AI dịch
Nhóm dịch
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
12/07/2025
-
11/05/2025
-
19/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
19/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
10/05/2025
-
14/05/2025
-
11/05/2025
-
11/05/2025
-
11/05/2025
-
11/05/2025
-
14/05/2025
-
12/05/2025
-
12/05/2025
-
12/05/2025
-
12/05/2025
-
19/05/2025
-
19/05/2025
-
19/05/2025
-
13/05/2025
-
12/05/2025
-
12/05/2025
-
26/05/2025
-
26/05/2025
-
26/05/2025
-
26/05/2025
-
26/05/2025
-
14/05/2025
-
13/05/2025
-
13/05/2025
368 Bình luận
ý tác giả là, tôi thích cho Akaishi ăn hành, nên tôi sẽ không thay đổiđùa thôi
Chừng 10 ngày sau, khi nhìn thấy đám ma đưa tiễn mẹ của Hyoju, Gon mới hiểu những con lươn mà Hyoju bắt là để dành cho người mẹ đang bị bệnh, nên chú thấy hối hận vô cùng về trò đùa của mình. Để chuộc tội với Hyoju, Gon đã lén ăn trộm cá từ nhà người bán cá rồi ném vào nhà cho Hyoju. Không ngờ việc làm ấy lại khiến Hyoju bị một trận đòn oan.
Gon đã rất dằn vặt nên sau đó quyết định sẽ chuộc tội với Hyoju bằng chính công sức của mình. Thế nhưng Hyoju không hề nghĩ có ai đó hàng ngày mang nấm hương, hạt dẻ để trước cửa nhà mình, mà anh nhủ thầm chắc là do ông Trời thương tình đem đến. Nghe được điều ấy Gon rất buồn. Dù vậy, cậu vẫn muốn tiếp tục hành động chuộc lỗi với Hyoju.
Ngày hôm sau khi Gon lén đột nhập vào nhà Hyoju để bỏ đồ như mọi khi thì bị Hyoju phát hiện. Anh cho rằng Gon đến phá phách nên đã lấy súng bắn Gon. Chỉ khi nhìn thấy những hạt dẻ và nấm hương trong tay Gon thì Hyoju mới chợt nhận ra mọi chuyện “Gon, là mày sao? Chính mày đã đem nấm hương và hạt dẻ cho ta phải không?” Gon chỉ kịp gật đầu trong khi mắt từ từ khép lại. Ngòi súng rơi khỏi tay Hyoju, một làn khói xanh nhẹ bốc lên là lúc câu chuyện kết thúc."