Trường đấu được chọn là Sekigahara.
Xét theo chuỗi sự kiện diễn ra cho đến nay, từ vị trí địa lý giữa Nhật Bản và Yamato, cùng với ý nghĩa lịch sử mà Sekigahara mang trong mình, quả thật không có nơi nào thích hợp hơn để giải quyết tranh chấp ngoài nơi đây.[39]
Nhìn lại, chính tại Sekigahara này, cuộc chiến giữa Nhật Bản và Yamato đã từng bị tạm dừng do sự can thiệp từ Trung Quốc. Có thể nói, thời gian đã ngưng đọng kể từ đó giờ đây lại bắt đầu chuyển động trở lại.
Trận chiến giữa Tokugawa và Toyotomi đã xảy ra từ rất lâu về trước, nhưng ngay cả bây giờ, Sekigahara vẫn là một bãi đất rộng mênh mông. Dù xung quanh là những cánh đồng và đường sá chia cắt, nhưng trên cái bãi đất rộng đến lạ thường này, tầm nhìn hoàn toàn không bị che khuất. Chỉ cần phóng tầm mắt bao quát những dãy núi trải dài phía xa, người ta sẽ nhận ra nơi đây thực chất là một lòng chảo hõm sâu.
Bầu trời giữa trưa quang đãng. Ở trung tâm Sekigahara, Kazuki và Ikousai đang đối mặt nhau. Cách đó vài chục mét, Đông quân và Tây quân đã vào vị trí, đại diện cho Nhật Bản và Yamato.
Lời hứa là một trận đấu tay đôi, nhưng có rất nhiều người muốn tận mắt chứng kiến sự kiện này.
Ở phía Đông, tất cả thành viên của Dinh Phù Thủy đã dàn hàng ngang ngay tuyến đầu. Sau họ là ban lãnh đạo cấp cao của Hiệp Hội Kỵ Sĩ, với Phó Thủ Lĩnh Yamagata dẫn đầu cùng mười kỵ sĩ hộ tống. Cũng có thể thấy bóng dáng của Kanon-senpai và Akane-senpai.
Roshouko-san của Ryouzanpaku cũng đã đến đây, dù không hiểu vì lý do gì, cô ấy lại dắt theo con ngựa yêu quý của mình và mặc trang phục kỵ sĩ. Có lẽ cô ấy không đi xe của Hiệp Hội Kỵ Sĩ mà tự mình cưỡi ngựa đến.
"Kazuki, hạ gục BOM-BA-YE♪ Kazuki, hạ gục BOM-BA-YE♪"[40]
Kamimura-san và Amaterasu đang hát một bài cổ vũ khá kỳ lạ.
Để không gây trở ngại, giới truyền thông đã được yêu cầu giữ khoảng cách, nhưng chắc chắn vẫn có những người đang chụp ảnh từ xa. Xung quanh hai người đấu không hề có bất cứ thứ gì cản trở.
Phía Tây là đội hình của Yamato. Loki và những pháp sư bất hợp pháp thân cận với hắn cũng có mặt. Không thấy bóng dáng của Hel. Có lẽ cô ta vẫn chưa hồi phục sau những vết thương nghiêm trọng trước đó. Các nữ thần tượng Nhật Bản vẫn đang trong trạng thái Hoang Thần, thuộc <Phe Susanoo>, đáng lẽ cũng phải ở đây, nhưng các nữ tu sĩ thần đạo thì không thấy đâu.
Đội kỵ binh của Cấm Vệ quân Hoàng đế Chukadou cũng không có mặt. Kazuki cảm thấy nhẹ nhõm về điều đó.
So với họ, bên phía Nhật Bản có lực lượng đông đảo hơn.
Ngay cả khi họ không hài lòng với kết quả của trận đấu, nơi đây cũng sẽ không rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Cũng có ba người là Arthur, Regina và Ilyailiya, đứng trên ranh giới giữa Đông và Tây như những người phân xử.
Ikousai đối diện với Kazuki, vẫn trong bộ trang phục Nhật Bản thường ngày, tay cầm một thanh katana. Yasakani no Magatama quấn quanh cổ tay trái cô ấy, còn Yata no Kagami thì được cầm như một chiếc khiên.
Không thấy nụ cười điềm tĩnh hay vẻ mặt mệt mỏi từ cô ấy, chỉ có một gương mặt vô cảm như mặt nạ kịch Noh.
Kazuki trong bộ đồng phục, chỉ cầm Ame no Murakumo trên tay thay cho thanh kiếm yêu quý đã mất.
Kazuki cũng không cảm thấy chút căng thẳng nào.
"Giữa ngươi và ta, không cần thêm bất cứ lời lẽ thừa thãi nào nữa."
Ikousai thốt lời với một giọng điềm tĩnh. Trận chiến đã được chuẩn bị kỹ lưỡng đến tận lúc này, nhưng lại chẳng hề có bất cứ luật lệ nào. Thời điểm giao chiến không còn quan trọng với cả hai.
“Ta cũng đã chán ngấy việc cứ phải đối đầu với ngươi ở đây rồi.”
“Giờ chỉ còn chờ một kết cục.”
“Ta đồng ý.”
Đó chính là tín hiệu cho cả hai người.
Ikousai hướng <Yata no Kagami> trong tay về phía Kazuki.
Kazuki dồn ma lực vào Zekorbeni vừa hiện lên trên ngực mình.
“Soi sáng bảy biển và muôn quốc, <Yata no Kagami>! <Thái Dương Hỏa Nhất Thiểm> - Fukyou Kaikon―Hika Issen!”
<Yata no Kagami> trong chớp mắt chuyển từ sắc xanh lam sang trắng thuần khiết, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời.
“Chế độ Veritas!”
