“...Haa, thôi được. Ngươi hỏi về chuyện xảy ra trong cuộc tiến công của ma quân năm xưa đúng không? Được, ta sẽ kể. Hãy lắng tai nghe cho kỹ—”
“À khoan đã, để tôi pha trà trước nhé. Mọi người chắc cũng khát rồi phải không?”
Connie vừa đứng dậy vừa rót trà vào những tách đã chuẩn bị sẵn.
Một lần nữa, câu chuyện của Beal bị cắt ngang, khiến hắn thất vọng thở dài, vai rũ xuống.
Connie đúng là lúc nào cũng chậm rãi theo ý mình.
“...Ờm, Lloyd-sama cũng có khác gì đâu.”
“Phải, ngài còn chậm rãi gấp mấy lần Connie ấy chứ...”
Bỏ mặc lời lẩm bẩm của Grimo và Jihriel, tôi tập trung nghe Beal kể.
“Hồi đó, ta đã chán ngấy cuộc sống của một Ma Vương, nên dẫn thuộc hạ hướng về đại lục loài người. Bởi ở Ma giới, đã từ lâu chẳng còn ai dám chống lại ta nữa. Trong thế giới nơi sức mạnh quyết định tất cả, một khi cái tên của kẻ mạnh như ta đã vang xa, thì chẳng mấy chốc sẽ không còn ai dám thách thức.”
Beal thở dài, nhấp ngụm trà đậm vị ngọt do Connie pha.
Ừ thì, với sức mạnh của hắn, ai mà dám xông vào chứ.
Đối với một kẻ thích chiến đấu như Beal, hẳn đó là quãng thời gian nhàm chán đến phát bực.
“Vậy tại sao lại nhắm đến đại lục? Chẳng lẽ tin đồn về ‘Tổ sư ma thuật’ William đã vang đến tận Ma giới?”
“Không. Ta chỉ đơn giản là cho thuộc hạ tỏa ra khắp thế giới để tìm kẻ mạnh. Có vài báo cáo đáng chú ý, nhưng chỉ duy nhất kẻ được phái tới đại lục loài người là không quay về. Điều đó có nghĩa là ở đó tồn tại một kẻ mạnh đến mức có thể hạ sát thuộc hạ của ta.”
“Trời đất, đúng là gây rắc rối kiểu... không ai mong muốn.”
Jihriel nhíu mày.
Ừ thì, phái ma tộc tỏa ra khắp nơi thì thiên hạ loạn là phải.
Bởi chỉ một ma tộc thôi đã đủ sức diệt một quốc gia.
Huống hồ là Tứ Thiên Vương của ma quân, hay như gã Guisar gì đó mà tôi từng chạm trán trước kia, hắn cũng mạnh ra trò.
“Người được gửi tới đại lục khi đó là tay giỏi nhất trong số thuộc hạ của ta... Hừ, khi nghe tin hắn bị diệt, máu ta như sôi lên. Thế là ta vượt biển tiến vào đại lục, và vừa đặt chân lên thì lập tức đối đầu với quân đội loài người. Rõ ràng bọn chúng đã biết trước hành động của ta. Binh lính đông nghịt cả bờ biển, lại còn có nhiều cao thủ đủ sức đối chọi với ma tộc. Đặc biệt là William, hắn mạnh lắm. Dù ta nhiều lần dồn hắn vào thế bí, hắn vẫn thoát được. Vừa đối phó với ta, hắn vừa phong ấn những ma tộc mạnh mẽ khác, kể cả Tứ Thiên Vương. Thực sự là đáng nể.”
Beal khẽ tặc lưỡi, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thích thú.
Rõ ràng William chính là kiểu “đối thủ xứng tầm” đối với hắn.
Dù 2 người chưa bao giờ đấu trực tiếp đến cùng, nhưng William Bordeaux quả thật là một pháp sư siêu hạng.
“William với bọn ta chẳng khác nào Tử Thần. Chỉ cần thấy hắn xuất hiện, ai cũng tin chắc sẽ chết.”
“Grimo, ngươi cũng bị William phong ấn à?”
“Không, tôi bị một gã chẳng quen biết gì hạ.”
“Phì! Với một ma nhân tép riu như ngươi thì William Bordeaux đâu cần đích thân ra tay.”
“Còn mày thì sao, thằng thiên thần chết tiệt! Chắc trốn run cầm cập trong xó nào chứ gì?”
“L-làm sao ngươi biết...”
Grimo và Jihriel lại cãi nhau, nhưng nghĩ kỹ thì, đúng là 2 kẻ này, một ma nhân, một thiên thần đều có thể đã góp mặt trong trận chiến ấy.
Có điều, nhìn thái độ thì chắc cũng chỉ là lính quèn.
