Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 8

Chương 215: Ma Vương phục sinh

0 Bình luận - Độ dài: 2,123 từ - Cập nhật:

――Âm hưởng tuyệt diệu của khúc nhạc vừa rồi vẫn còn đọng lại, khiến cả khán đài rơi vào một khoảng lặng kỳ dị. 

Không một ai cất tiếng, tất cả như bị đông cứng tại chỗ.

Trong tầm mắt tôi, toàn bộ khán giả đều rơi nước mắt, thân mình khẽ run lên vì xúc động.

Tai tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Escher và những người còn lại.

Giữa khoảng tĩnh lặng ấy, một tia chớp lóe lên.

Tiếng sấm rền vang, luồng điện xé toạc không trung, giáng xuống phía sau sân khấu, nơi mấy gian lều được dựng tạm.

Tấm bạt lều bị sức nổ thổi bay, văng tung tóe, và từ trong đám đổ nát ấy, một bóng người vút thẳng lên cao.

“Fuhaa—! Hahahaa! Cuối cùng, ta đã trở lại!”

Không cần nói cũng biết, đó chính là Beal.

Hắn khoanh tay, cất tiếng cười vang, toàn thân được bao phủ bởi hắc y và chiếc mặt nạ đen, ma lực cuồn cuộn bốc lên như sắp phá vỡ hình thể.

Ồ, xem ra thành công rồi.

Ban đầu tôi chỉ tính toán là khôi phục tầm 20% sức lực là đã ổn, nhưng có lẽ vì màn trình diễn vừa rồi vượt xa mức dự kiến nên hiệu quả phục hồi cũng tăng mạnh.

Ma lực của Beal bây giờ… thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước.

“Ồ, suýt quên mất. Trước mặt bao nhiêu con người thế này… Hừm, để ta tự giới thiệu vậy. Nào, kẻ ở xa hãy lắng tai nghe, kẻ ở gần thì mở to mắt ra mà nhìn! Ta chính là Ma Vương Beal! Kẻ thống trị Ma giới, vị chúa tể tối cao! Hãy quỳ xuống mà thần phục đi! Fuhaahahahaa!”

Hắn ngửa cổ cười vang… nhưng lạ thay, chẳng một ai ngoảnh đầu lại.

Saria thì gục xuống như kiệt sức, Escher nằm lăn ra vì mệt sau khi hát, Albert cùng nhóm của anh ấy thì xúc động quá mà ngất đi, còn khán giả thì vẫn ngồi đó, ánh mắt trống rỗng.

“…Ơ, cái gì thế này? Này, ta là Ma Vương đấy! Này! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy, Lloyd!?”

“Có vẻ do màn biểu diễn vừa rồi của bọn tôi khiến tất cả đều bất tỉnh cả loạt rồi.”

Tôi đã thấy khách ngã rạp từ giữa buổi diễn rồi.

Tiết tấu và khí thế ấy rõ ràng là quá sức chịu đựng của họ.

Ngay cả Saria cũng ngất thì nói gì đến người thường.

Chắc chắn là đã vượt quá giới hạn từ lâu.

“Ờ… ra vậy… Hừm, thôi mặc kệ đám nhân loại. Mục tiêu của ta là Thánh Vương! Ngươi đó! Giờ là lúc ta rửa hận—!”

Beal dõng dạc chỉ tay lên sân khấu, nhưng… Thánh Vương đã biến mất từ lúc nào.

“Cái gì!? Hắn… hắn biến đi đâu mất rồi!?”

“Trước khi ngươi ló mặt ra thì đã chuồn rồi.”

Ngay khi khúc nhạc kết thúc, Thánh Vương lặng lẽ rời đi.

Tôi đoán chắc ông ta biết màn trình diễn này sẽ tạo ra hiệu ứng gì.