Cơ thể Kazuki được bao bọc trong bộ giáp bạc thon gọn của Prometheus, ngay lập tức kích hoạt sức mạnh đó.
“Custom Liberion!”
Được trang bị hệ thống động cơ phản lực cơ động tốc độ cao, Kazuki tức thì thoát khỏi luồng ánh sáng nhiệt độ cao do chiếc gương phát ra. Ma lực phòng ngự của cậu bị bào mòn đôi chút, nhưng cậu lập tức thoát ra khỏi tầm ảnh hưởng của ánh sáng và vòng ra sau lưng Ikousai trong một cú xoay người.
Cậu không để Ikousai có cơ hội niệm chú cường hóa. Có một sự chênh lệch tốc độ giữa họ từ bộ giáp Custom Liberion mà Kazuki đang mặc, khiến cô không thể né tránh dù đã dự đoán được đòn tấn công. Kazuki tiếp tục tận dụng tốc độ và vung <Ame no Murakumo>.
Nhưng Ikousai đón đỡ đòn tấn công của Kazuki bằng những chuyển động tối thiểu.
“Soi sáng vạn vật, <Yata no Kagami>. <Phong Kính Hồi Khôn> - Mizukagami no Tate.”
Ikousai hướng chiếc gương đã ngừng phát sáng về phía điểm mù của mình. Chỉ chừng đó thôi cũng đã đủ cho cô.
<Yata no Kagami> phóng lớn và biến thành một chiếc khiên gương.
Hình bóng Kazuki phản chiếu trên chiếc khiên. Ngay lập tức, chiếc khiên tự động di chuyển và đẩy bật cú chém từ <Ame no Murakumo>.
Tự động phòng thủ. Đó là một chiếc khiên tự động chặn mọi đòn tấn công được phản chiếu trên gương.
Khả năng phòng thủ vững chắc ấy đã được chứng minh trong trận chiến trước đây của họ tại Rừng Cây Phú Sĩ.
…Nhưng sao cô ta có thể sử dụng sức mạnh của Thần Khí điêu luyện đến thế chỉ trong thời gian ngắn ngủi này chứ?
Kazuki vẫn chưa thể nắm vững toàn bộ sức mạnh của <Ame no Murakumo>.
“Mở ra ranh giới thế giới, <Yasakani no Magatama>! <Khải Huyền Tự Tại> - SouKaicho Kaikon―Gate of Divine CrossingKamiwatari no Mon!”
<Yasakani no Magatama> đang quấn trên bàn tay trái của Ikousai tự nhiên bung ra, lơ lửng giữa không trung và phóng lớn.
Bên trong chuỗi ngọc khổng lồ ấy biến thành một chiều không gian khác đen như mực và hấp thụ Ikousai vào trong.
<Yasakani no Magatama> thu nhỏ lại trên không và biến mất. Bỗng chốc, đối thủ của Kazuki biến mất.
“Đó có phải là khả năng dịch chuyển như lần Hel được giúp đỡ không?!”
Kazuki tăng cường khả năng nhận thức và chú ý đến xung quanh.
Ma lực của Ikousai đã biến mất hoàn toàn.
Dù đối mặt với kẻ địch nhanh đến mức nào, Kazuki vẫn có thể Foresight (dự đoán trước) được chúng.
Nhưng đối với một kẻ địch không nhanh mà lại dịch chuyển tức thời thì sao?
Ma lực đảo ngược phía sau Kazuki, và không kịp né tránh, một nhát chém đã giáng xuống cậu.
Trong khi nhận cú va chạm từ ma lực bị phá vỡ khiến mình loạng choạng về phía trước, Kazuki xoay người quét ngang <Ame no Murakumo>.
Lúc đó, <Yasakani no Magatama> đang lơ lửng giữa không trung – lối vào chiều không gian khác – đã hấp thụ cơ thể Ikousai vào trong và biến mất.
Chính bản thân <Yasakani no Magatama> cũng co lại và biến mất, <Ame no Murakumo> chém vào không khí.
Ikousai lại biến mất.
Cô ta hiện đang ở một chiều không gian khác. Cậu hoàn toàn không thể Foresight (dự đoán) được cô ta sẽ xuất hiện ở đâu tiếp theo.
Cậu ta không tài nào cảm nhận được chút ma lực nào từ không gian khác!
“Ôi trí tuệ ngàn đời của nhân loại, hãy hóa thành giáp trụ bao bọc thân ta tầng tầng lớp lớp! Vững chãi, kiên cố, chặn đứng mọi hung tàn! Seusenhofer!!”
Kazuki sẵn sàng ứng phó với đòn tấn công bất chợt, triển khai ma pháp phòng ngự. Cậu dồn ma lực vào Zekorbeni, tạo ra một lớp giáp dày bao bọc toàn thân.
Ngay lập tức, lớp giáp của cậu vỡ tan tành. Một đòn tấn công không tài nào lường trước đã giáng xuống từ phía sau.
Đến khi cậu kịp quay người lại, Ikousai đã biến mất tự lúc nào.
Cả né tránh lẫn phản công đều không kịp.
…Vậy là chỉ còn cách cảm nhận ma lực khi cô ta xuất hiện, dù chỉ trong tích tắc, rồi kịp phản ứng.
Kazuki tập trung tinh thần, đề phòng ma lực không biết lúc nào sẽ ập tới.
—Một luồng ma lực lại xuất hiện sau lưng cậu!
Kazuki lập tức định thoát khỏi nhát chém.
Thế nhưng, khi cậu còn đang ở tư thế khó coi, vặn vẹo thân mình một cách vô vọng, cậu đã bị Ikousai chém gục.
…Không kịp. Cô ta quá nhanh, từ lúc xuất hiện cho đến khi ra đòn.
“Hahaha, chạy vòng vòng nữa đi! Con sâu đáng thương!!”
