí tỏa ra từ hai phía bàn bóng bàn khiến Gold Ship cũng phải im lặng nuốt nước bọt.
Rudolf cởi bỏ áo khoác ngoài, buộc chặt dây đai lưng Yukata, để lộ vóc dáng khỏe khoắn. Cô đẩy gọng kính, ánh mắt sắc lẹm: "Rei, chị sẽ không nương tay đâu. Tấm lưng của em... tối nay thuộc về chị."
Rei thở dài, đặt hộp sữa xuống, cầm vợt lên. Cô xắn tay áo Yukata lên, để lộ cánh tay trắng nõn nhưng săn chắc. "Muốn chạm vào em à? Thử xem."
VÚT!
Trận đấu diễn ra với tốc độ không tưởng. Bóng qua lại nhanh đến mức người xem chỉ thấy một vệt trắng mờ ảo. Rudolf đánh bóng với sự tính toán hoàn hảo của máy tính: Góc độ, lực xoáy, điểm rơi – tất cả đều nhằm vào điểm yếu của Rei. Nhưng Rei lại dùng phản xạ siêu phàm của "Nàng Ngựa mạnh nhất" để hóa giải tất cả.
"Cốp! Cốp! Cốp!"
Mỗi lần Rei di chuyển, vạt áo Yukata xẻ tà lại tung bay, để lộ đôi chân dài miên man, khiến khán giả (đặc biệt là Ardan và Vega) nín thở.
"Kết thúc thôi, Hội trưởng!" Rei dậm chân, sàn gỗ rung lên. Cô thực hiện cú nhảy Smash thương hiệu, toàn bộ sức mạnh dồn vào cổ tay.
RẦM! Quả bóng xé gió lao đi, lách qua khe hở giữa vợt và người Rudolf, cắm xuống mép bàn.
"Game set! Rei thắng!"
Cả phòng ồ lên. Rei vuốt mồ hôi trên trán, mỉm cười đắc thắng: "Xin lỗi nhé, Hội trưởng. Em thích tự tắm một mình hơn."
Rudolf nhặt quả bóng lên, mỉm cười đầy ẩn ý: "Hừm. Thua rồi. Nhưng nhìn thấy em vận động trong bộ Yukata đó... cũng là một phần thưởng không tệ."
...
Sau trận bóng bàn căng thẳng, không khí dịu lại. Mọi người tản ra chơi các trò chơi khác.
Khu vực Gắp Thú Bông (UFO Catcher): Tokai Teio đang dán mặt vào kính của máy gắp thú, thèm thuồng nhìn con gấu bông khổng lồ bên trong. "Aaa! Khó quá! Cái kìm này bị lỏng rồi!" Teio dậm chân sau lần thất bại thứ 10.
Rei đi tới, đút tay vào tay áo Yukata, đứng sau lưng Teio.
"Rei!" Mắt Teio sáng rực.
Rei bỏ đồng xu vào. Cô nheo mắt, tính toán tọa độ một chút, rồi dứt khoát ấn nút. Cái kìm hạ xuống, ngoạm chặt con gấu và thả vào lỗ. "Của cậu đây."
"Kyaaa! Rei ngầu quá!" Teio ôm chầm lấy Rei (và con gấu), cọ má vào ngực Rei, "Yêu cậu nhất!"
Khu vực Air Hockey (Khúc côn cầu trên bàn): Mejiro Ardan và Admire Vega đang chơi một trận đấu nhẹ nhàng (nhưng ngầm sóng gió). "Ayabe-san, cậu không định nhường tớ sao?" Ardan mỉm cười.
"Trong từ điển của tớ không có từ 'nhường'," Vega lạnh lùng đẩy đĩa hockey vào lưới Ardan.
Góc Máy Đo Lực Đấm: Gold Ship đang gồng mình đấm vào cái máy. "HIAAAA!" Máy báo lỗi: ERROR (Lực quá mạnh). "Chậc, đồ dỏm," Gold Ship phủi tay, quay sang rủ McQueen, "Nè, đua xe không?"
McQueen (đang ngồi ăn kem an ủi tâm hồn): "Không! Tớ tuyệt giao với cậu 1 tiếng đồng hồ!"
