Phần Bốn: Thu Sang [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 34

Chương 34

"Kết quả tồi tệ nhất?"

Notoya nhìn Shirosaki với vẻ đầy ngờ vực.

"Là việc tiêu hủy 204. Chỉ cần tránh được chuyện đó, những thứ khác thế nào cũng được. Trên thực tế, tôi đã nộp hồ sơ đăng ký tham gia kỳ thi mùa thu từ vài ngày trước rồi..."

Vài ngày trước thì tôi vẫn còn là người phụ trách của 204 mà — câu nói đó dù Shirosaki không thốt ra nhưng hẳn Notoya cũng tự hiểu được.

"Ra là vậy──. Hóa ra anh đã tính kỹ rồi nhỉ. Chấp nhận điều chuyển công tác nhưng vẫn để nó tham gia kỳ thi. Đổi lại, nếu 204 đạt thành tích tốt thì phải coi như chuyện tiêu hủy chưa từng tồn tại... Ý anh là vậy đúng không?"

"Vâng. Coi như đôi bên cùng có lợi, ông thấy sao?"

Shirosaki trơ tráo đưa ra yêu cầu xác nhận. Notoya gật đầu với vẻ cam chịu.

"Tôi sẽ thưa lại với cấp trên như vậy. Tùy vào kết quả kỳ thi, tôi sẽ kiên quyết phản đối việc tiêu hủy cá thể thí nghiệm 204... Thế này được chưa?"

"Cảm ơn ông rất nhiều!"

Nghe thấy lời đó, Shirosaki liên tục cúi đầu cảm tạ.

"…Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho anh thôi."

Tiếng lẩm bẩm than vãn của vị cấp trên vừa trút tiếng thở dài không hề lọt vào tai người cấp dưới trẻ tuổi. Shirosaki như muốn vỡ òa trong cảm xúc. Với năng lực của Koharu, chỉ cần được tham gia kỳ thi thì chắc chắn sẽ có cơ hội đỗ. Và giờ đây, cơ hội đó cuối cùng cũng đã mở ra.

——Thế là Koharu sẽ không bị giết nữa. Cô ta sẽ được cứu!

Sợi dây căng thẳng bấy lâu nay đột ngột đứt tung, Shirosaki rũ người vì kiệt sức rồi khuỵu xuống ngay tại chỗ. Việc điều chuyển công tác là chuyện không thể tránh khỏi và Shirosaki đã chấp nhận điều đó. Với một người đang ở trong tình thế tuyệt vọng như anh, dù bản thân và Koharu có bị chia cắt, chỉ cần cô nàng không phải chết thì thế nào cũng được. Tất nhiên là Koharu chắc chắn sẽ phản đối, nên Shirosaki quyết định sẽ giữ bí mật chuyện này với cô.

Đây là lựa chọn tốt nhất cho Koharu. Shirosaki thầm gật đầu tự nhủ. Việc kiên quyết từ chối điều chuyển chỉ khiến chuyện tiêu hủy bị xới lại, đó là điều bằng mọi giá phải tránh. Nếu không thể thuyết phục được cô, thì chỉ còn cách giữ im lặng về việc anh đã đánh đổi vị trí phụ trách để đổi lấy một cơ hội dự thi công bằng cho cô nàng mà thôi.

"Gì thế, mệt rồi à?"

"V-Vâng. Xin lỗi ông... Chuyện lúc nãy, trăm sự nhờ ông giúp đỡ. Vậy tôi xin phép..."

Shirosaki đứng dậy, cúi chào Notoya. Anh quay người định ra phía cửa thì bị ông ta gọi giật lại: "Này."

"Vâng?"

"…Anh có hối hận về lựa chọn của mình không?"

"Không. Tôi không hối hận... nhưng có chuyện gì sao ạ?"

Giọng của Notoya trầm xuống một cách đáng sợ đến rùng mình, khiến Shirosaki sững sờ chỉ kịp thốt lên một câu trả lời nghẹn trong cổ họng.

"Thôi không có gì. Đi đi. Nhưng dù chuyện gì xảy ra, cũng đừng hận chúng tôi nhé."

***

Rời khỏi bàn làm việc của Notoya, Shirosaki rảo bước quay về bàn làm việc của mình. Khu vực của cấp trên và nghiên cứu viên bình thường nằm ở hai phòng khác nhau.

Shirosaki vừa đi vừa suy ngẫm về ý nghĩa thực sự đằng sau câu nói đầy ẩn ý cuối cùng của Notoya, nhưng thâm tâm anh vẫn đang bay bổng vì mục tiêu ban đầu là hủy bỏ án tiêu hủy của Koharu dường như sắp thành hiện thực. Chỉ cần tham gia kỳ thi và đạt thành tích tốt, cô nàng sẽ được công nhận là cá thể ưu tú và thoát khỏi án tử — kế hoạch mà anh hằng tính toán đang dần trở thành hiện thực, bảo sao anh không phấn khích cho được. Cho đến tận bây giờ, anh còn chẳng biết liệu cô có được đi thi hay không, và dù có thi đỗ thì tương lai vẫn rất mịt mờ. Theo một nghĩa nào đó, cả hai đã phải chiến đấu trong bóng tối suốt nhiều tháng ròng rã.

