Phần Bốn: Thu Sang [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 29

Chương 29

Tháng Tám đã qua nhưng nhiệt độ vẫn còn rất cao. Vào giờ nghỉ trưa như thường lệ, Shirosaki đang dùng bữa cùng Koharu trong phòng của cô. Giữa tiếng ve sầu kêu không dứt, anh nhìn lên tờ lịch treo tường, con chữ “tháng Chín” hiện rõ trên đó. Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi.

——Phải làm sao bây giờ.

Trong đầu anh thoáng hiện lên mấy tờ tài liệu đang cất trong ngăn bàn làm việc. Đó chính là tờ đơn xin điều chuyển công tác mà Oteki đã đưa cho anh bận trước.

Anh vẫn chưa nói chuyện này với Koharu, và ngay từ đầu, anh cũng chẳng có ý định điền vào đó. Thế nhưng cấp trên của Dream Box chắc chắn đang muốn dọn dẹp cô nàng. Tờ đơn này có thể coi là một đòn phá hoại nhắm vào Shirosaki — kẻ đang định trở thành vật cản đường họ.

——Trong tình cảnh này, liệu Koharu có thể tham gia kỳ thi được không đây.

"Cá trứng ngon thật đấy."

"…Thế à."

Koharu vừa nhai nhồm nhoàm vừa đánh chén sạch hộp cơm với nụ cười trên môi. Shirosaki nhìn khung cảnh ăn uống hạnh phúc của cô nàng mà lòng thầm lo âu thấp thỏm.

"Shirosaki. Anh không ăn à?"

Nghe Koharu hỏi, anh mới nhận ra đôi đũa của mình đã dừng lại từ bao giờ. Vì mải suy nghĩ nên anh chẳng thấy thèm ăn chút nào.

"Hôm nay tôi không thấy đói lắm. Koharu ăn không?"

"Ừm! Ăn chứ ăn chứ. Hì hì, thật á?"

“Đã ăn thì ăn cho từ tốn vào."

Sau cái gật đầu và đưa hộp cơm ra, Koharu tiếp tục bữa ăn hạnh phúc của mình. Chiếc đuôi của cô nàng vẫy nhẹ từng nhịp đầy vẻ phấn khởi.

——Mình còn có thể nhìn thấy khung cảnh này bao giờ đây.

Nghĩ đến điều đáng sợ đó, Shirosaki khẽ ho khan.

Nếu muốn tiếp tục cùng cô nàng trải qua thời gian sau này, anh không còn cách nào khác ngoài việc phải hành động. Chí ít anh định sẽ làm tất cả những gì có thể. Anh quyết định sau giờ làm sẽ đến gặp trực tiếp Viện trưởng để bàn về việc điều chuyển. Anh đã hạ quyết tâm rằng dù bản thân có bị tước quyền phụ trách hay không được tham gia kỳ thi đi chăng nữa, chỉ cần có thể giúp Koharu thoát khỏi án tiêu hủy thì thế nào cũng được.

Sau bữa trưa, anh cho Koharu làm vài cuốn tài liệu ôn tập phỏng vấn và đề thi viết, chẳng mấy chốc đã đến giờ về. Shirosaki đứng dậy định đi về phía phòng Viện trưởng, nhưng vừa định bước ra khỏi phòng đã bị Koharu ôm chặt từ phía sau và giữ lại. Gần đây, lúc nào đến giờ về cô nàng cũng làm như vậy.

"Koharu. Hẹn mai gặp nhé."

"Không muốn~! Ở lại thêm chút nữa đi mà. Anh mà về là em thấy buồn lắm đó?"

Anh dịu dàng khuyên bảo nhưng cô nàng chẳng mảy may để tai.

"Trước khi về tôi phải đi nói chuyện với Viện Trưởng đã. Cô hiểu không?"

"Không hiểu gì hết!"

"Này. Hiểu cho tôi đi chứ."

"Không là không!"

Cô nàng bướng bỉnh làm nũng như một đứa trẻ, vùi mặt vào lưng Shirosaki và chẳng có vẻ gì là muốn buông tay.