“Nhưng nếu biết rõ mà vẫn cố tình phối hợp… thì rốt cuộc hắn đang tính toán gì? Ban đầu hắn đến để phong ấn Ma Vương cơ mà, vậy tại sao lại giúp ngươi sống lại? Vì muốn trả món nợ với Saria? Hay cho rằng ngươi vốn không nguy hiểm?… Chẳng đoán ra nổi.”

“Này, Lloyd—!? Đừng có im lặng luôn chứ! Ngươi cũng tính ngó lơ ta sao? Đối xử với Ma Vương thế này chẳng quá đáng lắm à!?”

Tôi mặc kệ tiếng than vãn của Beal, tiếp tục chìm trong suy nghĩ.

"Ngươi định giở trò gì vậy? Sao lại tiếp tay cho Ma Vương phục sinh?”

“Hmm?”

Trong bóng tối, trước câu hỏi nghiêm giọng của Guisarme, Thánh Vương chỉ buông một tiếng ngơ ngác.

“Ta nghe nói mục đích của ngươi là phong ấn hắn cơ mà? Sao lại làm điều ngược lại?”

“…Nhỉ. Sao ta? Ta cũng chẳng rõ lắm.”

“Này này…”

“Nếu phải tìm một lý do, thì chắc là… thấy như vậy sẽ thú vị hơn thôi. Công việc này vốn áp lực nhiều, thỉnh thoảng ta muốn làm theo ý mình, chứ không phải lúc nào cũng răm rắp nghe lệnh.”

“Kukuh… Lý do vớ vẩn thật. Ngươi chẳng xứng với danh ‘Sứ giả của Thần’.”

“Còn ngươi thì hơn chắc? Ta nhớ rõ là ngươi cũng đã cho cô bé đeo kính kia vài lời khuyên đấy, Ma tộc ạ~”

“Ngươi nhìn thấy sao…?”

Guisarme khẽ bĩu môi.

“…Chỉ là hứng lên thôi.”

“Ta cũng vậy. Mà như thế mới thú vị chứ.”

Thánh Vương cười khẽ, còn Guisarme chỉ đáp bằng một tiếng “Hừ” tán đồng.

“Ra thế… Ngươi bề ngoài trông như một thằng ngu chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng thật ra là cố tình không nghĩ. Xem ra ngươi chán ghét cái gọi là ‘Thần’ lắm nhỉ. Ta cứ tưởng kẻ mang danh Thánh Vương sẽ là loại người khô khan và cứng nhắc, ai dè lại thú vị ra phết.”

“Cảm ơn nhé, Gai nhọn.”

“Im đi, nhân loại.”

Hai kẻ ấy vừa đấu khẩu, vừa ngước nhìn bầu trời đêm.

“Thần… à…”

Lời lẩm bẩm ấy tan vào làn gió lạnh.

Nhân lúc mọi người còn bất tỉnh, chúng tôi lặng lẽ rời khỏi hội trường.

Trong căn phòng Connie từng nghỉ ngơi, tôi kể lại mọi chuyện lúc Beal bất tỉnh.

“Ra là vậy… Thật là trò cười.”

Beal bật cười chế giễu chính mình.

Ngay lập tức, Jihriel chồm ra:

“Đúng thế đấy, Beal. Ngươi bị Thánh Vương đánh cho thảm hại, rồi còn phải nhờ màn trình diễn đó mới sống lại. Quả là hề chính hiệu, nên tự soi lại mình đi!”

“…Ồn ào quá, sâu bọ. Muốn tao xóa sổ mày không?”

“Hiih! L-Lloyd-sama cứu tôi—!”

Bị Beal lườm một cái, “thiên sứ rởm” ấy lập tức chui tọt vào tay tôi.

Yếu thế mà còn thích cãi, chịu thật.

“Thật ra con sâu kia nói cũng có lý. Thánh Vương là đối thủ rất đáng gờm. Nếu liều mạng đòi phục thù bây giờ, e là ngươi lại thua thôi.”