Anh mở cửa bước vào phòng làm việc. Vì trong phòng có khá nhiều người nên Shirosaki vội chấn chỉnh lại nét mặt đang lộ vẻ nhẹ nhõm.

——Chẳng lẽ đây là lần cuối mình được gặp Koharu sao.

Đến tận lúc này, ý nghĩ đó mới chợt lóe lên trong đầu anh.

Sắp đến giờ bắt đầu làm việc. Không biết Koharu còn đang đợi mình không── Shirosaki chợt lo lắng viển vông, dù chính anh đã quyết định sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.

Đơn xin điều chuyển công tác đã được nộp, kể từ giờ làm việc hôm nay anh sẽ phụ trách một Khuyển Nhân mới. Thông thường sẽ có buổi bàn giao thông tin giữa các người phụ trách, nhưng với một Koharu sẽ không còn ai phụ trách sau khi anh đi thì chuyện đó hoàn toàn không liên quan. Cuối cùng, chuyện cử người mới phụ trách Koharu đã bị bỏ ngỏ và trôi vào quên lãng. Dẫu vậy, Shirosaki phán đoán rằng Koharu chắc hẳn cũng muốn ở một mình hơn là ở bên người lạ nên anh cũng không đưa ra yêu cầu gì thêm với Notoya về việc này.

Từ giờ anh và Koharu sẽ không còn mối liên hệ nào nữa.

Shirosaki đang dọn dẹp bàn làm việc một cách vô nghĩa để xua tan cảm giác cô đơn thì nghe thấy tiếng cửa mở ở gần đó. Bất giác nhìn sang, anh thấy Viện trưởng Sanaka trong bộ áo blouse trắng đang đứng đó. Đó là vị Viện trưởng uy nghiêm đã gần tuổi lục tuần. Bên cạnh ông là một Khuyển Nhân. Đó là một thiếu nữ mẫu F với mái tóc trắng, đôi mắt xanh và vóc dáng mảnh khảnh. Trong thoáng chốc, Shirosaki giật mình vì ngỡ đó là Koharu. Nhưng khi nhìn kỹ đôi tai, anh nhận ra cô nàng là một con Shepherd. Không phải Koharu.

"Viện trưởng."

Khi Shirosaki thốt lên và đứng dậy khỏi ghế, các nhân viên khác trong phòng cũng vội vàng đứng lên theo. Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng. Việc đích thân Viện trưởng đến tận khu làm việc của những lính mới như thế này là chuyện cực kỳ hy hữu.

Thế nhưng, Sanaka chỉ hướng người về phía Shirosaki rồi lẳng lặng bước tới. Dù vóc dáng nhỏ nhắn nhưng dáng đi của ông vẫn toát lên vẻ trang trọng. Những nhân viên mới dõi mắt theo ông, thầm hỏi không biết phải trải qua một cuộc đời thế nào mới có được phong thái uy nghiêm đến nhường này.

Ông đặt nhẹ tay lên vai Shirosaki rồi lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình:

"Tôi nghe Notoya nói rồi. Anh chấp nhận điều chuyển công tác rồi đúng không."

"…Vâng. Tôi định như vậy. Nhưng đổi lại, chuyện của 204──"

"Tôi biết rồi. Vậy đi theo tôi. Có chuyện cần nói đây."

***

Được Sanaka dẫn đi, Shirosaki bước vào thư viện ở tòa nhà trung tâm. Nơi đây vắng không một bóng người. Có lẽ Viện trưởng đã dùng quyền hạn của mình để đuổi mọi người đi từ trước.

Khi ngồi đối diện với Sanaka qua chiếc bàn dài, khung cảnh buổi nói chuyện tại phòng Viện trưởng hơn một tuần trước lại ùa về trong tâm trí anh. Cũng giống như lúc đó, Sanaka mang một vẻ dịu dàng. Vị trà Darjeeling hôm ấy và gương mặt chú chó đen trong khung ảnh thoáng qua tâm trí Shirosaki.

Sanaka vẫy tay ra hiệu cho một cô Khuyển Nhân đang đứng nghiêm trong tư thế nghỉ ở trước cửa.

"195, lại đây."

"Rõ!"

Cô ta đáp lại dõng dạc và thực hiện một cái chào kiểu quân đội. Cô ta nhanh chóng chạy đến đứng bên cạnh chiếc bàn dài rồi dừng lại. Sau khi quan sát cô, Shirosaki quay sang nhìn Sanaka.

"Viện trưởng? Cô nàng này là...?"

"195 này chính là Khuyển Nhân mà anh sẽ phụ trách từ nay về sau. Là một cá thể được huấn luyện như chó quân dụng và đã đỗ kỳ thi mùa thu năm ngoái với số điểm tuyệt đối... Anh cũng thấy quen mặt đúng không?"

"À── vâng, tôi có nhớ."

Shirosaki vẫn nhớ về 195. Chính là cá thể đó. Khi Koharu âm mưu bỏ trốn khỏi cơ sở vào tháng Tư, cô này chính là đội trưởng của đội quân Khuyển Nhân đã truy đuổi Koharu.