Ikousai cười khinh miệt, rồi lại biến mất vào không gian khác.
“…Đây chính là sức mạnh của Thần Khí mà cô ta sở hữu.”
Nếu không thể phản ứng tức thì hơn nữa thì cậu sẽ chẳng thể nào thoát được…
Nếu không vượt qua được bức tường này, cậu sẽ không thể chiến đấu đàng hoàng.
Không, kể cả khi cậu né được nhát chém và phản công, vẫn còn có khả năng tự động phòng ngự của [Mizukagami no Tate].
Nếu không vượt qua được bức tường đó nữa, những đòn tấn công của cậu sẽ chẳng có chút tác dụng nào.
Dịch chuyển tức thời và tự động phòng ngự. Nếu không đồng thời vượt qua hai bức tường này…
Mồ hôi lạnh rịn ra, chảy xuống trán cậu.
“Tam Đại Thần Khí mỗi cái đều mang sức mạnh công kích・phòng thủ・di chuyển!”
Cô ta lại xuất hiện phía sau lưng cậu và chém một nhát nữa. [Seusenhofer] bị chém tan tành, rồi tan biến.
Ikousai biến mất, để lại tiếng hô vang:
“Yata no Kagami là phòng thủ, Yasakani no Magatama là di chuyển! Công kích là Ame no Murakumo, nhưng… nếu phòng thủ và di chuyển hoàn hảo thì đối thủ sẽ chẳng làm gì được mà bị khống chế hoàn toàn!”
Trong khi nhận sát thương mà không tài nào thoát khỏi tình thế, Kazuki hỏi Ikousai đang biến mất:
“Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, làm thế nào mà cô có thể sử dụng Thần Khí điêu luyện đến vậy?”
Cô ta lại xuất hiện sau lưng Kazuki và vừa chém vừa đáp lời:
“…Đó là vì ta gần như đã trở thành Susanoo chính hiệu! Không đời nào Susanoo lại không sử dụng điêu luyện Tam Đại Thần Khí này!! Solomon King… ta đã thức tỉnh sức mạnh của một vị Vua trong thần thoại Nhật Bản rồi!!”
Kazuki bị chém không chút kháng cự.
Cậu không thể gọi cô ta là hèn nhát. Đánh rồi bỏ chạy—đó là một cách chiến đấu phong tỏa đối thủ hoàn hảo.
“Nhưng điều đó không có nghĩa là đòn tấn công của ta không hoàn chỉnh! Ngay lúc này, một phần cơ thể ta đang biến thành Susanoo!! Sức mạnh thần thánh vô địch thiên hạ!!”
Người phụ nữ mảnh mai khoác bộ kimono Nhật, Ikousai, một cánh tay của cô ta đang biến thành cánh tay vạm vỡ của một người khổng lồ. Chắc chắn một đòn tấn công từ đó sẽ rất nặng.
“…Cô đã không còn là Aisu Ikousai hay bất cứ ai nữa rồi.”
“Đúng là một kẻ bại trận ngu xuẩn! Ta chỉ đang vận dụng khéo léo tất cả những gì mình sở hữu mà thôi!!”
Ikousai xuất hiện rồi biến mất nhiều lần, cứ như thể sự tồn tại của cô ta đang biến thành ảo ảnh. Chỉ còn lại những nhát chém chân thực và chắc chắn.
“Sấm sét giáng xuống thân ta, ta đạt được tư duy sấm chớp và tốc độ thần thánh… đánh thức mãnh sư đang ngủ say! Ride Lightning!”
Dù liên tục bị chém trúng, Kazuki vẫn không để thời gian trôi đi vô ích mà tạm thời niệm chú tăng cường sức mạnh. Thể lực của cậu ta nhanh chóng được củng cố một cách kinh người. Chỉ có điều, vào lúc này cậu hoàn toàn không thể phát huy tác dụng của nó.
“Hỡi cơn cuồng nộ của ngươi, hãy trở thành niềm hoan lạc của Nữ Thần Chiến Tranh! Đáp lại điệu Kagura triệu hồn, bùng lên bão tố oán thán, xé tan mây mù, xin hãy giáng lâm nơi đây. Hỡi linh hồn và quỷ dữ trong thân thể này! Triệu Hồi Siêu Lực—Chouryoku Shourai!!”
Ikousai cũng đồng thời niệm một phép tăng cường sức mạnh. Cô ta vừa niệm chú vừa xuyên qua chiều không gian khác để tấn công.
“Chuyện này sẽ không kéo dài thêm nữa đâu!”
Đòn đánh của cô ta càng trở nên nặng nề hơn. Ikousai ngay lập tức lại vụt vào một chiều không gian khác.
Nói ngược lại, ngay lúc này Ikousai cũng không thể cảm nhận được ma lực ở phía bên này.
Cần nghĩ ra một giải pháp đột phá… Ngược lại, nếu Ikousai đã cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm ra một lối thắng duy nhất, thì đây chính là cơ hội để xoay chuyển tình thế.
Ikousai có một khía cạnh như vậy. Cậu có thể tự tin khẳng định rằng cô ta ghét phải nghi ngờ chiến thắng của mình.
Trái lại, bất kể bị dồn vào đường cùng đến đâu, cậu vẫn còn vô số phép thuật trong kho dự trữ. Chắc chắn phải có một giải pháp đúng đắn trong số những lựa chọn này. Cậu tin rằng mình vẫn có khả năng giành chiến thắng dù rơi vào bất kỳ tình thế bất lợi nào.
‘Ngươi vẫn đang tiếp tục suy nghĩ ngay cả ở phía bên kia của chiều không gian ấy sao…?’
Kazuki bị chém trúng thêm nhiều lần nữa.
Nhưng ngay cả khi đang bị chém, cậu vẫn miên man suy nghĩ.