Có một cô chó quấn quýt lấy mình không phải là điều tồi tệ, và anh cũng không nỡ nặng lời, nhưng sự lệ thuộc vào người chủ tăng lên từng ngày thế này không phải là điều tốt. Shirosaki biết mình phải chấn chỉnh lại thói yếu đuối của Koharu, nhưng đồng thời, anh cũng thiết tha muốn là người duy nhất yêu thương cô nàng tội nghiệp — vốn chẳng thể tin tưởng ai và cũng chưa từng được yêu thương. Những cảm xúc trái chiều cứ thế đan xen giằng xé khiến anh khổ sở.

"Lúc nào Koharu cũng vùi mặt vào lưng tôi thế kia, bộ vui lắm à? Nhìn từ bên cạnh tôi chẳng hiểu gì hết luôn đấy."

Shirosaki liếc nhìn Koharu, giả vờ bắt chước tông giọng của cô nàng để làm bầu không khí vui vẻ hơn. Cô nàng ngước mắt nhìn lên và nở nụ cười.

"Vui chứ! À không, là hạnh phúc... thì đúng hơn. Cảm giác như mùi hương của anh đang thấm đượm vào người em vậy."

"Mùi cơ thể á?"

"Ừm. Với lại em cũng có thể để lại mùi của mình thật đậm trên người anh nữa. Một công đôi việc đúng không."

"Tôi hỏi thật nhé, tôi có mùi gì?"

"Anh có mùi của anh chứ sao. Giống như ai hỏi mùi dâu tây là mùi gì thì cũng chỉ có thể trả lời là mùi dâu tây thôi."

"Thế á?"

"Ừm. Không giống bất cứ ai hay thứ gì khác. Thế nên không ví von được. Anh chỉ có một thôi. Vì anh là người chủ duy nhất của em mà."

"…Cảm ơn Koharu."

Shirosaki cảm thấy lồng ngực mình như bị khoét một lỗ hổng và nó đang dần lan rộng ra. Cảm giác đó khác hẳn với việc sóng đánh từ ngực lên đầu khi anh thực sự cảm nhận được nguy hiểm đến tính mạng lúc suýt bị xe tông. Thứ anh cảm nhận lúc này là một làn sóng mất mát đầy tính tự bạc đãi thường thấy khi thất vọng hay hụt hẫng, như thể hơi lạnh đang lan tỏa nơi đáy lòng và bụng. Giống hệt cát trong đồng hồ cát đang chảy xuống, và cái lỗ cứ thế to dần ra giữa lúc bề mặt cát đang sụp đổ.

Koharu coi Shirosaki là người chủ độc nhất vô nhị. Thế nhưng, bản thân anh lại chỉ coi Koharu như một vật thay thế cho con chó Shiro năm xưa mà thôi. Sự đứt gãy đó giờ đây lại ập đến với Shirosaki dưới dạng một nỗi tội lỗi. Con người có thể chọn chó, và có thể thay đổi bao nhiêu chó tùy thích. Nhưng chó thì không thể chọn người, và một khi đã được nuôi nấng, trừ khi bị vứt bỏ, chúng phải dâng hiến cả cuộc đời mình cho người đó.

Trong lúc Shirosaki còn đang đứng thẫn thờ không nói nên lời, vòng tay ôm từ phía sau bỗng buông lỏng và anh đã lấy lại được sự tự do. Koharu đã hạ tay xuống.

"Shirosaki. Thế anh định nói chuyện gì với ông Viện trưởng?"

Nghe cô nàng hỏi, anh mới nhận ra cái ôm lệ thuộc đã được hóa giải.

"Chuyện về Koharu thôi."

"Hì hì. Xin lỗi nhé, vì vui quá nên em lỡ cười mất."

"Chẳng có ý gì lạ đâu đấy."

"Này. Em đi cùng được không?"

Shirosaki im lặng. Nếu để cô nàng nghe thấy chuyện điều chuyển công tác, không biết cô nàng sẽ làm ra chuyện gì nữa.

"Không được."

"Tại sao?"

"Vì đó là chuyện quan trọng."

"Chẳng phải anh định nói về em sao?  Lại còn là chuyện quan trọng nữa. Chuyện quan trọng liên quan đến em mà em có mặt thì lại không ổn à?"

Những lời chỉ trích đầy lý lẽ của trẻ con đôi khi khiến người lớn phải á khẩu. Shirosaki không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu.

"Anh giấu em chuyện gì sao?"

