"Này Shirosaki."
Trên đường đi đến phòng quản lý thư viện, dù Oteki đi bên cạnh bắt chuyện nhưng Shirosaki thậm chí chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.
"Gì."
"Anh vẫn còn giận à? Về... chuyện bận trước ấy."
"Dĩ nhiên rồi."
Anh đáp ngắn gọn, cảm thấy dây thần kinh như bị chọc ngoáy khi cô ta nhắc đến việc ép anh ký đơn điều chuyển. Oteki cụp mắt xuống.
"Vậy sao."
Cô ta không hề xin lỗi. Chỉ lẩm bẩm đáp lại bấy nhiêu rồi hướng tầm mắt về phía trước.
Sau đó, giữa hai nghiên cứu viên không còn một lời nào được thốt ra nữa. Những tiếng bước chân không đồng điệu thản nhiên tiến về phía điểm đến đã định. Lúc này là ngay trước giờ bắt đầu làm việc. Anh vốn tưởng căn phòng sẽ bình lặng như mọi khi, nhưng biểu cảm của vài nhân viên lấp ló bên trong lại nghiêm trọng một cách bất thường.
——Có chuyện gì vậy?
Anh tiếp tục cất bước. Phòng quản lý thư viện có nội thất được bao quanh bốn phía bởi những kệ sách cao ngất ngưởng, ngoại trừ khu vực gần cửa ra vào. Nơi này cực kỳ rộng lớn, quy mô vượt xa những thư viện thông thường. Những gì trên kệ sách chủ yếu là tài liệu về loài chó hoặc Khuyển Nhân, nhưng cũng có không ít những cuốn sách triết học hay kỹ thuật khô khan dành cho các nghiên cứu viên ngành khác, thậm chí cả văn học phổ thông cũng có đủ.
Cơ sở này bề ngoài hoạt động như một trung tâm nghiên cứu tổng hợp quy tụ những tinh hoa công nghệ với cái tên "Chiếc Hộp Giấc Mơ", đôi khi còn công bố công nghệ mới trên mạng để phô trương sự trong sạch tuyệt đối với thế giới. Chính vì vậy, họ cần những con người và những nghiên cứu không thuộc về "mảng tối" như công việc của mình... Nói là vậy nhưng những người này không chỉ đóng vai trò làm mồi nhử, họ thực sự làm việc và tạo ra kết quả với tư cách nhân viên. Nơi này có vẻ chi rất nhiều tiền cho những mảng khác ngoài Khuyển Nhân.
Chẳng biết đó có phải lý do trực tiếp không, nhưng Shirosaki cảm thấy gần đây những kệ sách liên quan đến Khuyển Nhân đang ít dần đi. Dream Box vẫn chưa thể xây dựng được một hệ thống sản xuất, hay thậm chí là giảm giá thành cho Khuyển Nhân. Thêm vào đó, số lượng cá thể ra hồn cũng cực kỳ ít ỏi. Dù chưa có nhiều bí quyết nhưng đã sản xuất suốt hơn mười năm mà kết quả vẫn thảm hại thế này, có lẽ đã đến lúc Chính phủ phải cân nhắc lại điều gì đó. Anh cũng nghe phong phanh tin đồn rằng ngân sách của tòa nhà phía Nam cho năm tới sẽ bị cắt giảm đáng kể. Ngay từ đầu, việc nghiên cứu Khuyển Nhân là một hành vi phi nhân đạo không thể bào chữa, và chẳng cần nói cũng biết làn sóng chỉ trích sẽ dữ dội thế nào nếu sự tồn tại của Khuyển Nhân bị rò rỉ ra ngoài. Shirosaki không biết Dream Box sẽ còn thúc đẩy dự án điên rồ này đến bao giờ, nhưng qua vụ của Koharu và chuyện điều chuyển, anh cảm nhận được bóng dáng của một sự kiện lớn đang chuyển động ngầm phía sau.
Càng đi sâu vào trong phòng, anh càng nghe rõ tiếng bàn tán của các nhân viên. Oteki cũng có vẻ chưa nắm bắt được tình hình, cô ta liên tục đưa mắt nhìn quanh. Thế nhưng, khoảnh khắc Shirosaki hiểu ra nguyên nhân của sự xôn xao đó, trớ trêu thay lại liên quan đến chính mình, là khi anh nhìn thấy tại một trong những chiếc bàn dài và ghế cá nhân được xếp ngay ngắn giữa các dãy kệ sách, có một cô gái —— không, một Khuyển Nhân đang ngồi ở đó.
"A."
Anh thốt lên vì sững sờ. Shirosaki dán mắt vào cô gái Khuyển Nhân duy nhất trong phòng. Vóc dáng mảnh khảnh mẫu F, mái tóc trắng tuyệt đẹp, bộ lông mềm mại cùng đôi mắt xanh trong vắt như đá quý. Đôi tai chó lớn và chiếc đuôi dựa trên gen của giống chó Shiba lai.
——Koharu.
"…Ơ."
Cô gái cũng nhận ra sự hiện diện của người cộng sự cũ, vội vàng ngước mặt lên khỏi cuốn sách. Cả hai đều không ngờ tới cuộc tái ngộ này. Chuyện ở phòng làm việc mới xảy ra hôm qua, nên Shirosaki cảm thấy cực kỳ gượng gạo. Koharu có vẻ đang ngồi đọc sách một cách ngoan ngoãn. Cuốn sách không phải là Hoàng Tử Bé, mà là một tập thơ nào đó. Một người và một "thú" đứng hình, nhìn chằm chằm vào nhau trong vài giây. Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán như thể đã xác nhận được mối quan hệ giữa hai người. Cảnh tượng này giống hệt sự náo động ở phòng làm việc bận trước. Dù ở trong thư viện ít người và có nhiều vật dụng tiêu âm, nhưng những tiếng thì thầm của con người vẫn khiến dạ dày Shirosaki thắt lại đau đớn.
——Tại sao cô ta lại ở đây?
Ở tận cùng tầm mắt anh là cô chó nuôi cũ với đôi mắt lấp lánh nhưng lại phảng phất vẻ u tối. Cô gái chậm rãi đứng dậy.
"Anh… Shirosaki."
Cô gái cất bước về phía Shirosaki với tốc độ chậm rãi của con người.
Người nghiên cứu viên lập tức hiểu ngay rằng cô muốn nói chuyện. Giống như trên sân thượng, cô nàng định chất vấn tại sao anh lại rời bỏ vị trí phụ trách ngay tại đây… Anh nhìn vào đôi mắt cô nàng với vẻ sợ sệt. Shirosaki lo sợ Koharu sẽ bột phát hành động dại dột. Không phải anh tiếc mạng sống của mình, mà là vì có quy định rằng nếu Khuyển Nhân gây hại cho con người thì sẽ bị tiêu hủy ngay lập tức. Nếu cô để cảm xúc lấn át mà làm hại người phụ trách cũ trước mặt bao nhiêu người, thì nỗ lực xin hủy bỏ án tử mà anh vừa đạt được với cấp trên sẽ đổ sông đổ biển. Dù vậy, nếu chuyện đó có xảy ra, Shirosaki cũng thầm chấp nhận rằng đó là điều không thể tránh khỏi. Bởi vì anh đã tránh mặt cô đến mức có bị cô hiểu lầm là đã vứt bỏ cũng chẳng oan ức gì, lại còn chưa một lần giải thích rõ ràng cho Koharu vốn luôn tôn thờ anh. Koharu đọc nhiều sách, nhưng cô chắc chắn không biết đến những sự mập mờ trong xã hội loài người. Việc cô nghi ngờ hành động của Shirosaki là điều hoàn toàn tự nhiên. Ngay cả khi điều đó chuyển hóa thành cơn giận trong lòng cô nàng thì Shirosaki cũng chẳng có lý do gì để bào chữa. Bản thân anh đã thấu hiểu điều đó từ lâu. Đôi mắt xanh thẳm như muốn hút hồn người đối diện đang dần tiến lại gần.
"Anh... Shirosaki."
Cô lẩm bẩm, rẽ qua góc bàn dài và bước về phía Shirosaki và Oteki. Ngay trước đó, chiếc đuôi của cô khẽ vẫy. Nó đã vẫy qua lại vài lần theo nhịp bước đi, nhưng trong một khoảnh khắc, nó dường như đã chuyển động mạnh hơn một chút đầy chủ ý. Không may là lúc đó chiếc đuôi lại bị che khuất bởi góc khuất của chiếc bàn nên Shirosaki không thể phân biệt được cô đã vẫy nó như thế nào. Thông thường, loài chó được cho là vẫy đuôi khi vui mừng và ngừng vẫy khi bộc lộ sự giận dữ. Tuy nhiên, điều này không hoàn toàn chính xác, một số luận văn và nhà hành vi học động vật đã đưa ra giả thuyết rằng chó vẫn vẫy đuôi chậm rãi khi đang tức giận. Tóm lại là vẫn chưa có kết luận rõ ràng. Điểm chung duy nhất mà các nghiên cứu viên thống nhất là khi chó vẫy đuôi về bên "phải", phần lớn trường hợp là chúng đang trong trạng thái thư giãn.
Lúc nãy, Koharu đã vẫy về bên nào…
Trong lúc Shirosaki còn đang suy nghĩ mông lung thì cô đã đứng ngay bên cạnh, ngước nhìn khuôn mặt của người chủ cũ.
"Anh Shirosaki."
Cô nàng dùng kính ngữ một cách chuẩn mực. Người nghiên cứu viên đối diện trực tiếp, nhìn xuống cô nàng.
"Chuyện gì vậy 204."
Anh chỉ có thể thốt ra bấy nhiêu bằng một giọng nói đầy khổ sở. Koharu rũ vai xuống và im bặt. Cô khẽ cắn môi dưới. Shirosaki lắng tai nghe và cảm thấy rùng mình khi nhận ra cô nàng đang gầm gừ nhỏ trong cổ họng.
——Thôi đi. Dừng lại đi Koharu. Đừng có làm chuyện gì kỳ quặc đấy.
Dường như cảm nhận được ý chí đang run rẩy vì lo sợ của anh, cô gái không hề nổi giận hay lớn tiếng gào thét, mà bắt đầu nói bằng một tông giọng mơ hồ khó nắm bắt.
"Em... đã viết bản kiểm điểm. Em đã để nó vào tủ đồ của anh. Sau khi anh Shirosaki về vào ngày hôm qua, anh đã đọc nó chưa?"
"…Bản kiểm điểm? Cái gì thế?"
Sự thật về việc một cô nàng Khuyển Nhân tự tiện xâm nhập vào tủ đồ của nhân viên nam lập tức lan truyền đến tai tất cả những người có mặt trong phòng quản lý thư viện. Người thì lộ vẻ ghê tởm, kẻ thì cười nhạo, kẻ lại nhíu mày trước hành động bộc phát không giống Khuyển Nhân của Koharu—— tất cả đồng loạt đổ dồn sự chú ý vào hành động tiếp theo của một người và một "thú". Mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng. Shirosaki nóng ruột vì biết rằng cứ đà này mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ.
——Xin cô đừng nói mấy lời kỳ quặc trước mặt mọi người nữa.
Anh đanh mặt lại nhìn trừng trừng vào Koharu với vẻ đe dọa đủ để những người xung quanh không nhận ra, cô nàng liền lúng túng đan hai tay vào nhau trước ngực, những ngón tay xoắn xít lại trong khi chiếc đuôi buông thõng đầy vẻ bất an.
"A, em chỉ muốn xin lỗi vì chuyện đã tự tiện vào phòng làm việc bận trước thôi..."
"Khuyển Nhân bị cấm vào khu vực tủ đồ."
Anh lạnh lùng gạt phắt hành động chân thành của Koharu. Anh buộc phải hành xử như một nghiên cứu viên bình thường trước mặt mọi người. Bởi Shirosaki cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô nàng bị nhận thêm nhiều sự nghi kỵ hơn nữa. Anh tiếp tục buông những lời tàn nhẫn.
"Bận đó, tôi nhớ là mình đã cảnh cáo cô rất nghiêm khắc rồi cơ mà."
Dù không còn phụ trách nữa nhưng để dõi theo Koharu sau này, anh tuyệt đối phải tránh việc cô nàng bị đuổi khỏi Dream Box. Để làm được điều đó, anh phải khoác lên mình bộ dạng của một nghiên cứu viên mẫu mực. Thế nhưng, nghịch lý là anh càng làm điều đó triệt để bao nhiêu thì sợi dây liên kết với Koharu, kẻ đang bị coi là thành phần cá biệt, lại càng bị cắt đứt và xa rời bấy nhiêu.
"Vì vậy không cần phải xin lỗi."