“Hừ, lần trước ta chỉ chưa dùng hết sức. Lần sau chắc chắn sẽ hạ hắn. Fuhaha!”

Cái kiểu cười ngạo mạn đó… nhìn chẳng khác gì mấy tên côn đồ tép riu.

Uy nghiêm của Ma Vương đâu mất rồi?

Tôi thì cũng muốn chứng kiến trận tái đấu lắm, nhưng với bộ dạng này, chắc lại bị đập tơi tả thôi.

“Này, ánh mắt đó là sao hả Lloyd!? Nói cho ngươi biết, sức mạnh thật sự của ta không chỉ có vậy đâu! Nếu ta dùng đến tuyệt kỹ tối thượng của Ma tộc, Dung Hợp thì Thánh Vương chỉ là hạt cát!”

“Dung Hợp?”

Thấy tôi hứng thú, Beal càng tỏ ra đắc ý.

“Đúng vậy! Chúng ta là thể ma lực, nên khi hợp nhất, sức mạnh sẽ tăng lên gấp bội!”

“Nghe cũng… quen quen nhỉ.”

Nếu đã là thể ma lực thì việc gắn vào hay tách ra hẳn là dễ thôi, nhưng thế chẳng khác gì cộng số học.

Tôi không nghĩ nó có thể giúp tăng sức mạnh đáng kể đâu.

“C-Cái gì!? Sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt khinh khỉnh đó nữa!? T-Ta nói thật mà, nó mạnh lắm đấy!”

“Ờ, thế à.”

“…Có vẻ ngươi vẫn chưa hiểu ra được sự vĩ đại của nó. Được thôi, vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy tận mắt! Xuất hiện đi, thuộc hạ của ta!”

Cùng lúc với tiếng hô của Beal, những khối ma lực bắt đầu tụ lại xung quanh hắn.

Chúng nhanh chóng tạo thành hình người… mà khoan, mấy gương mặt này tôi thấy quen quen.

“Chỉ mới khoảng 1 tháng trước thôi đấy, Lloyd-sama!”

“Ngài chẳng lẽ đã quên trận chiến ác liệt đó sao! Chính là mấy kẻ từng tấn công học viện…”

“À… đúng rồi, cũng có mấy đứa như thế thật.”

Nghe nhắc thì tôi mới nhớ ra.

Nếu tôi không lầm thì đây chính là  Ma Quân Tứ Thiên Vương gì đó.

“Hừm, cuối cùng ngươi cũng nhớ ra rồi à. Đúng vậy, bọn này chính là Tứ Thiên Vương dưới trướng ta, Vilfrey, Ganjit, Sheraha, và Zen. Chúng từng dốc mạng phá phong ấn để giải thoát cho Ma Vương là ta, nhưng sau đó các hạt nhân ma lực của chúng đã ngủ yên trong cơ thể ta. Một khi dung hợp với chúng, sức mạnh của ta sẽ tăng gấp nhiều lần! Giờ thì… dung hợp nào, thuộc hạ của ta!”

Ánh sáng chói lòa bao phủ lấy Beal, những thể ma lực lần lượt hòa vào hắn.

Thật lòng mà nói, so với Beal thì mỗi đứa này chỉ mạnh bằng khoảng 10%.

Nói trắng ra là… tầm thường.

Nên dù có dung hợp, tôi cũng chẳng mong chờ gì nhiều.

Kết quả là… một Beal với hình dạng hơi khác đi đôi chút.

“Ồ… nhìn kỹ thì đúng là thấy có vài đặc điểm của Tứ Thiên Vương xen vào.”

“Ừm… đúng là cảm nhận được dòng ma lực khủng khiếp đang tuôn trào. Thì ra đây chính là dung hợp.”

Tôi cũng phải thừa nhận, ma lực của hắn lúc này đã tăng rõ rệt, có lẽ gấp đôi, thậm chí gần gấp ba.