Mà đỗ kỳ thi mùa thu với số điểm tuyệt đối sao── Shirosaki chăm chú quan sát 195. Hiện tại cô nàng đang mặc một chiếc áo hoodie mỏng dành cho Khuyển Nhân giống như Koharu, nhưng bận đó trông cô nàng chẳng khác gì lính đặc nhiệm bước ra từ phim hành động với đầy đủ trang bị của đội cơ động. Trên bảng tên trước ngực có ghi: "195-F Cá thể ưu tú đã đỗ kỳ thi".

"Cô nàng cũng là mẫu F, giống như cá thể anh từng phụ trách trước đây. Ngoại hình cũng có nét tương đồng nên tôi nghĩ anh sẽ sớm quen thôi. Hãy hòa hợp với nhau nhé."

"Chuyện đó thì không sao... nhưng tôi nên dạy gì cho 195 đây? Cô nàng đã đỗ kỳ thi rồi đúng không? Lại còn là chó quân dụng, chắc tôi cũng chẳng cần phải dạy thêm về kỹ năng chiến đấu hay gì cả."

Trước câu hỏi đầy vẻ bất an của Shirosaki, Sanaka khẽ cười nhạt rồi nói: "Là những chuyện khác kia."

"Chuyện khác là gì ạ?"

"195 không có kiến thức thông thường."

"Hả? Nhưng chẳng phải cô nàng đạt điểm tuyệt đối sao──"

"Đó là với tư cách chó quân dụng. Tóm lại đó là bài kiểm tra chỉ tập trung vào khả năng chiến đấu thôi. Vì được sản xuất như một con Shepherd nên cô nàng chỉ tham gia bài kiểm tra đó. Do đó, người phụ trách trước đây cũng hoàn toàn không dạy cô nàng bất cứ điều gì khác cả."

Shirosaki nhớ lại lúc mình cho Koharu làm bài kiểm tra kiến thức đại cương. Vì Koharu là giống lai nên anh không biết cô nàng sẽ phải thi theo bộ đề của giống chó nào, nhưng có vẻ có những cá thể đã được định sẵn lộ trình ngay từ khi mới được sản xuất. Không, có lẽ phần lớn là như vậy. Có vẻ như thực trạng hiện nay là những người phụ trách quá tập trung vào việc giáo dục đặc thù cho từng bài thi, dẫn đến việc "sản xuất hàng loạt" những Khuyển Nhân thiếu hụt kiến thức thông thường và các năng lực khác.

"Cơ mà... cô ta đã đỗ kỳ thi rồi đúng không ạ?"

"Đúng vậy. Vì người ta từng nghĩ chó quân dụng chỉ cần tuyệt đối trung thành và có khả năng chiến đấu là đủ... Nhưng kể từ kỳ thi năm nay, quy định đó đã thay đổi. Vì vậy, các cá thể đã đỗ từ năm ngoái trở về trước, bao gồm cả 195, đều phải tham gia thi lại."

"Vậy nghĩa là việc đột ngột điều chuyển tôi có liên quan đến chuyện này sao?"

"…Đại khái là vậy."

Shirosaki đã hiểu ra vấn đề. Hóa ra việc dàn xếp điều chuyển công tác đột ngột là vì chuyện này.

Cấp trên — những kẻ vốn chẳng bận tâm nếu một sản phẩm lỗi như Koharu có trượt kỳ thi đi chăng nữa — đã để trống vị trí phụ trách của Koharu để điều động Shirosaki, một lính mới nhưng có kiến thức về hành vi động vật, sang phụ trách 195── có lẽ mọi chuyện đã diễn ra như vậy.

Thế nhưng, nếu vậy thì để người phụ trách cũ của 195 tiếp tục công việc cũng được mà. Dù sao thì kiến thức về hành vi động vật cũng chẳng áp dụng được bao nhiêu cho Khuyển Nhân. Hơn nữa, đâu nhất thiết phải tước bỏ cả vị trí người giám sát của 204 đến mức đó.

Shirosaki đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Sanaka và hỏi về điều đó, cũng như hỏi xem người tiền nhiệm đã đi đâu.

"Chuyện đó à. Anh... không cần phải bận tâm đâu."

Sanaka chỉ lấp lửng nói nửa lời rồi thôi.

"Tóm lại là vậy. Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi. 195 hiện tại vẫn chưa lập xong cả tờ khai thông tin cá nhân. Anh chấp nhận phụ trách cô ta chứ?"

Dù vẫn còn nhiều điều trăn trở trước bàn tay đang đưa ra của Viện trưởng, nhưng vì hiện tại không còn phụ trách Koharu và cũng đang rảnh tay trong công việc, Shirosaki đã chấp nhận cái bắt tay đó.

"Cảm ơn anh. Tôi kỳ vọng vào công việc của anh đấy."

"Vâng──. Vậy giúp đỡ tôi nhé, 195."

"Rõ!"

195 thực hiện động tác chào Shirosaki, gương mặt cô nàng vẫn lạnh băng như một khối băng không chút biến chuyển.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!