Phần Ba: Hạ Về [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 17

Chương 17

Mùa mưa dứt nhanh, kéo theo tiết trời nóng lên hầm hập. Mùa hè đã thực sự đến. Nắng xuyên qua cửa kính sắc lẹm như kim châm. Koharu rũ vai, miệng há hốc. Cô nằm bò ra bàn như muốn tan chảy vào mặt gỗ mát lạnh.

“Nóng quá đi mất thôi...”

Shirosaki chẳng nghe thấy gì. Anh không màng ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt đưa bút giải quyết đống hồ sơ.

“Shirosaki ơi? Này, tôi đang gọi anh đấy.”

Koharu hết vểnh tai thú lại dùng bộ móng cứng gõ lộc cộc xuống bàn nhưng Shirosaki vẫn trơ trơ. Anh đang chìm đắm trong thế giới tĩnh lặng tuyệt đối vì đang đeo cặp nút tai cao cấp để nhập vai người khiếm thính. Những buổi huấn luyện chó dẫn đường thực hiện liên tục suốt mùa mưa. Vì kịch bản giả định Khuyển Nhân thay chủ nhân khiếm thị viết lách, anh nảy ra ý cho Koharu viết báo cáo ngày, và cô làm tốt đến bất ngờ. Do đó, ngay khi nắng hè vừa lên, cả hai chuyển sang tập luyện "Chó nghe chỉ dẫn". 

Cuộc sống trong tĩnh lặng tại nơi làm việc bước sang ngày thứ hai. Shirosaki bỗng thấy như nghe được tiếng mưa đã tạnh từ lâu nên ngẩng đầu lên. Đúng lúc đó, anh chạm mắt với Koharu đang nhìn mình chằm chằm từ phía đối diện.

“Ơ? Shirosaki, anh nghe thấy rồi à?”

Với Shirosaki, Koharu chỉ như đang mấp máy môi không thành tiếng.

“Hở? Cô nói gì thế? Tôi có nghe thấy gì đâu.”

Shirosaki thốt ra câu đó nhưng chính anh cũng chẳng rõ mình phát âm có chuẩn hay không.

“Ủa? Nhưng vừa nãy rõ ràng là mình vừa chạm mắt nhau mà...”

“Đã bảo là không nghe thấy gì rồi. Cô nóng à?”

“Ừa, nóng muốn chết. Còn Shirosaki? Quạt cho tôi đi.”

Dù không hiểu Koharu nói gì, nhưng nhìn gương mặt phụng phịu và đôi bàn tay đang quạt lia lịa của cô, Shirosaki – lúc này đang không đeo tấm che mắt – hoàn toàn đoán được ý đồ.

“Khuyển Nhân không giống loài chó, cô không thè lưỡi để điều tiết thân nhiệt được đâu. Lo mà uống nước đi. Rồi dùng cái quạt nan này này.”

“...Chẳng lẽ anh nghe thấy tôi nói thật?”

“Đã bảo là không nghe thấy gì rồi cơ mà. Viết ra giấy đi. Chúng ta có thạo ngôn ngữ ký hiệu đâu.”

Shirosaki quay lại với đống hồ sơ, còn Koharu thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Với cô, cuộc đối thoại vừa rồi khớp nhau kỳ lạ, khiến cô lầm tưởng anh giả vờ trêu chọc mình. Cô nở nụ cười đắc thắng.

“À há, rõ ràng nghe thấy mà. Shirosaki đồ ngốc! Đồ lừa đảo! Nghe được thì mắng tôi đi xem nào!”

Nhìn đôi môi cô cử động liên tục kèm tiếng cười khì khì, Shirosaki bắt đầu nghi hoặc.

“Này Koharu. Cô vừa phải thôi. Nếu ghét giao tiếp bằng bút đến thế thì có muốn tập lại ngôn ngữ ký hiệu không?”