“…Hỡi dục vọng ẩn sâu trong biển lòng, cánh tay ấy vươn qua lớp thịt đầy tội lỗi. Hỡi hóa thân của sự vi phạm, hãy quấn lấy theo dục vọng. Xúc Tu Dục Vọng.”
Kazuki lặng lẽ niệm một phép thuật mà cậu cho rằng có thể sẽ cần thiết. Đó là phép thuật cậu có thể tự do điều khiển, tạo ra những xúc tu mọc ra từ bên trong lòng đất. ―Kazuki giữ cho những xúc tu tạo ra không trồi lên khỏi mặt đất mà ở trạng thái chờ sẵn bên trong lòng đất.
Ikousai đang ở trong chiều không gian khác không hề nhận ra rằng cậu đang niệm phép xúc tu. Cô ta cũng giống như cậu, không thể cảm nhận được ma lực của đối phương.
Khoảnh khắc Ikousai xuất hiện trong thế giới này, cô ta sẽ bị các xúc tu bắt giữ trong một đòn tấn công bất ngờ.
…Vẫn không thể. Cậu vẫn cần thêm một vài điều kiện nữa. Cậu thậm chí còn không thể né được đòn tấn công của cô ta. Phản ứng của cậu quá chậm, chắc chắn vào thời điểm các xúc tu xuất hiện thì Ikousai đã biến mất rồi.
Cậu lại bị chém. Cậu đang tập trung suy nghĩ, nhưng nhát chém của Ikousai không hề nhẹ nhàng chút nào. Ngược lại, ma lực của cậu bị hao mòn đều đặn và thời gian còn lại nhanh chóng rút ngắn.
Hãy nghĩ xem. Điều cần thiết là một cảm biến nhạy bén hơn nữa.
Một cảm biến để phát hiện sự xuất hiện của đối thủ. Kazuki không có loại phép thuật đó. Cậu chưa bao giờ sử dụng thứ gì như vậy trong tất cả các trận chiến của mình cho đến nay, vì vậy Ikousai cũng đại khái biết về khía cạnh đó của cậu.
Nhưng nếu cậu thay đổi góc nhìn đối với phép thuật hiện có của mình…
“Chế độ Phượng Hoàng!”
Kazuki chuyển sang trang phục của Phượng Hoàng. Áo choàng ma thuật của Kazuki biến đổi từ bộ đồ bạc sang áo giáp lửa.
“Thiêu rụi mọi thứ ngươi chạm vào… hơi nóng bỏng rát của sự từ chối không nơi nương tựa! Tự Thiêu!”
Cậu đổ lượng ma lực nhiều hơn mức cần thiết ban đầu vào Zekorbeni và kích hoạt một phép thuật cấp thấp.
Một ngọn lửa với lượng không thể so sánh được với khi cậu sử dụng [Tự Thiêu] bình thường đã bao phủ hoàn toàn toàn bộ cơ thể Kazuki.
Lượng lửa khổng lồ—y tùy ý điều khiển—tựa tấm lưới khổng lồ căng rộng khắp bốn phía, bao trùm toàn bộ không gian xung quanh.
Ngọn lửa được điều khiển bằng ý chí, nghĩa là nó đã thông suốt với tâm trí Kazuki. Ngọn lửa này lướt qua các dây thần kinh, gần như đã trở thành một phần cơ thể y.
Trong một không gian trống rỗng, rất khó để phát hiện sự sinh ra của ma lực và phản ứng ngay lập tức. Chắc chắn sẽ luôn chậm trễ.
Thế nhưng, nếu đã cảnh giác từ trước, thì việc phản ứng tức thì khi có vật chạm vào cơ thể lại có thể thực hiện được trong chớp mắt.
Và rồi, để vượt qua hai bức tường phòng thủ—y cần thêm một phương thức nữa.
Suy nghĩ.
Ikousai xuất hiện—ngay chính giữa tấm lưới lửa.
Chính chỗ đó! Kazuki lập tức phản ứng, như thể cơ thể y vừa bị đánh trúng trực diện.
"Cái gì thế này!?" Ikousai kinh ngạc kêu lên khi đột ngột bị nhốt trong biển lửa.
Tuy nhiên, ngọn lửa vốn được dàn mỏng kia không gây ra quá nhiều sát thương. Cô ta thậm chí còn chẳng bận tâm, vung kiếm chém tới.
Phản ứng tức thì của Kazuki không phải là một hành động né tránh.
Một lượng lớn xúc tu tuôn trào, xé toạc mặt đất bằng âm thanh vang trời, quấn lấy Ikousai đang lơ lửng giữa không trung, trói chặt tay chân cô ta.
"Guh-!?" Ikousai bực tức lên tiếng.
Kazuki xoay người, vung kiếm.
Không phải chém vào Ikousai—mà là xuyên qua cổ tay trái của chính mình.
Y đã tự gỡ bỏ lớp phòng hộ ma thuật ở tay trái. Máu tươi bắn tung tóe cùng lúc y xoay người trở lại.
Đó là quân bài cuối cùng của y để vượt qua bức tường thứ hai.
Kazuki hướng bàn tay trái về phía Ikousai và phun máu. Dòng máu đó phản chiếu trên Mizukagami no Tate ở tay Ikousai. Ngay khoảnh khắc ấy, để bảo vệ Ikousai khỏi vết máu vấy bẩn, Mizukagami no Tate tự động kéo cánh tay Ikousai lại và tự động phòng thủ.
Đã bị chặn lại. Toàn bộ lượng máu bị Mizukagami no Tate ngăn cản.
Mizukagami no Tate đã bị vấy bẩn. …Vào khoảnh khắc này, Ikousai không hề để ý tới điều đó.
"Mấy cái xúc tu tầm thường này thì nhằm nhò gì!"