Shirosaki suýt chút nữa đã nghiến răng vì sự bất lực và yếu kém của chính mình với tư cách một người chủ.
"…Cô còn việc gì nữa không? 204."
Anh giết chết cảm xúc của mình, đóng vai một nghiên cứu viên Khuyển Nhân kiểu mẫu bằng một giọng nói lạnh băng. Koharu ngẩn người.
"À, ừm. Vâng..."
Đôi mắt ngấn lệ của cô nàng như thể nước mắt sắp trào ra đến nơi. Shirosaki uất ức đến mức muốn cào nát cổ họng mình. Nhịp tim anh đập nhanh vì căng thẳng tột độ. Cổ họng khô khốc. Tầm nhìn hẹp lại. Anh vừa thấy giận dữ vừa thấy thảm hại khi phải đối xử tàn độc như thế này với cô gái trước mặt anh, tồn tại quan trọng duy nhất với anh trong thế giới này. Ngay cả khi đã trưởng thành, anh vẫn chẳng thể cứu nổi một chú chó. Anh tưởng mình đã lớn hơn cậu bé không thể cứu được Shiro năm xưa… nhưng không, liệu anh có thực sự trở thành người lớn hay chưa?
Shirosaki tự hỏi chính mình. Không có câu trả lời nào cả. Koharu mở lời.
"…Anh Shirosaki... Này, chuyện đó. Ừm, anh Shirosaki. Em đã cố gắng... cố gắng lắm."
Giọng nói đó kéo Shirosaki bừng tỉnh, anh nhìn về phía Koharu. Cô đang nói chuyện bằng sự lẫn lộn giữa kính ngữ và tông giọng bỗ bã ngày xưa. Lúc đó, Shirosaki khẳng định chắc chắn rằng Koharu tuyệt đối không hề giận anh. Cô nàng chỉ đang cố gắng hàn gắn và muốn được làm nũng như trước mà thôi. Ngay cả khi chẳng biết gì, ngay cả khi bị người chủ tỏ thái độ ghẻ lạnh, cô vẫn không hề đánh mất tình yêu dành cho chủ nhân. Thật là một cô chó cao thượng và trung thành biết bao. Anh gào thét tên cô vô số lần trong lòng.
Xin lỗi vì đã lẳng lặng để cô lại một mình, nhưng tất cả là vì cô thôi──. Anh muốn nói ra tất cả, muốn dịu dàng nuông chiều cô. Anh muốn xoa đầu cô thật nhiều. Nếu có thể, anh đã làm điều đó không biết bao nhiêu lần rồi.
Shirosaki nén nỗi đau đứt ruột mà ngó lơ sự tồn tại của cô. Anh thầm cầu nguyện cô hãy tin tưởng anh thêm lần này nữa, giống như cái cách cô vẫn luôn tin anh từ trước đến giờ. Rời mắt khỏi cô nàng Khuyển Nhân đang đứng trơ trọi, Shirosaki bắt chuyện với người đồng nghiệp đang đứng hơi lùi về phía sau.
"Oteki, tài liệu ở đâu vậy?"
"…À, ừm... nghe nói là quản lý phòng đã gom sẵn lại rồi."
"Vậy chúng ta đi nhanh thôi."
Anh bước ngang qua cô nàng Khuyển Nhân. Oteki đầy vẻ tội lỗi dõi mắt theo bóng lưng người đồng nghiệp. Khi thấy cuộc đụng độ giữa Shirosaki và Koharu đã kết thúc, những nhân viên đang hóng hớt xung quanh cũng bắt đầu tản ra như sực nhớ ra mình còn có công việc phải làm.
***
Lúc này, trong lòng Koharu, con người mang tên Shirosaki đã đột ngột biến mất.
——Ơ? Tại sao anh lại ngó lơ em, Shirosaki...?
Trong khoảnh khắc tiếp theo, hiện ra trước mắt cô không còn là Shirosaki nữa, mà là một nghiên cứu viên cô độc, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng lạnh lùng và ghét con người như thuở ban đầu. Cô cảm thấy anh chẳng khác gì những người lớn khác. Người chủ trong lòng cô đã hoàn toàn chết hẳn.
"T... Tại sao...? Tại sao chứ? Shirosaki, Shirosaki của em..."
