Arc 5: Bánh Mì Và Dao Găm [ĐANG TIẾN HÀNH]
Chương 326: Bánh Mì Và Dao Găm (24)
5 Bình luận - Độ dài: 2,381 từ - Cập nhật:
Trong số những người quanh tôi, Leto là kẻ hiểu phụ nữ nhất.
Cậu ấy sở hữu vẻ ngoài điển trai cùng tài ăn nói khéo léo đến lóa mắt—những phẩm chất lý tưởng để tán tỉnh đủ loại phụ nữ.
Hệ quả là, những chiến tích tình trường của cậu ấy luôn đi kèm với vô số lời đồn đại và tranh cãi.
Chẳng hạn, người ta kháo nhau rằng cậu ấy đã lén lút qua lại với em gái của người yêu.
Hay chuyện cậu ấy đã trải qua một đêm mặn nồng với một nữ giáo sư vốn được xem là cao sang vời vợi như đóa hoa trên vách núi.
Thậm chí còn có những câu chuyện về một cô gái vì yêu đơn phương Leto mà tìm cách tự vẫn. Đa phần chỉ là những lời đồn thổi quá trớn, nhưng cũng có vài chuyện là sự thật trần trụi, không pha chút dối trá nào.
Xin nói rõ, những chuyện tôi vừa kể thuộc về vế sau.
Tuy là bạn, nhưng tôi chẳng có cách nào bênh vực nổi cái thói trăng hoa của Leto.
Những mối quan hệ bừa bãi như vậy chắc chắn sẽ dẫn đến bi kịch.
Và bạn tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Nó đã phải trả giá vì sự buông thả liều lĩnh của tuổi trẻ.
Việc đánh mất những tình bạn thân thiết hay bị bám đuôi rình rập đã trở thành chuyện cơm bữa với nó.
Thậm chí có những lúc nó suýt nữa thì bị người ta đâm.
Có lẽ vì thế mà khi bước vào năm cuối, Leto đã giải quyết dứt điểm hầu hết các mối quan hệ nam nữ.
Tất nhiên, nó tuyên bố rằng làm vậy chỉ để tập trung vào việc học. Chẳng biết đó là lời nói phét hay sự thật lòng, tôi cũng không đoán định được. Leto vốn rất giỏi che giấu cảm xúc thật của mình.
Nhưng có một điều rõ ràng.
Sau đó, cậu ấy trở nên trầm tính hơn hẳn. Tuy nhiên, như thể bản tính khó dời, thỉnh thoảng nó vẫn thao thao bất tuyệt những bài thuyết giảng dài dòng về phụ nữ.
Hầu hết những câu chuyện đó đều được đúc rút từ chính kinh nghiệm xương máu của cậu ấy.
Những cảm xúc chân thật của Leto—thứ mà nó hiếm khi chia sẻ công khai với người khác.
Trong vô vàn câu chuyện ấy, có một lần nó kể về tình một đêm.
Suy ngẫm của Leto về chuyện đó rất thẳng thắn.
"Tao thấy trống rỗng."
Giọng nó hiu quạnh, hầu như không có chút ngữ điệu nào.
Lúc đó tôi đang ngồi đối diện, vừa hút sùn sụt ly nước vừa liếc nhìn nó với chút tò mò.
Đó là một nhận xét bất ngờ thốt ra từ miệng Leto, kẻ nổi danh là sát gái.
Tôi cứ tưởng một cuộc tình một đêm chẳng có ý nghĩa gì với nó chứ.
Nhưng nhìn khuôn mặt có phần ảm đạm khi thú nhận điều đó, có vẻ như nó không nói dối.
Muốn làm thằng bạn phấn chấn lên đôi chút, tôi quyết định hùa theo.
"Trống rỗng á? Chẳng phải mày luôn mồm bảo khoái lạc không ràng buộc là tuyệt nhất sao?"
"Tất nhiên, tao vẫn giữ quan điểm đó. Chỉ là, nói sao nhỉ..."