"Không phải vậy. Nội dung khó lắm. Koharu có ở đó chắc cũng thấy chán thôi. Người lớn toàn nói chuyện tiền nong ấy mà. Tôi đến để nói mấy chuyện đó."

"Tiền... phí nuôi dưỡng em sao?"

"Cách nói đó không hay lắm, là phí nuôi dạy. Mà... đại loại thế đấy. Tôi có chuyện cần bàn về ngân sách. Những giấy tờ về tiền nong liên quan đến cô cũng là công việc của người phụ trách là tôi mà."

"…Hừm, ra là vậy. Tôi biết rồi."

——Sao bỗng dưng cô ta lại ngoan ngoãn thế nhỉ.

Bình thường Koharu sẽ làm loạn lên và đòi nhúng tay vào đủ thứ chuyện, nhưng lần này cô nàng lại tỏ ra hiểu chuyện một cách nhanh chóng đến lạ thường. Đối với một người luôn đòi Shirosaki giải thích đi giải thích lại cho đến khi thấu đáo mọi chuyện như cô nàng thì đây là một phản ứng hiếm thấy. Có lẽ cô gái này cũng đã bắt đầu hiểu được cơ chế của những mối quan hệ xã hội chăng — Shirosaki thầm cảm thấy nhẹ nhõm. Anh xoa đầu Koharu thật kỹ rồi rời khỏi phòng.

"Vậy nhé, Koharu. Hẹn mai gặp."

"Ừm."

*

Phòng Viện trưởng nằm ở tầng năm của tòa nhà trung tâm Dream Box. Từ tòa nhà phía Nam đi qua hành lang nối, rồi leo lên cầu thang, nó nằm trơ trọi trên dãy hành lang thông ra tòa nhà phía Bắc. Đó là một căn phòng có dáng vẻ nhỏ nhắn đến mức không tương xứng với một cơ sở được trang bị những thiết bị tối tân, nếu không có tấm biển ghi "Phòng Viện trưởng" thì rất dễ nhầm thành lối vào của một phòng họp nào đó.

Sau khi quay lại bàn làm việc lấy tập hồ sơ chứa tờ đơn xin điều chuyển công tác, Shirosaki rảo bước đến trước phòng Viện trưởng. Có vẻ như Viện trưởng đang có mặt trong phòng rất đúng lúc, tấm biển "Đang có mặt" đang được treo. Viện trưởng Sanaka là một ông lão trông có vẻ khó tính. Shirosaki chưa từng đối diện nói chuyện riêng với ông ta, cũng chẳng có mối quan hệ cá nhân nào, cho nên khi định bắt đầu cuộc thảo luận, anh cảm thấy rất căng thẳng. Dù sao thì anh cũng chưa hề đặt lịch hẹn trước. Shirosaki nín thở. Vì Koharu, và vì chính bản thân anh — người không muốn mất đi cô, anh không thể lùi bước ở đây. Anh phải hỏi cho ra lẽ tâm ý thực sự của chuyện điều chuyển này, hoặc nếu không thì cũng phải tìm cách hủy bỏ nó, hoặc ít nhất là vận động hành lang để không gây trở ngại cho kỳ thi của Koharu. Nếu may mắn hơn, biết đâu còn có thể giải quyết cả án tiêu hủy của cô gái ấy nữa——. Hạ quyết tâm, anh gõ cửa vào hai cánh cửa của phòng Viện trưởng.

"Mời vào."

Từ bên trong phòng vang lên một giọng nói trầm thấp, Shirosaki rón rén mở cửa. Trong phòng chỉ có một mình Viện trưởng Sanaka. Ông ta đang đứng trước chiếc bàn làm việc uy nghiêm bằng gỗ có vân rất đẹp ở tận cùng căn phòng để đón tiếp Shirosaki.

"Tôi xin phép. Xin lỗi vì đã đường đột thưa Viện Trưởng Sanaka. Tôi là Shirosaki thuộc nhóm giáo dục Khuyển Nhân tòa nhà phía Nam. Tôi là người phụ trách của cá thể thí nghiệm 204 mẫu F——"

"Tôi biết rồi. Mời ngồi."

Với phong thái đầy trang nghiêm và quý phái, Sanaka nhìn chằm chằm vào Shirosaki. Anh bất giác thấy mình bị áp đảo.