Nhận thấy biến chuyển trong tông giọng gắt gỏng của anh, Koharu chớp mắt. Cô vớ lấy cây bút máy của Shirosaki, viết nhanh vào vở.

"Anh thực sự không nghe thấy gì sao?"

"Ờ."

Shirosaki gạt đống hồ sơ sang bên, viết vào tờ giấy nhớ. Vì đại đa số người khiếm thính đều gặp khó khăn khi phát âm tự nhiên, anh quyết định dùng bút để mô phỏng sát nhất thực tế.

"Xin lỗi nhé. Tôi cứ tưởng anh giả vờ trêu tôi cơ."

Cô viết khá nhanh, nhưng chữ viết lại trở nên cẩu thả. Shirosaki lắc đầu viết tiếp.

"Viết cho cẩn thận vào. Dùng cả chữ Hán nữa."

"Tôi biết rồi."

Koharu hơi dẩu môi cầm lại cây bút máy rồi viết thoăn thoắt như đang nói. Cây bút máy đó là thứ cô "chiếm hữu" được từ Shirosaki sau khi nhìn thấu tâm can anh lần trước. Khi giai đoạn luyện chữ cơ bản kết thúc, Shirosaki cho phép cô sử dụng nó. Nhìn Koharu tiến bộ vượt bậc, Shirosaki cảm thấy rất vui, nhưng giao tiếp bằng bút quả thực tốn thời gian. Phải trực tiếp trải nghiệm mới thấy nó gây ức chế đến nhường nào. Dù đối phương ngồi ngay trước mặt, anh cảm giác lại giống như đang chat qua mạng, bởi khi đang nắn nót từng chữ, chúng ta không thể nhìn vào mắt đối phương, tạo nên ngăn cách vô hình giữa hai bên.

Về điểm này, ngôn ngữ ký hiệu ưu việt hơn hẳn. Nó huy động toàn bộ cơ bắp phần thân trên nên thông điệp truyền đi mang sức nặng và cảm xúc mạnh mẽ chẳng kém gì lời nói, thu hẹp tối đa khoảng cách với ngôn ngữ nói. Cả hai đã học qua ngôn ngữ ký hiệu nhưng vẫn còn non nớt, cho nên giao tiếp bằng bút vẫn là phương thức chính. Chắc chắn trong kỳ thi mùa thu, ngôn ngữ ký hiệu sẽ là hạng mục bắt buộc.

Sau một hồi tán gẫu về chuyện nắng nóng hay thực đơn cơm hộp, Koharu khẽ cau mày suy tư rồi đặt bút máy xuống vở. Cô dựng cuốn vở lên cho anh xem.

"Này Shirosaki."

"Đừng viết kiểu chữ thảo thế. Đã dạy rồi, phải viết chữ kiểu Mincho hoặc Gothic cho ngay ngắn chứ."

"Không phải thế. Nhìn này, khi viết thế này thì cảm nhận thông điệp nó... nói sao nhỉ. Cảm xúc và tâm tư truyền đi cũng khác hẳn đúng không?"

Shirosaki thầm cảm thán. Ý tưởng của Koharu thực sự thú vị.

"Ra vậy. Cũng có lý đấy."

"Đúng không?"

"Tôi công nhận nó hay. Nhưng cô biết trong bài thi người ta đánh giá thế nào rồi chứ?"

"Biết thì biết... nhưng tôi vẫn không phục. Với người không nghe thấy gì, họ buộc phải dùng mắt bù lại đúng không? Vậy sau ngôn ngữ ký hiệu, thứ ngôn ngữ hữu hình nhất chính là chữ viết mà."

"Chắc vậy. Mà Koharu này, cô học mấy kiểu chữ đó ở đâu thế?"

Shirosaki lật trang giấy nhớ, chờ đợi câu trả lời của cô.

"Sách đấy. Tùy vào nhà xuất bản hay năm phát hành mà phông chữ khác hẳn. Có kiểu thì mềm mại, có kiểu thì rất trang trọng. Đọc nhiều sách thấy cái đó thú vị lắm."