Leto vò đầu bứt tai, như thể không tìm được từ ngữ thích hợp. Cử chỉ bực bội đó đã tố cáo rõ sự khó chịu trong lòng nó.
Dẫu vậy, Leto vẫn là Leto.
Chẳng bao lâu sau, nó lại bắt đầu huyên thuyên với tài hùng biện thường thấy.
"Mày thấy đấy, tao từng nghĩ mình có thể coi phụ nữ như công cụ. Như những món đồ dùng một lần chỉ để thỏa mãn ham muốn... nhưng khi sự việc diễn ra, cảm giác lại không phải thế."
"Ra là mày vẫn còn chút tính người trong đó nhỉ."
Trước phát hiện đáng ngạc nhiên ấy, tôi liền làm dấu thánh giá.
"Immanuel."
Tôi bồi thêm một câu, khiến vẻ mặt Leto càng thêm nhăn nhó.
Tất nhiên, tôi chẳng bận tâm chút nào.
Suy cho cùng, chuyện Leto đã làm tổn thương vô số phụ nữ là sự thật.
Nó cũng chẳng buồn phản bác, chỉ thở dài rồi tiếp tục những điều còn dang dở.
"Nghe này, mày phải trải qua mới hiểu được. Khi mọi chuyện kết thúc và mày nằm bên cạnh cô ta, cảm giác đó mới ập đến... và một suy nghĩ xẹt qua đầu mày: Mình đang làm cái quái gì với người này thế nhỉ?"
"Thì, đó là do mày đã đầu hàng dục vọng của mình..."
"Câm mồm và nghe tao nói hết đã xem nào?"
Giọng Leto bắt đầu mang theo chút cáu kỉnh.
Cảm thấy nó có thể nổi cáu thật nếu tôi cứ tiếp tục chọc ngoáy, tôi quyết định ngậm chặt miệng. Chỉ khi đó Leto mới tiếp tục câu chuyện với tông giọng bình tĩnh hơn đôi chút.
"Vậy nên kết luận của tao là thế này. Phụ nữ mới lạ thì cũng thích đấy, nhưng sẽ tốt hơn nếu có sự giao hòa sâu sắc về cảm xúc trước đó. Tất nhiên, nếu thời gian gấp gáp quá thì cũng đành chịu."
Đúng là một kết luận rất đậm chất Leto.
Tôi không nhịn được mà cười khẩy đầy hoài nghi.
"Khoan đã, chẳng phải mày vừa bảo thấy trống rỗng sao? Thế thì sao không dẹp quách chuyện ngủ nghê bừa bãi đi..."
"Mày điên à?"
Nhưng lời khuyên của tôi lập tức vấp phải sự phản kháng kịch liệt.
Leto nói với vẻ mặt như muốn bảo: 'Mày đang phun ra cái thứ vô nghĩa gì thế?'
"Mỡ dâng đến tận miệng rồi mà không húp thì làm sao chịu nổi?"
Lúc đó, tôi coi lời lẽ ấy là sự lảm nhảm của một con thú bị dục vọng chi phối.
Nhưng giờ đây, cuối cùng tôi cũng hiểu được cảm giác của nó.
Nó chẳng phải hiện thân của dục vọng gì cả. Nó chỉ là một thằng đàn ông hoàn toàn bình thường.
Giống như tôi lúc này.
Đó là một quyết định bốc đồng.
Có lẽ vì tôi đã ngà ngà say, hoặc có lẽ những thôi thúc bị kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng chạm đến giới hạn.
Suy cho cùng, sự cám dỗ của tiền bối Delphine thật khó mà cưỡng lại.
Nhưng dù nguyên nhân là gì, kết quả vẫn rành rành trước mắt.
Tiền bối Delphine đang nằm trên chiếc giường êm ái.
Còn tôi thì đang nhoài người đè lên cô như thể vừa vồ lấy con mồi. Khi tôi lấy lại chút tỉnh táo, tình hình đã thành ra thế này rồi.
Mình say rồi sao?