Koharu thốt ra câu hỏi bằng một giọng nhỏ đến mức ngay cả đôi tai chó nhạy bén của cô cũng không thể nghe thấy. Sự thờ ơ của Shirosaki vừa rồi là một đòn giáng chí tử, đập tan trái tim của Koharu. Shirosaki tin tưởng vào cô, nhưng bản thân cô đã vượt quá giới hạn chịu đựng rồi. Một Khuyển Nhân mắc chứng lo âu chia lìa không hề mạnh mẽ như người chủ hằng mong đợi. Trái tim cô đã vỡ vụn thành từng mảnh. Người chủ vốn dịu dàng bỗng chốc vứt bỏ mình rồi biến mất không một lời từ biệt, để mặc cô trong nỗi cô đơn suốt một tháng trời. Và khi vừa gặp lại, anh đã đi phụ trách một Khuyển Nhân khác. Mọi nỗ lực thể hiện hay xin lỗi đều vô ích, giờ đây chỉ nhận lại thái độ lạnh nhạt. Vì vậy, côg không thể không nghĩ rằng mình thực sự đã bị vứt bỏ. Điều đó đồng nghĩa với việc mất đi tình yêu thương. Hạnh phúc hiển nhiên chỉ vài tháng trước đã tan biến như sương khói và sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa. Loài chó là sinh vật sống bằng tình yêu. Và giờ đây nó đã không còn nữa.
Những ký ức trước khi gặp Shirosaki bỗng hiện về như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí Koharu. Nỗi cô đơn từ khi mới sinh ra và bắt đầu nhận thức về thế giới, vô số ánh mắt sỉ nhục, những lời lăng mạ... Sự biến mất của Shirosaki — người đã cứu cô khỏi những điều đó. Cô sẽ lại phải quay về với những ngày tháng đơn sắc ấy. Cô nhận ra một cách cay đắng rằng mình vốn dĩ đã trở thành một con chó hoang đơn độc từ lâu rồi. Không muốn thừa nhận, tôi ghét điều đó ── Nỗi sợ hãi u ám và tuyệt vọng chạy dọc khắp cơ thể cô nàng.
——Shirosaki, Shirosaki. Shirosaki... Không. Đừng ngó lơ em mà. Nhìn em đi! Em bảo anh nhìn em này...
Thế nhưng cơ thể cô không thể cử động. Năng lực thể chất phi thường của Khuyển Nhân không hề hoạt động, cô gái ấy chỉ có thể đứng đó run rẩy từng hồi. Cô hiểu theo bản năng rằng dù có làm gì đi nữa cũng vô ích. Chỉ cần quan sát kỹ khuôn mặt Shirosaki một chút, cô nàng sẽ nhận ra những lời nói tàn độc kia chỉ là lời nói dối và thực tâm anh không hề ghét mình. Thế nhưng, cô thậm chí còn không còn chút sinh khí nào để làm điều đó. Khoảng mười phút trôi qua, Koharu vẫn đứng yên tại chỗ không làm gì cả. Không khóc lóc, không than vãn, cũng chẳng nổi giận. Cô đứng lặng người như bức tượng chú chó trung thành Hachiko ở Tokyo năm nào. Chỉ đến khi nhìn thấy Shirosaki và Oteki ôm xấp tài liệu do quản lý phòng đưa và bước ra ngoài, Koharu mới thoát khỏi trạng thái bất động, cô vội vàng rời khỏi phòng với những tiếng nấc nghẹn ngào. Người chủ đã không đuổi theo cô. Vừa lao ra khỏi cửa, Koharu ngoảnh lại nhìn về phía hành lang. Khi nhận ra anh không hề đuổi theo, khoảng cách giữa cô và người chủ bỗng chốc trở nên sâu hoắm và không thể cứu vãn. Koharu lấy mu bàn tay trái che đi đôi mắt đỏ hoe rồi bỏ chạy thật xa. Cô không hề cất tiếng. Cô không thể thốt lên lời nào. Chỉ có những giọt lệ lớn rơi xuống hành lang như một cơn mưa nhỏ.
Trên cửa sổ hành lang không phải là nước mắt của cô, mà là những giọt mưa thật sự đang bò trườn trên mặt kính. Bên ngoài trời cũng đã bắt đầu đổ mưa. Mùa của những cơn bão đang đến. Kỳ thi đã cận kề ngay trước mắt. Và mùa thu cứ thế trôi đi.
0 Bình luận