Rõ ràng đây không chỉ là cộng đơn thuần.

Nhưng dù vậy, để áp đảo được Thánh Vương và Ma Khúc của ông ta… vẫn chưa đủ.

“Này… chẳng phải chỉ có ba đứa thôi sao?”

Tôi nhớ là hắn hợp thể với cả bốn, nhưng lúc nãy chỉ thấy có ba khối ma lực xuất hiện.

“Cái gì!? Đúng thật! Chỉ có ba đứa ở đây thôi! Vilfrey! Ngươi biến đâu mất rồi Vilfrey!?”

Hắn hẳn cũng vừa nhận ra, và trông sốc không kém gì tôi.

Tội cho cái kẻ bị bỏ quên kia quá…

Dù Beal có gào đến khản cổ thì Vilfrey vẫn không hiện ra.

“Nếu là Vilfrey thì chính là kẻ đầu tiên ngài hạ gục đó, Lloyd-sama. Ngài đã chém thành từng mảnh rồi khiến hắn tiêu tán hoàn toàn, nên chắc là Beal không thể hấp thu được hạt nhân ma lực.”

“Phải rồi, đòn Hôi Ma Thần Nha đó quả thực kinh khủng lắm! Lại còn không hề nương tay… Chẳng trách gì.”

Grimo và Jihriel vừa gật gù vừa nhớ lại.

Tôi cũng hiểu, vì lần đó là ma thuật tự chế đầu tiên của tôi nên đã dồn hết sức.

Hóa ra là làm quá tay thật.

“Gmm… Hạt nhân ma tộc vốn dễ tiêu tán, huống hồ lại hoàn toàn phá hủy được hạt nhân của Tứ Thiên Vương như Vilfrey… Không dễ chút nào. Nhưng đúng là… cái tên Lloyd này thì làm được.”

Beal lầm bầm gì đó, có vẻ là lời trách móc nhắm về phía tôi.

Dù tôi không cố ý, nhưng quả thực hơi áy náy.

“À… xin lỗi nhé, Beal.”

“Thôi được, chắc đây cũng là chuyện chẳng thể tránh. Cả hai ta đều có lý do của riêng mình. Nhưng đúng là phiền thật… Nếu thiếu một Tứ Thiên Vương thì ta không thể đạt đến toàn bộ sức mạnh. Mà tìm được kẻ mạnh ngang Vilfrey đâu có dễ, chưa kể còn phải khớp tần số ma lực mới dung hợp được… mất kha khá thời gian.”

“Nếu vậy thì để ta giúp. Dù gì ta cũng có phần trách nhiệm. Chỉ cần tìm được kẻ thay thế Vilfrey là được đúng không? Vậy thì—”

“Khoan khoan khoan! Lloyd-sama! Đừng nói là ngài định đưa tôi ra làm thế chỗ nhé!? Cho mượn… theo nghĩa đen ấy!?”

“Phải đó, Lloyd-sama! Có thể tôi còn tạm chấp nhận làm thuộc hạ thay thế, nhưng thế thì tội cho tôi quá! Và xin thưa là tôi nhất quyết không đồng ý đâu nhé!”

Grimo và Jihriel hốt hoảng la lên, rõ ràng tưởng tôi định đem họ đi “giao nộp”.

“Các người nói gì vậy? Ta đâu có làm thế.”

“Ờ thì… là tại Lloyd-sama mà. Nghe cái kiểu ‘chắc vui lắm’ là tôi thấy nghi rồi.”

“Ừ… xin lỗi vì đã nghi oan. Dù gì Lloyd-sama cũng không tệ đến mức đó…”

Thật là một sự hiểu lầm vô lý hết sức.

Ý tôi hoàn toàn khác.

“Beal, để ta thay thế Vilfrey cho.”

“…Hả?”

Beal tròn mắt ngạc nhiên.

Cả Grimo và Jihriel cũng sững sờ nhìn tôi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận