“Kazuki này~, cái lối đánh của Kaguya vẫn hăng như mọi khi ấy mà~! Em hết chịu nổi rồi~! Anh an ủi em đi~!”
Khi Kazuki và mọi người vừa trải tấm bạt dã ngoại, chuẩn bị bày biện hộp cơm trưa thì tiền bối Hikaru đã chạy bổ đến, nước mắt cá sấu giàn giụa, giả vờ khóc lóc.
“Hở? Chẳng phải tiền bối Hikaru rất thích cảm giác đau đớn sao?”
“Em đang nói cái quái gì thế?! Này!”
Nghe anh nhắc lại chuyện cũ, tiền bối Hikaru liền cốc “cốc” vào đầu Kazuki.
“Anh hai Kazuki~! Chị Koyuki thật là xấu tính đó~!”
Lotte cũng lao thẳng đến, ôm chầm lấy Kazuki. Anh vừa nói “ngoan nào”, vừa xoa đầu cô bé liên tục.
“Tiền bối Hikaru cũng vậy, đến cuối cùng chị vẫn rất dũng mãnh, ngầu thật đó ạ.”
“À ha ha… Thà được khen là đáng yêu chứ dũng mãnh hay ngầu thì em cũng không ham đâu.”
Vừa cười ngượng nghịu, một trái tim “tim đập thình thịch” liền bay ra.
“Kazuki, mình cũng đã cổ vũ rất nhiệt tình đấy chứ!”
“Mình cũng đã rất cố gắng cổ vũ cho cậu mà!”
Mio và Kohaku nói mấy lời khó hiểu, rồi cứ thế bám chặt lấy Kazuki như thể đang đối chọi với tiền bối Hikaru và Lotte. “Hai cậu thì khác, đúng không?” Kazuki gạt họ sang một bên. Mấy cô này thì cần được cảm ơn vì cái gì chứ?
Đội của tiền bối Kaguya, sau khi chào hỏi khán giả, cuối cùng cũng đến nơi.
“Anh hai~! Nhờ ánh mắt nồng nhiệt của anh hai mà Kanae đã cố gắng hơn 30% luôn đó~!!”
Kanae lao đến ôm chầm lấy Kazuki với tốc độ ánh sáng.
“Anh xem rõ hết rồi. Hôm nay em chính là cầu thủ xuất sắc nhất tiềm ẩn đó.”
Kanae đã bị đánh cho bầm dập giữa trận, nhưng người kết thúc trận đấu này lại chính là Kanae với màn trình diễn siêu phàm.
Lotte có thể giảm cảm giác đau đớn nhờ kỹ năng thần giao cách cảm cao cấp của mình. Nếu Lotte vẫn trụ lại được đến phút cuối cùng cùng tiền bối Hikaru, chắc chắn kết quả đã khác đi rồi.
Hiểu rõ điều đó, Kanae đã bất chấp hiểm nguy, chấp nhận lộ ra sơ hở chết người để giúp đỡ Koyuki.
“Anh hai, đừng chỉ xem mỗi trận đấu này… Tối nay xin hãy xem mọi thứ của Kanae, đến cả chỗ riêng tư kín đáo nhất của thiếu nữ [tiếng ‘bíp’] nữa mà không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trên giường, một cuốn nhật ký quan sát trưởng thành đến tận cùng mọi ngóc ngách…”
“Đừng có nói lung tung nữa. Đừng phát ra tiếng ‘bíp’ từ miệng em.”
“Vậy thì anh hai, xin hãy thực hiện bí thuật Hayashizaki <Mặt trời mọc> ném người lên cao!”
“Làm gì có bí thuật nào như thế. …Nhưng, như thế này à?”
Kazuki nâng cơ thể nhỏ bé của Kanae lên, sau đó vận dụng Vầng hào quang cường hóa, anh ném cô bé lên cao hết mức có thể, thẳng tắp lên trên.
“Tuy không hiểu lắm nhưng trông có vẻ vui! Vạn tuế—! Kana-chan vạn tuế—!”
Tiền bối Kaguya cũng tham gia vào trò “Mặt trời mọc” với đôi mắt sáng rỡ. “Vạn tuế—” Koyuki, người vừa được Kanae cứu thoát cũng tham gia, khiến cơ thể Kanae vút bay như một chiếc túi đậu lên bầu trời xanh không một gợn mây.
◇ ◇ ◇ ◇
Trận chung kết sẽ diễn ra sau giờ nghỉ trưa.
“Hộp cơm trưa hôm nay là do mọi người làm trừ Kazuki ra đó! Nào, gà chiên giòn (karaage) là do mình làm. Chiên đẹp lắm đúng không? A—n!”
“Không, mình tự ăn được. Đưa đũa cho mình nữa.”
“Bọn mình không mang theo đũa phần của Kazuki đâu nha.”
Mặc dù cảm thấy nhân quyền của mình bị tước đoạt, Kazuki vẫn mở miệng như một chú chim non và được Mio đút cho ăn. …Mặc dù sau tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua, việc cảm thấy xấu hổ chỉ vì một tiếng “a—n” đã là quá muộn rồi.
Vì Kazuki, người sắp tham gia trận chung kết, tất cả mọi người ở Dinh thự Phù Thủy đều đã chuẩn bị hộp cơm bento. Tất cả các thành viên của Đội Kiếm Thuật, những người đoán được bầu không khí đặc biệt này, khẽ vây quanh họ từ một khoảng cách.
Ưm, ngon ghê. Hình như có một hương vị gì đó ẩn giấu, khác hẳn mọi khi. Là tỏi ư?
À, em đoán ra rồi đấy. Chị đã đổi nước tương thông thường [3] thành nước tương tỏi, để em ăn vào có sức hơn!
Từ phía bên cạnh, Kaguya-senpai đẩy tới một đĩa thức ăn.
"Này Otouto-kun, ăn món chị làm nữa đi! Kỳ nhông nướng cháy!"
"Senpai, sao chị lại làm món ăn trông cứ như thứ phù thủy nấu vậy?"
"Ăn vào có sức mà! Chắc thế!"
Cậu cứ có cảm giác kỳ nhông nướng cháy không phải là thuốc bổ mà giống như thuốc tình yêu thì đúng hơn…
Trong khi Kaguya-senpai vẫn giữ nụ cười áp bức, cô ấy khéo léo *zuii* đưa con kỳ nhông xiên que đến trước mặt Kazuki.
Ơ, cậu thực sự phải ăn cái này ư? Từ đầu luôn sao? Ôi trời ơi…
À, nhưng bất ngờ là cậu có thể ăn được. Nó có độ giòn tan, bề mặt thơm lừng, thịt săn chắc. Trông thì gớm ghiếc thật, nhưng khi nhai nát phần đầu, một hương vị mà các chuyên gia ẩm thực yêu thích từ phần nội tạng bên trong cơ thể từ từ lan tỏa khắp khoang miệng cậu.
"Kazuki! Chị nướng thịt rồi đây! Ăn ngay nào! Đàn ông con trai thì phải là thịt bò chứ!"
Với giọng điệu anh dũng vô nghĩa, Hikaru-senpai đưa tới một miếng sườn nướng Galbi [4] trộn nước chấm [5]. Chắc chắn đó là một hương vị khiến máu đàn ông không thể không sôi lên được. Nó đơn giản, nhưng tuyệt đối không thể chê vào đâu được.
"Kazuki-oniiisan, của em là xúc xích bạch tuộc [6] desu! Chính là cái anh hay thấy trong anime đó desu!!"
Với ý định bắt chước một con bạch tuộc, cái xúc xích bĩu môi *nyuu* và làm một bộ mặt kỳ quặc.
"Đừng màaa~♪" Lotte nói một cách vui vẻ. Đúng là dù làm gì thì cô bé cũng là một đứa trẻ hạnh phúc…
Xúc xích bạch tuộc đã thêm nét duyên dáng kiểu Lotte vào hộp cơm bento khổng lồ.
…Tuy nhiên, toàn bộ bữa ăn đều nặng về thịt, phủ một màu nâu nhạt của thịt. Nó thực sự mang lại rất nhiều năng lượng, nhưng những người này lại bất ngờ là những kẻ ăn thịt chính hiệu; nên nếu cứ để mặc, cậu có cảm giác họ sẽ chỉ ăn thịt mỗi ngày. Đúng như mình nghĩ, nếu không kiểm soát nhà bếp…
"Kazuki, thứ em làm là onigiri. Em nghĩ cái này thì đến em cũng không thất bại…"
"Ồ, đúng lúc miệng anh bắt đầu ngán dầu mỡ. Koyuki cũng định đút cho anh ăn ư?"
