Extra

Extra 6

Extra 6

"Hỡi Dũng Sĩ được chọn! Hãy tỉnh dậy!"

Một giọng nói máy móc vang lên bên tai Tokai Teio. Cô bé mở mắt, thấy mình đang đứng giữa một đồng cỏ xanh ngát hình pixel. Trên người cô là bộ giáp sáng loáng (nhưng trông hơi giống nhựa), tay cầm thanh kiếm gỗ dán nhãn "Excalibur", và sau lưng là chiếc áo choàng đỏ phấp phới.

"Woaaa! Thật sự vào được rồi!" Teio nhìn xuống tay mình, nhảy cẫng lên sung sướng, "Công nghệ VR của T.M. Opera O và Agnes Digital đúng là đỉnh thật!"

Trước mặt cô, một tấm bảng holographic hiện lên: [NHIỆM VỤ CHÍNH: Xâm nhập Lâu đài Lôi Minh, đánh bại Ma Vương Rei tàn bạo và giải cứu hai nàng Công chúa xinh đẹp!]

"Hừ hừ! Ma Vương Rei, hãy đợi đấy!" Teio vung kiếm chém vào không khí, tạo dáng cực ngầu, "Hôm nay Teio đại nhân sẽ cho cậu biết tay!"

Cô bé bắt đầu chạy. Với tốc độ của một Nàng Ngựa G1, Teio bỏ qua toàn bộ quái vật cấp thấp (Slime, Goblin) trên đường, lao thẳng một mạch đến ngọn núi đen sì ở phía xa, nơi tòa lâu đài âm u tọa lạc.

...

Tại Phòng Ngai Vàng của Lâu Đài Lôi Minh.

Không khí u ám, sấm chớp đùng đùng bên ngoài cửa sổ. Trên chiếc ngai vàng làm bằng hắc thạch anh và đệm lót cao su non, Ma Vương Rei đang... ngáp ngắn ngáp dài. Cô mặc bộ áo choàng đen thêu chỉ vàng, trên đầu mọc thêm một cặp sừng rồng (giả), tay cầm một chiếc máy chơi game cầm tay.

"Chán quá..." Rei lầm bầm, "Cái tên Dũng Sĩ đó lạc đường hay sao mà mãi chưa tới? Ta đã đợi 30 phút rồi đấy."

Đứng bên cạnh ngai vàng, với bộ trang phục pháp sư đen tuyền và cây quyền trượng đầu lâu (nhưng đeo kính tri thức), là Tể Tướng Hắc Ám Symboli Rudolf. "Kiên nhẫn nào, Ma Vương đại nhân," Rudolf mỉm cười điềm đạm, rót một tách trà đỏ như máu (thực ra là trà hoa hồng), "Theo kịch bản của Digital, Dũng Sĩ cần phải farm quái (cày cấp) để lên level đã."

"Nhưng mà..."

Rei chưa kịp than vãn tiếp thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ khu vực "nhà lao" (thực ra là một khu vực VIP có ghế sofa, máy lạnh và tiệc trà bánh ngọt).

"Rei-sama, a~"

Công chúa Mejiro Ardan, trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, đang cầm một quả nho đã bóc vỏ đưa lên miệng Rei. Ngồi cạnh đó là Công chúa Admire Vega, đang thong thả đọc tạp chí thời trang, trên tay cầm một ly cocktail màu xanh.

"Cảm ơn, Ardan," Rei há miệng ăn quả nho, vẻ mặt cam chịu, "Tại sao hai người bị bắt cóc mà trông hưởng thụ thế hả?"

"Tại vì ở đây có điều hòa và đồ ăn ngon miễn phí," Vega lật sang trang tạp chí tiếp theo, bình thản đáp, "Với lại, làm Công chúa bị bắt cóc là cách tốt nhất để được Ma Vương cưng chiều mà."

"Chính xác," Ardan cười khúc khích, tựa đầu vào vai Rei (người đang ngồi trên ngai), "Dũng Sĩ gì đó, cứ để cậu ta chạy bộ thêm vài vòng nữa đi."

RẦM!!!

Cánh cửa lớn của phòng ngai vàng bị đá tung ra. Bụi bay mù mịt. Một bóng người nhỏ bé đứng ngược sáng, kiếm chỉ thẳng vào Rei.