Anh một lần nữa nhận ra Koharu học mọi thứ từ sách vở. Điều đáng kinh ngạc là cô không chỉ học nội dung mà còn để tâm đến cả hình thức của "cuốn sách" – kỹ năng mà kẻ chẳng mấy khi đọc sách như Shirosaki không bao giờ có được.

"Trong thư viện này có nhiều sách mà."

"Ừm. Thế nên... Shirosaki này, cảm ơn anh nhé."

"Gì mà tự nhiên khách sáo thế?"

Shirosaki chợt nhận ra mình vừa viết sai một chữ Hán, anh gạch đi rồi viết lại bằng Hiragana.

"Chữ Hán khó thật đấy."

Koharu liền viết lại chữ Hán đó chuẩn xác cho anh xem. Shirosaki đứng hình, ngượng nghịu đưa tay ra sau gáy.

"Chịu rồi. Khoản viết lách chắc cô giỏi hơn tôi rồi đấy."

"Hì hì. Thế thì hôm nay cho tôi xin một miếng đồ ăn trong hộp cơm của anh nhé?"

"Ủa liên quan dữ?"

"Thì cứ cho đi mà."

Anh thầm nghĩ cô nàng vẫn chưa chịu viết tên "Shirosaki" bằng chữ Hán, rồi viết tiếp hỏi cô.

"Cô muốn ăn gì?"

Koharu không suy nghĩ lâu, nhưng tay cô cứ di đi di lại cây bút máy một cách kỳ lạ. Trước khi Shirosaki kịp nhìn vào trang vở, cô đã dựng nó lên.

"GÀ RÁN."

Chữ viết bằng nét cực đậm.

"Lãng phí mực quá. Đừng làm thế."

"Hết sao được mà nhở..."

Vừa viết đến đó, cây bút máy bỗng hết sạch mực, chỉ để lại những vệt xước khô khốc trên mặt giấy. Vừa mới khen cô thông minh xong thì lại thế này. Shirosaki không nhịn được mà bật cười rung cả vai.

"Đấy, thấy chưa."

Shirosaki thốt lên. Koharu liền mấp máy môi thật to để anh đọc được: "XIN - LỖI - NHÉ."

***

Buổi chiều, một người một “thú” bắt đầu buổi huấn luyện "Chó nghe chỉ dẫn" bằng cách đi dạo quanh Dream Box. So với huấn luyện chó dẫn đường, buổi tập này ít nguy hiểm hơn vì thị giác của Shirosaki vẫn được đảm bảo. Tuy nhiên, Koharu buộc phải cực kỳ tập trung vào các kích thích âm thanh bên ngoài. Dù xác suất cực thấp, nhưng nếu có tiếng nổ hay âm thanh bất thường mà cô không nhận ra để cảnh báo cho chủ nhân kịp sơ tán, tính mạng của anh sẽ bị đe dọa. Trong khuôn viên cơ sở nghiên cứu không có xe cộ nên rất khó mô phỏng, nhưng ngoài xã hội, việc di chuyển giữa làn xe cộ đông đúc phụ thuộc rất nhiều vào thính giác. Kỳ thi chắc chắn có những lộ trình tái hiện chính xác những điều này. Chính vì không thể tập luyện thực tế nhiều như chó dẫn đường, nên số lượng cá thể trượt phần thi này thường rất cao. Thực tế, bốn năm trước, hai phần ba số Khuyển Nhân loạt 180 dự thi tự do đã bị loại ở phần thi này. Khi đang di chuyển, giao tiếp bằng bút trở nên cực kỳ bất tiện. Vì ngôn ngữ ký hiệu chưa thạo nên Shirosaki thỉnh thoảng chỉ vỗ nhẹ vào vai Koharu hoặc dùng ánh mắt ra hiệu, nhưng có những chuyện không thể diễn đạt hết bằng cử chỉ.