“...Này, ta nói tiếp được chưa?”
“Rõ!”
Bị Beal lườm, cả 2 lập tức ngồi thẳng lưng.
Hắn hắng giọng, tiếp tục.
“Nói chung, chúng ta đã giao chiến kịch liệt. Dù được thánh thần trợ lực, loài người cũng là đối thủ khá khó chịu. Trận chiến là thế giằng co.”
“Hử? Nhưng với sức của Beal, quân loài người chắc bị nghiền nát ngay chứ? Dù William mạnh nhưng vẫn không bằng ngươi, đúng không? Nếu liều xông thẳng, chắc ngươi nghiền nát hết rồi mà? Hay là thiên giới có cao thủ?”
“Không. Bọn thiên giới khá rụt rè, không mấy khi gây khó cho ta. Nhưng lại có một kẻ khác, cực kỳ phiền phức... chỉ nghĩ lại thôi ta đã bực mình.”
Khác với khi nhắc tới William, giọng Beal lần này chỉ toàn sự khó chịu.
Grimo như chợt hiểu ra.
“! Thánh Vương... đúng chứ?”
Beal gật đầu.
Thánh Vương là người đứng đầu Thánh Vương Sảnh, tổng bộ tối cao của nhà thờ.
Theo lời Guitane, cựu Giáo Hoàng trong nhóm tôi thì cứ vài năm, nhà thờ sẽ chọn người nhận được thiên khải làm ứng viên, rồi trải qua vô số thử thách khắc nghiệt.
Kẻ vượt qua sẽ trở thành cánh tay của Thần, được trực tiếp thi triển sức mạnh của Ngài.
“Nếu Beal mà còn nói vậy, chắc hắn mạnh lắm nhỉ?”
“Không. Ta chưa từng một lần giao chiến với hắn.”
“Hả? Thế sao lại là đối thủ khó nhằn?”
Tôi chưa kịp hiểu thì Connie vỗ tay cái “bốp”.
“À, ra rồi! Hắn giỏi phòng thủ và né tránh, đúng không?”
Nghe cũng hợp lý.
Ma Thuật Thần Thánh của nhà thờ nổi tiếng ở khả năng phòng ngự và trị liệu.
Thánh Vương, thủ lĩnh tối cao hẳn là bậc thầy trong lĩnh vực ấy, đủ để khiến Ma Vương như Beal phải bó tay.
Nhưng Beal lắc đầu.
“Không, hắn còn khó chịu gấp nhiều lần. Chỉ cần nghĩ lại là ta đã muốn chửi thề...”
Hắn bắt đầu lẩm bẩm, mặt nhăn như vừa cắn phải thứ gì đắng chát.
Nếu đã khiến Ma Vương cũng phải kêu là phiền, thì hẳn là nhân vật chẳng tầm thường chút nào.
“Này Beal, kể chi tiết về Thánh Vương đó đi.”
“Ta đã nói là không muốn nhớ lại mà!”
“Thôi mà, kể đi.”
“Á!? Khoan đã Lloyd, đừng có ôm bất ngờ như thế chứ!”
Tôi vừa định nắm vai thì Beal đã chui tọt vào cơ thể Connie để trốn.
Chậc, chạy nhanh thật.
Hẳn là hắn không muốn nhắc lại chút nào.
Nếu đã thế thì đừng kể nửa vời như vậy chứ, bỏ tôi treo lơ lửng thế này thì chịu sao nổi.
“Tôi cũng chưa từng gặp Thánh Vương. Chỉ nghe danh thôi.”
“Tôi cũng vậy... chỉ biết rằng ngay cả trong thiên giới, hắn vẫn được coi là nhân vật trọng yếu. Nghe nói hắn còn ký khế ước trực tiếp với Đấng Chí Tôn.”
Vậy là cả 2 cũng chẳng rõ hơn.
Hừm... Thánh Vương.
Thú vị đấy, nhưng Thánh Vương Sảnh ở xa lắm, mà nhà thờ thì bảo vệ kín như bưng.
Trước kia, lúc tôi gia nhập nhà thờ để học ma thuật thần thánh, chỉ để moi chút thông tin thôi cũng khó muốn chết.
Huống chi là gặp mặt thủ lĩnh tối cao của họ.
“Ước gì gặp được Thánh Vương nhỉ...”
“Vô vọng thôi...”
“Phải, chẳng có cửa đâu...”
Grimo và Jihriel đồng thanh dội gáo nước lạnh vào ước mơ của tôi.
Này này, 2 người thiếu niềm tin quá đấy.
Biết đâu một ngày nào đó, ông ta lại thong thả ghé qua Saloum thì sao.


0 Bình luận