"MA VƯƠNG REI! HÃY THẢ CÔNG CHÚA RA VÀ CHỊU CHẾT ĐI!"

Tokai Teio, Dũng Sĩ của chúng ta, cuối cùng đã đến nơi (với thanh Hp còn nguyên 100%).

Rei đặt máy game xuống, chỉnh lại cặp sừng trên đầu, nhếch mép cười (nụ cười chuẩn vai phản diện): "Ồ? Ngươi đến rồi sao, Dũng Sĩ Đế Vương? Ta còn tưởng ngươi bị Slime ăn thịt rồi chứ."

"Đừng có coi thường tớ!" Teio hét lên, "Xem tuyệt chiêu đây! Đế Vương Trảm!"

Cô bé lao tới. Nhưng trước khi mũi kiếm gỗ của cô chạm được vào vạt áo của Rei, một bóng đen đã chắn ngang trước mặt.

KENG!

Symboli Rudolf, chỉ dùng một ngón tay, đã chặn đứng thanh kiếm của Teio.

"Hỗn xược," Rudolf đẩy gọng kính, đôi mắt lóe lên ánh sáng trí tuệ (và sự lươn lẹo), "Muốn chạm vào Ma Vương, trước hết phải bước qua xác của ta - Tể Tướng Hắc Ám (kiêm Bảo mẫu)!"

Teio: "Hả?! Hội trưởng?! Sao chị lại ở phe phản diện?!"

Rudolf cười nhạt: "Bởi vì lương ở đây cao hơn. Và quan trọng nhất... Phe Ma Vương có quyền lợi được 'chăm sóc' Ma Vương mỗi tối."

Rei (đỏ mặt): "Này! Đừng có tự thêm lời thoại vào kịch bản!"

"Tránh ra, Hội trưởng! Em không muốn đánh nhau với chị!"

Tokai Teio vung kiếm gỗ, lùi lại một bước để giữ khoảng cách với Tể Tướng Hắc Ám Rudolf. Cô bé hướng ánh mắt đầy hy vọng về phía khu vực "nhà lao" (khu VIP).

"Ardan! Ayabe-san (Vega)! Hai người nhân lúc tớ cầm chân Hội trưởng và Ma Vương, hãy mau chạy đi! Tớ đã mở cổng dịch chuyển ở bên ngoài rồi!"

Teio hét lớn, tin rằng hai "nàng công chúa yếu đuối" đang chờ đợi sự giải cứu của mình.

Mejiro Ardan đặt ly trà xuống. Cô từ từ đứng dậy, tà váy dạ hội thướt tha rủ xuống sàn. "Teio-sama... Cậu thực sự muốn bọn tớ rời khỏi đây sao?"

"Đương nhiên rồi! Ở đây là hang ổ của Ma Vương mà! Nguy hiểm lắm!"

"Nguy hiểm?" Admire Vega cũng gấp cuốn tạp chí lại, đứng dậy bên cạnh Ardan. Đôi mắt tím của cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo (và ma thuật), "Thứ duy nhất nguy hiểm ở đây... là sự ồn ào của cậu đấy, Dũng Sĩ."

"Hả?" Teio ngơ ngác.

Đột nhiên, Ardan mỉm cười. Một nụ cười dịu dàng chết người mà Teio từng thấy vài lần trong đời thực (khi tranh giành Rei). Cô giơ quyền trượng (được ngụy trang thành cây dù che nắng) lên.

"Ma Pháp Tối Thượng: Bức Tường Thủy Tinh (Glass Wall)!"

Một bức tường năng lượng trong suốt màu xanh lam bất ngờ dựng lên, không phải để bảo vệ Teio, mà là để chặn đường cô bé, bảo vệ Ma Vương Rei đang ngồi phía sau.

CỐP! Teio không kịp phanh, đâm sầm mặt vào bức tường vô hình.

"Ui daaa!" Teio ôm mũi, nước mắt lưng tròng, "Ardan! Cô nhầm mục tiêu rồi! Tôi ở bên này mà!"

"Không nhầm đâu," Ardan thản nhiên nói, đứng chắn trước ngai vàng của Rei như một hộ vệ trung thành, "Tại sao bọn tôi phải đi? Ở đây có điều hòa mát lạnh, có bánh ngọt không giới hạn, và quan trọng nhất... có Rei-sama để ngắm mỗi ngày. Về làm gì? Về để chạy đua dưới nắng chang chang với cậu sao? Không đời nào."

"Cái... cái gì cơ?" Teio sụp đổ, "Chỉ vì điều hòa và bánh ngọt thôi sao?!"

"Và vì tình yêu nữa," Vega bổ sung, tay giơ lên cao.

"Triệu Hồi: Mưa Sao Băng (Meteor Shower)!"

Từ trần nhà lâu đài (được mô phỏng bầu trời đêm), hàng chục ngôi sao phát sáng rơi xuống như mưa rào, nhắm thẳng vào đầu Teio.

"Oái! Oái! Nóng! Nóng!" Teio nhảy lò cò tránh né các ngôi sao nổ bốp bốp dưới chân, trông thảm hại vô cùng.

"Ayabe-san! Sao cả cậu cũng đánh tớ?!"

"Bởi vì cậu làm phiền," Vega lạnh lùng nói, "Tôi đang chuẩn bị được Rei đút cho ăn nho, thì cậu xông vào hét toáng lên. Tội đáng muôn chết."

Symboli Rudolf đứng một bên, khoanh tay gật gù tán thưởng: "Chà chà... Quả nhiên sức mạnh của 'tình yêu' (và sự hưởng thụ) là vô địch. Dũng Sĩ Đế Vương, ngươi đã phạm sai lầm chiến thuật cơ bản: Không bao giờ được đánh giá thấp những người phụ nữ của Ma Vương."

Trên ngai vàng, Rei đang cầm một xô bỏng ngô (Popcorn), vừa ăn vừa xem kịch hay. "Cố lên Teio! Cậu né đòn tệ quá! Sang trái! Coi chừng cái váy của Ardan!"

Teio vừa đỡ đòn phép thuật của hai "công chúa", vừa gào thét trong tuyệt vọng: "Cái game quái quỷ gì thế này?! Tại sao con tin lại mạnh hơn cả Boss?! Tại sao không ai muốn được cứu?! GM (Game Master) đâu?! Tớ muốn khiếu nại!!!"

Ardan mỉm cười ngọt ngào, tung thêm một chưởng "Bão Tuyết": "Bởi vì... được làm tù binh của Rei-sama là hạnh phúc nhất thế gian mà. Cậu không hiểu được đâu, đồ trẻ con."

Teio: (HP còn 10% - Sát thương tinh thần: Chí mạng).

"BÙM! BÙM!"

Những quả cầu lửa và sao băng phép thuật liên tiếp nện xuống xung quanh Tokai Teio. Thanh HP (Máu) của cô bé tụt dốc không phanh, chuyển từ màu xanh sang màu đỏ nhấp nháy báo động.

"Đáng... đáng ghét..."

Teio chống thanh kiếm gỗ xuống sàn, thở hồng hộc. Bộ giáp Dũng Sĩ sáng loáng giờ đã cháy sém đen thui. Trước mặt cô, "Tể Tướng" Rudolf đang mỉm cười điềm tĩnh, còn hai "Công chúa" Ardan và Vega thì đang chuẩn bị tung ra đòn kết liễu hợp kích. Và ở trên cao, Ma Vương Rei vẫn đang thản nhiên ăn bỏng ngô, ánh mắt nhìn cô như nhìn một con thú cưng đang làm trò.

(Tại sao? Tại sao mình lại phải chịu khổ thế này?) Teio tự hỏi. (Mình làm Dũng Sĩ để làm gì? Để giải cứu họ? Nhưng họ đâu cần cứu! Để đánh bại Rei? Nhưng mình đâu muốn đánh Rei, mình muốn được Rei yêu thương mà!)

Nhìn sang bên cạnh, Teio thấy Ardan đang đút cho Rei một miếng bánh kem dâu tây ngon lành. Nhìn lại bản thân, Teio thấy mình đang gặm nhấm nỗi đau và sự cô đơn.

"..." Trong đầu Teio, một sợi dây lý trí đứt "phựt".

"AAAAA! TỚ KHÔNG CHỊU ĐÂU!!!"

Teio đột ngột hét lớn, âm thanh chấn động cả tòa lâu đài ảo. Cô bé giơ thanh kiếm gỗ "Excalibur" lên cao, rồi... BẺ GÃY ĐÔI ngay trên đầu gối.

"Cốp!"