Shirosaki vốn đã có chuẩn bị tâm lý nên buổi tập này anh khá căng thẳng. Khi đang đi dọc hành lang Tòa nhà Tây ở tầng hai, điều đó đã xảy ra. Rung động nhẹ truyền qua lớp áo blouse. Dù không nghe tiếng, nhưng nỗi sợ hãi vẫn ập đến. — Tới rồi sao. Phải, là điện thoại. Có người đang gọi vào máy của Shirosaki. Là công việc hay là... Anh run rẩy mở điện thoại ra xem. Là Oteki. Shirosaki đắn đo không biết có nên nghe không, còn Koharu thì nhìn anh với ánh mắt tò mò. Anh nghĩ đây cũng là bài kiểm tra tốt cho cô. Để một đồng nghiệp đã thạo việc như Oteki đóng vai người gọi điện cho Koharu là phương án hợp lý. Thế nhưng, kể từ vụ ở cửa hàng tiện lợi lần trước, anh hoàn toàn không liên lạc gì với Oteki. Cô ấy cũng im hơi lặng tiếng cho đến tận lúc này. Shirosaki bấm nút trả lời rồi chuyển máy cho Koharu, ra hiệu cho cô nghe điện thoại. Koharu gật đầu nhận máy. Anh chẳng nghe thấy giọng cô, cũng chẳng nghe thấy Oteki nói gì. Anh lấy sổ tay ra, đưa bút cho Koharu, ra hiệu cho cô ghi lại vắn tắt nội dung. Cô chớp mắt nhẹ nhàng.

“A lô. Tôi là người phụ trách của Shirosaki.”

Koharu áp điện thoại vào đôi tai thú. Shirosaki chỉ muốn tháo ngay nút tai ra vì lo sợ cô sẽ lỡ lời. Tim anh đập loạn nhịp.

“Ơ... ơ kìa? Đầu bên... Shirosaki đúng không? Tôi gọi nhầm máy à?”

Koharu viết vào sổ: "Cô ấy hỏi đây có phải Shirosaki không."

Anh viết trả lời: "Bảo đúng vậy. Tự giới thiệu cô là 204. Nói là chúng ta đang huấn luyện."

Koharu nhìn rồi bình tĩnh đáp:

“Không nhầm đâu ạ. Đây là điện thoại của Shirosaki. Chúng tôi đang trong giờ huấn luyện nên anh ấy không thể nói chuyện, cũng không nghe được. Tôi là người đại diện cho anh ấy. Tôi là Cá thể 204.”

“À... 204 đấy à! Tôi là Oteki đây, bạn của Shirosaki. Cô bảo cậu ấy tạm dừng huấn luyện một chút để nói chuyện với tôi được không?”

Shirosaki ngăn Koharu viết lại lời của Oteki, anh viết thẳng vào sổ: "Có việc gì không?"

“Cô Oteki, đợi chút nhé.”

“Hì hì. Được thôi.”

Koharu lúng túng cầm bút viết vội: "Oteki bảo dừng huấn luyện để nghe điện thoại đi."

Anh cảm thấy bứt rứt, viết tiếp: "Thế thì còn gì là thực tế nữa."

Koharu lặp lại lời anh với Oteki:

“Shirosaki bảo anh ấy không muốn nghe đâu.”

“...Tại sao chứ?”

Koharu lại viết vào sổ, Shirosaki nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu. Cô bắt đầu thấy sợ, khẽ cắn môi dưới rồi trả lời Oteki:

“Vì như thế sẽ làm mất tính chân thực của buổi huấn luyện.”

“Ra vậy. Thế cô hỏi giúp xem tan làm hôm nay có gặp nhau được không nhé?”

“Vâng.”

Koharu viết vào sổ: "Tan làm gặp nhau nhé?"

Shirosaki suýt chút nữa thì tặc lưỡi. Dù rất miễn cưỡng, anh vẫn im lặng một lúc rồi gật đầu cái rụp đầy vẻ hậm hực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!