Tiếng tim đập thình thịch quá lớn. Bàn tay tôi đang đặt trên bầu ngực căng tròn ấy. Và hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ cô bao trùm lấy khứu giác khiến tôi cảm thấy mình như đang mất trí.
Tiền bối Delphine không nói một lời.
Cô chỉ ngước nhìn tôi với ánh mắt khẩn thiết, hơi thở nặng nhọc.
Tôi không thể đoán được cô đang nghĩ gì.
Cô ấy thật sự muốn sếch với mình sao?
Đó là một lời đề nghị quá đường đột. Cho đến tận lúc nãy, có vẻ như tiền bối Delphine chỉ đang trêu đùa tôi mà thôi.
Đủ loại câu hỏi vo ve và vang vọng trong đầu tôi. Tôi định mở miệng hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại bỏ cuộc.
Bởi vì cánh tay của tiền bối Delphine đã quàng qua cổ tôi.
Tiếng thở dốc khẽ khàng lướt qua tai tôi.
"Đừng do dự."
Cô nói như thể đã đọc được suy nghĩ của tôi.
Tôi có thể cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc qua bàn tay đang cứng đờ của mình.
Cô nở một nụ cười buồn bã.
"Chỉ một đêm thôi... một khoảnh khắc ngắn ngủi duy nhất trong cuộc đời đằng đẵng này."
Những lời ấy mang sức thuyết phục đầy bi thương.
Bàn tay tôi siết nhẹ lại. Cặp zú của tiền bối Delphine bị ép giữa những ngón tay tôi, truyền đến một cảm giác mềm mại và đàn hồi.
Chỉ đến lúc đó cô mới khẽ rên lên một tiếng.
"Em muốn quên đi, dù chỉ trong chốc lát. Em ước mình không phải suy nghĩ gì cả, không gì cả... Chủ nhân sẽ giúp em làm điều đó chứ?"
Sợi dây lý trí cuối cùng của tôi đứt phựt và bàn tay tôi luồn xuống bên dưới lớp áo ngực của cô nàng.
Chẳng mấy chốc, lớp vải mỏng manh che chắn hai cái bánh bao đã bị tháo tung. Tôi chẳng biết chính xác mình đã làm thế nào, nhưng với kỹ năng đủ để được coi là một Cao thủ, chẳng loại nội y nào chịu nổi lực tay của tôi.
Điều đó cũng có nghĩa là tôi đã bị kích thích đến mức nào.
Bên dưới hình ảnh quen thuộc của khe ngực trắng ngần, những đường cong phồn thực ấy giờ đây đã phơi bày ra trước thế giới.
Tôi không khỏi ngỡ ngàng trước ký ức vừa lóe lên trong tâm trí.
Ấn tượng ấy vẫn còn đọng lại trong đầu tôi.
Vào cái ngày tôi lần đầu tiên đấu một trận nghiêm túc với tiền bối Delphine, chúng tôi đã lao vào nhau, kẻ dùng rìu người dùng dao găm. Lúc đó, tôi đã thoáng thấy cơ thể trần trụi của cô ấy.
Làn da trắng như sữa tựa một tấm toan chưa vẽ, và những đỉnh đồi phớt hồng.
Mọi thứ y hệt như những gì tôi từng thấy.
Khác biệt duy nhất là khi ấy, tiền bối Delphine là một đóa hoa không thể chạm tới, một người phụ nữ với cơ thể quyến rũ mà tôi chỉ dám thoáng nhìn qua chứ chưa từng dám tơ tưởng đặt tay lên.
Nhưng giờ thì khác. Lúc này đây, tiền bối Delphine đang cầu xin tôi. Cầu xin để cơ thể mình được tôi thỏa sức vui đùa, để tâm trí được tẩy trắng, để chỉ đơn thuần là một người phụ nữ.
Chẳng có gã đàn ông nào trên đời có thể từ chối điều đó, kể cả tôi.
Tiền bối Delphine hơi đỏ mặt và lảng tránh ánh nhìn của tôi.
Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy vẻ lúng túng này ở cô nàng.
"Ngài là người đầu tiên của em."