...
Sau 2 tiếng đồng hồ vui chơi, mồ hôi đã lấm tấm trên trán mọi người.
"Được rồi, vận động thế là đủ," Ardan vỗ tay tập hợp mọi người, "Bây giờ là lúc thưởng thức điểm nhấn của chuyến đi: Suối nước nóng."
"Rei-san," McQueen đã lấy lại tinh thần, cầm giỏ đồ tắm đi tới, "Cậu thắng giải bóng bàn, nên cậu có quyền ra lệnh. Cậu muốn ai đi cùng?"
Rei nhìn 5 cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm (kể cả Vega cũng đang liếc nhìn qua cuốn sách). Cô biết, chọn ai bây giờ cũng là tự sát.
"Tôi..." Rei hắng giọng, "Tôi muốn... tắm một mình! Tôi sẽ dùng phòng tắm riêng (Kashikiri) số 1. Các người dùng phòng tắm lớn đi."
Nói xong, Rei xách giỏ đồ chạy biến, như sợ bị ai đó bắt lại.
"Hừm... Tắm một mình sao?" Rudolf nhìn theo bóng lưng Rei, khóe môi cong lên, "Để xem em giữ được sự riêng tư đó bao lâu."
Cả nhóm nhìn nhau, một sự "thông đồng" ngầm hiểu hiện lên trong ánh mắt (trừ Gold Ship đang bận gắp thú bông hình người ngoài hành tinh). Chiến dịch "Đột kích phòng tắm riêng" chính thức bắt đầu.
...
Phòng tắm riêng (Kashikiri Onsen) số 1. Đây là một bể tắm lộ thiên được làm bằng gỗ Hinoki thơm ngát, nằm trọn vẹn giữa một khu vườn nhỏ phủ đầy tuyết trắng. Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo.
Rei từ từ thả mình vào làn nước nóng 42 độ C. "Hà..." Một tiếng thở dài thỏa mãn thoát ra từ đôi môi cô. Cảm giác các cơ bắp căng cứng được giãn ra, cái lạnh thấu xương của mùa đông tan biến ngay lập tức. Cô tựa đầu vào thành bể, ngắm nhìn bông tuyết rơi lất phất và tan ngay khi chạm vào mặt nước.
"Đây mới là thiên đường. Không ồn ào. Không tranh giành. Chỉ có mình và..."
Cạch.
Tiếng cửa gỗ trượt mở vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Rei giật bắn mình, lập tức co người lại, nước ngập đến tận mũi: "Ai đó?! Tôi đã khóa cửa rồi mà!"
Từ trong làn sương mù dày đặc, một bóng người quấn khăn tắm màu trắng bước ra. Mái tóc tím ướt nước được búi cao, làn da trắng hồng lên vì hơi nóng. Là Mejiro McQueen.
"Ara, Rei-san," McQueen mỉm cười ngây thơ (giả tạo), trên tay bưng một cái khay gỗ nhỏ thả nổi trên mặt nước, "Cửa hỏng rồi hay sao ấy, tớ đẩy nhẹ là mở." (Thực tế: Cô ấy đã dùng thẻ VIP của nhà Mejiro để mở khóa).
"Cậu vào đây làm gì?! Ra ngoài ngay!" Rei hét lên, mặt đỏ bừng.
"Đừng lạnh lùng thế chứ," McQueen thản nhiên bước xuống hồ, nước dâng lên che đi cơ thể quyến rũ của cô, "Tớ mang Bánh Màn Thầu nhân hạt dẻ vào cho cậu nè. Vừa ngâm mình vừa ăn bánh là tuyệt nhất đấy."
Cô nàng tiến lại gần Rei, cầm một chiếc bánh lên.
Rei bị dồn vào góc bể: "Tôi tự ăn được... ưm!" Chưa kịp phản kháng, chiếc bánh ngọt ngào đã được nhét vào miệng Rei. "Ngon không?" McQueen cười khúc khích, rồi tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh Rei, vai chạm vai. "Nước ấm thật nhỉ..."
Khi Rei còn đang nhai dở cái bánh, cánh cửa lại mở toang lần nữa.