"…Ngón tay em sẽ gián tiếp chạm vào miệng anh như thế này, nhưng nếu anh không thấy dơ thì…"
"Em suy nghĩ nhiều rồi đấy."
Xa vời chuyện dơ bẩn, bàn tay nhỏ bé của Koyuki chắc chắn dễ thương như cá băng vậy.
Chiếc onigiri được trình bày với hình tam giác đẹp mắt, đúng là một tác phẩm tinh xảo của một Koyuki tỉ mỉ.
"Các món phụ có vị đậm đà quá, em lo mình thêm vào sẽ làm hỏng mất nên chỉ là onigiri muối bình thường thôi."
"Nhưng xung quanh toàn là những món nặng vị, nên có một món như thế này là ổn. …Ừm, ngon đấy."
Trong khi nhai onigiri, Kazuki cảm nhận được một vị ngọt dịu nhẹ trong miệng. Đó không phải là vị ngọt của bản thân hạt gạo. Koyuki cũng không phải là người nhầm lẫn giữa muối và đường. Vậy thì đây là…
Lý do tại sao Koyuki nấu ăn kém… có lẽ là vì điều này.
"Có lẽ Koyuki đã vô thức nấu ăn bằng <Phép Thuật Nấu Ăn>?"
Nghe thấy lời nhận xét đột ngột của Kazuki, Koyuki "Ơ…?" và mở to mắt.
Cái gọi là Phép Thuật Nấu Ăn là một kỹ thuật vận dụng ma lực vào việc nấu nướng để lôi ra những hương vị mà bình thường không thể có được từ cách nấu thông thường. Cảm nhận Bản Chất Nguyên Thủy của nguyên liệu bằng Giác Quan Siêu Việt, sau đó với Viễn Di Chuyển Lực và Hỏa Di Chuyển Lực tinh tế, các nguyên liệu sẽ được sắp xếp và biến đổi.
Ấy vậy mà, những phép thuật thông thường lại thường bắt nguồn từ trí tưởng tượng. Chỉ cần một thoáng suy nghĩ không cần thiết lóe lên hoặc một chút sơ suất trong việc kiểm soát ma lực, là Phép Nấu Giả Kim đã có thể biến nguyên liệu ban đầu thành một món ăn không tưởng. Vì đôi khi độc dược cũng có thể được tạo ra, nên có lời cảnh báo tuyệt đối không được sử dụng phương pháp nấu ăn này trong những gia đình có người sở hữu ma lực phòng thủ yếu ớt như trẻ em hay người già. Ngay cả những cửa tiệm cung cấp các món ăn từ Phép Nấu Giả Kim cũng cần có giấy phép, giống như hệ thống cấp phép dành cho đầu bếp Fugu vậy.[7]
“Có lẽ ngay từ đầu ma lực của Koyuki đã mạnh hơn người khác, vậy nên dù ở trong tiềm thức, ma lực của em vẫn vô thức tràn ra và hoàn toàn biến thành Phép Nấu Giả Kim. Đó là lý do vì sao onigiri lại hơi ngọt.”
Koyuki cũng nếm thử onigiri và xác nhận lại mùi vị.
“Quả thật… Nhưng mà, em lại không thể kiểm soát được ma lực của chính mình…”
“Anh nghĩ đó chẳng phải là kết quả của việc em mong muốn người ăn sẽ được hạnh phúc đó sao? Anh thật sự rất vui vì cảm nhận được tấm lòng của Koyuki đã gửi gắm vào việc nắn nón này.”
Một cảm xúc mạnh mẽ sẽ tự nhiên trở thành phép thuật thông thường, ảnh hưởng đến chính hiện thực.
“Ưư…” Vừa phát ra âm thanh như thế, mặt Koyuki đã đỏ bừng lên.
Vì chỉ là một món ăn đơn giản như onigiri, nên kết quả chỉ là hương vị trở nên ngọt ngào.
Thế nhưng, trước đây, cậu từng nghe nói Koyuki đã có một ‘tiền án’ khi cô ấy cố gắng làm đồ ăn tự chế cho các senpai, và nó đã trở thành một thảm họa lớn khi bên trong miệng của các senpai đều phát ra ánh sáng của ma lực phòng thủ (nói tóm lại là độc dược).