Tôi không hỏi lại một cách thiếu tinh tế rằng: 'Đầu tiên cái gì?'
Ngay cả câu hỏi thông thường rằng liệu cô có ổn không khi trao cho tôi trinh tiết quý giá cũng bị gạt sang một bên.
Tôi chỉ nghĩ rằng mình nên đáp lại ánh mắt tha thiết ấy.
Khi tôi nhẹ nhàng bóp lấy bầu ngực ấy, một tiếng rên rỉ đầy kích thích thoát ra từ đôi môi cô nàng.
"Ưm... aaaa...!"
Tôi chưa từng biết tiền bối Delphine có thể phát ra những âm thanh nũng nịu đến thế.
Nửa như bị mê hoặc, tôi thu hết hình ảnh của cô vào tầm mắt.
Từ da thịt mềm mại thay đổi hình dạng theo từng cái bóp tay, đến khuôn mặt đang cắn nhẹ môi và bật ra những tiếng rên ngọt ngào, cho đến cách đôi đùi khép chặt và toàn thân run rẩy trước những kích thích nhỏ nhất.
Mọi thứ đều mới mẻ đối với tôi.
Đôi tay vụng về của tôi không thể kiểm soát được sự hưng phấn. Khi tôi bắt đầu di chuyển từ bầu ngực lên đến núm vếu, tay tôi run lên khi ấn mạnh xuống.
Lẽ ra phải đau mới đúng.
Không người phụ nữ nào có thể rèn luyện được những nơi bí mật và nhạy cảm như thế. Làn da mềm mại ấy là minh chứng cho điều đó.
Cô khẽ rên lên khi vừa mới chạm nhẹ.
Tuy nhiên cô không hề than đau, thay vào đó là đáp lại bằng một giọng nói đẫm mùi khoái lạc.
"Aaa, hức! T-Thêm chút nữa..."
Đôi mắt đỏ thẫm phản chiếu lời cầu xin nồng nhiệt, ngay cả màu mắt cũng trở nên gợi cảm khi những cảm xúc sục sôi tuôn trào dưới dạng ham muốn.
"Nữa đi, hãy tàn phá em nữa đi... Ưm hự?!"
Bóp!
Khi tôi bóp và xoắn lấy đỉnh ngực, lưng cô uốn cong lên.
Đó là phản ứng dữ dội nhất mà tôi thấy ở cô cho đến giờ.
Theo bản năng, tôi ghé sát mặt vào cô đến mức hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau.
Ngay cả hơi thở ấy cũng ngọt ngào, vậy mà tôi vẫn chưa thể rũ bỏ chút do dự cuối cùng.
Tiếp tục thế này có đúng không?
Đột nhiên, những ngày tháng bên Thánh Nữ ùa về trong tâm trí tôi. Từ nụ cười dịu dàng và thái độ gai góc, cho đến cách cô ấy tự mãn rồi lại đỏ mặt ngay sau đó. Cơ thể thuần khiết của cô ấy mà tôi từng chạm tay vào.
Rồi hình ảnh tiền bối Elsie hiện lên. Người tiền bối đáng yêu đã thổ lộ tình cảm với tôi một cách chân thành đến thế—lần đầu tiên trong đời tôi nhận được điều đó.
Và biết bao người khác nữa lướt qua tâm trí, khiến tôi cảm thấy rối bời.
Khi tôi đang chần chừ như vậy.
"Em đã bảo rồi."
Một lời thì thầm ngọt ngào bất chợt lướt qua mũi tôi. Tiền bối Delphine lên tiếng, đôi môi cô gần sát đến mức sắp chạm vào môi tôi.
"Đừng nghĩ ngợi gì cả..."
Rồi đôi mắt ấy khép lại và môi bọn tôi tìm đến nhau. Một luồng cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khi đầu lưỡi đôi bên quấn quýt.
Kỳ lạ thay, tiền bối Delphine đã nói đúng.
Tôi chẳng thể suy nghĩ được gì nữa cả.
Và đêm nay vẫn còn dài.
5 Bình luận