Với cánh tay phải đã biến thành khổng lồ, cô ta xé nát các xúc tu bằng sức mạnh thô bạo, sau đó vung katana với cánh tay phải đã được giải phóng để chém đứt chúng. Dù sao thì đó cũng chỉ là những xúc tu từ ma thuật cấp 2. Nếu sức mạnh kinh hồn của Susanoo được phát huy, chúng sẽ chẳng hề gây ra bất cứ thách thức nào.
Trong gang tấc, Kazuki đâm Ame no Murakumo tới, chặn thanh katana của Ikousai. Tình thế trở thành cuộc đấu kiếm nảy lửa, y cố gắng bảo vệ các xúc tu khỏi bị chém đứt.
Ikousai nhận thấy Mizukagami no Tate không phản ứng, và lần đầu tiên vẻ sốt ruột hiện rõ trên gương mặt cô ta. Và rồi cô ta nhận ra—chiếc gương không phản chiếu bất cứ thứ gì vì đã bị vấy bẩn bởi máu.
"Hỡi vị thần tối cao gọi bão giông, xin ban hơi thở thần thánh lên tấm lưng đang múa dưới trời cao của người! Fuujin Kenbu!!"
Ikousai niệm chú tăng cường ma thuật trong khi giao kiếm với Kazuki. Đó là một phép thuật tăng tốc mọi hành động của cô ta bằng cách tự do điều khiển gió.
Nhưng mục tiêu của cô ta không phải là tăng tốc, mà là dùng gió để lau sạch vết máu làm bẩn Mizukagami no Tate.
"Hỡi dòng khí quyển, hãy hội tụ nơi thân này, trở thành cơn bão xua đuổi kẻ đáng ghét! Tâm bão chính là vương vị của ta! Storm Fort!"
Kazuki, người đã đọc trước được ý định của Ikousai, cũng bắt đầu niệm chú trước và thi triển ma thuật cùng lúc. Đó là một phép thuật phòng thủ tự do điều khiển gió và chống lại đòn tấn công của kẻ thù.
Nhưng mục tiêu của cậu ta không phải phòng thủ. Cậu ta điều khiển gió đối chọi với luồng gió của Ikousai từ hướng đối diện, vô hiệu hóa luồng gió đang cố gắng lau sạch vệt máu, đồng thời khiến cho vết máu vẫn bám chặt trên mặt gương.
Đó là một cuộc đấu kiếm song hành—sự quấn lấy giữa lưỡi kiếm và lưỡi kiếm, từng chút một tìm cách phá vỡ thế kiếm của đối phương; cùng với sự giao tranh giữa gió và gió, cuộn xoáy vặn vẹo theo mọi hướng, nỗ lực chiếm ưu thế.
Cậu ta sẽ không để cô ta chém đứt những xúc tu. Cậu ta sẽ không để cô ta lau sạch vệt máu trên gương.
Cả hai người đều điều khiển kiếm và gió của mình với tinh thần một mất một còn. Khoảnh khắc này chính xác là thời điểm Kazuki đã chờ đợi.
“…Ngươi là Susanoo giả mạo, vua của Thần thoại Nhật Bản! Đây là chiến thắng của sức mạnh Vua Solomon! Ngay cả ta cũng đã thức tỉnh sức mạnh từ mối liên kết của mình!”
Chỉ một khoảnh khắc là đủ. Cậu ta dồn ma lực vào Zekorbeni—và tức thì thi triển phép thuật.
“Hỡi chim bất tử lặp đi lặp lại sinh tử luân hồi, hãy thiêu đốt thân thể đó và giải phóng ngọn lửa cuối cùng, trở thành mặt trời trên mặt đất…! Imitation Flare (Bùng Cháy Giả Tạo)!!”
Đó là ma pháp Cấp 8 cậu ta có thể thi triển nhờ mối liên kết với Mio—giữa Kazuki và Ikousai, những người đang diễn ra cuộc đấu kiếm song hành, hóa thân của một con chim bất tử lơ lửng giữa không trung, giải phóng toàn bộ ngọn lửa trong cơ thể và hóa thành một mặt trời giả nhỏ. Năng lượng ánh sáng và nhiệt đó mang tính định hướng, lao thẳng về phía Ikousai.
Mizukagami no Tate (Khiên Gương Nước) không phản chiếu bất cứ thứ gì.
“UOOO…?!” Ikousai bị thiêu rụi hoàn toàn cùng với những xúc tu bởi sức nóng kinh hoàng. Ma lực phòng thủ của cô ta bị đánh nát. Máu bốc hơi và vết bẩn trên Mizukagami no Tate càng bám chặt vào mặt gương.
Trong khi cơ thể đang bốc cháy, Ikousai cuối cùng đã chạy thoát được vào lối vào của Yasakani no Magatama (Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc).
Kazuki duy trì cảm biến lửa và mở rộng nó ra xung quanh.
Để thoát khỏi tầm kiểm soát đó, Ikousai xuất hiện ở một khoảng cách rất xa, ngoài tầm kiếm.
“Lời chúc phúc của Susanoo o <thần sét, bạn đời của cây lúa>, bao trùm mặt đất và thể hiện sức mạnh đập tan và tàn phá dữ dội… Heitei Banrai (Sấm Sét Khắp Nơi)!!”
Cô ta thi triển một phép thuật tấn công quy mô lớn cùng lúc với sự xuất hiện trở lại của mình.
Đó là một câu chú tốc độ cao nhờ sự đồng hóa với Susanoo.