Cả phòng ngai vàng im bặt. Rudolf, Ardan và Vega dừng tay lại, ngơ ngác nhìn hành động kỳ quặc của Dũng Sĩ.

"Teio?" Rei nhướng mày, đặt xô bỏng ngô xuống.

"Dũng Sĩ cái gì chứ! Công lý cái gì chứ! Tớ không cần nữa!" Teio dậm chân bình bịch, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt lại rực lửa quyết tâm (đen tối). "Làm Dũng Sĩ thì phải ngủ ngoài đường, ăn lương khô, còn bị đánh hội đồng! Trong khi phe phản diện các cậu thì ngồi mát ăn bát vàng!"

Đột nhiên, một luồng khí đen kịt bốc lên từ người Teio. Hệ thống game vang lên thông báo khẩn cấp: [CẢNH BÁO! CẢNH BÁO! Dũng Sĩ Tokai Teio đã từ bỏ Chánh đạo! Kích hoạt sự kiện ẩn: "Sự Sa Ngã Của Đế Vương"! Chuyển chức: Dũng Sĩ -> Hắc Kỵ Sĩ (Dark Knight)!]

Bộ giáp trắng của Teio ngay lập tức chuyển sang màu đen huyền bí, mọc thêm gai nhọn và cánh dơi. Áo choàng đỏ biến thành đen.

"Hừ hừ hừ..." Teio (phiên bản Hắc Hóa) cười một cách gian tà (nhưng trông vẫn rất dễ thương), cô bé chỉ tay thẳng vào Rei.

"Ma Vương Rei! Nghe cho rõ đây! Từ nay ta không còn là kẻ thù của ngươi nữa!" Teio lao vút lên bậc thềm ngai vàng với tốc độ ánh sáng, chen vào giữa Ardan và Vega, rồi ngồi phịch xuống ngay cạnh chân Rei, ôm chặt lấy đùi Ma Vương.

"Ta đầu hàng! Ta gia nhập phe Ma Vương! Bây giờ, mau đưa bánh kem cho ta! Xoa đầu ta! Và tuyên bố ta là thú cưng số 1 của ngươi đi!"

Rei: "..."

Rudolf: "..."

Ardan & Vega: "..."

Rei nhìn "Hắc Kỵ Sĩ" Teio đang cọ cọ vào chân mình với vẻ mặt nịnh nọt, khóe môi không kìm được mà giật giật. "Cậu... bán đứng linh hồn chỉ vì miếng bánh kem sao?"

"Và vì Rei nữa!" Teio ngẩng đầu lên, mắt long lanh (chế độ làm nũng max level), "Nha? Nha? Rei~"

Rei thở dài, bất lực đưa tay lên xoa đầu Teio (khiến Teio phát ra tiếng "Hư hư~" thỏa mãn). "Được rồi, được rồi. Thu nhận cậu. Đúng là đồ ngốc."

Rei quay sang Rudolf: "Tể tướng, lấy thêm một cái ghế và bộ bát đĩa nữa ra đây." Rudolf mỉm cười, đẩy gọng kính: "Tuân lệnh, Ma Vương đại nhân."

Thế là, cuộc chiến giải cứu thế giới kết thúc. Không có máu đổ, không có bi kịch. Chỉ có một bữa tiệc trà vui vẻ của phe Phản diện, với sự góp mặt của một cựu Dũng Sĩ đang ăn bánh kem dính đầy mép.

...

"GAME OVER - TRUE ENDING: HẬU CUNG HẠNH PHÚC"

Dòng chữ pixel hiện lên trước mắt mọi người. Trong phòng khách của ký túc xá thực tế. Rei, Teio, Rudolf, Ardan và Vega đồng loạt tháo kính VR ra.

"Phù! Vui quá đi mất!" Teio vươn vai, mặt vẫn còn hưng phấn, "Lần sau tớ nhất định sẽ chọn phe Ma Vương ngay từ đầu!"

"Cậu phá hỏng kịch bản của tôi rồi đấy," Từ góc phòng, Gold Ship (người thiết kế game) bước ra với vẻ mặt bất mãn, "Lẽ ra cậu phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng chứ!"

"Ồn ào quá!" Rei ném cái gối vào mặt Gold Ship, "Game gì mà Boss thì ngồi chơi còn Dũng Sĩ thì bị NPC đánh cho tơi bời. Lần sau thiết kế cho tử tế vào."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!