"YAHHOOO!!! REI!!! TỚ TỚI ĐÂY!!!"
Tokai Teio (chỉ quấn một cái khăn nhỏ xíu) lao từ cửa vào, nhảy "ùm" xuống hồ nước, tạo ra một cơn sóng thần nhỏ tát thẳng vào mặt Rei và McQueen.
"Khụ khụ! Teio! Cậu điên à?!" Rei vuốt nước trên mặt.
"Tắm một mình buồn lắm! Tắm chung mới vui!" Teio trồi lên mặt nước, ôm chầm lấy Rei từ phía sau, cọ cái má ướt át vào lưng Rei, "Lưng Rei mịn quá đi~"
"Ara, đông vui quá nhỉ." Mejiro Ardan xuất hiện ngay sau đó, bước đi khoan thai, nhẹ nhàng xuống nước. Cô không ồn ào như Teio, mà lẳng lặng chiếm lấy vị trí bên trái của Rei.
"Chị mang theo Sake nóng đây," Ardan rót một chén rượu, đưa lên môi Rei, "Uống một chút cho ấm người nhé, Rei-san?"
Lúc này, cái bồn tắm gỗ (vốn thiết kế cho 2 người) đã chứa 4 người. Rei bị kẹp cứng ở giữa: Bên phải là McQueen, bên trái là Ardan, sau lưng là Teio.
"Chật quá... Các người ra ngoài đi..." Rei rên rỉ yếu ớt.
"Hừm. Tụ tập đông người gây mất trật tự nơi công cộng. Cần phải chấn chỉnh."
Giọng nói uy nghiêm của Symboli Rudolf vang lên. Rei ngước mắt lên đầy hy vọng: "Hội trưởng! Chị đến giải tán họ đúng không?"
Rudolf (đã tháo kính, tóc xõa dài, quấn khăn tắm hờ hững) gật đầu, bước xuống nước với vẻ mặt nghiêm túc: "Đúng vậy. Để giám sát các em, chị buộc phải... tham gia cùng."
Nói xong, Rudolf chen vào ngồi đối diện Rei, hai chân dài duỗi ra kẹp lấy chân Rei dưới nước. "Thế này là trật tự rồi."
Và cuối cùng, không một tiếng động. Một bàn tay lạnh lẽo bất ngờ đặt lên vai Rei. Rei giật mình quay sang. Admire Vega đã ngồi đó từ bao giờ (có khi cô ấy vào trước cả mọi người?), đang lặng lẽ dùng gáo gỗ múc nước dội lên vai Rei.
"Cậu... vào từ lúc nào thế?"
"Vừa nãy. Chỗ này ngắm tuyết đẹp nhất," Vega bình thản đáp, rồi tựa đầu vào vai Rei nhắm mắt ngủ.
Cái bồn tắm giờ đây chật như nêm cối. Nước tràn ra ngoài lênh láng. Rei cảm thấy mình như nhân bánh bao bị kẹp giữa 5 cái vỏ bánh xinh đẹp nhưng nguy hiểm.
"Nóng quá... Tôi chóng mặt..." Rei định đứng dậy thoát thân.
Nhưng đột nhiên, mặt nước sủi bọt ùng ục ngay dưới chân cô.
"Ồ ồ ồ..."
Một cái ống thở (Snorkel) màu cam trồi lên. Sau đó là một cái đầu đội mũ bơi. Gold Ship trồi lên từ đáy bể, miệng ngậm con vịt cao su.
"BÙM! Bất ngờ chưa cưng!"
"WAAAAAA!!!" Cả 6 cô gái đồng thanh hét lên vì giật mình.
Gold Ship (người đã lặn ở đây chờ sẵn từ đầu) phun nước ra từ miệng: "Ta đã nghe thấy hết rồi! Bánh bao! Sake! Và cả lưng của Rei! Chia phần cho ta với!"
Sự xuất hiện của Gold Ship làm mực nước dâng cao quá mức chịu đựng. CRACK. Tiếng gỗ nứt vang lên.
"Mọi người! Đừng cử động! Bể vỡ bây giờ!" Rei hét lên trong hoảng loạn.