Mây đen bao phủ bầu trời xanh trong vắt trong chớp mắt, mây sấm và mây sấm va chạm vào nhau tạo ra một trận mưa sét. Đó là một ma thuật không cho bất kỳ chỗ nào để trốn thoát ngay cả khi cậu ta dùng Foresight (Tiên Tri). Nhưng—
“Vậy ra ngươi vứt bỏ thân phận kiếm sĩ của mình sao Ikousai! Vô ích thôi! Battou Kaikon (Bạt Kiếm Hồi Căn)—Kusanagi no Tsurugi (Thanh Kiếm Cỏ Cắt)!!”
Với Ame no Murakumo (Thiên Tùng Vân), Kazuki quét bay cơn mưa sét.
Chỉ với một nhát quét đó—một lưỡi kiếm bất khả chiến bại tựa như làn gió không tiếng động đã chém đôi tất cả sấm sét và mây sét chỉ bằng một nhát, khiến chúng tan biến. Chứng kiến sức mạnh của Ame no Murakumo cuối cùng đã được thể hiện, mắt Ikousai mở to kinh ngạc.
Trong hoảng loạn, Ikousai cố gắng chạy trốn sang một chiều không gian khác.
“Mode・Merfolk (Chế Độ • Người Cá)!!”
Nhưng trước khi cô ta có thể làm điều đó—Kazuki tức thì đổi Zekorbeni. Giáp lửa biến thành áo choàng lông vũ nước. Cậu ta đồng thời đổ ma lực vào Zekorbeni.
“Vòng tròn hội họa thời gian, lịch sử lặp lại một cách tất yếu, đánh thức kỷ nguyên bị lãng quên ngay tại đây… để lại mọi thứ vào bên trong giấc mơ, hướng về kỷ nguyên băng hà! Ice Age (Kỷ Băng Hà)!!”
Ikousai đang định lao vào Yasakani no Magatama đang lơ lửng giữa không trung thì tức thì đứng hình, cả không gian xung quanh cũng như đóng băng lại. Hàng phòng ngự ma lực của nàng tan nát, các cơ bắp của Ikousai cứng đờ ngay lập tức.
Kazuki vọt tới. Chàng lập tức rút ngắn khoảng cách và vung Ame no Murakumo vào không gian đang đóng băng ấy.
“Mang theo huyền bí khắc sâu trên lưỡi kiếm, <Ame no Murakumo>! Battou Kaikon―Tsumugari no Tachi!!”
Cái lạnh buốt lan tỏa khắp không gian được nén lại vào lưỡi Ame no Murakumo.
Lưỡi kiếm chứa đựng cái lạnh cô đọng ấy – được chém chéo từ vai Ikousai, kẻ đang đóng băng tại chỗ.
Ikousai kịp phản ứng một cách chật vật, nàng điều khiển cánh tay phải của Susanoo đỡ đòn bằng thanh katana của mình.
Một cú va chạm khủng khiếp nổ ra.
—Đây không chỉ là màn đối đầu giữa lưỡi kiếm với lưỡi kiếm, mà nhiệt độ cực thấp còn ngay lập tức truyền qua lưỡi kiếm, khiến cấu trúc tinh thể kim loại trở nên giòn mục, chực chờ tan vỡ.
Ma lực phòng ngự của Ikousai trải dài đến cả thanh kiếm của nàng đang cố gắng trung hòa hiện tượng phá hủy do làm lạnh này. Ma lực phòng ngự của Ikousai đã bị phá vỡ một lượng lớn chỉ trong tích tắc.
—Đó là phản chấn. Từ cú va đập của một lượng ma lực khổng lồ bị phá vỡ, cơ thể Ikousai, người đang di chuyển chân sang một chiều không gian khác, bị thổi bay. Kazuki sẽ tiếp tục như thế và kết thúc trận đấu này chỉ trong một đòn – hệt như trong trận chiến của chàng với Hel.
“Tenrou Kaidan!”
Cơ thể Ikousai, mà chàng tưởng rằng sẽ đổ sụp xuống đất, lại bật dậy như lò xo vô hình và nàng điều chỉnh tư thế để phản công.
Đó là ma kỹ nguyên bản của Ikousai! Kazuki, người đang nhắm đến một đòn truy kích, đã bị bất ngờ.
Tư duy bùng nổ của nàng trước tình huống bất ngờ đang xảy ra – quả nhiên, Ikousai là một kiếm sĩ xuất sắc.
Cùng lúc đó – dáng vẻ Ikousai thay đổi.
“Susanoo, trao thêm sức mạnh đi! Đổi lại… ngươi có tước đoạt ta thêm nữa ta cũng chẳng quan tâm!!”
Bộ trang phục Nhật Bản đặc trưng của Ikousai tan rã thành Prima Materia và biến đổi thành một bộ trang phục đen tuyền hoàn toàn khác. Nó giống hệt như đang khắc hình ảnh của Susanoo lên cơ thể nàng.
Sức mạnh tồn tại của Susanoo, vốn bị kiềm nén trong cánh tay phải của Ikousai, giờ đây cuồng loạn tràn khắp cơ thể nàng. Chàng cảm thấy ma lực vô biên đang phát điên bên trong làn da nàng.
Ikousai – đã giải phóng điều đó dưới dạng phép thuật.
“Hỡi vị tiểu thư của bão tố, hãy giải phóng tất thảy những cảm xúc dữ dội ấy ngay tại đây!”
Đó là một ma thuật cường hóa – ở cấp độ mà từ trước đến nay chàng chưa từng thấy.
Kazuki đã có thể Foresight (dự đoán) được phép thuật sắp được niệm chú, nhưng – cơ thể chàng đã bắt đầu chuyển động trong một đòn truy kích.
Chàng không thể dừng lại.
Kazuki tăng tốc bằng [Level 6 Custom Liberion] và [Level 5 Ride Lightning], trong khi cái lạnh của [Level 8 Ice Age] được nén trong lưỡi Ame no Murakumo, chàng tung ra một cú đâm hết sức.