Vì chuyện đó, Koyuki hoàn toàn tin rằng [mình là một tinh linh vô dụng, chỉ có giá trị trong chiến đấu] hay [mình là một kẻ thất bại, chẳng làm được gì để khiến người khác hạnh phúc]. Thế nhưng, những suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm.
“Nếu em quen với việc khéo léo sử dụng ma lực của mình để thực hiện Phép Nấu Giả Kim, anh nghĩ Koyuki cũng có thể nấu ăn giỏi đấy.”
“…Thật sự ư? Ngay cả em, cũng có thể khiến người khác hạnh phúc sao?”
Koyuki mở to mắt, ánh lên vẻ rạng rỡ như thể vừa khám phá ra một hy vọng mà cô chưa từng nghĩ là có thể.
“Vậy thì cùng anh luyện tập nhé. Anh sẽ nuôi dạy Koyuki trở thành một cô hầu gái thực thụ! Koyuki là một cô gái có thể khiến người khác hạnh phúc đúng nghĩa mà!”
Nghe Kazuki nói, má Koyuki ửng hồng phúng phính. Rồi sau đó,
“Kazuki…!” Vượt qua mọi cảm xúc, không màng đến ánh mắt của những người xung quanh, cô bé lao vào lòng Kazuki.
Kazuki ôm chặt lấy Koyuki. Sau đó, cả hai cùng nhau ngã lăn ra tấm bạt dã ngoại, *goron goron* lăn tròn. …Với phản ứng đó, Koyuki lộ ra vẻ mặt bối rối.
“Ka, Kazuki… mãnh liệt quá rồi… sao lại cần phải lăn tròn vậy chứ…”
“À thì, lúc anh ôm em, em trông đáng yêu hệt như thú bông vậy, nên vô thức…”
Đối với Koyuki, bất chấp lý trí, cậu đã biểu lộ tình cảm hơi quá đà.
“Kazuki-oniisan! Không nghi ngờ gì nữa, đó chắc chắn là cảm xúc gọi là [moe rolling] desu!!”
Lotte đã dạy cho cậu một điều kỳ lạ.
“Fufu-“ Koyuki nép mình gọn trong vòng tay Kazuki, khẽ bật cười.
“…Vậy thì, vì Kazuki đang dạy em cách để khiến người khác hạnh phúc, từ giờ anh là sư phụ của em rồi.[8]”
Và rồi, từ một góc mà người khác không nhìn thấy, cô bé bí mật hôn nhẹ lên má Kazuki. Bằng chứng cho sự gia tăng mức độ tích cực của cô, một trái tim lớn cũng bay ra. Một lần nữa, Kazuki lại thực hiện màn moe rolling.
“Trông thích thật đấy. Mình thì không phải kiểu người được đối xử như vậy nhỉ? Những cô gái đáng yêu như Koyuki thật đáng ghen tị…”
Tiền bối Hikaru rũ vai khe khẽ lẩm bẩm. Kazuki bỗng đứng bật dậy, chối phăng lời cô nói.
“Đâu có thật đâu. Tiền bối Hikaru cũng vậy, nói mấy lời này với tiền bối thì hơi…, nhưng em thấy chị dễ thương mà.”
“Thật sao? Vậy thì ôm chị một cái rồi lăn lóc đi?”
“Đương nhiên rồi. Dù hơi ngại, nhưng lại đây.”
Khi Kazuki dang tay ra, “Waa—ii” Tiền bối Hikaru lập tức lao vào vòng tay cậu. Kazuki ôm chặt tiền bối Hikaru – người có vẻ đầy đặn hơn Koyuki một chút – khiến hai người dính chặt vào nhau, rồi cứ thế mà *lăn long lóc*.
“Không công bằng. Anh Kazu, làm thế với em nữa!”
“Anh Kazuki, nhìn vui ghê đó—!”
“Cậu em kia, em nữa—em nữa—!”
Mio, Lotte, và Tiền bối Kaguya bắt đầu nối đuôi nhau xếp hàng trước mặt Kazuki.
Kazuki lần lượt đón từng người một; họ ôm nhau, ngã xuống rồi cứ thế mà *lăn long lóc*.
Chẳng lẽ tôi là trò chơi trong công viên giải trí hay gì?


0 Bình luận