"Vâng. À, thưa Viện Trưởng. Thực ra tôi có chuyện muốn thưa với ông..."

"…Tôi biết anh muốn nói gì, nhưng chắc sẽ là một câu chuyện dài đấy nhỉ? Tôi sẽ pha trà nhé."

"À, xin lỗi ông. Vậy phiền ông ạ."

Được mời, anh khép nép ngồi xuống chiếc sofa phía dưới trong số hai chiếc đặt trước bàn làm việc. Trước thái độ đón tiếp nồng hậu hơn anh tưởng của ông ta, Shirosaki vừa ngồi xuống đã định tựa lưng vào ghế nhưng rồi anh vội chấn chỉnh lại tư thế để không thất lễ. 

Shirosaki dõi mắt theo dáng vẻ của Sanaka khi ông đi về phía góc phòng để chuẩn bị trà, rồi sự tò mò của anh chuyển sang căn phòng Viện trưởng mà anh chưa từng đặt chân tới. Tấm thảm dưới chân, rồi cả bộ sofa và bàn trà đều có cách bài trí giống hệt phòng khách. Có lẽ phòng Viện trưởng cũng đóng vai trò là nơi để bàn bạc những chuyện cơ mật. Sát tường là những chiếc cúp giải thưởng học thuật với thiết kế cứng nhắc mà anh chẳng rõ là để khuyến khích điều gì, cùng vô số bằng khen được lồng khung kính. Cạnh đó là một khung ảnh cũ chứa tấm hình một con chó, có lẽ là của Sanaka. Một con chó Shiba màu đen thì phải. Con chó con đang ngậm một món đồ chơi hình khúc xương. Nó đang ngồi nhìn vào ống kính máy ảnh với đôi mắt đen láy đầy vẻ hoạt bát. Đó là một bức ảnh con chó trông sinh động như thể sắp cử động đến nơi.

"Dùng trà Darjeeling được chứ?"

"…Dạ vâng."

Bất ngờ bị hỏi như vậy, Shirosaki còn chẳng kịp nhận ra đó là câu hỏi về loại trà nên anh vội vàng đồng ý. Mải mê suy tư lơ đãng vốn là thói xấu của Shirosaki. Sanaka mở chiếc kệ ở góc phòng, lần lượt lấy ra bộ tách trà có vẻ đắt tiền và hộp thiếc đựng lá trà một cách thuần thục. Trong lúc Shirosaki còn đang quan sát căn phòng thì chiếc ấm siêu tốc đã bắt đầu hoạt động để đun nước. Sau khi cho lá trà vào hai tách trà và đợi nước sôi, Sanaka đi lại trong phòng với vẻ nhàn rỗi rồi cầm lấy khung ảnh con chó Shiba đen mà Shirosaki vừa nhìn lúc nãy.

"Đáng yêu đúng không?"

Sanaka khẽ nở một nụ cười nhẹ.

"Vâng. Có phải là con chó Viện Trưởng từng nuôi không ạ?"

"Đúng vậy. Là con chó tôi nuôi từ trước cuộc thảm sát loài chó."

"Ra là vậy ạ."

Cuộc tiêu hủy chó nuôi quy mô lớn được thực hiện để ngăn chặn dịch bệnh lây truyền từ động vật sang người đã là chuyện của hơn mười lăm năm trước. Con chó trong ảnh chắc chắn không còn sống nữa. Shirosaki thầm tự trách mình vì đã hỏi chuyện không nên hỏi.

"Tên nó là——"

Sanaka nói đến đó rồi bỗng nhiên im bặt như vừa cắt ngang dòng suy nghĩ. Shirosaki lẳng lặng nhìn ông. Gương mặt của ông lão với những nếp nhăn hiện rõ trông có vẻ gì đó rất buồn bã.

"…Nó từng là một con chó rất ngoan."

Một sự im lặng vô hình bao trùm lấy cả hai. Nó không hẳn là khó xử, nhưng Shirosaki không thể thấu hiểu được ý nghĩa của sự im lặng đó. Như muốn đâm xuyên qua không gian ấy,tiếng tách bật ngược lại của công tắc chiếc ấm siêu tốc vừa đun nước xong vang lên nhỏ nhẹ trong căn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!