Chàng không ngờ Ikousai lại có thể ổn định tư thế, nhưng trong đòn tấn công duy nhất này của chàng hẳn không có gì đáng chê trách.
“Hãy trú ngụ trong thân ta, lại một lần nữa tái hiện bi kịch của thiên giới Takamagahara!!”
Vừa niệm chú ma thuật cường hóa, Ikousai vừa ném Yata no Kagami đi và tung ra nắm đấm trái của mình.
Thanh katana đang nắm trong tay phải của nàng vẫn còn bị bật ra do cú va chạm lúc nãy.
Trong tuyệt vọng, nàng chỉ vung cánh tay trái – đó đại loại là một cú đấm thẳng trái.
Nhưng khoảnh khắc lưỡi kiếm của chàng và nắm đấm của nàng va chạm, ma thuật cường hóa bí ẩn của Ikousai được kích hoạt.
Đó chính là ma thuật cường hóa tối thượng.
Bạo Nghịch Võ Thần—Bougyaku Bushin!!!!”
Trong khoảnh khắc đó, cậu ngỡ như nắm đấm trái của Ikousai bỗng phình to ra như một ảo ảnh.
Ikousai bước thêm một bước về phía Kazuki đang bị thổi bay. *DOSHIN!* Mặt đất rung chuyển. Lần này, cô ta giơ tay phải đang siết chặt thanh katana lên—và chém xuống.
Cậu hoàn toàn không kịp né tránh hay phòng thủ.
Đó là một đòn chém kinh hoàng mà cậu chưa từng trải qua. Lưỡi kiếm vắt chéo từ vai ghim sâu vào cơ thể cậu.
[Custom Liberion] vỡ tan, biến mất không còn hình dạng ban đầu.
Lực phòng thủ phép thuật của cậu vỡ bung, cơ thể Kazuki bị thổi bay xa hàng chục mét qua Sekigahara.
...Cậu đã an toàn. Vẫn còn sống. Nằm trên mặt đất, Kazuki theo phản xạ nghĩ vậy.
Đó là một đòn khiến cậu trong phút chốc không thể nghĩ rằng mình đã được bảo vệ bởi lực phòng thủ phép thuật.
Cái quái gì vậy, với sức mạnh đó... vậy đây chính là toàn bộ sức mạnh của Susanoo!
“UAAAAAAAAAAAAAA-!!”
Không phải Kazuki bị thổi bay, mà là Ikousai đang thét lên một tiếng nghe như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.
Cô ta run rẩy bần bật, dường như không thể kiềm nén thứ gì đó bên trong cơ thể mình.
Nhưng ngay cả khi đang run rẩy, cô ta vẫn mạnh mẽ đạp đất và lao về phía Kazuki đang nằm trên mặt đất.
Một lần nữa, thanh kiếm mạnh mẽ với sức công phá khó tin đó lại được giương lên.
...Sẽ rất tệ nếu liên tiếp trúng phải sức công phá khủng khiếp như vậy.
Không, cậu không thể bị trúng thêm một đòn nào nữa!
Thế trận đảo ngược, lần này đến lượt Kazuki bị dồn vào đường cùng. Ikousai đang lao đến với tốc độ của một cơn sóng dữ dội.
Với suy nghĩ hoạt động bùng nổ trong tích tắc—ngay khoảnh khắc đó, Kazuki chợt thấy may mắn vì hiện tại cậu đang khoác lên mình [Mode・Merfolk]. Nếu không có buổi hẹn hò với Koyuki, có lẽ cậu đã bỏ mạng tại đây.
“Moves in the Field!!”
Với một phán đoán nhanh chóng, Kazuki đưa ra giải pháp tối ưu nhất.
Tấm áo choàng lông vũ màu xanh của cậu phát sáng, Kazuki đóng băng mặt đất xung quanh.
Ikousai chưa từng thấy phép thuật này. Hơn nữa, Kazuki đã thi triển phép thuật quá nhanh đến nỗi Ikousai không thể đoán trước được kết quả sẽ ra sao, và hiện tại cô ta cũng đã mất bình tĩnh. Bàn chân Ikousai đang mạnh mẽ đạp trên mặt đất trong khi giương cao katana, chợt trượt đi. Toàn bộ sức mạnh đó hóa thành hư không.
“Cái gì!?”
Trong khi ngã xuống, Ikousai vẫn tuyệt vọng vung katana. Vì cô ta làm điều đó ngay sau khi đổ sập, mũi kiếm của đòn tấn công không chạm tới Kazuki.
“Không thể… vươn tới! Shiraha Kagerou!!”
Ngay khoảnh khắc cậu nghĩ nó không thể chạm tới, với bí thuật đó, Ikousai đã kéo dài lưỡi katana của mình ra.
Nhưng lần này Kazuki không hề ngạc nhiên. Cậu đã nhớ rằng đối thủ của mình là một kiếm sĩ ở đẳng cấp có thể làm được điều như vậy. Lùi lại nửa bước chính xác, cậu chứng kiến những đầu mũi katana được kéo dài lướt qua mình chỉ trong gang tấc.
Và sau đó, cậu phản công, bước tới một bước.
““UOOOOOOOOOOOOOO-!!”” Cả hai đồng thanh gầm lên.
Như thể đang hất tung Ikousai đang ngã xuống, Kazuki giơ Ame no Murakumo lên, thanh kiếm ngập tràn hàn khí đặc quánh.
Sức tấn công của cả hai bên cùng lúc bùng nổ. Lần này, Ikousai là người bị thổi bay chỉ với một đòn duy nhất.
“Te, Tenrou Kaidan!” Cơ thể Ikousai bị thổi bay nhưng lại bật ngược trở lại về phía cậu.