Nhưng quá muộn. Teio cố gắng vồ lấy Gold Ship, McQueen trượt chân ngã vào lòng Rudolf. Một mớ hỗn độn chân tay, khăn tắm tuột ra, và bọt nước trắng xóa.
"REI!!! CỨU TỚ!!!"
...
Phòng Thay Đồ (Sau sự cố).
Cả nhóm ngồi uống sữa lạnh trên ghế dài, mặt ai cũng đỏ bừng (vì nóng và vì xấu hổ). Rei uống một hơi hết chai sữa cà phê, thở hắt ra, quấn chặt cái áo khoác vào người.
"Tôi thề... Lần sau đi tắm, tôi sẽ khóa cửa bằng dây xích sắt."
Rudolf cười khẽ, vén lọn tóc ướt ra sau tai: "Nhưng mà... nước ấm thật đấy, phải không?"
Teio cười hì hì: "Lần sau chúng ta lại tắm chung nhé!"
"KHÔNG BAO GIỜ!" Rei gào lên.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi trắng xóa, nhưng trong lữ quán này, mùa đông dường như không bao giờ chạm tới được.
22:00 Tối - Phòng VIP Lữ Quán.
Bữa tối với Bò Wagyu A5 nướng đá muối và Lẩu Cua Hoàng Đế đã kết thúc mỹ mãn. Cả nhóm trở về phòng với cái bụng no căng và tâm trạng thư thái (trừ McQueen đang lo lắng về calo và Gold Ship đang ngậm tăm xỉa răng).
Nhân viên lữ quán đã dọn dẹp bàn ăn và trải sẵn 7 bộ Futon (Nệm ngủ truyền thống) thành một hàng dài san sát nhau trên sàn Tatami rộng lớn.
Cả nhóm đứng trước hàng nệm, không khí bỗng trở nên căng thẳng. Vấn đề thế kỷ nảy sinh: Ai nằm ở đâu?
"Theo quy tắc bảo vệ yếu nhân," Symboli Rudolf đẩy kính (dù đã mặc đồ ngủ), "Rei là Hội trưởng, là trung tâm của nhóm. Rei nên nằm ở Chính Giữa."
"Đồng ý!" Cả nhóm gật đầu cái rụp.
Rei: "Khoan đã... Nằm giữa nghĩa là bị kẹp chả à? Tôi nằm ngoài cùng gần cửa sổ cho thoáng..."
"Không được!" Tokai Teio chặn đường, "Ngoài đó lạnh lắm! Rei phải nằm giữa cho ấm!"
Vị trí của Rei đã được chốt (Futon số 4). Cuộc chiến thực sự bắt đầu: Ai nằm ở vị trí số 3 và số 5 (Hai bên cạnh Rei)?
"Oẳn - Tù - Tì!" Teio, McQueen, Ardan, Rudolf và Vega lao vào cuộc đấu tay đôi sinh tử. (Gold Ship không tham gia, cô nàng đang lúi húi làm gì đó trong tủ tường).
Sau 5 hiệp đấu căng thẳng đến toát mồ hôi hột. Kết quả:
Bên Trái Rei: Mejiro Ardan (Chiến thắng bằng Bao).
Bên Phải Rei: Tokai Teio (Chiến thắng bằng Kéo).
Hàng xóm xa: McQueen, Rudolf, Vega.
Rei thở dài, chui vào cái chăn ở giữa, cảm thấy số phận mình như cá nằm trên thớt.
23:00 Tối. Đèn tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng mờ ảo hắt qua cửa giấy Shoji. Tiếng dế kêu rả rích bên ngoài, hòa cùng tiếng thở đều đều của mọi người.
Nhưng Rei không ngủ được.
"Rei... cậu ngủ chưa?" Tiếng thì thầm của Teio vang lên bên tai phải. Một cánh tay nhỏ nhắn luồn qua chăn, ôm chặt lấy cánh tay Rei. "Tớ lạnh..." (Lý do kinh điển).
"Lạnh thì đắp thêm chăn vào. Đừng có gác chân lên người tôi," Rei càu nhàu, nhưng không gạt tay Teio ra.