Nhưng Kazuki không vung katana hết đà. Cậu lập tức xoay ngược lưỡi kiếm, đặt vào thế chờ, sẵn sàng tung ra nhát chém thứ hai bất cứ lúc nào. Chiêu Tenrou Kaidan với động tác đã bị đoán trước, chẳng khác nào tự biến mình thành bao cát dâng hiến.
Nhanh hơn cả phản công của Ikousai, Kazuki vung nhát chém thứ hai xuống. Lớp ma lực phòng ngự của cô tan tành. Lần này, Ikousai không dùng Tenrou Kaidan mà lộn nhào một vòng, sau đó lăn dài trên mặt đất.
Cậu tuyệt đối không cho phép bất kỳ đòn phản công nào và cứ thế tấn công dồn dập! Kazuki áp sát Ikousai, trong tay vẫn nắm chặt Ame no Murakumo còn vương hơi lạnh ngưng tụ.
“Susanoo!” Ikousai hét lên.
“Susanoo, thêm nữa đi! Trao cho ta thêm sức mạnh nữa đi!!”
“Dừng lại Ikousai! Cứ thế này cô sẽ thực sự đánh mất chính mình đấy!”
Ikousai đã chạm đến giới hạn, nơi cô chỉ vừa đủ sức kìm nén sức mạnh ấy. Nếu cô tiếp tục mời gọi Susanoo vào cơ thể mình thêm nữa, cô sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn…!!
“GUAAAAAAAAAAAAA-! SUSANOOOOOOO!!”
Ikousai đang nằm trên mặt đất bỗng bật dậy, toàn thân cô vùng vẫy như thể huyết mạch đang sôi sục. Từ cánh tay phải đã biến thành chính Susanoo, một luồng ma lực đen kịt, lầy lội trào ra, xâm lấn vào cơ thể Ikousai. Chỉ trong nháy mắt, màu sắc và kết cấu da thịt cô thay đổi. Cơ thể cô đang biến đổi thành một cấu trúc xương và cơ bắp hoàn toàn khác. Cô đang biến thành một nam thần với làn da ngăm đen không tì vết.
Cô không thể kiểm soát nó chút nào.
Chính Ikousai cũng phải thốt lên một hơi thở kinh hoàng “Hyii-!” khi chứng kiến sự biến đổi từ cổ xuống toàn thân.
Nhưng một khi Thần đã được dâng hiến một cơ thể vật chất, họ sẽ không dừng lại, ngay cả khi chủ thể mất đi ý chí. Ikousai, người đã vội vàng dựa vào Susanoo vì sợ hãi thất bại, giờ đây không còn chút ý chí nào để chống lại điều đó.
Ikousai sẽ tan biến nếu cứ tiếp tục như vậy.
Cùng với kiếm thuật mà cô đã dốc cả sinh mạng để rèn giũa bấy lâu nay.
“Dừng lại Ikousai, đừng để mất nó!”[41]
Kazuki tự nhiên hét lên.
Cậu yêu kiếm thuật. Cậu tôn trọng những người đã khổ luyện kiếm đạo.
Kazuki… cậu đã công nhận Ikousai là đối thủ của mình, cậu tôn trọng kỹ năng của cô, cậu nhận ra rằng ở một khía cạnh nào đó, cậu đã phải lòng cô.[42]
Cậu thực lòng đồng cảm với sức mạnh của Ikousai, cậu cảm thấy tôn trọng và quý mến.
Ikousai đó, ngay lúc này, cái dáng vẻ sắp hoàn toàn đánh mất bản thân vì khao khát trở nên mạnh mẽ, là điều mà cậu tuyệt đối không thể chấp nhận, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
Hãy tập trung toàn bộ sức mạnh để bảo vệ!
Tâm trí Kazuki căng thẳng trong khoảnh khắc đó, và cậu tập trung cao độ.
Cơ thể tự nhiên chuyển động. Với một động tác không chút dư thừa, cậu bước tới.
…Kỹ thuật đó, do Kanae đã rèn luyện!
Cuối cùng, ma lực của Susanoo đã hoàn toàn ăn mòn khắp cơ thể từ cổ trở xuống, và bao phủ hoàn toàn khuôn mặt Ikousai đang hiện rõ vẻ kinh hoàng. Cứ điểm cuối cùng của sự tồn tại mang tên Ikousai, khi ngay cả nó cũng sụp đổ, thì tất cả của Ikousai sẽ biến đổi thành vị thần giận dữ.
Thời điểm đó sẽ trở thành bước ngoặt cho sự xâm lấn của Susanoo.
Với một động tác đã được mài giũa đến hoàn hảo, Kazuki vung Ame no Murakumo xuống.
Đó là động tác tối thượng nhất mà một cơ thể vật chất có thể tạo ra. Động tác này khác với chuyển động tối ưu của Hayashizaki Kanae, mà là một giải pháp chuyển động tối ưu chỉ của riêng cậu. Thêm vào đó, với thời điểm hoàn hảo, cậu cuối cùng đã đạt được nó. Các bánh răng khớp vào nhau một cách hoàn hảo.
Một đòn duy nhất ấy đã hóa giải mọi phép thuật, tan biến vô tung.
“…Vừa… vừa rồi… đó là chiêu thức gì vậy…?”
Ikousai, một nhà nghiên cứu kiếm đạo, đã buột miệng hỏi ngay câu ấy, dù vẫn còn đang ngã sõng soài trên mặt đất.
Trận đấu đã định. Kazuki chậm rãi chỉ mũi kiếm về phía trước mặt nàng, đáp lời:
“Hayashizaki-style Mộng Kiếm Đệ Nhị, Shin’iki. Đỉnh cao tuyệt học của kiếm đạo Nhật Bản, do chính em gái ta sáng tạo ra. …Hãy chấp nhận thất bại đi, Ikousai. Với tư cách là Vương của Yamato, và cũng là một kiếm sĩ.”


0 Bình luận