Bên trái, Mejiro Ardan không nói gì, nhưng Rei cảm nhận được hơi ấm và mùi hương hoa oải hương đang tiến lại gần. Ardan lặng lẽ di chuyển cả người (lẫn chăn) sát sạt vào Rei, đầu tựa nhẹ lên vai Rei.
"Chúc ngủ ngon, Rei-san," Ardan thì thầm, hơi thở phả vào cổ Rei khiến cô rùng mình.
Rei nằm im như khúc gỗ, mắt mở thao láo nhìn trần nhà.
(Bên trái là Ardan, bên phải là Teio. Mình bị khóa cứng rồi.)
Đột nhiên, từ phía xa (vị trí của McQueen), có tiếng nói mớ: "Ưm... Bánh Màn Thầu... Đừng chạy... Manju của ta..." Tiếp theo là tiếng lăn lộn. Bộp. McQueen trong cơn mơ màng đã lăn từ vị trí số 2 sang đè lên người Ardan, và một tay vắt ngang qua ngực Rei.
"Nặng quá... McQueen..." Ardan rên rỉ khẽ.
Từ phía bên kia (vị trí của Rudolf và Vega), cũng có biến động. "Hừm... Lạnh thật." Symboli Rudolf "vô tình" lăn sang, chiếm lấy khoảng trống còn lại phía trên đầu Rei. Cô nhẹ nhàng luồn tay vào tóc Rei, vuốt ve như đang vuốt mèo. Admire Vega thì không lăn, cô chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay còn lại của Rei đang thò ra ngoài chăn.
Rei: (Cái quái gì thế này? Đây là ngủ hay là đấu vật?!)
Và cuối cùng, trùm cuối xuất hiện. Từ trong tủ tường (nơi Gold Ship đã chui vào ngủ như Doraemon), một bóng đen lao ra. "Banzai!!!"
Gold Ship không tìm chỗ trống. Cô ta nằm ngang, gác chân lên bụng của cả 6 người còn lại như một cái thanh chắn barie.
"GOLD SHIP!!!" Cả 6 người đồng thanh hét lên (trong thì thầm).
"Suỵt! Trật tự nào! Ngủ đi các cưng!" Gold Ship ngáy khò khò ngay lập tức.
Rei thở dài thườn thượt. Bị kẹp giữa Teio và Ardan. Bị McQueen đè lên ngực. Bị Rudolf nghịch tóc. Bị Vega nắm tay. Và bị Gold Ship gác chân lên bụng. Đây là hình phạt hay là phần thưởng?
Nhưng rồi, hơi ấm từ những cơ thể xung quanh, tiếng nhịp tim đập loạn xạ nhưng đồng điệu, và cảm giác an toàn tuyệt đối dần xâm chiếm tâm trí Rei. Cô mỉm cười nhẹ trong bóng tối. (Thôi kệ. Ấm thật.)
Rei nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu giữa vòng vây của "gia đình" rắc rối này.
...
Sáng hôm sau. Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu vào phòng. Rei tỉnh dậy. Hoặc đúng hơn là cô cố gắng tỉnh dậy.
Cô không thể cử động. Dù chỉ một ngón tay. Cảnh tượng hiện tại trông như một bãi chiến trường sau cơn bão, hoặc một ổ mèo con đang ngủ đông.
Tokai Teio đang rúc đầu vào hõm cổ Rei, chảy nước miếng ướt cả áo cô.
Mejiro Ardan ôm chặt eo Rei như ôm gối ôm.
Mejiro McQueen đang gối đầu lên bụng Rei (và mơ màng nhai nhai vạt áo Rei).
Symboli Rudolf và Admire Vega nằm hai bên, đầu dựa vào vai Rei.
Gold Ship thì đang nằm dưới chân Rei, ôm lấy đôi bàn chân của cô.
Rei hít một hơi thật sâu. Cô muốn đi vệ sinh. Cô đói bụng. Cô tê hết cả người.
"MỌI NGƯỜI!!! DẬY NGAY CHO TÔI!!!"
Tiếng hét của "Mã Vương" vang vọng khắp lữ quán, đánh thức cả những chú khỉ tuyết đang tắm suối nước nóng bên ngoài.
0 Bình luận